Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 60

0
46

Chương 60

Tên ngốc trong xe ngựa kia, Nghiêm Tranh Minh chỉ một ngón tay là dư sức bóp chết, về phần hai vị đả thủ nguyên thần khó giữ khí tiết tuổi già đi theo hắn, mặc dù trông cũng khá, trên thực tế không cần lo nhiều.

Hai vị kia nhìn là thấy đã cao tuổi. Người tu hành, nếu tu vi theo kịp tuổi, chỉ cần không phải cá biệt có sở thích đặc thù, diện mạo thông thường giữ ở thanh niên hoặc tráng niên, thí dụ như Cố đảo chủ và Bắc Minh quân, mà lộ ra lão tướng suy tướng, đều là thọ nguyên tới rồi, tu vi lại không thể tiến thêm một bước, thí dụ như Tây Hành cung chủ Bạch Kê chẳng hạn. Thông thường mà nói những người này đều kẹt ở cùng một cảnh giới quá lâu, thủy chung không bước qua ngưỡng ấy, bản lĩnh hầu hết cũng chỉ như vậy.

Vả lại, gọi là “nguyên thần tu sĩ”, cũng là chỉ cảnh giới. Có câu đại đạo ngàn đường, khác đường chung đích, cảnh giới cũng chia rất nhiều loại, cảnh giới cao không có nghĩa là đánh giỏi, thí dụ như loại tu sĩ kiếm thuật lơ lỏng bình thường, cả ngày đi quanh lò luyện đan như Lý Quân, cho dù ngày sau tu ra ba nguyên thần, Nghiêm Tranh Minh cũng có thể đánh hắn răng rơi đầy đất.

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao mọi người đều không muốn gây chuyện với kiếm tu – bắt đầu từ ngày nhập đạo, họ chính là sinh ra vì chiến đấu.

May sao Nghiêm Tranh Minh không phải là một kiếm tu trên ý nghĩa bình thường, trước khi trở thành kiếm tu y đã quen làm thiếu gia, sau khi trở thành kiếm tu lại phải đi cày thay trâu mà làm chưởng môn, thành ra trước mắt y không muốn tìm phiền toái vô vị chút nào, trong ngoài môn phái… còn có Trình Tiềm, đều khiến y sứt đầu mẻ trán, y thật sự chẳng muốn dây dưa không nghỉ với đám heo heo chó chó này nữa.

Những người trước mắt tuy không có gì đáng để ý, nhưng nhìn tên hoàn khố kia ngồi được xe phi mã, phế vật như vậy còn có người tiền hô hậu ủng, thậm chí sai sử nguyên thần đả thủ, không khéo là đệ tử trực hệ của đại môn phái nào. Đánh chó phải ngó mặt chủ, vì chút việc bằng cái rắm này mà rước thêm cho Phù Dao sơn trang bấp bênh một chủ nợ, vậy thì không lời tí nào.

Đáng tiếc sự việc không như mong muốn, hôm nay ra đường không xem hoàng lịch, gặp phải một tên gà mờ kém cỏi.

Lá cờ cổ quái của tên hoàn khố kia vừa ra tay, tức khắc thoát ly khống chế của nguyên chủ, như mưa rào gió giật quét ngang nơi đây, khoảnh khắc áp chế toàn bộ khí tức của mọi người xung quanh, mơ hồ lộ ra sự bễ nghễ cổ xưa nặng nề.

Lý Quân không màng né tránh, ánh mắt sáng rực lên, thèm thuồng nói: “Trời… đây, đây là ‘Chân Long kỳ’ trong truyền thuyết?”

Cũng chẳng có ai hỏi hắn, Lý Quân vẫn ở đó lải nhải: “Đây là một món đồ cổ, còn xưa hơn thanh kiếm Không Được Chết Tử Tế của tam sư đệ, tương truyền làm từ da chân long ngoài biển, cán cờ là một đoạn xương rồng, bên trong chứa sức mạnh của thần long thượng cổ, là chân long đó! Thương hải long ngâm, nhật nguyệt tinh thần cũng phải rung ba phát, tương truyền vật này có thể che khuất bầu trời, dời non lấp biển, toàn trong một ý niệm của người cầm cờ…”

Nghiêm Tranh Minh nghe hắn lải nhải đau cả đầu, lạnh mặt quát: “Câm miệng!”

Nói xong, y tung Thủy Khanh điểu tới bên cạnh Lý Quân, chuyển hướng sang hai lão giả kia: “Đây không phải là bọn ta gây chuyện.”

Hai lão giả nguyên thần liếc nhìn nhau, đều rất bất lực, đành phải một đi kéo tay hoàn khố trên xe ngựa, một làm người hòa giải, khuyên can Nghiêm Tranh Minh: “Đạo hữu bao dung, thiếu chủ bọn ta là độc đinh, còn trẻ lại được cưng chiều, không khỏi hơi kiêu căng. Ừm… con chim này nếu thực sự quý, giá cả kỳ thực có thể thương lượng thêm…”

Nửa câu đầu nghe còn giống tiếng người, nửa câu sau đương trường làm Nghiêm chưởng môn nổi trận lôi đình.

Nghĩ y lúc nhỏ cũng vinh hoa phú quý tiêu tiền như nước, sau đó Nghiêm gia suy bại, môn phái lại không thể quay về, y trải qua một đoạn khổ cực thiếu tiền thiếu bạc, thậm chí hiện tại hóa thân “Lao Tiền công tử” vì tiền quên mạng trên chợ đen, qua mấy phen lên xuống, tình cảm của Nghiêm Tranh Minh đối với hai chữ “phú quý” cực kỳ phức tạp.

Đơn giản mà nói, chính là bản thân phô trương, nhưng không nhìn nổi người ta phô trương, đặc biệt không thể nhìn người ta dùng tiền đến phô trương với mình.

Y gầm lên một tiếng: “Đã nói không bán! Nghe không hiểu à?”

Lập tức không nhịn được nữa, một kiếm chém tới Chân Long kỳ kia.

Chân Long kỳ long hồn còn tồn tại, một khi được thả ra, dẫu cầm cờ chỉ là một phàm nhân cũng có thể động địa kinh thiên – đủ thấy nhà tên hoàn khố bại não này nuông chiều hắn cỡ nào. Lúc này, long kỳ bị kiếm ý của Nghiêm Tranh Minh kích, lập tức hơn mười đạo kinh lôi đánh nghiêng xuống, ở giữa trời cùng kiếm khí đập mạnh vào nhau, nổ tung làm người ta váng đầu hoa mắt.

Nghiêm Tranh Minh hơi biến sắc, không khỏi lui hai ba bước, mơ hồ cảm thấy chân nguyên bị long uy áp chế.

Đúng lúc này, y nghe thấy phía sau có tiếng lợi khí ra khỏi vỏ, hàn khí mấy ngày nay bắt đầu quen thuộc tràn ngập ra, Trình Tiềm ở bên kia nói: “Đệ bế quan quá lâu, kiến thức hạn hẹp, đến nay còn chưa gặp chân long hồn bao giờ. Sư huynh, huynh cứ cho đệ gặp nó một chút đi.”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế thoạt tiên ngẩn ra, lập tức lửa giận trong l*ng ngực càng tăng lên, nghĩ thầm: “Tiểu tử này trước kia chẳng thèm thương lượng một tiếng với ta, rút kiếm lên liền, hiện tại lại học từ đâu được trò này? Chẳng lẽ mấy năm trôi qua, ta ở trong lòng y chính là từ ‘phế vật điểm tâm đại sư huynh’ biến thành ‘phế vật điểm tâm đại sư huynh còn cần người khác dỗ dành’?”

Thần thức các đời đại năng chồng chất trong chưởng môn ấn y cũng muốn đi gây một hồi, chẳng lẽ còn sợ một con rắn có sừng chết tám ngàn năm rồi?

Nghiêm Tranh Minh lập tức không nói một lời, hóa thành một đạo kiếm ảnh sáng như tuyết, ngàn luồng nguyên thần kiếm chẳng né chẳng tránh đón quần lôi trên không trung, lao ngược lên. Kiếm khí và sấm sét gặp nhau, đại địa nổ ran, quần sơn bách thú hoảng sợ trốn chạy, thần long ngoài biển như ẩn như hiện giữa tầng mây với kiếm tu đương thế sơ cuồng vô biên đều không nhường một bước, mây đen vần vũ tựa sóng cả.

Tay hoàn khố trên xe ngựa sợ ngây người. Mỗi lần chỉ cần hắn lấy ra Chân Long kỳ, đối phương cơ bản liền quỳ xuống, ai biết lá cờ quỷ kia gặp cường thủ lại thoát ly khống chế, còn có động tĩnh lớn như vậy? Hắn lúc này toàn dựa vào hai nguyên thần tu sĩ bảo vệ, đã bị mưa gió Chân Long kỳ kích khởi xối thành một con chuột lột, chỉ lo run bần bật, răng va lập cập đến tê rần quai hàm.

Trừ hai nguyên thần tu sĩ kia ra, đám xúi quẩy quanh xe ngựa cơ bản đều đã bị kiếm ý và long uy áp xụi lơ ngồi dưới đất, không ngẩng nổi đầu lên.

Trình Tiềm bị bỏ qua một bên quan chiến vững vàng bất động, vùng chân mày lại hơi lúng túng, nhất thời không rõ mình lại nói sai gì rồi.

Thủy Khanh thấy tình cảnh này vội vã rúc đầu vào tay áo nhị sư huynh, sáng suốt quyết định trong khoảng thời gian này ngoan ngoãn chút, kiên quyết không tranh luận với chưởng môn sư huynh.

Đại sư huynh đang gặp vài ngày không thoải mái mỗi tháng à? Nóng ghê thật!

Long hồn ngửa mặt lên trời ngân dài một tiếng, Nghiêm Tranh Minh đẩy chân nguyên hộ thể đến cực hạn, không hề để ý quanh mình phong đao sương kiếm, ống tay áo rộng thùng thình rách toác tung bay, vô số nguyên thần kiếm hội tụ thành một, cuốn lực sấm gió, như thần chắn giết thần mà xé tầng mây, gió mạnh và mưa rào lại không thể làm yếu mảy may sự bạo ngược, kiếm ảnh lao thẳng tới long hồn.

Trình Tiềm tầm mắt ngưng lại, thấp giọng nói: “‘Xuất phong’… Đại sư huynh đã tới bước này rồi sao?”

Tương truyền “xuất phong” trong kiếm tu là bước đầu tiên của luyện thân thành kiếm, kiếm tu đến bước này liền chân chính chạm đến kiếm thần chi cảnh không cách nào dùng lời nói truyền cho người bên ngoài.

Đi tới bước này, đủ để chen thân vào hàng ngũ tu sĩ cao thủ đứng đầu.

“Theo ta được biết, lần trước lúc y động kiếm hình như còn kém một bước,” Lý Quân ẩn ý nhìn y một cái, nói, “Chỉ sợ là bị đệ bức.”

Trình Tiềm bị một câu của hắn làm á khẩu, trực giác muốn phản bác, nhưng lập tức đổi ý nghĩ, cảm thấy hình như là vậy thật.

Y nhất thời thần sắc hơi nặng nề, nghĩ ngợi nói: “Thế… chẳng lẽ một chút dấu vết tâm ma trên trán huynh ấy, cũng có nguyên do vì đệ sao?”

Lúc này, chỉ nghe một tiếng gầm giận dữ, kiếm của Nghiêm Tranh Minh xuyên qua thân long hồn.

Lý Quân vội la lên: “Ối, đại sư huynh, đó là Chân Long kỳ, từ xưa đến nay chỉ có một lá như vậy thôi, huynh không được phung phí của trời… Mẹ ơi, long cốt cũng nứt rồi, huynh kiềm chế chút đi!”

Nghiêm Tranh Minh mắt điếc tai ngơ, tựa hồ quyết định phải nhất tịnh đánh cả long kỳ lẫn long hồn quay về âm phủ.

Lý Quân đành phải nhìn sang Trình Tiềm trông chờ.

Trình Tiềm không nhúc nhích cũng chẳng lên tiếng, Lý Quân đành mở miệng nói: “Tiểu Tiềm, từ xưa người chết không thể sống lại, nhưng đệ là ngoại lệ. Cố nhân trở về, sợ hãi, áy náy trong đó có khả năng đệ đều không cảm nhận được, chúng quá nặng nề, có thể khiến người ta cả đêm trằn trọc, cũng có thể khiến bất cứ tư niệm nào trên đời đổi vị, ngoảnh lại đã trăm năm, đâu dễ dàng như lúc ban đầu? Y vì đệ mà hận mình bao nhiêu năm, ta cũng chẳng tính rõ được… Đệ đừng để y hận hơn chứ.”

Trình Tiềm ngoại có băng sương, tâm có linh lung, xưa nay nghe một hiểu mười, Lý Quân đã nói đến mức này, làm sao còn không minh bạch.

Theo một kiếm xuất phong kia, tình thế không trung đảo ngược, long hồn khi nãy uy phong lẫm lẫm, lúc này đã liên tục lui bước, cơ hồ biến thành bị Nghiêm Tranh Minh đè đánh, rốt cuộc không chịu được, quay người muốn rút về long kỳ.

Đúng lúc này, cả người Trình Tiềm bỗng hóa thành một đạo lưu tinh, lao thẳng vào thiên không bao phủ dưới long kỳ. Trong sấm rền gió giật, tất cả mưa rơi xuống bên người y đều đông thành sương, nguyên thần chi lực cửu tử nhất sinh tôi luyện ra trong Tụ Linh ngọc đột nhiên ngoại phóng, tinh chuẩn vô cùng, thổi quét đến trong chớp mắt long hồn sắp sửa trốn vào Chân Long kỳ.

Long hồn bị thương nháy mắt bị nguyên thần của Trình Tiềm áp chế, ngừng giữa không trung.

Mũi kiếm của Nghiêm Tranh Minh đã sắp đụng đến Chân Long kỳ, lúc này dừng phắt lại, khí sát phạt trên mặt chưa tan, y lẳng lặng nhìn Trình Tiềm chằm chằm.

Trình Tiềm như không hề để ý, nở nụ cười nói với y: “Huynh xem nhị sư huynh sắp thèm nhỏ dãi rồi, đặc biệt phái đệ đến cầu tình, đại sư huynh thủ hạ lưu tình đi.”

“Tức chết ta rồi.” Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ, song y luôn chẳng cách nào phẫn nộ quá lâu với khuôn mặt thỉnh thoảng tươi cười của Trình Tiềm, sát ý lạnh lẽo trên người và tâm ma như ẩn như hiện ở ấn đường rốt cuộc dần dần tản ra, xuất phong chi khí lại phảng phất còn trên người. Y giẫm một chân lên kiếm thần chi cảnh, chẳng những không có trời cao biển rộng, ngược lại còn hơi ấm ức tự phỉ nhổ mình, “Hình như lại để y lừa qua chuyện rồi, thật là kém cỏi mà.”

Nghiêm Tranh Minh thu lại kiếm quang quanh thân, lườm Trình Tiềm: “Cái khỉ gì cũng muốn, Lý Quân chỉ biết nhặt rác thôi.”

Trình Tiềm cuốn tay áo, đưa long hồn ngưng trệ giữa trời trở về Chân Long kỳ, lá cờ lập tức mềm rũ xuống, không trung vạn dặm sấm gió tức khắc yên tĩnh, giống như khi nãy đều là ảo giác thôi. Trình Tiềm thong thả cuốn long kỳ lại, ngón tay vuốt long cốt bị Nghiêm Tranh Minh đánh nứt, còn có thể cảm giác được long hồn trong đó run nhè nhẹ.

Cũng là một thần thú, mà lưu lạc đến nông nỗi này, chẳng biết là thiên ý vô thường hay là thế nào đây.

Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. (Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như chó cỏ – Đạo đức kinh)

Chắc chừng trước mặt thiên đạo, gọi là thần long và đại năng, cũng chẳng qua là một bầy kiến hôi thôi nhỉ?

Nghĩ như vậy, thật là vừa trống vắng vừa xót xa.

Trình Tiềm ném Chân Long kỳ cho Lý Quân, cúi đầu nhìn lướt qua xe phi mã dưới đất – mấy thớt phi mã không biết đã thoát dây cương chạy mất từ khi nào, cũng không biết tay hoàn khố này trở về bằng cách nào, để lũ chó săn ngự kiếm khiêng hắn à?

Nghiêm Tranh Minh ngạo mạn mở miệng: “Chư vị đã có ý giảng hòa, món quà này chúng ta tạm thời nhận vậy.”

Lý Quân ở bên cạnh cười hòa khí, như chó săn mà phụ họa: “Phải phải, đa tạ đa tạ.”

Hai nguyên thần tu sĩ bên kia thấy rõ ràng – kiếm tu này đã qua cảnh giới xuất phong, kẻ không phải kiếm tu kia dùng nguyên thần áp chế long hồn, mặc dù long hồn bị thương, hơi có hiềm lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn… Nhưng đó dù gì cũng là chân long thượng cổ.

Người như vậy há có thể tùy ý đắc tội? Bị thiệt một chút cũng chỉ có thể nhận thôi.

Một lão giả nguyên thần chắp tay nói: “Không biết chư vị đạo hữu sư môn ở đâu?”

Thủy Khanh nấp trong tay áo Lý Quân nghe thế vội chui đầu ra nói leo: “Nói cho ngươi biết làm gì? Để các ngươi tương lai tới trả thù hả?”

Lão giả nhất thời không nói được gì, vẻ mặt xấu hổ cực kỳ.

Đổi thành thường ngày, Thủy Khanh tuyệt đối không dám nói như vậy với nguyên thần tu sĩ, nhưng lúc này các sư huynh hầu như ở cả đây, nàng cũng hiếm được nở mặt một lần, suýt nữa đắc ý quên hết tất cả, đắc chí bay lên người Trình Tiềm – đi theo tiểu sư huynh vẫn an toàn nhất, về mặt này thì đại sư huynh cũng phải xếp sau.

Ai ngờ nàng giữa chừng bị một sợi dây nhỏ như tơ nhện cuốn lấy, đầu ngón tay Nghiêm Tranh Minh không biết từ khi nào bắn ra một sợi tơ mảnh, trói chặt cái chân chim của Thủy Khanh lại: “Ồn ào.”

Sau đó Nghiêm chưởng môn cột tiểu sư muội như diều, kéo ở đằng sau, cứ thế ngông nghênh dẫn đầu quay người bỏ đi.

Lý Quân lần này gặp nạn ở ngoại thành, mặc dù biến thành “ma-cà-bông họ Lý”, song lúc này hai tay cầm Chân Long kỳ, khỏi phải nói mỹ mãn cỡ nào, hệt như ăn mày nhặt được nguyên bảo, vuốt ve long cốt có vết rách, vui vẻ vô cùng mà cảm thán: “Vẫn là Tiểu Tiềm nhà ta…”

Trình Tiềm còn chưa lên tiếng thì Nghiêm Tranh Minh đã hầm hừ: “Ai là của nhà ngươi?”

Lời này vừa ra khỏi miệng, Lý Quân Thủy Khanh với Trình Tiềm cùng ngẩng đầu nhìn y, Lý Quân còn trêu: “Đại sư huynh, huynh đang tranh sủng à?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Lý Quân lập tức khuất phục dưới d*m uy của chưởng môn sư huynh, tè ra quần mà trốn thật xa.

Nghiêm Tranh Minh đanh mặt, như thử vãn hồi một chút thể diện, nghiêm mặt nói với Trình Tiềm: “Bây giờ chúng ta lập tức khởi hành đi Chu Tước tháp, không đợi mười lăm tháng Tám, đến lúc đó lắm người nhiều việc, không chừng sẽ sinh ra rắc rối… Ngươi nhìn cái gì, không được nhìn!”

Trình Tiềm vội biết điều cúi đầu – nếu y không cười, đại khái trông có thể chân thành hơn.

Nghiêm Tranh Minh thê lương phát hiện tôn nghiêm của mình cứu vãn không nổi, thế là bi phẫn bỏ Trình Tiềm lại đằng xa, tự mình đi một nước chớ hề ngoảnh lại.

Lại nói sau khi họ đi, tay hoàn khố trên xe phi mã kia chẳng những bị mất mặt, còn bị người ta cướp Chân Long kỳ, tức tối giậm chân.

Tay này cũng là cực phẩm trong loại lành sẹo quên đau, chớp mắt đã quên chuyện khi nãy mình run lẩy bẩy trốn sau hai cao thủ nguyên thần, không hề kính sợ đẩy hai lão tiền bối ra, quát tháo: “Phế vật! Các ngươi đều là phế vật! Việc này nếu cha ta biết…”

Hai lão nguyên thần đều thở dài, một người nói: “Thiếu chủ bớt giận, nơi đây gần Chu Tước tháp, xin thiếu chủ cẩn ngôn thận hành, nếu bị ai nghe thấy lai lịch của chúng ta, chỉ sợ sẽ sinh nhiều rắc rối.”

“Cút ngay! Ngươi ngay cả mấy dã tu sĩ không biết từ đâu tới cũng không đối phó được, cha ta nuôi các ngươi có tác dụng gì?” Tay hoàn khố kia vừa nói vừa phịch mông ngồi xuống xe ngựa, ánh mắt đảo qua, chỉ hai tu sĩ ngã rạp dưới đất nói, “Để ngựa của ta chạy, thì các ngươi phải làm ngựa kéo xe! Ta nhất định phải có được con chim biết nói kia, đừng để ta gặp lại mấy kẻ đó!”

Tay hoàn khố này đại khái quen làm nhục người ta, chỉ tu sĩ ngự kiếm ngưng thần trở lên làm ngựa kéo xe cho hắn mà không ai dám nói gì, tu sĩ bị điểm danh cũng chỉ đứng dậy cung kính khuyên nhủ.

Đúng lúc này, trong rừng cây không xa phía sau họ chậm rãi chui ra một con rắn bằng ngón cái, toàn thân gần đen, khó phân biệt với màu bùn đất xung quanh. Nó im ắng trườn tới mấy trượng, không một tiếng động đến gần cỗ xe ngựa đó, đám tu sĩ nhất thời đều bị tay hoàn khố kia sai sử xoay vòng vòng, vậy mà không ai lưu ý đến nó.

Tiểu xà hơi há miệng, thè một đoạn lưỡi đen sì, sau đó thân thể màu đen phút chốc tiêu tan vào không trung, chớp mắt đã chui vào hậu tâm tay hoàn khố trên xe ngựa.

Một tu sĩ bên cạnh tay hoàn khố đang khuyên nhủ hắn hết nước hết cái rằng ở bên ngoài đừng gây chuyện nhiều, liền thấy tay hoàn khố vốn nổi trận lôi đình kia bỗng dưng ngẩn ra, giống như bị người bên cạnh nói gì lay chuyển, thoáng cái im lặng.

Tu sĩ nọ còn tưởng lời mình nói có tác dụng, vội rèn sắt khi còn nóng mà nịnh bợ: “Thiếu chủ những cái khác không nói, chỉ là biết đại thể đã khiến người ta cảm phục. Ngựa mất không hề gì, bọn tôi kéo xe cho cậu được không?”

Tay hoàn khố kia nhìn hắn một cái, tựa hồ lộ ra một chút thần sắc suy tư, hai mắt cụp xuống, thái độ khác thường không mở miệng nữa, quay người ngồi trở lại trên xe ngựa.

Chỉ cần tổ tông này không tìm chết, những người chung quanh tức khắc thở phào nhẹ nhõm, chẳng suy nghĩ nhiều vì sao hắn đột nhiên thông suốt.

Hoàn khố nọ phất tay kéo màn xe ngựa, cúi đầu nhìn bàn tay sống trong nhung lụa của mình, trong mắt hắc khí lượn lờ, giây lát sau, hắn nở nụ cười vặn vẹo.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here