Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 68

0
63

Chương 68

“Ma tu không đạo nghĩa, làm việc cũng ít cố kỵ, Nam Cương lại là đại bản doanh của chúng. Ngươi quả thật có sự lợi hại của ngươi, nhưng vị tất biết nhiều thủ đoạn như chúng, lấy được Băng Tâm hỏa thì đi mau, cố hết sức đừng xung đột chính diện với chúng ở trong thành… Cho dù muốn đánh, cũng nhớ ra khỏi thành hãy đánh.”

Đây là trước khi đi Đường Chẩn dặn dò Trình Tiềm, y còn chưa hồ đồ đến mức chớp mắt đã ném ra sau đầu.

Nhưng Trình Tiềm thấy tình cảnh này, lại nhớ tới ma tu cởi trần lúc nãy gặp ở cửa, tức khắc lại nổi giận, chỉ hận không thể chém ma quật này làm đôi.

Y liên tục kiềm chế từng đợt da gà trên người, cuối cùng đọc Thanh tĩnh kinh ngay tại chỗ, bấy giờ mới miễn cưỡng khống chế được sự kích động và bàn tay tự đặt trên vỏ kiếm.

Sau đó Trình Tiềm bấm thủ quyết, nhanh nhẹn mượn các loại bóng trong tiểu lâu che lấp, nép góc tường bay xuống.

May sao nơi đây có chúng sinh, nhưng không trăm vẻ, tất cả đều bận sắc d*c mờ mắt, mới đầu chẳng ai lưu ý đến Trình Tiềm như khói trong lư hương.

Trình Tiềm lắc mình trốn ra sau một tấm mành, hết sức chuyên chú che chắn đủ loại sự vật làm người ta lên mụn lẹo xung quanh, tìm kiếm Băng Tâm hỏa – y lấy từ trong lòng ra một con tiểu ngọc quy Đường Chẩn đưa cho. Tiểu ô quy kia toàn thân xanh biếc, trong suốt lóng lánh, chỉ cỡ bằng ngón cái người lớn, nó vểnh đuôi bò một vòng trên đầu ngón tay y, cái đầu tròn xoe dò xét không trung, sau cùng mặt nhìn về một hướng dừng lại, mở miệng, dáng vẻ thèm nhỏ dãi.

Trình Tiềm ngẩng đầu thoáng nhìn theo ánh mắt nó, chợt cảm thấy một trận sấm sét đánh xuống – tiểu súc sinh này hướng về chỗ đài kia!

Y hoài nghi đầu óc thứ này bị hỏng, thế là nắm cổ rùa, lật nó chổng vó lại. Tiểu ô quy ngửa mai lên, bốn cái chân ngắn liều mạng xoay xoay trên không, vẫn chưa từ bỏ mà lại lần nữa chuyển hướng về phía đài kia.

Điều này cho thấy, hoặc tiểu vương bát này là sắc quỷ trong loài rùa, hoặc Băng Tâm hỏa kia vừa vặn nằm dưới đài cao.

Trình Tiềm thầm thở dài một hơi, cảm thấy mình bị chuyện của Hàn Uyên kích thích đến nóng vội, buổi tối hôm nay tám phần là không nên ra ngoài.

Song việc đã đến nước này, Trình Tiềm đảo mắt nhìn xung quanh, chạy đến chỗ nhốt người trong góc, thân hình chợt lóe lên, quanh thân bám một tầng sương trắng, mấy thủ vệ ở cửa chớp mắt giữ nguyên tư thế ban đầu mà bị đóng băng. Trình Tiềm mau chóng lướt qua ám lao, đồng thời đánh ra một đạo chân nguyên, tinh chuẩn chặt đứt khóa trên cũi sắt.

Tuy động tĩnh này không lớn, lại vẫn kinh động mấy ma tu cảnh tỉnh trong phạm vi nhỏ, có một tên la lên: “Kẻ nào lén lén lút lút đó?”

Trình Tiềm không dừng bước, trong lòng lại hết sức buồn nôn – thật không biết đám này làm sao có mặt mũi nói người ta lén lút.

Y định tốc chiến tốc thắng, sương mỏng và khói nhẹ vốn ngưng tụ trên người khoảnh khắc khuếch tán ra, dấy lên một cơn bão tuyết trong tiểu lâu. Sau đó, Trình Tiềm nhân lúc tất cả đều chưa kịp phản ứng, xoay tay lại một kiếm đẩy cả l*ng sắt ra.

Việc này thật thất đức, chúng ma tu nơi đây phần lớn không mặc quần áo, mông trần chịu thê phong khổ tuyết khốc liệt một phen, nhất thời gà bay chó sủa, loạn cào cào.

Trình Tiềm nhân loạn lẻn tới gần đài cao, bất ngờ bạo khởi. Sương Nhẫn vạch một đường sáng như tuyết trên không trung, y một kiếm chém đài cao kia làm đôi, như thái rau mà nhất tịnh xử hết đá vụn tung lên lẫn ma tu chưa kịp chạy, lập tức vung tay áo thả tiểu ô quy quẫy chân nãy giờ ra ngoài.

Con rùa bằng ngón cái rơi xuống đất cao như một ngọn núi nhỏ, kềnh càng đứng lù lù ngay chính giữa, có vẻ vô cùng chính khí lẫm nhiên. Rùa ngọc kia mở miệng ra, hít sâu một hơi hạo nhiên khí thôn thổ sơn hà, cả tiểu lâu lắc lư run rẩy, một tảng đá lớn kê dưới cái đài bị chém từ từ lộ đầu ra, muốn rời khỏi đất.

Lúc này, trong quần ma loạn vũ hỗn loạn khó được đi ra một kẻ mặc chỉnh tề. Chỉ thấy trên lan can tầng ba cao nhất, một nam tử trường bào quấn kín cả mặt gạt đám đông bước ra, quát: “Tiểu tặc ở đâu tới, muốn chết à!”

Trình Tiềm cảm thấy mình không cách nào bình tĩnh đối mặt với xưng hô “tiểu tặc” này.

Nam tử trường bào kia đứng trên cao, giơ tay một chưởng lăng không giáng xuống, cũng chẳng quan tâm ngộ thương hay không.

Dưới cự chưởng hắc vân tráo đỉnh, phong tuyết như ảo ảnh Trình Tiềm thả ra lập tức dần dần tản đi, cá biệt có ma tu tu vi thấp chạy chậm bị hắc vụ mê hồn hóa cốt dưới chưởng cắn nuốt, nháy mắt người vào xương ra, còn sạch hơn cả ăn mày gặm gà!

Nơi quỷ quái này vậy mà cũng có kẻ trấn lâu, Trình Tiềm cười khẩy một tiếng, nhảy lên cổ ngọc quy. Sương Nhẫn rời tay, kiếm ý lạnh thấu xương như gió xoáy lao thẳng lên, không chút khách khí nhất tịnh lật tung cự chưởng lẫn nóc tiểu lâu trên đầu. Kiếm khí âm lãnh trong tiểu lâu cùng gió nóng ẩm vùng Nam Cương đánh vào nhau “Vù” một tiếng, bọt nước không lạnh không nóng văng khắp nơi.

Kẻ vận trường bào ở lầu ba bị kiếm phong quét qua, cuống quýt lui về sau ba bốn bước né tránh, trong nháy mắt, ngọc quy đã thừa cơ nuốt Băng Tâm hỏa vào miệng.

Thấy đã lấy được, Trình Tiềm lại thu ngọc quy về cỡ ngón cái cuốn vào tay áo. Gây động tĩnh lớn như vậy, chính y cũng cảm thấy hơi quá, lập tức tính ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách, ngự kiếm trốn đi, đúng lúc này, trong ám lao ở góc tường có một người kêu: “Tiền bối cứu mạng, chúng ta là đệ tử của Tây Lương Bạch Hổ sơn trang!”

Trình Tiềm vừa nãy thuận tay nổ ám lao nhốt người, không phải vì cứu người, mà là để dương đông kích tây, nhưng y tự thấy mình đã hết sức nhân chí nghĩa tận rồi, bản thân học nghệ không tinh thì có thể trách ai?

Y dĩ nhiên không cho rằng mạng đệ tử Bạch Hổ sơn trang đáng giá hơn người ta, song nghe hắn tự báo gia môn, Trình Tiềm vẫn không tránh khỏi khựng lại – không vì cái gì khác, chủ nhân Bạch Hổ sơn trang còn giữ một chiếc chìa khóa địa tỏa của Phù Dao sơn.

Trình Tiềm không biết sư phụ lưu lại địa tỏa như vậy có tác dụng gì, nhưng y không thể không cố kỵ nỗi khó xử của đại sư huynh, vô luận là thật hay giả, nghe thấy bốn chữ “Bạch Hổ sơn trang”, y không thể không ra tay.

Trình Tiềm vừa tới gần ám lao kia, một đám ma tu liền lao tới, y một kiếm dấy lên sóng dữ, cuốn toàn bộ đám khỉ đột này đi, lao đến trước mặt người vừa gọi.

Người gọi y là một thanh niên, mặt mày rất linh động, hai mắt sáng ngời hữu thần, lưu chuyển như có quang hoa. Trình Tiềm vốn ngại hắn phiền toái, nhưng vừa thấy ánh mắt này, không tự chủ được lại thêm vài phần hảo cảm. Thanh niên nọ vốn chỉ ôm một chút hi vọng, không ngờ y thật sự chịu trở lại cứu giúp, nhất thời vui mừng quá đỗi.

Có điều hắn vui thì vui, đầu lại vẫn chưa mụ mị, vừa thấy Trình Tiềm, vội lựa chuyện quan trọng nhất mà mau chóng nói: “Tiền bối, trên xiềng xích trói bọn ta có cấm chế!”

Trình Tiềm nghe vậy không nói hai lời, rút kiếm chém liền, chỉ nghe “Keng” một tiếng, Sương Nhẫn đập vào xiềng xích, thế mà xiềng xích kia không chút sứt mẻ.

“Không được, không thể dùng sức mạnh.” Thanh niên vội nói, “Để ta nghĩ cách khác, tiền bối… Cẩn thận!”

Ba bốn ma tu đã đến gần, từ phía sau Trình Tiềm ùa lên.

Trình Tiềm ngay cả đầu cũng không quay lại, Sương Nhẫn ở trong tay y xoay một vòng lớn. Hung kiếm này hiếm khi đại khai sát giới, mũi kiếm sáng như tuyết bị nhuộm màu đỏ, thân kiếm kích động run rẩy như sống, nơi đi qua sát ý bức người, liên tiếp chém một chuỗi đầu, cuối cùng mang theo huyết hoa tung tóe quay lại, trước khi thanh niên kia mở miệng, lần thứ hai chém xuống cùng một vị trí trên xiềng xích nọ.

Thanh niên nọ á khẩu, chớp mắt, hung kiếm và cấm chế của ma đạo đã không phân bua gì đập vào nhau ba lượt, lần sau hung ác hơn lần trước, hắc khí cùng hàn sương một mất một còn dây dưa nhau, đấu đến khó phân khó tách.

Thanh niên bị xích bị song phương bức không mở nổi mắt, không rõ tại sao người này trông nhã nhặn, mà cách giải quyết vấn đề lại lỗ mãng như thế.

Rốt cuộc, kẻ hung tàn hơn đã thắng.

Trong khi thanh niên đương há hốc mồm, xiềng xích cấm chế nhốt hắn “Rắc” một tiếng nứt ra một đường, ma khí tuôn ra như khói đen trên tro tàn, xiềng xích trống rỗng còn lại chẳng qua là sắt thường, giãy nhẹ là đứt.

Trình Tiềm đạn chỉ, một đạo bạch quang hóa thành hình dạng phi mã, lao thẳng lên trời cao – đây là báo cho Đường Chẩn biết y đã đắc thủ, sẽ lập tức thoát thân, để họ chuẩn bị sẵn sàng tiếp ứng.

Ma khí tứ phương như sấm sét hội tụ lại, bát gạo thổi nốt mà đè xuống Trình Tiềm, bị y dùng Sương Nhẫn một vai đỡ được.

Trình Tiềm đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, hai tay nắm một đầu Sương Nhẫn như kiến càng lay cây, đầu cũng không quay lại mà bảo thanh niên kia: “Trốn xa ra.”

Thanh niên đã được thấy sự đáng sợ của người này, xem tình thế cực nhanh, nghe lời ấy lập tức không ngoảnh đầu lại mà lui ra ngoài tiểu lâu.

Trình Tiềm bỗng nghiêng người, đem một kiếm gánh đầy ma khí nặng nề chém xuống đất, Chiêu Dương thành từ đông sang tây bị một nhát kiếm chém ra một cái hố sâu nửa trượng, ma khí tứ dật ầm ầm rơi xuống đất, lầu các như yêu quật tức khắc sụp đổ. Y hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng – thả hết đám xúi quẩy trong ám lao luôn.

Nhốt ở đây phần lớn là tu sĩ, chắc hẳn tại nơi tàng ô nạp cấu này đã chịu đủ tra tấn, chợt được tự do, mắt mỗi người đều đỏ lên.

Một cuộc hỗn chiến đã bắt đầu.

Ngay khi Trình Tiềm cảm thấy mình có thể thừa loạn công thành lui thân, nơi xa đột nhiên vẳng đến tiếng tỳ bà, dây kim loại “Tằng” một tiếng, đâm vào màng tai, vào thẳng ngũ tạng, chân nguyên toàn thân đều bị nó quấy nhiễu một chút.

Lập tức, tiếng tỳ bà như tứ diện Sở ca, quanh quẩn trong cả Chiêu Dương thành, vị ngọt ngấy vốn đã bị mùi máu tanh xua tan không biết lại từ nơi nào ào tới, khiến người ta mềm nhũn. Trình Tiềm bỗng cảm thấy mình như nằm trong một đống bông, trong tứ chi bách hài ùa lên sự bủn rủn và ẩm ướt không nói nên lời. Bên tai y truyền đến một tiếng rủ rỉ, một đôi tay mềm mại không xương cuốn lấy thắt lưng y, đầu ngón tay như cọng hành giống như dẫn một đám kiến bò qua người y, tê tê.

Đáng tiếc, ma nhân tuy có mị khúc, lúc này lại đụng trúng thiết bản – Trình Tiềm vốn không hay mắc sắc dụ, khi nãy lại thấy đủ loại bất kham trong ma quật, da gà nối nhau nổi lên, lập tức giận dữ đem Sương Nhẫn cuốn thành một luồng gió xoáy, phấn hồng với chả xương khô đều một kiếm chém đứt đầu. Trình Tiềm nghe thấy thứ mùi khó ngửi ám trên người mình, chỉ hận không thể tìm khe suối nhảy xuống tắm rửa sạch sẽ.

Thấy được ý chí sắt đá của y, không xa có kẻ hừ nhẹ một tiếng, tỳ bà khúc theo đó âm sắc chợt thay đổi, lẫn vào phảng phất là tiếng kèn lá, nhỏ mà mảnh, không ngừng chui vào tai.

Trình Tiềm thấy hoa mắt, ảo cảnh lại xuất hiện. Trong phút chốc, vô số bóng người lướt qua lòng y, mùi ngọt ngấy khi nãy bỗng chẳng còn sót lại chút nào, xung quanh đột nhiên phả đến hương hoa lan quen thuộc. Ngay sau đó, cánh tay vừa nãy cuốn lấy y hóa thành một làn khói nhẹ, đứng cách y không xa không gần, hóa thành một người quen thuộc.

Người nọ cầm trên tay một cây quạt, nhìn Trình Tiềm lộ ra đôi mắt cười dịu dàng cùng một bàn tay đeo cái nhẫn đồng tiền.

Trình Tiềm: “…”

Y không khỏi ngây ra một chút, hơi mơ hồ, may mà không hề lâu, ngay lập tức, một cái nhẫn đồng tiền giống như đúc rơi vào lòng bàn tay y – đây mới là cái y tháo từ tay chính chủ.

Phỏng linh trong nhẫn như quỷ mị chui đầu ra, chẳng cần biết đúng sai, thần chắn giết thần mà giáng một bạt tai cho hư ảnh trước mặt, ngang nhiên đánh tan yêu ma quỷ quái giả dạng, lập tức mang theo ánh mắt bễ nghễ phàm trần, vẻ mặt túc sát chui về trong nhẫn.

Phỏng linh ngu xuẩn này vậy mà có chút công năng trừ tà không ngờ tới.

Trình Tiềm định thần lại, tai bỗng hơi nóng lên, cảm giác một đoạn thời gian tương lai mình không thể nhìn thẳng vào gương nữa.

Y đẩy Sương Nhẫn kiếm, mũi kiếm ép ra hơi nước dư thừa trên không, đông thành một thanh băng khổng lồ, cùng mũi kiếm va vào nhau. Tiếng kim thạch chớp mắt làm tỳ bà khúc thất linh bát lạc, ảo giác chung quanh như thủy triều tan trong sương mù dày đặc.

Trình Tiềm bấy giờ mới nhìn thấy, trên tường bốn phía Chiêu Dương thành treo đầy dây đàn dài hơn một thước, không gió tự rung leng keng, đánh mê hồn trận vào trong thành. Trên tường thành một ma đầu bộ dạng bán nam bán nữ ôm tỳ bà, ánh mắt âm trầm nhìn Trình Tiềm, lập tức lắc mình ẩn đi tung ảnh.

Thanh niên chạy ra trước hết thở hồng hộc hạ xuống bên cạnh Trình Tiềm, nói: “Ma đầu này chính là tông chủ một chi trong Yểm Hành Nhân, tên là ‘Hoan Hỉ tông’, rất hạ lưu – A, vãn bối Trang Nam Tây đệ tử Bạch Hổ sơn trang, phụng mệnh sư môn đến nơi đây, tra xét ma tu tụ tập quy mô lớn, nhất thời không tra, trúng chiêu của kẻ này – không biết tiền bối xưng hô như thế nào?”

“Phù Dao, Trình Tiềm.” Trình Tiềm ngắn gọn ném ra một câu như vậy, chợt bay lên trời, một kiếm đánh xuống ma tu giơ tù và chuẩn bị thổi trên gác chuông trong Chiêu Dương thành, từ trên cao liếc xuống Trang Nam Tây nọ, nói, “Còn chưa chịu đi, chờ bị đám ma đầu hạ lưu toàn thành vây công à?”

Trang Nam Tây nghe vậy nhảy lên một gốc đại thụ trong thành, theo thân hình hắn lên xuống, một cây cung lớn cao ba trượng tự dưng thành hình. Trang Nam Tây kia thân như đại điểu, từ chỗ cao lao tới “dây cung”, đồng thời nói to: “Tiểu Tề, mượn lửa-“

Một thiếu niên nhỏ gầy không biết từ chỗ nào chui ra, mau chóng bấm thủ quyết, miệng phun ra một ngọn lửa lạnh lẽo, như lưu tinh bay về phía Trang Nam Tây, nói: “Ngọn cuối cùng rồi.”

Trang Nam Tây huýt dài một tiếng, ngọn lửa màu chàm ấy chợt kéo dài ra bảy tám thước, nó nhảy nhót biến thành một mũi tên, chuẩn xác vô cùng mà xuyên qua dây cung. Chỉ nghe “Vút” một tiếng, mũi tên lửa bay thẳng lên trời, sau đó ở trên trời cao phút chốc nổ thành ngàn vạn đóa hỏa hoa, rơi xuống đất nở hoa khắp nơi, đốt cả thành Chiêu Dương thành biển lửa.

Trang Nam Tây ngửa đầu huýt dài một tiếng, các tiếng huýt xung quanh liên tiếp đáp lại, có vài bóng người mau chóng theo chỉ lệnh rút ra ngoài thành, huấn luyện nghiêm chỉnh.

Trình Tiềm đứng ngoài nhìn, hơi cảm khái – so với đệ tử Thanh Long đảo mỗi ngày như phúng viếng, Chu Tước tháp đã hóa thành nhà ma không có đệ tử, môn hạ Bạch Hổ sơn trang tuy thiếu chút kinh nghiệm, cũng thật sự rất có tiền đồ.

Đoàn người được Trình Tiềm đặc ý trông chừng, phá cổng Chiêu Dương thành, chạy trốn về hướng Bắc, phía sau đuổi theo một loạt ma tu lớn nhỏ.

Trang Nam Tây lớn tiếng hỏi Trình Tiềm: “Tiền bối, làm sao cắt đuôi chúng đây?”

Trình Tiềm: “Không cần cắt.”

Y mới dứt lời, một lá cờ đen liền từ trên trời đổ ập xuống đầu, vừa vặn bỏ qua bọn Trình Tiềm, chuẩn xác vô cùng trùm hết đám ma đầu bên dưới.

Giữa không trung, Đường Chẩn chẳng biết kiếm từ đâu ra một thớt phi mã sống, dẫn theo Lục Lang và Niên Đại Đại chờ y.

“Cất đi,” Trình Tiềm nhét rùa ngọc nuốt Băng Tâm hỏa vào lòng Đường Chẩn, nói, “Nơi đây không nên ở lâu, đi thôi!”

Niên Đại Đại nhìn ma khí như che cả bầu trời, sớm đã sợ vỡ mật, chỉ chờ câu này, nghe vậy lập tức vung roi, quất phi mã co cẳng chạy như điên.

Niên Đại Đại: “Trình sư thúc, nhanh lên-“

Trình Tiềm không để ý đến gã, không chút hoảng sợ ở lại tại chỗ.

Chớp mắt, lá cờ đen của Đường Chẩn bị xé ra một lỗ hổng, Hoan Hỉ tông chủ ôm tỳ bà trên tường thành đích thân dẫn người đuổi tới, lại dừng cách Trình Tiềm mấy trượng.

Nơi đây đã ra khỏi ma thành, không còn đủ loại bẫy rập ma khí kỳ quái làm chỗ dựa, Hoan Hỉ tông chủ này đột nhiên hơi hối hận vì mình dưới cơn kích phẫn đã lao ra.

Trừ phi thật sự là kỳ tài ngút trời, nếu không sa vào tà ma ngoại đạo, đấu thực lực với người ta, phảng phất luôn có chút không đủ sức.

Trình Tiềm một mình ngự kiếm giữa trời, ống tay áo hơi cũ tung bay lên xuống, như tùy thời có thể thuận gió đi lại. Song không biết vì sao, chẳng ai dám tới gần y trong vòng ba trượng, bầu trời Nam lan ra một trận trầm mặc quỷ dị làm người ta ngạt thở.

Tông chủ Hoan Hỉ tông nhìn lướt qua hướng đám Trang Nam Tây chạy trốn, cẩn thận mở miệng hỏi: “Xin hỏi tôn giá với phái ta rốt cuộc có thù hận gì? Vì sao vô duyên vô cớ ức hiếp lên đầu Chiêu Dương thành?”

Ma đầu này thật không khách sáo, chớp mắt đã coi Chiêu Dương thành là nhà chúng.

“Vốn không có, ta cũng không phải thánh nhân trừ ma vệ đạo gì, chỉ là…” Trình Tiềm nhìn chằm chằm tỳ bà trong tay tông chủ Hoan Hỉ tông kia, trong khi nói chuyện, chậm rãi lôi Sương Nhẫn ra, hàn thiết ma sát vỏ kiếm phát ra tiếng chói tai, y đột nhiên cười lạnh lùng, “Ngươi thật to gan, dám dùng ma vật bẩn thỉu kia hóa thành chưởng môn bản môn!”

Ngay sau đó, Sương Nhẫn kia nổi giận mà ra, cảnh giới và uy áp lúc ở trong ma thành Trình Tiềm kìm nén rốt cuộc không thèm che giấu lộ ra răng nanh lạnh thấu xương-

Hoan Hỉ tông chủ kinh hãi, mười ngón chợt nắm dây tỳ bà, “Tạch” một tiếng dây đàn đứt hết, thanh như chuông lớn xông tới Trình Tiềm. Đồng thời, tông chủ kia đánh một kích liền quay người bỏ chạy, không mảy may để ý thủ hạ chết hay sống.

Đáng tiếc hắn cũng không thể chạy xa.

Lúc bị một mũi tên xuyên tim từ sau lưng, hắn nghe thấy giọng nói trầm thấp của đối phương: “Ngươi tốt nhất hãy ghi nhớ nhát kiếm này và lời khuyên của ta, kiếp sau trước khi phạm vào kiêng kị của người khác, hãy nghĩ kỹ mình có nhiều mạng thế không!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here