Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 54

0
42

Chương 54

“Keng” một tiếng, kiếm của Nghiêm Tranh Minh tuột tay đánh rơi xuống đất, một kiếm tu mà ngay cả bị kiếm của chính mình đập vào chân cũng không phát hiện.

Lúc này, hoàng hôn buông xuống, người trước mặt phảng phất do tâm ma biến thành, hạ đất thành bộ dáng hiện rõ đến từng chân tơ trong họa quyển đêm lạnh, khoảnh khắc đem ba hồn dọa tan bảy phách, Nghiêm Tranh Minh vừa nhìn đã quên sạch mọi thứ quanh mình.

Có lẽ có người sau khi biết rõ đã mất đi, còn lừa mình dối người ôm một chút hi vọng may mắn, ảo tưởng “trời xanh suối vàng, rồi sẽ gặp lại”, nhưng Nghiêm Tranh Minh thì không, năm đó là y tự tay chôn cất Trình Tiềm, cắt đứt chút niệm tưởng cuối cùng của mình.

Y luôn cảm thấy mình đã đủ yếu đuối rồi, không cần cao hơn một tầng nữa.

Nghiêm Tranh Minh phân không rõ lắm đây rốt cuộc là thật, hay chỉ là một giấc mộng. Y chỉ cảm thấy hết thảy lại phảng phất quay ngược về, nhìn khuôn mặt khắc vào trong lòng, cùng với Hàn Uyên hắc khí lởn vởn cách không xa… Loáng thoáng lại về trên hoang đảo Đông Hải, cái ngày mà cuộc đời này y không muốn ngoảnh nhìn lại nhất.

Nghiêm Tranh Minh đột nhiên giơ tay nắm lấy bả vai Trình Tiềm, không hề để ý lợi kiếm trong tay đối phương, kéo người ta từ trước ngực ra sau lưng, như là luyện trăm ngàn lần trong vô số đêm khuya mộng hồi, lôi qua tất cả di hận của y.

Hiển nhiên Trình Tiềm cũng không ngờ đối đầu lại là chưởng môn sư huynh nhà mình. Y còn chưa kịp cận hương tình khiếp, thì đã bất ngờ gặp gỡ, nhất thời ngây ra, đồng thời luống cuống tay chân thu lại thanh kiếm lộ phí lấp lánh ánh vàng, tránh để vừa gặp mặt đã ngộ thương, bị Nghiêm Tranh Minh túm lảo đảo vài bước mới đứng vững.

Phù Dao sơn ẩn bên trong bí cảnh, các đệ tử gần trong gang tấc hoặc chấn kinh, hoặc hoang mang, hoặc giãy giụa, hoặc đang khóc.

Trăm năm đồng môn tái tụ, không ngờ lại là tình cảnh này.

Nghiêm Tranh Minh bị vây giữa điên cuồng và bình tĩnh, dao sắc chặt đay rối phong lại toàn bộ suy nghĩ hỗn loạn, không quay đầu lại nhìn Trình Tiềm, chỉ nói với Hàn Uyên cảnh còn người mất ở trước mặt: “Đã đến, thì lưu lại đi.”

Nói xong, y nhìn cũng không thèm nhìn thanh kiếm mẻ rơi dưới đất, chân nguyên như mũi đao xông thẳng đến Hàn Uyên, ở không trung ngưng tụ thành vô số lợi kiếm, trắng bệch một màu, che kín trời đất.

Ma tu kia giống như đã hoàn toàn khống chế được thân thể Hàn Uyên, há miệng phun ra hắc vụ, hắc vụ hóa thành một con đại bàng mặt quỷ, đại bàng mặt quỷ rít lên một tiếng, phút chốc dang hai cánh, bao kín kẽ Hàn Uyên bên trong đó.

Kiếm phong bức tới, một người một đại bàng đại khái nhìn ra hôm nay không kiếm được lợi, cũng không biết dùng công pháp tà ma ngoại đạo gì, cứ thế hóa sương mà tan, biến mất tăm ngay tại chỗ.

Nhìn lại, trên mặt đất chỉ còn một người bằng giấy trắng bị một tên xuyên tim rơi ở đó.

Hàn Uyên… Ma tu kia thấy tình thế không ổn, đã bỏ chạy rồi.

Nghiêm Tranh Minh trố mắt đứng đó giây lát, dường như là không sao tích nổi dũng khí để quay đầu lại nhìn. Một lúc lâu, y mới hít sâu mấy hơi, cả người như bị rỉ sét mà quay đầu, nhìn Trình Tiềm không chớp mắt.

Trình Tiềm đời này vô luận sống hay chết, đều chưa từng tránh lui nửa phân, song lúc này cửu biệt trùng phùng, ánh mắt đại sư huynh lại đột nhiên khiến y muốn chạy trốn.

Lý Quân như mộng du nhìn đây lại nhìn kia, hồi lâu mới phát ra một tiếng như mê sảng: “Tiểu… Tiểu Tiềm? Chuyện, chuyện gì thế này?”

Thủy Khanh nén nước mắt, lời nói lộn xộn: “Tam sư huynh, muội ở Thục Trung nhìn thấy kiếm của huynh, nhưng lúc đuổi tới, huynh đã đi rồi. Muội… muội đoán, nếu thật sự là huynh, tất nhiên sẽ trở về… Nhưng lại không biết có phải mình nhìn lầm rồi hay không, cũng không dám nói với các sư huynh…”

Nàng nhanh chóng cúi đầu, trên cánh tay còn quấn xiềng xích chưa bung ra, leng keng lau nước mắt, nghẹn ngào rất lâu, mới như một cô bé tủi thân hỏi: “Huynh… huynh tại sao không chờ muội một chút…”

Trái tim mấy chục năm ở trong băng đàm cơ hồ không gì dao động của Trình Tiềm bị bóp mạnh, nhất thời cơ hồ không đáp nổi.

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên chầm chậm giơ một tay, nâng mặt Trình Tiềm lên, cảm giác lạnh lẽo, như là thấp hơn nhiệt độ của người thường một chút. Sương Nhẫn kiếm y thường niên mang theo giống như cũng có tri giác, phát ra tiếng ong ong xao động bất an, run rẩy nhè nhẹ. Trong lòng Nghiêm Tranh Minh phập phồng như đất rung núi chuyển, muốn hỏi Trình Tiềm mấy năm nay đã đi nơi nào, muốn hỏi vết thương ở ngực y còn đó không, muốn hỏi y làm sao mà đến đây, có chịu khổ không… Thiên ngôn vạn ngữ chặn kín, làm đầu trống rỗng.

Song lại không biết phải nói từ đâu, bởi vì so với nỗi lòng, hình như vô luận nói câu nào cũng đều có cảm giác qua loa.

Cuối cùng, chúng xoắn vào nhau, hóa thành một khẩn cầu gần như hèn mọn tuyệt vọng trong lòng y, Nghiêm Tranh Minh nghĩ thầm: “Lần này là thật ư?”

Trình Tiềm hơi cụp mắt, tránh ánh mắt y, gọi khẽ một tiếng: “Sư huynh.”

“Ừm,” Nghiêm Tranh Minh ậm ừ đáp một tiếng, “Ngươi còn…”

Lời y nói ra rất yếu ớt, mới nói hai chữ đã khó có thể tiếp tục, nửa câu sau cơ hồ đè trong họng, chỉ nhìn thấy môi mấp máy: “Ngươi còn nhớ ta à.”

Trình Tiềm nhẹ nhàng ấn tay y xuống, đột nhiên hô hấp hơi khó khăn.

Vành mắt Nghiêm Tranh Minh đỏ dần lên: “Tại sao ngần ấy năm không đến tìm chúng ta?”

Trình Tiềm không nói một tiếng nào.

Nghiêm Tranh Minh đột nhiên rút tay khỏi Trình Tiềm, không chút nương tay thụi bụng y một phát. Trình Tiềm không hề tránh né, chịu một đòn này, lập tức kêu khẽ một tiếng, miệng tràn lên mùi tanh, còn chưa kịp nuốt về thì quyền thứ hai lại đến. Một búng máu lơ lửng trong cổ, Trình Tiềm tức thì quỳ một gối xuống đất, ho đến chết đi sống lại.

Lý Quân há hốc mồm lúc này mới tỉnh táo lại khỏi cơn mộng du, vội lao tới ôm thắt lưng Nghiêm Tranh Minh, liều mạng lôi y lại: “Huynh làm gì vậy?”

Nghiêm Tranh Minh cơ bản không khác gì công kích, cũng cho cả Lý Quân xơi một cùi chỏ: “Buông ra!”

Lý Quân quát vào tai y: “Điên rồi à!”

Giọng Nghiêm Tranh Minh khàn khàn như đao kiếm rỉ sét va vào nhau, quát lên: “Con mẹ nó ta điên sắp một trăm năm rồi!”

Tai Trình Tiềm kêu ong ong, lại không đường nào phát tác.

Y bế quan trong băng đàm hơn năm mươi năm, còn bị Đường Chẩn lấy đi ký ức, thời điểm các sư huynh đệ lang bạt kỳ hồ, y lại giống như vô tri vô giác mà lười nhác, cõi lòng tràn đầy bình tĩnh không gợn sóng. Trình Tiềm vừa nghĩ đến đây thì hỏa khí gì cũng nguội đi hết, chìm trong bụng, hóa thành một bầu tro tàn áy náy.

Trong lòng y vừa áy náy vừa oan ức, hai bên đều không chỗ bám víu, giống như muốn chực chờ lao ra theo vết máu trong kẽ tay y.

Trình Tiềm đột nhiên cảm thấy, e rằng cả đời y cũng không thể có vướng bận sâu nặng như vậy với ai nữa.

Thủy Khanh lớn tiếng nói: “Các huynh đủ chưa!”

Nàng dang cánh, hất xiềng xích trên người, chạy đến bên cạnh Trình Tiềm, thật cẩn thận đỡ lấy y: “Tam sư huynh…”

Ngay cả tiểu quỷ năm đó bị cả nhà họ coi thành vật biểu tượng, chớp mắt đã lớn vậy rồi, ngoại trừ cánh còn rất quen mắt, cả người đều thoát thai hoán cốt thành một đại cô nương, có phần xa lạ.

Nàng chợt tới gần, Trình Tiềm không tự chủ được cảm thấy hơi mất tự nhiên, vội né một chút, xua tay, nhất thời không nói ra lời, chỉ có trong mắt lộ ra nét cười thoáng ngượng ngùng và hoài niệm.

Nghiêm Tranh Minh cãi nhau với Lý Quân đến kiệt sức, cuối cùng tạm thời yên ổn lại. Y ngơ ngẩn nhìn Trình Tiềm một lúc lâu, nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài, tiến lại gần Trình Tiềm. Chỉ hai ba bước này, những oán phẫn và bất cam sinh ra trong tháng năm không người giãi bày, khổ sở chịu đựng, lại đột nhiên tan thành mây khói cả.

Tựa như một cơn ác mộng từ năm này sang tháng nọ rốt cuộc đã tỉnh dậy.

Nghiêm Tranh Minh lấy tay Trình Tiềm đang che miệng xuống, từng chút lau sạch vết máu ở khóe môi y, hỏi: “Có đau không?”

Trình Tiềm hơi chần chừ, gật đầu.

“Đau là đúng rồi,” Nghiêm Tranh Minh cúi người ôm lấy Trình Tiềm, cằm gác trên hõm vai y, thấp giọng thì thào, “Lần sau còn dám bỏ nhà đi lâu như vậy, ta nhất định sẽ đánh chết ngươi… Một trăm năm Trình Tiềm à, một đời phàm nhân cũng phí hoài qua đi…”

Đến đây, sự trấn định cố gắng của y mất sạch. Nghiêm Tranh Minh ôm Trình Tiềm khóc lớn cười lớn một trận, giống như một người bộc lộ hết hỉ bi của mọi người, khiến những người khác chẳng để ý nổi tình cảm ly biệt gì đó nữa, tất cả lo lắng theo y một hồi, chỉ sợ Phù Dao phái sau chưởng môn Bắc Minh quân và chưởng môn chồn, lại có thêm một chưởng môn điên.

… Thế thì thật sự là quá vẻ vang rồi.

Ấy vậy mà om sòm đến tận nửa đêm, Nghiêm Tranh Minh sau cùng bình tĩnh lại, Thủy Khanh như thường lệ đốt một đống lửa, thời tiết vốn đã oi bức, mấy sư huynh đều né xa nàng.

Trình Tiềm đặt Sương Nhẫn nằm ngang trên đầu gối, nhờ chút hơi lạnh trên thân kiếm kia nhập định điều tức, Nghiêm Tranh Minh liền im lặng ngồi bên trông y.

Lý Quân không vui từ phía sau chọc Nghiêm Tranh Minh, hỏi: “Chưởng môn, huynh khỏi bệnh điên rồi à?”

Nghiêm Tranh Minh miễn cưỡng bố thí cho hắn một ánh mắt, thoáng tự giễu mà cười khổ nói: “Hình như càng nghiêm trọng hơn.”

Lý Quân “Chậc” một tiếng, hỏi: “Tiểu Tiềm sao giống như hơi sợ nóng, trước kia đâu có vậy?”

“Hử?” Nghiêm Tranh Minh thần sắc hơi mù mờ, hỏi, “Phải không?”

Lý Quân lại nói: “Đệ nhớ năm đó chúng ta tự tay chôn y trên hoang đảo, hô hấp và mạch đập ngừng hết, mà huynh vẫn lề mề, đến cuối cùng cả người đều lạnh ngắt, tuyệt không còn nửa phần sinh cơ. Huynh nói chuyện này rốt cuộc là thế nào đây?”

Nghiêm Tranh Minh lơ đãng đáp: “Không biết.”

Lý Quân nhíu mày, xuôi theo mạch suy nghĩ của mình nói: “Nếu hồi tưởng lại, thì lúc ấy quả thật có một điểm rất kỳ quái, Chu Hàm Chính kia mới đầu rất uy phong, nhưng Tiểu Tiềm vừa lộ diện, thì tu vi của hắn giống như đột nhiên bị áp chế quá nửa, huynh nói liệu có liên quan tới chuyện này không? Này đại sư huynh, đệ có một ý kiến, huynh nói liệu có khả năng… Tiểu Tiềm khi tách khỏi chúng ta đã gặp ai hoặc là có được thứ gì chí quan trọng, bấy giờ mới giữ được mạng?”

Đoán bừa của Lý Quân, vậy mà mèo mù vớ chuột chết đúng quá nửa, đáng tiếc cơ trí như thế chẳng ai tán thưởng, bởi vì Nghiêm Tranh Minh tựa hồ một chữ cũng không nghe lọt, ngay cả tí xíu phản ứng cũng không có.

Lý Quân không nhịn được nữa nói: “Đại sư huynh!”

“Những việc vớ vẩn này ngươi không thể chờ y tỉnh rồi tự mình hỏi à?” Nghiêm Tranh Minh sốt ruột giơ tay đuổi Lý Quân đi, “Làm sao ta biết được? Ngươi có thôi đi không, lắm miệng quá, tránh ra!”

Lý Quân: “…”

Hắn cuối cùng đã nhìn ra, đầu óc chưởng môn sư huynh trước mắt đã bị một tam sư đệ chiếm trọn, căn bản không chứa được thứ gì khác, ngay cả tiền căn hậu quả việc này cũng chẳng màng quan tâm.

Nghiêm Tranh Minh không để ý tới Lý Quân nữa, lấy từ trong lòng ra một sợi dây cột tóc trắng tinh – nghe nói là tơ tằm tuyết Tái Bắc bện thành. Tằm tuyết sinh tồn không dễ, một con có thể sống ba ngàn năm, tơ nhả ra trong ba ngàn năm, chẳng qua dệt được mảnh vải chừng nửa tấc một tấc, chạm tay vào sinh lạnh, trên chợ đen là vô giá, “Lao Tiền công tử” Nghiêm Tranh Minh này cũng chỉ kiếm được một sợi, thủy chung không nỡ lấy ra.

Chỉ thấy y bức chân nguyên tới đầu ngón tay thành một tia mảnh, như xe chỉ luồn kim khắc một khôi lỗi phù trên dây cột tóc ngàn vàng khó mua. Y làm cực chuyên chú, như là trong mắt chỉ có mỗi việc này, xong xuôi búng một cái, sợi dây bay tới tóc Trình Tiềm.

Lý Quân hít một hơi: “Đại sư huynh, huynh có thể trấn định chút không?”

Trình Tiềm nhìn một cái đã dọa kim ti thiền chẳng dám mở mắt, tu vi tất nhiên đã là nguyên thần thậm chí trên nguyên thần, cao thủ đến trình độ này, khi nhập định đả tọa thần thức tự nhiên sẽ ngoại phóng, dù là vô thức, bất cứ thứ gì cũng không thể tùy tiện đến gần y.

Lý Quân phảng phất đã nhìn thấy hàng đống vàng vỡ tan tành trên không trung, vẻ mặt bi phẫn nhìn Nghiêm chưởng môn – hắn hiện tại xem như hiểu câu “càng nghiêm trọng hơn” của Nghiêm chưởng môn vừa nãy là ý gì rồi.

Nghiêm Tranh Minh: “Suỵt, ngươi xem.”

Chỉ thấy sợi dây buộc tóc nọ nhẹ nhàng bay lên người Trình Tiềm, vén mái tóc khi nãy bị Nghiêm Tranh Minh đánh tan, linh hoạt thắt nút, từ đầu đến cuối không hề bị ngăn cản.

Điều này có nghĩa là lúc Trình Tiềm đả tọa nhập định căn bản không mảy may phòng bị.

Lý Quân thần sắc thay đổi mấy lần, cuối cùng khe khẽ thở dài: “Bãi biển đã hóa thành nương dâu rồi, mà sao y giống như chưa thay đổi một chút nào vậy?”

Nghiêm Tranh Minh cười cười, tựa hồ hơi buồn ngủ mà nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Ta thật muốn mở Phù Dao sơn ra để về nhà.”

Lý Quân nghe vậy nghiêm mặt nói: “Chưởng môn sư huynh, huynh đừng nhất thời kích động, huynh xác định hiện tại là thời cơ tốt sao? Mấy kẻ đó đang nhìn chằm chằm đấy.”

Nghiêm Tranh Minh hơi nhếch môi, lộ ra nét cười trào phúng: “Một đám hề mà thôi, dám đến, thì ta cho chúng có đi không về… Ta trì hoãn phong sơn không mở không phải vì việc này.”

Lý Quân chưa từng nghe y nói, còn cho rằng mình ngầm biết nguyên nhân, lúc này không khỏi ngạc nhiên: “Thế thì là vì cái gì?”

“Bởi vì ta mở không ra.” Nghiêm Tranh Minh nói với biểu cảm bình thản.

Lý Quân ngồi bật dậy: “Cái gì?”

“Ngươi chững chạc xem nào, toàn làm to chuyện thôi,” Nghiêm Tranh Minh bất mãn nhíu mày, lúc này mới tiếp tục, “Phong sơn lệnh trong chưởng môn ấn là ba tầng khóa, ‘thiên, địa, nhân’, ‘khóa chữ nhân’ ở trước, khóa năm đó sư phụ phong sơn lưu lại là chân nguyên của năm người chúng ta, lúc ấy ta cho rằng Tiểu Tiềm… Cho nên ngay cả khóa ‘thiên’ và ‘địa’ là cái gì cũng không nhìn kỹ.”

Lý Quân: “…”

Chẳng trách đại sư huynh lần đầu tiên nguyên thần tiến vào chưởng môn ấn đi ra sắc mặt khó coi như vậy!

Lý Quân hạ giọng hỏi: “Sao trước kia huynh không nói?”

“Nói ra có tác dụng gì?” Nghiêm Tranh Minh ngáp một cái, “Ta vẫn đang tìm cách mở phong sơn lệnh, chưởng môn ấn cũng có thần thức, mặc dù không biết nông sâu, song mấy năm nay ta đã có thể cảm giác được sự tồn tại của nó. Ta vốn nghĩ, nếu một ngày kia tu vi của ta có thể mạnh đến áp chế được thần thức trong chưởng môn ấn, không chừng có thể ép mở phong sơn lệnh.”

Lý Quân kinh hồn táng đảm hỏi: “Thế phải mạnh đến trình độ nào?”

Nghiêm Tranh Minh hơi nhắm mắt lại, có chút hàm hồ nói: “Thần thức trong chưởng môn ấn là thần thức các đời chưởng môn phái ta gộp lại, ngươi nói sao?”

Lý Quân: “…”

Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói: “Thế nên cho các ngươi biết cũng vô dụng, đường còn dài lắm…”

Tiếng y ngày càng thấp, đến cuối cùng hầu như không thể nghe thấy, Lý Quân đờ đẫn nói: “Đệ thấy con đường này không gọi là dài, mà là căn bản đi không đến!”

Nghiêm Tranh Minh không lên tiếng, Lý Quân mệt mỏi thở dài, ngửa mặt nằm đó, tự an ủi mình: “Cuối cùng Tiểu Tiềm đã về, Tiểu Uyên… Ôi, tuy rằng hơi khó khăn, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có biện pháp, vẫn có hi vọng, đúng không?”

Không ai trả lời – Trình Tiềm im lặng nhập định, Thủy Khanh đã cuộn mình ngủ bên cạnh đống lửa, nàng trời sinh mạng hỏa, tóc rơi vào cũng không sợ cháy, ngọn lửa trên mái tóc đen của nàng nhảy nhót như cuồng hoan.

Đêm giữa hè ve kêu ra rả, càng làm bốn bề có vẻ yên bình, chỉ có trên bầu trời đêm ngân hà như lụa, quang hoa vạn điểm, sáng trong vạn năm xuân thu.

Hạ qua đông đến, khô vinh sáng tối.

Lý Quân quay đầu lại, thấy Nghiêm Tranh Minh đã nghiêng đầu dựa sang bên kia ngủ thiếp đi, bị đại bi đại hỉ tổn thương nội phủ, vùng chân mày y có vẻ mệt mỏi nhiều năm không gặp, song khói mù đã không thấy đâu nữa.

Chung quy vẫn có hi vọng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here