Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 53

0
90

Chương 53

Trong lúc Trình Tiềm tìm kiếm Phù Dao sơn như ruồi nhặng không đầu, Thủy Khanh cũng theo tới gần đó. Nàng sứt đầu mẻ trán, nhìn thanh sơn rậm rạp và bình nguyên mênh mông, đang không biết phải mò kim nơi nào, thì đột nhiên cảm thấy ống tay áo có cái gì cọ ngưa ngứa.

Thủy Khanh cúi đầu, thấy trên ống tay áo không biết dính một chiếc lá từ khi nào, sau đó chiếc lá ấy ngay trước mắt nàng biến thành một con sâu lông vàng xanh vằn vện.

Phần thuộc về nữ hài tử của Thủy Khanh nổi da gà, phần thuộc về chim lại muốn xơi tái nó, đang mâu thuẫn không biết làm sao cho phải, thì thấy sâu lông kia hăm hở ngóc dậy, mở miệng nói bằng giọng Lý Quân: “Muội đã chạy đi đâu vậy?”

… Nhị sư huynh thật là càng ngày càng phát rồ mà.

Thủy Khanh trên đường vừa khóc vừa đuổi theo, trong đầu đặc sệt như hồ, không kịp nghĩ ngợi gì, buột miệng nói: “Muội đang ở gần Phù Dao sơn.”

Vừa dứt lời thì nàng suýt nữa cắn luôn đầu lưỡi mình – phi, sao lại thật thà thế, phải giải thích thế nào đây?

Quả nhiên, sâu lông kia nghe vậy, bỗng nhiên khí chất đại biến, cơ thể mềm nhũn thế mà “đứng” lên, dù rằng uốn éo cong vẹo, đứng cũng khá có khí thế.

Người nói chuyện đổi thành đại sư huynh nàng, Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Ngươi chạy về Phù Dao sơn làm gì? Núi còn phong mà.”

Việc này nói ra rất dài, trong trăm năm, họ cũng từng lén lút trở về vài lần, song ngoại trừ nhìn thấy một số nhân vật khả nghi không rõ lai lịch ở thôn trấn lân cận, vô luận thế nào cũng không tìm được Phù Dao sơn vốn nên ở đây.

Cho đến khi Nghiêm Tranh Minh lần đầu tiên tu ra nguyên thần, mới biết chỉ nguyên thần có thể đi vào chưởng môn ấn, mà chưởng môn ấn kia vậy mà là một chiếc chìa khóa.

Thì ra sơn huyệt Phù Dao sơn liền với Quần Yêu cốc không phải là ngẫu nhiên, cả ngọn núi ấy chính là một bí cảnh thiên nhiên, nếu chưởng môn đời này phong sơn cầm chưởng môn ấn đi, thì không một ai có thể tùy ý ra vào. Thảo nào một môn phái nhỏ lụp xụp, ven đường cả thủ vệ cũng không có, giữa mưa gió lại có thể an phận ở một góc lâu như vậy.

Nghe hỏi, Thủy Khanh nhất thời á khẩu, lúng túng giây lát, mới lắp bắp: “Muội… muội… muội chỉ đột nhiên nhớ nhà, trở về thăm thôi.”

Đáng tiếc chưởng môn sư huynh không dễ lừa, Nghiêm Tranh Minh nói: “Nhớ nhà? Đừng nói nhảm, lúc rời khỏi Phù Dao sơn ngươi còn gặm tã trên xe ta, nhớ nổi không? Mau khai thật cho ta.”

Thủy Khanh: “…”

Nàng từ nhỏ không biết nói dối, bởi vì không cần thiết – các sư huynh đều lớn hơn nàng không ít, bình thường đều rất chiều nàng, ngoại trừ bài tập phải hoàn thành, những thứ khác, nàng muốn gì cũng có người dốc hết toàn lực kiếm cho, dẫu thỉnh thoảng phạm lỗi cũng không bị trừng phạt nặng.

Nhưng nàng chỉ ôm một tia hi vọng không từ bỏ mà đuổi theo, nếu nói thật ra, ngoại trừ khiến các sư huynh không từ bỏ ý định với nàng, lại cùng nhau thất vọng, thì còn tác dụng gì đâu?

Thủy Khanh cắn răng, quyết định tạm thời bịa chuyện, nàng vắt hết óc đến toát mồ hôi hột, mới hơi líu lưỡi nói: “Ban… ban nãy lúc chờ huynh, muội bay lên trời, nhìn thấy trong thôn đằng xa có huyết khí, liền hoài nghi là ma đầu lần này chúng ta cần tìm, bèn đuổi theo – nhị sư huynh cũng ở bên cạnh, chỉ là muội lúc ấy nhất thời nóng lòng, chưa kịp nói với huynh ấy – ừm, kết quả là đuổi tới gần Phù Dao sơn luôn. Đại sư huynh, huynh nói lần này liệu có thật sự là… tứ sư huynh không?”

Nàng vừa nói dối, tim vừa đập như điên, lời này có chút không đủ khí huyết.

Sâu lông kia cả buổi không ừ hữ gì, một lát sau, Nghiêm Tranh Minh thong thả nói: “Nhị sư huynh ngươi nói cách quá xa, hắn không cảm giác được có huyết khí.”

Bịa không tròn đã rất thảm rồi, bên kia lại còn có một tên phá đám!

Rốt cuộc, Thủy Khanh cùi không sợ ghẻ nói: “Được rồi, muội nói thật vậy, huynh phiền chết được! Muội qua mắt kim ti thiền của nhị sư huynh nhìn thấy một tiểu ca rất tuấn tú, là đuổi theo y mà đến.”

Nghiêm Tranh Minh: “Hửm?”

Thủy Khanh đột nhiên thông minh, lại bổ sung: “Thật đó, còn tuấn tú hơn huynh nhiều!”

Lời ấy một châm chọc trúng tử huyệt của chưởng môn sư huynh, quả nhiên, Nghiêm Tranh Minh không thèm nói chuyện với nàng nữa, sâu lông lại mềm nhũn nằm úp xuống, Lý Quân vội vàng nói một câu: “Đừng làm ẩu nữa, mau về đi.”

Sau đó, sâu lông tựa hồ dùng hết thanh khí, lại lần nữa hóa thành lá cây, cuốn thành một cục, rơi xuống khỏi người nàng.

Thủy Khanh cuối cùng đã thoát, thở phào nhẹ nhõm. Nàng ở tại chỗ quay người hóa thành một chú chim nhỏ bằng bàn tay, bay vào rừng cây, chuyên tâm tìm người.

Song ở Thục Trung lúc này, Nghiêm Tranh Minh lại nói với Lý Quân: “Khi đến ta thấy nơi đây có huyết khí, hiện tại huyết khí đã phá, khả năng là do người của Minh Minh cốc giải quyết. Nha đầu Thủy Khanh kia rất không biết xấu hổ, còn khuya ta mới tin nó coi trọng tiểu ca nào là có thể trở nên e thẹn, ấp a ấp úng như vậy. Nhất định là có chuyện gì rồi, chúng ta nên đi một chuyến, tránh để nó gây họa.”

Lý Quân cơ hồ bị mấy lời đầy lý lẽ này thuyết phục, liền nghe Nghiêm Tranh Minh phẫn nộ bất bình nói: “Lại còn ‘tuấn tú hơn ta nhiều’, cái đồ ăn cây táo rào cây sung này, đúng là mắt chó không biết vàng khảm ngọc – hừ, ta thật muốn xem thử.”

Lý Quân thở dài thườn thượt, cảm thấy trò khôn vặt của sư muội thật đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, một câu đã rước đại sư huynh tới.

Trình Tiềm bên kia tìm không thấy Phù Dao sơn, đành phải ẩn bội kiếm trên người đi, thu liễm chân nguyên như hàn sương, giả trang phàm nhân trà trộn vào thôn trấn lân cận.

Mấy năm nay thế gian tựa hồ thật sự ngày càng tệ, Trình Tiềm còn nhớ năm đó sư phụ lần đầu tiên dẫn họ xuống núi đi Đông Hải, khi ấy thôn trấn ven đường náo nhiệt hơn bây giờ nhiều.

Y tùy ý vào một khách đ**m, kêu bình trà, rồi lại đặt nước trà nóng hôi hổi kia qua một bên, chỉ gọi tiểu nhị lại hỏi: “Tiểu huynh đệ, ta muốn hỏi thăm một nơi.”

Tiểu nhị thấy y chi lan ngọc thụ, ăn vận lại sạch sẽ đẹp đẽ, dĩ nhiên muốn nịnh bợ, liền tiến lên cúi đầu khom lưng nói: “Công tử cứ hỏi.”

Trình Tiềm nói: “Ta nghe nói, từ nơi này về Đông không đầy ba mươi dặm có một ngọn tiên sơn, bèn đặc biệt đến tìm, nhưng không sao tìm thấy, muốn hỏi người địa phương các ngươi đường đi.”

Tiểu nhị nghe vậy sắc mặt trở nên hơi trịnh trọng, hắn ngắm Trình Tiềm trên dưới một phen, dè dặt hỏi: “Không phải ngài cũng là một trong các tiên nhân tu chân đó chứ?”

“Tiên với không tiên cái gì,” Trình Tiềm cười nói, “Ở nhà từng luyện hai bộ công pháp, đến bây giờ còn chưa nhập môn, há dám tự xưng là tu sĩ – nghe ý ngươi thì, chẳng lẽ có rất nhiều người đang hỏi thăm về ngọn núi ấy?”

Tiểu nhị vắt khăn lau lên vai, cười ha hả nói: “Chứ còn gì nữa, hai hôm trước mới có khách hỏi ta xong. Không giấu gì ngài, tiểu nhân là người địa phương sinh sống nơi đây, từ đời ông nội ta đã nghe truyền thuyết về tiên sơn bên kia, nhưng chưa ai từng thấy nó. Chỗ tiên nhân ở mắt thường thai phàm chúng ta làm sao thấy được?”

Trình Tiềm nói: “Theo ý ngươi, thì lui tới cũng có không ít tiên nhân, họ cũng đều không tìm thấy sao?”

Tiểu nhị cười nói: “Bằng không sao lại gọi là truyền thuyết, có điều phong cảnh bên đó không tệ, nếu công tử muốn, đi dạo một chuyến giải khuây cũng tốt.”

Tiểu nhị nói xong muốn đi, Trình Tiềm vội gọi hắn lại: “Từ từ, tiểu huynh đệ, ngươi nói hai hôm trước cũng có người hỏi thăm, người đó đi đâu rồi? Ta nhanh chân đuổi theo, biết đâu có thể kết bạn.”

Tiểu nhị đáp: “Ta thấy họ đi trên quan đạo – nhưng mà công tử à, những người đó nhìn mặt không hiền lành gì, tựa hồ không dễ chọc, công tử đừng có dây vào.”

Trình Tiềm nghe vậy hơi giật mình, một đám người… có ý đồ với Phù Dao sơn, là muốn cái gì?

Y không đợi trà nguội đã đứng dậy đi, con đường này, Trình Tiềm chỉ mới đi qua đúng một lần, còn là năm đó khi xuống núi.

Bởi vì mấy cỗ xe ngựa như muốn gả chồng của đại sư huynh không đi được đường nhỏ, họ chỉ có thể rêu rao trên quan đạo. Khi ấy đừng nói ngự kiếm, ngay cả ngựa y cũng cưỡi chẳng xong, lại còn luôn muốn nhất tâm nhị dụng luyện công, khiến sư phụ dọc đường toàn phải chú ý…

Trình Tiềm hóa thành một luồng hàn sương, yên ắng lướt qua trên quan đạo, chỉ cảm thấy nơi đây một gốc cây ngọn cỏ đều là hồi ức.

Y đuổi theo chừng hơn hai mươi dặm, đột nhiên dừng chân, gần như không giảm tốc độ. Trình Tiềm hiểm càng thêm hiểm thu lại một bước cơ hồ đã bước ra – chỉ thấy ngõ nhỏ có hai tảng đá đứng đối nhau, bố cục rất cố ý, như là người làm, trên khắc phù chú không dễ phát hiện.

Hai phù chú đối nhau này hình thành một tấm lưới, cắt đường lớn từ chính giữa – chỉ cần có ai đi qua, tất nhiên sẽ kinh động người bày phù chú.

Trình Tiềm nhíu mày, tụ chân nguyên vào mắt, phóng nhãn nhìn. Chỉ thấy nơi đây hiển nhiên đã bị người ta bày ra một thiên la địa võng phù chú l*ng phù chú – hòn đá ven đường, mặt đất, thậm chí mộc bài dài ngắn không đều giữa cây xanh bóng mát, cơ hồ mỗi bước đều là bẫy.

Y đảo mắt qua bốn phía, trong lòng chợt bùng lên một ngọn lửa vô danh – rốt cuộc là ai làm trò lén lút dưới chân Phù Dao sơn?

Nhưng cáu thì cáu, Trình Tiềm vẫn không tùy tiện thả ra thần thức. Y đi hai bước lui một bước mà vòng qua mỗi một chỗ phù chú, tiếp tục đi về phía trước, càng đi càng kinh hãi, dù chưa thả thần thức ra, y lại mơ hồ có thể cảm giác được người khắc phù chú tu vi tuyệt không yếu, chỗ khởi thừa chuyển hợp của phù chú kia thỉnh thoảng còn phả ra một chút huyết khí, đủ thấy tu luyện khả năng không thuộc công pháp đường ngay.

Tu sĩ bình thường kỳ thực không cấm sát sinh, nhưng thông thường không phải giết cho vui, trong lòng không hiếu sát, cho dù gánh mấy mạng người, cũng sẽ không lưu lại huyết khí. Ma tu lại khác, năm đó khi Trình Tiềm mới nhập môn, từng không biết trời cao đất dày xem qua ba ngàn ma đạo trong Cửu Tầng kinh lâu, tự cho là mấy cái này với chính đạo không có gì khác biệt, còn đem chuyện này đi hỏi sư phụ. Tận tới bây giờ y mới minh bạch, giữa hai bên nhìn như tương tự, nhưng thực chất một trời một vực.

Chính đạo lấy câu thông thiên địa để nhập môn, chú ý thổ nạp thanh khí thiên địa cô đọng chân nguyên, bản chất của ma đạo lại là thôn tính, vào mà không ra. Cứ thế thanh trọc không phân, tiến cảnh mặc dù một ngày ngàn dặm, song thời gian hơi dài sẽ trệ nạp lệ khí, dù chưa bao giờ dính máu, trong phù chú lưu lại tự nhiên cũng sẽ có huyết khí.

Kẻ tu ma đạo, một khi phá giới gặp máu, cả đời này tất nhiên không thể vãn hồi, cũng không ai có thể kéo hắn trở về – cho nên ma tu tự cổ hiếm thấy ai có thể thành đại đạo.

Kẻ nhập đạo này, nhất định phải có chí nguyện bát gạo thổi nốt, chết cũng không quay đầu.

Dẫu là Trình Tiềm, muốn băng qua lưới phù chú nguy hiểm này, cũng phải hao phí không ít công phu. Song y không thấy “một đám người” mà tiểu nhị nói, khi Trình Tiềm cẩn thận vòng qua bẫy rập, lẻn vào trong trận, y nhìn thấy một mảnh đất trống, một nam tử thân hình cao lớn đưa lưng về phía y.

Xung quanh người nọ phúc xạ ra một vòng thần thức mạnh mẽ, lại đầy vẻ kiêu ngạo “bát hoang lục hợp, duy ngã độc tôn”, làm nơi đây bị huyết khí lượn lờ bao phủ. Trình Tiềm nhất thời chưa biết người này nông sâu ra sao, lắc mình nấp ra sau một gốc đại thụ, một lần nữa thu lại hết sinh khí của mình, cả người phảng phất đã thành một vật chết.

Nam nhân đưa lưng lại tựa hồ đang bày trận gì, bày nửa chừng, hắn đột nhiên trở nên khác thường.

Chỉ thấy người này toàn thân căng thẳng như lâm đại địch, thấp giọng lẩm nhẩm một đoạn gì đó như độc thoại. Sau đó, hắn đột nhiên nổi điên với hư không chẳng có cái gì, đập mặt đất rung “bình bịch”, như điên như cuồng mà quát to một tiếng: “Ngươi dám!”

Quát xong, nam tử kia lại phảng phất như một con rối gỗ đột nhiên bị giật dây, sau khi cứng ngắc một chớp mắt, hắn chợt dừng giãy giụa, miệng phát ra một chuỗi tiếng cười âm trầm như cú đêm, tự hỏi tự đáp: “Ta có gì mà không dám, phế vật.”

Trình Tiềm cau mày – Niên Đại Đại cũng tự hỏi tự đáp, nhưng chỉ có vẻ buồn cười, đặt vào ma tu này, thực sự khiến người ta sởn gai ốc.

Ngay sau đó, nam tử nọ gầm lên một tiếng, lại ở ngay tại chỗ tự hại mình – hắn chưởng một phát vào ngực mình, chưởng tâm ẩn hàm tiếng sấm, vậy mà không nương tay chút nào. Liền lập tức, hắn lại từ ngực dâng lên một cụm hắc khí, đập thẳng vào chưởng lực đánh mình, cũng không biết là hắn một chưởng đả thương ngực, hay hắc khí trên ngực đâm bị thương bàn tay, dù sao thì trước tự tổn một vạn, sau tự tổn tám ngàn.

Nam nhân kia lảo đảo hai bước, hộc ra một búng máu.

Trình Tiềm thầm nghĩ: “Đây là bệnh gì vậy?”

Đúng lúc này, không xa đột nhiên truyền đến một tiếng la hoảng hốt. Chỉ thấy ngoài rìa phù chú đại ma này bày bị chạm tới, pháo hoa bắn lên, trong khoảnh khắc, vô số bạch cốt trảo nhiễm huyết từ dưới đất chui lên, hóa thành xiềng xích lạnh lẽo, trói chặt người nọ, thô bạo cách không ném tới, nện mạnh xuống đất.

Quỷ xúi quẩy này chính là Thủy Khanh.

Nàng không liệu được Trình Tiềm sẽ trà trộn vào phàm nhân, đã dùng hình thái chim tìm kiếm trong núi rừng lân cận không biết bao lâu, thời gian càng dài lại càng thất vọng, thực sự đã mệt lử cả thể xác lẫn tinh thần, bấy giờ mới bất cẩn lao vào tay đại ma đầu.

Chớp mắt bị bắt, nàng đột nhiên biến thành hình người toan tính phản kháng, lại phát hiện tu vi của mình bị ma khí áp chế gắt gao.

Thủy Khanh ngã lộn nhào, suýt nữa mở miệng chửi bới, song rốt cuộc nhịn xuống không chọc giận đối phương. Nàng biết trên người mình nhất định có thứ bảo mệnh các sư huynh bỏ vào, lập tức tái mặt không lên tiếng, vừa cuộn mình dưới đất giả chết, vừa toàn lực ngăn cản ma khí xâm lấn.

Thủy Khanh nghĩ không sai một chút nào, chớp mắt bị xiềng xích trói chặt, một sợi dây cột tóc sau đầu nàng liền đứt, trong đó có một tấm khôi lỗi phù Nghiêm Tranh Minh bỏ vào, cũng chính là khôi lỗi phù đó không để nàng bị xiềng xích đâm xuyên qua.

Khôi lỗi phù của nguyên thần tu sĩ hoàn toàn không thể vơ đũa cả nắm với bán thành phẩm năm đó Trình Tiềm tặng Tuyết Thanh. Nghiêm Tranh Minh và Lý Quân đã tìm đến gần, khôi lỗi phù vừa phá, Nghiêm Tranh Minh tức thì tỏa định vị trí của nàng, ngay lập tức cùng Lý Quân chạy tới.

Mà Trình Tiềm trốn ở một bên thì đã hoàn toàn không nhận ra Thủy Khanh, con gái lớn thay đổi hẳn, một đứa trẻ miệng hôi sữa thành đại cô nương, đôi khi ngay cả dáng dấp ban đầu cũng thay đổi đến long trời lở đất, huống chi nàng lại thu cánh vào.

Trình Tiềm hoàn toàn không biết gì về lai lịch của nàng, liền không lộ diện, đứng ngoài xem biến.

Đúng lúc này, Thủy Khanh đột nhiên cảm thấy xiềng xích trên người chợt lỏng ra, nghe thấy đại ma đầu kia lại kích động kêu lên: “Cô nương, cô mau đi đi!”

Thủy Khanh sửng sốt, còn chưa kịp cao hứng, xiềng xích lại đột nhiên siết chặt, đại ma đầu thay đổi ngữ khí, âm trầm nói: “Chẳng qua là một tiểu yêu trăm năm… khốn nạn!”

Chỉ thấy đại ma đầu nọ chợt giơ tay trái ra, năm ngón thành trảo, muốn chộp xiềng xích kia, tay phải lại nắm chặt cổ tay trái, tựa hồ ngăn cản mình làm như vậy, giọng nói thứ nhất lại quát: “Đừng giả chết nữa! Đi mau lên, ta không gượng được bao lâu đâu!”

Thủy Khanh từ thuở chào đời lần đầu tiên gặp ma tu thần thần thao thao như thế, rốt cuộc không nhịn được ngẩng đầu lên, muốn liều mạng mở mang kiến thức.

Vừa ngẩng đầu thì ngay cả chạy nàng cũng quên luôn.

Chỉ nghe nàng ngơ ngác gọi: “Tứ sư huynh?”

Đại ma kia hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt dữ tợn, ngũ quan đều đã vặn vẹo đến biến hình, song nàng vẫn nhận ra ngay, người đó chính là Hàn Uyên – Hàn Uyên họ đi khắp Cửu Châu mà tìm không thấy!

Nàng kêu ra, Hàn Uyên tựa hồ ngây ngẩn cả người. Sắc mặt hắn dịu đi, ánh mắt dừng ở mặt Thủy Khanh, vừa như khó lòng tin nổi, vừa như hoảng loạn, lại vừa như trốn tránh, một lúc lâu môi mới hơi run run, nói khẽ: “Ngươi, ngươi chẳng lẽ là… tiểu sư… A!”

Hắn còn chưa dứt lời, ma khí trên người lại đột nhiên tăng vọt, cả người cơ hồ hóa thành một cụm sương đen.

Giọng nói âm lãnh lại vang lên: “Thì ra ngươi chính là Hàn Đàm, thật là được không phí công phu!”

Hai chữ “Hàn Đàm” vừa ra khỏi miệng, đồng tử Trình Tiềm đột nhiên co lại, y chẳng để ý gì khác nữa – người chưa đến, bóng kiếm như hàn sương đã đến, nhất tề chặt đứt xiềng xích trói Thủy Khanh mà cùng lúc đó, một tiếng huýt dài truyền tới, cả mặt đất ầm ầm chấn động, phù chú Hàn Uyên bày ở ngoại vi bị người ta dùng kiếm khí cực bá đạo phá tan.

Lập tức, một bóng người như gió lướt tới trước mắt, kiếm khí kia như Thái Sơn đè xuống đầu chém về phía Hàn Uyên.

Thủy Khanh thét to: “Đừng! Tứ sư huynh…”

Trong tích tắc, đã không để cho Trình Tiềm nghĩ kỹ quy củ sư môn gì, giữa cảnh hỗn loạn, y theo bản năng bảo vệ Hàn Uyên, giơ tay đón nhát kiếm này.

“Mãn nguyệt của Thịnh cực nhi suy” gặp “Thanh vân trực thượng của Bằng trình vạn lý”.

Kiếm trên tay người vừa tới lại có một chỗ hổng, vừa vặn kẹp hai thanh kiếm chung một nguồn vào nhau.

Nhất thời, mọi người đều sững sờ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here