Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 69

0
95

Chương 69

Làm thịt hắn rồi mà Trình Tiềm vẫn như bị hóc xương, cảm xúc khó yên, nghĩ thế nào cũng sốt ruột.

Thực ra thì có đến mức ấy không? Kỳ thật bản thân y cũng suốt ngày bắt nạt đại sư huynh, không mấy tôn trọng, thế nhưng y cứ khó mà tiêu tan, vô nguyên vô do mà giống như bị người ta giẫm đuôi nhổ vảy ngược vậy.

Trình Tiềm thậm chí còn bởi vậy mà giận lây sang Hàn Uyên – bao nhiêu năm qua hắn đi chung với loại gì thế?

Ngày đó tát hắn thật sự quá nhẹ.

Trình Tiềm biết Đường Chẩn sau khi lấy được Băng Tâm hỏa chắc chắn sẽ không chờ y, nên cũng không dừng lại, tâm tình ác liệt cắt đuôi đám ma tu Nam Cương, không một mục đích mà rời khỏi nơi thị phi này. Song đi thì đi, y nhất thời lại không biết nên đi nơi nào. Theo lý, chuyện bên này cũng xong xuôi rồi, y nên về phương Bắc đuổi theo đại sư huynh, nhưng Trình Tiềm tự dưng không muốn đối mặt với Nghiêm Tranh Minh lắm.

May sao hôm nay giống như là vừa buồn ngủ đã có người tặng gối cho, Trình Tiềm mới đến ngoại vi Nam Cương, liền đụng phải Trang Nam Tây chờ đợi đã lâu.

Trang Nam Tây đã cho đồng môn đi hết, một mình ở lại chỗ này chờ y lâu rồi, vừa thấy Trình Tiềm thì hắn lập tức tiến lên đón, thi lễ nói: “Trình tiền bối! Đa tạ tiền bối cứu giúp, bằng không bọn ta đều phải mất mạng ở đây.”

Người này rất thông minh, cũng có chút bản lĩnh, ấn tượng của Trình Tiềm với hắn không tệ, liền khoát tay nói: “Không cần khách khí như vậy, ta cũng không phải là tiền bối gì, đúng lúc đi qua, nhấc tay một chút mà thôi.”

Trang Nam Tây ngớ người, hỏi: “Thế tiền bối một mình xông vào Chiêu Dương thành, chỉ vì khối hàn băng thạch kia sao?”

Trình Tiềm không biết vì sao hắn hỏi thế, cũng không sửa lại cho hắn, nói: “Không sai, sao vậy?”

Trang Nam Tây hơi cấp bách nói: “Mấy hôm trước bọn ta trúng bẫy ma tu, có một vị sư muội đồng môn may mắn đào thoát, thấy tiền bối, ta vốn tưởng là viện thủ nàng mời đến…”

Trình Tiềm nói: “Sư muội đồng môn của ngươi chẳng lẽ không có biện pháp liên lạc với sư môn, lại tùy tiện kéo một người lạ trên đường tới cứu các ngươi?”

Trang Nam Tây á khẩu, đành phải cười khổ nói: “Việc này… kỳ thực sư muội chỉ là một cách gọi, nàng vốn là… một bằng hữu bình thủy tương phùng… ừm, ta vốn nghĩ tiền bối có lẽ đã gặp nàng.”

Kỳ thực Trình Tiềm chỉ thuận miệng hỏi, không hề thật sự cảm thấy hứng thú, liền nói: “Ngươi là vì nàng mà đặc biệt chờ ta tại đây? Nàng trông như thế nào?”

Trang Nam Tây vội thao thao bất tuyệt miêu tả một phen, dùng từ đều súc tích tốt đẹp, Trình Tiềm bị “bế nguyệt tu hoa chim sa cá lặn” tẩy lễ một phen, trừ người này là một cô nương xinh đẹp ra, thì hoàn toàn chẳng nghe được một câu hữu dụng, liền buột miệng: “Là tình nhân à?”

Trang Nam Tây: “…”

Hắn không ngờ có người thẳng thừng như vậy, lúng túng nhìn Trình Tiềm một cái, từ tai trở xuống đỏ ửng lên. Ánh mắt Trang Nam Tây đối với một nam nhân thì hơi quá linh động, luôn phảng phất biết nói, đôi mắt đảo đi, hỉ nộ ai lạc đều giấu cả trong đó.

Trình Tiềm lại âm thầm nhíu mày, không khỏi liên tưởng đến trò hề của đám ma tu trong Chiêu Dương thành, nghĩ bụng: “Không lo tu hành đàng hoàng, toàn làm mấy chuyện hoang đường, như vậy cũng có thể tính là hậu duệ danh môn? Xem ra còn không bằng đám để tang trên Thanh Long đảo, ít nhất người ta còn chuyên tâm.”

Vừa nghĩ vậy, Trình Tiềm tức thì hết kiên nhẫn, lười ứng phó Trang Nam Tây thêm, nhưng nghĩ đến hắn tốt xấu gì cũng là người của Bạch Hổ sơn trang, về sau không chừng còn phải gặp lại, y đành phải dằn cảm xúc xuống.

Tu sĩ xét đến cùng đều là người, không tránh khỏi lây dính thế tục nhân gian, dù Trình Tiềm không nghĩ cho mình, cũng phải suy nghĩ cho môn phái, không kiên nhẫn hơn thì cũng phải cố gắng, thế là nói: “Nữ tu ta gặp trên đường đều không khác người ngươi nói lắm, chỉ như vậy thì ta không phân biệt được đâu.”

“Phải phải, ta sơ sót.” Trang Nam Tây hơi ngại ngùng xoa tay, tiếp tục, “Nàng có khuôn mặt trái xoan, trán còn có hồng chí, đỏ đến nổi bật, tiền bối nếu gặp hẳn sẽ có ấn tượng.”

Trình Tiềm: “…”

Y chẳng qua làm bộ khách khí thuận miệng hỏi thế thôi, không ngờ lại từng gặp thật – người điểm hồng chí lên trán có không ít, nhưng tự sinh ra lại không gặp nhiều, người hắn nói chẳng phải là nữ thi bên ngoài tiểu lâu sao?

Nhân loạn chạy trốn cái gì… Kỳ thực căn bản là không thành công.

Trình Tiềm mở miệng muốn nói một tiếng “hãy nén bi thương” lạnh băng, nhưng tích tắc nhìn vào đôi mắt Trang Nam Tây, không biết làm sao mà y bỗng nhiên lại chẳng nói nên lời. Y rất ít gặp ánh mắt như vậy trên mặt tu sĩ, trông chờ và khát khao, giống như chỉ miêu tả hình dáng người nọ với một kẻ xa lạ là đã vui mừng thỏa mãn vô cùng rồi.

“Chấp mê bất ngộ còn không nhẹ.” Trình Tiềm nghĩ thầm.

Mặc dù y nghĩ như vậy, sự phản cảm tràn lòng vừa nãy bất tri bất giác lại tan đi quá nửa. Một người nếu chịu có tình có nghĩa, bất kể là tình gì, có lẽ đều có thể khiến người ta xúc động.

Nhất thời Trình Tiềm lại không biết nên nói thế nào với hắn.

Trang Nam Tây thấy y mãi không đáp lời, trên mặt thoáng qua vẻ thất vọng, nói: “A, thế chắc là nàng để hụt tiền bối rồi, ta sẽ tìm thử quanh đây xem sao.”

Trình Tiềm bỗng nói: “Ngươi cả ngày nhớ nhung một nữ tu không liên quan, không trễ nải việc tu hành sao?”

Trong ấn tượng của y thì, phàm nhân kết hôn, chẳng qua là vì cuộc sống, nam cày nữ dệt, nối dõi tông đường thôi. Mà hai việc này tu sĩ đều chẳng cần lo lắng, hơn nữa công pháp chính đạo quá nửa chú ý câu thông thiên địa, thanh tâm quả d*c, bởi vậy tu sĩ kết làm liên lý đạo lữ, hơn một nửa là vì thông gia môn phái, câu thông công pháp.

Mỗi ngày đấu với trời đấu với đất, đấu với nhân gian hung lệ và với tâm ma mình, ngoại trừ người trong ma đạo túng d*c, lại có ai sẽ sa vào thứ tình yêu hư vô mờ mịt?

Nhưng câu kia vừa ra khỏi miệng, Trình Tiềm liền hơi hối hận, tự nhủ trong lòng: “Kì lạ, liên quan gì đến ngươi, ngươi hỏi làm cái khỉ gì?”

May sao Trang Nam Tây không chú ý lắm, thản nhiên đáp: “Trưởng bối Bạch Hổ sơn trang chúng ta cũng nói như vậy, nàng lại là tán tu, chẳng có vốn liếng gì… Nhưng cũng không hề gì, dù nàng là phàm nhân thì ta vẫn thích.”

Trình Tiềm hờ hững nói: “Phàm nhân thất thập cổ lai hi.”

Nói một câu không dễ nghe, phàm nhân với tu sĩ, cũng chẳng khác gì chó mèo với người, làm bạn bên cạnh tối đa mấy chục năm ngắn ngủi, phần lớn vừa sinh ra tình cảm quyến luyến thì đã phải lo tang ma. Dù sao cũng không thể lâu dài, còn chưa đủ để thương tâm.

Trang Nam Tây lại cười nói: “Thế cũng không sao, cùng lắm thì ta tự đoạn tiên căn, làm một đôi phu thê phàm nhân triêu sinh mộ tử thôi. Chuyện trên đời, chỉ cần không trái đạo nghĩa, không có gì là ta không thể làm cho nàng.”

Trình Tiềm: “…”

Y một mặt giật mình vì sự ly kinh phản đạo của Trang Nam Tây, một mặt lại hơi lấy làm may mắn vì mình vừa nãy không mau miệng nói thật. Trình Tiềm âm thầm sinh ra một chút lòng trắc ẩn, giấu nhẹm việc nữ tu không biết tên kia đã chết, năm rộng tháng dài, Trang Nam Tây không tìm được nàng, tự khắc sẽ từ bỏ thôi?

Trang Nam Tây hình như cũng ý thức được mình nhiều lời, ngượng ngùng nói: “Ta không làm bẩn tai tiền bối bằng mấy việc vớ vẩn này nữa… Hở?”

Hai người đang nói chuyện, thì bầu trời phương xa đột nhiên xẹt qua một tia sáng lạnh, nổ tung như pháo hoa, hết sức dễ thấy.

“Đó là tín hiệu Huyền Vũ đường triệu hoán môn nhân.” Trang Nam Tây hơi nghi hoặc nói, “Kỳ lạ, Biện tiền bối bế quan không hỏi việc đời đã lâu, làm gì mà phải lặn lội đường xa tới tận Nam Cương?”

Trình Tiềm: “Huyền Vũ đường trong Tứ Thánh? Không phải họ ở cực Bắc sao?”

“Không sai…” Trang Nam Tây nói, “Huyền Vũ đường và Bạch Hổ sơn trang ta cách đại băng nguyên nhìn nhau, vẫn luôn là thế giao, họ đã đến đây, ta không lộ diện bái hội cũng không được. Trình tiền bối có nơi đi chưa? Nếu chưa, không bằng đi cùng ta đi?”

Trình Tiềm được gãi đúng chỗ ngứa, cảm giác chuyến này cho dù phải cùng tiểu tử này nói nhảm nhiều như vậy, nghe ba cái việc vụn vặt phong hoa tuyết nguyệt đầy tai, cũng coi như không uổng công, liền vui vẻ đi theo Trang Nam Tây.

Cách thật xa đã có thể nhìn thấy cờ huyền sắc che kín bầu trời, sắc mặt Trang Nam Tây càng nghiêm trọng hơn: “Xem trận thế này, chỉ sợ là đại trưởng lão Huyền Vũ đường đích thân tới. Ôi, ta nghe nói Nam Cương thổ giao thành long, kinh động tứ phương, cũng không biết là hung hay cát đây.”

Trình Tiềm không lên tiếng, y đã có thể cảm nhận được uy áp từ trên không mơ hồ truyền đến – nhớ năm ấy, khi Cố đảo chủ ngã xuống cả Đông Hải rung chuyển, sợ cũng chỉ như vậy thôi. Từ lúc rời khỏi Minh Minh cốc đến nay, đây là đại năng thứ nhất khiến Trình Tiềm cảm thấy áp lực, gọi dậy ký ức chuyến đi Thanh Long đảo.

Trang Nam Tây từ rất xa đã tự báo gia môn: “Đệ tử Bạch Hổ sơn trang Trang Nam Tây, phụng mệnh sư phụ đến đây, bái kiến tiền bối Huyền Vũ đường.”

Hắn vừa dứt lời, áp lực xung quanh rõ ràng giảm bớt, tựa như nhường cho hắn một lối.

Trình Tiềm theo Trang Nam Tây đi đến dưới biển cờ huyền sắc, thấy một loạt tu sĩ vận hắc bào, trên người phảng phất còn mang theo khí băng nguyên, mở ra một vùng lạnh giá ở miền Nam. Tu sĩ nơi đây đại khái có kẻ nhận được Trang Nam Tây, tự động nhường đường, còn có kẻ gật đầu chào hắn.

Trình Tiềm ngước nhìn lên, chỉ thấy dưới biển cờ có một cỗ xe phi mã, thân ngựa mặc lãnh thiết khôi giáp, trông rất nặng nề, một người trung niên đứng ở trước xe, ánh mắt như điện đảo qua. Trang Nam Tây tiến lên hai bước, miệng chào “đại trưởng lão”, đại trưởng lão hàn huyên vài câu với hắn, đôi mắt không tự chủ được nhìn Trình Tiềm: “Vị này là…”

Cường cường gặp nhau, băng đàm ngàn năm đụng tuyết nguyên vạn trượng, Trình Tiềm cơ hồ bị kích khởi chiến ý. Y định thần lại, ấn Sương Nhẫn kiếm xao động bất an trong tay một cái, đang tính mở miệng trả lời.

Đúng lúc này, bên cạnh có kẻ hô to một tiếng: “Đại trưởng lão! Ta nhận ra y, chính là y!”

“Chính là ta cái gì?” Trình Tiềm sửng sốt, chưa kịp suy nghĩ, thì kẻ vừa la lên đã đâm kiếm tới trước mặt – đánh xuống đầu y.

Lúc này, cách ngàn dặm, Nghiêm Tranh Minh đã lần theo truyền thuyết ma long đuổi tới vùng Trung Nguyên đang mân mê ba đồng tiền trong tay, chẳng nghiên cứu ra cái gì.

Năm đó học nghệ ở Phù Dao sơn, mặc dù sư phụ thi thoảng cũng chơi đồng tiền, song lại luôn rất kiêng kị việc bốc quẻ vấn thiên, không chỉ chưa bao giờ dạy, thỉnh thoảng còn lộ ra một chút trào phúng vừa đúng.

Kỳ thực rất nhiều đứa trẻ phiền phức đều như vậy, nếu trưởng bối nói “việc này xui xẻo, không được làm”, thế chúng tám chín phần mười muốn đi thử, nhưng nếu trưởng bối bảo “việc này ngu hết biết, e là chỉ có lũ khỉ chạy khắp nơi mới làm được”, như vậy chờ lớn lên chúng cũng sẽ không đụng vào.

Dẫu đã hơn một trăm năm qua đi, Nghiêm Tranh Minh cầm đồng tiền vẫn là gà mờ, gặp lúc này mưa gió bấp bênh, tuy rằng y không nhịn được muốn nhìn trộm một cái trong cát hung khó phân, lại vẫn cảm thấy ý nghĩ muốn biết trước này quá đỗi ngu xuẩn.

Nghiêm Tranh Minh thở dài thườn thượt.

Y không biết Hàn Uyên hóa thành ma long còn có thể quay đầu lại không, cũng không biết sinh thời mình còn có thể nhìn thấy cổng lớn Phù Dao sơn mở ra hay không.

Càng không biết nên đối mặt với Trình Tiềm như thế nào.

Nghiêm Tranh Minh đạn chỉ, đồng tiền phát ra một tiếng động lanh lảnh, bay lên trời, lăn ra khỏi nhất phái trời tròn đất vuông âm dương tương sinh.

Chưởng môn nhân Phù Dao phái nhiệm này mù mờ nghĩ thầm trong lòng: “Sư phụ, con nên làm thế nào đây?”

Đáng tiếc hỏi cũng phí lời, lúc còn sống sư phụ cũng chỉ biết đúng một câu, “Chao ôi, con hãy thuận theo tự nhiên đi”. Lão đầu đó quen lấy bất biến ứng vạn biến, sống rất thoải mái, hiện giờ thân tử hồn tiêu, chắc là càng thêm thanh tĩnh vô vi thôi.

Trình Tiềm… Trình Tiềm có điểm gì tốt?

Nghiêm chưởng môn cố gắng vặn hỏi lòng mình – tên đó miệng độc tâm không thiện, căn cứ theo những gì Nghiêm Tranh Minh hiểu về y, với sự nội liễm và vờ vịt của Trình Tiềm, nói ra ước chừng chỉ là một phần mười bố trí âm thầm trong lòng y, chắc hẳn mọi người không thể tưởng tượng thế giới nội tâm dưới vẻ đạo mạo ấy khốn nạn tới mức nào.

Y còn rất cố chấp, nói lý không thông, hơn nữa cứng mềm đều không nghe, lòng như sắt đá.

Một người bế quan gần năm mươi năm ở nơi cực hàn, chẳng có cái gì bỏ vào miệng ngoài nước lạnh, trên đời này còn chuyện gì là y không làm được? Dù sao chăng nữa Nghiêm Tranh Minh cũng phải thừa nhận, chưởng môn mình quản không nổi sư đệ khốn nạn đó.

Cùng với một đống tật xấu không thể chịu đựng nổi, như là sự lôi thôi không ai biết, chưa tắm đã ngủ, bất kể thứ buồn nôn cỡ nào đều có thể sờ vào, hơn nữa sờ xong còn không bao giờ nhớ rửa tay… Lại còn không bình thường, việc không nên biết thì nhìn thấu, nên biết thì vĩnh viễn lơ mơ, thường xuyên ngoáy vào vết thương của người ta.

Nghiêm Tranh Minh mới đầu chỉ tìm lý do cho mình, kết quả là nghĩ một nửa liền tức muốn hộc máu.

Ngẫm lại từng ấy năm qua y yêu đẹp ghét xấu, vô số lần hoặc ngầm hoặc công khai dùng “mù mắt” để dè bỉu người ta, rốt cuộc giờ này khắc này bị báo ứng, Nghiêm Tranh Minh bi phẫn phát hiện, mình có khả năng là mù thật rồi.

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói: “Đại sư huynh, đồng tiền rớt rồi.”

Hai chữ “đồng tiền” vừa ra khỏi miệng, Nghiêm Tranh Minh tức khắc run bắn như có tật giật mình.

Lý Quân im lặng từ phía sau y bay tới, hệt như một con quỷ, đồng thời quỷ khí dày đặc nhìn y, cũng chẳng thèm lên tiếng.

Nghiêm Tranh Minh chột dạ trừng hắn một cái: “Ngươi làm gì thế?”

Lý Quân như ăn trộm quay đầu lại quét một vòng, hỏi: “Thủy Khanh đi đâu rồi?”

“Chơi lửa ở hậu sơn,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ngươi làm gì mà lén lút như vậy?”

Thủy Khanh từ hôm bị thiên lôi đánh, kinh hỉ phát hiện mình không chỉ bề ngoài càng gần nữ nhân trưởng thành hơn, còn có khả năng tùy ý khống chế Tam muội chân hỏa, mấy bữa nay còn mới mẻ, đang rèn sắt nhân khi nóng mà liều mạng chăm chỉ tu luyện.

Nghe nói nàng vắng mặt, Lý Quân phịch mông xuống ngay cạnh Nghiêm Tranh Minh.

Thoạt tiên hắn dường như không biết bắt đầu từ đâu, thận trọng bóng gió: “Sao huynh rốt cuộc chịu phái bảo bối của huynh đi rồi?”

Kẻ trong bụng có việc mờ ám với không có là không giống nhau, câu hỏi bình bình thường thường này cũng làm Nghiêm chưởng môn không tự chủ được khựng lại, trực giác muốn phản bác một câu “bảo bối cái rắm”. Song chưa nói ra miệng lại cảm thấy hình như hơi cố ý quá, rối rắm một lát, y phát hiện Lý Quân chạy tới hỏi mình như vậy đã là rất cố ý, thế là bực dọc bóp trán, ngửa bài hỏi thẳng luôn: “Ngươi muốn nói gì?”

Lý Quân thở dài: “Sư huynh…”

“Không, ngươi không cần phải nói nữa.” Nghiêm Tranh Minh đột nhiên cắt ngang hắn, trầm mặc giây lát, nói, “Ngươi không cần phải nói, lòng ta tự biết, biết nên làm thế nào… Người hơn một trăm tuổi rồi, chừng mực này chung quy còn có.”

Lý Quân hiếm khi nghiêm túc: “Phải, đệ biết huynh có chừng mực, nhưng huynh định làm thế nào đây?”

Nghiêm Tranh Minh hơi ngớ ra.

Lý Quân nhìn y một cái, lắc đầu nói khẽ: “Đường kiếm tu vốn đã không dễ đi, từ sau xuất phong, thì càng là đương thời hiếm thấy, mỗi một bước đều đi trên mũi đao, huynh đã sinh tâm ma, về sau nên làm thế nào?”

Nghiêm Tranh Minh nghe hắn nói vậy hơi xót xa, nhưng không biểu hiện ra ngoài, vẫn nhìn như chẳng hề để ý nói: “Việc này thì có gì đâu? Phàm nhân sống như sâu kiến, cuộc đời chẳng qua vài chục năm, còn sớm ba chiều bốn, đủ thấy có mới nới cũ là bản tính. Ta cũng chẳng có gì bất đồng với những người khác, qua vài năm tự khắc sẽ phai nhạt thôi.”

Lý Quân thở dài: “Sư huynh à, dăm ba năm là có thể ném ra sau đầu, sao có thể thành tâm ma? Huynh cho đệ là xuẩn nha đầu tạp mao tâm trí bất toàn Thủy Khanh kia, cái gì cũng không hiểu sao?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Hai người nhất thời im lặng trừng nhau, không biết bao lâu, Lý Quân mới thăm dò: “Huynh… xác định không cho Tiểu Tiềm biết sao? Đệ thấy kỳ thực không bằng…”

“Rắc” một tiếng, đồng tiền trong tay bị Nghiêm Tranh Minh bẻ gãy, sắc mặt y chợt lạnh đi, ngắt lời Lý Quân: “Việc này không cần nhắc lại.”

Lý Quân: “Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì hết,” Ánh mắt Nghiêm Tranh Minh u thâm lạnh lẽo đến đáng sợ, khiến Lý Quân kinh hồn táng đảm, “Việc này ngươi không thể nhắc tới với người thứ ba, đặc biệt là Trình Tiềm.”

Lý Quân há miệng muốn nói gì đó, rốt cuộc lại nuốt vào, bất đắc dĩ gật đầu.

Nghiêm Tranh Minh: “Đừng gật cho có, thề!”

Lý Quân: “Ôi, đại sư huynh…”

“Đừng nói nhảm!”

Lý Quân thấy không lay chuyển được y, đành phải giơ một tay lên nói: “Đệ thề giữ việc này trong bụng, tuyệt đối không cho người thứ ba biết, nếu không…”

Nghiêm Tranh Minh tiếp lời: “Nếu không sẽ bị sét đánh, không được chết tử tế.”

Lý Quân đứng bật dậy: “Huynh điên rồi à!”

Nghiêm Tranh Minh quét hắn một cái, thong thả nói: “Lý Quân, ta phát hiện ngươi có cái tật rất không tốt, tựa hồ ngươi cho rằng thiên hạ ai to gan hơn ngươi đều bị điên hết.”

Lý Quân trừng mắt nhìn y một lát, vô lực nói: “Tâm ma để lâu ngày, đến lúc đó đạo tâm bị tổn, xem huynh làm thế nào.”

“Nếu ta chết rồi, vừa vặn các ngươi có thể đổi chưởng môn khác,” Nghiêm Tranh Minh vươn vai, “Vừa hay ta từ lâu đã không muốn làm nữa. Nghe nói nguyên thần có thể đầu thai… Ngươi cảm thấy hồ ly tinh thì thế nào? Đến lúc đó các ngươi phải đốc thúc Thủy Khanh tu luyện cho giỏi, mau mau trở thành đại yêu, tốt nhất là soán vị đoạt quyền làm yêu vương chơi, đặng về sau còn che chở cho ta.”

Chí hướng cao xa của chưởng môn nhân làm Lý Quân á khẩu, hồi lâu không nói ra lời.

Nghiêm Tranh Minh không ngó ngàng đến hắn nữa, ngón tay gõ nhẹ, lắc lư đầu ngâm nga một đoạn vừa thô tục vừa lạc điệu: “Rơi xuống đất qua đời, đến cũng khổ, đi cũng khổ nồi mẻ chuông vàng, nghèo cũng vội vàng, giàu cũng vội vàng phía đông nổi cuồng phong, phía tây đổ mưa rào, rầm rầm cải thiên hoán địa sính anh hùng khí, cũng chính là vở kịch giả một sớm một ngày thành thật chẳng bằng làm con rùa sống, nuốt giang hà hồ hải, nhả ngàn thu trăm đời…”

Đây là điệu hát của đám lưu manh vô lại ăn xin gần Phù Dao sơn trang, Lý Quân nghe mà ưu sầu vô cùng.

Đôi khi Nghiêm Tranh Minh cũng hâm mộ đám lang thang lưu lạc chân trời ấy, bởi vì họ không vướng không bận, không sầu không lo. Có điều nhớ cảnh họ bắt rận dưới thái dương, y lại không hâm mộ nữa, cảm thấy có thể mình trời sinh thiếu chút tư chất bốn biển là nhà, chỉ nhớ những điệu hát ăn xin của họ.

Nghiêm Tranh Minh đang cố thoải mái thì đột nhiên lòng thắt lại, như là có ai dùng búa đập vào ngực một phát, điệu hát trong miệng y ngừng bặt, cả người bắn dậy.

“Lại sao vậy?” Lý Quân trợn mắt.

Sắc mặt Nghiêm Tranh Minh như quỷ sống: “Khôi lỗi phù ta buộc trên tóc Tiểu Tiềm…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here