Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 59

0
47

Chương 59

Nghiêm Tranh Minh nhất thời hơi do dự.

Tuy rằng y không nói gì, Trình Tiềm đã nhìn ra nghi ngờ trong lòng y. Kỳ thực Trình Tiềm phần lớn thời gian đều rất giỏi sát ngôn quan sắc, chỉ là quá nửa sẽ không nói ra miệng, và cơ bản cũng không để trong lòng.

Thấy đại sư huynh trù trừ, Trình Tiềm liền tiếp lời: “Nếu huynh muốn đi xem thử, bây giờ chúng ta đi tìm bọn nhị sư huynh.”

Nghiêm Tranh Minh trầm ngâm không nhúc nhích một lúc lâu, bỗng nhiên chẳng đâu vào đâu nói: “Sư tổ đến chết vẫn lo nghĩ cho môn phái, thà rằng thân tử hồn tan cũng muốn hóa ba hồn vào đồng tiền, ngăn đại kiếp nạn cho môn phái – phá Yêu cốc, hủy Phệ Hồn đăng… Huống hồ ông mặc dù tẩu hỏa nhập ma, song cũng không giống kẻ tội ác tày trời, nếu ngươi là sư phụ, vì tình nghĩa này, ngươi sẽ nhẫn tâm chôn ông dưới gốc cây chứ?”

Trình Tiềm dừng một chút, không trả lời trực tiếp, hỏi ngược lại: “Thế Tiểu Uyên thì sao? Nếu chúng ta thật sự chặn được hắn ở Nam Cương, huynh định làm thế nào?”

Nghiêm Tranh Minh cau mày, lại là một lúc lâu không lên tiếng.

Vô luận Hàn Uyên sau này lựa chọn con đường ra sao, hắn năm đó giết Trình Tiềm không hề là xuất phát từ bản ý, người trúng thuật họa hồn ngay cả tự băm xác mình cũng vô tri vô giác, Hàn Uyên căn bản không thể chống cự, những việc này Nghiêm Tranh Minh đều biết rõ – nhưng biết thì biết, lòng y thủy chung ôm khúc mắc.

Lúc này, trong lòng y lại có một âm thanh nho nhỏ hỏi: “Năm đó nếu là ngược lại? Nếu người trúng họa hồn là Tiểu Tiềm thì sao?”

Ý nghĩ này vừa sinh ra, Nghiêm Tranh Minh liền không nhịn được nghĩ đến nhập thần.

Ánh mắt y chầm chậm chuyển sang Trình Tiềm – kỳ thực ngoại hình Trình Tiềm không khác lắm với thời thiếu niên, chỉ hơi cao hơn một chút, mặt mày và khung xương nảy nở hơn, đường nét mang máng như năm ấy. Thế nhưng mỗi lần nhìn kỹ người ấy, Nghiêm Tranh Minh đều sẽ sinh ra một cảm giác không rõ ràng.

Ban đầu y còn cho rằng đó là cảm giác xa lạ khi nhiều năm không gặp, sau đó phát hiện không đúng, bởi vì mỗi khi y vừa nhắm mắt, liền hận không thể ngay cả Trình Tiềm có mấy sợi lông mi cũng nhớ rõ rành mạch.

Theo lý thuyết, đối với người hoặc vật quen thuộc không phải đều nên nhìn mà không thấy sao?

Nghiêm Tranh Minh lại phát hiện mình càng lúc càng không dám nhìn chằm chằm Trình Tiềm, luôn cảm thấy nhìn nhiều sẽ bỏng mắt.

“Nếu là Tiểu Tiềm, năm đó có thể ta căn bản sẽ không nhìn y nhảy xuống biển mà đi.” Rất lâu, Nghiêm Tranh Minh bất đắc dĩ cho ra một kết luận như vậy, y âm thầm thở dài, hơi áy náy, bởi vì mình thật sự quá bất công.

Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh nghĩ trước nghĩ sau như thế, ánh mắt không khỏi có vẻ hơi ngu si, Trình Tiềm nhất thời lại nhớ tới cảnh tâm ma hiện lên ấn đường y trong rừng trúc hôm ấy, đột nhiên hơi phiền muộn.

“Những việc phiền lòng này vốn không nên vào lòng y,” Trình Tiềm thầm nghĩ, “Có nghi nan gì, có thể để ta đi làm hết, khó xử như vậy làm gì?”

Đại sư huynh chịu khổ trăm năm thật sự đã đủ rồi, Trình Tiềm quyết định để y về sau chỉ việc ăn uống chơi bời, thỉnh thoảng ra vẻ chưởng môn, tác oai tác quái cho đã nghiền là được – mình ngay cả bảy đạo đại thiên kiếp cũng gánh được, chẳng lẽ còn gánh không nổi cây cột lung lay sắp đổ của Phù Dao phái?

“Đi thôi, địa tỏa đã ở trong chưởng môn ấn, vậy Chu Tước tháp vô luận thế nào cũng phải đi xem thử.” Trình Tiềm vừa nói vừa đứng dậy, giơ tay kéo Nghiêm Tranh Minh.

Xuất phát từ nguyên nhân không thể nói, mỗi lần tay Trình Tiềm lướt qua trước mắt Nghiêm Tranh Minh đều không tự chủ được căng thẳng, vì thế y chặn lại theo bản năng, túm tay Trình Tiềm.

Đầu ngón tay Trình Tiềm lạnh lẽo, chỉ mỗi lòng bàn tay có một chút ấm áp lơ thơ, lại giống như sẽ phỏng người.

Nghiêm Tranh Minh tỉnh rụi mà run rẩy một chút, không nỡ buông tay.

Trình Tiềm không để ý, “Chậc” một tiếng, trở tay túm bàn tay chỉ đeo chiếc nhẫn đồng tiền của “Lao Tiền công tử”, thô bạo tháo cái nhẫn khó coi đó bỏ vào trong tay áo, thở dài nói: “Được rồi, lần này không ai tát huynh đâu… làm cái phỏng linh như vậy mang trên người, đệ thấy huynh thật đúng là ăn no rửng mỡ mà.”

Trên tay đột nhiên trống không, trong lòng Nghiêm Tranh Minh chớp mắt buồn bã mất mát, Trình Tiềm thì đã ra ngoài tửu lâu trước một bước.

Xúc cảm lạnh lẽo vừa nãy phảng phất còn nằm trên đầu ngón tay, Nghiêm Tranh Minh ở phía sau lưu luyến nhúc nhích ngón tay, cảm thấy mình không được bình thường lắm.

Chẳng lẽ là trời quá nóng, tay Trình Tiềm thì lạnh, có thể tránh nóng trấn trạch?

Trình Tiềm lúc này đã đi ra cửa, thấy y còn lề mề ở đó, liền nghi hoặc quay đầu lại hỏi: “Sư huynh, huynh làm gì thế?”

Nghiêm Tranh Minh ngập ngừng nói: “Ta… ừm, trời hơi nóng…”

Y vừa ấp a ấp úng vừa tự phỉ nhổ mình, Tiểu Tiềm đâu phải người ngoài, hồi nhỏ luyện kiếm xong tắm cũng chẳng thèm tắm nằm ngay trên giường y lăn không biết bao nhiêu lần, nói thẳng “ngươi tới đây cho ta ké chút hơi mát” thì thế nào?

Cùng lắm là bị lườm một cái thôi!

Song Nghiêm Tranh Minh cứ không nói ra miệng nổi, không nói ra vẫn chưa tính là gì, trong lòng y còn như ngựa hoang thoát cương, suy nghĩ không thể cứu vãn chạy đến hướng càng lúc càng quỷ dị, trong đầu hiện ra cảnh y ôm trọn Trình Tiềm vào lòng.

Như chuyện thật vậy!

Nghiêm Tranh Minh không nhịn được âm thầm run rẩy, điều này thật sự quá quái dị, chẳng lẽ bao nhiêu ngày rồi mà tâm ma lần trước luyện công vẫn chưa tiêu?

Nhưng lập tức, trong lòng y lại trỗi lên mong ngóng bí ẩn nào đó.

Thực sự là trằn trọc khó yên, vò đầu bứt tai.

“Con mẹ nó sao giống thiếu nữ hoài xuân trong truyền thuyết quá vậy?” Nghiêm Tranh Minh nhất thời như bị sét đánh đứng bất động tại chỗ, hồn lìa khỏi xác một lúc lâu, tâm can yếu ớt phát ra một tiếng hò hét như tắt thở, “Thương thiên ơi, nhất định là ta luyện công tẩu hỏa rồi.”

Nghiêm chưởng môn mất hồn mất vía cùng Trình Tiềm ra khỏi trấn nhỏ, dọc theo sơn mạch dã ngoại tìm đến chỗ linh khí dồi dào nhất trên núi, còn chưa tìm được Lý Quân thì đã nghe thấy tiếng người lao xao trước.

Từ rất xa đã trông thấy một chiếc xe phi mã rêu rao đậu ở đó, trên thân xe châu quang bảo khí, màn lụa tung bay, khiến xung quanh luôn như phải đổ một trận mưa cánh hoa.

Phi mã loài này người bình thường không nuôi nổi, ít nhất phải là môn phái có quy mô như Minh Minh cốc mới được. Huống hồ tu sĩ ngưng thần không lâu là có thể ngự vật, các vị đại năng súc địa ngàn dặm cũng là tầm thường, chịu đựng gió lạnh trên trời, ngồi xe phi mã đường hoàng như vậy đi ra ngoài, nếu không phải tu vi thấp kém không thể ngự vật, thì đơn thuần là vì khoe khoang.

Vô luận là loại nào, đẳng cấp người trong xe chắc hẳn đều chẳng cao đến đâu.

Mui xe cực mỏng, màn lụa điêu đầy phù chú buông xuống, chỉ thấy trong xe ngồi một nam tử còn trẻ, hắn uể oải dựa vào bên kia, trông quả thật mi thanh mục tú, nhân mô cẩu dạng, nhưng đẹp đến không hề đứng đắn, trên mi trái có một nốt ruồi son, thêm cho hắn vài phần lệ khí không nói thành lời.

Có ít nhất hơn chục tu sĩ làm tùy tùng theo sát xe phi mã, đảo qua thì thấy tu vi đều không kém, còn có hai lão giả râu tóc bạc trắng một trái một phải theo sau xe ngựa, hai người này tay áo tung bay, quanh thân có khí xuất trần, chỉ sợ còn là cao thủ nguyên thần trở lên.

Bị một vòng người này như hổ rình mồi vây vào giữa, chính là Lý Quân như lang trung chân đất.

Lý Quân tâm tư khéo léo, đáng tiếc phân thần quá nhiều, một bụng tà tâm lạn phế, ngược lại bất lợi với tu hành, lúc nhỏ còn có Trình Tiềm ở trước mặt khích lệ một chút, sau đi theo Nghiêm Tranh Minh lang thang, liền hết sức chuyên chú đi làm mấy thứ bàng môn tà đạo lung tung, những năm qua trên tu vi vẫn biểu hiện bình bình, không cao không thấp, kẹt ở ngưỡng nguyên thần sắp thành mà chưa thành mười năm chớ hề tiến bộ, chính bản thân cũng chẳng biết sốt ruột.

Thủy Khanh lơ lửng trên đầu hắn, xù hết lông lên, chửi công tử trẻ tuổi trong xe ngựa: “Ai là chim? Ta thấy ngươi mặt nhọn tai khỉ mới là chim ấy! Cho dù cô nãi nãi là chim thật, đó cũng là người khác nuôi, dẫn nhiều cha ngươi như vậy đến cướp đoạt, đúng là không biết xấu hổ!”

Thanh niên trong xe ngựa thoạt nhìn tính tình chẳng ra làm sao, nhưng rõ ràng thật sự coi Thủy Khanh là một con chim nhỏ biết nói năng lỗ mãng, bị thóa mạ một trận cũng không chấp nhặt, ngược lại cảm thấy rất thú vị, cười hì hì nói với Lý Quân: “Ta thấy vị đạo hữu này đi theo đan đạo nhỉ? Nghe nói đan đạo cần chuyên chú nhất, không thể quấy rầy một chút, ngươi mang nó theo chẳng phải ồn ào? Thêm nữa đan đạo cũng không dễ dàng, thảo dược ném vào lò luyện đan là bao nhiêu vàng bạc… Vị đạo hữu này… chậc, cũng thường xuyên xấu hổ vì rỗng túi nhỉ.”

Lý Quân mặc dù có tiểu bạch kiểm hàng thật giá thật, lại có chút lôi thôi lếch thếch, đặc biệt là hắn đã đi rất lâu nơi hương dã Nam Cương, lúc này đeo cái gùi rách, ống quần xắn cao, lại không biết từ đâu văng bùn đầy người, quả thật cũng là tướng nghèo hèn hàng thật giá thật.

“Ta cho ngươi ngàn lượng hoàng kim và ba tấm đại năng phù,” Tay hoàn khố trong xe ngựa nói, “Trước mắt Chu Tước tháp sắp mở cửa, nơi đây đã tụ tập không ít tu sĩ, nếu ngươi thiếu nguyên liệu gì, có ba tấm đại năng phù chú trong tay cũng đủ để đổi thứ tốt hơn với họ – bán con chim này cho ta đi.”

Lý Quân nghe thế không lên tiếng, trông như thực sự bị bảng giá này lay chuyển.

Thủy Khanh tức khắc quýnh lên, nhị sư huynh này gan vừa bé vừa vô nguyên tắc, không khéo thật sự có thể làm chuyện bán nàng chứ chẳng đùa, tức khắc gây sóng gió một trận trên đầu hắn: “Ngươi dám! Ngươi dám bán ta, chưởng môn đánh gãy chân ngươi!”

Hoàn khố và hoàn khố không giống nhau, loại như đại sư huynh, tuy rằng chỉ biết bạo lực gia đình, nhưng hầu hết thời gian còn có thể nói lý lẽ.

Kẻ ngồi trong xe ngựa này lại khác, mặc dù cũng có thể ra vẻ ôn hòa, thực tế không hàm hồ chút nào mà cho thủ hạ bao vây bọn Lý Quân, chuẩn bị sẵn sàng cướp hoặc mua.

Lý Quân hơi đảo mắt, trong lòng nói thầm một tiếng phiền toái.

Hắn giơ tay tóm Thủy Khanh điểu líu ríu xuống, thì thầm: “Tiểu sư muội, không thì ta đem bán muội trước, rồi trở về tìm viện binh cướp lại muội, thấy sao?”

Hắn không quá lo lắng cho Thủy Khanh, tuy không thông minh lắm nhưng Thủy Khanh rất biết trời cao đất rộng, cũng rất có chừng mực – ví dụ đại sư huynh vắng mặt, nàng phát hiện mình không có chỗ dựa, liền chưa từng chủ động trêu chọc người khác.

Thủy Khanh hung hăng mổ hắn một phát, Lý Quân mặt mày ủ ê suy tư nói: “Thôi dẹp đi, muội còn không đáng một ngàn lượng vàng đâu… Ôi, thôi, ai kêu ta là sư huynh chứ?”

Hắn sờ mỏ Thủy Khanh, không cho nàng lên tiếng, bày ra thần sắc tiến thoái lưỡng nan mà chắp tay nói: “Vị công tử này, ngươi ra giá rất cao, chỉ là tiểu súc sinh này của ta ngươi cũng nhìn thấy rồi, tính tình khó ưa lại khó nuôi, vạn nhất đắc tội công tử… Ôi, dầu gì cũng là một tính mạng.”

Cẩm y công tử trong xe ngựa thấy hắn nhùng nhằng không chịu buông tay, trên mặt thoáng qua vẻ sốt ruột, dường như không định thừa lời với Lý Quân nữa, mở miệng thúc giục: “Ta dùng nhiều tiền mua nó, tự khắc sẽ nuôi đàng hoàng, ngươi chỉ nói bán hay không bán đi.”

Hắn chưa dứt lời, Thủy Khanh lại dường như nhìn thấy cái gì, nàng giãy khỏi tay Lý Quân, xông ra ngoài.

Một tu sĩ thấy thế, lập tức muốn giơ tay đánh nàng xuống, một đạo chân nguyên đã phá không mà đi.

Đúng lúc này, tu sĩ nọ đột nhiên cảm thấy sởn gai ốc, lập tức, một đạo kiếm khí tinh chuẩn vô cùng tước qua, người sử kiếm kia tựa hồ không thèm đánh lén, chưa hề đả thương hắn, chỉ đánh nát đạo chân nguyên ấy. Ngay sau đó kiếm ý tiêu tan ra, cả đến nắng hè xung quanh cũng bị hơi lạnh nhuộm thấu.

Tất cả quay đầu lại, chỉ thấy hai người từ xa đi tới, tựa hồ giây lát đã đến trước mắt. Hai lão giả theo sau xe phi mã không xa không gần bỗng nghiêm mặt, lướt qua đám người lên đón, đề phòng hỏi: “Hai vị đạo hữu đi đâu?”

Thủy Khanh điểu từ khi còn chưa biết nói đã có thiên phú “xảy ra chuyện tìm người đáng tin nhất”. Chỉ thấy nàng lao đầu vào tay Trình Tiềm, thu lại sạch sẽ hung tướng của hãn phụ chửi đổng vừa nãy, tủi thân kể khổ: “Chính là tên đó nửa đường giăng lưới bắt muội, hại muội biến thành thế này, bây giờ hắn lại còn âm hồn bất tán đuổi tới nơi đây, tên ma-cà-bông họ Lý thấy hơi tiền nổi máu tham, tính bán muội đó!”

“Ma-cà-bông” họ Lý: “…”

Trình Tiềm giơ tay che đầu Thủy Khanh, nhìn lướt qua kẻ trong xe ngựa, rồi lập tức ánh mắt dừng ở hai lão đầu tử trước xe.

Ngay khi Lý Quân nơm nớp lo sợ cho rằng y phải nói năng lỗ mãng, chỉ thấy Trình Tiềm hơi gật đầu với đoàn người này, tuy không tính là tươi cười đón chào, cũng coi như khách khách khí khí.

“Đa tạ vị đạo hữu này coi trọng tiểu tước nhi nhà ta,” Trình Tiềm chậm rãi nói, “Chỉ là nó đi theo bên cạnh lâu, lại thông linh tính, như nửa người nhà, chúng ta bình thường cũng không coi nó là thú cưng, không tiện bán, mong thứ lỗi.”

Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh không lên tiếng, nhìn quét một phen từ trên xuống dưới cỗ xe ngựa trông rất đáng giá kia, trong lòng âm thầm quyết định trở về sơn trang cũng phải kiếm mấy thớt phi mã về nuôi, dù không có tác dụng gì, ngồi lên đi khoe khoang một vòng vẫn được.

Trình Tiềm từng một dạo “một lời không hợp là muốn đánh nhau”, nhưng thế không có nghĩa là y hiếu chiến, chỉ là y không có biện pháp mà thôi.

Hiện giờ tu vi của y đủ để hoành hành Cửu Châu, lại thêm một thanh Sương Nhẫn trên tay, đã sớm không sợ hãi gì, đối nhân xử thế ngược lại khách khí. Những lời này không chút nịnh nọt, cũng không hề cao ngạo, mặc dù ngữ khí nhàn nhạt, song khi nói chuyện, một bàn tay y thủy chung cẩn thận nâng con chim lắm mồm kia, lại có vài phần chân thành thông tình đạt lý.

Thanh niên trên xe ngựa nhìn xuống Trình Tiềm, cau mày nói: “Các ngươi cũng đến Chu Tước tháp tìm vận may?”

Trình Tiềm vừa nhìn là biết ngay, trình độ kẻ này chỉ sợ còn kẹt ở ngưỡng ngưng thần, y thầm nghĩ: “Quản được sao?”

Nhưng vì không muốn rầy rà, vẫn trả lời: “Chúng ta định đến Nam Cương, chỉ đi ngang qua đây mà thôi, nếu có thể thuận tiện chiêm ngưỡng phong tư Chu Tước tháp một chút, cũng coi như là thu hoạch bất ngờ.”

Thấy thanh niên trên xe kia không biết tốt xấu như thế, một lão giả đi theo trước xe cũng không nhịn được quay đầu lại, thấp giọng dặn dò hắn vài câu.

Nhưng không biết lão đầu ấy nói gì, lão không mở miệng còn đỡ, vừa mở miệng ra chưa dứt câu, thanh niên nọ đã nổi cáu, chỉ lão tu sĩ ấy mà nói: “Nhà ta nuôi lũ các ngươi có tác dụng gì, một kẻ hai kẻ, ngay cả dã tu sĩ gặp trên đường cũng phải cố kỵ đủ điều – ta cứ muốn con chim đó!”

Lão tu sĩ kia đã lớn tuổi, đã là cao thủ một phương, đến đâu không được người ta nịnh bợ? Lão lúc này trước mặt mọi người bị một tên nhãi miệng còn hôi sữa quát tháo như vậy, sắc mặt lập tức khó coi.

Nghiêm Tranh Minh lôi Thủy Khanh hưởng thụ đãi ngộ ngày hè mát mẻ trong tay Trình Tiềm ra, trong lòng cuối cùng hơi thoải mái, lúc này mới có thời gian thấp giọng cảm khái: “Thật là khó được gặp một kẻ còn khốn nạn hơn ta.”

Y tự mình biết mình như vậy, người khác quả thực chẳng nói được gì.

Nghiêm Tranh Minh nói xong, làm thủ thế với Lý Quân, mở miệng: “Đã nói chúng ta không bán rồi – sư đệ, đi thôi.”

Đoạn y ngay cả ngự kiếm cũng bớt, chân nguyên trực tiếp hóa thành bóng kiếm, đưa y bay thẳng lên trời, một thân kiếm ý phong mang tất lộ.

Hai vị lão giả nguyên thần kia nhìn nhau, thần sắc đều đề phòng – tu sĩ sử kiếm ngàn vạn kẻ, nhưng không phải ai cũng được xưng là kiếm tu, kiếm tu giả, nguyên thần có thể hóa thành lợi kiếm, ngoại phóng có thể khiến người ta khó phân biệt thật giả.

Kiếm tu luyện nguyên thần gian nan cỡ nào, thiên thời địa lợi và nhân hòa thiếu một cũng không được, chí ít công phu trăm năm là chưa thể, người trước mắt này tuổi còn trẻ đã có thành tựu như vậy, tiền đồ sợ rằng không thể hạn lượng.

Kiếm tu vốn hiếm, người hơi có thành tựu phần lớn ngông cuồng tự đại, cảnh giới như Nghiêm Tranh Minh còn chịu nói một câu đàng hoàng với hậu bối, cơ bản đã là rất lễ ngộ. Thế mà thiếu gia ngự kiếm cũng chẳng xong này trời sinh mắt mù, lại vẫn cảm thấy mình bị khinh mạn, lập tức giận dữ nói: “Các ngươi đã không hữu dụng, thì để tự ta làm.”

Hai vị lão giả chưa kịp ngăn lại, trong tay áo thanh niên kia liền bay ra một lá cờ nhỏ, bên trên chú văn xanh đỏ lòe loẹt như phướn chiêu hồn, không biết là bảo bối kiếm đâu ra, tựa hồ không hề có yêu cầu với tu vi của người sử dụng, trong khoảnh khắc cuốn xung quanh vào đó, cải thiên hoán nhật tạo ra một tiểu thế giới!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here