Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 55

0
53

Chương 55

Trình Tiềm vừa mở mắt thì đã bị một cái đầu như chổi lông gà hù cho hết hồn, sau đó y sững sờ nhìn chổi lông gà kia quay lại, tràn trề sức sống chào y: “Tam sư huynh!”

Đêm hôm trước như một ảo giác, Trình Tiềm còn chưa hoàn hồn hẳn, ngơ ngác hỏi: “Trên đầu muội là cái gì thế?”

Thủy Khanh vui vẻ nói: “Lông chim tước bảy màu, đẹp không sư huynh?”

“…” Trình Tiềm khó khăn để ý một tẹo, trầm mặc chốc lát, thật thà đáp, “Hơi chói mắt.”

Thủy Khanh dựng thẳng hai hàng lông mày, song ngắm nghía trường bào thuần trắng dở mới dở cũ của y, lại lập tức thoải mái, nói với chút bất đắc dĩ khoan dung: “Thôi, dù sao đẹp hay không huynh cũng chẳng biết – mau lên, hôm nay chúng ta phải về sơn trang.”

Trình Tiềm rất muốn bật lại hai chữ “không biết”, nhưng chung quy nhiều năm không gặp, luôn có vẻ hơi xa lạ, vì thế y không nói ra, chỉ hơi cúi đầu nhìn đi chỗ khác, hỏi: “Sơn trang là cái gì?”

Thủy Khanh: “Là nhà mới!”

Trình Tiềm cất thanh lộ phí Niên cốc chủ cho, đeo Sương Nhẫn lại lên người, theo Thủy Khanh xuyên qua rừng cây bên cạnh dải đất trống, ngửa đầu nhìn thấy Nghiêm Tranh Minh đang chờ ở trên cao. Dù là Trình Tiềm xưa giờ không quan tâm lắm tới chuyện quần áo ăn mặc của người khác, lúc này cũng phải giật nảy mình.

Đại sư huynh mấy năm nay không biết tu luyện tâm pháp quỷ dị gì, mà ở vùng hoang vu này, cũng có thể thay quần áo thoải mái như thường, sửa soạn đến dung quang rạng rỡ, còn cầm một cây quạt xếp chẳng biết kiếm đâu ra, thi thoảng gõ lòng bàn tay mình… So với vị đêm qua quả thực như hai người vậy.

Có thêm Thủy Khanh con chim trĩ châu ngọc hình người này ở phía trước, càng hiển lộ y bằng hư lâm phong như trích tiên giáng trần. (Bằng hư lâm phong là tuyệt kỹ trong Thiên Long Bát Bộ)

Trình Tiềm tâm tình phức tạp nhìn thoáng qua Thủy Khanh, bụng nghĩ đứa trẻ này xem như bị chưởng môn sư huynh nuôi hỏng rồi, học tật xấu đỏm dáng của y, nhưng không học được bổn sự đỏm dáng.

Thủy Khanh tìm quanh một vòng, ngạc nhiên hỏi: “Ơ? Nhị sư huynh đâu?”

“Hắn muốn tra trận pháp Hàn Uyên bày, đêm qua đã về sơn trang trước rồi,” Nghiêm Tranh Minh nhìn lướt qua Thủy Khanh cắm lông gà đầy đầu, ngứa ngáy muốn quở mắng một trận, do vài nguyên nhân lại cố nhịn xuống, rặn ra thái độ tự nhiên nói, “Ngươi cũng chạy giúp ta một chuyến đi, bên phía Giả Thạch có thư cần gửi, đi nhanh về nhanh.”

Thủy Khanh ngẩn người, kế đó hơi thất vọng nói: “Ôi, muội còn muốn ở với tam sư huynh thêm một lúc mà.”

Nghiêm Tranh Minh bất mãn nghĩ bụng: “Lớn đầu rồi mà chẳng tinh mắt tí nào.”

Đáng tiếc lời này nói ra thật chẳng ra gì, y đành phải làm bộ đạo mạo: “Y về rồi thì sẽ không đi nữa đâu, ngươi có chuyện gì có thể trở về nói sau, chính sự quan trọng hơn.”

Thủy Khanh hai cánh phát triển, đầu óc đơn giản, lập tức tin “chính sự” nhảm nhí của đại sư huynh. Nàng lưu luyến nhìn Trình Tiềm, thấy y gật đầu hứa hẹn không đi, bấy giờ mới hóa thành một chú chim nhỏ, vỗ cánh bay đi.

Nghiêm Tranh Minh đuổi nốt kẻ chướng mắt cuối cùng đi rồi, còn chưa kịp hân hoan, trong lòng tự dưng hơi căng thẳng. Y lặng lẽ phỉ nhổ mình một hồi, lừa mình dối người nghĩ thầm: “Tiểu tử này là ta nhìn lớn lên, căng thẳng cái khỉ gì?”

Áy náy trong lòng Trình Tiềm còn chưa tan, thấy y như là có việc muốn nói, liền ngoan ngoãn đứng chờ, song chờ hồi lâu mà cả một âm cũng không có, liền hơi hoang mang.

Nghiêm Tranh Minh quét Trình Tiềm một cái, vô tình gặp phải ánh mắt y, lại vội vã dời đi, nôn nóng thầm nghĩ: “Mẹ ơi, vẫn căng thẳng, gặp ma thật rồi.”

Thế là y quay người, trưng bản mặt chưởng môn tiếc chữ như vàng, nói: “Đi thôi.”

Nói xong dẫn đầu ngự kiếm lên trời, ống tay áo tung bay chờ Trình Tiềm, tư thế hết sức dọa người, thoạt nhìn cơ hồ có chút khí độ thong dong của tông sư. Trình Tiềm vội đuổi theo, nghĩ vẻ ất ơ của đại sư huynh ngày xưa, lại nhìn bóng lưng trước mặt hiện giờ, trong lòng càng không thoải mái hơn.

Nghiêm Tranh Minh băn khoăn mấy vấn đề liền, cuối cùng chọn một việc giai đoạn hiện tại quan tâm nhất, hỏi: “Thanh kiếm đó là ai cho ngươi vậy?”

Thứ đó cầm trong tay hệt như giơ một cái răng vàng to đùng, chắc chắn không phải Trình Tiềm tự tìm, không chừng là kẻ thiếu đứng đắn nào nhét cho y.

Trình Tiềm đáp: “Niên cốc chủ của Minh Minh cốc tặng.”

Nghiêm Tranh Minh liên hệ tiền căn hậu quả hôm trước Thủy Khanh nói, liền đoán ra vị “U Đàm trưởng lão” theo lời Niên Minh Minh chính là Trình Tiềm, trong lòng tức khắc bốc hỏa vô lý, nghĩ: “Minh Minh cốc? Bữa trước ta đến lão béo đó thế mà không đề cập một câu, chẳng lẽ là muốn cướp người với ta? Hừ, không biết tự lượng sức.”

Lúc này chắc Niên cốc chủ vô tội đang phải hắt xì lia lịa.

Nghiêm Tranh Minh tiếp tục hỏi: “Ngươi chạy đến Minh Minh cốc làm gì?”

Trình Tiềm: “Mượn băng đàm nhà ông ta tạo lại nhục thân.”

Nghiêm Tranh Minh chau mày, rốt cuộc thu lại những tâm tư vớ vẩn đó, nghiêm mặt nói: “Theo ta được biết, trên đời trừ nguyên thần chuyển thế đầu thai ra, không hề có biện pháp tạo lại thân xác, nếu không năm đó sư phụ đã chẳng…”

Trình Tiềm nghĩ ngợi một chút, ngắn gọn đáp: “Có thể là vì đệ vừa vặn tu ra nguyên thần ở trong Tụ Linh ngọc.”

“Tụ Linh ngọc lại là cái gì?” Nghiêm Tranh Minh không nhịn được hỏi, “Ngươi không thể nói từ đầu à?”

Việc này như trẻ nhỏ không mẹ vậy, nói ra rất dài dòng. Trình Tiềm dừng một chút, vất vả lắm mới miễn cưỡng lục ra một ngọn nguồn, bắt đầu từ y với Hàn Uyên bất ngờ gặp Đường Chẩn, đến Ôn Nhã tặng y Tụ Linh ngọc, và cuối cùng tạo lại nhục thân trong Minh Minh cốc như thế nào, chỉ lược đi nỗi đau phong đao cắt hồn trong Tụ Linh ngọc cùng bảy đạo thiên kiếp ở Minh Minh cốc.

Đáng tiếc Nghiêm Tranh Minh nào phải chưa thấy cảnh đời, sao có thể không biết nguyên thần là chuyện thế nào?

Tu luyện nguyên thần trong thân xác mình cũng phải trải qua thiên chùy bách luyện rèn hồn, bất phá bất lập mới thành, huống chi là ở trong ngoại vật. Hơn nữa, chuyện dùng ngoại vật tu luyện thân xác này, tự cổ chưa nghe bao giờ, nếu thực sự dễ dàng như Trình Tiềm nói, lũ yêu ma quỷ quái đã sớm thành người hết rồi, chứ còn vất vả tu hành làm gì?

Đừng nói băng đàm, dẫu ngâm trong nham thạch nóng chảy mấy chục năm, chắc cũng chỉ có thể ngâm ra một viên ngọc nấu chín thôi.

Nghiêm Tranh Minh tra hỏi: “Một viên ngọc, cho dù là linh vật thiên địa, chỉ ngâm trong băng đàm là có thể thành sao? Không thể nào, ngươi mau nói thật đi.”

Trình Tiềm quả thực phải nhìn y bằng đôi mắt khác, đại thiếu gia năm đó chỉ hòa thượng mắng lừa trọc, mắng xong còn không biết vì sao người ta tức giận, thế mà cũng có một ngày suy nghĩ thấu tỏ. Thấy không thể giấu được, y đành phải khai thật: “Đã nghịch thiên, dĩ nhiên là có thiên kiếp rồi.”

Kiếm dưới chân Nghiêm Tranh Minh chợt thắng lại ngay trên không: “Cái gì?”

Giọng y nhất thời khô khốc: “Là… đại thiên kiếp hay tiểu thiên kiếp?”

Một số tu sĩ cảnh giới nhảy quá nhanh cũng sẽ trải thiên kiếp, bình thường cũng chỉ dăm ba đạo, chín đạo thần lôi là nặng nhất, coi như trừng phạt nhẹ, là thiên đạo cảnh cáo phàm nhân tu tâm thu liễm, không được không biết trời cao đất dày – đây gọi là “tiểu thiên kiếp”.

Chỉ có khi đại năng phi thăng, mới giáng đại thiên kiếp. Người lịch kiếp dẫu ở thế gian có khả năng bài sơn đảo hải, phiên vân phúc vũ, ở ngưỡng này cũng chỉ có thể cửu tử nhất sinh – sâu kiến vùng vẫy giành sự sống với trời vốn đã là đại bất kính, huống chi vọng tưởng đồng thọ với trời.

Truyền thuyết kể rằng khi có đại thiên kiếp, sấm sét liên hồi, căn bản không thể nào chống cự, thế gian cũng tuyệt đối không có pháp bảo gì có thể che chở.

Trình Tiềm khựng lại: “Ơ…”

Nghiêm Tranh Minh lập tức khẳng định: “Là đại thiên kiếp.”

Trình Tiềm điềm nhiên nói: “A, cũng không phải, đệ bế quan suốt, kiến thức có hạn, chưa từng nghe nói thiên kiếp còn chia lớn nhỏ.”

Về mặt này, Trình Tiềm từ nhỏ đã rất giỏi làm bộ làm tịch thật sự cao minh hơn Thủy Khanh nhiều, nói xong y còn vừa phải mà tỏ ra một chút hiếu kỳ không nhiều không ít, thỉnh giáo: “Đại thiên kiếp là gì?”

Nghiêm Tranh Minh nhìn y không nói một lời.

Trình Tiềm lại dửng dưng bồi thêm một câu: “Dù sao thì đệ đã qua được hết, trái lại cũng không cảm thấy có gì lợi hại, chắc là tiểu thiên kiếp thôi?”

Ánh mắt Nghiêm Tranh Minh bắt đầu hơi âm trầm, giống như hồi nhỏ khi người khác đánh đổ lư hương của y vậy, cũng chẳng lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm người ta, mỗi một sợi lông mi đều đang viết rõ “ta rất không vui, ngươi mau xin lỗi ta đi”.

Trước kia Trình Tiềm thường sẽ bực bội nghĩ bụng “chiều hư ngươi”, lại xem sự tình nặng hay nhẹ mà quyết định có cần vỗ về lấy lệ một chút không. Song cách nhiều năm, y bỗng cảm thấy lòng rất mềm – khi y bị nhốt trong Tụ Linh ngọc, dở chết dở sống, tính tình khó ưa của đại sư huynh, lũ cóc ghẻ của nhị sư huynh, họa tứ sư đệ gây, thậm chí tã còn chưa thôi quấn của tiểu sư muội, đều từng là hoài niệm y không thể chạm đến.

Trình Tiềm đột nhiên mỉm cười, khóe mắt thoáng cong lên thành một lưỡi câu xinh xắn, né chuyện thiên kiếp không đáp, chỉ dỗ dành: “Sư huynh, đệ rất nhớ mọi người.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Tim y chợt đập như điên, hốt hoảng ném lại một câu “mau lên”, rồi bỏ lại Trình Tiềm, ngự kiếm lao xuống dưới tầng mây, chạy trối chết.

Đồng thời, Nghiêm chưởng môn anh hùng khí đoản nghĩ thầm: “Đừng hy vọng ta không truy cứu, trở về ta sẽ truyền tin cho lão béo Minh Minh cốc để hỏi rõ ngọn nguồn.”

Trình Tiềm vốn cho rằng nơi gọi là “sơn trang” nằm trong núi thẳm rừng già, không ngờ đó lại thật sự là một sơn trang hẳn hoi, ở ngoại thành dựa núi, phía dưới có ruộng tốt trăm khoảnh, điền hộ qua lại trồng trọt, bận rộn mà không lộn xộn.

Hai người hạ xuống đỉnh núi, ở trên cao dõi về xa, còn có thể nhìn thấy phố chợ nhân gian ngựa xe như nước cách đó không xa.

Bất cứ ai trông thấy, đều chỉ nghĩ nơi đây là chỗ ở của một địa chủ phàm nhân.

Song vào sơn trang rồi, Trình Tiềm lại hiểu vì sao Nghiêm Tranh Minh muốn mua nơi này.

Không biết chủ trước của sơn trang này là người ra sao, nơi đây dựa non tụ nước, địa hình rất khéo, ba mặt thanh sơn linh khí hội tụ cả vào đây, so ra lại không kém Thanh Long đảo tiên sơn Đông Hải là bao.

“Tường viện ta đã gia cố một vòng,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Dưới gạch đều có phù chú, để linh khí bên trong không chảy ra ngoài – dù không bằng Phù Dao sơn cơ sở vững chắc, so với Minh Minh cốc khẳng định tốt hơn.”

Vậy mà còn dỗi… Trình Tiềm không biết nói gì, đành phải gật đầu vâng dạ.

Đi một vòng ngoại viện, đình đài lầu các đều đủ cả, thi thoảng có tiểu tư quét sân đi qua, đều im lặng không một tiếng động. Vào trong băng qua một hoa viên là đến nội trạch, chỉ thấy nơi đây cây xanh rợp bóng, trúc mọc thành biển, vừa bước vào liền cảm thấy nóng bức bị quét sạch, người đi trong này sẽ không tự chủ được nhẹ bước chân, để tránh quấy nhiễu sự thanh tĩnh nơi đây.

“Nơi này không cho họ vào, cho dù bế quan cũng sẽ không có ai quấy rầy,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Đi theo ta.”

Y dẫn Trình Tiềm trực tiếp đi vào giữa rừng trúc, chỉ thấy nơi đây lại có một viện lạc nho nhỏ, cửa treo một tấm mộc bài, trên viết hai chữ “Thanh An”. Gió nhẹ kéo tới, lá trúc xào xạc, Trình Tiềm đứng ở trước cửa viện, nhất thời ngây ra, phảng phất lại trở về Phù Dao sơn xa cách đã bao ngày.

Cửa thư phòng trong viện khép hờ, văn phòng tứ bảo để hết trên bàn, một bản Thanh tĩnh kinh chép được nửa chừng nằm ngang trên bàn, như là chủ nhân chưa bao giờ rời khỏi.

Nghiêm Tranh Minh nhân Trình Tiềm đang ngắm nghía bốn phía, vội cuộn nửa bản Thanh tĩnh kinh kia lại nhét vào tay áo giấu đi, điềm nhiên như không nói: “Ta… Ừm, ta nhớ Thanh An cư của ngươi chính là thế này, xem có chỗ nào không giống không?”

Trình Tiềm nhìn cửa sổ chạm hoa sống động như thật, đĩa phù chú trấn trà, nhuyễn y có thể khiến người ta sa vào, cùng mùi triện bên cạnh phả đến, đảo mắt qua là biết nơi đây trước kia là địa bàn của ai, nghĩ bụng: “Quả thật chẳng giống tí tẹo nào.”

Nhưng liếc thấy ánh mắt ra vẻ trấn định của Nghiêm Tranh Minh, y lại lắc đầu nói dối không chớp mắt: “Không có, chắc hẳn có thể lấy giả tráo thật rồi.”

Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu thở phào một hơi dài, sau đó khó khăn giữ nguyên biểu cảm, rất ra dáng “chưởng môn” mà nói: “Vậy thì tốt, chính là để cho ngươi đấy, về ở đi.”

Nói xong, thần sắc nghiêm túc, giọng điệu uy hiếp trừng Trình Tiềm: “Lời ta nói có nhớ chưa? Còn dám vô cớ bỏ nhà đi mà không nói một tiếng, ta sẽ thanh lý môn hộ.”

Trình Tiềm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, không nhịn được bật lại một câu: “Huynh có thôi đi không?”

Y dọc đường đánh không đánh trả mắng không mắng lại, kính cẩn nghe theo khiến Nghiêm Tranh Minh thấp tha thấp thỏm, cứ cảm thấy không thật. Giờ rốt cuộc nghe thấy ngữ khí quen thuộc, trong lòng mới như cự thạch rơi xuống đất, vững vàng hẳn.

Nghiêm chưởng môn xót xa tự hỏi lòng mình: “Đây là không nhìn nổi người khác vui vẻ với ngươi à, tiện nhân?”

Rồi tiện nhân tiến lên một bước, từ phía sau ôm Trình Tiềm vào lòng. Chớp mắt đôi tay siết chặt, Nghiêm Tranh Minh nhắm mắt, nín thở, tựa hồ yên lại một thứ tình cảm khác thường. Chỉ phút chốc y liền buông tay, thân mật vỗ vai Trình Tiềm mà nói: “Được rồi, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Sau đó y mang nửa tờ Thanh tĩnh kinh quay người đi, mãi khi ra khỏi rừng trúc mới thở ra một hơi bị nén lại, cứ thế thỏa mãn mà hơi phiền muộn, đi đến cách vách, chuyên tâm dùng nguyên thần tiến vào chưởng môn ấn, cẩn thận lật tra phong sơn lệnh sư phụ để lại.

Trình Tiềm tuy rằng hỏi một câu đáp một câu, nói rất không tỉ mỉ, song Nghiêm Tranh Minh nhạy bén cảm giác được, quá trình trí đến chỗ chết rồi sống lại hình như vừa vặn ứng với “thiên địa nhân”, và ba kiếp thì nhất nhất đối ứng với ba tầng khóa trong phong sơn lệnh… Đó là trùng hợp ư?

Y thử dùng nguyên thần đối kháng một chút với thần thức trong chưởng môn ấn. Chưởng môn ấn rất rộng lượng với y, sẽ không làm y bị thương, giống như bao dung một tiểu bối chưa hiểu chuyện, chỉ hơi bật ngược, cho y cảm giác được mình là kiến càng lay đại thụ, còn kém xa lắm, bớt ra vẻ thông minh đi.

Nghiêm Tranh Minh vòng qua “nhân tỏa” đã nắm được, đến trước “địa tỏa” ở đằng sau. Y thử đưa thần thức vào thăm dò, chỉ thấy bên trong có bốn ô xanh trắng đỏ đen, phân loại tứ phương, trong mỗi ô có một lỗ khóa, trong đó ba khóa đóng chặt, duy chỉ có khóa thuộc về Thanh Long vậy mà đã mở ra.

Chuyện này là thế nào đây?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here