Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 58

0
53

Chương 58

Lý Quân suýt nữa lột da rút gân Thủy Khanh điểu, Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh thấy thế ngay cả muối và ớt cũng chuẩn bị xong, sẵn sàng làm một bữa tiệc chim nướng bất cứ lúc nào – hắn cũng chẳng nghiên cứu ra vì sao nàng không biến lại được.

Đủ thấy một số nam nhân quả thật chỉ biết nói khoác, bình thường nhìn tài giỏi vô cùng, hễ đến thời khắc mấu chốt tất đứt xích.

Thủy Khanh đập cánh bay lông đầy đầu Lý Quân, giận dữ nói: “Cần huynh làm quái gì!”

Nàng dĩ hạ phạm thượng mà tạo phản một hồi, lúc này mới thở hồng hộc đậu qua một bên, nhớ tới cái gì đó, “Phụt” một phát, phun ra một tờ giấy nhỏ nhớp nháp.

Nghiêm Tranh Minh lập tức thay đổi sắc mặt, dùng quạt che mặt, tỉnh rụi lui hai bước.

“Muội cũng đâu có cách nào,” Thủy Khanh tức giận nói, “Muội không có tay cầm, không thể kẹp dưới cánh chứ?”

Nghiêm Tranh Minh ghét bỏ nói: “Có cần ta bắt một con bồ câu đưa thư đến, cho ngươi xem chim khác làm việc thế nào không?”

Thủy Khanh oan ức nói: “Huynh thấy bồ câu đưa thư tự buộc thư vào chân mình chưa? Muội căn bản không gặp được người của Giả Thạch đại ca, thứ này là bị người ta bỏ lẫn vào một đống thức ăn cho chim, vất vả lắm mới moi ra được. Nếu không phải muội tinh mắt, không chừng đã bỏ lỡ rồi.”

Bốn chữ “thức ăn cho chim” thành công ép đại sư huynh nàng lui thêm một bước.

Trình Tiềm lại không để ý nhặt tờ giấy kia lên, mở ra thấy chỉ có một hàng chữ cực nhỏ: “Đã vào Thiên Diễn xứ, nơi đây cấp bậc nghiêm ngặt, quỷ bí dị thường, ngày sau gặp, cần phải cẩn thận.”

Trình Tiềm hơi sửng sốt quay đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh: “Đại sư huynh…”

Cây quạt trong tay Nghiêm Tranh Minh còn che nửa mặt, giữ nguyên tư thế hoa khôi hồng bài d*c cự hoàn nghênh, ánh mắt lại đã sắc bén lên, thấp giọng nói: “Thiên Diễn xứ trong mắt người bên ngoài, chẳng qua là nơi đám tán tu không môn không phái hạ mình kiếm chức, Giả Thạch lại phải mất hơn ba mươi năm mới trà trộn vào được, chỗ không thể cho ai biết trong đó thật sự quá nhiều.”

Y gấp quạt cái “Xoẹt”, hai tay chắp sau lưng, nói tiếp: “Phàm trần nhiều việc vặt, theo lý thuyết người tu hành vì cảnh giới tu vi, không nên tiếp xúc quá nhiều. Thế nhưng ta vẫn luôn băn khoăn một việc – đám đạt quan quý nhân phàm tục đó, vinh hoa phú quý cả đời rồi, chẳng lẽ không muốn trường sinh bất lão? Hoàng đế không muốn để mình thiên thu vạn đại sao? Còn khuya ta mới tin các đại nhân trong triều chỉ biết cúc cung tận tụy, chưa hề có ý nghĩ như vậy, nếu không chỉ một Vương gia phàm nhân tạo phản, tại sao dính dáng lắm phù chú và tiên bảo đến thế?”

Thủy Khanh ngạc nhiên hỏi: “Việc đó thì liên quan gì đến chúng ta?”

“Xuẩn điểu,” Nghiêm Tranh Minh dùng đuôi quạt chọc nàng ngã nhào, “Do nguyên nhân nào đó mà chính bản thân cũng không biết, sợ rằng chúng ta đã sớm có hồ sơ ở Thiên Diễn xứ rồi. Trăm năm trước Chu Hàm Chính đã biết rõ gốc gác chúng ta, ta tuyệt không muốn gặp Chu Hàm Chính thứ hai nữa, đành phải không từ thủ đoạn chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường bất cứ lúc nào.”

Trên người y không biết từ khi nào cũng đã nhiễm một chút khí sát phạt, nhân thế gặp gỡ, đôi khi thật sự chẳng tài nào phỏng đoán.

Ngực Trình Tiềm chợt xót xa, theo thời gian rời khỏi băng đàm dài hơn, những hỉ nộ ai lạc vốn thuộc về con người ở trong lòng y cũng tựa như sông băng vừa tan, từ từ tan chảy khôi phục, giờ đây rốt cuộc chậm chạp cảm thấy đau lòng.

Y hủy tờ giấy của Giả Thạch, thuận tay vỗ vỗ lưng Nghiêm Tranh Minh: “Đệ đã giết được Chu Hàm Chính thứ nhất, thì sẽ giết được tên thứ hai, huynh yên tâm đi.”

Nghiêm Tranh Minh đặc biệt không thể yên tâm về y, quay đầu lại nghiêm giọng nói: “Ngươi tốt nhất hãy an phận cho ta – chuyện ngươi rõ ràng biết đại tiểu thiên kiếp là gì còn giả bộ hồ đồ, ta còn chưa truy cứu đâu, đừng tưởng rằng… Á! Trình Tiềm! Tiểu vương bát đản này, ngươi vừa sờ cái gì thế hả!”

Lời giáo huấn hết sức bình thường nghiêm túc của chưởng môn sư huynh, khi nhận ra Trình Tiềm đang dùng tay nào bôi lên người y, đột nhiên hóa thành một tiếng thét chói tai vô cùng thảm thiết.

Trình Tiềm trưng vẻ mặt vô tội như chính nhân quân tử, hơi giơ một tay, đổ dầu vào lửa: “Chút xíu nước miếng thôi mà, khô lâu rồi.”

Khuôn mặt Nghiêm Tranh Minh vặn vẹo.

Trình Tiềm đành phải thở dài an ủi: “Đừng như thế, sư huynh, huynh vẫn trong sạch mà.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Thế nào là “nuôi sư đệ không bằng chó”, hiện giờ y xem như đã chân chân thực thực cảm nhận được, tổ tiên Phù Dao phái do đồng môn tương tàn mà xuống dốc, thoạt nhìn không phải là không có nguyên nhân.

Nghiêm Tranh Minh nhất thời đang không biết mình nên trở về lột da tắm sạch thay quần áo, hay trị Trình Tiềm trước, thì đột nhiên bên ngoài vọng vào tiếng bước chân.

Mấy người đồng thời ngẩn ra, nét cười ở khóe mắt Trình Tiềm phút chốc không thấy nữa, cả người lại phảng phất mới từ một vốc sương lạnh huyễn hóa ra, Thủy Khanh cũng bỗng ngậm miệng, bay lên giá bút, làm bộ chỉ là một con chim bình thường.

Giây lát sau, một tiểu tư lạ mặt chạy tới cửa cung kính nói: “Trình công tử, có thư ạ.”

Nghiêm Tranh Minh lạnh lùng hỏi: “Từ khi nào nội viện cho các ngươi tùy ý ra vào?”

Một mặt trong sơn trang có quy củ, mặt khác cửa và tường nội viện có phù chú, người ngoài căn bản không nên vào được.

Trình Tiềm vung tay, phong thư kia phất phơ bay tới. Ngay trong chớp mắt lá thư rời khỏi tay, tiểu tư phảng phất mới bị một gậy đánh tỉnh, cả người run mạnh, hoảng sợ nhìn chủ nhân sơn trang trước mặt. Gặp ánh mắt lành lạnh của Nghiêm Tranh Minh, hắn quỳ thụp xuống, run rẩy nói: “Trang, trang chủ, trên trên trên thư kia có, có yêu pháp, tiểu nhân… tiểu nhân không cố ý…”

Trình Tiềm cúi đầu nhìn lướt qua phong thư, chỉ thấy trên viết “Gửi Trình tiểu hữu”, ký tên là “Đường Chẩn”.

Chỗ dán phong thư từng bị mở, một mùi thơm thoang thoảng phả ra, Trình Tiềm vừa nghe liền biết là nhựa mộng du thảo. Đường Chẩn những năm qua đi khắp thiên hạ, gặp rất nhiều kỳ văn dị sự, ngay cả Trình Tiềm cũng được mở mang không ít kiến thức theo.

Đem nhựa mộng du thảo trộn vào mực, ngoại trừ người chân chính nhận thư, bất cứ kẻ lòng dạ khó lường nào muốn mở phong thư này ra đều sẽ bị phản phệ – thí dụ như nếu vạn nhất có kẻ nào liên tục đi quanh bên ngoài sơn trang, trong lòng tính toán làm sao mới có thể trà trộn vào nội viện, thế khi chạm vào mộng du thảo, hắn sẽ bị chỉ dẫn nghênh ngang xông thẳng vào.

Nghiêm Tranh Minh giơ tay chộp tới người nọ, y thử là chính, không dùng bao nhiêu sức, tiểu tư bộ dạng khả nghi kia lại tưởng là thật, từ dưới đất nhảy bật dậy, nhanh nhẹn trốn tránh, mau chóng chạy ra ngoài.

Mới chạy đến cửa thì một bóng người thình lình hạ xuống trước mặt, Sương Nhẫn hàn quang hoành ở cửa viện, trong khoảnh khắc đã chặn đường hắn.

“Cho ngươi đi rồi sao?” Trình Tiềm nói khẽ, “Ở lại đi.”

Tiểu tư kia mới đầu còn muốn động thủ, chưa đến gần đã bị áp lực nặng nề của Trình Tiềm từng trải bảy đại thiên kiếp dọa vỡ mật, lại mềm nhũn chân quỳ mọp xuống đất, nói không thành âm: “Tha mạng, tiền bối tha…”

Lời cầu xin còn chưa nói xong, đột nhiên kẻ này cứng đờ người, ngửa lên trời há hốc miệng, cả cái đầu lật ra sau, bị chia làm đôi, như quả dưa hấu thối bị bổ ra còn dính một chút, tiếp đó, một cụm khói xám lao khỏi miệng hắn, chợt nhảy lên người Trình Tiềm.

Lý Quân la lên: “Cẩn thận!”

Trình Tiềm ánh mắt ngưng lại, cụm khói xám ấy chưa đến gần y trong vòng ba bước thì đã lạnh cóng. Nó rất giàu tính người mà lui lại, một lần nữa chui vào người tiểu tư nọ, bao trùm đầu hắn, khoảnh khắc đã hóa đầu kẻ này thành xương trắng, rồi tứ tán bỏ chạy.

Trình Tiềm dùng mũi kiếm điểm nhẹ, bạch cốt kia hóa thành một đống bột phấn, tiểu tư vừa nãy thành một cái xác không đầu, im lặng đổ về một bên.

“Thủ đoạn của ma tu.” Trình Tiềm nói, “Nhưng vị tất là do ma tu làm, trước kia cũng từng xảy ra chuyện thế này sao?”

Thần sắc Nghiêm Tranh Minh có vài phần nghiêm trọng: “Không có, trước kia chưa từng gặp kẻ này. Theo lý mọi người ra vào sơn trang đều là gương mặt quen biết rõ gốc gác, chúng ta ở đây gần mười năm, cũng chưa gặp tu sĩ nào.”

Lý Quân nhanh chóng phản ứng lại, nói: “Chẳng lẽ là có người theo dõi Tiểu Uyên, theo hắn tìm đến chỗ chúng ta?”

Năm đó dẫn Hàn Uyên rơi vào ma đạo chính là họa hồn của Chu Hàm Chính, phảng phất lại có liên quan đến Thiên Diễn xứ.

Thủy Khanh tức khắc không dám lên tiếng nữa, bụng nghĩ may mà Giả Thạch không gặp mặt nàng.

Lý Quân hỏi nhỏ: “Đại sư huynh, thế… chúng ta có cần đổi chỗ khác không?”

Lúc hắn nói lời này, trong lòng gần như có chút thê lương, làm chó nhà có tang trăm năm cũng sắp thành quen rồi.

Nghiêm Tranh Minh trầm mặc chốc lát, kế đó mở miệng: “Chúng ta không đi đâu hết.”

Lý Quân: “Nhưng mà…”

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhướng mày, ngắt lời hắn: “Còn có thể trốn cả đời sao? Ta trái lại muốn xem bọn chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi này có thể làm gì ta.”

Nói xong, y vung tay áo, chỉ nghe cổng chính truyền vào một tiếng vang lớn.

Trình Tiềm nghe mà giật mình, Sương Nhẫn kiếm lập tức bay lên không trung. Y đứng trên trời trông thấy cổng chính không hề báo trước dựng lên một tấm bia đá khổng lồ, vô số phàm nhân nghe tiếng chạy đến, tranh nhau vây xem chỉ trỏ. Cũng không biết là ai ngẩng đầu nhìn thấy Trình Tiềm ngự kiếm đứng giữa trời trước tiên, thế là phàm nhân trong sơn trang tức khắc rào rào quỳ xuống, nhao nhao cầu tiên nhân phù hộ.

Trên tấm bia đá vô cùng huênh hoang viết bốn chữ to: Phù Dao sơn trang.

Trình Tiềm lắc đầu, nhất thời không biết đại sư huynh là dỗi hay đã muốn làm vậy từ lâu, im lặng nhặt lá thư của Đường Chẩn, quay về rừng trúc.

Trên thư của Đường Chẩn không hề có chuyện gì quan trọng, chỉ nói Minh Minh cốc đưa Lục Lang đến chỗ hắn, Lục Lang bị ma tu Tưởng Bằng phụ thân, hồn phách bị tổn, may mà Trình Tiềm dùng ba cây băng chùy đinh gã lại, về sau đi con đường tu hành này, chỉ sợ phải khó hơn người khác nhiều, hắn sẽ tận lực nghĩ cách.

Cuối thư đề cập qua một câu, bảo họ sắp tới không được xuất hiện ở gần Phù Dao sơn quá thường xuyên, có rất nhiều người đang theo dõi nơi đó.

Lòng Trình Tiềm nhất thời hơi chùng xuống, cứ cảm thấy đường về Phù Dao sơn dài vô tận.

Vài ngày sau, Nghiêm Tranh Minh gia cố phù chú bên ngoài sơn trang một phen nghiêng trời lệch đất, đoàn người theo nguyên kế hoạch, xuất phát đến Nam Cương, vẫn là ba người một chim – chim an nhiên đậu trên đầu Lý Quân, hòng đốc thúc hắn bớt kéo dài, mau chóng nghĩ ra phương pháp biến nàng trở lại như cũ.

Chuyến này họ không hề ngự kiếm.

Thứ nhất, chuyến này đi Nam Cương không phải chuyện lửa sém lông mày, thứ hai tu sĩ bế quan lâu rồi, quả thật cũng cần thỉnh thoảng nhập thế. Vẫn nói “họa phúc liền nhau”, “đạo kiếp đồng hành”, đôi khi lăn lộn phàm trần một vòng ngược lại có trợ giúp cho việc đột phá bình cảnh – đạo lý này mọi người đều minh bạch, đại đa số tu sĩ mới bắt đầu tu hành quả thật cũng làm như thế, song kỳ lạ là, càng là đại năng danh mãn thiên hạ thì càng ru rú trong nhà.

Người hướng lên cao, chính là thân vào đường hẹp, con đường vạn lý bằng trình rồi có một ngày sẽ biến thành cầu độc mộc mỗi bước đều đáng sợ, thường xuyên phải lo lắng đề phòng, chỉ sợ nhầm một bước.

Thoạt nhìn càng là kẻ mạnh thì càng nhát gan, bởi vì căn bản không dám mạo hiểm để ngã xuống.

Phù Dao sơn trang ở Trung Nguyên, hơi kề phương Bắc, cảnh vật cực kỳ khác với phương Nam.

Hiện giờ giữa hạ đã qua, lập thu gần tới, mà miền Nam vẫn nóng ẩm, phổ biến mưa to. Còn xa mới đến địa giới Nam Cương, Lý Quân đã hoa cả mắt vì linh thảo phong phú nơi đây.

Hắn ngày ngày đầu đội chim, lưng đeo gùi trúc, như lang trung lang thang còng lưng chui vào núi thẳm rừng già, thỉnh thoảng sai Thủy Khanh điểu tranh chút thiên tài địa bảo với đám tiểu quái yêu vật chưa khai trí, chẳng biết xấu hổ mà sính uy phong của sư muội.

Lý Quân mỹ danh là muốn luyện “tị độc đan” để ngừa chướng khí Nam Cương xâm nhiễu.

Thế nhưng theo Trình Tiềm đoán, với cách hái như hắn, đừng nói luyện đan, sợ rằng một ngày ba bữa cơm cũng đủ.

Nghiêm Tranh Minh chẳng có cách gì với nhị sư đệ không ra dáng chính nhân này, đành phải làm như không biết, mỗi ngày đóng giả phàm nhân, dẫn Trình Tiềm trà trộn phố chợ. Việc này thật sự là ép buộc người ta, Trình Tiềm từ nhỏ chỉ thích yên tĩnh không thích ồn ào, càng đừng nói bế quan ở nơi hàn băng lâu như vậy không tiếp xúc với đám đông, mỗi ngày chen chúc với vô số người, tra tấn y khổ không tả nổi.

Nhưng Nghiêm Tranh Minh chẳng biết bị bệnh gì, hệt như nhãi con chưa cai sữa lúc nào cũng muốn tìm mẹ, chốc lát không thấy y là lại gây chuyện, phiền chết đi được.

Họ muốn điều tra Yểm Hành Nhân, liền ở lại một trấn nhỏ biên thùy ngoại vi Nam Cương, song liên tiếp hơn nửa tháng cũng không phát hiện nơi đây có tung tích ma tu.

Chẳng lẽ đám Yểm Hành Nhân này bình thường đều như tiểu thư khuê các “cổng chính không ra cổng trong không bước”?

Thế ma đầu này… lại rất giống chưởng môn sư huynh nhà họ.

Nghiêm Tranh Minh không sợ bị cướp cũng không sợ khoe giàu, tùy tiện thuê mấy gian thượng phòng trong tửu lâu duy nhất trên trấn, mỗi ngày gọi món chưa từng hỏi có cái gì, chỉ kêu chủ quán bưng món đắt nhất lên, toàn thân trên dưới, từ sợi tóc đến móng chân, không chỗ nào không giống công tử.

Chẳng dễ gì có một oan đại đầu như vậy, chủ quán cơ hồ cung phụng y như tổ tông, gần Nam Cương dân phong lại thoáng, giữa nam nữ cũng không kiêng dè gì, chủ quán liền đặc biệt phái con gái mình theo trước theo sau, chỉ sợ có chút xíu không chu đáo.

Vô luận thức ăn bưng lên thơm ngon đẹp mắt cỡ nào, Trình Tiềm nhất loạt không động đũa, cho tới bây giờ đều chỉ im lặng thủ một ly nước lạnh mà chờ ở một bên.

Tiểu nương tử chủ quán cẩn thận sát ngôn quan sắc giây lát, rốt cuộc lấy hết dũng khí bắt chuyện với y: “Công tử có gì không hợp khẩu vị sao?”

Trình Tiềm phân biệt người ngoài người nhà rõ ràng, trước mặt người ngoài đều có chút trầm lặng nho nhã lễ độ, nếu không phải muốn nghe ngóng cái gì, thì hầu như không chủ động bắt chuyện với người ta, trông lạnh như băng vậy.

Lúc này có Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh, y càng lười ứng phó người khác, chỉ ngắn gọn đáp một câu: “Không có, đa tạ.”

Dũng khí tiểu nương tử chủ quán vất vả lắm mới tụ được tức khắc tiêu sạch sẽ, không dám trêu vào y nữa, liền chuyển hướng sang Nghiêm Tranh Minh, cười làm lành: “Hai vị công tử tới không khéo, nếu muộn một chút, trời có thể mát mẻ hơn, xung quanh cũng không đến mức đông đúc như vậy.”

Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Sao, gần đây có danh thắng phải xem vào mùa này à?”

Tiểu nương tử chủ quán nói: “Đúng thế, không xa phía trước chính là cựu chỉ Chu Tước tháp, bọn họ đều là đi tới đó.”

Nghiêm Tranh Minh ngớ ra: “Chu Tước tháp? Ngươi nói một trong Tứ Thánh Từ Ứng Tri… Khụ, tiền bối?”

Y chỉ biết Từ Ứng Tri ở phương Nam, chứ không biết vị trí chuẩn xác của Chu Tước tháp, không ngờ cứ thế đụng trúng.

Tiểu nương tử chủ quán vội gật đầu nói: “Chính thế, chủ nhân Chu Tước tháp kia đã qua đời hơn trăm năm, chỉ để lại một di tích và một lão bộc trung tâm, lão bộc theo di chí của chủ nhân, làm cho nơi đây như gió mát trăng sáng, thành một nơi vô chủ, mười lăm tháng Tám hàng năm mở cửa đón người hữu duyên. Năm nào cũng có người muốn đến thử vận may, cho dù mình không phải ‘người hữu duyên’, không vào được Chu Tước lâu, gặp mặt lão bộc kia, không chừng cũng có thể hợp nhãn duyên lão nhân gia được chỉ điểm một chút – hà hà, có điều Chu Tước tháp kia mặc dù không còn chủ nhân, nhưng cũng không phải dễ vào như vậy, hai vị công tử nhìn là biết xuất thân phú quý, đừng xen lẫn với đám dã tu sĩ này, họ tranh nhau vỡ đầu chảy máu, quan phủ cũng chẳng quản nổi.”

Ở lại gần đó vài hôm, chuyện về Yểm Hành Nhân chẳng thu hoạch được gì, họ đã không muốn trì hoãn nữa, nào ngờ lúc này lại ngoài ý muốn tìm được Chu Tước tháp của Tứ Thánh.

Chẳng lẽ là nhân họa đắc phúc?

Đồng thời, trong lòng Nghiêm Tranh Minh lại có chút nghi ngờ. Từ sau khi biết địa tỏa có thể có quan hệ với Tứ Thánh, y cũng rất lưu tâm đồn đãi liên quan đến Tứ Thánh, nhưng Chu Tước tháp lại bị y đặt ở vị trí cuối cùng.

Không vì nguyên nhân nào khác, Từ Ứng Tri chủ nhân Chu Tước tháp này là chết dưới tay Bắc Minh quân.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here