Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 52

0
50

Chương 52

Lý Quân nghe thế sửng sốt, nụ cười trên mặt lập tức tối đi, hỏi: “Sao, muội còn nhớ tiểu sư huynh cơ à?”

“Dĩ nhiên nhớ,” Thủy Khanh không phục nói, “Muội không chỉ nhớ huynh ấy về sau như thế nào, còn nhớ cả hồi nhỏ cơ, tam sư huynh là thương muội nhất – hơn nữa, dù muội thật sự không nhớ rõ, đại sư huynh vẽ huynh ấy gần trăm năm rồi, muội sẽ không nhận ra sao?”

Phù Dao phái mỗi một thế hệ đệ tử đều có truyền thống cất chân dung vào Cửu Tầng kinh lâu, dù hiện tại họ không thể quay về, Nghiêm Tranh Minh vẫn rất muốn lưu lại một bức cho Trình Tiềm. Đáng tiếc y sửa tới sửa lui, hết lần này đến lần khác, tới nay cũng chưa một bức thành hình.

Lý Quân cười nói: “Vô lương tâm, bọn ta không thương muội à?”

Hắn vừa nói vừa nhìn theo Thủy Khanh, nhưng người nọ chỉ thoáng qua một chút, chẳng nhìn thấy gì.

“Tiểu sư huynh muội từ nhỏ ngoại hình đã đoan chính, mà người đẹp nhìn kỹ có thể đều hơi giống nhau, không có gì phải ngạc nhiên cả,” Lý Quân dừng một chút, lại dặn dò, “Đúng rồi, nhớ đừng nói chuyện này với đại sư huynh, cẩn thận y lên cơn đó.”

Thủy Khanh thuận miệng đáp, mắt lại đảo không ngừng, không biết xấu hổ suy tính trong bụng: “Tiểu ca thật thuận mắt, hồi nữa ta nhất định phải đi làm quen mới được.”

Nàng vừa nghĩ thế, tự dưng liền có chút không chờ được, sải cánh bay lên giữa trời, phàn nàn: “Sao đại sư huynh còn chưa về, định ở rể Minh Minh cốc gì đó luôn hả?”

Không cần sử dụng chân nguyên, Thủy Khanh trời sinh có thiên lý nhãn, tùy tiện nhìn qua là có thể thấy động vật cách mấy chục dặm. Nàng không mục đích thoáng nhìn bốn phía, đột nhiên trông thấy đằng xa có một đạo kiếm quang như sương lạnh phóng lên cao, theo kiếm quang kia, Thủy Khanh mới chú ý tới, bốn bề nơi ấy lại bao phủ một dải huyết khí không dễ phát hiện.

Không biết là kiếm khí của ai, trong khoảnh khắc kéo lên một dải sương lạnh, cuồn cuộn như hải triều, tựa gió mát quét lá rụng, quét sạch huyết khí ấy. Tiếp đó, một cụm hắc vụ dày đặc chạy tứ tán, chớp mắt liền biến mất ở bốn phương tám hướng.

Thủy Khanh nhìn cảnh ấy ngây ra.

Ký ức chưa hề phủ bụi cách thời gian vô tình tích tắc liền cuồn cuộn tới trước mắt, năm ấy trong tiểu viện hải đảo cuối thu, có một thiếu niên tựa hồ nhất thời hứng khởi, nghiêng đầu cười nói với nàng: “Tiểu sư muội, để ta cho muội xem thế nào là Hải Triều kiếm-“

Mang máng trước mắt.

Tim Thủy Khanh đập như điên.

Nàng đột nhiên sải cánh hết cỡ, phớt lờ Lý Quân kêu gào dưới đất, bay v*t về hướng kiếm quang nọ.

Lại nói về một kiếm kia – Trình Tiềm lúc ấy đuổi theo bóng đen mặt quỷ trên thi thể. Y từng chính mắt gặp đại quỷ tu Tưởng Bằng, lại tương giao nhiều năm với quỷ ảnh Đường Chẩn trốn từ trong Phệ Hồn đăng ra, thành thử hết sức quen thuộc với cỗ lệ khí không tan nổi của Phệ Hồn đăng, bóng đen vừa nhảy ra thì y liền cảm giác được.

Đồng thời trong lòng càng nghi hoặc hơn, quỷ ảnh bình thường đều là hồn phách thành hình hoặc nguyên thần, chứ ai lại như miếng giẻ lau vậy?

Bóng đen như giẻ lau kia trốn đi hơn mười dặm, chui đầu vào một sơn động.

Trình Tiềm chưa bước vào thì đã nghe thấy mùi máu nồng nặc trong sơn động. Y không tùy tiện đi vào, chỉ đứng ở cửa động phân ra một thần thức – đến nguyên thần tu sĩ rồi, thần thức thả ra, phương viên trăm dặm đều có thể nằm trong mắt y không ẩn trốn được.

Thế nhưng, trong sơn động này phảng phất ngưng kết một màn sương mù dày đặc, Trình Tiềm chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy sâu trong sơn động tựa hồ có cái gì. Ngay khi y cẩn thận đảo quanh cửa động, bỗng nhiên nghe thấy không xa đằng sau truyền đến tiếng người không hề che giấu – Niên Đại Đại vẫn to mồm như mọi khi, cất cao giọng nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi nói lúc ấy thi thể ở ngay gần đây sao?”

Một giọng nói hơi trẻ hơn đáp: “Đúng vậy, lúc ấy toàn thôn chúng tôi đều nhìn thấy bóng trắng kia ở chỗ này.”

Trình Tiềm cau mày, lập tức ẩn thân hình mình đi, đứng ở một bên nhìn hai người kia đi đến cửa sơn động. Y từng gặp Lục Lang vài lần, trong ấn tượng đó là một thiếu niên cảm xúc lộ rõ, thế nhưng lúc này, Lục Lang dẫn Niên Đại Đại vào sơn động thần sắc lại hết sức đờ đẫn, nhìn kỹ mới thấy ánh mắt gã u ám, trong mắt như có sương mù xám xịt, càng tới gần cửa động thì sương mù kia càng dày đặc hơn.

Thấy đồ ngốc Niên Đại Đại mắt to vô thần này không mảy may phát hiện khác thường, ngu ngốc đi theo Lục Lang vào sơn động, Trình Tiềm không do dự nữa, lập tức thu liễm toàn bộ khí tức mà vào theo. Chân thân y do Tụ Linh ngọc biến thành, thu liễm sinh khí rất có nghề, dễ dàng hơn nhục thân tầm thường nhiều, tiện bề giả chết bất cứ lúc nào.

Niên Đại Đại vừa đi vừa nói chuyện: “Ngươi đừng nói, sơn động này quả thật giống như từng có người chết, nghe như có mùi tanh ấy.”

Trình Tiềm không xa không gần nghe thế trong lòng thật bất lực – khả năng tra xét thật tuyệt.

Lục Lang không trả lời, hai mắt đăm đăm dẫn đường ở đằng trước. Bước chân thiếu niên giẫm xuống đất, khoảng cách một lúc lâu chẳng mảy may thay đổi.

Niên Đại Đại: “Tiểu huynh đệ?”

Vẫn không nghe thấy trả lời, Niên Đại Đại rốt cuộc hơi sợ, không nhịn được hô lên như để thêm can đảm: “Sư thúc! Trình sư thúc, người có ở bên trong không? Trình…”

Gã ngừng bặt, trợn mắt há mồm đứng lại như thể bị rút lưỡi – con đường nhỏ chật hẹp phía trước đã đến cuối, Lục Lang dẫn đường đột nhiên im lặng ngã xuống, tình cảnh trong sơn động sáng rõ trước mắt.

Chỉ thấy nơi đây bày một vật cao hơn một người, hình dạng cây đèn, miệng rộng cổ dài, dưới cổ khắc chi chít phù chú, nối với mặt đất, chú văn màu máu trải đầy trong phạm vi mấy trượng.

Phù chú không hề đáng sợ, dẫu có đáng sợ thật, với năng lực kém cỏi của Niên Đại Đại cũng chẳng nhận ra môn đạo gì. Dọa gã ba hồn rơi mất bảy phách chính là, trong cây đèn kia không phải dầu thắp, mà là một bể máu, máu chẳng biết bị cái gì khuấy, không gió tự trôi, vô số xương cốt lềnh bềnh bên trong, cả sơn động tanh tưởi xộc trời.

Trình Tiềm lặng lẽ theo tới nhíu mày, y vừa nhìn đã nhận ra, đây vậy mà là Phệ Hồn đăng.

Hơn nữa, hình như còn là ngọn ngày trước bị Bắc Minh quân phá hủy.

Ngay khi y cẩn thận quan sát phù chú dưới Phệ Hồn đăng, một bóng trắng đột nhiên không hề báo hiệu từ trong huyết đăng bay ra, làm người ta không kịp đề phòng mà chui tọt vào thân thể Lục Lang.

Thiếu niên kia cuộn mình dưới đất thành một tư thế kỳ dị, sau đó đột nhiên nhảy bật lên, hung tợn bóp cổ Niên Đại Đại. Niên Đại Đại thân là tu sĩ, trọng kiếm đã trên tay, khoảnh khắc ấy vốn có thể chống cự, song vừa nhìn thấy gương mặt thiếu niên của Lục Lang, gã lại sinh ra lòng dạ đàn bà, nghĩ: “Đứa trẻ này là một phàm nhân, ta chém một nhát, gã vị tất còn mạng.”

Chỉ do dự giây lát, Niên Đại Đại đã lỡ mất thời cơ cuối cùng. Ma khí chớp mắt liền hoàn toàn xâm nhập trong cơ thể Lục Lang, da thịt vốn trơn nhẵn trên mặt thiếu niên kia bóc ra từng mảng, xương tay vặn vẹo như rắn, bị ma khí khổng lồ đẩy một bên dài một bên ngắn, xương ngón tay dị dạng chọc thủng da thịt chui ra, giơ lên chỉ thẳng ấn đường Niên Đại Đại, giọng khàn khàn lẩm nhẩm: “Tụ u minh chi âm, dung huyết khí ngàn người, hóa vạn thần hồn, quỷ đạo độc tôn…”

Niên Đại Đại đầu đau như búa bổ, ba hồn bảy phách nhất tề chấn động, cảm giác thân xác mình lại sắp giữ không được hồn phách, nó sắp sửa bay ra từ ấn đường rồi.

Trên mặt “Lục Lang” kia lộ ra nụ cười gằn: “Hồn đăng tái… Kẻ nào!”

Một đạo kiếm quang sáng như tuyết đánh tới, không hề nương tay đập xuống đầu “Lục Lang” kia. Lục Lang làm phép rút hồn chợt bị cắt ngang, suýt nữa bị Phệ Hồn đăng phản phệ, bất đắc dĩ bỏ Niên Đại Đại qua một bên, lập tức gầm lên một tiếng tê tâm liệt phế.

Trình Tiềm từ chỗ không người rút kiếm đi ra, còn đang cúi đầu xem phù chú phía dưới Phệ Hồn đăng, thong thả mở miệng: “Sao thế, Tưởng tiền bối, năm đó Bắc Minh quân lấy một hồn tông hủy Phệ Hồn đăng, mà ngươi vẫn chưa bị diệt hết hình thần à? Xem ra quỷ đạo đối với chuyện hồn phách quả nhiên có chỗ độc đáo, ngươi đây là… Ồ, chẳng lẽ muốn tạo lại Phệ Hồn đăng?”

Vừa nhìn thấy Phệ Hồn đăng, Trình Tiềm trước tiên nhớ tới Tưởng Bằng, lại nghe hắn mở miệng, tức khắc cảm giác càng giống hơn, chỉ không cách nào xác nhận thôi.

Phù chú trên mặt đất phức tạp kinh người, ngay cả Trình Tiềm nhất thời cũng khó mà hoàn toàn thông suốt. Bởi vậy y cố ý kéo dài giọng, giả bộ định liệu trước, không hề có căn cứ mà thuận miệng nói bừa, muốn mượn nói chuyện kéo dài một lát, để y có thể ghi nhớ hết phù chú dưới đất.

Ai ngờ vừa nói ra lời này, “Lục Lang” kia vậy mà sắc mặt đại biến, gầm lên một tiếng lao tới Trình Tiềm, như là bị nói trúng bí mật gì, chuẩn bị giết người diệt khẩu.

Trình Tiềm xoay người tránh vài đạo hắc khí, trong bụng đột nhiên giật mình – người này lại thật sự là Tưởng Bằng? Hắn vậy mà thật sự đang luyện Phệ Hồn đăng?

Dù cho Tưởng Bằng vốn là đại ma tuyệt thế, bám vào người phàm nhân, lại không có Phệ Hồn đăng và quỷ ảnh kề bên, với tu vi của Trình Tiềm hiện giờ, cũng sẽ chẳng coi hắn ra gì. Đặc biệt là Tưởng Bằng này rõ ràng đã mất đi lý trí, hệt như một con chó điên vậy.

Tình hình trước mắt của người này quả thực một trời một vực với đại ma năm đó ở trên Đông Hải khiến một loạt môn phái mất hết uy phong. Chủ ý giả bộ ác quỷ quấy phá, dụ dỗ tu sĩ xung quanh như vậy… Thật sự là chính hắn nghĩ ra sao?

Trình Tiềm đột nhiên sởn gai ốc, quỷ đạo rốt cuộc là đạo gì?

Rốt cuộc là người lấy Phệ Hồn đăng làm đồ dùng, hay Phệ Hồn đăng biến người thành quỷ?

Năm đó rốt cuộc là ai dẫn Tưởng Bằng vào quỷ đạo?

Trình Tiềm lập tức không hạ tu vi xuống nữa, lấy y làm trung tâm, sương lạnh dần dần bao phủ cả sơn động, nhưng vẫn không cách nào đến gần Phệ Hồn đăng kia.

Tưởng Bằng bị hàn khí kích, vậy mà tìm về vài phần thần trí, lui ra sau nửa bước, cảnh giác nhìn Trình Tiềm: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Trình Tiềm lạnh lùng đáp: “Người thanh lý môn hộ.”

Dứt lời kiếm quang kia như hàn tinh phóng tới Tưởng Bằng, dùng là Phù Dao mộc kiếm. Trên mặt Tưởng Bằng thoáng qua vẻ kinh ngạc, ngay lập tức, hắn chọc tay vào người Lục Lang, rút sống một khúc xương sườn. Khúc xương đầm đìa máu kia ở trong tay hắn biến thành một thanh trường kiếm phiếm hắc khí, tế đến không trung, tức thì hóa thành mười quỷ ảnh tàn khuyết, ngoài mạnh trong yếu muốn vây quanh Trình Tiềm.

Niên Đại Đại mới nghỉ một hơi thấy tình cảnh này suýt nữa lại ngất xỉu, dùng giọng nói bị bóp thành cái chiêng vỡ gào lên: “Cẩn thận!”

Trăm năm tu hành, không ngờ người thứ nhất thử kiếm, lại là sư bá đồng môn.

Cái gì run rủi đây?

Bội kiếm tầm thường trong tay Trình Tiềm đột nhiên phình lên ba thước, không gì địch nổi, coi lũ quỷ ảnh đó nhất loạt như vô vật, bễ nghễ không bị ngăn trở mà chỉ thẳng Tưởng Bằng.

Kiếm đến từ sư môn đem một cỗ áp lực không gì sánh được trùm xuống đầu Tưởng Bằng, trong chớp mắt, đại ma đầu này rốt cuộc sinh ra dao động. Dao động rất nhẹ này mới vừa thò đầu ra, thì vòng phù chú như thiên y vô phùng của Phệ Hồn đăng tức khắc có sơ hở, phù chú đỏ tươi bị một đạo hàn sương đánh thẳng vào – thì ra Trình Tiềm vừa rồi chỉ giương đông kích tây, mục tiêu của y là Phệ Hồn đăng.

Chỉ nghe y khẽ quát một tiếng: “Phá-“

Cả sơn động chợt như sắp sập, Phệ Hồn đăng luyện thành nửa chừng lại bị Trình Tiềm chém làm đôi, hàng vạn hàng ngàn quỷ hồn giam trong hồn đăng tranh nhau chạy trốn, cuốn thành một đạo hắc vụ, huyết khí nồng nặc bị y dùng kiếm khí khều lên, cuồn cuộn chốc lát, ầm ầm nổ tung.

Một tiếng nổ lớn suýt nữa chấn Niên Đại Đại ngất xỉu đi, một lúc lâu mới tỉnh táo lại, chỉ thấy một góc sơn động đã sập, ánh mặt trời rọi vào, vạn hạnh núi này còn có thể cầm cự được, chưa chôn sống họ. Phệ Hồn đăng một lần nữa bị hủy, U Đàm trưởng lão đã tra kiếm vào vỏ, hờ hững đứng đó, nhìn Lục Lang như huyết nhân nằm dưới đất.

Niên Đại Đại bò lê bò càng chạy đến bên cạnh Trình Tiềm: “Sư thúc… đây…”

“Chính chủ chạy rồi.” Trình Tiềm nói, giơ tay ra hỏi Niên Đại Đại, “Có đan dược trị thương không?”

“Có có!” Niên Đại Đại vội sờ soạng trên người, lấy ra một lọ đan dược nhỏ, đang tính vụng về đút cho Lục Lang hấp hối, thì bị Trình Tiềm giơ tay cản. Chỉ thấy viên thuốc kia rơi vào bàn tay y tức khắc hóa thành sương mù, mềm nhẹ chảy vào thân thể Lục Lang.

Đan dược Thục Trung thường có chỗ độc đáo, dựng sào thấy bóng, ánh mắt đã rời rạc của Lục Lang ngưng tụ một lần nữa. Thiếu niên này mặt mày gồ ghề, tay một dài một ngắn buông thõng bên người, ngực thiếu một xương sườn, để lại một miệng máu tối om, trông rất ghê người.

Niên Đại Đại không nhịn được hỏi: “Sư thúc, gã còn sống được không?”

Trình Tiềm cúi nhìn thiếu niên hấp hối, Lục Lang bấu bàn tay biến dạng xuống đất, hai mắt trừng thật to, bên trong lại có mong muốn sống sót gần như dữ tợn.

Trình Tiềm nói: “Vậy phải xem gã có muốn sống thế này không.”

Niên Đại Đại còn chưa ngộ ra ý câu này là gì, đã thấy Trình Tiềm đột nhiên từ bàn tay đánh ra ba đạo hàn khí, tựa ba cây đinh, không chút lưu tình đinh vào Bách Hội, Đan Điền và Túc Để của Lục Lang. Lục Lang há to miệng, song ngay cả âm thanh cũng chẳng phát ra, cả người co giật dữ dội, để lại một vết máu dài thượt trên mặt đất.

“Phàm nhân thân tử tất hồn tiêu, cho nên ta đinh hồn phách gã trong nhục thân này, nếu qua được hai canh giờ, ngươi hãy đưa gã về Minh Minh cốc, nhờ lệnh tôn dẫn gã đến chỗ Đường Chẩn chân nhân,” Trình Tiềm nói, “Không qua được, thì ta cũng chẳng có biện pháp – ta còn chút việc phải làm, không tiện dẫn ngươi theo, có duyên sẽ gặp lại.”

Nói xong, y quay người hóa thành một làn khói nhẹ, cứ thế lòng như lửa đốt mà đi.

Niên Đại Đại: “A! Sư thúc! Chờ chút!”

Gã nhảy vọt lên muốn đuổi theo, song không đành lòng bỏ lại Lục Lang đã ngất đi, đành phải đảo quanh tại chỗ như lừa kéo cối xay. Đột nhiên, một ngọn liệt hỏa như lưu tinh lao vào sơn động, rơi xuống đất hóa thành người. Niên Đại Đại sợ hãi rụt đầu, thấy người tới lại là một nữ tử mỹ mạo, thế là hơi xấu hổ chào hỏi: “Cô, cô nương, cô…”

Xông vào là Thủy Khanh, nàng đảo mắt nhìn quanh, giậm chân nói: “Người đâu?”

Niên Đại Đại lắp bắp hỏi: “Ai, ai cơ?”

Thủy Khanh tiến tới túm áo Niên Đại Đại, sức mạnh vô cùng mà nhấc bổng cả người gã lên, hỏi một tràng như liên châu pháo: “Người khi nãy sử kiếm ở đây đâu rồi?”

Niên Đại Đại mặt đỏ bừng lên, khó khăn phun ra hai chữ: “… Đi rồi.”

“Đi đâu?”

Niên Đại Đại vẻ mặt khổ sở, ra sức giãy giụa muốn cứu cổ mình: “Ta không biết cô nương à, đó là trưởng bối bỉ phái, y muốn đi đâu nào có báo cáo ta?”

Thủy Khanh ném gã xuống, quay người bỏ đi, nghĩ một chút, đột nhiên quay lại, ép hỏi: “Ngươi thuộc môn phái nào? Y là trưởng bối gì của ngươi?”

Niên Đại Đại ho một lát, vẫn tốt tính đáp: “Quanh đây cũng chỉ có mỗi Minh Minh cốc thôi. Đó là U Đàm trưởng lão phái ta, bế quan gần năm mươi năm, chỉ vừa mới xuất quan. Đây là lần đầu tiên y xuất cốc, cô nương, nhất định là cô nhận nhầm rồi…”

Thủy Khanh ngắt lời gã: “Y tên gì?”

Niên Đại Đại thấy nàng khăng khăng một mực, liền thở dài, song vẫn thành thật đáp: “Trình…”

Chữ sau vẫn chưa nói ra, Thủy Khanh đã lại lần nữa hóa thành một vầng lưu hỏa, không hề ngoảnh đầu mà đuổi theo.

Bế quan năm mươi năm, vừa mới xuất cốc, nếu đó thật sự là tiểu sư huynh, thì y sẽ đi đâu? Ngoại trừ Phù Dao sơn, Thủy Khanh không nghĩ ra nơi nào khác.

Nàng vừa đuổi theo vừa khóc, kỳ thực chính bản thân cũng không hiểu việc này rốt cuộc có gì mà khóc, nhưng nước mắt cứ tự dưng không ngừng được. Nước mắt vừa từ trên mặt rơi xuống, lập tức lại sẽ gặp lửa hóa thành hơi nước.

Thủy Khanh lúc thì hận không thể khoe cho cả thiên hạ đều biết, lần lượt đưa tin cho đại sư huynh nhị sư huynh và Giả Thạch đại ca, lúc lại không dám, sợ đây chỉ là một giấc mơ ban ngày như hoa trong gương trăng đáy nước mà thôi.

Nàng thậm chí không dám nghe tiểu tử ngốc kia nói hết tên người đó.

Trong trăm năm này, tam sư huynh đã thành vảy ngược của chưởng môn sư huynh, không ai được phép nhắc tới, đôi khi trong lời nói của ai hơi ánh xạ một chút, cũng có thể khiến y nổi cơn tam bành.

Nhưng y một mặt không cho người ta nhắc, một mặt lại tự mình làm cái nhẫn ảo ảnh đồng tiền, thường xuyên thả ra để tự ngược đãi mình. Còn hết lần này tới lần khác vẽ chân dung người nọ, mỗi khi vẽ xong, đều ngây người nhìn một hồi, lại phất tay hủy đi.

Thủy Khanh biết nguyên do việc này, bởi vì y không muốn để người trong tranh vĩnh viễn ở lại thời thiếu niên, song lại bất lực.

“Người chết có thể sống lại không?” Nàng nhủ thầm trong lòng, “Không thể nào, dẫu là nguyên thần tu sĩ, chuyển thế cũng không còn là người trước kia, huống chi tam sư huynh khi đó còn chưa đầy mười bảy tuổi, cách nguyên thần tới mười vạn tám ngàn dặm.”

Thủy Khanh cảm thấy nàng sắp bị chính mình thuyết phục, thế nhưng đôi cánh lại hoàn toàn không nghe sai sử, vẫn không chùn bước hướng về Phù Dao sơn.

Nàng nghĩ không sai chút nào, mục tiêu của Trình Tiềm quả thật là Phù Dao sơn. Gặp lại Tưởng Bằng, làm y một lần nữa nhớ tới ân oán như câu đố của Phù Dao sơn thế hệ trước, trong lòng mơ hồ có dự cảm rằng, làm rõ những việc đó, là y có thể tìm được mấu chốt để chấn hưng môn phái.

Vì sao Phù Dao sơn không thể trở thành Minh Minh cốc thứ hai?

Dọc đường, Trình Tiềm đã có vô số chuẩn bị trong lòng, nghĩ đến tình huống xấu nhất. Phù Dao sơn liệu có thể đã thành một ngọn núi hoang? Cửu Tầng kinh lâu của họ, trận pháp tối tinh diệu và vô số phù chú bản hiếm, phải chăng đã bị kẻ nào chiếm làm của riêng?

Thế nhưng, y tuyệt đối không ngờ được là, những việc này đều không xảy ra, y vậy mà chẳng tìm thấy đường quay về Phù Dao sơn nữa.

Năm đó Mộc Xuân chân nhân đưa Trình Tiềm về môn phái, là dẫn y từng bước một đi lên, Trình Tiềm cảm thấy vô luận thế nào mình cũng không thể tìm không được Phù Dao sơn, song y mã bất đình đề ngự kiếm đi suốt một ngày một đêm, dựa theo ký ức tìm tới tìm lui ba lần, rốt cuộc không thể không thừa nhận, Phù Dao sơn… tự dưng chẳng thấy đâu nữa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here