Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 56

0
70

Chương 56

Mặc dù lúc nào cũng đeo trên cổ, nhưng tính ra thì đây kỳ thực mới là lần thứ hai Nghiêm Tranh Minh đưa nguyên thần vào chưởng môn ấn – lần đầu tiên là vào nhầm, khi đó y hoàn toàn không biết thứ này là thế nào.

Song tâm tình giờ đây lại một trời một vực.

Đến bây giờ Nghiêm Tranh Minh còn nhớ rõ, khi lần đầu tiên nhìn thấy ba đạo phong sơn lệnh này, suýt nữa y đã không muốn sống thêm.

Y cảm thấy mình đời này thủy chung ngây ngây ngơ ngơ, hứa hẹn trịnh trọng duy nhất từng có, chính là một ngày kia có thể quay về Phù Dao sơn, đón Tiểu Tiềm ủy khuất ở trên hoang đảo Đông Hải về nhà, nếu ngay cả chút việc này cũng không làm được, y thật sự không biết mình sống tiếp còn có ý nghĩa gì.

May sao khi đó gặp ngay lúc Thủy Khanh phát triển yêu cốt độ kiếp, yêu cốt của Thủy Khanh mười năm dài nửa tấc. Là bán yêu, một nửa người kia giúp nàng đồng thời cũng đang hại nàng. Một mặt bởi vạn vật chi linh, nàng có thiên phú ngộ tính tu hành hơn xa loài thú, mặt khác theo tuổi lớn dần, thân thể hai dòng máu yếu ớt cũng bắt đầu vô lực tiếp nhận yêu khí thiên yêu ngày một bành trướng, trước khi tu vi của chính nàng đạt tới trình độ nhất định, mỗi lần yêu cốt dài ra đều cần phải có người ở bên ra tay áp chế yêu khí.

Lý Quân bùn loãng không thể trát tường này hiển nhiên không làm được, Nghiêm Tranh Minh tuy rằng thỉnh thoảng sinh ra ý nghĩ sống không lưu luyến, song thủy chung không dám thật sự bỏ lại hai người, quả thật ngay cả tự do được tự sát cũng không có.

Nhưng cũng may mà có hai gánh nặng ấy.

Y đi vài vòng quanh ổ khóa, không có đầu mối, liền thủng thỉnh chuyển sang thiên tỏa.

Thiên tỏa trông còn lạ hơn, vỏ ngoài trong suốt, bên trong là một khoảng trời sao, hàng tỉ hạt bụi như những ngôi sao đếm không hết, vô biên vô hạn, không mục đích rơi rụng khắp nơi, chợt sinh chợt diệt, không ở nơi cố định, duy chỉ một góc có một lỗ nhỏ bằng đầu kim. Nghiêm Tranh Minh nín thở ngưng thần nghiên cứu rất lâu, chỉ nhìn thấy thỉnh thoảng có một hai ngôi sao đụng vào cạnh lỗ đó, song có lẽ là hình dạng hay kích cỡ không đúng, hoặc là đâm trật, mà chẳng một ngôi nào rơi ra.

Nghiêm Tranh Minh vòng quanh thiên tỏa “chỉ chừa một đường” này thăm dò hồi lâu, phát hiện trừ lỗ nhỏ kia ra thì không còn khe hở nào khác, mà thần thức lại không vào được tí tẹo nào.

Trong lòng y bỗng có một phỏng đoán kỳ quái – liệu có phải… trong vô vàn ngôi sao này chỉ có một ngôi là vừa vặn có thể ra theo lỗ này, kích cỡ và hình dạng của nó cần phải khớp với lỗ đó, lại phải vừa vặn đến từ một hướng định trước, mới có thể lao khỏi khóa?

Vậy hàm nghĩa của “thiên tỏa” chẳng lẽ chính là “tận nhân sự, thính thiên mệnh”?

Ý nghĩ này vừa chui ra, Nghiêm Tranh Minh liền có chút bất đắc dĩ, song không hề quá thất vọng – tựa hồ từ sau khi Trình Tiềm trở về, lo âu và hoài nghi nhiều năm qua chất chứa trong lòng y lập tức liền nhạt hết, Nghiêm Tranh Minh giống như lại đột nhiên nghĩ thoáng hẳn.

Y nghĩ bụng: “Tu hành vốn là một việc chú trọng số mệnh, như vậy xem ra cũng là hợp lý, nếu thiên tỏa vô luận thế nào cũng mở không ra, có lẽ cũng là số mệnh định trước.”

Lần trước tiến vào chưởng môn ấn, y bị “nhân tỏa” hà khắc kích thích suýt nữa đòi chết đòi sống, lần này gặp “địa tỏa” khó hiểu và “thiên tỏa” bất chấp lý lẽ, y lại như kỳ tích chẳng oán phẫn gì cả. Đủ thấy việc đời gặp gỡ là một mặt, tâm tình thoải mái là mặt khác.

Dù sao thì y tin rằng, rồi có một ngày họ có thể quay về Phù Dao sơn, dẫu thế hệ này chưa thể, chỉ mở được mỗi “nhân tỏa”, còn có đời tiếp theo có thể mở “địa tỏa”, dầu cho “thiên tỏa” tựa rùa mù tựa phù không, khả ngộ bất khả cầu, chỉ cần môn phái truyền thừa không đứt, họ sẽ còn ngàn thu muôn đời, vạn năm triệu năm.

Thời gian dài lâu nhất, chung quy có thể biến không khả thi thành khả thi.

Chỉ cần người còn, nơi nào mà chẳng là nhà?

Nghiêm Tranh Minh chợt tâm tình thoải mái hẳn, nhất thời lại đầu nhập toàn thân tâm vào chưởng môn ấn, thần thức dày nặng mà bình tĩnh của chưởng môn ấn rốt cuộc tiếp nạp y vào đó, trong tấc lòng có một thiên địa khác, tu vi gặp bình cảnh nhiều ngày đột nhiên mơ hồ có dấu hiệu phá vách tường, thế là y nhập định trước thiên tỏa luôn.

Ánh sao trong thiên tỏa lấp lánh chiếu lên mặt y, Nghiêm Tranh Minh tinh tường cảm giác được nỗi lòng mình hơi xao động, khóe môi không tự chủ được lộ ra nét cười ôn nhu thoáng như lý giải, vừa nghĩ đến Trình Tiềm, liền chợt như đời này không còn cầu gì nữa.

Cho dù chỉ là ngắn ngủi đạt đến cảnh giới “không cầu gì”, chớp mắt ấy đã đủ để y hé được một thế giới rộng lớn hơn.

Theo thần thức trong chưởng môn ấn một lần lại một lần vuốt kinh mạch, Nghiêm Tranh Minh tương liên với thần thức này, dần dần từ đây lần mò ra vài mẩu, đều là mấy gương mặt không quen biết, hình ảnh dồn dập thoáng qua, tựa hồ là ký ức trong chưởng môn ấn.

Bỗng nhiên, Nghiêm Tranh Minh hết sức nhạy bén quét thấy một đoạn ngắn, cảnh tượng quen thuộc khiến y vừa nhìn đã nhận ra, nơi ấy chính là Thanh Long đảo hơn một trăm năm trước hỗn loạn bất kham – đảo chủ Cố Nham Tuyết ngoài mặt đấu với Đường Nghiêu đang hăng, lại bí mật truyền âm bảo họ mau rời khỏi.

Lúc này Nghiêm Tranh Minh đứng trên góc độ bàng quan, nhìn thấy đảo chủ truyền âm đồng thời còn nhanh chóng niệm một câu mật ngữ, bật khỏi miệng cuốn theo chân nguyên, chui thẳng vào chưởng môn ấn của y.

Chỉ nghe “tạch” một tiếng, Nghiêm Tranh Minh chợt từ nhập định tỉnh lại, ngay sau đó, nguyên thần bị chưởng môn ấn bắn ra, rơi vào trong thân thể chính y. Nghiêm Tranh Minh giật mình mở mắt, phát hiện ngoài cửa sổ không ngờ đã là sáng sớm, y ở trong chưởng môn ấn một ngày một đêm rồi.

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày nhớ lại tỉ mỉ một phen, năm đó lúc ở Thanh Long đảo, do tu vi y thật sự có hạn, lòng lại loạn vô cùng, vậy mà hoàn toàn không lưu ý đến mật ngữ của đảo chủ.

Như vậy xem ra, ô Thanh Long trong địa tỏa… là do Cố đảo chủ mở?

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, nhớ tới Tứ Thánh một chết ba bị thương năm xưa, nghĩ: “Chẳng lẽ bốn câu mật ngữ trong địa tỏa là do Tứ Thánh chia nhau giữ?”

Y càng không phân rõ được sư tổ thân phận thành câu đố nhà mình với Tứ Thánh này rốt cuộc là địch hay bạn.

Hơn nữa, những người khác thì thôi, lúc ấy còn có một vị trực tiếp bị sư tổ y giết, nếu thật sự là người đó giữ một chìa khóa, bây giờ lại nên đi hỏi ai mật ngữ đây?

Nghiêm Tranh Minh đang suy nghĩ nhập thần, Lý Quân thình lình đẩy tung cửa phòng y mà xông vào.

Lý Quân một phen động tác như nước chảy mây trôi, hiển nhiên là xông vào quen rồi. Nghiêm Tranh Minh trợn mắt, thầm nghĩ chưởng môn nhân môn phái dã kê này thật sự không làm cũng thế, sư đệ sư muội môn hạ có chút việc bằng cái rắm cũng chớ hề cố kỵ tùy ý xông vào tìm người, khiến y hiện tại cũng chẳng dám tắm ban ngày nữa.

Trình Tiềm không nhanh không chậm theo sau Lý Quân, Nghiêm Tranh Minh còn đang buồn bực chuyện hai người sao lại cùng đến đây, liền nghe Lý Quân kia không thèm lựa lời cằn nhằn: “Làm đệ tìm mất công, đệ cũng không biết huynh đã chạy về bên này rồi, trước đây không phải luôn ở bên rừng trúc à?”

Trước mặt Trình Tiềm, Nghiêm Tranh Minh thoắt cái đỏ bừng mặt, nhớn nhác nói với Lý Quân: “Ta ‘luôn’ ở rừng trúc khi nào? Ta chỉ… chỉ thỉnh thoảng tới đó quét dọn thôi!”

Lý Quân giống như hoàn toàn không hiểu ý y, cẩu thả nói: “Có đâu, đệ tìm huynh mười lần, hết chín lần huynh đều ở đó mà.”

Nói xong, tên nhiều chuyện này còn quay đầu lại trêu Trình Tiềm: “Đệ vừa về thì bọn ta đều thành con ghẻ, chưởng môn ngay cả tiểu viện yêu thích cũng tặng đệ rồi – à, nói mới nhớ, viện của tam sư đệ trước kia ở trên Phù Dao sơn có phải cũng tên ‘Thanh An cư’…”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Bổn sự câu nào cũng trúng đích, toàn nói chuyện không nên nói này, người bình thường thực sự không dễ có được.

Nghiêm Tranh Minh cơ bản không dám nhìn vẻ mặt Trình Tiềm, giận không kiềm nổi mà quát Lý Quân: “Câm miệng, quy củ của ngươi bị chó ăn rồi sao?”

Lý Quân ngạc nhiên: “Hả? Môn phái ta từng có quy củ gì à?”

“…” Nghiêm Tranh Minh quả thực không chỗ nói lí lẽ, đành phải mệt mỏi nói, “Cút!”

Lý Quân mượn tư thế cúi đầu, giấu nụ cười xấu xa ở khóe miệng, làm bộ làm tịch nghiêm trang nói: “Còn chưa nói chính sự đã đuổi đi. Chậc… Tiểu Tiềm đệ không biết đâu, mấy năm nay tính tình đại sư huynh quả thật là ngày càng hỉ nộ vô thường.”

Trình Tiềm nhàn nhạt tiếp lời: “Năm đó trước khi mẹ đệ sinh tiểu đệ mới gọi là hỉ nộ vô thường, vầy chưa là gì đâu.”

Sự xảo trá ôn lương cung kiệm nhượng kia của y mang theo mùi quen thuộc đập vào mặt, đổ đầy vào người, khiến Nghiêm Tranh Minh nhất thời tức tối muốn bốc khói mà không làm gì được.

Lý Quân bên cạnh ôm bụng cười lăn lộn.

Trêu chưởng môn sư huynh từ trong ra ngoài một trận, bấy giờ Lý Quân mới thỏa mãn phịch mông xuống đất, giơ tay vẫy một tờ giấy Tuyên Thành to từ trên bàn tới, trải ra, nghiêm trang nói: “Đệ đã nghiên cứu một lần từ trong ra ngoài trận pháp của Tiểu Uyên, hai người xem.”

Nói đoạn, Lý Quân cầm bút lông sói lên, vẽ từng nét trên giấy: “Hắn bày một vòng bẫy ở bên ngoài, lúc ấy bị đại sư huynh một kiếm hất tung, trong đây có huyền cơ gì đệ đã không cách nào phân tích, nhưng khối chính giữa này thì đệ hiểu – đây là trận pháp tìm kiếm sơn mạch, còn gọi là ‘Sưu Linh’ thuật.”

Cái gọi là “sơn mạch”, ở một vài nơi cũng gọi là “linh mạch”.

Sơn thủy sở dĩ có linh, chính bởi vì sơn mạch hoàn chỉnh, một khi sơn mạch đoạn, linh khí tụ lại trong tiên sơn khoảnh khắc sẽ tứ tán, biến nó thành một gò đất. Bởi vậy “sơn mạch” là “sơn chi mệnh mạch” chân chính, bình thường chỗ môn phái tọa lạc, đều có trận pháp chuyên môn bảo vệ che giấu sơn mạch, để phòng người ngoài không có hảo ý thăm dò, mà phương pháp phá giải, gọi là “Sưu Linh thuật”.

Trình Tiềm nói: “Chẳng lẽ hắn định tiệt đoạn sơn mạch Phù Dao sơn? Một khi Phù Dao sơn thật sự vì linh khí tràn ra ngoài mà biến thành một ngọn núi chết, vậy bí cảnh thiên nhiên này quả thật có khả năng mất đi tác dụng, giải phong sơn… Nhưng mà hắn cần một ngọn núi chết làm gì?”

“Vì tảng đá Muốn Sao Được Vậy chăng,” Lý Quân nói, “Đệ không biết, năm ấy Cố đảo chủ đến chết cũng không nói ra tung tích tảng đá kia, những người đó lại không thu hoạch được gì trên Thanh Long đảo, sôi sùng sục một thời gian, khiến hai vị khác trong Tứ Thánh suýt nữa thành mục tiêu công kích, đều lấy tu hành và thọ nguyên ra thề độc, nói mình chưa bao giờ thấy vật này. Tiểu Uyên… Đại ma đầu kia, có thể cho rằng tảng đá ở trên Phù Dao sơn.”

“Sơn mạch không dễ bị hắn tìm được đâu,” Nghiêm Tranh Minh xen vào, “Không thì chờ hắn đến tìm đi? Mấy năm nay ta đã sớm quật ba thước đất rồi.”

“Không, Sưu Linh chi thuật không phải là công pháp tầm thường,” Lý Quân nói, “Huynh còn nhớ chiêu hắn dùng lúc đào tẩu không? Tan biến vào hư không, chỉ có một hình người bằng giấy trắng rơi lại – đó gọi là ‘Sinh Hồn Thế Tử’ đại pháp, dùng giấy làm dẫn, dẫn một sinh hồn từ nơi khác đến làm kẻ chết thay cho mình, là thuật ma đạo điển hình. Một ‘Sưu Linh thuật’, một ‘Sinh Hồn Thế Tử’ đại pháp… Kẻ đồng thời biết hai loại tà thuật hiếm thấy này không hay gặp đâu.”

Nói đến đây, Lý Quân ra vẻ thần bí dừng lại.

Trình Tiềm nghĩ bụng: “Việc này còn cần hạ hồi phân giải sao?”

Nghiêm Tranh Minh sốt ruột: “Có chuyện thì nói có rắm thì đánh, đừng úp úp mở mở!”

Lý Quân lúc này mới nói: “Theo đệ được biết, biết hai loại tà ma ngoại đạo gần như thất truyền này, dưới vòm trời này, hình như chỉ có ‘Yểm Hành Nhân’.”

Trình Tiềm không nghe chuyện bên ngoài lập tức hỏi: “Yểm Hành Nhân là cái gì?”

“Là một đám ma tu,” Nghiêm Tranh Minh lơ đãng nói, “Ma tu do có bạo ngược và kiêng kỵ riêng, nên cơ bản mạnh ai nấy làm, rất ít nhập bọn, chỉ có ‘Yểm Hành Nhân’ không biết dùng phương pháp gì, tụ tập đám ma tu này lại, còn xưng là một môn phái… Tóm lại chưa từng làm việc gì tốt. Chỉ dựa theo những gì ta nghe nói, lệnh truy bắt các đại môn phái nhằm vào chúng không chỉ có một… Sao Hàn Uyên lại đi chung với bọn đó?”

Nói đến đây, lòng Nghiêm Tranh Minh đã chùng xuống, nếu Hàn Uyên nhiều năm qua chỉ có một mình, tựa hồ còn cứu được, song nếu dính đến ma giáo đệ nhất thiên hạ này…

“Không sao đâu sư huynh, chí ít chúng ta hiện tại đã có phương hướng,” Lý Quân tùy ý vẩy vẩy cây bút lông sói dính đầy mực, nói, “Yểm Hành Nhân thường ẩn hiện ở Nam Cương, nơi ấy nhiều chướng khí, có người phỏng đoán sào huyệt của chúng ở ngay bên đó, huynh có muốn đi xem không?”

Nghiêm Tranh Minh hơi chần chừ, Nam Cương là một nơi rất tà tính, huống chi “Yểm Hành Nhân” bao năm qua tội ác chồng chất, mà không ai dám tùy tiện động vào, tuyệt đối không phải là không có nguyên nhân.

Thế nhưng Hàn Uyên…

Tiền căn hậu quả cuộc gặp dưới Phù Dao sơn, bọn Nghiêm Tranh Minh đã nghe Thủy Khanh nói qua, bao quát chuyện Hàn Uyên với ma đầu kia ý thức bất đồng – nếu Hàn Uyên thật sự đã triệt để rơi vào ma đạo, thế thì không còn gì để nói, cứ thanh lý môn hộ theo môn quy, cho dù là sư phụ cũng không thể nói gì, nhưng hắn chung quy không phải.

Đó là tiểu sư đệ năm ấy họ ngay cả khí cảm cũng chưa có đã xông vào Yêu cốc cứu về, mặc dù luôn không nên thân, nhưng chỉ cần còn một tia hi vọng, ai có thể vứt bỏ hắn?

Rốt cuộc, Nghiêm Tranh Minh quyết định: “Được, chờ Thủy Khanh trở về, chúng ta sẽ đi Nam Cương.”

Trình Tiềm nghe thế không có dị nghị gì, quay người muốn đi, còn chưa nhấc chân thì Nghiêm Tranh Minh đột nhiên gọi giật lại.

“Khoan đã Tiểu Tiềm,” Nghiêm Tranh Minh mới gọi y lại, liền cảm thấy mình thế này hơi ngu ngốc, nhưng nếu không nói chuyện này thì lại luôn cảm thấy như bị hóc xương. Nhịn một lúc lâu, y giấu đầu hở đuôi giải thích, “Trước đây ta thỉnh thoảng vào rừng trúc là… là vì bên đó mát mẻ, chứ không phải là bản thân ta ở đó.”

Trình Tiềm không biết y giải thích việc này làm gì, mù tịt quay đầu lại hỏi: “Ừ, thì sao?”

Nghiêm Tranh Minh không thể đáp lại, Lý Quân cười muốn vỡ bụng.

Trình Tiềm nói: “Huynh hiện tại nếu sợ nóng thì đến ở cũng được, đệ đâu có chiếm nhiều chỗ.”

Năm đó lúc họ ở trên Thanh Long đảo, một đám thiếu niên thường xuyên qua phòng nhau ở, Trình Tiềm nghỉ ngơi trong phòng đại sư huynh không ít, hiện giờ từ biệt một trăm năm, ấn tượng của y còn dừng lại ở thời thiếu niên, chẳng mảy may cảm thấy có gì không thích hợp.

Nghiêm Tranh Minh nghe y nói vậy đỏ bừng mặt.

Vừa kích động, lòng bàn tay mướt mồ hôi lạnh liền bất cẩn cọ phải cái nhẫn đồng tiền, sơ ý thôi động ảo ảnh trong đó.

Trình Tiềm kinh hãi nhìn mình thời thiếu niên như du hồn chui ra từ một chiếc nhẫn tạo hình kì quỷ, mặt không biểu cảm hiện ra trước mắt…

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here