Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 66

0
67

Chương 66

Ám thương trên người Nghiêm Tranh Minh còn chưa điều trị khỏi, chợt bị giật mình như vậy, tức khắc một hơi tắc lại, ho đến chết đi sống lại.

Trình Tiềm nghiêm túc nhìn đại sư huynh “lê hoa đái vũ” sắp hộc máu, cảm thấy việc này không có gì phải giấu giấu giếm giếm cả, liền tiếp: “Hàn Uyên bảo là, tâm ma của huynh đệ dám hỏi không dám nghe, đệ vừa mới nghĩ thử, thấy không có gì mà không dám nghe cả. Cho dù huynh định khi sư diệt tổ, chúng ta cũng chẳng còn sư và tổ cho huynh đại nghịch bất đạo, huynh cứ nói đi, nói ra biết đâu có thể khá hơn.”

Một cây chày gỗ đáng yêu đến nhường nào…

Nghiêm Tranh Minh nghe một phen nghĩa chính ngôn từ này, tức khắc cảm thấy lòng càng hẹp hơn, u ám nhìn Trình Tiềm một cái, vẻ mặt rất đỗi ưu sầu. Nhìn biểu cảm chính trực đơn thuần kia giây lát, Nghiêm Tranh Minh mệt mỏi phất tay nói: “Cút.”

Lời ngon tiếng ngọt trong suy tưởng thật sự chỉ là suy tưởng, Nghiêm Tranh Minh phát hiện trong hiện thực tàn khốc, một chữ tối đa từng nói với Trình Tiềm hình như là “cút”.

Trình Tiềm hơi nhíu mày, không rõ tà hỏa này lại từ đâu ra, thế là kiềm chế cảm xúc, hết sức kiên nhẫn khuyên giải: “Đại sư huynh, phàm nhân cả ngày củi gạo dầu muối, còn có thời điểm luẩn quẩn trong lòng, huống chi là trên con đường tu hành dài lâu, nhất thời xoáy vào bế tắc cũng không có gì.”

“Đúng là không có gì, vốn dĩ không có gì, ta nói có gì à?” Nghiêm Tranh Minh trong bụng xấu xa, lập tức thẹn quá hóa giận mỉa mai Trình Tiềm ba câu liền. Nói xong, chính y cũng cảm thấy mình nổi giận rất vô lý, thế là dứt khoát làm cho trót, “Không nói với ngươi đâu, tránh ra!”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm Tranh Minh bị y nhìn bằng ánh mắt vô tri vô giác, càng tức giận hơn, nhìn Trình Tiềm một lúc lâu, trong lòng tưởng tượng mình kéo đầu Trình Tiềm tới, lại hùng hổ quát một tiếng vào tai y “Hỏi gì mà hỏi, tâm ma của lão tử chính là tên khốn ngươi” như thế nào.

Đáng tiếc chuyện như vậy y cũng chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, Nghiêm Tranh Minh bên ngoài lù lù bất động như bị băng tuyết phủ, trong lòng lại đã thay đổi thất thường, nhảy lên nhảy xuống như con khỉ đột.

Cuối cùng, y tát một phát chết tươi con khỉ đột trong lòng, tràn đầy lý trí quay mặt đi, đối với Trình Tiềm, chọn cách mắt không thấy lòng khỏi phiền.

Sau một cuộc nói chuyện ngắn đến không thể ngắn hơn và một cuộc tranh đấu dài đến không thể dài hơn, Nghiêm Tranh Minh định tiếp tục tiến hành chiến tranh lạnh.

Trình Tiềm trầm mặc một hồi, đột nhiên cười nói: “Vậy được rồi, đệ không hỏi nữa, dù sao đệ thấy huynh cũng không có việc gì.”

Nghiêm Tranh Minh liếc nhìn y.

Trình Tiềm nói: “Biết tự tìm niềm vui như huynh…”

Thấy trên mặt chưởng môn sư huynh lại nổi giông bão, như là định dùng gia pháp xử trí mình, Trình Tiềm đời này rốt cuộc cũng thức thời được một lần.

Y vừa cảm khái nương nương ngày càng hỉ nộ vô thường không dễ dỗ, vừa lấy từ trong tay áo ra một cây côn nhỏ xòe bàn tay, “tiểu côn” kia kéo dài to lên, hóa thành một thanh kiếm kim ngọc mãn đường – chính là thanh trước khi đi Niên Minh Minh cốc chủ tặng.

Trình Tiềm đưa kiếm cho Nghiêm Tranh Minh, nói với vài phần lấy lòng không dễ phát hiện: “Kiếm của huynh không phải gãy rồi sao? Hãy dùng tạm thanh này trước đi, mặc dù không đẹp lắm, nhưng cũng là kiếm tốt, để từ từ đệ tìm cho huynh thanh tốt hơn.”

Nghiêm Tranh Minh nhìn thoáng qua, lập tức vô cùng ghét bỏ mà né đi: “Mau cầm xa ra, hại mắt quá.”

Quả thật có hơi hại mắt… Trình Tiềm xui xẻo bị ghét, quệt mũi, cũng chẳng để bụng – đại sư huynh y làm hoàn khố nhiều năm, sớm đã tu luyện thành hoàn khố cao cấp, chướng mắt thứ sặc mùi thổ tài chủ này cũng là bình thường thôi.

Trình Tiềm cười nói: “Không thì đệ tặng Sương Nhẫn cho huynh nhé.”

Nghiêm Tranh Minh nghe vậy ngẩn người, phàm là luyện kiếm, không ai có thể không bị bảo kiếm hàn sương tứ dật kia hấp dẫn, dẫu cho nó gánh ác danh “không được chết tử tế”. Nhưng Nghiêm Tranh Minh lại không có ý gì với nó, bởi vì mấy năm nay đối với thanh kiếm kia y chỉ lo nhìn vật nhớ người, dần dà, mỗi lần thấy Sương Nhẫn, thay vì động tâm, y lại luôn thương tâm trước.

Nghiêm Tranh Minh dùng một loại ánh mắt kỳ dị nhìn Trình Tiềm chằm chằm mà hỏi: “Sương Nhẫn ngươi cũng không tiếc cho ta?”

Trình Tiềm không nói hai lời, giơ tay ném Sương Nhẫn vào lòng y: “Cầm đi.”

Nghiêm Tranh Minh kéo vỏ kiếm ra, hàn sương lãnh túc trên mũi kiếm hất vào mặt, tâm tình phiền muộn tức thì khá lên, khóe môi không tự chủ được nhếch lên một đường xuân phong hóa vũ. Song chưa kịp cười, Nghiêm Tranh Minh lại nghĩ tới năm đó Trình Tiềm cầm thanh Sương Nhẫn này, chính là “người còn kiếm còn, kiếm mất người vong”.

Y không khỏi hơi thất thần nghĩ thầm: “Vô luận ta đòi y cái gì, y đều có thể thống khoái cho ta như vậy sao?”

Ý nghĩ vừa ngọt ngào vừa cay đắng lóe qua, ánh mắt Nghiêm Tranh Minh lại ảm đạm đi.

Nghiêm Tranh Minh năm lần bảy lượt tiến vào chưởng môn ấn, thu cả Đồng Như lẫn kết cục vào đáy mắt, tình cảm đối với vị sư tổ lầm đường lạc lối này rất phức tạp, đặc biệt là khi nhận thấy ông đối với sư phụ tựa hồ còn có chút ý nghĩ không thích hợp. Một mặt, Nghiêm Tranh Minh đối với Đồng Như có loại đồng bệnh tương liên tế nhị, một mặt, y lại đem chút chán ghét với bản thân trút sang Đồng Như, dẫu biết là vô lý giận lây tiên nhân, nhưng cũng chẳng biết nên khắc chế làm sao.

Nếu như Trình Tiềm là trưởng bối hoặc huynh trưởng, vậy trong lòng Nghiêm Tranh Minh sẽ dễ chịu hơn rất nhiều. Tâm ý y hết sức chân thành, cùng lắm chỉ cảm thấy mình hơi ly kinh phản đạo, không chừng còn bốc đồng mà dày mặt bám dính lấy, vạn nhất bị trục xuất khỏi sư môn thì càng tốt, làm gì cũng chẳng cần cố kị.

Tiếc rằng không phải, Trình Tiềm là sư đệ y nuôi nấng từ bé, thân phận hơi đảo lộn, nên cái gì cũng khác, cho dù là tâm ý chân thành cũng trở thành ý nghĩ không nên có. Y thân là chưởng môn, nếu thật sự dụ dỗ sư đệ lầm đường lạc lối, dẫu chân thành hơn cũng chẳng thể công khai, thâm tình thế nào cũng lẫn sự suồng sã và hèn hạ không nói ra lời.

“Ta có xứng không?” Nghiêm Tranh Minh rất đỗi chán ghét mà nhiếc móc mình một câu trong lòng, không hé răng một tiếng trả Sương Nhẫn lại cho Trình Tiềm, thấy đám Đường Chẩn đã bày xong trận pháp bên ngoài, liền im lặng đứng dậy vào ngôi miếu đổ.

Trình Tiềm ở lại tại chỗ rất nhức đầu, cảm thấy lông của đại sư huynh quả thực không vuốt nổi nữa.

Niên Đại Đại trốn trong ngôi miếu đổ thấy Nghiêm Tranh Minh tiến vào, vội vàng hăm hở chạy tới bắt chuyện: “Tiền bối!”

Gã lúc ấy bị Trình Tiềm bỏ rơi, lại có một Lục Lang chờ cứu mạng, đành phải trở về Minh Minh cốc, dốc hết vốn liếng cho cha gã một bát canh mê hồn to đùng, nói dối không chớp mắt rằng “Trình trưởng lão có ý nhận con làm đồ đệ, con phải theo đi lịch luyện”, khó khăn lắm mới lại được phép rời khỏi Minh Minh cốc, thành chân sai vặt của Đường Chẩn.

Tuy là nói dối lừa cha, Niên Đại Đại quả thật vẫn chưa từ bỏ ý định bái nhập môn hạ Trình Tiềm, đặc biệt là khi tận mắt chứng kiến trận sư môn đại chiến của Phù Dao phái, một chút chưa từ bỏ ý định trước đó cơ hồ biến thành một lòng hướng về, chạy tới ra sức nịnh bợ sư bá tương lai: “Vãn bối Minh Minh cốc Niên Đại Đại, bái kiến tiền bối.”

Nghiêm Tranh Minh đang hãm sâu trong sự tự ghét bỏ, mệt mỏi quét nhìn Niên Đại Đại một cái, nhanh chóng hình thành ấn tượng đầu tiên đối với tên này.

“Chó cản đường, cha có bệnh.” Y nghĩ.

Niên Đại Đại nhận thấy ánh mắt sư bá tương lai không mấy thân thiện, không hiền hòa như Trình Tiềm miêu tả chút nào, liền cố gắng tự khích lệ mình: “Tính tình tiền bối cao nhân phần lớn chẳng ra làm sao, không cần để ý – bám riết không buông, nước chảy đá mòn, Niên Đại Đại ta mai này nhất định sẽ trở thành đại năng một phương!”

Nghiêm Tranh Minh không thèm để ý, Niên Đại Đại liền dùng tới đạo ở chung của gã với Trình Tiềm – người ta không ngó ngàng tới gã, gã liền tiếp tục lải nhải một mình, từ gã sùng kính “Trình trưởng lão” như thế nào, đến chuồn khỏi cốc, lén lút theo đuôi Trình Tiềm thế nào, dày mặt bám dính làm sao, lại trăm phương ngàn kế theo bên cạnh Đường Chẩn ra sao, khiến Nghiêm Tranh Minh nghe mà khóe mắt giật không ngừng, tức giận vô cùng – hoài nghi tên này có ý đồ xấu xa với Trình Tiềm.

Y cảm thấy mình có ý đồ xấu xa, thế là toàn thiên hạ đều xấu xa theo. Nghiêm Tranh Minh dừng chân, chợt nghiêng đầu, hoàn toàn không thèm để ý ỷ lớn hiếp nhỏ gì đó, uy áp của kiếm tu không chút tiếc rẻ nghiền qua, bất phân tốt xấu chất vấn: “Ngươi có mưu đồ gì với sư đệ ta?”

Niên Đại Đại: “…”

Gã muốn bộc bạch cõi lòng rằng mình tương lai nhất định sẽ cố gắng tiến tới, hiếu thuận tôn trưởng và sư bá tương lai, đáng tiếc bị áp chế đến đầu cũng ngẩng không nổi, hai chân run rẩy, một chữ cũng chẳng nói nên lời.

Nghiêm Tranh Minh: “Nói!”

Niên Đại Đại trong lòng rơi lệ thành sông, gã lần đầu tiên nhìn thấy kiếm tu sống, cảm giác về sau không bao giờ muốn gặp kẻ thứ hai nữa – kiếm tu thật là đáng sợ quá!

Động tĩnh bên này rốt cuộc kinh động tới Lý Quân đang chuyện trò với Đường Chẩn, Lý Quân thầm than một tiếng “Mất mặt quá”, vội vàng tiến lại kéo đại sư huynh sắp dọa tiểu tu sĩ sợ vãi đái ra, một mặt trấn an Niên Đại Đại: “Trong môn phái sự vụ rất bề bộn, chưởng môn tính tình không tốt, Niên công tử đừng lấy làm phiền lòng.”

Một mặt mệt mỏi kéo Nghiêm Tranh Minh ra một bên: “Huynh phát điên gì vậy?”

Nghiêm Tranh Minh bị hắn kéo, tức khắc định thần lại, cũng ý thức được là mình phản ứng quá khích, mở miệng, nhất thời hơi bối rối.

Lý Quân dò xét sắc mặt y, đột nhiên kinh hồn táng đảm. Đại sư huynh từ nhỏ đã thiên vị Trình Tiềm, hơn nữa Trình Tiềm không biết tung tích nhiều năm như vậy, trở về được chưởng môn sư huynh cưng như trứng mỏng, Lý Quân mặc dù thường xuyên trêu ghẹo, song phần lớn chỉ là đùa giỡn, chứ không hề nghiêm túc nghĩ sâu.

Lý Quân: “Huynh…”

Nghiêm Tranh Minh không muốn nhiều lời, quay người nặn ra vẻ mặt điềm nhiên như không, giống như nóng lòng muốn đào thoát cái gì, bắt chuyện với Đường Chẩn: “Ta đã nghe Tiểu Tiềm nói, Đường tiền bối, ân cứu mạng không gì báo đáp được.”

Cả hai nhanh chóng ngươi qua ta lại mà khách sáo, Nghiêm Tranh Minh lúc giao thiệp với người ngoài luôn rất ra dáng chưởng môn, rất có bổn sự gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, khiến người ta không mảy may nhận ra tật xấu đại thiếu gia bình thường tác oai tác quái trong môn phái.

Có người ngoài, Lý Quân miễn cưỡng dằn nghi ngờ ngổn ngang trong lòng xuống, hỏi Đường Chẩn: “Đường đạo hữu lặn lội đường xa đến Nam Cương, có việc gì quan trọng à? Không biết chúng ta có thể giúp gì hay không?”

Đường Chẩn thản nhiên nói: “Chuyện của ta chắc hẳn các vị cũng nghe Trình Tiềm tiểu hữu nói rồi. Ta thân tử hồn chưa tiêu, nguyên thần vẫn không chỗ trú, lại không thèm nhập tà đạo đoạt xá, đành phải đi khắp nơi tìm một số thân xác phàm nhân mới chết, mang về luyện thành nhục thân khôi lỗi của mình. Nhục thân khôi lỗi không thể dùng quá lâu, và thân thể thích hợp không phải lúc nào cũng gặp được, mấy năm trước nhân gian chiến loạn, ta đã tích thêm một ít, mà thi thể không dễ bảo tồn lâu dài, cho nên đặc biệt đến Nam Cương tìm Băng Tâm hỏa, không ngờ gặp thổ giao thành long.”

Lời nói dừng lại, Đường Chẩn hơi cười khổ, tiếp tục: “Nhớ năm ấy, Hàn Uyên đạo hữu quý phái và ta còn có duyên gặp mặt một lần, lúc đó hắn còn là một đứa trẻ chưa có khí cảm. Mấy năm nay nhân thế gặp gỡ, cũng thật sự là…”

Nghiêm Tranh Minh trầm mặc một lát, nói: “Nghịch đồ năm ấy học nghệ không tinh, trúng thuật họa hồn của gian nhân, sau đó không biết xảy ra chuyện gì, mà hắn một thân hai hồn, một nửa bị ma vật chiếm – nói ra thật xấu hổ, hồn phách chính hắn ngược lại bị ma vật kia áp chế, nếu không phải sư muội ta đánh thức tạm thời bản nhân hắn, chỉ sợ ma long liền với thiên kiếp, hôm nay chúng ta đều đi tong.”

Ở đây chẳng ai ngốc, nhất thời đều nghe ra sự che chở gần xa này. Nghiêm Tranh Minh dăm ba câu phủi sạch những việc khốn nạn Hàn Uyên làm, đổ hết xuống đầu “ma vật không biết tên chiếm thân thể hắn”, xem ra tương lai định nhận lại hắn.

Đường Chẩn và Đường Vãn Thu tuy là đồng môn song tính tình trái ngược nhau, Đường Chẩn này tâm tư khéo léo như thành tinh, Nghiêm Tranh Minh vừa mở miệng thì hắn đã nắm được, nói: “Ồ? Lại còn có nguyên do như vậy ư? Nhưng nếu là vậy, ta lại có chút biện pháp, tại hạ cái khác không được, riêng đạo hồn phách chìm vào đã lâu.”

Lý Quân vội nói: “Xin lắng nghe.”

Đường Chẩn: “Hai hồn một thể, chắc hẳn chư vị muốn giữ một bỏ một, nhưng lại sợ ném chuột vỡ đồ nhỉ? Chỗ ta có một vật, gọi là ‘Khiên Hồn ti’, có thể đưa nguyên thần người vào tử phủ một người khác, đến lúc đó các vị nghĩ cách bảo vệ nguyên thần đệ tử quý phái, trừ ma vật trong tử phủ là được.”

Nghiêm Tranh Minh mới đầu chỉ khách sáo với hắn, nghe lời này không tự chủ được hơi động lòng, cẩn thận dằn sự nôn nóng xuống, khách khí nói: “Môn nhân phái ta toàn được Đường huynh thi ân, thật sự là…”

Đường Chẩn cũng không phải loại người chỉ giỏi nói mồm, hắn hoặc là không nói, lúc này đã tự mình nói ra, chính là có ý giúp đỡ cho mượn đồ.

Trình Tiềm không biết đi vào từ khi nào nghe đến đó liền nói: “Nam Cương gần đây lắm chuyện, huynh dẫn hai đứa trẻ này đi sợ rằng không an toàn. Các sư huynh ta còn phải đuổi theo tứ sư đệ… Thế này đi, nếu huynh không chê ta phiền phức, ta cùng huynh đi tìm Băng Tâm hỏa.”

Trình Tiềm không phiền phức chút nào – Chu Tước tháp sập, ma long xuất thế, lúc này ma tu lớn nhỏ Nam Cương cùng thế lực các phương đều đang xao động. Đường Chẩn tuy uyên bác song bản nhân lại là ma ốm, hai người bên cạnh, Lục Lang mới hơn mười tuổi, vẫn chưa nhập môn, tên Niên Đại Đại kia ra ngoài căn bản không tìm thấy đường, không thể trông cậy, Trình Tiềm chịu hộ tống họ một chuyến, đối với Đường Chẩn mà nói dĩ nhiên là cầu còn không được.

Đây là Trình Tiềm đang đổi cách trả nợ tình nghĩa cho môn phái.

Nghiêm Tranh Minh nghe một phen dao sắc chặt đay rối này, phản ứng đầu tiên chính là phản đối, y tuyệt không muốn cho Trình Tiềm thoát khỏi tầm mắt mình nữa, song lời phản đối dạo qua miệng một vòng, lại bị y nuốt trở vào.

“Chẳng lẽ ta còn có thể giữ y lại bên cạnh cả đời?” Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ trong lòng. Y im lặng đếm mấy chuyện ngu xuẩn đoạn thời gian này mình làm cùng tà niệm ngày càng không thể khống chế, bỗng cảm thấy thả Trình Tiềm đi một thời gian cũng tốt.

Trình Tiềm xử sự ổn thỏa, rất ít chủ động gây sự, huống chi tu vi sớm đã hơn xa ngày xưa…

Trên mặt Nghiêm Tranh Minh hơi do dự một chút như vậy, Đường Chẩn liền bắt được.

Đường Chẩn thức thời cười nói: “Trình tiểu hữu không cần như thế, ngươi quá khách khí, ngược lại có vẻ xa lạ – tính ra ta với Phù Dao phái rất có uyên nguyên, lúc ta còn trẻ chưa hiểu chuyện từng cùng một sư muội đồng môn chu du bốn phương, trên đường gây họa suýt nữa mất mạng, may được Đồng tiền bối quý phái cứu giúp, ở Phù Dao sơn dưỡng thương một thời gian ngắn, còn quen biết lệnh sư. Đến bây giờ cũng tính không rõ là nhân quả ai trả ai, ta năng lực có hạn, giúp các ngươi cũng đều là việc vặt, không cần báo đáp.”

Lý Quân khi nãy nghĩ ngợi lung tung một phen, lúc này lòng bàn tay rịn mồ hôi, hơi căng thẳng nhìn Nghiêm Tranh Minh, giống như không phải đang thảo luận việc nhỏ là có cần phái Trình Tiềm hộ tống nhóm Đường Chẩn hay không, mà là lựa chọn trái phải rõ ràng của sư huynh vậy.

Nghiêm Tranh Minh ngước lên gặp tầm mắt hắn, trong lòng tức thì hơi chùng xuống, chứa đầy một bụng nước chua.

Y rốt cuộc tránh ánh mắt mọi người, cụp mắt xuống nói: “Tiểu Tiềm được Đường đạo hữu chiếu cố lâu như vậy, để y giúp một chút cũng là việc nên làm, nếu Đường đạo hữu thích thanh kiếm trong tay y, cũng không cần chối từ đâu?”

Y đã nói đến đây, Đường Chẩn không bằng lòng chính là thiếu tâm nhãn. Cả đoàn nghỉ ngơi trong miếu đổ không đề cập tới, ba ngày sau, Thủy Khanh cuối cùng tỉnh lại, Đường Chẩn cũng không tiện trì hoãn thêm, Trình Tiềm còn chưa kịp nhận ra đoạn yêu cốt dài thêm của Thủy Khanh có gì thay đổi, thì đã phải lên đường với họ.

Nghiêm Tranh Minh có một bụng những lời dặn dò, song qua lòng một phen, cảm thấy câu nào cũng đáng khinh, thế là để chúng nát hết trong bụng mình, không một câu nói thừa, chỉ khoát tay bảo Trình Tiềm: “Đi đi.”

Ngược lại là Trình Tiềm không yên tâm lắm, dặn dò hết lượt các sư huynh và một sư muội vẫn lờ đà lờ đờ, cuối cùng thở dài nói: “Nếu có pháp bảo gì có thể trực tiếp triệu đệ tới khi các huynh gặp nguy hiểm thì tốt rồi.”

Câu này làm lòng Nghiêm Tranh Minh nhấp nhô, suýt nữa đã đương trường đổi ý, y phải dùng hết nghị lực cả đời mới nhịn được, làm bộ như không kiên nhẫn bảo Trình Tiềm: “Được rồi được rồi, chỉ mình ngươi tài giỏi, chỗ nào cũng có ngươi – mau cút đi, đừng làm lỡ thời gian của người khác còn chướng mắt ta.”

Nói xong, Nghiêm Tranh Minh nhặt lại nỗi cô quạnh rơi đầy dưới đất, hạ quyết tâm, dẫn đầu quay người đi.

Nam bắc đông tây, tứ phương thiên địa này, nơi nào có thể thành toàn y, lại có nơi nào có thể cho y dứt bỏ?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here