Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 61

0
94

Chương 61

Chu Tước tháp nằm trên vách núi, trước vực sâu nghìn trượng, từ trên cao nhìn xuống, có hồ sâu trăm khoảnh, gần thành màu đen, u tĩnh tựa mặc ngọc.

Chu Tước giả, hướng Nam phụ hỏa mà sinh, sáng rực, đứng đầu chim muông.

Nghe đâu nơi này vốn nên là bảo tháp quang thải thần nghi, song đến gần mới phát hiện, hóa ra chỉ là một tiểu lâu xám xịt. Do miền Nam thường niên ẩm ướt oi bức, tường ngoài đã loang lổ rêu xanh, trên đỉnh tháp một chút chu sa rơi rụng như một đám tro ảm đạm sau khi phù hoa mất hết, trôi lơ lửng trên tuyệt địa, trác nhiên cô lẻ.

Bên ngoài Chu Tước tháp là một vòng tường viện sập một nửa, bùn đỏ gạch xanh rải rác khắp nơi, cỏ dại mọc cao hơn nhà cũng chẳng ai quản, chốc chốc không gió tự lay.

Cách nơi đây phương viên hai ba dặm đều không thấy khói bếp.

Bọn Nghiêm Tranh Minh tin tức hơi chậm, lúc này cách mười lăm tháng Tám còn ba ngày, vốn định tránh đám đông, ai ngờ đến nơi mới thấy, chung quanh Chu Tước tháp đã chật ních người.

Chỉ là, cả đoàn tu sĩ này không ai có thể tới gần, bởi vì có một vòng khí tức bạo ngược như liệt hỏa vờn quanh tháp, giống như trấn một mãnh thú vô hình, không thời khắc nào không phun ngọn lửa người bên ngoài không nhìn thấy, quay cuồng quanh thân, ai mà cả gan bước vào, thì nó sẽ l**m cháy mặt.

Chúng tu sĩ nhao nhao tụ tập cách Chu Tước tháp ba dặm, vây quanh nơi đây chật như nêm cối.

Đều chờ mong bên trong có thể có dị bảo cơ duyên gì, vạn nhất trúng vận cứt chó đi vào một chuyến, không chừng có thể mượn đây một bước lên mây.

Kẻ có chút của cải đều mang theo pháp bảo, nghỉ ngơi ở trong đó, kẻ khố rách áo ôm thì màn trời chiếu đất, nhất thời náo nhiệt như họp chợ dân gian vậy. Cũng có một số dân địa phương thông minh mang ít thức ăn đến rao bán cho các tu sĩ chưa thể tích cốc – chỉ là nơi đây dân phong chất phác, và lão bách tính hầu hết không chịu khó như vùng gần Đông Hải, nên tiểu thương không hình thành quy mô.

Lý Quân dạo quanh một vòng, đề nghị: “Đại sư huynh, bên này đã đến nhiều người như vậy, đệ thấy chúng ta sốt ruột cũng vô dụng, hãy nghỉ ngơi một đêm trước đi. Huynh mới vượt qua cảnh giới xuất phong, cần củng cố, đệ cũng phải đi nghiên cứu cách biến tiểu sư muội lại như cũ, muội ấy làm chim trêu hoa ghẹo nguyệt hơn làm người.”

Nghiêm Tranh Minh đáp một tiếng, móc trong lòng ra một hòn đá cỡ bằng trứng bồ câu, vật này trông như ngọc khảm trên ban chỉ, bên trong lại có một tiểu viện sống động như thật.

Chỉ thấy hòn đá nhỏ kia ở trong tay y càng lúc càng to, càng to càng trong suốt, cuối cùng thành một viện lạc rõ ràng, chứa mấy người trong đó, ngăn cách với chung quanh – trong hòn đá nhỏ kia vậy mà có một tiểu thế giới.

Trong viện núi giả cây cảnh đủ hết, mấy gian phòng nhỏ làm thành một vòng, chính giữa còn có bàn đu dây nhỏ rất khác lạ.

Người ở trong đó tức khắc cảm thấy thời tiết nóng bức quanh mình bị xua sạch, mát mẻ vô cùng, pháp bảo này vừa ra tay lập tức dẫn tới hàng loạt ánh mắt kinh ngạc.

“Thạch giới tử,” Lý Quân bước vài bước, sờ bàn đu dây khéo léo, lắc lư đầu than thở, “Lao Tiền công tử, mấy năm nay huynh minh buôn hàng lậu, ám tư tàng không ít thứ tốt nha.”

Nghiêm Tranh Minh chế giễu: “Chẳng lẽ phải trông cậy vào ngươi nuôi gia đình qua ngày? Thế chúng ta chưa tích cốc đã chết đói hết rồi.”

Tiếp theo, ánh mắt y đảo qua bên ngoài Thạch giới tử, đại khái là kiếm ý “xuất phong” kia còn nằm trên người, Nghiêm Tranh Minh đảo mắt như đao, tức khắc quét sạch sẽ những ánh mắt dòm trộm xung quanh.

Năm đó ở Thanh Long đảo Đông Hải, y không hiểu chuyện chỉ thích hưởng thụ, chết sống đối nghịch với sư phụ, nhất định phải ngồi thuyền lớn, dẫn tới lần ấy người người dòm ngó, thế mà y còn đắc ý dương dương, cho rằng mình giỏi phô trương, không biết rước bao nhiêu ghen ghét, cũng không biết bởi vậy mà dẫn tới bao nhiêu làm nhục.

Nếu là trước mắt, dù y ngồi thuyền vàng thuyền bạc, lại có ai dám nói gì trước mặt y?

Thế nhưng Nghiêm Tranh Minh không hề cảm thấy hãnh diện, chỉ thấy lòng hơi bi ai.

Từ xưa lòng người ác độc, mang ngọc có tội – với bản lĩnh của y bây giờ, chắc chỉ hợp táo tợn mà xa hoa một phen trong đám người này, lại không đủ để mở phong sơn lệnh.

Song ngay cả đi đến bước này, y đã cảm thấy quá mệt mỏi, có lẽ là y vốn đã không đủ năng lực chăng.

Trên đời này, tổn thương người sâu nhất cũng chẳng qua bốn chữ “không đủ năng lực”, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy mình nhiều năm qua gánh bốn chữ này đã sắp thành mũ, may sao trời sinh nghĩ thoáng hơn người ta vài phần, chứ không chỉ sợ bị đè bẹp dí rồi.

Chẳng lẽ sư phụ năm đó giao chưởng môn ấn cho y, chính là thích điểm tốt này của y?

Vừa nghĩ như vậy, Nghiêm Tranh Minh lại có chút tự giễu mà nghĩ thoáng hơn.

“Cứ nghỉ ngơi ở đây trước đi,” Nghiêm Tranh Minh nói, quay đầu thoáng nhìn Trình Tiềm, “Nơi này mát mẻ hơn nhiều chứ?”

Trình Tiềm sửng sốt, nhất thời không nói ra lời. Thân thể y rèn từ băng đàm, đương nhiên sợ nóng, chỉ là thể chất đặc thù, mồ hôi không dính người, bản thân y lại không lên tiếng, còn tưởng rằng người ta không nhìn ra, nào ngờ đại sư huynh thủy chung ghi nhớ.

Nghiêm Tranh Minh thấy vẻ mặt ngu ngốc không biết có phản ứng gì của y, không nhịn được thầm than một hơi, nói: “Lại đây hộ pháp cho ta, ta phải củng cố cảnh giới.”

“Xuất phong” đối với một kiếm tu mà nói, không chỉ là thăng một cảnh giới, nó giống mở ra một thế giới mới hơn. Nghiêm Tranh Minh cẩn thận thể ngộ một phen, rất lâu mới từ nhập định tỉnh lại, mở mắt liền thấy Trình Tiềm quả nhiên tận trung chức thủ canh bên cạnh.

Ngay cả Lý Quân và Thủy Khanh cũng có mặt – chỉ là hai tên này sắp ngủ gục rồi.

Nghiêm Tranh Minh ho nhẹ một tiếng nói: “Đều chen chúc ở chỗ ta làm gì?”

Lý Quân bị y đánh thức, vẻ buồn ngủ trên mặt vẫn chưa tan, hắn đã bật thốt ra: “Đại sư huynh, vào ‘xuất phong’ chi cảnh rốt cuộc có cảm giác gì?”

Không riêng gì hắn, kỳ thực cả bọn đều rất tò mò – nếu không phải kiếm tu nghiêm chỉnh, bất kể lợi hại cỡ nào cũng không vào được “xuất phong” chi cảnh, Phù Dao phái mãn môn trên dưới kể cả Hàn Uyên, cũng chỉ có mình chưởng môn sư huynh lấy kiếm nhập đạo.

Đến cả Trình Tiềm cũng ngồi thẳng lên theo.

Nghiêm Tranh Minh trầm ngâm một lúc lâu, mới thận trọng đáp: “Trời cao đất rộng.”

Câu này hết sức qua loa, nói với không nói cũng chẳng khác mấy, chỉ có Trình Tiềm luyện qua Hải Triều kiếm nghe vậy lĩnh ngộ một chút rìa, tựa hồ có điều ngộ ra.

Nghiêm Tranh Minh liếc thấy bộ dáng đăm chiêu ấy, âm thầm hơi cười khổ, nuốt câu tiếp theo trở vào – thân hãm lao tù.

Bên ngoài trời đất bao la, mình ta hãm lao tù.

Đây là cảm thụ “xuất phong” chi cảnh mang đến cho y.

Mà cảnh giới sau “xuất phong” vừa vặn là “nhập sao”.

Kiếm tu bất đồng với đạo khác, cực ít ngộ đạo, chỉ có càng bị đè nén mới càng bật ngược, Nghiêm Tranh Minh lúc ấy bị chân long hồn thượng cổ áp chế, lại bị một câu vô tâm của Trình Tiềm kích thích, hai bên bức bách, bấy giờ mới bức ra một đạo kiếm khí xuất phong này.

Kiếm tu hoành hành Cửu Châu, lại rất ít có thể đăng lâm tuyệt đỉnh, bởi vì con đường này thật sự không dễ đi.

Đúng lúc này, Trình Tiềm đột nhiên cảm giác được cái gì đó. Y đứng bật dậy, giây lát liền đến cửa, kéo cửa phòng ra, chỉ thấy một lão giả lưng còng đứng ở cửa Thạch giới tử, tay cầm ngọn đèn chập chờn trước gió, cũng không lên tiếng, chỉ im lặng chờ ở đó.

Lão giả này nhìn không giống tu sĩ, bởi khi chúng tu sĩ sắp chết, cũng hiện ra tướng thiên nhân ngũ suy, nhưng họ rất ít già đến có cảm giác chân thật như vậy, mà khí độ toàn thân người này, vô luận thế nào cũng không giống phàm nhân.

Đầu lão giả vừa đến ngực Trình Tiềm, thấy mở cửa, lão mới chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn Trình Tiềm, đôi mắt trên mặt lão giả đục như người mù, ánh mắt lại như hai cái dùi đượm mùi rỉ sắt.

Lão ngắm nghía Trình Tiềm một phen từ trên xuống dưới, khóe miệng xệ xuống nhích nhẹ, thấp giọng nói: “Người trẻ tuổi, bảy đạo lôi kiếp mà thôi, ba tai chín nạn, có xong hay chưa.”

Chung quanh lặng ngắt như tờ, chẳng ai bàn luận chuyện lão bất tử chạy đến cửa nhà người ta phúng viếng – bởi vì lão già này là ở trước mắt bao người, tự mình lê từng bước từ trong Chu Tước tháp đi ra.

Đồng tử Trình Tiềm hơi co lại: “Lão nhân gia, ông…”

Nhưng lão nhân kia không nhìn y nữa, đi thẳng qua y, lê bước như có gì không nhanh nhẹn, đến trước mặt Nghiêm Tranh Minh, trầm giọng nói: “Mời chưởng môn đi theo ta, chủ nhân nhà ta có thứ để lại.”

Nghiêm Tranh Minh còn chưa kịp trả lời, lão nhân kia đã tự động quay người đi ra ngoài, tựa hồ chắc chắn y sẽ đuổi theo.

Nghiêm Tranh Minh vội vàng đưa tay ra hiệu cho Lý Quân rồi đuổi theo. Thủy Khanh rút ra giáo huấn “trêu hoa ghẹo nguyệt” trước đó, do dự giữa Trình Tiềm với Lý Quân một chút, quyết đoán lựa chọn – chui vào tay áo Trình Tiềm, để lại mình Lý Quân như lão mụ tử ở sau lưng dọn Thạch giới tử.

Cả bọn trước ánh mắt hoặc hâm mộ, hoặc phẫn hận, hoặc khó hiểu của mọi người, đi theo lão giả ra từ Chu Tước tháp, không ai dám hé răng một tiếng. Chu Tước tháp mỗi năm đều mở, đã mở suốt một trăm năm, nếu thực sự có thứ gì tốt thì cũng sắp bị người ta lấy hết rồi, các đại năng coi trọng danh dự, không đến ăn mót, lúc này tới nơi đây thử vận may phần lớn chẳng ra làm sao, thành thử không ai dám chọc họ.

Sóng nhiệt quay cuồng xung quanh Chu Tước tháp như rẽ biển, theo bước chân lão nhân nọ tách ra một lối nhỏ cho người đi. Băng hỏa tương khắc, Sương Nhẫn kêu ù ù, Trình Tiềm mặc dù có thể chịu được, song hết sức không thoải mái. Đúng lúc này, một ánh mắt vô cùng ác độc đâm thẳng phía sau y, Trình Tiềm quay phắt đầu lại, nhìn quét một vòng chúng nhân xa xa, cuối cùng thấy xa giá của tay hoàn khố trước đó họ giáo huấn.

“Tiểu nhân vật còn chưa ngưng thần mà thôi.” Trình Tiềm nghĩ như vậy, thu tầm mắt về.

Song không biết có phải vì chung quanh Chu Tước tháp quá nóng hay không, y giống như luôn hơi tâm phiền ý loạn, trong minh minh tựa hồ có chuyện gì sắp xảy ra.

Một lúc lâu, họ mới đi theo lão nhân bước chậm rì rì tới dưới Chu Tước tháp. Cánh cửa đổ nát treo mấy cái chuông rỉ sét, tựa hồ biết có người đến, chúng hơi đong đưa, phát ra âm thanh nặng nề, lão nhân nọ hơi trầy trật đẩy cửa, thấp giọng nói: “Vào đi.”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Tiền bối, bọn ta không phải đến vì Chu Tước tháp, chỉ là năm xưa sư phụ ta phong sơn để lại một chiếc khóa, trong đó có một câu mật ngữ do Từ tiền bối giữ, chuyến này chính là để xin lại…”

Lão nhân giống như không nghe thấy, ngắt lời y: “Vào đi.”

Trong Chu Tước tháp tối om om, Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, dẫn đầu nhấc vạt áo đi vào. Bên ngoài sóng nhiệt quay cuồng, bên trong lại ẩm thấp lạnh lẽo, hai bên đối lập rõ ràng, người chợt lạnh chợt nóng, lông tơ dựng ngược hết lên.

Lão nhân thở hồng hộc lần lượt đốt đèn trong tháp, trên mặt đất phiếm mùi bùn đất, xung quanh lại không có cửa sổ nào, bốn bề tối om, hơi áp lực.

Trình Tiềm chính là linh vật làm thân, một số thiên tài địa bảo, y có thể không hay nghe nói qua, nhưng đối với linh khí và tà khí ẩn chứa bên trong đều hết sức nhạy bén. Song y đảo mắt qua bốn bề, phát hiện nơi đây không hề như truyền thuyết bên ngoài, có dị bảo chất đống, hoàn toàn là gia đồ tứ bích.

Lão giả dẫn họ trèo lên cầu thang nhỏ hẹp, đi đến đỉnh tháp, chỉ thấy nơi đây có một tượng đá chạm trổ tinh tế, trông rất sống động. Đó là một nam tử gầy gò, mày và mắt rõ ràng, chính giữa rộng chừng hơn một lóng tay, đuôi lông mày mảnh và xếch, tựa hồ có một chút nam sinh nữ tướng.

Lão giả cung kính khom lưng hành lễ, bẩm tượng đá kia: “Thưa chủ nhân, khách tới rồi.”

Thì ra tượng đá này chính là Từ Ứng Tri chủ nhân nơi đây.

Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng nhớ mình có việc cầu người, vội vàng lấy ra mặt khiêm tốn hữu lễ nhất, vờ vịt như thật, đứng lại sau lão giả không xa, cũng hành lễ vãn bối mà nói: “Quấy nhiễu tiền bối.”

Lão giả nhìn y một cái, mặc dù không biểu hiện gì, nhưng chắc chừng là vừa lòng. Lão lục lọi đốt nhang cho tượng đá, tiếp đó lấy một hộp gỗ phong cách cổ xưa sau hương án, bưng đến trước mặt Nghiêm Tranh Minh, nói: “Lão nô là tháp linh của Chu Tước tháp này, toàn sống nhờ vào chân nguyên chủ nhân. Chủ nhân mất rất nhiều năm, vận số của Chu Tước tháp cũng sắp tan hết, vẫn lo lắng không thể đem vật này trả lại cho quý phái, hiện giờ rốt cuộc có thể yên tâm rồi.”

Nghiêm Tranh Minh mở hộp gỗ ra, bên trong vậy mà là ba đồng tiền cũ rích.

Y thoáng sửng sốt, hơi khó hiểu mà ngẩng đầu nhìn tháp linh kia.

Lão tháp linh lại không giải thích nhiều, chỉ khoát tay nói: “Là của ngươi.”

Rồi quay người hóa thành một làn khói nhẹ, nhập vào thanh đăng trên đỉnh đầu tượng đá.

Nghiêm Tranh Minh không biết trong ba đồng tiền cổ này có huyền cơ gì, không dám tùy tiện đụng vào, đang định quay đầu hỏi Lý Quân hiệu xưng “không gì không biết”. Đột nhiên, mớ chuông treo đầy trong Chu Tước tháp reo vang, một ngọn thanh đăng trên đỉnh đầu tượng đá chợt sáng chợt tối, vô số bóng đen nhấp nhô sột soạt từ bốn phương tám hướng bò lên, một bàn tay trắng bệch bỗng phá tan trận pháp phòng hộ trên Chu Tước tháp, chộp thẳng tới Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ: “Muốn chết à?”

Bàn tay kia chưa đến trước mắt, đã bị kiếm khí ngoại phóng quanh thân y cắt đứt, đoạn từ cổ tay bay đi, lại không nhỏ một giọt máu, chỉ có một cụm hắc khí xông ra, rơi rụng khắp nơi thành vô số con rắn toàn thân đen sì, lom lom mắt hổ nhìn mấy người chính giữa.

Kẻ đứt tay kia từ trong bóng tối từng bước một đi ra, lại là tay hoàn khố trước đó gặp. Chỉ thấy quanh thân hắn phủ hắc khí quỷ dị, trên mặt là nụ cười cứng ngắc mà quỷ dị, mở miệng nói lại không phải tiếng người, mà là tiếng “xì xì”.

Thanh đăng trên tượng đá kia chập chờn rồi tắt lụi, tháp linh vừa nãy trốn vào lúc này lại làm rùa đen rút đầu.

Trình Tiềm thấp giọng hỏi: “Đây là cái gì?”

Lý Quân vẻ mặt nghiêm trọng lắc đầu, ma vật quả thật biết phụ thân, song tay hoàn khố này không giống bị phụ thân… mà như hắn vốn đã là ma tu rồi.

Nhưng họ mới giao thủ lúc ban ngày, điều đó là không thể.

Trình Tiềm nhìn quét chung quanh, phát hiện lũ rắn nhỏ màu đen đó ngày càng nhiều, song không tới gần những người khác, giống như chỉ nhằm vào Nghiêm Tranh Minh.

Y chợt rút Sương Nhẫn kiếm ra, sương ý lao thẳng tới tên hoàn khố kia, đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên từ phía sau vặn vai y, Nghiêm Tranh Minh lôi y sang một bên, giọng nói đè trong cổ họng: “Tránh ra-“

Trình Tiềm thoáng nhìn dấu vết tâm ma như ẩn như hiện trên ấn đường y, đột nhiên kinh hãi: “Khoan đã, sư…”

Cả người Nghiêm Tranh Minh hóa thành một làn gió kiếm, tay hoàn khố kia nhẹ tênh bị gió kiếm cuốn bay đi, nụ cười trên mặt càng quỷ quyệt, đôi mắt thuần đen cơ hồ hóa thành một đôi vực sâu. Chỉ thấy hắn như không mất sức, mũi chân điểm nhẹ chung quanh Chu Tước tháp, dang hai tay, tựa hồ muốn ôm kiếm khí sắc bén vô song kia, sau đó bị Nghiêm Tranh Minh một kiếm chém từ đầu tới chân, cả người “phập” một tiếng bị bổ làm đôi. Hai nửa thân thể chia ra hai đường, một nửa máu thịt lẫn lộn rơi qua bên kia, co giật một cái rồi chết ngắc, một nửa khác lại tiêu tan thành hắc vụ dày đặc, chẳng những không né tránh, ngược lại lao thẳng tới Nghiêm Tranh Minh.

Ba đồng tiền trong tay Nghiêm Tranh Minh leng keng một tràng, hắc vụ hơi dừng lại, đúng lúc này, kiếm của Trình Tiềm đã tới, sương trắng dày đặc trong khoảnh khắc kết thành một bức tường băng, ngăn cách hắc vụ kia ở bên ngoài.

Ba đồng tiền bỗng thoát khỏi hộp gỗ lao thẳng vào chưởng môn ấn trên cổ Nghiêm Tranh Minh, trong đầu Nghiêm Tranh Minh “Uỳnh” một tiếng, chớp mắt cảm thấy nguyên thần lại bị sức mạnh khó lòng ngăn cản lôi khỏi cơ thể, vào thẳng chưởng môn ấn.

Tất cả hình ảnh rối rắm thoáng qua, “cụp” một tiếng, ô Chu Tước trong địa tỏa mở rộng, trước mắt Nghiêm Tranh Minh tối sầm đi. Khi mở mắt ra lần nữa, y phát hiện mình vậy mà đang ở một nơi xa lạ, tượng đá kia sống dậy, tay cầm ba đồng tiền, im lặng cúi đầu ngồi phía sau một cái bàn đá.

Nghiêm Tranh Minh kinh hãi nhìn qua bát nước trà phản chiếu trên bàn, phát hiện hình như mình lại bám trên người sư tổ Bắc Minh quân rồi.

Y hơi khóc không ra nước mắt, không biết duyên phận của mình với vị sư tổ đại nghịch bất đạo này rốt cuộc ở chỗ nào.

Chỉ thấy hai đầu bàn đá không khí ngưng trệ, trên bàn một tấm mộc bài đặt úp xuống, bị chủ nhân Chu Tước tháp Từ Ứng Tri giơ tay lật lên, trên đó rõ ràng là ba chữ “Hàn Mộc Xuân”.

Nghiêm Tranh Minh chỉ cảm thấy lòng chấn động, một mặt là kinh ngạc khi bản thân nhìn thấy tính danh sư phụ ở chỗ này, một mặt khác phảng phất đến từ trong lòng Bắc Minh quân.

Liền nghe Từ Ứng Tri kia mở miệng nói: “Chết non.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here