Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 6

0
106

Chương 6

Edit: Yển

“Trình Tiềm.”

Không biết vì sao, sư phụ gọi Hàn Uyên là “Tiểu Uyên”, nhưng luôn gọi cả tên lẫn họ của Trình Tiềm, chẳng rõ là thích hơn hay là không, nghe luôn có cảm giác trịnh trọng tỉa tót câu chữ.

Trình Tiềm ngẩng đầu, có phần luống cuống, đôi tay giấu trong tay áo nắm chặt lại.

“Tới đây.” Mộc Xuân chân nhân nhìn nó, rồi ngay lập tức, đại khái là ý thức được mình nghiêm túc quá mức, ông hơi hạ mí mắt xuống, lại biến mình thành một con chồn mặt mũi hiền lành, giọng cũng dịu dàng hơn, “Con tới đây.”

Mộc Xuân vừa nói vừa giơ một tay đặt trên đỉnh đầu Trình Tiềm. Lòng bàn tay ông hơi nóng, hương cỏ cây thoang thoảng nơi cổ tay áo, muộn màng truyền cho Trình Tiềm.

Nhưng chẳng có tác dụng an ủi, Trình Tiềm vẫn hoảng hốt.

Nhớ lại bình luận “lỗ mãng nhanh nhẹn” của sư phụ dành cho Hàn Uyên, rồi nó lo sợ nghĩ bụng: “Sư phụ sẽ nói gì mình?”

Trình Tiềm vội vã xem lại một lần từ đầu đến cuối cuộc đời cũng vội vã của mình, định tự tìm khuyết điểm trước, và tiện chuẩn bị tâm lý sẵn sàng trước khi sư phụ mở lời.

Trình Tiềm thầm tính tỉ mỉ: “Ông ấy sẽ nói mình bụng dạ hẹp hòi? Hay không đủ nhân nghĩa? Không đủ hữu ái?”

Nhưng Mộc Xuân chân nhân rốt cuộc không hề nói ra khuyết điểm và khuyên răn ngay trước mặt như lúc đánh giá Hàn Uyên, chưởng môn sư phụ thậm chí hơi trù trừ, dường như đang đặc biệt khó khăn trong việc tìm kiếm một cách diễn đạt thích hợp.

Cho đến khi tay chân Trình Tiềm lạnh ngắt, đợi chẳng biết đã bao lâu, mới nghe thấy Mộc Xuân thận trọng nhấn từng chữ: “Trong lòng con đã nắm được, nên ta sẽ không nói thừa nữa, chỉ cho con hai chữ ‘tự tại’ làm răn.”

Từ này quá đơn giản, lại rộng lớn vô biên, khiến người ta nhất thời khó mà hiểu nổi. Trình Tiềm không nhịn được nhíu mày, một đống chuẩn bị trong lòng bỏ phí cả, hơi thở nén trong l*ng ngực chưa thở phào nổi, ngược lại còn căng thẳng hơn.

Thoạt đầu Trình Tiềm buột miệng hỏi luôn: “Sư phụ, ‘tự tại’ là gì ạ?”

Hỏi xong lại hơi hối hận, bởi không muốn biểu hiện mình đầu to mà óc bé như Hàn Uyên.

Trình Tiềm cố gắng định thần lại, kèm theo một chút thăm dò và thiếu tự tin, sính mạnh, khiên cưỡng ghép lại, hỏi: “Ý sư phụ là bảo con thanh tâm an thần, cố gắng tu hành ạ?”

Mộc Xuân dừng một chút, không hề giải thích gì, cuối cùng chỉ gật đầu lấp lửng: “Hiện tại… cứ coi như vậy đi.”

Hiện tại vậy, thế về sau không phải vậy sao?

Hơn nữa “cứ coi như” là ý gì?

Nghe câu trả lời như thế, Trình Tiềm càng khó mà hiểu nổi. Nó thậm chí mẫn cảm nghe ra một chút manh mối của tiền đồ chưa biết từ lời Mộc Xuân chân nhân nói. Nhưng cũng nhận thấy sư phụ không muốn nhiều lời, xuất phát từ sự thức thời nhờ trưởng thành sớm, nó đành miễn cưỡng nuốt lại nghi vấn vào lòng, chỉ khom người đáp theo quy củ: “Vâng, đa tạ sư phụ dạy bảo.”

Mộc Xuân chân nhân lặng lẽ thở dài. Ông thoạt nhìn là một nam tử tráng niên không cường tráng lắm, thực tế đã già muốn thành tinh rồi, đương nhiên nhận ra được một số việc – Trình Tiềm này tiến thoái lễ phép chu toàn, gọi các đạo đồng hầu hạ thường ngày là huynh, hiển nhiên không phải vì cảm thấy người chung quanh đặc biệt đáng tôn trọng, mà là không chịu để mất sự “văn nhã” của các lễ nghi phiền phức trước mặt những “người ngoài” này.

Có câu “Phù lễ giả, trung tín chi bạc nhi loạn chi thủ”(1). Đứa trẻ này dù ngộ tính tốt hơn, thiên tư tuyệt hơn, thì thiên tính cũng rất xa đại đạo. Trình Tiềm lại còn suy nghĩ nhiều, nên sẽ không được thích lắm… Nhưng nếu đã kiêu căng thì chắc hẳn nó cũng chẳng thèm ai thích đâu.

Mộc Xuân chân nhân buông Trình Tiềm ra, hơi lo là mai sau nó sẽ lầm đường lạc lối.

Ông lấy cái bàn gỗ ba chân lại, gọi Hàn Uyên và Trình Tiềm cùng đến.

Chỉ thấy mặt trái cái bàn kia chi chít các lỗ lớn nhỏ do mọt đục, giữa những lỗ mọt đó lại còn khắc kín các chữ nhỏ nữa chứ.

Mộc Xuân nói: “Đây là môn quy Phù Dao phái ta, khi nhập môn vi sư phải truyền cho các con trước tiên, hai con phải nhớ không sai một chữ bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày chép một lần, chép đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày mới thôi.”

Đối mặt với từng môn quy này, Trình Tiềm rốt cuộc lộ ra sự kinh ngạc thích đáng – nó luôn cảm thấy thứ thần thánh như môn quy một phái không nên khắc vào dưới một cái bàn gỗ cũ kỹ.

… Còn là bàn gỗ ba chân.

Hàn Uyên bên cạnh cũng kinh ngạc y như nó vậy.

Tiểu khiếu hóa kia thò đầu ra sửng sốt nói: “Ôi trời, cái gì đây ạ? Sư phụ, nó biết con nhưng con không biết nó!”

Trình Tiềm: “…”

Một sư phụ có khả năng là do chồn biến thành, một câu răn dạy chẳng hiểu cái quái gì, một môn quy khắc dưới cái bàn gỗ mục, một vị sư huynh ẻo lả, và một sư đệ ăn mày mù chữ… Khởi điểm kiếp tu hành của nó sao mà khác thường quá vậy, sau này liệu có tu được trò trống gì không đây?

Trình Tiềm cảm thấy tiền đồ thật là mịt mù.

Nhưng đến tối quay về, tâm trạng Trình Tiềm liền vui vẻ hẳn, bởi vì nó biết mình cũng có một gian thư phòng, trong đó chẳng những có từng chồng sách mà nó hằng ước ao, còn cả giấy bút Tuyết Thanh chuẩn bị cho nữa chứ.

Trình Tiềm chưa bao giờ viết chữ trên giấy – học thức của cha mẹ ruột cộng lại còn chưa viết được từ một đến mười, nên trong nhà đương nhiên cũng chẳng chuẩn bị những thứ này. Mấy năm nay, nó dựa vào bản lĩnh xem qua là nhớ, học lỏm được từ lão học trò không ít chữ, cất hết trong đầu, rồi về nhà dùng cành cây vẽ trên mặt đất ngay trước cửa, thực sự là nằm mơ cũng muốn được sờ thử văn phòng tứ bảo.

Trình Tiềm bất tri bất giác liền mê mẩn, bởi vậy nó không nghe lời sư phụ – sư phụ chỉ bảo mỗi ngày viết môn quy một lần, nhưng chờ đến khi Tuyết Thanh vào gọi đi ăn cơm, Trình Tiềm đã viết đến năm lần như bị nghiện, và có vẻ như không định dừng lại.

Bút lông sói khác với cành cây, Trình Tiềm lần đầu tiên sờ vào giấy bút, chữ viết đương nhiên khó đọc. Nhưng có thể nhận thấy, nó đang cố gắng bắt chước nét chữ viết môn quy trên cái bàn gỗ. Lúc xem ở Bất Tri đường, nó không chỉ phân tích cặn kẽ môn quy rồi cất vào đầu, mà còn tham lam cuỗm hết các nét dọc ngang.

Tuyết Thanh phát hiện cứ viết xong một lần, là nó sẽ sửa lại một lần những chỗ không đẹp, bắt chước hết sức chăm chú, hoàn toàn không để ý đến xung quanh, ngồi hơn nửa canh giờ liền chẳng buồn nhúc nhích, thậm chí hoàn toàn không để ý thấy mình đã vào thư phòng.

Đêm đầu tiên Trình Tiềm ngủ rất ngon, hôm nay lại vì hơi hưng phấn mà mất ngủ. Nó vừa nhắm mắt là có thể cảm giác được cổ tay mỏi nhừ, trong đầu toàn là những dòng chữ trên môn quy.

Môn quy chắc chắn cũng do người viết hoành khắc, Trình Tiềm thích chữ của người này vô cùng, nhưng hoành thì đã đành, lại còn cái bàn gỗ mục khắc môn quy thoạt nhìn chẳng tồn tại được mấy năm nữa chứ, nó suy đoán thời gian khắc môn quy hẳn không lâu lắm.

Đó là chữ của ai nhỉ? Chẳng lẽ là sư phụ?

Cho đến khi bất tri bất giác ngủ thiếp đi, nó vẫn còn không quên nghĩ ngợi lung tung, trong cơn mơ màng dường như có thứ gì đó dẫn nó đi lung tung trên Phù Dao sơn, lòng vòng một hồi liền đến “Bất Tri đường” lúc ban ngày đã đến, Trình Tiềm ù ù cạc cạc nghĩ bụng: “Mình tới chỗ sư phụ làm gì?”

Nhưng nó không tự chủ được mà đi vào, sau đó nhìn thấy một người ở trong viện.

Người nọ vóc dáng cao to, hẳn phải là nam giới, nhưng diện mạo lại rất mơ hồ, mặt phảng phất như ẩn sau một lớp sương đen, đôi tay khớp xương rõ ràng, trắng đến tái nhợt, trông như cô hồn dã quỷ vậy.

Trình Tiềm lấy làm kinh hãi, theo bản năng lùi hai bước, rồi lại hơi lo lắng cho sư phụ, bèn lớn gan mở miệng hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại ở trong viện của sư phụ ta?”

Người nọ khoát tay, Trình Tiềm liền cảm thấy một lực hút cực lớn, hút nó lên lơ lửng, chớp mắt đã đến trước mặt nam nhân nọ.

Đối phương giơ một tay lên, từ trên cao nhìn xuống, chạm vào mặt Trình Tiềm.

Trình Tiềm giật mình, tay người này thật là lạnh, lạnh đến mức vừa bị y chạm đến, thì cả người đã lạnh cóng hết.

Ngay lập tức, người nọ nắm lấy bả vai Trình Tiềm, khẽ cười nói: “Nhóc con, gan to thật, mau về đi!”

Trình Tiềm cảm thấy mình bị đẩy mạnh, rồi nó chợt giật mình thức giấc ngay trên giường mình, mà trời hãy còn chưa hửng sáng.

Giấc mơ như vậy khiến nó rốt cuộc không ngủ nổi nữa, đành phải dậy mặc quần áo, rồi chạy vào viện tưới hoa giết thời gian, làm cho Tuyết Thanh mãi đến lúc dẫn nó tới Truyền Đạo đường, vẫn còn xấu hổ vì mình dậy muộn hơn.

Truyền Đạo đường là một tiểu đình, bên trong kê một số bàn ghế, chung quanh là một dải đất trống, bọn Trình Tiềm đến từ rất sớm, nhưng đã có đạo đồng quét dọn, đun nước sẵn sàng, đang chuẩn bị pha trà rồi.

Trình Tiềm im lặng tìm một chỗ ngồi xuống, tiểu đạo đồng lập tức thành thạo rót cho một bát trà nóng.

Trình Tiềm tuy vẫn duy trì sắc mặt lãnh đạm, nhưng cái mông trên ghế đá từ đầu đến giờ chỉ dám dè dặt ngồi ngay mép – quen thói thành tự nhiên, không có cách nào cả, nó chịu tội được, nhưng không hưởng phúc nổi, chỉ ngồi một bên uống trà xem người ta làm việc, khiến trong lòng có cảm giác bất an khó chịu.

Đợi hết một chén trà, Trình Tiềm mới nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu thấy một thiếu niên xa lạ từ con đường mòn bên kia đi tới.

Thiếu niên nọ mặc áo bào màu xanh đen, ôm trong lòng một thanh mộc kiếm to bản bằng hơn một bàn tay, bước đi nhanh chóng, không hề nhìn ngang liếc dọc, đạo đồng đi sau đuổi theo hơi mệt.

Tuyết Thanh nhỏ giọng nói với Trình Tiềm: “Đó là nhị sư thúc.”

Nhị sư huynh Lý Quân, Trình Tiềm từng thấy mộc bài viết cái tên này trên cánh cửa gỗ ở Bất Tri đường, vội đứng dậy chào: “Nhị sư huynh.”

Lý Quân tựa hồ không ngờ đã có người ở trong đình, nghe tiếng dừng bước, ngẩng đầu liếc nhìn Trình Tiềm một cái, đôi mắt gã hình như hơi to hơn người khác, cho nên ánh mắt trông không ôn hòa lắm, lúc nhìn người ta có vẻ lạnh lùng.

… Chắc không phải có vẻ lạnh lùng, mà là vốn đã lạnh lùng rồi.

Lý Quân nhanh chóng nhìn Trình Tiềm một cái, kế đó đột ngột lại nở nụ cười gượng gạo, trông không có hảo ý: “Ta nghe nói sư phụ dẫn về hai tiểu sư đệ, chính là đệ à?”

Trình Tiềm theo bản năng không thích ánh mắt Lý Quân, cảm giác âm trầm, chẳng tốt đẹp gì, bởi vậy chỉ đáp đơn giản: “Là đệ và tứ sư đệ Hàn Uyên.”

Lý Quân tiến lên một bước, hứng thú ghé sát lại, hỏi: “Vậy đệ tên gì?”

Sự hứng thú của gã phảng phất như khi sói nhìn thấy thỏ, Trình Tiềm suýt nữa muốn lui lại, nhưng vẫn nhịn được nó đứng thẳng tại chỗ, mặt không biểu cảm mà trả lời: “Trình Tiềm ạ.”

“À, Tiểu Tiềm.” Lý Quân gật đầu ra chiều thân thiết, vẻ mặt ngoài cười mà trong không cười, “Chào đệ.”

Trước mắt Trình Tiềm là nguyên một hàm răng trắng. Đến lúc này, nó đã xác định, trong cả Phù Dao phái, trừ sư phụ ra, thì không còn người thứ hai có thể làm cho nó hơi thích một chút.

Có điều, sư phụ còn chưa chắc có phải là người hay không.

Một lát sau, Hàn Uyên và sư phụ cũng đến. Hàn Uyên không hề khách khí ngồi ngay trước mặt, độc thoại trách móc Trình Tiềm không tới chơi với mình, đồng thời gã còn tận dụng lúc ngừng nghỉ cầm trà bánh trên bàn lên nếm mỗi loại một miếng.

Hàn Uyên khi thì mặt mày hớn hở nịnh nọt sư phụ, khi lại muốn quay đầu nháy mắt ra hiệu với Trình Tiềm, bận mà không loạn, giải thích câu “xấu xí thích gây sự chú ý” không sai một chữ nào.

Mà đại sư huynh Nghiêm Tranh Minh thì muộn hai khắc mới ngáp ngắn ngáp dài tới đây.

Y tuyệt đối không chịu tự đi, mà bắt hai đạo đồng khiêng ghế mây đưa y từ Ôn Nhu hương tới.

Một thiếu nữ xinh xắn bước nhỏ theo sau quạt cho y, một đạo đồng khác thì ở bên che ô.

Nghiêm Tranh Minh kia một mình dẫn Hanh Cáp nhị tướng(2), bạch y phiêu phiêu, vạt áo như mây.

Vị thiếu gia này giống như không phải đến buổi học sớm, mà là đến làm mưa làm gió vậy.

Vào Truyền Đạo đường, đại sư huynh thoạt đầu ngông nghênh liếc Lý Quân một cái, chữ ghét sáng loáng nằm trên đuôi lông mày, kế đó lại nhìn Hàn Uyên cùng một bàn bánh ngọt chẳng còn nguyên vẹn. Đại sư huynh vừa nhìn đã phải “phạch” một phát xòe cây quạt trong tay ra che mắt, tránh để tầm mắt thuần khiết bị vấy bẩn.

Cuối cùng hết đường lựa chọn, y đành phải hậm hực đi đến bên cạnh Trình Tiềm. Đạo đồng đi theo thành thạo tiến lên một bước, lau ghế bốn lần liền, lót thêm tấm đệm, pha trà xong xuôi, rồi lại đem trà nóng đặt trên đĩa trà có khắc phù chú bên cạnh, đĩa trà kia trong chớp mắt đã làm nguội chén trà vừa còn bốc khói ngùn ngụt, đến khi bên ngoài chén đọng một lớp nước mỏng, Nghiêm Tranh Minh mới uể oải cầm lên uống.

Làm xong xuôi đủ các bước không sót bước nào, cái mông tôn quý của Nghiêm thiếu gia kia mới chịu ngồi xuống.

Lý Quân không hề lấy làm lạ, coi như y không tồn tại, Hàn Uyên trợn mắt há hốc mồm như muốn nói “Cái quái gì thế này”.

Mà Trình Tiềm ở gần xem toàn bộ quá trình, tuy bình thường vẫn khắt khe, lúc này cũng cảm thấy chẳng thể nói gì nổi.

Buổi học sáng nhốn nháo của Phù Dao phái, cứ thế bắt đầu trong sự ngứa mắt lẫn nhau của bốn đệ tử Mộc Xuân chân nhân.

Câu “Phù lễ giả, trung tín chi bạc nhi loạn chi thủ” được trích từ Đạo đức kinh của Lão Tử. Theo như bản dịch của Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ thì là: Mà Lễ là trung tín đã đi đến chỗ mỏng manh, và là đầu mối loạn lạc.

Hanh Cáp nhị tướng là hai nhân vật trong Phong Thần diễn nghĩa, tác giả dựa vào hai vị môn thần Phật giáo thủ hộ tự miếu để ghép thành hai viên thần tướng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here