Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 63

0
93

Chương 63

“Tảng trong viện của đệ? Huynh không nhìn lầm chứ?” Trình Tiềm hơi nghi hoặc hỏi.

Cả bọn từ Chu Tước tháp trở về, vẫn nghỉ lại trong tửu lâu của trấn nhỏ biên thùy Nam Cương, Nghiêm Tranh Minh sau khi lựa chọn kỹ lưỡng, kể tiền căn hậu quả y trông thấy trong chưởng môn ấn – ngắt đầu bỏ đuôi, ẩn đi các loại ám muội không nên đề cập.

“Khi đó hễ trời nóng là đệ mỗi ngày lót nó sao kinh thư, không thấy có gì bất đồng cả,” Trình Tiềm lắc đầu, “Không phải là một tảng đá hơi phẳng thôi sao? Đệ còn cho rằng nó cùng lắm là một viên ngọc hơi to thôi.”

Thủy Khanh tò mò hỏi: “Trên thế giới thực sự có tảng đá có thể cho người ta muốn sao được vậy ư? Tam sư huynh, vậy lúc lót nó sao kinh huynh nghĩ gì, có thực hiện không?”

Trình Tiềm: “…”

Lúc ấy y chỉ hoài nghi tảng đá ấy đại khái có thể đáng ít tiền, nghĩ nếu ngày nào đó Phù Dao phái nghèo rớt mồng tơi, sẽ khiêng nó xuống núi, tìm người điêu cái gì đem bán.

… Hình như không thực hiện được.

Trình Tiềm khó khăn giữ nguyên vẻ điềm nhiên như không trên mặt, bình tĩnh nói: “Lúc sao kinh đương nhiên phải trừ hết tạm niệm, ta có thể nghĩ cái gì?”

Thủy Khanh nghe thế hết sức cảm phục, bản thân nàng vĩnh viễn không thể làm được tâm vô tạp niệm.

Lý Quân nói xen vào: “Tam sư huynh muội lúc ấy mới hơn mười tuổi, cả ngày có thể nghĩ cũng chỉ là chữ luyện đẹp kiếm luyện giỏi, sớm dẫn khí nhập thể, để lúc Hàn Uyên moi trứng chim bớt đến phiền y, lư hương đại sư huynh cút xa ra… Á, chưởng môn sư huynh đệ không có ý đó.”

Dưới ánh mắt như đao của Nghiêm Tranh Minh, Lý Quân cười gượng một tiếng, lảng sang chuyện khác: “Kỳ thạch như vậy, từ thuở hồng hoang đến nay cũng chỉ có một tảng độc nhất vô nhị, chắc chắn nó sẽ không quản những việc lắt nhắt vớ vẩn này, cái gọi là ‘muốn sao được vậy’, thiết nghĩ tất nhiên là việc cầu mà không được, sức người không thể làm.”

“Đừng ra vẻ giỏi giang,” Nghiêm Tranh Minh ngắt lời hắn, “Ngươi có giỏi hãy nói xem, ‘Tam Sinh bí cảnh’ là cái gì?”

“Huynh bớt kích đệ đi, việc này đệ thực sự có nghe qua rồi.” Lý Quân dựa ghế, hơi nâng cằm lên, đắc ý dương dương nói, “Thế gian ba ngàn đại bí cảnh, sáu ngàn tiểu bí cảnh, trừ cá biệt tình cờ bị phát hiện, phần lớn không ai hay, ‘Tam Sinh bí cảnh’ sớm nhất ghi lại trong ‘Ma đạo’…”

“‘Ma đạo’?” Trình Tiềm sửng sốt, “Cái bộ khắc đầy tường kinh lâu tầng dưới chót sao? Hồi nhỏ đệ từng xem rồi, không thấy nói có bí cảnh gì cả.”

“Hãy nghe ta nói hết đã, ‘Ma đạo’ phần trước ghi lại các công pháp loại khác đó nội dung rất vô vị, nhưng cuối cùng có một quyển tên là ‘Dật sự’, nhất định đệ chưa xem,” Lý Quân lắc lư đầu nói, “‘Dật sự’ kia thật sự khá thú vị, kể rất nhiều chuyện về đại ma đầu, nào báo thù, nào do yêu sinh hận, nào bị người dụ dỗ… mấy câu chuyện ngắn linh tinh, một số viết còn rất hấp dẫn.”

Trình Tiềm hoàn toàn không biết hắn có gì mà đắc ý.

Lý Quân nói: “Trong đó có một đoạn ghi lại ‘Tam Sinh bí cảnh’, tương truyền bí cảnh này ba ngàn năm lộ mặt một lần, đường đến không nơi để tìm, mỗi lần chỉ mở cho người hữu duyên. Chỉ là bí cảnh khác dẫu khiến kẻ đi vào cửu tử nhất sinh, cũng đều cho họ đại cơ duyên, song ‘Tam Sinh bí cảnh’ này lại hết sức đặc biệt, nó khiến tất cả ‘người hữu duyên’ điên hết – tương truyền trong bí cảnh này có một mặt gương, có thể cho người ta nhìn thấy kết cục của người hoặc việc mình quan tâm nhất.”

Thủy Khanh: “Kết cục?”

Hai chữ này không phải là từ hay, nghe hơi có vẻ như không được chết già.

Lý Quân gật đầu nói: “Ừm, thí dụ như kẻ vắt hết óc muốn trường sinh bất lão, sẽ nhìn thấy mình già khọm sắp chết, cái mình muốn có được nhất, lại tận mắt thấy nó trái với ý muốn, nghĩ qua cũng biết đó là mùi vị gì. Chuyện như vậy nói thì nhẹ không, nhưng thực sự tự mình vào đi một vòng rồi, chẳng ai có thể không chút động lòng.”

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày: “‘Người hữu duyên’ mà bí cảnh này chọn căn bản là có vấn đề nhỉ?”

Trong lòng y đã sắp xếp ra một phen tiền căn hậu quả không sai khác lắm – sư tổ Đồng Như không biết làm sao mà vào nhầm Tam Sinh bí cảnh, nghe họ nói chuyện, thì nhất định là ông đã nhìn thấy kết cục Phù Dao phái huyết mạch đoạn tuyệt, liền vội vã đi tìm Từ Ứng Tri chủ nhân Chu Tước tháp, Từ Ứng Tri bói cho ông một quẻ, xem ra là hạ hạ.

Sau đó, Đồng Như thông qua phương pháp nào đó tìm được tảng đá Muốn Sao Được Vậy, đại yêu trong Quần Yêu cốc và Cố đảo chủ đều từng khuyên can, ông lại khư khư cố chấp, thậm chí tẩu hỏa nhập ma, rồi lại dẫn đến một loạt chuyện về sau. Cuối cùng đúng như lời Từ Ứng Tri, Đồng Như hoàn toàn trái với mong muốn, ngược lại tự tay đẩy Phù Dao phái đến nông nỗi huyết mạch đoạn tuyệt.

“Nhị sư huynh, huynh đúng là mọi việc đều biết,” Thủy Khanh cảm khái, lập tức đổi chủ đề, “Nhưng mà huynh tính khi nào biến muội lại hình người?”

Lý Quân: “Việc này…”

Nghiêm Tranh Minh cũng phiền lòng ép hỏi: “Còn cả cái đống cỏ vô dụng kia của ngươi, đủ để nuôi dê rồi, đã luyện ra tị độc đan chưa?”

Lý Quân: “Đệ…”

“Thế còn không mau đi!” Nghiêm Tranh Minh rống xong, đẩy ghế ra trực tiếp đứng dậy bỏ đi, chỉ ném lại một câu, “Ta phải về ngủ một giấc, đừng làm ồn ta.”

Sự nôn nóng của chưởng môn sắp hiện rõ trong lời nói, ba kẻ còn lại ngơ ngác nhìn nhau.

Thủy Khanh nghe thấy tiếng đóng cửa, giũ lông chim, không hiểu gì hết, nhảy lên bàn hỏi: “Ai ghẹo y vậy?”

Hai sư huynh đều tự phản tỉnh giây lát, dùng ánh mắt “là ngươi hả” nhìn đối phương, đùn đẩy trách nhiệm.

Cuối cùng, Trình Tiềm bị lương tâm lên án trước tiên, y sờ sờ mũi, hơi xấu hổ nói: “Hình như là ta.”

Thủy Khanh và Lý Quân đồng thanh hỏi: “Huynh/ đệ lại làm gì vậy?”

Kỳ thực Trình Tiềm còn hoang mang hơn hai người, hình như tự dưng đại sư huynh lại đột nhiên không để ý tới y – không nhìn về hướng y, không tiếp lời y, lúc nói chuyện hoặc cúi đầu nhìn xung quanh, hoặc làm bộ suy nghĩ, tóm lại hoàn toàn coi y như không tồn tại.

Lúc vào phòng, Trình Tiềm cố ý ngồi bên cạnh, kết quả chưởng môn sư huynh kỳ lạ này đương trường ngồi nghiêm chỉnh, da mặt căng như có thể lột xuống làm đai lưng, nghiễm nhiên bộ dạng nghiêm nghị không thể xâm phạm, chỉ thiếu dùng quạt che mặt nói “Thiếp bán nghệ không bán thân” thôi.

Ba người nhìn nhau một cái, cảm giác vẻ mặt đối phương toàn là “chưởng môn lại uống lộn thuốc” và “chưởng môn ngày nào cũng uống lộn thuốc”, đành phải tan đi.

Lý Quân bế quan hai ngày, luyện ra mấy lọ tị độc đan, không biết có thể có tác dụng gì, nhưng dù sao cũng tốt hơn không có. Trong hai ngày này, Thủy Khanh cảm thấy sức mạnh ẩn ẩn vây khốn nàng biến về hình người dần dần rời rạc, thế là mỗi ngày liều mạng dùng thân chim tu luyện, so với lúc làm người còn chăm chỉ hơn rất nhiều.

Nghiêm chưởng môn thì sống những ngày cổng chính không ra cổng trong không bước, mỗi ngày ngay cả người cũng không thấy, cách cửa cùng người bên ngoài gọi nhau.

Đại sư huynh vô cớ gây sự không phải mới một hai ngày, từ nhỏ y đã có tật xấu này, phương pháp xử lý quen thuộc của Trình Tiềm chính là im lặng trở về tu luyện, không cần để ý, qua hai hôm y sẽ tự bình thường lại.

Thế nhưng lần này, Trình Tiềm luôn không tự chủ được thất thần, trong lòng suy tới nghĩ lui lời ngày ấy dưới Chân Long kỳ Lý Quân từng nói.

Rốt cuộc, Trình Tiềm im lặng đứng dậy, nhìn lướt qua căn phòng không dính một hạt bụi và nước lạnh trên bàn, chính mình cũng cảm thấy mình nhạt nhẽo vô vị. Y quay người đẩy cửa ra ngoài, vô thanh vô tức đáp xuống ngoài phòng Nghiêm Tranh Minh, giống như không lay một chiếc lá, ngay cả một hạt bụi cũng chưa kinh động, ngồi trên mái hiên hơi cong lên.

Trăng năm nay mười lăm sáng mười sáu tròn, ngày Trung thu ngược lại hơi khuyết. Bầu trời đêm Nam Cương trong vắt, ánh trăng sáng tỏ, ngắm lâu lại vẫn cảm thấy hơi chói mắt, non xa và cây gần, hình dáng đều thấp thoáng.

Hồi nhỏ ở trên Phù Dao sơn, mỗi năm cứ đến Trung thu, là sư phụ sẽ dẫn họ tế tổ bái nguyệt như trò trẻ con, sau đó dắt họ đến “Bất Tri đường” chia bánh trái ăn. Đại sư huynh khi đó tự cho là đã trưởng thành, thường xin sư phụ cho uống rượu mới ủ, sư phụ lại luôn lừa y như trẻ con, lấy một bình chè hoa quế to, phết tí rượu vào chén cho y nếm vị, gạt y đây là rượu hoa quế chính tông.

Sau đó thói quen chưa trưởng thành này bị đại sư huynh giữ tới Thanh Long đảo, mỗi lần uống rượu tất dùng chè hoa quế tráng qua, bằng không sẽ giống như không đúng vị.

Đường tu hành đằng đẵng, ngày tết mỗi năm một lần giống như từng điểm, qua một lần, thì đủ các chuyện trước đó tựa như cũng có thể giở sang trang theo.

Song khi Trình Tiềm nhớ lại những việc này, cảm giác những ký ức xa xưa đó tựa hồ luôn cách một tầng như ngắm hoa trong sương vậy.

Y phát hiện máu mình đã lạnh.

Trình Tiềm bỗng nhiên nhảy từ trên mái hiên xuống.

Lúc này chưởng quầy lớn tuổi đã nghỉ ngơi, chỉ còn lại cô con gái đang tính sổ sách, bị Trình Tiềm đột nhiên xuất hiện trước mắt dọa hết hồn. Tiểu nương tử chủ quán có ấn tượng sâu sắc với cái nết chết tiệt không thích để ý người ta của y, hơi sợ nói chuyện với y, lo lắng tiến lên hỏi: “Công tử có gì phân phó?”

“À…” Lời ra đến môi, Trình Tiềm mới cảm thấy hơi ngốc. Y do dự tại chỗ giây lát, khá tự giễu mà cười khẽ, lấy ra ít tiền lẻ, “Làm phiền cô nương mua giúp ta vài thứ.”

Chốc lát sau, Trình Tiềm xách hai vò rượu và một gói giấy dầu gõ cửa phòng Nghiêm Tranh Minh.

Bên trong truyền ra một tiếng không kiên nhẫn: “Đang bế quan, ồn ào gì thế?”

Trình Tiềm lần đầu tiên gặp người bế quan tùy ý như vậy.

Y im lặng đứng ở cửa một lát, nghĩ bụng: “Tại sao ta phải khách khí với y như thế?”

Hồi tưởng lại, y đã khi nào khách khách khí khí gõ cửa phòng Nghiêm Tranh Minh? Đã khi nào cẩn thận dỗ dành Nghiêm Tranh Minh?

“Ta cũng có sợ hãi sao?” Trình Tiềm nghĩ như vậy.

Sau đó y tịnh chỉ vẽ một đường, dễ dàng mở cửa khách phòng tửu lâu thế gian này. Trình Tiềm không nhanh không chậm nhấc vạt áo, công khai phá cửa xông vào, trong khi Nghiêm Tranh Minh đương há hốc mồm, hơi phất tay áo, tu hú sẵn tổ bỏ đồ lên bàn, lúc này mới mở miệng: “Huynh đủ chưa, không chịu thôi à?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Nghiêm chưởng môn giữ nguyên tư thế ngồi xếp bằng, như nằm mơ mà chớp mắt mấy cái, nhìn vò rượu và gói giấy dầu, ngơ ngác hỏi: “Đây là cái gì?”

Trình Tiềm liếc mắt nhìn y, mở gói giấy dầu, lộ ra mấy miếng bánh làm qua loa, lại mở một bầu rượu trong đó, mùi rượu tỏa ra. Trong bầu rượu kia đổ đầy nước đường, Trình Tiềm chỉ sợ đường chưa tan hết, cầm bầu lên ra sức lắc, bấy giờ mới pha đều hai thứ, kêu Nghiêm Tranh Minh: “Đến ăn đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “… Không nhận của bố thí.”

Trình Tiềm: “Không ăn à?”

Nghiêm Tranh Minh im lặng một lát, hết sức thiếu cốt khí mà đi tới.

Trình Tiềm đứng dậy nói: “Để đệ đi gọi bọn nhị sư huynh…”

“Này,” Nghiêm Tranh Minh đưa tay kéo y, “Không cần gọi, hai tên đó mấy ngày nay đều bận bịu. Vả lại… sau khi ngươi mất, chúng ta cũng không có thói quen ăn tết – ngồi xuống uống một chén với ta đi.”

Trình Tiềm hơi do dự, ngồi xuống cạnh bàn, nhìn Nghiêm Tranh Minh cầm hai cái chén, rót hai chén rượu, đẩy một chén đến trước mặt mình: “Uống được không?”

“Được,” Trình Tiềm gật đầu, “Chỉ là rất lâu rồi không uống.”

Nghiêm Tranh Minh ngồi bên kia bàn, tầm nhìn dừng trên mặt Trình Tiềm, đêm mười lăm trăng tròn quá mức, Trình Tiềm cứ cảm thấy ánh mắt đại sư huynh sâu thẳm tựa hồ không bình thường.

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ta thấy ngươi toàn uống nước trong, còn tưởng là do tu hành nên không thể ăn uống thứ gì khác chứ.”

Trình Tiềm dừng một chút, kế đó thản nhiên nói: “Đệ ở trong Tụ Linh ngọc tu thành nguyên thần, bẩm sinh tích cốc, mỹ thực và mỹ tửu dễ dàng gợi lên ham muốn ăn uống, d*c niệm hỗn độn, gặp phải thiên kiếp sẽ không dễ qua, vì thế những thứ không cần thiết đó cũng đều bỏ hết.”

Tu sĩ chung quy đều xuất thân phàm nhân, thực sắc chi d*c thủy chung vẫn theo suốt đời, nhất là thực, nhiều năm qua sớm đã quen, dù cho nhục thân có thể tích cốc, đại đa số tu sĩ nếu không phải tới thời khắc quan trọng cần tẩy tủy, hoặc khắc ý tu hành công pháp tuyệt tình đoạn d*c nọ kia, hầu hết vẫn giữ lại thói quen hồi còn là phàm nhân.

Nghiêm Tranh Minh gật đầu, trong lòng có vô số lời, nhưng không biết phải nói từ đâu với Trình Tiềm, chỉ đành cắm đầu uống rượu.

Trình Tiềm hớp một ngụm rượu nhỏ trong chén – nói là rượu, kỳ thực vị rượu đã bị nước đường hòa tan hết, vị ngọt lừ xộc thẳng lên ấn đường. Trình Tiềm nhất thời không thích ứng lắm, mím môi, lại bỏ chén xuống, một lúc lâu vị ngọt trong miệng mới hơi tan ra, tựa hồ gọi dậy cảm quan phủ bụi rỉ sét.

Từ ngực đi xuống, một dòng ấm áp chảy thẳng vào tâm mạch, Trình Tiềm run nhè nhẹ, cảm nhận được tư vị làm người đã lâu không thấy.

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên không đầu không đuôi hỏi: “Tiểu Tiềm, ngươi nghiêm hành khắc kỷ như vậy, cũng là vì tu trường sinh, hướng thiên đạo sao?”

Trình Tiềm không biết lời này từ đâu mà ra, khựng một chút, đáp: “Chưa từng nghĩ.”

Nghiêm Tranh Minh nghiêng đầu nhìn y.

Trình Tiềm nói: “Ngày trước sư phụ nói, phi thăng với chết chẳng hề có gì bất đồng, lúc ấy đệ không minh bạch, hiện tại ngẫm lại mới thấy, quả thật cũng đều là trần duyên kết thúc, không còn ngày gặp lại. Thiên đạo chật hẹp như vậy, vắt hết óc làm gì? Không bằng sống thật tốt, mọi người vui vẻ bên nhau.”

Nghiêm Tranh Minh nhẹ giọng hỏi: “Cùng… chúng ta mãi bên nhau à?”

“Không thì sao?” Tựa hồ Trình Tiềm thật sự đã nhiều năm không chạm qua khói lửa nhân gian, một ngụm “rượu hoa quế” nhạt đến không thể nhạt hơn cũng có thể làm y ấm lên, y đột nhiên cách bàn nắm cổ tay Nghiêm Tranh Minh, thấp giọng nói, “Sư huynh, đệ biết nỗi khó xử của huynh.”

Nghiêm Tranh Minh run tay, rượu suýt nữa bắn ra, cả người đương trường cứng đờ, một lúc lâu mới hơi khó chịu giãy khỏi tay Trình Tiềm, ca cẩm: “Lớn như vậy rồi, bớt động tay động chân đi.”

Có thể là do tác dụng của nước đường, đầu mày Nghiêm Tranh Minh vẫn hơi nhíu lại rốt cuộc dãn ra một tẹo. Y thở dài nói: “Các ngươi đều sống tốt, thì ta không có gì khó xử cả – đặc biệt là ngươi.”

Trình Tiềm dùng đầu ngón tay cọ thành chén rượu, cười nói: “Đệ biết.”

“Ngươi biết cái gì?” Nghiêm Tranh Minh bật cười, lắc đầu, cúi đầu bốc một miếng bánh Trình Tiềm mang đến, nôn nóng bất ổn trong lòng bỗng nhiên hơi rút đi, y cảm thấy như thế tựa hồ cũng chẳng có gì. Dù sao thì Tiểu Tiềm cũng sẽ không đi, tương lai vẫn trời nam biển bắc theo y lang bạt khắp nơi, cùng nhau tìm kiếm cơ hội quay về Phù Dao sơn, vậy thì còn gì phải tham cầu?

Nỗi lòng phiền muộn mấy hôm của Nghiêm Tranh Minh lắng đọng lại, y vân vê vỏ bánh cứng ngắc, thói cũ không chừa: “Ê, tên nghèo kiết xác kia, lấy mấy xu mua bánh vậy? Cứng vầy chọi chó cũng chết, người ăn được hả?”

Trình Tiềm cười nói: “Không thích ăn thì thôi, lắm chuyện quá.”

Nói xong, y bưng chén lên, uống một hơi cạn chén nước đường pha ít rượu.

Rượu này vừa chảy vào cổ, Trình Tiềm liền nhận thấy không ổn, tiếc rằng hối hận cũng chẳng phun ra được. Nghiêm Tranh Minh còn chưa kịp đáp lời, liền thấy Trình Tiềm sững sờ, tựa hồ ngồi không vững lắm mà giơ tay túm cái gì đó, không đợi bắt được mép bàn thì đã cắm đầu xuống chớ hề có dấu hiệu báo trước.

Tụ Linh ngọc chết tiệt này, vậy mà một chén là gục!

Tiếc thay đêm Trung thu trăng sáng, nhưng không phải ai cũng có thể bình tĩnh an nhàn như vậy.

Nhiều ngày qua đám người của tay hoàn khố kia quả thực sứt đầu mẻ trán, chỉ hận không thể quật ba thước đất tìm thiếu chủ nhân vô cớ mất tích.

Đêm Trung thu, ngoài Chu Tước tháp ồn ào huyên náo, người người ngóng trông trăng treo đỉnh tháp, cửa tháp mở rộng, chỉ có trước một chiếc xe phi mã xa hoa, hai nguyên thần tu sĩ lòng đầy sầu lo chờ kết quả tra xét của thủ hạ.

Một người trung niên vội vàng đi tới, thần sắc nặng nề lắc đầu với hai lão giả kia, thấp giọng nói: “Tiền bối, không có tin tức… Thiếu chủ nhân một lòng muốn vào Chu Tước tháp, ngài nói ngày ấy liệu y có lẻn vào theo mấy người kia không?”

Một lão giả lắc đầu nói: “Tu vi của thiếu chủ nhân ngươi không biết à? Cho dù y mang trên người mấy loại dị bảo, nào có bổn sự có thể tùy ý lẻn vào Chu Tước tháp? Tiếp tục đi tìm đi… Ôi, thiếu chủ nhân nhất thời tùy hứng, một mình bỏ nhà đi, chủ nhân đã dặn dò ta cần phải bảo vệ y chu toàn…”

Lão chưa dứt lời, trong đám đông xung quanh đột nhiên kinh hô một tràng. Chỉ thấy thời gian Chu Tước tháp mở cửa mỗi năm một lần đã đến, khí nóng bức bạo ngược quanh tháp phút chốc lạnh đi, cửa tháp “Rầm” một tiếng tung ra, mà bên trong không có ai đi ra, chỉ có một đám hắc khí như ẩn như hiện quay cuồng trong đó.

Không biết là ai mở miệng nói: “Các ngươi xem, Chu Tước tháp năm nay hình như không bình thường lắm…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here