Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 50

0
50

Chương 50

Buổi sáng, thương đạo Giang Nam dưới nắng hè nóng bức bụi bay mù mịt, một thương đội bị quan sai chặn lại giữa đường.

“Đứng lại! Bán cái gì? Xuống kiểm tra.”

Quan sai chặn họ ai nấy đều mệt mỏi, hiển nhiên đã ngồi xổm cả đêm trên con đường này, kì lạ là, theo sau đoàn quan sai này còn có hai người trung niên mặc đạo bào. Hai người này không hề đi cùng họ, chỉ đả tọa đằng xa, không hỏi việc đời mà tọa trấn ở đó.

Quản sự thương đội vội vàng xuống ngựa, cúi đầu khom lưng nói: “Quan gia, chúng tôi là từ phương Bắc mua da về bán, làm đều là việc trong bổn phận, ngài giúp cho…”

Đoạn quen thuộc lấy một cái hà bao trong tay áo muốn dúi cho.

Trên mặt đầu lĩnh quan sai kia thoáng qua vẻ tham lam, đang tính đưa tay nhận thì lại nhớ tới điều gì đó, hơi do dự, trộm quay đầu lại nhìn hai vị đạo gia cách không xa, cắn răng đẩy hà bao về, đồng thời thái độ hung dữ nói: “Làm gì thế? Đám gian thương các ngươi, bình nhật không buôn bán đàng hoàng, học ở đâu mấy thủ đoạn đút lót này? Cút!”

Nói xong, hắn vung tay lên: “Tra cho ta!”

Quản sự đành phải méo mặt theo sau các quan sai: “Chao ôi, quan gia, chậm thôi… Xé hỏng là không dễ bán đâu quan gia ơi…”

Thương đội kéo một loạt xe ngựa, quả đều là da như chính họ nói. Đám quan sai không lục soát được gì, mặt kẻ đầu lĩnh ngày càng khó ngửi, hắn quay mặt lại, chỉ một chiếc xe ngựa lớn đến quá mức ở cuối cùng thương đội mà nói: “Trong đó chở cái gì?”

Quản sự vội đáp: “Bẩm quan gia, đó là tọa giá của thiếu gia nhà chúng tôi…”

“Thiếu gia?” Đầu lĩnh cười khẩy một tiếng, “Thiếu gia gì mà một mình ngồi xe lớn như vậy? Long tử hoàng tôn ra ngoài cũng chưa chắc phô trương thế đâu, tránh ra!”

Quản sự ngăn không được, một đám quan sai đã bao vây cỗ xe ngựa to khác thường kia.

Chỉ thấy đầu lĩnh nọ rút từ trong lòng ra một thanh mộc kiếm to bằng bàn tay, múa may một phen như làm phép, miệng lải nhải hệt như lên đồng – Phàm nhân không thể so với tu sĩ, muốn tự mình thôi động phù chú, thì phải niệm hoàn chỉnh mật văn của phù chú kia. Một số phù chú khắc ra nếu không định cho phàm nhân sử dụng, thì không để lại lỗ hổng mật văn, như vậy cũng chỉ có thể truyền lưu trong giới tu sĩ thôi.

Một lúc lâu, phù chú trên mộc kiếm mới bị hắn thôi động, chỉ thấy mũi mộc kiếm lóe lên một đạo lục quang, chỉ thẳng tới xe ngựa.

Đầu lĩnh tức khắc hưng phấn hét to: “Bên trong quả nhiên có cấm phẩm! Mở cửa cho ta!”

Cái gọi là “cấm phẩm”, chính là phù chú tiên bảo mà chợ đen dân gian tự buôn bán.

Trong triều có quy định, hết thảy phù chú tiên bảo vào dân gian đều phải qua Thiên Diễn xứ xét duyệt đóng dấu, bằng không thực sự có những kẻ bụng dạ khó lường, mua phù chú giết người phóng hỏa gì đó, chẳng phải là loạn hết?

Quy định đương nhiên là có đạo lý, nhưng cứ như vậy, đồ đưa vào Thiên Diễn xứ, lo lót trên dưới không nói, còn phải lần lữa cả năm, kết quả cũng là hầu hết không thông qua, chỉ có số ít chảy ra được, còn thì cơ bản đều bị quan to quý nhân, hoàng thân quốc thích chia nhau, dẫn đến trong dân gian một món tiên bảo chân chính có thể bán giá trên trời.

Với những kẻ buôn lậu cấm phẩm đó, triều đình quản không được tu sĩ thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ có thể quản bình dân, thế là hạ quy củ chết, phàm là có ai tự buôn cấm phẩm tiên bảo, sẽ coi như khi quân mưu phản, sao trảm cả nhà và liên lụy cửu tộc.

Dù vậy, chợ đen buôn lậu tiên bảo vẫn cấm mãi không ngừng, luôn có hạng vong mạng chán sống liều mạng mạo hiểm vì lợi lớn. Mấy năm nay lại xuất hiện một nhân vật biệt hiệu “Lao Tiền công tử”, người này hiệu xưng “cần tiền không cần mạng”, là một đầu lĩnh buôn lậu cấm phẩm chợ đen xuất quỷ nhập thần.

Có người nói người này có quan viên chống lưng, là quan phỉ cấu kết, cũng có người nói người này rõ ràng là một tu sĩ.

Gần đây binh họa liên miên, do trong phản quân có không ít cấm phẩm chợ đen, khiến triều đình bình phản rất vất vả, kim thượng càng hận thấu xương những kẻ liều mạng vì tiền không cần mạng này, tra cũng ngày càng nghiêm, cơ hồ trên mỗi thương đạo đều có người thỉnh thoảng chặn lại, còn điều một tốp cao thủ Thiên Diễn xứ tung lưới khắp nơi.

Đầu lĩnh quan sai kia ra lệnh một tiếng, hai tu sĩ nhìn nhau một cái rồi tiến lên – chỉ thấy cỗ xe nọ lớn đến tà môn, cơ hồ chiếm hơn một nửa quan đạo, quản sự ngăn cản không kịp, đầu lĩnh quan sai đã giơ tay kéo màn xe, vừa vặn người trong xe ngẩng đầu lên.

Đó thoạt nhìn là một thanh niên ngoài hai mươi, uể oải nằm nghiêng trong xe, quần áo hoa quý, tay cầm một quyển sách, đôi mắt nửa mở nửa khép đảo qua bên ngoài. Bộ dáng ấy quả thực như hồ tiên trong truyền thuyết, đầu lĩnh quan sai nhất thời ngây người ra.

Trong xe còn xa xỉ hơn bên ngoài, ngày hè nóng bức, vậy mà trong xe có băng, ướp một bình rượu mơ lóng lánh.

Thanh niên như hồ tiên thấy đầu lĩnh quan sai này, lập tức chau mày, dùng sách trong tay che mặt, cả giận nói: “Cái giống này ở đâu ra thế, đuổi ra, xấu chết đi được!”

Câu này mắng đầu lĩnh vén màn xe định thần lại, hắn khó khăn tìm lại sức mà lắp bắp: “To, to to gan! Ngươi mang theo cấm phẩm, đây là chuyện mưu phản rơi đầu! Còn không mau mau thúc thủ chịu trói?”

“Cấm phẩm?” Thanh niên nhướng mày, “Ngươi nói cái này à?”

Chỉ thấy ngón tay thuôn thuôn kia đeo một chiếc nhẫn kỳ lạ, mặt nhẫn khắc thành hình đồng tiền. Quan sai còn chưa thấy rõ vật này làm từ chất liệu gì, chính giữa lỗ vuông của đồng tiền liền đột nhiên bốc ra một bóng trắng, lơ lửng hóa thành tượng bán thân của một thiếu niên, vật chưa nghe bao giờ như vậy, làm quan sai không ngậm được miệng…

Sau đó, thiếu niên kia mặt không biểu cảm giơ tay cho hắn một bạt tai, rồi mới thỏa mãn tiêu tan vào không trung.

Thanh niên từ trên cao liếc xuống một cái, chớ hề có thành ý mà nói: “Ôi, quan gia, xin lỗi, tại ngài đứng gần quá đó. Đây cũng không phải là cấm phẩm gì, ta tự làm ra chơi thôi. Chẳng giấu gì ngài, ta cũng đang rầu đây, không biết khắc thêm mấy đường thế nào thì tốt, ít nhất để bảo bối này trò chuyện với ta – chứ y bây giờ chỉ biết tát người thôi.”

Hai đạo nhân đi theo quan sai rốt cuộc mở miệng, lạnh lùng nhìn thanh niên kia: “Ngươi cũng là tu sĩ à?”

Thanh niên trong xe ngựa giống như không nghe thấy, thần sắc kiêu căng, ngả lên cái sập nhỏ mềm mại, ngay cả lưng cũng không chịu thẳng lên một xíu.

Quan sai bị y tát một phát bụm mặt nhảy dựng lên: “Tiên trưởng, ta thấy kẻ này dáng vẻ khả nghi, không chừng chính là… là ‘Lao Tiền công tử’ gì đó!”

Đạo sĩ Thiên Diễn xứ hỏi: “Xin hỏi vị đạo hữu này vì sao không ngại vất vả đồng hành với đoàn xe phàm nhân?”

Thanh niên đáp một cách đúng lý hợp tình: “Ta thích, sĩ diện ấy mà.”

Đạo sĩ á khẩu, hít sâu một hơi mới lại thăm dò: “Vậy xin hỏi đạo hữu sư thừa nơi nào?”

Thanh niên cười khẩy một tiếng: “Tại sao ta phải cho ngươi biết – kiểm tra xong chưa? Nhường đường!”

Hai chữ này chưa dứt, thanh niên nọ đột nhiên vỗ bàn, chỉ thấy ấn đường y lại lóe lên một thanh tiểu kiếm như ẩn như hiện, ngay lập tức, một cỗ kiếm ý như không gì địch nổi cuốn thẳng tới hai đạo nhân kia.

Người này thoạt nhìn lờ đờ đến phảng phất không xương, ai ngờ lại thâm tàng bất lộ, chí ít đã tới trình độ dùng nguyên thần làm kiếm, thu phóng tự nhiên.

Hai đạo nhân chặn xe không kịp đề phòng, cuống quýt tránh ra hai bên, không dám tiếp chiêu, đầu lĩnh quan sai lắm miệng kia thì sớm đã trợn ngược mắt ngất đi.

Hai đạo nhân mặc dù cũng tu hành mấy trăm năm, lại không dám trêu vào kiếm tu này, nhìn nhau một cái rồi cùng lui ra: “Đã mạo phạm tiền bối, mời.”

Một kiếm tu có thể tu đến trình độ này, đại năng đứng đầu cũng phải nhường y ba phần. Người này tất phải tâm chí kiên định như sắt đá, tùy tiện vào môn phái nào cũng có thể làm trưởng lão vạn người cung phụng, không dưng sao lại làm chuyện không biết xấu hổ như buôn lậu chợ đen?

Tiên trưởng đã lên tiếng, kẻ dưới dù không muốn hơn cũng phải tuân theo. Chẳng qua giây lát, quan sai nơi này đã rút sạch, thậm chí tay chân lanh lẹ mà quy quy củ củ xếp lại quần áo vật liệu da cho thương đội, tiễn họ đi tiếp.

Đi một đoạn xa rồi, quản sự mới thở phào nhẹ nhõm, dè dặt tiến đến chỗ cửa sổ xe, cúi đầu khom lưng nịnh nọt cười nói: “Vốn nói dọc đường ít có người tra, ai ngờ vận khí không tốt… Hôm nay may nhờ công tử đích thân hộ tống.”

Trong xe bay ra một câu: “Lý lão bản đừng khách khí, ta cũng là tiện đường thôi, nếu thật sự cảm kích, thì tương lai trên giá cả nhớ chiếu cố ta một chút là được.”

Lý lão bản vội nói: “Không dám không dám, là chúng tôi được công tử chiếu cố…”

Đúng lúc này, không trung đột nhiên truyền xuống một tiếng huýt chói tai, một vầng lưu hỏa từ trên trời rơi xuống nóc xe ngựa, “Bịch” một phát, đốt ra một đại cô nương.

Chỉ thấy cô nương này mày ngài, mắt hạnh mặt trái xoan, rất đỗi xinh đẹp, mỗi tội cách ăn mặc rất là khác người – sau đầu nàng cắm một đống lông chim sặc sỡ, chính diện là một mỹ nhân, nhìn từ đằng sau quả thực là con chim trĩ vểnh đuôi!

Nàng quét một vòng đám phàm nhân há hốc mồm xung quanh, phủi tay nhảy xuống nóc xe, không báo một tiếng chui tọt vào, miệng chào: “Đại sư huynh, muội tới rồi!”

Vị kiếm tu đi buôn với phàm nhân từ thuở khai thiên lập địa độc nhất vô nhị trong xe kia, chính là Nghiêm Tranh Minh.

Thoáng cái đã trăm năm, năm đó Nghiêm Tranh Minh dẫn một sư đệ một sư muội và một đạo đồng, vượt Đông Hải, bôn ba ngàn dặm về Nghiêm gia, chỉ thấy một cảnh hoang tàn – Nghiêm gia từ tám năm trước đã bị tịch biên, phú giáp nhất phương, hô phong hoán vũ xưa kia, hiện giờ chỉ có thể luận cỏ khô trên mộ dài hay ngắn.

Họ đành phải bốn biển là nhà mà bắt đầu cuộc khổ tu lâu dài, đoạt động phủ yêu tu, vào bí cảnh không người, buôn cấm phẩm chợ đen, không nơi dựa dẫm mà giãy giụa trong khe hẹp trăm năm.

Tính ra, có thể có một nơi cho Nghiêm chưởng môn nhặt lại sự chú trọng thời thiếu gia, cũng chẳng qua một hai năm gần đây mà thôi.

Thủy Khanh vừa nhảy vào xe còn chưa ngồi vững thì Nghiêm Tranh Minh đã giơ tay cách không đánh tung tóc nàng, lông gà trên đầu rơi hết xuống, bay khắp nơi. Thủy Khanh kêu thảm thiết một tiếng: “A, lông của muội! Không còn mặt mũi gặp ai nữa!”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ta mới không mặt mũi gặp ai đây – ngươi chạy tới làm gì, đặc biệt đến làm mù mắt ta à?”

Thủy Khanh tủi thân nhặt lại lông gà, thổi sạch bụi, cất vào lòng như bảo bối, nói: “Thục Trung gần đây truyền ra rất nhiều lời đồn, ban đầu nói là có đại ma đầu để lại thứ gì đó, khi nãy lại nghe nói bên đó xuất hiện quỷ tu, hiện tại nhị sư huynh đã ngồi không nổi mà đi trước, sai muội đến báo với huynh một tiếng.”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế cau mày. Họ vẫn tìm kiếm Hàn Uyên năm đó nhảy xuống biển không một tin tức, nhưng cũng mãi chẳng có tin tức, mỗi lần vừa nghe thấy ở đâu truyền ra lời đồn ma vật, là họ liền chạy tới xem thử… Dẫu cảm thấy hi vọng rất xa vời.

Nghiêm Tranh Minh biết rõ chuyến này bôn ba lại phí công, song vẫn không có lựa chọn nào khác. Y thở dài, uống một hơi cạn rượu mơ trong chén: “Đi thôi, cáo từ Lý lão bản.”

Thục Trung, Minh Minh cốc.

Sắp mờ sáng, Trình Tiềm mới lấy cớ thân thể Đường Chẩn không khỏe để đuổi Niên Minh Minh hưng trí bừng bừng thảo luận kiếm pháp với y đi.

Niên Minh Minh không sử kiếm, loại người cúi đầu không thấy chân mình này thường dùng binh khí ngắn hơn, bởi vì tương đối an toàn, không biết cốc chủ tại sao lại thích đạo này.

Trình Tiềm cảm thấy có thể trú trong lòng Niên cốc chủ là một thiếu niên lang tuấn mỹ bạch y phiêu phiêu, bởi vậy luôn hồn khiên mộng oanh cầu mong không được đồ của y.

Thí dụ như kiếm… và thắt lưng.

Nhận lời thay cốc chủ đến thôn thờ cúng bên ngoài một chuyến, Trình Tiềm tiễn Niên Minh Minh và Đường Chẩn về, lúc này mới một mình trở lại nơi cực hàn y bế quan năm mươi năm, lấy từ trong lòng ra một viên quá vãng Đường Chẩn trả lại cho y.

Y biết nhục thân mình đã chết, cũng biết hồn phách mình cơ duyên xảo hợp vào Tụ Linh ngọc, bị nhốt mấy chục năm trong Tụ Linh ngọc mới được Ôn Nhã chân nhân tìm về.

Đường Chẩn là người thẳng thắn, năm đó hắn dùng nguyên thần tiến vào Tụ Linh ngọc, là trước mặt Trình Tiềm lấy đi mấy chục năm ký ức tử sinh kia, hiện giờ y rốt cuộc phá vách mà ra, tiền trần vãng sự vốn gấp gáp muốn trở về đều ở trong tay, nhưng y nhất thời có chút cận hương tình khiếp.

Những năm gần đây, trong đầu Trình Tiềm thi thoảng sẽ có vài mảnh nhỏ linh tinh, thí dụ như tự dưng cảm thấy mình nên có một thanh kiếm tiện tay, nơi ở nên có một khu rừng trúc, hoặc là trong đệm chăn nên có an thần hương lẫn mùi hoa lan vân vân…

Viên ký ức nhỏ Đường Chẩn trả lại cho y ánh sáng không hề mạnh, nhưng cũng tuyệt không u ám. Trình Tiềm cầm nó lật qua lật lại ngắm nghía một vòng, không nhìn thấy một chút vết nứt nào.

Bạch quang nhàn nhạt có vẻ lạnh lẽo, nắm trong tay lại làm người ta cảm thấy hết sức ấm áp, giữa trời băng đất tuyết này càng rõ ràng hơn.

Trình Tiềm chợt hít sâu một hơi, chớp mắt một cái, làm rơi sương bám trên lông mi trong giây lát thất thần này. Ngón tay mới hơi buông lỏng, hồi ức quá vãng tự do bên ngoài liền như chim mỏi về tổ, bức thiết hơn cả chủ nhân mà chui tọt vào ấn đường y.

Nhất thời, quãng thời gian thiếu niên rốt cuộc vượt qua trăm năm liều chết giãy giụa gào thét lao đến, y phảng phất như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài, mỗi một phân mờ mịt lơ đãng lướt qua trong lòng đều bị đậm màu hơn, rõ nét như mới ngày hôm qua.

Lên Phù Dao, xuống Thanh Long, cầm Sương Nhẫn, buông ngân đao, ngộ đạo trên hoang đảo, hoa lan trên cổ áo sư huynh, chịu khổ sở trong Tụ Linh ngọc…

Đủ các việc, không hề là tiền trần.

Chờ tới khi Trình Tiềm mở mắt ra, trời đã sáng rồi. Hốc mắt y xót vô cùng, băng đàm tôi luyện trái tim y thoáng như nước lặng, nhưng không ngăn lại nỗi nhớ nhà khôn nguôi do tư niệm và quyến luyến trăm năm gây ra.

Khó trách Đường Chẩn và Niên Minh Minh kết luận y xuất quan lấy lại ký ức sẽ đi ngay.

Trình Tiềm đứng dậy đi đến cạnh băng đàm, đưa tay trảo một cái, đàm thủy vốn không gợn sóng bỗng trào dâng, ngưng tụ trên không thành một thanh băng kiếm, rơi vào tay y. Mặt đất bên cạnh băng đàm đều không thua gì hàn băng ngàn năm, rắn chắc vô cùng, lại ngăn cản không được sự sắc bén vô song của thanh kiếm này.

Trình Tiềm lưu loát vẽ một vòng phù chú cực kỳ phức tạp cạnh băng đàm, lúc chú thành, băng kiếm rốt cuộc không cách nào chịu nổi, bị chân nguyên kích đãng, gãy thành nhiều khúc, rơi rụng qua một bên, lại từ từ bắt đầu tan ra – hàn khí của băng đàm đã bị phong lại.

Để phòng y đi rồi không ai trấn thủ băng đàm, phù chú này của Trình Tiềm có thể phong hàn khí chừng một hai mươi năm, đến lúc đó nếu lão béo kia không biết bắt chước làm theo, y có thể tự mình về bổ thêm.

Y thủy chung không muốn thờ ơ với bất cứ một ai có ân nghĩa với y.

Khi Trình Tiềm đến Cốc Chủ các chào từ biệt, đôi ông cháu hôm trước đến xin giúp đỡ đã bị đưa về trước một bước, chỉ có một Niên Minh Minh dùng ánh mắt phức tạp như gả con gái mừng mừng tủi tủi nhìn y, kéo tay áo chấm chấm khóe mắt, rầm rì: “Chuyến này đi, không biết khi nào có thể gặp lại.”

Quá hại mắt, Trình Tiềm cảm thấy về sau đừng bao giờ gặp nữa thì hơn.

Niên Minh Minh lại nói: “Ngày sau nếu ở ngoài cốc có gì không vừa lòng thì cứ việc trở về, tới lúc đó cũng không cần ở băng đàm, ta sẽ kêu người dọn một động phủ cho ngươi.”

Trình Tiềm bỗng mềm lòng, song còn chưa mềm đến cùng thì lại nghe lão béo kia nói: “Ta đã bảo với các đệ tử trong cốc, sau này chúng đi du lịch nếu như bị ai bắt nạt, cứ việc báo tên ngươi, tiểu hữu, ngươi phải gánh vác nhé!”

Trình Tiềm: “…”

Y quay người bỏ đi, định lập tức phủi sạch quan hệ với nơi đây, Niên Minh Minh kia vội gọi giật lại: “Từ từ, tiểu hữu, ta còn chuẩn bị cho ngươi một thanh kiếm tiện tay đây!”

Trình Tiềm ngoảnh đầu lại, lập tức hoa cả mắt, suýt nữa mù luôn – chỉ thấy Niên cốc chủ nâng trong tay một thanh kiếm rực rỡ, trên vỏ kiếm lại kín vàng khảm ngọc, vàng khảm ngọc thì thôi, còn khảm mai lan trúc cúc tứ quân tử, bộ dáng của tứ quân tử này quá là tài đại khí thô, đơn giản thô lỗ nối vào nhau, hệt như bốn tài chủ chúc mừng phát tài vậy.

Trình Tiềm khóe miệng giật giật, giả vờ khách khí: “Cốc chủ nên giữ lại cho mình đi.”

Niên Minh Minh thở dài, lắc lư đầu nói: “Ôi, cũng phải, tiểu hữu trải qua bảy thiên kiếp xuất cốc, tất nhiên đứng vào hàng đại năng, tiểu môn tiểu hộ bọn ta, thật sự chẳng có gì lấy ra được…”

Lão còn chưa dứt lời, trong tay phút chốc không còn gì, nhìn lại thì thanh kiếm tài chủ kia đã bị Trình Tiềm cầm đi. Y nói “Đa tạ”, ngự kiếm đi, để lại phía sau dư huy vàng rực, chiếu rọi Minh Minh cốc ánh dương xán lạn.

Tiểu đạo đồng từ cửa nhô đầu ra, hỏi Niên Minh Minh đang cười tươi rói: “Cốc chủ, U Đàm trưởng lão đi rồi ạ?”

“Đi rồi,” Niên Minh Minh vui vẻ nói, đột nhiên lại cảm khái, “Ôi, năng nhân họ chính là phải ở bên ngoài hô phong hoán vũ, lại kinh phong lịch vũ, mấy kẻ mệnh tốt mà không bản lĩnh chúng ta, đành phải ở phía sau hưởng phúc lành thôi – đồng nhi, có việc gì à?”

“A,” Đạo đồng ngữ khí bình thản nói, “Ta đến báo cho ngài một tiếng, tiểu sư thúc lại chạy rồi!”

Niên Minh Minh: “…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here