Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 51

0
48

Chương 51

Trình Tiềm mới ra khỏi cốc chưa đến hai bước, bỗng nhiên nghiêng đầu, giơ tay trảo một phát. Chỉ nghe “Ôi” một tiếng, một gã thanh niên khỏe mạnh từ trên một gốc đại thụ lối ra sơn cốc lăn xuống.

Người rơi xuống đất trước, hành lý sau lưng lại chậm một bước, vừa vặn đập vào đầu gã ta, trong bọc hành lý không biết đựng vật nặng gì, mà đánh lên sọ não phát ra một tiếng trầm trầm rõ to. Người trẻ tuổi ấy đương trường trợn ngược mắt, ngã chổng vó, giống như là chưa kịp xuất sư thì đã thăng thiên mất tiêu.

Trình Tiềm: “…”

Dù rằng trừ cốc chủ ra, Trình Tiềm cơ bản không biết một ai trong Minh Minh cốc – song phong cách riêng một ngọn cờ thế này không sai được, nhìn là biết môn hạ Niên cốc chủ.

Ngay khi y nhấc chân muốn đi, người trẻ tuổi ngất chốc lát từ từ tỉnh lại, nhìn thấy Trình Tiềm, vui mừng cơ hồ lộ rõ trên nét mặt, mang cục u to bằng nắm tay, lao tới dưới chân y, hô to: “Tiền bối! Ta đợi ngài ở đây nửa đêm rồi, tiền bối!”

Trình Tiềm cảm thấy lời này hơi kì kì, nghe như hẹn nhau bỏ trốn, trong đó một kẻ cặn bã còn thất ước vậy.

Y hắng giọng một tiếng: “Không cần khách khí… Ừm, cũng đừng gọi ta là tiền bối.”

Người trẻ tuổi ấy sửng sốt: “A, vậy thì Trình trưởng lão, ta đang muốn ra ngoài du lịch, cầu xin trưởng lão dẫn ta đi một chuyến… Ừm, ‘trưởng lão’ cũng không thích nghe à? Thế gọi là gì đây? Trình sư thúc! Không, ta nghĩ ra rồi! Trình… Trình… Trình sư phụ! Ta bái ngài làm sư luôn cho rồi?”

Trình Tiềm: “…”

Thấy người trẻ tuổi này thuận dốc xuống lừa muốn lạy, đương trường tính vốc một nắm đất vàng kính trà bái sư, Trình Tiềm vội vàng đỡ gã dậy: “Đừng, ta tạm thời không định nhận đồ đệ đâu. Ngươi ở trong cốc sư thừa là ai?”

Người trẻ tuổi tùy tiện nói: “Không có ai, vẫn đi theo cốc chủ luyện lung tung, cốc chủ là cha ta, ông ấy sẽ không để ý việc ta bái nhập môn hạ người khác đâu.”

Nghe đáp án không hề bất ngờ này, Trình Tiềm không nhịn được thản nhiên nói móc: “A, chẳng trách, đúng thật là hậu sinh khả úy.”

Người trẻ tuổi nghe vậy mừng lắm, còn tưởng rằng lời này là khen gã thật, vội khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, vãn bối còn rất nhiều chỗ phải học.”

“…” Trình Tiềm mệt mỏi bóp trán, hỏi, “Ngươi tên gì?”

Người trẻ tuổi ưỡn ngực hùng hồn đáp: “Niên Đại Đại!”

Kẻ dối trá hơn cũng không cách nào trái lòng khen cái tên này, Trình Tiềm hiện giờ rốt cuộc xác định, đầu óc Niên cốc chủ quá nửa là đã bị thứ gì bào qua.

Trình Tiềm không chịu nhận gã làm đồ đệ, Niên Đại Đại cũng không để ý, mặt dày mày dạn xách tay nải đuổi theo làm cái đuôi, gã vừa đuổi vừa trơ mặt ra hỏi: “Tiền… Trình sư thúc, chúng ta phải đi đâu?”

Đây rõ ràng là đang gợi chuyện, Trình Tiềm lười đếm xỉa tới gã, coi như không nghe thấy. Niên Đại Đại không để bụng, không được trả lời, gã bèn một mình đóng hai vai tự hỏi tự đáp: “Nói thừa, dĩ nhiên là đi đến mười lăm thành rồi – sư thúc, người đoán yêu ma quỷ quái trong mười lăm thành kia là cái gì?”

Lần này gã cũng không trông chờ Trình Tiềm để ý, dứt khoát lại tự trả lời: “Bất kể là thần thánh phương nào, tóm lại làm hại thôn xóm là không được, chúng ta phải trị nó!”

Trình Tiềm rốt cuộc quay đầu lại cắt ngang vở kịch một vai của gã, hỏi: “Ngươi tự tiện xuất cốc, cha ngươi gật đầu chưa?”

“Cha con không quản,” Niên Đại Đại nói, “Sư thúc, người yên tâm đi, Minh Minh cốc ta chỉ cần xuất sư rồi thì đều là thân tự do.”

Trình Tiềm hơi đau răng, không biết thể loại “sư” nào có thể thả cho tên này đi.

Niên Đại Đại lại hiếm được một lần hiểu sắc mặt y, hơi lúng túng giải thích: “Sư thúc thường niên bế quan, có thể không biết, môn quy phái ta luôn luôn là ‘tu vi không ở cao, có chút là được, chỉ cần ra ngoài không gây chuyện… Gây chuyện cũng không được báo sư môn’.”

Trình Tiềm tức khắc không thể đáp nổi.

Niên Đại Đại tiếp tục: “Nói tóm lại, đi du lịch, chính là phải ăn uống chơi bời, tiện thể trảm yêu trừ ma – A, đương nhiên là chỉ chọn hạng mình đánh thắng được mà trừ, đánh không lại phải nhường cho tiền bối lợi hại hơn.”

Trình Tiềm cúi đầu thoáng nhìn thanh kiếm cốc chủ tặng, đã minh bạch – hóa ra đây là dùng làm lộ phí ăn uống chơi bời dọc đường.

Bỗng nhiên, y nghĩ tới điều gì đó, không nhịn được một mình mỉm cười.

Niên Đại Đại tức thì ngây ra như một con vịt đực bị bóp cổ.

Bình thường bọn đồng môn trong Minh Minh cốc tụ tập lại, rỗi việc liền thích lấy U Đàm trưởng lão ra làm chủ đề bàn luận – đó phải là ai mới có thể một hơi thủ băng đàm bế quan suốt mấy chục năm? Đi ra liệu có thể ngay cả nói cũng không biết nói?

Người nào mới có thể chịu nhiều lần thiên kiếp như vậy, cuối cùng lông tóc vô thương?

Y quả thực không phải là người!

Niên Đại Đại mặc dù ở trước mặt Trình Tiềm độc thoại rất vui vẻ, nhưng xuất phát từ sự sùng bái nói không rõ đối với vị trưởng lão trẻ tuổi này, kỳ thực trong lòng gã vẫn rất căng thẳng, đôi chân ở dưới áo bào đã run cả buổi.

Trình Tiềm thấy sắc mặt gã dại ra, ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

Niên Đại Đại vội bấm mạnh mình một cái: “Con con con… Ôi, việc này…”

“Không cần căng thẳng, ta chỉ đang nhớ tới chưởng môn sư huynh của bọn ta, y hơi giống với cha ngươi,” Trình Tiềm hiếm khi sinh ra một chút hứng thú nói chuyện, “A, đương nhiên là ta nói cách nghĩ không khác mấy, chứ sư huynh ta vẫn có eo.”

Niên Đại Đại vội cười hì hì vỗ mông ngựa: “Không thể nào? Làm sao lại không khác cha con mấy được? Thế làm sao có thể nuôi dưỡng ra nhân vật lợi hại như sư thúc?”

Đáng tiếc lần này gã vỗ mông ngựa trúng ngay chân ngựa.

Trình Tiềm nghe thế ngẩn ra, lập tức chút tươi cười trên mặt phút chốc tan đi. Y cúi đầu, cất bước đi đến hướng thôn xóm nơi xa, rất lâu mới ngổn ngang cảm xúc mà thấp giọng nói: “Không biết, có thể… vận khí không tốt chăng.”

Tuy rằng Trình Tiềm không nói rõ muốn dẫn gã theo, nhưng Niên Đại Đại chẳng dễ gì ôm được một cái chân to, vẫn mặt dày mày dạn bám đuôi.

Cách thôn chưa đến nửa dặm, Trình Tiềm liền cảm thấy không thích hợp. Y bình tĩnh tập trung chân nguyên vào mắt, nhìn thấy thôn trấn xung quanh đều bao phủ trong một tầng huyết quang.

Nối thẳng đến chân trời âm u, vần vũ từng đám mây đen không lành.

Trình Tiềm cau mày, điều này rất không bình thường – y không tin có năng lượng thế này, sẽ là cô hồn dã quỷ dễ đối phó.

Phải biết rằng, càng là tu sĩ cấp cao thì càng có thể đem hết thảy xuân phong hóa vũ, về phần giáp mặt moi tim, còn là phàm nhân tay không tấc sắt, hành vi ấy quả thực không khác gì dã thú, cho dù là chân ma tu cũng không làm chuyện mất mặt như vậy.

Chẳng lẽ là kẻ thủ ác nơi đây cố ý tung hỏa mù, để đám người trong Minh Minh cốc đều cho rằng “ác quỷ” này chẳng qua là một tán tu không nên hồn?

Cứ như thế, giết gà dĩ nhiên chẳng cần dùng dao mổ trâu, nếu không phải vừa vặn gặp Trình Tiềm lần này vội vàng xuống núi, có lẽ cốc chủ thực sự sẽ phái một đạo đồng tu vi bình thường, kinh nghiệm cũng không nhiều đến giải quyết.

Như vậy… sau đó thì sao?

Trình Tiềm suy nghĩ nhanh chóng, đột nhiên sinh ra một ý nghĩ – rất có thể mục tiêu của hung thủ thâm tàng bất lộ nơi đây, căn bản không phải là những thôn dân phàm nhân này, mà là tu sĩ trong Minh Minh cốc!

Y lập tức dằn khí tức của mình, trong chớp mắt, uy áp từ nguyên thần tu sĩ như băng sương khắp người Trình Tiềm không còn sót lại chút nào, y và Niên Đại Đại đi cùng nhau, trông như một đôi sư huynh đệ trình độ xấp xỉ vậy.

Niên Đại Đại người này, khả năng là lòng rộng hơn Trường Giang, lúc này không nhận thấy huyết khí bao phủ trên thôn, cũng không chú ý Trình Tiềm có thay đổi gì, vẫn hào hứng dẫn đường nói: “Hồi nhỏ con từng ra đây chơi một lần rồi. Sư thúc người nhìn thấy bên kia không? Hình như là thôn dân tới đón chúng ta đấy!”

Lục Lang trở về trước họ một bước đã cung kính chờ đợi từ lâu, thấy hai người, vội vàng sải bước lên đón, nhưng Lục Lang tuyệt đối không ngờ người tới vậy mà là Trình Tiềm, gã lập tức thụ sủng nhược kinh đến cơ hồ mất phương hướng, nhất thời ngay cả nói cũng chẳng nên lời.

“Thi thể còn ở đây không? Dẫn ta đi xem thử.” Trình Tiềm không định khách sáo, trực tiếp đi qua gã, tiến vào trong thôn.

Lục Lang định thần lại, vội đuổi theo: “Có, có, tiên trưởng… A ơ, mời ngài ngồi nghỉ một chút, tôi tôi gọi người pha ấm trà cho ngài…”

Trình Tiềm khoát tay: “Không cần, ta không quen uống nước ấm, đi xem trước đi…”

Lời y nói chợt dừng lại, bị chấn kinh vì cảnh tiêu điều trong thôn.

Nơi đây thật sự quá hoang tàn, nghe nói có tiên nhân đến, thôn dân cơ hồ đổ ra hết, đường lớn ngõ nhỏ vây xem, những người này mặt mày xanh xao, quần áo rách rưới. Một thôn to như vậy, mà bên trong đến một ngôi nhà ngói ra dáng cũng không có, một số nhà tranh còn có dấu vết bị đẩy đổ rồi dựng lại sơ sài, ngay cả mấy con chó thỉnh thoảng chạy qua cũng gầy đến da bọc xương, ánh mắt hoang dại như sói.

Chúng không dám tới gần Trình Tiềm, chỉ dùng ánh mắt cảnh giác lại hung ác ấy nhìn chằm chằm Niên Đại Đại suốt dọc đường.

Lũ chó này nhất định là từng ăn thịt sống và từng thấy máu rồi.

Tuy Trình Tiềm trăm năm không vào đời, nhưng nhớ năm ấy nơi y sinh ra cũng là thâm sơn cùng cốc, Trình gia càng là gia đồ tứ bích, có thể nói là nghèo đến rất có kinh nghiệm, dù vậy thì nơi đây vẫn cho y mở mang thêm.

Lục Lang ở bên cạnh lúng túng giải thích: “Chắc là tiên trưởng chưa ra khỏi Minh Minh cốc rồi. Hai năm trước thiên tai liên miên, sau đó lại có An Bình vương tạo phản, đánh hơn ba năm trời, triều đình vừa trưng lao dịch vừa vét thuế… còn chưa hồi sức lại, có thể chiêu đãi không chu đáo, mong tiên trưởng đừng lấy làm phiền lòng…”

Trình Tiềm lắc đầu, tâm tình ít nhiều phức tạp.

Tận đến lúc này, y mới có cảm giác trăm năm phong ba qua đi, thay đổi một nhân gian khác. Nhất thời, Trình Tiềm cảm thấy thanh “kiếm lộ phí” huênh hoang trong tay cũng có vẻ vướng víu, thế là âm thầm bấm thủ quyết, ẩn thanh kiếm kia đi.

Đúng lúc này, có thứ gì đó chạm vào thần thức y vô tình thả ra ngoài, Trình Tiềm quay phắt lại, phía sau bóng cây lốm đốm, chẳng có cái gì cả.

Niên Đại Đại cẩu thả quay đầu lại hỏi: “Sư thúc, người làm gì thế? Sao còn chưa đi?”

Trình Tiềm thầm nghĩ: “Bị người theo dõi rồi, đồ ngu xuẩn này.”

Thế nhưng, trong lòng mắng thì mắng, trên mặt y lại không lộ ra, chỉ thu thần thức về, làm bộ như không biết gì, im lặng đi tiếp, theo Lục Lang đến nơi để thi thể.

Niên Đại Đại hăm hở tiến lại, nói: “Sư thúc, con nghe các đồng môn bàn luận, hình như đều nói việc này là do quỷ đạo ma tu làm!”

“Phệ Hồn đăng à? Quả thật lúc Phệ Hồn đăng luyện quỷ ảnh cần máu đồng nam,” Trình Tiềm thong thả nói, “Nhưng ta lại nghe nói, máu mà quỷ đạo tế đăng cần, phải mới rút từ người sống, không nhiều, chưa đến mức một lần đã làm chết người, song lặp lại vài lần, người liền không xong, máu người này cũng sẽ không thể dùng nữa. Cho nên người chết bởi Phệ Hồn đăng sẽ không giống họ, hoàn toàn cạn máu mà chết – huống chi Phệ Hồn đăng là vật thiên địa chí âm, nào có nhiều ngọn như vậy?”

Nhất thời trong lòng Niên Đại Đại càng ngập tràn sùng bái: “Sư thúc, sao cái gì người cũng biết vậy?”

Trình Tiềm nhìn đôi mắt to vô tri kia, đột nhiên cảm thấy tên này ngay cả giá trị giải sầu cũng không có – gã thật sự quá phiền.

Giữa hè nóng bức, thi thể để vài ngày đã có mùi, vén vải đậy xác lên, ruồi bọ vo ve bay loạn, đến trước mặt Trình Tiềm, một đám như ong vỡ tổ lại đều lạnh quá chạy mất. Trước ánh mắt thán phục của Niên Đại Đại, Trình Tiềm không hề để ý mà đặt tay lên thi thể một tiểu hài, trong khoảnh khắc, chỉ thấy một cỗ hắc khí từ xác chết kia lao thẳng lên trời, hóa thành một khuôn mặt quỷ đen kịt, vừa thấy Trình Tiềm liền lập tức hốt hoảng muốn chạy trốn.

Trình Tiềm khẽ nhíu mày, lắc nhẹ thân hình đuổi theo.

Niên Đại Đại khả năng là phản ứng hơi chậm, một lúc lâu mới “Ôi chao” một tiếng, muốn đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng dáng Trình Tiềm đâu.

Gã vội lấy một thanh trọng kiếm trong hành lý ra, đồ đạc còn lại đưa hết cho Lục Lang, muốn ngự kiếm đuổi theo, miệng còn gọi: “Sư thúc! Sư thúc! Chờ con với!”

Nhưng đâu còn bóng dáng Trình Tiềm, Niên Đại Đại ngự kiếm bay một vòng, lại chán nản trở về chỗ cũ, cào cào tóc, ỉu xìu nói với thôn dân: “Mất dấu rồi.”

Lục Lang vội nói: “Tiên trưởng, có thể dẫn tôi theo không? Tôi từ nhỏ lớn lên ở nơi đây, rành hết mọi đường, tôi có thể dẫn ngài đến chỗ bóng trắng đó thường xuất hiện.”

Niên Đại Đại khó xử nhìn gã một cái, người trẻ tuổi này học nghệ không tinh, có thể tự mình ngự kiếm đã là không tồi, căn bản không mang theo được ai. Nghe vậy, gã lại ngại nói thật, đành phải làm bộ làm tịch ho một tiếng, cất trọng kiếm đi, viện cớ: “Cũng được, có điều ở trên trời dễ nhìn lầm, vạn nhất bỏ qua sư thúc ta thì không ổn – hay là chúng ta đi dưới đất đi?”

Nói đoạn, gã lục trong tay nải ra vài tấm phù chú chu sa giấy vàng, chế tác thứ này tuy không hao phí chân nguyên, song rất chú trọng vật liệu, lại chỉ có thể dùng một lần, bình thường đều là thời điểm đệ tử không nên thân đi xa, các trưởng bối chuẩn bị sẵn cho.

Niên Đại Đại chọn chọn lựa lựa, biến đôi mắt thành mắt gà chọi, lúc này mới lôi ra hai tờ phù chú đi nhanh, dán lên chân mình và Lục Lang mỗi người một tờ, kêu: “Đi!”

Lục Lang đột nhiên sắc mặt tái nhợt, nhanh như chớp bị gã kéo rẽ bụi mà đi.

Hai người họ không ai nhìn thấy, trên một gốc đại du bên cạnh, một con kim ti thiền bám ở đó hồi lâu không nhúc nhích đóng “ve sầu”, sau đó im ắng bay xuống, đuổi theo Niên Đại Đại và Lục Lang. Nhưng nó đuổi theo chưa đến ba bốn dặm, đột nhiên như đụng phải cái gì, thân hình khựng lại.

Chỉ thấy kim ti thiền kia ở ven đường xoay hai vòng, rơi xuống đất hóa thành một chiếc lá, lá cây nứt ra từ giữa, một cỗ thanh khí bồng bềnh hòa vào trời quang, bay lên sườn núi cách nơi này không đến năm mươi dặm.

Trong thập vạn đại sơn Thục Trung, có một nam một nữ đang đứng trên sườn núi nhìn xuống, hai người này chính là Lý Quân và Thủy Khanh đã đi hơn nửa vòng Cửu Châu.

Thủy Khanh nói: “Đại sư huynh bảo muội nói với huynh một tiếng, y đi bái hội Minh Minh cốc chủ trước – dù sao cũng là địa bàn của người ta, chúng ta đến đây, không thể không chào một câu.”

Lý Quân gật đầu, vừa muốn hỏi câu gì, bỗng nhiên nghe thấy một trận tiếng gió rít nhỏ bé, hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy kim ti thiền toàn thân lóng lánh kia bay về, ngoan ngoãn đậu lên vai.

“Kim ti thiền?” Thủy Khanh ngạc nhiên nói, “Chẳng lẽ nó tìm được ma tu kia nhanh như vậy?”

Lý Quân vung tay, kim ti thiền phút chốc tan vào không trung, trước mặt hai người lập tức xuất hiện một thôn tiêu điều, một thiếu niên ăn mặc rách rưới dẫn hai tu sĩ vào thôn.

Chỉ thấy tu sĩ trẻ tuổi đi đằng trước mới tiến vào tầm nhìn của kim ti thiền, bỗng nhiên như phát hiện cái gì, thình lình quay đầu lại, tiếp đó, cả hình ảnh không thấy nữa.

Thủy Khanh: “A…”

“Không có gì,” Lý Quân trái lại không mấy ngạc nhiên, chỉ nói, “Người này chắc là cao thủ nguyên thần trở lên, không biết vì sao mà ẩn tàng tu vi. Nguyên thần tu sĩ cảm giác cực kỳ nhạy bén, nhìn y một cái cũng có thể bị phát giác, có đại năng như thế, đoạn đường này khả năng kim ti thiền không dám mở mắt.”

Hắn vừa dứt lời, hình ảnh lại lần nữa xuất hiện – lần này là một gian nhà tranh, dưới mái hiên bày một loạt thi thể, người khi nãy suýt phát hiện kim ti thiền đã không thấy đâu. Một tu sĩ trẻ tuổi khác kêu gào “sư thúc” gì đó cả buổi, lại ngự kiếm bay một vòng, lập tức bị một thiếu niên thôn dân bằng dăm ba câu thuyết phục, dẫn theo thiếu niên kia, hai người dán phù chú đi nhanh, hình ảnh trước mắt đi theo họ chốc lát, ngay sau đó, ve hình như gặp cái gì, bỗng nhiên không đi theo nữa, hình ảnh cũng biến mất.

Lý Quân cất ve vào lòng bàn tay, nói: “Nơi đó làm nó cảm thấy nguy hiểm, không dám đi theo nữa… Ừm, chờ đại sư huynh về, chúng ta sẽ đi thăm dò một chút.”

“Khoan đã!” Thủy Khanh túm bả vai Lý Quân, vội nói, “Nhị sư huynh, xem lại lần nữa đi, đoạn đầu ấy, muội muốn xem người xuất hiện lúc ban đầu!”

“Có gì đẹp mà xem? Chỉ lướt qua một cái, cũng chẳng thấy rõ,” Lý Quân không hiểu, “Ban nãy không phải tiểu tử kia kêu gào ‘sư thúc’ à, chắc là trưởng bối trong môn phái thôi? Sao vậy?”

“Chính là khuôn mặt nghiêng mơ mơ hồ hồ đó,” Thủy Khanh nói, “Muội cảm thấy… trông y hơi giống tam sư huynh.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here