Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 7

0
113

Chương 7

Edit: Yển

Chẳng biết có phải là sư phụ lão nhân gia đã tính ra tình cảnh này hay không, cái đĩa lồi lõm và mấy món đồ rỉ sét kia không chừng hữu dụng. Dù sao thì ông thoạt nhìn đã sớm có chuẩn bị rồi.

Mộc Xuân chân nhân hạ mí mắt xuống, bước lên bục, lơ đi bốn đồ đệ tiểu quỷ đang gườm gườm nhau bên dưới, lờ đờ mở miệng: “Buổi học sáng hôm nay, chúng đệ tử cùng đọc ‘Thanh tĩnh kinh’ với thầy.”

“Thanh tĩnh kinh” không phải “Thái Thượng Lão Quân thuyết thường thanh tĩnh kinh”, mà là một bài lải nhải lạ lùng lặp đi lặp lại, chưa biết chừng là do sư phụ tự biên cũng nên, nội dung thì chẳng hiểu cái quái gì hết.

Chắc để tỏ ra thanh tĩnh, trong lúc đọc, mỗi một chữ Mộc Xuân chân nhân đều phải ngân dài gấp đôi, dài quá lại khó tránh khỏi hụt hơi, bởi vậy âm cuối các câu đều run run một cách kỳ quặc, y như mấy bà già móm điên điên khùng khùng trong tuồng vậy.

Trình Tiềm nghe một hồi, chỉ cảm thấy ù hết cả tai, khiến lòng nó thấp tha thấp thỏm – chỉ lo sư phụ tự làm mình đứt hơi mà chết.

Sư phụ thều thào đọc xong lần thứ nhất, chậm rãi cầm chén trà trước mặt lên làm trơn họng, Trình Tiềm vội vàng đập rớt hết đám da gà da vịt đang nổi khắp người, chờ nghe cao luận phi thiên độn địa, kết quả là tuyệt vọng nghe thấy sư phụ dùng thanh âm khiến người ta ngứa ngáy da đầu lề mề nói: “Tốt, đọc lại lần nữa.”

Trình Tiềm: “…”

Vai Trình Tiềm bị vỗ không chút khách khí. Đại sư huynh bề ngoài vàng ngọc bên trong thối rữa kia chủ động nói chuyện với nó.

Đại sư huynh bảo: “Này, nhóc con, ngươi dịch qua bên kia một chút, nhường chỗ cho ta đi.”

Đại sư huynh là bảo vật trấn phái, y đòi chỗ, Trình Tiềm không dám không nhường.

Chỉ thấy Nghiêm thiếu gia hé mí mắt lên, đạo đồng bên cạnh lập tức chạy đến đưa y một cái ghế mỹ nhân(1) bằng trúc, y không chút khách khí nằm luôn ra đó, ngay trước mặt sư phụ, công khai nhắm mắt lại, làm một giấc giữa sự “thanh tĩnh” như sấm rền bên tai.

Trình Tiềm quan sát một hồi, phát hiện đại sư huynh yêu quái này mà cũng có ưu điểm – thí dụ như, ngủ không ngáy chẳng hạn.

Những người khác đại khái đã quá quen với việc này, đại sư huynh ngủ gật chẳng thèm kiêng dè, nhị sư huynh thì chỉ trong một lúc đã dụ dỗ được tiểu sư đệ ăn mày nóng sốt mới ra lò một cách hoàn mỹ, đồng thời cũng không buông tha cho Trình Tiềm, liên tục nháy mắt ra hiệu.

Bốn người ở đây, chỉ có Trình Tiềm là còn coi như khoan dung với sư phụ. Sự khoan dung của nó phân chia rạch ròi với khắc bạc, lại đều là từ đầu đến cuối, và còn cẩn thận tỉ mỉ nữa. Trong cảnh nhốn nháo thế này, để sư phụ không đến mức phải tự biên tự diễn, Trình Tiềm ngồi nguyên tại chỗ bất động như núi, đọc theo sư phụ hết “bài học sáng thường lệ” của ngày đầu tiên.

Lý Quân thấy Trình Tiềm chẳng thèm ngó ngàng đến mình, tròng mắt xoay một vòng, liền nảy ra chủ ý. Gã lôi một cái lọ sứ nhỏ trong tay áo ra như phường trộm cắp, huơ huơ trước mắt Hàn Uyên, thì thào: “Đệ biết đây là cái gì không?”

Hàn Uyên nhận lấy mở ra, tức khắc choáng váng vì mùi tanh, ngay cả Trình Tiềm phía sau cũng bất hạnh bị ảnh hưởng.

Lý Quân đắc ý dương dương: “Đây là kim cáp thần thủy ta làm đấy.”

Trình Tiềm chớp thời gian trong khi đọc kinh theo sư phụ, nhất tâm nhị dụng khịt mũi dè bỉu: “Chẳng lẽ đây không phải là nước rửa chân của kim cáp?” (kim cáp: cóc vàng)

Hàn Uyên bịt mũi trả lọ “nước rửa chân thần thánh” này, cố nén mùi tanh hỏi: “Dùng làm gì vậy?”

Lý Quân cười hì hì vo tròn tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, sau đó nhỏ vài giọt thần thủy. Chỉ thấy mấy giọt nước ấy nhanh chóng ngấm vào, cục giấy trong chớp mắt đã biến thành một con cóc hàng thật giá thật.

Chim bay cá nhảy đầy rẫy trên thế giới không chơi, lại đi chơi cóc, chí thú gì thế này?

Trình Tiềm đột nhiên hơi hiểu vì sao ánh mắt đại sư huynh nhìn nhị sư huynh lại như nhìn một đống phân vậy.

Lý Quân bắt gặp ánh mắt Trình Tiềm, lập tức cười xấu xa dùng cán bút chọc chọc con cóc trên bàn, chỉ Trình Tiềm mà nói: “Tìm đệ ấy đi.”

Con cóc nghe vậy “Ộp” một tiếng, chạy tới chỗ Trình Tiềm, nửa đường bị một bàn tay gầy đét kẹp lấy – sư phụ không biết đã đi đến bên cạnh từ khi nào, con cóc kia lại hóa thành một cục giấy ở trong tay ông.

“Bàng môn tà đạo,” Mộc Xuân chân nhân than thở như tụng kinh, “Tiểu Quân à, con tài thật!”

Lý Quân le lưỡi.

Sư phụ nói: “Đã như vậy, thì con dạy các sư đệ đọc kinh đi.”

Lý Quân đành phải dùng chất giọng như thái giám xướng trước đại điện, đọc đi đọc lại một đoạn ngắn Thanh tĩnh kinh hơn mười lần trong gần một canh giờ, sư phụ rốt cuộc mới đại phát từ bi cho dừng lại, để sự tra tấn lê thê này kết thúc.

Hàn Uyên run rẩy rỉ tai Trình Tiềm: “Huynh ấy mà còn đọc tiếp, chắc ta đái ra quần quá!”

Trình Tiềm ngồi ngay ngắn, làm bộ như không biết gã ta.

Sư phụ nhắm mắt dưỡng thần hơn một canh giờ ở đằng trước thần thái hồng hào, nói: “Một tĩnh cũng nên có một động, các đồ nhi theo thầy ra đình nào – À, Trình Tiềm, gọi đại sư huynh của các con dậy đi.”

Trình Tiềm bị tai bay vạ gió nghe vậy sửng sốt, nghiêng đầu dòm dòm thiếu niên bạch y kia, rồi kiên trì thò một ngón tay chọc chọc vai y như chạm vào lửa, đồng thời kinh hồn táng đảm thầm nghĩ: “Là sư phụ bảo ta gọi ngươi, đừng có trút giận vào ta.”

Đại sư huynh đã ngủ hai giấc liền đại khái là ngủ no rồi nên không hề nổi giận. Y mở mắt ra, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm Trình Tiềm một lúc lâu, mới hít sâu một hơi mà bò dậy, uể oải khoát tay: “Biết rồi, các ngươi đi trước đi.”

Nghiêm thiếu gia chưa tỉnh ngủ thoạt nhìn lại tốt tính hơn rất nhiều, trên đôi mắt hoa đào kia như phủ một lớp sương mù, ánh mắt nhìn Trình Tiềm cũng nhu hòa hơn không ít.

Sau đó, Nghiêm Tranh Minh thần sắc ôn hòa hỏi: “Đúng rồi, ngươi tên gì nhỉ?”

“… Trình Tiềm.”

“À.” Nghiêm Tranh Minh hờ hững gật đầu. So với sự ghét bỏ không hề che giấu khi nhìn Lý Quân, cử chỉ dùng quạt che mặt khi ở trước mặt Hàn Uyên, y đối đãi Trình Tiềm quả thực có thể nói là hết sức khách khí.

“À” xong, Nghiêm Tranh Minh chẳng buồn quan tâm tới Trình Tiềm nữa, dùng tay che miệng ngáp một cái, sau đó ngồi nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích, chờ thị nữ Tiểu Ngọc Nhi chải đầu cho mình.

Lúc trong đầu Trình Tiềm toàn là người với yêu, từng có một lần, nó hoài nghi đại sư huynh ất ơ này có khả năng là một con chim trĩ thành tinh với cái đuôi lòe loẹt, nhưng thấy tình cảnh này, nó liền gạt phăng suy đoán ấy – cho dù là chim trĩ thật, ngày ngày chải lông như vậy, chắc hẳn cũng phải trụi lủi chỉ còn trơ cái mông với cặp giò thôi.

Mà lông trên đầu đại sư huynh vừa dài vừa chắc, chưa biến thành cái chổi lông gà, chứng minh y có khả năng là một loài động vật càng khó tưởng tượng hơn.

Trong viện, một đạo đồng đã đi tới, dùng hai tay dâng một thanh mộc kiếm cho sư phụ.

Tức khắc, tinh thần Trình Tiềm và Hàn Uyên đều chấn động. Cả hai đều nghe chuyện tiên nhân bằng phong ngự kiếm từ bé, dù cho Trình Tiềm bị sách thánh hiền đầu độc, xét cho cùng cũng chỉ là một tiểu nam hài, tuy nó không thừa nhận, nhưng sâu trong nội tâm vẫn rất hướng đến những sức mạnh hô phong hoán vũ trong truyền thuyết đó.

Mộc kiếm đơn giản mộc mạc, cơ hồ ngưng tụ sự nặng nề bất động thanh sắc nào đó. Trong lòng đám tiểu nam hài, thì việc luyện đan thần kỳ, những kinh văn huyền bí, trò xem sao bấm tay tính ra tiền thế kim sinh, thậm chí là các loại thần thông khắc ra phù chú hàng thật giá thật… chẳng cái nào có sức hấp dẫn bằng hai chữ “ngự kiếm” cả.

Độ kiếp phi thăng là cái gì đây?

So với nhất kiếm sương hàn thập tứ châu(2), đại khái ngay cả đằng vân giá vũ trong truyền thuyết cũng phải xếp sau thôi.

Chỉ thấy Mộc Xuân chân nhân vung vẩy tay chân loắt choắt trên thân hình tong teo, rề rà đi đến giữa tiểu viện, y như một cái sào phơi quần áo vậy.

Hàn Uyên tràn đầy chờ mong hỏi vấn đề Trình Tiềm vẫn muốn hỏi nhưng ngại mở miệng: “Sư phụ muốn chúng con luyện kiếm à? Khi nào thì chúng con mới có thể cầm kiếm đây?”

Mộc Xuân: “Không vội, có kiếm gỗ.”

Nói xong, trước mắt chúng đồ đệ, ông giơ hai tay làm thức mở đầu yếu xìu xìu, đoạn bắt đầu diễn luyện từng chiêu từng thức, vừa diễn luyện còn vừa lải nhải: “Phù Dao – mộc kiếm pháp – cường thân – lại kiện thể – thông khí – còn hoạt huyết – sống lâu – hơn cả thần tiên -“

Trình Tiềm: “…”

Giấc mộng hô phong hoán vũ vừa manh nha, cứ thế tan tành trong “đao quang kiếm ảnh” “keng keng – chát chát chát”.

Kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân của sư phụ nhanh chóng thu hút một con chim sẻ đậu lại trên cây cọc gỗ bên cạnh, nghỉ chân quan sát.

Đây thực sự là bộ kiếm pháp yên tĩnh nhất trên thế giới. Chỉ thấy mộc kiếm nọ lướt qua, phảng phất như vô vật, ngay đến chút gió cũng không nổi lên, ôn hòa tột cùng. Trong thời gian mũi kiếm rì rì đi một vòng, dù là ốc sên cũng leo lên ngọn cây rồi.

Phối hợp với giảng giải tiêu hồn “cường thân kiện thể hơn cả thần tiên” của sư phụ, hiệu quả thực khiến người ta thán phục vô cùng.

Chỉ thấy sư phụ nhấc chân tiến một bước, xoay tay khom lưng chém ngang thanh mộc kiếm, run rẩy tiếp cận con chim sẻ trên cây cọc gỗ.

Con chim gan to bằng trời, mở đôi mắt ti hí như hạt đậu đen, nhìn thấy mộc kiếm tập kích tới mà chẳng buồn nhúc nhích.

Mộc Xuân khoác lác cảnh cáo: “Tiểu súc sinh còn không mau tránh ra, coi chừng mộc kiếm bản môn lấy mạng mi đó!”

Nói xong một câu dài như vậy, mộc kiếm trong tay mới đến dưới chân nó, con chim nghe cảnh cáo dữ tợn này, thủng thỉnh giơ một chân nhích sang bên một bước, nguyên vẹn bước qua “lợi kiếm” của Phù Dao phái, bình tĩnh như thường nhìn bóng kiếm ôn nhu kia phiêu nhiên đi xa.

Hàn Uyên đã buồn cười vô cùng, Trình Tiềm cũng thấy hết sức khó lý giải. Trò múa võ bán nghệ ở cổng thôn mà nó từng xem cũng chẳng vớ vẩn như thanh mộc kiếm này. Nhưng nó không hề tùy tiện bật cười, bởi vì nó phát hiện các sư huynh đều không cười – nếu nói đại sư huynh đương bận vuốt lại tóc, không tiện ngả tới ngả lui, vậy nhị sư huynh thích cóc sẽ có chút giá trị tham khảo hơn.

Lý Quân ban nãy còn nhấp nhổm không yên như mông mọc nhọt lúc này chẳng những không cười, trên khuôn mặt luôn có vẻ xấu xa lại còn xuất hiện vài phần chuyên chú, nhìn chằm chằm động tác như lên đồng của sư phụ.

Sư phụ diễn luyện thức thứ nhất của Phù Dao mộc kiếm một cách hoàn chỉnh, cuối cùng đứng lại ở động tác Kim kê độc lập, hai tay dang ngang, tay cầm mộc kiếm, thò cái cổ vừa gầy vừa dài ra trước, tạo dáng đứng trên cao trông về phía xa, lắc lư muốn ngã: “Đây là thức thứ nhất của Phù Dao mộc kiếm ta, Bằng trình vạn lý!”

Tiếc rằng trông ông chẳng giống đại bàng giương cánh lắm, ngược lại hơi bị giống gà trống gáy.

Hàn Uyên che miệng, nén cười đến đỏ bừng mặt.

Sư phụ lần này không nuông chiều, giơ tay dùng mộc kiếm gõ đầu gã một cái – động tác này trái lại nhanh nhẹn hơn ban nãy không ít.

Mộc Xuân chân nhân cả giận nói: “Ta đã nói gì với con hả? Trầm liễm thu tâm! Xốc nổi! Không ra thể thống gì! Tối nay chép Thanh tĩnh kinh năm lần, ngày mai mang đến cho ta xem.”

Hàn Uyên do còn chưa biết chữ nên ngay cả bước sao chép môn quy cũng hoãn lại, nghe vậy lập tức dày mặt dùng đến kim bài miễn tử: “Sư phụ, con còn chưa biết chữ mà.”

Mộc Xuân nói: “Thì bắt chước mà vẽ – Lý Quân!”

Nhị sư huynh tiến lên một bước.

Sư phụ nói: “Con dạy các sư đệ luyện thức mở đầu và thức thứ nhất, lát nữa ta sẽ chỉ con thức thứ hai.”

Trình Tiềm nghĩ bụng: “Nghe nói gã ta nhập môn đã hơn một năm, mà mới học đến thức thứ hai thôi. Chẳng lẽ luyện chiêu gà trống gáy nguyên một năm?”

Nó còn chưa kịp kinh ngạc cảm khái xong, thì Lý Quân đã theo lời đứng yên, tay cầm mộc kiếm, lưu loát triển khai thức mở đầu, lại thực sự có vài phần đắc ý của thiếu niên, loại tinh khí thần này đương nhiên không thể vơ đũa cả nắm với ông sư phụ đã vào độ tuổi trung lão niên lờ đà lờ đờ. Thiếu niên kia tên như thúy trúc, thân cũng như thúy trúc, khuôn mặt không lấy gì làm đứng đắn nghiêm lại, mộc kiếm trong tay như chẻ gió, kiếm phong đâu đâu cũng thấy, sắc bén như gió thổi cỏ rạp vậy.

Đó là nhuệ khí thiếu niên, sắc nhọn vô cùng.

Con chim sẻ ban nãy còn bình tĩnh không chịu nổi nữa, lập tức giật mình đập cánh phóng lên cao.

Trình Tiềm và Hàn Uyên chưa kịp định thần lại, đã thấy nhị sư huynh nghiêm mặt, dồn khí vào đan điền, gằn từng chữ quát: “Phù Dao mộc kiếm pháp! Cường thân lại kiện thể! Thông khí còn hoạt huyết! Sống lâu hơn cả thần tiên!”

… Kiếm khách thiếu niên trong chớp mắt đã thành một tay bán đại lực hoàn mất rồi.

Thế nhưng Lý Quân chẳng mảy may lấy làm hổ thẹn, gào xong còn ung dung quay đầu lại làm mặt quỷ với hai sư đệ đang trợn mắt há hốc mồm.

Thời xưa nữ tử khuê các không được tùy tiện ra ngoài, phải ngồi trên mấy cái ghế kê quanh sân, ngóng nhìn thế giới bên ngoài, nên ghế này mới được gọi là ghế mỹ nhân. Tương truyền ghế này do Phù Sai làm riêng cho Tây Thi.

Nhất kiếm sương hàn thập tứ châu là một câu trong bài Hiến tiền thượng phụ của Quán Hữu.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here