Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 64

0
45

Chương 64

Một đám mây đen đột nhiên vô cớ sinh ra, che khuất ánh trăng sáng ngời, trời quang thình lình nổi sấm sét, chiếu nửa bầu trời trắng bệch một màu.

Tia chớp giáng thẳng xuống Chu Tước tháp, chín chín tám mươi mốt cái chuông thanh đồng trên thân tháp đồng thời rung, tiếng chuông dồn dập như đòi mạng.

Tiếp đó, liền nghe một tiếng nổ, Chu Tước tháp tồn tại hàng ngàn năm tách đôi từ chính giữa, tường cũ nứt ra từng tấc, giây lát thân tháp đã nổ tan tành.

Nội dung khiến vô số người thèm nhỏ dãi trong Chu Tước tháp rốt cuộc hiện ra trước mắt bao người-

Chỉ thấy phía sau tòa tháp vỡ vụn trống rỗng, tựa như một cái l*ng giam nghèo nàn, tượng đá bất âm bất dương của chủ nhân ngồi ngay ngắn trong đó như quỷ lộng hành, trên đầu còn treo một ngọn đèn đu đưa chực rơi, thân đèn bằng tư thế treo cổ lắc lư như sốt rét vậy.

Mặt mày tượng đá rũ xuống như có nỗi bi thương vô cùng, dưới ánh lửa ngọn đèn bập bùng chợt sáng chợt tối, một miếng mai rùa bỗng từ trong tay nó rơi xuống đất, lắc lư không thôi, lộ ra mặt sau khắc một chữ “loạn”.

Đáng tiếc chẳng ai có thể thấy rõ, chỉ một khắc sau, mai rùa và tượng đá cùng tan thành tro bụi mà không hề báo trước.

Trong ngọn đèn treo lơ lửng tựa hồ truyền ra một tiếng thở dài già nua, ánh lửa dần dần tắt lụi.

Chu Tước tháp đã không còn, tháp linh thủ tháp hàng trăm năm chắc hẳn cũng đi theo rồi.

Lúc này, có kẻ tinh mắt nhìn thấy một thứ khác, nhỏ giọng hỏi người bên cạnh: “Ngươi xem đó là cột băng nhỉ, bên trong đông cái gì vậy?”

Chúng nhân nhìn theo, lúc này mới trông thấy dưới ngọn đèn đã tắt có một cột băng lớn cao hơn một người, bên trong đóng băng một người không thấy rõ mặt mày, hắc khí lảng vảng trên người hắn xuyên qua xuyên lại giữa cột băng trong suốt, mấy bận muốn lao ra, đen kịt, hòa làm một với bóng đêm.

Có câu “sinh linh bất diệt, tâm ma bất tử”, thứ này không cách nào giết chết, không cách nào tiêu trừ, Trình Tiềm đành phải dùng “phong”, phong nó trong băng.

Trình Tiềm vốn nghĩ, trong Chu Tước tháp này trừ đồng nát sắt vụn ra thì chỉ còn lại một tháp linh không phải người, tâm ma kia bị phong trong băng không có nguồn sức mạnh, dần dà tất nhiên sẽ yếu đi, cho dù qua một hai mươi năm, cột băng bị Chu Tước tháp làm tan, nó cũng “đói” sắp chết rồi.

Ai ngờ Chu Tước tháp như có thể tồn tại ngàn thu muôn đời vậy mà giây lát đã tan tành!

Mây đen dày đặc từ phía Nam vần vũ kéo tới, cuồn cuộn bao vây cột băng kia, như là bị cái gì triệu hoán đến.

Một số tu sĩ thông minh thấy tình cảnh này đã chuẩn bị chạy.

Hai vị nguyên thần tu sĩ bảo vệ tay hoàn khố trước xe ngựa dù sao cũng từng trải, lão giả hơi cao gầy mở miệng nói: “Ma khí xung thiên này, không phải dễ đối phó.”

Lão hơi mập lùn nói: “Thường nghe người ta nói Nam Cương có Yểm Hành Giả, ta thấy không có lửa làm sao có khói, vô luận thế nào, chúng ta nên đi trước đi.”

Lão giả cao gầy thở dài, hơi bất đắc dĩ hỏi: “Vậy thiếu chủ phải làm thế nào?”

Lão giả mập lùn chưa kịp trả lời, liền nghe một tu sĩ bên cạnh kinh hãi nói: “Tiền bối, mau nhìn kìa!”

Chỉ thấy tu sĩ nói chuyện cột một dải lụa xám trên hông, dải lụa như vật sống, dựng thẳng lên, rung rinh theo gió, lại chậm rãi chỉ về hướng Chu Tước tháp.

Tu sĩ cầm lụa xám gấp gáp nói: “Tiền bối, đây là ‘Tầm Tung lăng’, khi đến ta sợ xảy ra bất trắc, đã cột đầu kia lên người thiếu chủ nhân. Tầm Tung lăng lúc trước chắc là bị Chu Tước tháp cách trở, hiện giờ Chu Tước tháp nổ, nó lập tức có thể cảm giác được vị trí của thiếu chủ.”

Lão giả cao gầy nghe vậy lập tức biến sắc, cả kinh nói: “Sao thiếu chủ lại ở trong Chu Tước tháp? Nên, nên làm thế nào thì tốt?”

Làm thế nào cũng không được nữa – đúng lúc này, chỉ nghe đằng xa vang lên một tiếng gầm kinh thiên động địa, tất cả hắc khí như lốc xoáy tụ tập quanh cột băng, lại từ dưới đất hội tụ thành rồng, gió lốc cuốn cột băng kia lên.

Không biết là ai lẩm bẩm: “Thổ giao thành long, thiên hạ loạn…”

Hắc long ấy nghển cổ lên trời, gầm một tiếng kinh động mười vạn đại sơn Nam Cương, cột băng vang giòn một tiếng, bỗng xuất hiện một vết rách, chớp mắt sập từ trên xuống. Bóng đen phong trong cột băng và cự long hợp hai làm một, lượn lờ xông thẳng về phía chân trời.

Cửu tiêu chấn động, tinh nguyệt cùng tối đi. Hắc khí khắp núi như đại hỏa bất diệt, nuốt hết nửa giang sơn.

Thần phật sợ hãi.

Nguyên thần tu sĩ mập lùn kia hoảng sợ nói: “Đi! Đi! Đi mau!”

Nhưng dù lão là đại năng một phương, trước tình cảnh này, tiếng cũng chẳng cao hơn con dế chỗ nào. Nguyên thần tu sĩ này cắn răng, quyết đoán kịp thời bỏ đồng bạn lại, sấp ngửa hóa mình thành một đạo lưu tinh, liều mạng đào thoát.

Ngay chớp mắt kiếm dưới chân lão bay lên không trung, chỗ Chu Tước tháp như mở cái miệng khổng lồ tanh tưởi, giây lát nuốt chửng mọi người ở đây, tiên thể và nguyên thần, lại không một ai chạy thoát.

Nguyên thần tu sĩ mập lùn thấy vậy mặt cắt không còn chút máu, đầu cũng không dám quay lại, lao thẳng về phương Bắc.

Lúc này trong tửu lâu biên thùy, Trình Tiềm thình lình gục đầu xuống, dọa Nghiêm Tranh Minh không nhẹ.

Y vừa vỗ vừa gọi một lúc lâu, mới dở khóc dở cười phát hiện Trình Tiềm vậy mà say chè hoa quế pha rượu.

Nghiêm Tranh Minh hoàn toàn không liệu được sư đệ phi nhân loại thoạt nhìn không gì địch nổi này dễ dàng bị gục như vậy, vò đầu bứt tai chân tay luống cuống một lúc lâu, rốt cuộc nghĩ ra mình nên làm gì. Y tiến lên một bước, cũng không biết đang giải thích với ai: “Lên giường nằm đi.”

Dĩ nhiên chẳng ai trả lời y, Nghiêm Tranh Minh nói xong câu này, như được cho phép, cẩn thận nín thở, khom lưng bế Trình Tiềm lên cái giường sạch sẽ đến độ một sợi tóc cũng không có của mình.

Nghiêm Tranh Minh chăm chú nhìn Trình Tiềm một lát, thử giơ tay vỗ nhẹ mặt y: “Này, ngươi thật sự là một ngụm cũng không thể uống à?”

Trình Tiềm không hề có phản ứng.

Tâm trạng Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được phấn khởi lên – mặc dù y cũng không biết mình đang vui gì, nếu y có đuôi chắc hẳn nó đã vểnh lên trời rồi. Y chọc chọc trán Trình Tiềm, nói: “Xem ngươi chỉ được có thế thôi.”

Trình Tiềm nhờ tay y hơi nghiêng mặt, hô hấp nhè nhẹ thoảng mùi rượu mang theo vị hoa quế. Dẫu sao cũng là rượu phàm, với thể chất Trình Tiềm, dù bất tỉnh nhân sự, chân nguyên cũng sẽ tự động vận chuyển gạt chút mùi rượu kia ra, cho dù là say, cũng chẳng say được một lúc.

Nghiêm Tranh Minh liền dùng một lúc này ngồi ở mép giường, đôi mắt ngắm nhìn ngũ quan Trình Tiềm, tâm hồ vừa nãy lắng lại phảng phất bị người ta ném một hòn đá nhỏ, một lần nữa gợn sóng.

Y tựa như đứa trẻ nghèo canh kẹo, lòng ngứa ngáy khó nhịn muốn trộm đồ mình trông, lại không có lá gan gây án, đành phải vừa mong chờ, vừa thấp thỏm nghĩ ngợi lung tung. Tuy rằng y không dám chạm vào một sợi tóc Trình Tiềm, nhưng tim đã sắp bay ra ngoài, trên mặt hãy còn giữ một nụ cười ngây ngô quỷ dị.

Đúng lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền vào tiếng động lạ.

Nghiêm Tranh Minh như chuột sa chĩnh gạo chợt định thần lại khỏi một đống ảo tưởng không đứng đắn, biến sắc, cách không đẩy mở cửa sổ.

Chỉ thấy phi điểu trong viện như nhất tề bị dọa, đập cánh chạy tứ tán, phía Nam sắc trời thay đổi, mây dày như thủy triều cuồn cuộn không ngớt, một áp lực cực lớn từ bầu trời đêm âm trầm truyền đến. Nghiêm Tranh Minh không rảnh nhìn lén ai ngủ nữa, đặt một bàn tay lên hậu tâm Trình Tiềm, chân nguyên hàm chứa khí phong duệ đột nhiên lao thẳng một mạch, chớp mắt khuấy tung chân nguyên không nóng không lạnh đang chuyển động trong cơ thể Trình Tiềm lên, rượu vốn chẳng được một ngụm tức khắc tiêu sạch.

Trình Tiềm bị y vỗ sặc sụa tỉnh táo lại, mùi vị bị chân nguyên ngoại lai cưỡng chế đánh thức dĩ nhiên không mấy dễ chịu, hơi thở chặn trong ngực một lúc lâu chưa xuôi, huyệt thái dương còn nảy lộn xộn. Trình Tiềm nhíu mày, trầy trật nhổm dậy, bụng nghĩ nếu Nghiêm nương nương cả gan bảo rằng, một chưởng này là vì y không cởi giày, y nhất định phải dĩ hạ phạm thượng.

Nghiêm Tranh Minh chớp mắt đã đứng trước cửa sổ, đưa lưng lại nói: “Một chén đã gục, dậy đi, đã xảy ra chuyện rồi.”

Sương Nhẫn khi nãy Trình Tiềm ném trên bàn kêu “ù ù”, y bóp mạnh trán mình: “Sao vậy?”

Chưa dứt lời, cửa phòng Nghiêm Tranh Minh ban nãy bị Trình Tiềm phá lại lần nữa bị đá tung, Lý Quân vác trên vai một con đại điểu chân dài cao bằng nửa người xông vào: “Đại sư huynh… Hả, Tiểu, Tiểu Tiềm?”

Trình Tiềm ở đây không có gì ngạc nhiên, ngạc nhiên chính là chỗ y ngồi.

Lý Quân một chân bước trên bậc cửa, thần sắc vừa bỉ ổi vừa xấu hổ, quả thực tiến không được, lui cũng không xong.

Dù bốn bề nguy cơ chưa biết, Nghiêm Tranh Minh thấy ánh mắt hắn vẫn có tật giật mình, cả giận nói: “Đứng đó làm gì? Lăn vào đây!”

Trình Tiềm nhìn đại điểu ỉu xìu kia hỏi: “Đây là tiểu sư muội?”

“Yêu cốt của muội ấy có dị động.” Lý Quân đặt Thủy Khanh lên bàn, nhiệt độ cơ thể Thủy Khanh cực cao, tay áo và hai tay Lý Quân bị cháy đen một loạt, chớp mắt thân thể tiếp xúc bàn liền nghe “ùng ục” một tiếng, bầu rượu nguội bên cạnh sôi lên sùng sục.

Lý Quân phất tay dời bầu rượu lên bệ cửa sổ, lấy tay về chụm lại thổi thổi, nói: “Cho nên muội ấy không biến lại được căn bản không thể trách ta.”

Thủy Khanh dở chết dở sống gục lên bàn, hệt như một con gà nướng vàng óng, nói: “Sư huynh, muội sắp chết rồi.”

Sau đó vị sắp chết này nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy gói bánh khi nãy Nghiêm Tranh Minh mở ra bỏ qua một bên, liền thò đầu mổ một miếng, để lại một lỗ thủng, vừa ăn vừa nói: “Chết cũng phải làm ma no.”

Trình Tiềm: “…”

Y phát hiện đại sư huynh ở phương diện nuôi trẻ rất có nghề, đặc biệt theo tài mà dạy, hoàn toàn giữ lại được điểu khí nguyên nước nguyên vị của tiểu sư muội.

Lúc này bầu trời bên ngoài đã tối đen như mực, khách không nhiều lắm trong tửu lâu tất cả đều dậy mặc quần áo, hoảng sợ thò đầu ngó ra bên ngoài. Trình Tiềm nhô đầu ra xem thử, thấy trong mây đen phương xa có một con hắc long như ẩn như hiện – đây không phải là món đồ cổ đã chết tám ngàn năm trong Chân Long kỳ, uy áp khổng lồ kèm theo ma khí khiến nội tức bất ổn gào thét lao đến, bao phủ nửa bầu trời gió mây vần vũ.

Đúng lúc này, trên người Thủy Khanh đột nhiên phát ra một tiếng vang giòn, cánh đại điểu vốn cao nửa người chợt dài ra, bùng lên ngọn lửa cao mấy thước, bàn gỗ lập tức bị đốt trụi.

Nghiêm Tranh Minh trường tụ mở ra, kiếm khí lành lạnh đến từ kiếm tu như một cái l*ng trong suốt, chợt bao phủ cả gian phòng. Lý Quân lấy một gói chu sa trong lòng, quơ rượu hoa quế trên cửa sổ hòa tan ra, cả người cơ hồ thành một tàn ảnh, từng vòng phù chú đỏ rực triển khai trên mặt đất như mây bay nước chảy.

Trình Tiềm vốn muốn nói một câu “Nơi đây không nên ở lâu, có thể đi hay không”, thấy tình cảnh này, cũng nuốt lại câu hỏi không cần thiết ấy. Y cầm Sương Nhẫn nhảy lên mái hiên, đứng ở bên ngoài hộ pháp.

Dưới chân truyền lên vài tiếng cự chấn, sức mạnh của thiên yêu không lúc nào là không tìm đủ mọi cách phá cốt tràn ra, bị Nghiêm Tranh Minh ngăn chặn gắt gao.

Mỗi lần Thủy Khanh phát triển yêu cốt, hai người họ đều như phải lấy tính mạng ra liều, mấy năm nay dẫu cảnh giới của Nghiêm Tranh Minh một ngày tiến ngàn dặm, sức mạnh thiên yêu của Thủy Khanh lại phát triển càng điên cuồng hơn. Lúc này, lông sau người nàng bị kiếm khí tứ tán cắt rơi rụng lả tả, Tam muội chân hỏa rừng rực lại không tự chủ được tản ra, thậm chí ảnh hưởng tới Trình Tiềm ngoài vòng kiếm ý.

Lưng Trình Tiềm cơ hồ bị phỏng, so với Chu Tước tháp trầm liễm, lửa trên người Thủy Khanh tựa hồ càng dữ dội hơn.

Đột nhiên, một tiếng chim kêu thê lương từ phía sau y truyền đến, một rặng mây đỏ phá nóc nhà lao ra, xông thẳng đến chân trời, rẽ mây đen dày đặc ra một lỗ hổng, thật chẳng khác nào dựng một bia ngắm khổng lồ ở ngoài ngàn dặm cả.

Hắc long trong đám mây nơi xa bỗng quay đầu nhìn qua, đối ngay ánh mắt Trình Tiềm, Trình Tiềm sởn gai ốc, không tự chủ được cầm chặt kiếm – không biết đã bao nhiêu năm y chưa từng có cảm giác này.

Đột nhiên, có người ở không xa thấp giọng nói: “Phượng hoàng cửu sồ… Nàng là đồng hạc?”

Giọng nói này rất quen tai, Trình Tiềm quay đầu lại, sửng sốt hỏi: “Đường huynh? Sao huynh ở đây?”

Người vừa tới là Đường Chẩn, không biết có phải do ở dưới mây đen hay không, mà sắc mặt Đường Chẩn càng khó coi hơn, hệt như quỷ bệnh lao sắp chết vậy.

Phía sau hắn một trái một phải đi theo hai người trẻ tuổi, cẩn thận đỡ hai bên hắn, một là Niên Đại Đại đứa con bảo bối thích lảm nhảm một mình của Niên Minh Minh, một là Lục Lang không lâu trước Trình Tiềm dùng ba cây băng chùy ghim hồn phách lại.

Đường Chẩn không hề hàn huyên với y, chỉ nhìn về hắc long ngày càng tới gần kia, thều thào: “Trong ba ngàn ma đạo, có một loại hiếm thấy nhất, vì tâm ma mà nhập đạo, lấy thân làm công cụ cho tâm ma, nếu đại thành, có thể tụ liễm sức mạnh không gì địch nổi của tâm ma thiên hạ, hội tụ thành ma long. Song tâm ma hại người hại mình, ta lần đầu tiên mới biết lại có người có thể đi đạo này đến bước này – tiểu hữu, ngươi phải cẩn thận, yêu cốt thiên yêu đồng hạc thích hợp làm sống lưng ma long đấy.”

Trong khi nói chuyện, hắc long kia đã tới, phàm nhân và tu sĩ đều thành sâu kiến, đã chạy trốn tứ tán từ lâu, tiếng gào thét vang lên khắp nơi.

Rồng ngâm như sấm sét giáng xuống, khiến người ta cơ hồ không đứng thẳng nổi. Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, trừ tửu lâu dưới chân Trình Tiềm ra, phòng xá cây cối xung quanh không một may mắn thoát khỏi, chớp mắt đã sụp đổ.

Trình Tiềm: “Tránh ra!”

Sương Nhẫn trong tay y chợt ra khỏi vỏ, khí sương hàn như nước gợn lan ra bốn bề, cách rất xa cũng có thể nghe thấy tiếng ù ù như dây đàn.

Không trung ẩm ướt oi bức, mỗi một giọt nước đều tựa hồ bị y ép ra, băng sương nháy mắt trùm lên cả tửu lâu, Trình Tiềm đứng trên nóc nhà mái nhọn, tay cầm Sương Nhẫn, loáng thoáng là vẻ không tránh không né như lộng triều phân hải năm đó.

Sương trắng lan ra và mây đen bức tới đâm thẳng vào nhau.

“Uỳnh” một tiếng-

Cực sáng và cực tối oan gia ngõ hẹp, hai con sư tử đá làm dáng đón khách dưới tửu lâu bị quét trúng, giây lát hóa thành phấn, tiếng kim thạch của Sương Nhẫn rít lên không thôi, hắc long quay cuồng trên trời.

Đường Chẩn vào khoảnh khắc hai bên đánh giáp lá cà ném ra một hòn đá ngũ sắc, hòn đá nọ chợt hóa thành một cái l*ng, bao trùm ba người họ, cường quang qua đi, trên l*ng để lại một vết rạn rõ rệt.

Chính là thạch phá thiên kinh-

Niên Đại Đại chấn kinh đến cà lăm: “Đường… Đường… Đây, đây chính là Ngũ Thải thạch năm đó Nữ, Nữ Oa nương nương để thừa lại nhân gian…”

Trái lại Đường Chẩn trông như không hề tiếc thứ này, chỉ nhàn nhạt nói: “Đầu thừa đuôi thẹo mà thôi, sao chịu được một kích của ma long? Ma long này đã thành, ma đầu này đã có tư cách vấn đỉnh Bắc Minh rồi.”

Niên Đại Đại trợn trừng mắt: “Hắn có thể trở thành Bắc Minh quân!”

“Không thể.” Đường Chẩn nói, “Ma đạo thắng làm vua thua làm giặc, muốn vấn đỉnh Bắc Minh, tất phải dùng thi thể Bắc Minh quân đời trước lót đường. Bắc Minh quân nhiệm trước còn lại một hồn, bị một vị… ừm, đạo hữu tài ba dùng nguyên thần của mình phong lại, khiến y vừa không tính là sống, cũng không phải là chết, ‘Bắc Minh quân’ theo đó cũng vĩnh viễn bị phong tồn, không ai có thể giành được nữa.”

Niên Đại Đại không lòng dạ nào nghe hắn kể chuyện, căng thẳng hỏi: “Trình sư thúc của ta chẳng qua mới hơn một trăm tuổi, làm sao đấu lại Vạn Ma Chi Tông?”

Lục Lang vẫn không lên tiếng nghe lời này thì tay đỡ Đường Chẩn lại không tự chủ được nắm thật chặt.

Đường Chẩn không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn đi – Trình Tiềm trên nóc nhà cả người lắc lư, mũi Sương Nhẫn kiếm lại có hơn một nửa đã nhiễm hắc khí. Y chẳng thèm nhìn kiếm trong tay, chỉ nâng tay áo lên lau vết máu ở khóe miệng, một bước cũng không nhường mà nhìn chằm chằm hắc long trên trời.

Hắc long một vuốt to bằng ba Trình Tiềm, từng bước áp sát mà trảo xuống đầu y. Trình Tiềm tung người nghênh đón, thu hết hàn sương tứ tán như hải triều lại một đường, thức “Cô chú nhất trịch” trong chiêu “Sự dữ nguyện vi” hợp với kiếm ý vô cùng tinh chuẩn, cắm thẳng vào giữa móng vuốt hắc long kia.

Đường Chẩn vỗ vỗ tay Lục Lang, thấp giọng nói: “Đừng lo bò trắng răng, y chính là lưỡi đao sắc bén dùng thiên kiếp rèn ra mà.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here