Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 5

0
114

Chương 5

Edit: Yển

Nghiêm Tranh Minh tỏ thái độ ngạo mạn, vẫy tay gọi Trình Tiềm y như gọi chó vậy.

Hành vi của y thành công khiến Trình Tiềm chỉ chớp mắt đã thoát khỏi sự choáng ngợp.

Bởi từ nhỏ đã không được ai thương yêu, nên trong lòng Trình Tiềm vẫn hết sức tự ti, dần dà sự tự ti này lắng vào xương cốt, hóa thành một bầu tự tôn mãnh liệt đến gần như cố chấp, chỉ một ánh mắt cũng có thể khiến nó mẫn cảm, nói chi vẫy tay như ghẹo chó mèo.

Trình Tiềm giống như giữa mùa đông giá rét bị hắt nước lạnh ngay vào đầu, khiến ngũ quan cũng đóng băng, trên khuôn mặt kết băng không hề có biểu cảm, nó tiến lên một bước, né tay Nghiêm Tranh Minh, chắp tay chào lấy lệ: “Đại sư huynh.”

Nghiêm Tranh Minh thò đầu nhìn nó một cái. Y hơi nhô ra như vậy, mùi hoa lan thoang thoảng theo đó bao phủ Trình Tiềm. Chẳng biết bộ quần áo chết tiệt này xông bao nhiêu hương mà nồng nặc dư sức xua côn trùng rồi.

Vị đại sư huynh thiếu gia này chắc hẳn không giỏi xem sắc mặt, hoàn toàn không thấy vẻ tức giận sắp không kìm nén nổi của Trình Tiềm.

Y thậm chí thong dong nhìn Trình Tiềm một lần từ đầu đến chân như xem ngựa vậy, sau đó chắc cảm thấy cũng vừa mắt, Nghiêm Tranh Minh liền thờ ơ gật đầu, hoàn toàn không thèm để ý phản ứng của người ta, cho sư đệ mới gặp một câu chân thành.

Y nói như chày gỗ: “Cũng được, về sau đừng có xấu đi nhé.”

Nói xong, để biểu hiện sự hiền hòa nên có của đại sư huynh, thiếu gia miễn cưỡng lướt bàn tay trên đỉnh đầu Trình Tiềm một tấc, làm bộ sờ đầu nó, kế đó phân phó lấy lệ: “‘Hàm Oan’ kia và ‘Đới Khuất’ con đều gặp xong rồi, sư phụ dẫn đi đi – ừm, Tiểu Ngọc Nhi, cho nó… cho hai đứa nó, mỗi đứa một nắm kẹo hạt thông.”

Khuôn mặt già nua của Mộc Xuân chân nhân hơi co giật, ông bỗng có cảm giác kỳ lạ, giống như mình dẫn vào cho đồ đệ không thèm cười này xem không phải hai sư đệ, mà là hai đại a đầu thông phòng đưa về từ xa tít vậy.

… Còn là đại a đầu không được đẹp lắm!

Kẹo không phải kẹo hạt thông bình thường, chúng được đựng trong túi thơm nhỏ tinh xảo, từng viên tròn vo, còn có một lớp đường áo sáng lóng lánh, pha lẫn mùi hoa khó tả, hương thơm thấm vào ruột gan.

Món ăn tinh tế như vậy, con nhà bần dân bách tính đâu từng được thấy, nhưng Trình Tiềm lại không thích chút nào, vừa ra khỏi cửa đã đưa cả kẹo lẫn túi cho Hàn Uyên, hờ hững nói: “Thứ này nên cho sư đệ ăn đi.”

Sự “hào phóng” của nó khiến Hàn Uyên lập tức sững ra, gã nhận túi thơm với tâm tình phức tạp, hiếm khi hơi ngượng ngùng.

Tiểu khiếu hóa lớn bằng này, xưa nay toàn phải tranh giành thức ăn. Mọi người lăn lộn đều là vì mạng sống, ai cũng sống như chó hoang, thì nào ai có sức lo cho người khác?

Ngực Hàn Uyên nóng lên, gã rất cảm động, đồng thời trong lòng sinh ra một hiểu lầm lớn – e rằng tiểu sư huynh mới nhận này không hề yếu đuối dễ khinh, mà là thật sự không thèm so đo, đối tốt với mình.

Mộc Xuân chân nhân lại không dễ lừa như vậy, ông thấy rõ Trình Tiềm phủi tay ghét bỏ, như từng dính phải thứ gì bẩn, lập tức hiểu, tiểu tử này cho kẹo, tuyệt đối không phải do phẩm chất tốt khiêm nhường gì đó, mà chỉ là không thèm nể mặt đại sư huynh yêu ma quỷ quái kia thôi.

Song nói đi cũng phải nói lại, kỳ thực sự hấp dẫn lớn nhất nhóc con tuổi này có thể gặp được, chẳng qua là ăn và uống mà thôi, vậy nhưng Trình Tiềm có thể nhịn, có thể không nhận tình cảm, có thể không nhìn lấy một cái.

Mộc Xuân chân nhân cảm khái nghĩ bụng: “Tiểu vương bát đản này lòng dạ quá cứng rắn, tương lai nếu không thành đại khí thì tất thành đại họa.”

Cứ thế, tiểu vương bát đản Trình Tiềm chính thức gia nhập Phù Dao phái.

Đêm đầu tiên ở Thanh An cư của mình, nó ngủ một giấc đến tận giờ Dần ba khắc ngày hôm sau, chẳng mộng mị chi hết, không lạ giường cũng chẳng nhớ nhà.

Sáng sớm hôm sau, Tuyết Thanh giúp Trình Tiềm thay trường bào, chải búi tóc, ăn mặc nom rất đàng hoàng.

Trẻ con vốn không cần buộc tóc đội mũ, nhưng Tuyết Thanh nói, đây là do nó đã vào tiên môn, không thể xem là hài đồng thế tục nữa.

Khác biệt lớn nhất của môn phái gia cầm và môn phái dã kê chính là, môn phái dã kê chỉ giỏi làm bừa, môn phái gia cầm tuy uyên nguyên không rõ, nhưng ngoài mặt cũng có ít vốn liếng thật.

Đầu tiên là phù chú, phù chú tiên nhân ngàn vàng khó cầu trong truyền thuyết ở nơi đây cơ hồ đâu đâu cũng có, ngay cả trên đá và cây cối cũng khắc đầy, Tuyết Thanh chỉ phù chú trên một rễ cây, nói với Trình Tiềm: “Tam sư thúc nếu lạc đường trên núi, chỉ cần hỏi số đá và cây này là được.”

Rồi Tuyết Thanh tiến lên một bước làm mẫu, nói với rễ đại thụ: “Xin đến ‘Bất Tri đường’ – Bất Tri đường là nơi chưởng môn ở, sư thúc vừa mới nhập môn, hôm nay phải đến chỗ chưởng môn thụ giới.”

Trình Tiềm quên cả trả lời, sửng sốt nhìn rễ cây trước mặt phát ra một tầng huỳnh quang nhàn nhạt.

Lúc này trời còn chưa tỏ, ánh sáng ấy thành từng cụm nho nhỏ, sáng trong như ánh trăng, chiếu rọi núi rừng bỗng dưng sinh ra vài phần tiên khí, bám vào một số đá và cây khác, uốn lượn thành một con đường be bé rõ ràng giữa rừng.

Tuy không phải là tiên bảo đầu tiên Trình Tiềm được thấy, lại là tiên bảo hữu dụng đầu tiên!

Tuyết Thanh cực giỏi thăm dò sắc mặt, biết đứa trẻ này chỉ làm bộ thôi chứ thực ra rất lập dị, nhưng cũng không vạch trần, chỉ chờ Trình Tiềm tự mình nhìn qua, mới bình tĩnh nhắc nhở: “Tam sư thúc mời đi bên này, hãy đi theo ánh sáng.”

Đi trên con đường trải bằng ánh huỳnh quang, Trình Tiềm mới có cảm giác như mình đang biến thành một loại người khác, và sắp sửa sống một cuộc sống khác.

Trình Tiềm hỏi: “Tuyết Thanh ca, mấy cái này do ai làm vậy?”

Tuyết Thanh không sửa nổi xưng hô của Trình Tiềm, bèn mặc kệ luôn, nghe hỏi liền đáp: “Là chưởng môn ạ.”

Trình Tiềm lấy làm kinh hãi, có phần khó tin nổi.

Mới không lâu trước, chưởng môn sư phụ trong cảm nhận của Trình Tiềm còn là một con gà rừng cổ dài hơi đáng yêu, vừa xấu vừa vô dụng – vậy chẳng lẽ ông ta lại không phải là kẻ lừa đảo?

Chẳng lẽ ông ta còn có bản lĩnh gì mà người khác không biết?

Sư phụ cũng có thể hô phong hoán vũ, khiến gió thổi cỏ rạp như trong truyền thuyết sao?

Trình Tiềm ôm vài phần ao ước lạ lùng tưởng tượng thử, lại phát hiện mình vẫn khó lòng sinh ra sự kính sợ chân chính với sư phụ.

Tuyết Thanh dẫn Trình Tiềm đi dọc theo con đường nhỏ phát sáng, đến Bất Tri đường của Mộc Xuân chân nhân.

“Bất Tri đường” kỳ thực là gian nhà tranh nhỏ, không có tiên bảo chi, cũng chẳng có bảng tên, ngoài cửa viện treo một tấm gỗ to bằng bàn tay, trên khắc một cái đầu thú gồ ghề. Trình Tiềm thấy cái đầu thú nọ hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nghĩ ra đó là con gì. Cạnh đầu thú còn có một hàng chữ nhỏ, viết “Nhất vấn tam bất tri”.

Gian nhà tranh khiến Trình Tiềm trong chớp mắt còn tưởng mình đã quay về căn nhà ở nông thôn, nơi này quá giản dị, hầu như không có gì cả.

Vào cổng gặp ngay một tiểu viện trơ trọi, giữa viện là một cái bàn gỗ nhỏ ba chân, chỗ vốn nên có chân bị cụt một đoạn, phải dùng đá kê, trên mặt bàn gỗ đầy các vết nứt, mà Mộc Xuân chân nhân ngồi nghiêm chỉnh sau bàn thì đang say sưa nhìn chằm chằm cái khay nhỏ trên đó.

Khay bằng gốm làm ẩu, tay nghề rất kém, tạo hình dở vuông dở tròn, ngay cả đế cũng không bằng, bên trên rải rác mấy đồng tiền bằng đồng(1) cũ rích rỉ sét, chúng nằm cạnh nhau, tự dưng sinh ra một chút u ám cũ kỹ.

Trình Tiềm không tự chủ được dừng chân, trong chớp mắt, nó cảm thấy sư phụ đang nhìn chằm chằm mấy đồng tiền có vẻ rất nghiêm nghị.

Tuyết Thanh bên cạnh cười nói: “Hôm nay chưởng môn nhìn thấy thiên mệnh gì trong quẻ vậy?”

Chưởng môn nghe vậy, nghiêm trang cất đồng tiền đi, hai tay co về tay áo, thản nhiên nói: “Thiên đạo có lệnh, bữa ăn hôm nay phải thêm món gà hầm nấm.”

Lúc nói câu này râu ông hơi vểnh lên, đôi mắt ti hí xoay vài vòng, chóp mũi hơi rung, lộ vẻ mê mẩn thật sự.

Trình Tiềm cảm thấy thần sắc ấy quen mắt, sau đó nó bỗng dưng liên hệ đầu đuôi lại, trong chớp mắt như phúc đến lòng sáng mà nhớ ra – cái đầu thú trên mộc bài ở cửa Bất Tri đường là đầu chồn!

Ngu dân nông thôn không biết thánh hiền là gì, càng mù tịt kinh Phật kinh đạo, cầu thần bái Phật toàn là làm bừa thôi, “Hoàng đại tiên” và “Thanh đại tiên” các “thần tiên” dã lộ cũng trà trộn trong đó, nhà nhà đều biết.

“Hoàng đại tiên” là chồn tinh, “Thanh đại tiên” thì là xà tinh, còn gọi là “hộ gia xà”, nghe nói cung phụng hai vị đại tiên này thì có thể giữ nhà coi sân, bảo vệ một phương bình an.

Trình Tiềm hồi nhỏ từng thấy bài vị cung phụng Hoàng đại tiên ở trong thôn, trên đó cũng có cái đầu thú như vậy.

Nghĩ đến đây, nó lại nhìn Mộc Xuân, chỉ thấy lưng dài chân ngắn, gầy trơ cả xương, cộng thêm đầu bé mặt gà… nhìn sao cũng thấy giống một con chồn thành tinh cả!

Trình Tiềm ôm mối nghi ngờ khó tả như vậy, tiến lên một bước, tâm tình phức tạp lấy mắt thịt thai phàm, chào ông sư phụ như con chồn.

Sư phụ cười ha hả xua tay, nói: “Không cần đa lễ, rườm rà quá, Phù Dao phái chúng ta không chuộng trò này.”

Trình Tiềm cay đắng nghĩ: “Thế chuộng cái gì? Gà hầm nấm hả?”

Chính lúc này, Hàn Uyên cũng đến, từ xa tít đã gọi: “Sư phụ! Sư huynh!”

Gã trái lại tự mình thực hiện “không chuộng lễ phép”, vừa vào cửa đã ngạc nhiên nói: “Ôi chao, sư phụ, sao người lại ở nơi rách nát thế này!”

Kêu la xong, tiểu khiếu hóa kia lại dạo một vòng trong sân Bất Tri đường như tới quen lắm rồi, cuối cùng dừng chân trước mặt Trình Tiềm.

Tiểu khiếu hóa tầm nhìn hạn hẹp này đã bị một gói kẹo hạt thông mua chuộc hoàn toàn, nhận định Trình Tiềm tốt với mình, nên không kêu sư huynh một cách nhạo báng nữa, bước lại thân thiết kéo tay áo Trình Tiềm: “Tiểu Tiềm, sao hôm qua không tới tìm ta chơi?”

Trình Tiềm thấy gã là chán, lập tức bình tĩnh lui nửa bước, rút tay áo khỏi tay gã, chào một cách lễ độ: “Tứ sư đệ.”

Tuyết Thanh thay quần áo kiểu người lớn cho nó, để lộ ra vầng trán trơn nhẵn và khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, trông như một người ngọc vậy. Mà một người nếu thật sự làm bằng ngọc, thì dường như cũng có thể tha thứ khi hơi lầm lì.

Bản thân Hàn Uyên là một đứa ăn mày không cha không mẹ không giáo dưỡng, thấy ai không vừa mắt là làm gì cũng ngứa mắt, thấy ai tốt thì làm gì cũng tốt – hiện tại với gã mà nói thì Trình Tiềm chính là kiểu nhìn sao cũng tốt, bởi vậy gã không hề để ý sự lãnh đạm của đối phương, còn khoái trá nghĩ thầm: “Trẻ con nuôi trong nhà kiểu này không giống với loại lang bạt khắp nơi như mình, chuyên môn ngại ngùng, về sau phải chiếu cố nhiều hơn mới được.”

Mộc Xuân chân nhân tuy mắt hí, tầm nhìn lại như đuốc, đứng ngoài quan sát giây lát, liền lên tiếng cắt ngang Hàn Uyên bị coi khinh như cái quang gánh cạo đầu bên nặng bên nhẹ(2): “Tiểu Uyên, lại đây.”

Hàn Uyên hớn hở bước tới trước cái bàn con muốn đổ kia: “Sư phụ, có chuyện gì ạ?”

Mộc Xuân chân nhân nhìn gã, nghiêm mặt nói: “Con tuy nhập môn sau, nhưng tuổi tác hơi lớn hơn tam sư huynh, vi sư dặn con vài câu trước.”

Sư phụ dù như chồn thì cũng là sư phụ, thấy ông hiếm khi nghiêm túc, Hàn Uyên không tự chủ được ưỡn ngực.

Mộc Xuân nói: “Con trời sinh nhanh nhẹn, tiếc rằng lỗ mãng, bởi vậy vi sư tặng con hai chữ ‘bàn thạch’ đặng mà cảnh giác. Thiên đạo kị đầu cơ trục lợi, kị kiêu căng tự mãn, kị dụng tâm không chuyên(3), về sau phải thường tự xét lại mình, không thể lơi lỏng một ngày, hiểu chưa?”

Hàn Uyên giơ tay quẹt nước mũi. Mấy câu cảnh cáo này gã chẳng hiểu nổi nửa chữ, đành lơ mơ “a” một tiếng.

Cũng may Mộc Xuân không truy cứu sự thất lễ của gã, nói xong liền quay sang Trình Tiềm.

Lúc này Trình Tiềm mới phát hiện, kỳ thực sư phụ không phải trời sinh mắt tam giác, mà chỉ là mí lót, bình thường mắt luôn khép hờ, tầm mắt có vẻ dao động, khiến dáng vẻ trông hèn hạ, lần này ông mở mắt, nhất thời lại hiện ra vài phần trong suốt trắng đen rõ ràng, màu mắt hơi sẫm, thần sắc đối với Trình Tiềm gần như là nghiêm khắc.

1. Mấy đồng tiền này làm bằng đồng, nhưng từ đây về sau mình chỉ để là đồng tiền thôi, các bạn cứ mặc định là tiền đồng nhé.

2. Quang gánh cạo đầu bên nặng bên nhẹ có thể tạm hiểu là hai phương một nhiệt tình một lãnh đạm. Căn bản ngày xưa không có hiệu cắt tóc cố định mà người ta phải dùng quang gánh để gánh đi khắp các hang cùng ngõ hẻm, và cái quang gánh này đầu nặng đầu nhẹ.

3. Thiên đạo kị đầu cơ trục lợi, kị kiêu căng tự mãn, kị dụng tâm không chuyên đến từ một thiên trong Tăng Quốc Phiên gia thư. Bản gốc là “Thiên đạo kỵ xảo, thiên đạo kị doanh, thiên đạo kị nhị”, tác giả mượn và kéo dài ra thêm.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here