Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 67

0
65

Chương 67

Trình Tiềm nhìn theo mãi đến khi bọn Nghiêm Tranh Minh mất dạng, đôi mày thủy chung chưa dãn ra.

Y quen chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, chỉ có khi người khác quay đi, mặt mày mới lộ ra vài phần tâm sự.

Trình Tiềm đề xuất mình ở lại đi cùng Đường Chẩn, quả thật muốn hỗ trợ là một mặt, mặt khác cũng là không mưu mà hợp với suy nghĩ của Nghiêm Tranh Minh – y định tách khỏi sư môn một thời gian.

Mặc dù đại sư huynh thái độ ác liệt, cực kỳ không phối hợp, hỏi thế nào cũng chẳng cạy được miệng, Trình Tiềm vẫn ít nhiều đoán ra, tâm ma của Nghiêm Tranh Minh sợ rằng dính dáng không ít với y, nếu không y thực sự chẳng nghĩ ra đại sư huynh có chuyện gì không thể nói với mình.

Song Trình Tiềm tâm tư trong sáng, lại luôn thiếu vài phần khéo léo, y đoán thì đoán được, bước tiếp theo lại không biết nên nắm giữ thế nào. Y vừa không biết nói bóng nói gió, cũng không biết quanh co lòng vòng, chỉ sợ mình không đủ thỏa đáng, không cẩn thận khiến đại sư huynh khó chịu hơn, bấy giờ mới muốn tạm thời rời khỏi một thời gian, gửi gắm hi vọng vào nhị sư huynh Lý Quân cái gì cũng thiếu chỉ không thiếu tinh nhanh.

Trình Tiềm cũng không biết Lý Quân có đáng tin hay không, các sư huynh còn chưa đi xa thì y đã nóng ruột nóng gan trước.

Đại khái luôn có một người như vậy là ông trời phái tới khắc y, thực sự cho y trải nghiệm một lần mùi vị “Tương kiến thời nan biệt diệc nan”. (Vô đề – Lý Thương Ẩn, nghĩa là gặp gỡ khó mà biệt ly cũng khó)

Đường Chẩn đứng ngoài nhìn, khá cảm khái: “Tình nghĩa đồng môn quý phái, thật sự rất đáng ngưỡng mộ.”

Trình Tiềm lúc này mới định thần lại, thu tầm nhìn về nói: “Trì hoãn rồi, Đường huynh, xin lỗi.”

Đường Chẩn không để ý: “Ta đi cũng chậm, không sao.”

Niên Đại Đại từ bên cạnh xáp tới nói leo: “Sao vậy, sư môn Đường tiền bối bất hòa à?”

“Không thể nói hòa và bất hòa,” Đường Chẩn hơi nheo mắt, giống như đang hồi ức điều gì, trên mặt thoáng đượm nỗi cô đơn, nói, “Phù Dao phái họ quý tinh bất quý đa, Mục Lam sơn ta lại bất đồng. Mục Lam sơn quá lớn, dưới chưởng môn có mấy trưởng lão, đều tự chiếm đỉnh núi riêng, thu đồ đệ riêng, ta ở trên núi mấy trăm năm, mà ngay cả trưởng lão cũng chưa biết hết, giữa đồng môn cũng chỉ có trường hợp như môn phái đại tỷ thí mới có thể gặp nhau một lần, ai là ai cũng chẳng biết, càng khỏi nói tới có tình cảm gì. Dần dà, mọi người đều nói chuyện toàn bằng tư chất và năng lực, cấp bậc rất nghiêm ngặt, lạnh như băng vậy.”

Đường Chẩn nói, nhìn Trình Tiềm một cái: “Các ngươi tương đối có tình người, không giống môn phái, trái lại giống một gia đình hơn.”

Niên Đại Đại nói: “Môn phái lớn, thì nhiều người, nhiều người, thì trật tự liền nghiêm ngặt, tình cảm của mọi người cũng tự nhiên xa cách, chẳng có biện pháp chi. Có điều giữa đồng môn, luôn có một hai người giao hảo nhỉ?”

Đường Chẩn nói: “Quả thật có một sư muội, từ nhỏ lớn lên bên nhau, nàng ta… sau khi lớn lên tính tình không tốt lắm, nhưng khi còn bé tình cảm với ta không tệ.”

Đây là lần thứ hai Trình Tiềm nghe hắn nhắc tới sư muội, liền hỏi: “Sư muội huynh có phải tên Đường Vãn Thu không?”

“Ừ, là nàng.” Đường Chẩn không quay đầu lại, nói, “Nhưng cái gọi là ‘sư huynh muội’ của chúng ta cũng chỉ là danh phận trưởng ấu mà thôi, hồi nhỏ còn có vài phần thân cận, trưởng thành rồi cơ bản liền đường ai nấy đi, mọi người đều là khách qua đường của Mục Lam sơn, dù bây giờ nàng đứng trước mặt, ta cũng không biết mình còn có thể nhận ra không. Ta biết các ngươi rất có uyên nguyên với nàng, hiện giờ nàng đã không còn trong lục hợp từ lâu, việc nàng làm cũng không cần tính lên đầu ta.”

Đường Chẩn có sự lạnh lùng khéo léo lại thẳng thắn, không biết là bản tính hắn như thế, hay là do nhiều năm đi lại bên rìa sinh tử. Hắn không nhận đồ đệ, cũng không về môn phái, thậm chí ít nhắc tới Mục Lam sơn, chỉ một mình phiêu bạt khắp nơi, vô luận gặp gỡ ai, đều chỉ coi đối phương là khách đồng hành tạm thời.

Đoàn người giả làm tán tu lưu lạc Nam Cương, thuê xe ngựa, như phàm nhân trèo đèo lội suối, tiếp tục đi về hướng Nam.

Trình Tiềm và Đường Chẩn đều không phải là người thích tán phét, Niên Đại Đại khó chịu, đành phải đi trêu chọc Lục Lang dễ bắt nạt nhất. Khi Trình Tiềm gặp nguy hiểm, Lục Lang bất chấp tất cả muốn xông lên, nhưng lúc này gió êm sóng lặng, gã ngay cả một câu cũng chẳng dám nói với Trình Tiềm, chỉ bám theo đằng xa, cúi gằm đầu như không mặt mũi gặp ai, giấu mặt trong bóng tối.

Niên Đại Đại chạy tới rỉ tai Lục Lang: “Này, tiểu huynh đệ, ta muốn bái nhập Phù Dao – chính là môn hạ bọn Trình trưởng lão ấy, ngươi đi theo ta không?”

Lục Lang nhìn lướt qua bóng lưng Trình Tiềm, lại mau chóng thu ánh mắt về, im lặng lắc đầu.

Niên Đại Đại còn cho là gã có mắt không thấy Thái Sơn, vội vàng sấn tới ồn ào nói: “Ôi, những việc này ngươi không hiểu, để ta giải thích cho – những người tu ra nguyên thần đó đều là đại nhân vật có khả năng lên trời xuống đất. Đừng nói người bình thường, ngay cả rất nhiều tu sĩ môn phái nhỏ, cả đời cũng chưa chắc được gặp nguyên thần tu sĩ đâu.”

Lục Lang không đáp, chỉ im lặng nghe.

Niên Đại Đại khá thích lên mặt kẻ cả, thấy gã chú ý vào mình thì càng hăm hở: “Hơn nữa, nguyên thần với nguyên thần cũng không giống nhau, ngươi xem các vị tiền bối Phù Dao phái, Trình trưởng lão của chúng ta… Ôi chao, y thì không cần phải nói, còn có chưởng môn của họ, là kiếm tu đó! Ta lần đầu tiên được nhìn thấy kiếm tu sống… Tuy rằng tính tình chẳng ra làm sao, nhưng không hề gì, từng nói chuyện với một kiếm tu trên nguyên thần, việc này đã đủ cho ta đi khoe khoang nhiều năm rồi.”

Lục Lang lắc đầu, trầy trật nói khàn khàn: “Đường chân nhân giữ lại tính mạng cho ta, ta phải lưu lại hầu hạ. Huống hồ ta bản lĩnh thấp kém, đi theo Trình chân nhân cũng chỉ cản trở, đành phải ghi nhớ trước, về sau lại báo đáp.”

Niên Đại Đại nghe thế ngẩn ra, chợt nói với Lục Lang: “Ngươi… ngươi người này, Trình trưởng lão không chừng sẵn lòng nhận ngươi làm đồ đệ đấy.”

Lục Lang cúi đầu, không nói gì nữa.

Chuyến này qua lại chẳng qua trên dưới một trăm dặm, mà nhóm họ bị các loại đại yêu tiểu ma đánh cướp không dưới mười lần.

Trình Tiềm một kiếm chém hai ma tu ý đồ đêm hôm khuya khoắt mò vào giết người đoạt bảo, cảm giác mình độ này xưng được là giết người như ngóe rồi. Trên Sương Nhẫn đã kết một tầng huyết sương mỏng, ánh ấn đường Trình Tiềm không tự chủ được xuất hiện một tầng sát ý, có vẻ càng thêm khó gần.

Nam Cương từ khi xuất hiện một ma long, đám ma tu giống như rục rịch chuẩn bị tạo phản, tập kết thế lực khắp nơi, thủ đoạn cũng hết sức đơn giản thô bạo – tàn sát sạch nam nữ lão ấu trong một thành, trực tiếp chiếm lĩnh, trên thành lâu phủ kín huyết khí, treo đầy đầu người, sau đó nghịch chuyển thanh khí bên trong, lập vài ma thành.

Không khéo là, Băng Tâm hỏa ở ngay trong địa bàn ma thành.

“Băng Tâm hỏa” kỳ thực không hề là một ngọn chân hỏa, mà là một tảng đá đặc biệt. Tương truyền vật này bên ngoài lạnh lẽo như hàn băng ngàn năm, bên trong lại chứa một khối noãn ngọc dồi dào linh khí, có thể bảo tồn thi thể ngàn năm không thối, còn không đến mức làm thi thể lạnh cứng, lấy ra vẫn mới nguyên như vừa tắt thở, là thánh thạch đặt móng trong đại thành Chiêu Dương vùng Nam Cương.

Nam Cương nóng chết đi được, lại bị chướng khí hoành hành, có thể nói là khí hậu khắc nghiệt. Chỉ có Chiêu Dương thành nhờ Băng Tâm hỏa mà bốn mùa như xuân, khách thương đổ tới, dần dần trở thành tòa thành đệ nhất Nam Cương… Trước mắt làm lợi cho đám ma đầu kia.

Niên Đại Đại vô tâm vô phế cảm khái: “Ta vốn đang nghĩ, ‘Băng Tâm hỏa’ này là thành cơ của người ta, người khác làm sao chịu cho? Chúng ta lại không thể lừa gạt cướp đoạt – giờ thì tốt rồi, Chiêu Dương thành bị ma đầu chiếm, vô luận chúng ta cướp hay lừa, đều không ảnh hưởng đạo nghĩa, quả thật là tới sớm không bằng tới đúng lúc.”

Trình Tiềm còn khuya mới tin đây là trùng hợp, ẩn ý quét nhìn Đường Chẩn một cái.

Đường Chẩn trái lại cũng thoải mái, nói thẳng: “Đúng gì mà đúng? Ta sớm đoán được phương Nam sắp loạn, lần này là đặc ý đến đục nước béo cò. Cái gọi là ‘thiên cơ’, cũng chính là tai nghe tứ phía, mắt nhìn bát phương, hơi thông thuật hung cát thôi. Gần đây Nam Cương ma khí hội tụ, các đại môn phái đều có dị động, Thiên Diễn xứ điều động không ít cao thủ đến, ta đoán cũng đến lúc rồi, chỉ là không liệu được lại có ma long xuất thế động tĩnh lớn như vậy.”

Trình Tiềm giật mình, Hàn Uyên hóa thân cái gì không được, mà phải hóa thân thành long – lại còn đi về phương Bắc, chẳng lẽ là đến hoàng thành đế đô?

Chẳng lẽ… Hắn còn ghi hận mối thù họa hồn của Chu Hàm Chính năm đó, muốn đi gây chuyện với triều đình?

Trình Tiềm và Đường Chẩn tương giao nhiều năm, do tính cách hai người, mà hai bên cũng không thân thiết lắm, hơi có vẻ “quân tử chi giao nhạt như nước”, nhưng nói chuyện dù sao cũng bớt vài phần cố kỵ so với người ta, Trình Tiềm liền hỏi thẳng: “Đường huynh, ta thỉnh giáo huynh một việc…”

Đường Chẩn hiểu ngầm: “Tứ sư đệ ngươi?”

“Chính thế,” Trình Tiềm hỏi, “Theo huynh thấy, tứ sư đệ ta quả thật là một thân hai hồn ư?”

Dưới Phù Dao sơn, không nhận ra Thủy Khanh đã lớn lên, một Hàn Uyên thủy chung tìm đủ mọi cách thả cô nương xa lạ này, một kẻ khác lại muốn đại khai sát giới.

Dưới thiên kiếp, một Hàn Uyên thẳng thừng muốn rút sống yêu cốt của Thủy Khanh, một kẻ khác lại vì cứu Thủy Khanh mà thống khổ túm ma khí trở về…

“Ta thấy ngươi chưa hiểu ‘lấy tâm ma nhập đạo’ là gì rồi,” Đường Chẩn nói, “Một nửa khác trên người hắn không phải khác, mà chính là tâm ma hắn tự nuôi lớn. Tới tu vi cấp bậc hắn rồi, tâm ma từ lâu không còn bị bản nhân khống chế, trái lại cắn ngược chủ nhân, ngươi bảo đây tính là thế nào? Tâm ma vừa là hắn vừa không phải hắn, thù hận sâu nhất của hắn khẳng định không khác gì tâm ma kia, nhưng nếu… đại sư huynh ngươi một mực chắc chắn hắn bị ma vật chiếm, cũng miễn cưỡng nói được.”

Trình Tiềm: “Sao hắn lại đi đến bước này?”

“Ta không biết, chỉ có thể phỏng đoán,” Đường Chẩn nghĩ một chút, nói không kiêng dè gì, “Thí dụ như ta, ta hiện giờ là một cô hồn dã quỷ, nằm mơ cũng muốn một lần nữa có được thân xác, đoạt xá dĩ nhiên là tốt nhất, chẳng những nhục thân không thối, còn có thể thu lấy tu vi của đối phương. Tuy nói đạo đoạt xá là tà thuật, ta chưa chắc không biết, chỉ là không thèm theo đạo này mà thôi. Nhưng lúc này nếu ta có một tâm ma thì sẽ tiện hơn, ta muốn cái gì mà không muốn làm, nó đều có thể làm thay, ta vừa chiếm được thứ mình muốn, vừa có thể vờ như việc này không phải do bản ý, chẳng phải vô tội lại lời to?”

Đường Chẩn miệng nói “không biết”, mà những lời này lại như đao, Trình Tiềm nhất thời chẳng nói gì được.

Đường Chẩn lại nói: “Sư đệ ma đầu kia, năm đó quan hệ với ngươi có hòa thuận không?”

Trình Tiềm siết chặt Sương Nhẫn, giọng đè trong họng, đáp khẽ: “Hơn cả ruột thịt.”

Đường Chẩn nhẹ nhàng cười nói: “Thế chẳng phải là đúng rồi, hắn tu vi thấp kém, môn phái nguy nan trước mắt, hắn chẳng những không thể ngăn địch, ngược lại bị địch nhân lợi dụng, lỡ tay giết ngươi, từ đây còn mặt mũi nào gặp đồng môn? Còn mặt mũi nào gặp mình? Dứt khoát nương dư lực họa hồn, đẩy thuyền theo sóng mà mặc tâm ma lạc lối – tâm ma chi đạo, cần người vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối mới có thể thành tựu, kể ra thì tứ sư đệ ngươi cũng là một nhân tài đấy chứ.”

“Đừng nói nữa,” Trình Tiềm bỗng đứng bật dậy, chỉ hận không thể lập tức trở về tìm bọn Nghiêm Tranh Minh, nhanh chóng nói, “Đêm nay ta sẽ đi lấy Băng Tâm hỏa giúp huynh, Đường huynh hãy cho ta biết kế hoạch.”

Ma tu túng d*c, ma thành thâu đêm.

Đêm ấy, Trình Tiềm một mình lẻn vào trong thành.

Y giấu đi nhân khí, xuyên qua tầng tầng lớp lớp huyết khí ma chướng, lấy từ trong lòng ra tấm bản đồ tòa thành Đường Chẩn cho y, cẩn thận đối chiếu chốc lát, nhất thời hơi do dự – nội thành ba tòa chung cổ môn lâu, Băng Tâm hỏa ở trên khoảng đất trống chính giữa, trấn đường phố bốn phương thông thoáng, vừa vặn có thể loại trừ chướng khí và hơi ẩm nơi đây. Trình Tiềm vốn định thần không biết quỷ không hay đào trộm rồi đi, ai ngờ lúc này ở chỗ Băng Tâm hỏa kia, lại bị đám ma đầu tứ lục bất thông chiếm mất, chúng hoang đường dựng lầu các ở chỗ Băng Tâm hỏa. (Tứ lục tức tứ thư và lục kinh, câu này là chỉ những kẻ không đọc sách, thô lỗ vô lý)

Trình Tiềm nhìn tiểu lâu bay ra tà âm trước mặt, trong lòng hết sức bất đắc dĩ. Y nấp ở góc đường, không biết mình nên dứt khoát rút kiếm xông vào chém người cướp đá, hay lặng lẽ trà trộn vào, hành sự tùy theo hoàn cảnh.

Đúng lúc này, góc đường đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân thất tha thất thểu.

Một ma tu trên người hầu như không có mấy mảnh vải say khướt đi tới bên này.

Trình Tiềm ban đầu không để tâm, sau khi y giấu đi sinh khí, đám ma tu cơ bản đều coi y là khôi lỗi hình người, không kẻ nào để ý tới.

Nhưng kẻ lần này tới lại có chút quái thai, từ xa nhác thấy Trình Tiềm, ma tu kia hiếu kỳ xáp lại, đi quanh y vài vòng, thấy thần sắc y đờ đẫn, trên người càng không có tí xíu nhân khí nào, liền cười hì hì giơ tay sờ soạng mặt y, mũi ngửi ngửi, nói: “Khôi lỗi của ai không cất kỹ đây? Mặt hàng cao cấp thật, làm lợi cho ta đi…”

Nói xong, ma tu háo sắc này muốn luồn tay vào vạt áo Trình Tiềm.

Trình Tiềm: “…”

Y đương trường nổi hết da gà.

Ma tu kia say không nhẹ, lảo đảo nói tiếp: “Ồ… sao giống như có thể tự cử động vậy? Khà khà, nguyên chủ của ngươi nhất định sướng lắm đây…”

Trình Tiềm không nhịn nổi nữa, hàn khí sắc bén không ngăn được tản ra. Ma tu kia giật mình tỉnh táo lại, gặp ngay một đôi mắt đầy sát ý, ngay sau đó, hắn chưa kịp rên một tiếng, yết hầu chợt lạnh, đã bị một nhát kiếm đâm xuyên.

Qua vụ này, Trình Tiềm lập tức phủ quyết ý nghĩ “cẩn thận trà trộn vào” vừa nãy, y trực tiếp thân hóa tàn ảnh, xông vào tường viện tiểu lâu.

Bên trong tường một loạt thi thể, có người mới chết chưa lâu linh khí chưa tan, còn có thể nhìn ra là tu sĩ. Trình Tiềm đảo qua, phát hiện không thi thể nào hoàn chỉnh, không phải thiếu tay thì là cụt chân, hoặc chỉ còn mỗi cái đầu trơ trọi, chẳng biết nguyên bộ với ai.

Trong góc có một nữ tu, trông có ba bốn phần giống Thủy Khanh, Trình Tiềm giật mình, không tự chủ được nhìn vài lần. Chỉ thấy nàng hai má hây hây, trán còn có một nốt chu sa, xinh đẹp hơn tiểu sư muội ốm teo chỉ biết cắm lông gà lên đầu không ít, đáng tiếc từ ngực xuống toàn bộ đã không thấy.

Hồng nhan rơi vào kết cục như vậy, ngay cả lòng dạ sắt đá như Trình Tiềm cũng không nỡ nhìn lại, y nắm chặt Sương Nhẫn, nép góc tường nhẹ nhàng nhảy lên nóc tiểu lâu.

Lúc này, Trình Tiềm mới phát hiện thì ra tiểu lâu này không phải do cái gì dựng thành, mà là một pháp bảo – nhìn bên ngoài chẳng qua cỡ tửu lâu bình thường, bên trong lại rộng phát sợ, chu vi phải đến nửa dặm, chia làm mấy tầng.

Y nhìn vào, thấy trong lâu có khoảng mấy trăm ma tu, đang điên cuồng tìm hoan mua vui, một thứ mùi cổ quái không rõ là mùi gì xộc thẳng lên mái nhà, trong vị ngọt lẫn mùi tanh, làm Trình Tiềm cảm thấy hơi buồn nôn.

Một góc tầng dưới chót tiểu lâu có một ám thất giam giữ rất nhiều người, cách quá xa, cũng không thấy rõ nhốt tu sĩ hay phàm nhân, chỉ thấy mấy ma tu đi tới mở cửa, giây lát sau dùng xiềng xích to như cánh tay lôi một nam tử trẻ tuổi ra.

Nam tử kia vốn vận bạch y, trên vạt áo trước dính đầy vết máu đã khô đen, nửa chết nửa sống bị lôi ra, treo trên đài cao chính giữa.

Một ma tu lùn tịt ở trần lên sân, tay cầm một sợi roi thép, đi một vòng quanh sân, trước mắt đám đông ra tay quật người nọ, đánh đến huyết hoa tung tóe, đám ma đầu lớn nhỏ xung quanh hưng trí lên cao mà om sòm lên, hệt như ăn tết vậy.

Trình Tiềm nhất thời hơi tò mò, liền nghỉ chân xem thử. Y cảm thấy ma tu lùn tịt kia ra tay thoạt nhìn rất nặng, nhưng tựa hồ không định trí nam tử nọ vào chỗ chết, trong lòng nghi hoặc: “Đây là muốn giữ lại chậm rãi tra tấn sao? Hay kẻ cầm roi thiện tâm muốn giữ lại mạng cho hắn?”

Trình Tiềm còn chưa nghi hoặc xong, liền thấy mấy ma tu uốn éo trèo lên đài, có nam có nữ, nói theo lời đại sư huynh y thì là ngoại hình đều rất hại mắt, thế mà còn không tự biết mình, đường có vài bước, đám này đi hết nửa nén hương, từ sợi tóc đến ngón chân, uốn mỗi một chỗ có thể uốn toàn thân mình một lần, như một đám rắn hai chân vặn vẹo đến chính giữa.

Trình Tiềm ngạc nhiên nghĩ bụng: “Trò mất mặt gì đây?”

Ngay sau đó, y há hốc mồm nhìn đám ma tu này ba chân bốn cẳng tụ lại một chỗ, nhao nhao bám lên người nam tử bị treo, d*m loạn người nửa chết nửa sống một lần từ đầu đến chân, cởi quần áo còn ôm tỳ bà che nửa mặt, lập tức vây quanh hắn làm việc g**o c*u.

Trình Tiềm: “…”

Con mẹ nó nơi quỷ quái gì vậy!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here