Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 65

0
49

Chương 65

Hắc long bị đau thét dài một tiếng, sông cuộn biển gầm mà khuấy tung cả màn trời, mây đen dày đặc giũ hết xuống như thể trút nước, chỗ đi qua tựa như ôn dịch hoành hành, chim hoa cây cỏ sinh cơ đều bị đoạn tuyệt trong khoảnh khắc, mặt đất không một ngọn cỏ, mây đen rơi xuống “nuốt” chửng Trình Tiềm.

Niên Đại Đại tu sĩ nông thôn chưa từng thấy cảnh đời này kinh hô một tiếng, sợ tới mức không dám nhìn. Lục Lang lại chợt tiến lên một bước, nhấc chân muốn ra khỏi phạm vi bảo vệ của Ngũ Thải thạch, bị Đường Chẩn kéo vai giữ lại.

Lục Lang đeo mặt nạ trên khuôn mặt dở người dở quỷ, từ lâu đã không còn dáng vẻ thiếu niên khi đến Minh Minh cốc năm đó, tiếng nói chuyện trầm thấp khàn khàn, như giấy nhám chà nồi sắt, nghe rất mất sức: “Tiền bối, ta…”

Đường Chẩn với vài phần lạnh lùng không nói ra lời, bảo: “Ngươi chẳng qua học một bộ công pháp nhập môn, ngay cả khí cảm cũng chưa có, khác gì lũ phàm điểu tiểu trùng? Nào tới lượt ngươi ra mặt?”

Lục Lang khó khăn mở miệng: “Trình tiền bối giữ cho ta một mạng, ta đương nhiên phải can đảm báo đáp.”

Đường Chẩn nói không lưu tình chút nào: “Một bộ can đảm của ngươi, cũng chỉ đủ nhét một kẽ răng đại ma kia, y lấy làm gì?”

Lục Lang đột nhiên siết chặt tay.

Đường Chẩn không nhìn gã, chỉ nhàn nhạt nói: “Trên đường cầu đạo sóng lớn gột cát, cửu tử nhất sinh, ân cũng thế, cừu cũng thế, ngươi đều cần có năng lực mới báo được, nhiều lời ngoài miệng thì ích gì?”

Lục Lang: “Nhưng mà…”

Đường Chẩn tựa hồ không lo lắng cho Trình Tiềm chút nào, chỉ nói: “Ngươi hãy xem đi.”

Trình Tiềm bị khói đen nuốt, nhất thời lại không tìm thấy đường ra, y chỉ cảm thấy chân nguyên toàn thân bị giam cầm trong khí hải, một hơi không lên, suýt nữa từ trên trời ngã xuống.

Nỗi lòng nhiều năm chưa từng bị cái gì kinh động bị khói đen tràn ngập ma khí xung quanh khuấy động. Nhất thời, sự bất lực hồi nhỏ, mấy phen lên xuống và tụ tan, đau đớn xé ruột xé gan trong Tụ Linh ngọc, tựa hồ một lần nữa rơi lên người y, trong l*ng ngực như có một âm thanh vặn hỏi: “Ngươi thật sự không hề oán phẫn?”

Oán hận của y với cha mẹ ruột đến chết mới thôi, chỉ dựa vào đôi mắt là y đã có thể nhận ra Chu Hàm Chính, những coi khinh cả đời từng chịu chứa hết trong lòng không sót một. Y xưa nay mắt không dụi ra một hạt cát, thực sự có thể đột nhiên thành phật thành thánh, quên đi những việc đã qua sao?

Y thực sự không hề oán phẫn bàn tay xuyên tim của Hàn Uyên sao?

Đó là chuyện ngay cả đại sư huynh nhất quán không để bụng cũng chẳng thể bỏ qua, huống chi Trình Tiềm lòng dạ hẹp hòi. Bao nhiêu năm qua vẫn bình an vô sự, rốt cuộc là y thay hình đổi dạng thành gió mát trăng sáng, không chịu ghi hận mảy may, hay… chỉ nhờ sự lạ lẫm do Đường Chẩn lấy đi ký ức y bốn mươi chín năm, mà cố tình xếp lại?

Trong khói đen mịt mùng tụ lại trước mắt y, tạo ra hình dáng Hàn Uyên, Hàn Uyên kia nhìn y nhẹ nhàng cười nói: “Tiểu sư huynh, ngươi quen lừa mình dối người, hiện giờ cuối cùng đã chịu nói thật rồi sao?”

Khóe mắt Trình Tiềm giật nhẹ, Hàn Uyên trước mặt rốt cuộc có phải tâm ma do khói đen tạo ra hay không, y nhất thời không thể nào phán đoán, chỉ cảm thấy cõi lòng trước nay không gì phá nổi bị nạy ra một lỗ hổng, lập tức như con đê ngàn dặm vỡ vì tổ kiến, sụp đổ không thể vãn hồi.

Hàn Uyên âm trầm nhìn y, nói: “Tiểu sư huynh, ngươi ngày trước không dối trá như vậy, đã ghét ai thì tuyệt đối không cho vẻ mặt dễ nhìn, tại sao hiện giờ ngay cả một tiếng oán hận cũng không dám nhắc tới? Ngươi sợ cái gì? Sợ sư môn bất hòa? Sợ các sư huynh có khúc mắc trong lòng? Hay sợ có vẻ bụng dạ hẹp hòi, làm bẩn hình tượng thanh minh lỗi lạc hơn đời của ngươi?”

“Câm miệng,” Trình Tiềm cắt ngang hắn, lạnh giọng nói, “Ngươi có tư cách gì mà hỏi ta? Chẳng lẽ năm đó động thủ không phải là ngươi? Cho dù nhất thời vô ý bị họa hồn ảnh hưởng, chẳng lẽ kẻ những năm qua rơi vào ma đạo, tội nghiệt ngập trời không phải là ngươi? Ngươi còn mặt mũi kêu oan?”

Hàn Uyên tựa hồ không liệu được y vậy mà thẳng thắn vặn lại, nhất thời ngây người ra.

Lửa giận của Trình Tiềm không hề báo trước bốc lên đầu, y bỗng cắn răng một cái, cường hành vận chuyển chân nguyên ngưng trệ toàn thân, bất chấp ngực đau nhức như muốn nổ tung, mặc cho chân nguyên đâm loạn trong kinh mạch, quét ma khí vây quanh tan tác.

Trên đời này, ngoại trừ lao tù do chính y vạch ra, còn cái gì có thể giam được y?

Trình Tiềm không giơ Sương Nhẫn lên, mà giơ tay tát Hàn Uyên trước mặt một cái, phẫn nộ quát: “Chẳng lẽ ta không trách được lên đầu ngươi?”

“Bốp” một tiếng, kẻ bị đánh và kẻ đánh người nhất thời đều ngây ra.

Trình Tiềm vốn cho rằng kẻ trước mặt là tâm ma mình biến thành, không hề là thực thể, nhất thời kích phẫn ra tay, ngờ đâu lại tát trúng.

Tích tắc, y nhớ tới câu “lấy thân làm công cụ” “luyện tâm ma thành long” của Đường Chẩn, mắt chợt trợn to, khó tin mà thấp giọng hỏi: “Ngươi thật sự là… Hàn Uyên?”

Hàn Uyên bưng mặt, thoạt đầu vẻ mặt thảng thốt, rồi lập tức điên cuồng cười to nói: “Tiểu sư huynh, ngươi làm khổ chủ thật chẳng chuyên tâm gì cả, ngay cả bản nhân ta đứng trước mặt cũng không nhận ra sao?”

Tay Trình Tiềm cầm Sương Nhẫn cơ hồ phát run: “Tức là kẻ xông vào Chu Tước tháp là ngươi, ma long là ngươi, kẻ muốn lấy yêu cốt tiểu sư muội cũng là…”

Hàn Uyên chắp tay sau lưng, nhẹ tênh nói: “Yêu cốt thiên yêu xui xẻo, nằm trên người nàng ta, trừ cách vài năm khiến nàng ta chịu tội một lần ra, thì còn có tác dụng gì? Chẳng bằng rút vật xui xẻo kia cho kẻ xui xẻo ta đây, nể tình đồng môn ngày xưa, lúc rút xương ta còn có thể nhẹ tay, giữ lại cho một mạng.”

Khí hải Trình Tiềm kích đãng như biển gầm, một trận hàn khí âm lãnh từ tay chân y tiết ra ngay sau đó, chân nguyên toàn thân y như cơn lốc giải khai ma khí bao trùm, gằn ra một câu: “Sao ngươi không hỏi xem ta có chịu giữ lại cho ngươi một mạng hay không!”

Còn chưa dứt lời, Sương Nhẫn kiếm quang sáng rực, hắc khí xung quanh bị gột sạch như bẻ cành khô, cho dù là Hàn Uyên đã hóa thân thành ma long cũng không thể không tạm thời lui bước, đương không hóa thành long thân, lao lên cửu tiêu.

Bóng tối nuốt hết thảy bị kiếm quang sáng loáng xé toang, thân hình Trình Tiềm lại xuất hiện dưới bầu trời đêm, y chém tới long thân, không trung sấm gió ẩn động, lại có cái oai giết rồng.

Người và long cùng chui vào vân tiêu, nhất thời triền đấu không nghỉ, ngay cả bóng cũng chẳng thấy rõ.

“Đứng xa ra.” Đường Chẩn kéo Lục Lang ra sau, lắc đầu nói, “Bên ngoài đánh nhau tưng bừng, bên trong lại có một thiên yêu làm loạn, ta thấy lầu này không trụ được bao lâu nữa, nhất định sẽ sập thôi.”

Đường chân nhân hình như có cái miệng quạ đen nói đâu trúng đó, chưa dứt lời đã nghe ầm một tiếng, tửu lâu sập.

Bụi chưa bay lên đã hóa thành mây đỏ, đồng hạc khổng lồ lộ ra toàn bộ diện mạo, bị kiếm tu hạn chế yêu khí trong Chu Sa trận, xương cốt kêu “rắc rắc”.

Niên Đại Đại trố mắt nói: “Đây… Đây là đồng hạc nha, thì ra làm chim cũng chẳng dễ dàng gì.”

Đường Chẩn lui lại nửa bước, chăm chú nhìn Thủy Khanh một lát, nhíu mày nói: “Thiên yêu xưa nay đều là ứng kiếp mà sinh, trời sinh mang theo huyết khí. Chỉ là nàng vừa ứng với mệnh thiên yêu, vừa có nửa thân người, vốn nên tắm máu sinh ra, lại bị người ta cưỡng ép cải mệnh… Có thể bình an lớn đến thế này, yêu khí bị áp chế bảy tám phần, cũng thật là không dễ dàng.”

Niên Đại Đại nghe vậy, ánh mắt nhìn hướng Nghiêm Tranh Minh không khỏi có vài phần sùng bái.

Đường Chẩn nói: “Thôi, ta giúp y một tay vậy.”

Nói xong, hắn giơ tay, giống như tùy ý quơ từ không trung, một luồng chân nguyên như xuân phong hóa vũ bị hắn đưa vào tay, chui thẳng vào trong Chu Sa trận dưới đất.

Chu Sa trận của Lý Quân vốn gấp gáp hình thành, năm lần bảy lượt bị yêu khí tứ dật của đồng hạc cắt đứt, dần dà đã khó có thể tiếp tục, lúc này Đường Chẩn tu bổ một phen, lại như bị thức tỉnh, mơ hồ nổi lên một tầng ánh sáng óng ánh.

Vô số dây leo từ trong Chu Sa trận lắc lư dựng lên, bị liệt hỏa vân sơn vụ nhiễu trên người đại điểu đốt rụi từng tầng, lại tiếp bước nhau xông lên.

Nhất thời, Nghiêm Tranh Minh giảm bớt không ít áp lực, y nghiêng đầu thoáng nhìn qua bên Đường Chẩn, dè dặt gật đầu.

Đường Chẩn thì không có thời gian khách khí với y, chỉ nhìn Thủy Khanh trong Chu Sa trận, thần sắc nghiêm trọng, thấp giọng nói: “Sao lại gặp ngay lúc này…”

Chỉ thấy thân hình đồng hạc Thủy Khanh hóa thành đột nhiên to lên, Nghiêm Tranh Minh thở phào còn chưa kịp xong, đã cảm thấy trong kiếm ý chi cảnh của mình bị yêu khí cắn trả điên cuồng. Y lui ba bước liền, chưa kịp bổ cứu thì Chu Sa trận kia đã ngay lập tức vỡ nát.

Lý Quân cả người bay đi, kêu: “Hàn Đàm!”

L*ng đá ngũ sắc tức khắc lại thêm một khe nứt, Niên Đại Đại chỉ cái l*ng kia mà làm to chuyện: “Tiền bối, đây lại là thế nào?”

Đường Chẩn nói: “Đồng hạc là hậu duệ phượng hoàng, tuy không thể d*c hỏa tái sinh, cả đời lại phải qua mấy lần thoát thai hoán cốt, giống như con người sau khi ngộ đạo nhảy vào cảnh giới kế tiếp vậy, vốn xem là cơ duyên, nhưng gặp lúc này, vị tất… Không ổn, kinh động thiên kiếp rồi.”

Trong khói đen trên không, một đám mây dày từ bốn phía tụ tập mà thành, cách Ngũ Thải thạch, Niên Đại Đại cảm thấy lông tơ toàn thân dựng hết lên. Ngày xưa Trình Tiềm độ kiếp trong Minh Minh cốc, không ai dám tiến lên nửa bước, thành thử đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy thiên kiếp từ cự ly gần.

Sấm rền trên mây vần vũ một lát, sau đó một tia chớp sáng rực giáng thẳng xuống. Nghiêm Tranh Minh chớp mắt đem nguyên thần chi kiếm của mình bám lên bội kiếm tùy thân, thần và khí hợp nhất, đón đạo lôi kiếp thứ nhất giúp Thủy Khanh.

Trời làm chiêng đất làm trống, sấm và kiếm ở trên trời đụng ra tiếng rền kèm tiếng lụa rách, chiếu cửu thiên sáng như ban ngày.

Bội kiếm mấy năm nay Nghiêm Tranh Minh dùng vẫn là thanh năm đó trên hoang đảo Đông Hải bị Chu Hàm Chính làm mẻ, y vẫn cầm nó để ghi khắc mối nhục, chưa từng thay, không ngờ lúc này gãy dưới lôi kiếp.

Ngực y khó chịu, nguyên thần kiếm bám trên kiếm bị thương nặng, nếu không phải y đã qua xuất phong chi cảnh, chỉ sợ nguyên thần kiếm này đã phế rồi. Mà y còn chưa kịp thở thì đạo thiên lôi thứ hai đã ấp ủ.

Lúc này, mây đỏ trên người Thủy Khanh chợt như bị cái gì hút lên trời, dựng thẳng thành một cột, lao thẳng lên bầu không, nối liền với khói đen ngập trời.

Yêu ma sắp sinh, sơn hà biến sắc, đạo lôi kiếp thứ hai cuốn theo thiên địa chấn nộ, ầm ầm giáng xuống.

Cuồng phong và nộ lôi, đao quang và kiếm ảnh, ma long ngâm dài, thần điểu rít cao, liệt hỏa trên người thiên yêu tựa hồ phải đốt đêm dài chưa hết thành một nắm tro tàn, đại sơn Nam Cương nhất tề chấn động, l*ng che của đá ngũ sắc khoảnh khắc nát bét…

Trong đây lẫn một tiếng “sư huynh” kinh hoàng, giọng rất nhẹ, mang máng vẫn là thiếu nữ chưa trưởng thành.

Mỏng manh… như là tiếng côn trùng vo ve trong sóng cả ngập trời vậy.

Cũng không biết nàng gọi sư huynh nào, nhưng người nên nghe thấy không một ngoại lệ đều nghe thấy cả.

Động tác của hắc long trên không bỗng chậm lại, nó như chịu đựng đau đớn cực lớn mà ngửa đầu, thân ảnh khổng lồ trong trời đêm mênh mông lóe lên vài lần, lập tức co thành hình người, không hề cố kỵ mà ngông nghênh phơi lưng trước mặt Trình Tiềm.

Trình Tiềm ánh mắt ngưng lại, Sương Nhẫn kiếm chỉ mành treo chuông vòng đi, sượt qua Hàn Uyên hình người.

Một khắc sau, Hàn Uyên giơ bàn tay trắng bệch, túm khói đen không ngừng dây dưa mây đỏ kia, Sương Nhẫn lại đương không gánh lôi kiếp.

Trình Tiềm đối phó thiên kiếp có thể nói là rất giàu kinh nghiệm, thêm Sương Nhẫn trên tay, như hổ thêm cánh.

Lôi vốn giáng xuống bị y chặn lại giữa đường, theo mũi kiếm quét ngang ra, nó đi lệch giống như kiếm trong tay y kéo một cái đuôi lưu tinh khổng lồ vậy.

Mặt Trình Tiềm bị cường quang chiếu sáng lên.

Hàn Uyên bên kia mở miệng, im lặng gọi một tiếng “Tiểu sư huynh”.

Trình Tiềm nhìn quét hắn một cái, ánh mắt lạnh lùng, thần sắc như rất nhiều năm trước ở bên bờ Đông Hải nằm trên lưng hắn, thề thốt tuyên bố phải đi mách sư phụ.

Hàn Uyên cắn răng, suýt nữa bị y trừng rơi nước mắt.

Lúc này, mặt đất dâng lên ngàn vạn luồng kiếm khí rền vang. Bội kiếm của Nghiêm Tranh Minh đã gãy, nhất thời cát bay đá chạy, thậm chí mưa gió xung quanh đều thành vũ khí trong tay y, đương không hội tụ thành một thanh cự kiếm lộn xộn lại sắc bén vô cùng, một kiếm chém đứt liên hệ giữa mây đỏ của đồng hạc và khói đen của ma long.

Lập tức kiếm khí gần như cuồn cuộn phân cách thiên địa thành hai đầu, đương không chặn yêu khí xung thiên kia, trong tình huống không làm Thủy Khanh bị thương, lại chậm rãi đẩy cụm mây đỏ xui xẻo nọ trở về mặt đất, trong vòng ba trượng xung quanh Thủy Khanh.

Liên tiếp mười đạo phù chú từ tay Lý Quân tung ra, mỗi một đạo phù chú rơi lên đầu Thủy Khanh, đại hỏa trên người nàng đều biến mất ba phần. Mười đạo phù chú rơi xuống, đồng hạc thoi thóp rốt cuộc hóa thành một thiếu nữ với đôi cánh sau lưng, hoàn toàn không còn ý thức mà cuộn mình trên mặt đất hỗn độn.

Tiếng sấm liên tục rốt cuộc không cam tâm không tình nguyện dần dần đi xa.

Thần sắc Hàn Uyên hơi nhẹ nhõm hơn, ngay sau đó, hắn lại không hề báo trước thay đổi nét mặt, cánh tay biến thành lợi trảo chằng chịt long lân, chộp tới hậu tâm Trình Tiềm.

Khí tức xung quanh vừa biến đổi, Trình Tiềm đã kịp phản ứng trước tiếng gió gầm thét. Y trở tay vung một kiếm, trên Sương Nhẫn mới cản thiên kiếp còn cuốn theo lôi hỏa dư lực, đập vào long trảo, tức khắc hỏa hoa tung tóe.

Long lân như ẩn như hiện lóe lên trên mặt Hàn Uyên, hắn vừa định nói gì đó thì đằng xa đột nhiên truyền đến một tiếng tù và.

So với quân hiệu bình thường, tù và kia ngân nga xa xăm, trống rỗng vang vọng, ngông cuồng như có thiên quân vạn mã vậy. Hàn Uyên mặt mày khẽ động, sắc mặt thay đổi, lập tức nở nụ cười nhẹ lạnh lẽo: “Ôi, gọi chó tới rồi, tiểu sư huynh, ta phải đi đây.”

Hắn nói xong, chợt đẩy Sương Nhẫn, móng tay cào thân kiếm phát ra tiếng động ghê răng. Hàn Uyên quay người muốn đi, kiếm của Trình Tiềm lại đuổi theo không buông tha, “Keng” một tiếng, lại lần nữa đối đầu không khoan nhượng với long trảo.

Trình Tiềm gằn từng chữ nói: “Tâm ma nhập đạo, tâm ma của ngươi là cái gì?”

Hàn Uyên chợt thay đổi sắc mặt, trở tay chộp mây đen, quay người đẩy mạnh đến ngực Trình Tiềm.

Trình Tiềm không kịp đề phòng, chợt bị ma khí kia bức lui hơn một trượng.

Một lên một xuống như vậy, Hàn Uyên đã lại lần nữa vẫy đuôi làm ma long, chạy hơn nửa dặm.

“Thay vì thăm dò tâm ma của ta là gì,” Cự long kia quay mặt lại, mặt người của Hàn Uyên chợt lóe qua long đầu khổng lồ, dừng ở nụ cười dữ tợn lại trào phúng, nói, “Không bằng ngươi đi hỏi xem tâm ma của chưởng môn sư huynh là gì – chỉ sợ ngươi dám hỏi mà không dám nghe thôi.”

Dứt lời, ma long cưỡi hắc vân bay thẳng về phương Bắc.

Hướng tù và truyền đến có vài tiếng gào thét, tiếp đó, vài đạo cường quang từ bốn phương tám hướng chiếu vào không trung, như là ai đang gửi tín hiệu cho nhau. Lý Quân tiến lên một bước, tay đặt lên cánh Thủy Khanh, chầm chậm thu lại đôi cánh như bia ngắm, không quản mệt nhọc cõng nàng, hỏi: “Chuyện gì xảy ra, là ai đến?”

Trình Tiềm từ trên không trung hạ xuống, máu me toàn thân chưa lau sạch, bước chân hơi lảo đảo, bị Nghiêm Tranh Minh nâng dậy, thấp giọng quở mắng: “Chậm thôi.”

Niên Đại Đại mới định tới chào hỏi y, liền bị Đường Chẩn mở miệng cắt ngang.

Đường Chẩn nói: “Đừng hàn huyên nữa – Âm Dương hiệu và Thất Sắc hỏa, đây là người của Thiên Diễn xứ, đụng trúng họ chỉ sợ phiền phức, hãy đi theo ta trước.”

Lý Quân nhìn hướng Nghiêm Tranh Minh, Trình Tiềm vội giới thiệu: “Đệ quên nói, vị này chính là Đường huynh – Đường Chẩn.”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế, quyết đoán nói: “Làm phiền đạo hữu, đi!”

Cả đoàn mau chóng đi theo Đường Chẩn, họ đi cực nhanh, thoắt cái đã đi mấy chục dặm. Đường Chẩn xe nhẹ đường quen đưa mọi người đến một ngôi miếu đổ nát, chưa dám ngừng nghỉ, trước tiên mượn chu sa của Lý Quân bày trận xung quanh ngôi miếu.

Đường Chẩn bác văn cường thức, nhìn ra được là đắm chìm trong trận pháp nhiều năm, chẳng qua nửa nén hương, miếu đổ đã ẩn tàng.

Lý Quân thả Thủy Khanh xuống, như đói khát mà tiến lên hỗ trợ, Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh mỗi người dựa một bên cửa hộ pháp cho họ, đồng thời cũng im lặng điều tức.

Đêm Trung thu năm nay, quả thật là không thể nhốn nháo loạn lạc hơn.

Lúc này, Trình Tiềm bỗng nhiên không hề báo trước mà mở miệng hỏi: “Đại sư huynh, tâm ma hôm ở trong Chu Tước tháp huynh bị gợi ra rốt cuộc là gì vậy?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here