Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 49

0
53

Cuốn 3: Sự dữ nguyện vi

Chương 49

Mưa gió mịt mù, khu rừng rậm kẹp một con đường ruột dê, không nhìn thấy đâu là điểm cuối.

Nơi đây hiển nhiên vắng dấu chân người đã lâu, gặp mưa to thì càng lầy lội khó đi hơn.

Một thiếu niên tầm mười sáu mười bảy tuổi dìu một vị lão giả trầy trật đi trong rừng. Hai người mặc áo tơi méo mó có còn hơn không, đi hơn nửa đêm, chỗ nên ướt đều đã ướt sũng, lão giả kia chắc là chân có chút vấn đề, bị lạnh, chốc chốc phải dừng lại bóp đầu gối.

Lão nheo đôi mắt già nua đã mờ, cố gắng dõi nhìn phương xa, không khỏi thở dài.

Thiếu niên bên cạnh bất mãn nói: “Tiên nhân chó má gì, bình nhật ăn đồ cúng của chúng ta, cầu kiến một lần lại phải khó dễ đủ kiểu, các hương thân bớt ăn bớt dùng thờ phụng họ có ích lợi gì?”

Lão giả nghe vậy sợ hết hồn, vội luôn miệng nói: “Không được nói bậy!”

Thiếu niên trừng tròn đôi mắt, như hổ non, không thèm kiêng dè gì: “Chẳng lẽ cháu nói không đúng? Họ mỹ danh là trấn thủ nơi này, phù hộ chúng ta mưa thuận gió hòa. Gặp hạn lớn lụt lớn, có lần nào thiếu thờ cúng? Năm ấy An Bình vương khởi binh tạo phản, ba huyện mười lăm thành tất cả đều gặp đại nạn, đạo tặc hoành hành, bách tính trôi giạt, họ có từng lộ mặt một lần? Được, coi như đây đều là việc của nhân gian, các tiên nhân không quản, vậy hiện giờ ác quỷ hoành hành thôn quê, ăn thịt hút máu người, họ cũng đều làm như không biết, muốn chúng ta chạy đến cầu xin sao?”

Lão giả đau chân đến không thẳng nổi lưng, miệng nói: “Tiên nhân thanh tu không hỏi việc đời, nếu chúng ta có điều cầu, đương nhiên phải tự mình đến bẩm báo, cháu nói gì thế!”

Thiếu niên nổi giận đùng đùng nói: “Không phải sao, thông đến Minh Minh cốc chính là đường này, phải vượt gian nan hiểm trở, lại còn không phải người thành tâm thì không thể đến! Khi phái người lấy đồ cúng sao họ không đi từng bước một như vậy, lúc này trái lại chú trọng thành tâm…”

“Lục Lang, câm miệng!” Lão giả dộng mạnh gậy xuống đất, “Còn lải nhải nữa thì cháu cút về đi! Không được ở trước mặt tiên nhân liên lụy các hương thân của mười lăm thành!”

Thiếu niên thấy ông tức giận, sắc mặt đen sì, không dám nói gì nữa, chỉ nhân lúc ông nội quay người đi khinh bỉ bĩu môi, làu bàu một câu: “Tiên nhân thì giỏi lắm chắc?”

Đúng lúc này, một luồng sấm sét cực hung ác đột nhiên từ trên trời đánh xuống, gần ngay gang tấc. Thiếu niên bất ngờ không kịp đề phòng, đương trường sợ tới trắng bệch mặt, tức thì bỏ sự hẹp hòi vừa nãy sang một bên, chờ tiếng sấm rền hơi yếu bớt, liền vội hỏi: “Ông ơi, sấm sét hôm nay sao nghe tà môn quá vậy?”

Lão giả chưa kịp trả lời, sấm sét đã liên tiếp giáng xuống như mưa, rọi cả bầu trời đêm một màu trắng thảm đạm. Lão giả vẻ mặt kinh hoàng, vội kéo thiếu niên bên cạnh quỳ mọp xuống đất, phủ phục dưới thiên uy, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện, nhúc nhích cũng không dám. Chim chóc dã thú trong rừng đều sợ hãi không dám thò đầu ra, ngay cả cỏ cây cũng run rẩy theo.

Không biết bao lâu sau, tiếng sấm mới lắng lại, dư âm mang máng, mặt đất tựa hồ còn đang rung.

Thiếu niên một lúc lâu không nghe thấy chút âm thanh nào, lòng đầy chấn động, không còn dám ăn nói vô lễ.

Cho đến khi trận mưa rào này ngừng lại, mây đen hơi tan, bầu trời le lói ánh trăng mông lung ảm đạm, thiếu niên mới nơm nớp lo sợ đỡ lão giả dậy, tiếp tục lên đường.

Thiếu niên Lục Lang hỏi: “Ông ơi, khi nãy sợ là có đến mấy chục phát sấm, Minh… Minh Minh cốc này sẽ không bị san bằng chứ?”

“Bớt lắm miệng đi,” Lão giả thấp giọng quở gã một câu, bước nông bước sâu tập tễnh đi trên con đường nhỏ lầy lội, hạ giọng nói, “Sợ là có tiên nhân độ kiếp.”

“Độ kiếp?”

“Tiên nhân tu hành không dễ dàng, phải trải qua trăm ngàn kiếp nạn, ông nghe nói trong đó thiên kiếp này là hung hiểm nhất, vô số tiên nhân ngã xuống trong thiên kiếp, nhưng chịu qua rồi thì tu vi có thể tăng vọt, cũng gần đồng thọ với thiên địa chân chính hơn một bước.” Lão giả nói đến đây, trên mặt thoáng qua vẻ nghi hoặc, “Ngày xưa ông từng nghe ông nội ông kể, ông ấy đã tận mắt chứng kiến một lần tiên nhân độ kiếp, lúc đó đánh xuống cũng chẳng qua chín đạo thiên lôi, mà sao vị này hung hiểm như vậy… Chẳng lẽ người độ kiếp này là đại năng như cốc chủ?”

Trong khi nói chuyện, đường nhỏ ruột dê đột nhiên rẽ ngoặt, phía trước lại rộng mở sáng rõ, lộ ra toàn cảnh Minh Minh cốc.

Sơn cốc trong vắt xa xăm, hoa rừng từng được nước mưa gột rửa nở rộ khắp núi đồi, một chút ánh trăng như khói như sa, trong cốc thật như tiên cảnh nhân gian vậy.

Thiếu niên kinh hỉ nói: “Ông ơi, mau nhìn kìa, chúng ta đến…”

Gã còn chưa dứt lời, đã đứng sững ra đó.

Chỉ thấy bên cạnh sườn núi hoa tươi nở rộ có một chỗ đất bằng phẳng rộng lớn, xung quanh khắc một vòng phù chú người bình thường không hiểu. Lúc này, mảnh đất bằng kia đã bị sét đánh cháy đen, trong vòng phù chú đối lập rõ ràng với bên ngoài – bên ngoài trăm hoa đua nở, bên trong không một ngọn cỏ.

Trên đất sém, lại có một người đứng thẳng đó.

Người nọ mặc trường bào tả tơi, cả một tay áo cháy thành than vụn, nhìn từ phía sau, người này vóc dáng cao to, ước chừng là một nam tử.

Cách xa trăm trượng, người nọ lại như nghe thấy Lục Lang nói, quay đầu lại nhìn hai ông cháu một cái. Người này mặc dù quần áo rách rưới, vẻ ngoài lại tuấn tú vô cùng, đứng dưới ánh trăng tựa như người ngọc, duy có đôi mắt như hàm chứa sương trắng trải qua nhiều năm. Lục Lang chạm vào ánh mắt y, lập tức chỉ cảm thấy lạnh từ đầu đến chân, sợ đến không dám nhúc nhích.

Ngay sau đó, Lục Lang bị ông nội mình kéo, hai ông cháu cùng quỳ xuống đất. Lão nhân vái lấy vái để nam tử nọ, miệng nói: “Bái kiến tiên nhân, tiểu nhân là người trong mười lăm thành ngoài cốc, chuyến này đến có việc cầu tiên trưởng, không phải là cố ý xâm nhập, cầu xin tiên trưởng nhất thiết đừng lấy làm phiền lòng.”

Nam tử ấy ngẩn ra, sau đó tùy ý khoát tay. Lục Lang liền cảm thấy một luồng hơi lạnh phảng phất đến từ cuối thu lan tràn ra bốn bề, se lạnh, song cũng chưa tới mức đóng băng người. Rồi lập tức cả người gã nhẹ hẫng, cùng ông nội mình bị hơi lạnh kia nâng lên.

Tiên nhân này lại dễ nói chuyện đến bất ngờ, chẳng những không làm khó họ, còn khá nho nhã lễ độ nói: “Không sao, không cần như vậy – chuyện ngoài cốc không do ta quản, để ta kêu một người đến cho ngươi.”

Nói xong, y đạn chỉ bắn ra một đạo bạch quang, chùm tia sáng lao thẳng đến chân trời. Giây lát sau, xa xa có một điểm sáng nhỏ như đom đóm cấp tốc bay tới, chờ nó đến gần ngay trước mắt, Lục Lang mới nhận ra đó là một đạo đồng ngự kiếm mà đến.

Đạo đồng thu kiếm hạ xuống đất, cung kính hành lễ với nam tử quần áo rách rưới này, nói: “Trình trưởng lão, chúc mừng trưởng lão vượt qua đại thiên kiếp, tu vi tăng thêm một bậc.”

“Không có gì đáng mừng cả, suýt nữa thì cháy đen rồi đây,” Nam tử kia không mặn không nhạt đáp một câu, chỉ hai ông cháu nhếch nhác phía sau, “Đến từ bên ngoài, khả năng là có việc, ngươi xử lý đi.”

Đơn giản nói xong mấy câu này, y liền gật đầu chào hai ông cháu Lục Lang, rồi lập tức bóng người lóe lên, phút chốc không thấy đâu nữa.

Khả năng phi thiên độn địa này khiến Lục Lang sững sờ, cho đến khi đạo đồng tiến lên mời họ vào cốc, trong đầu gã vẫn là hình ảnh người nọ đứng trên mảnh đất cháy đen, tùy ý quay đầu nhìn lại.

Lục Lang lơ đãng nghĩ thầm, người nọ có vẻ cũng chẳng hơn mình mấy tuổi, mà đã là “trưởng lão” trong Minh Minh cốc này? Trong lòng không khỏi có chút hâm mộ, ngay lập tức nhớ tới ánh mắt như kết sương của người nọ, lại vội dằn chút hâm mộ này xuống, sinh ra kính sợ, không còn dám nghĩ bậy nữa.

Đạo đồng lấy từ trong lòng ra một chiếc lá, ngậm trên môi, thổi ra một khúc dài ngắn xen nhau. Chỉ nghe không trung theo đó truyền đến một trận tiếng ngựa hí, tiếp theo, một thớt bạch mã kéo một cỗ xe từ trên trời đáp xuống, uy phong mà phát ra tiếng phì phì trong mũi, vững vàng dừng trên mặt đất.

Đạo đồng kia vẻ mặt ôn hòa nói: “Hôm nay nếu không phải nhờ phúc hai vị, ta chưa chắc có thể nói chuyện với y đâu, mời.”

Hai phàm nhân thấp thỏm lên xe phi mã, Lục Lang còn trẻ, lanh mồm lanh miệng nói: “Tiên nhân ca ca, vị đó là trưởng lão trong cốc à?”

Lão giả lo gã lắm miệng nói sai, vội vàng kéo lại, kinh sợ nói: “Tiên nhân tha tội, thằng bé này…”

“Không sao đâu lão trượng,” Đạo đồng quất phi mã, khá hoạt bát nói, “Trong Minh Minh cốc ta có một băng đàm cực lạnh, cả ta cũng không dám đến, nghe nói nước phàm ở bên trên một trượng là có thể kết băng, nhưng thần băng thủy trong đó vẫn chảy không thôi. Vị kia cũng không biết ở đó từ khi nào, y mở một động phủ bên cạnh đàm thủy, trấn hơi lạnh của cả băng đàm trong động phủ đó, bản thân ngày qua ngày tu hành ở nơi cực hàn ấy. Các ngươi xem, trong cốc này sinh cơ bừng bừng như bây giờ, toàn nhờ y trấn băng đàm đấy. Y bình nhật không hay lộ diện, chúng ta đều lén gọi y là ‘U Đàm trưởng lão’.”

Lục Lang nghe đến ngây ra, không khỏi nói: “Ở đó lạnh cỡ nào, y không sợ ư?”

Đạo đồng cười nói: “Người tu hành vốn nên luyện thần nhẫn tính, tâm chí không kiên định làm sao có thể thành đại đạo?”

Trong khi nói chuyện, xe ngựa đã mấy phen lên xuống, đến vùng giữa sơn cốc, thong thả hạ xuống đất.

Lục Lang xuống xe, thấy nơi đây lại có đình đài lầu các, lưu thương khúc thủy, thanh tịnh vắng người, chỉ có mấy con tiên hạc bay lượn. Đi vào trong đây, Lục Lang chỉ cảm thấy người nhẹ tênh, gã chấn kinh cúi đầu nhìn, thấy nước bùn dính trên người do đi suốt đêm lại biến mất sạch, toàn thân ấm áp.

Đạo đồng dẫn hai người vào tiểu đình, trong ngàn ân vạn tạ rót cho họ một chén trà nóng, lúc này mới hỏi có chuyện gì.

Lão giả thở dài nói: “Việc này… Ôi, nói ra dài dòng, việc vặt của tiểu dân, vốn không nên phiền nhiễu tiên trưởng. Chỉ là gần đây ngoài cốc không biết có yêu nghiệt gì đến, làm hại xóm làng, chuyên chọn ra tay với trẻ con, chẳng qua hơn mười ngày, mà trong thành quách thôn xóm xung quanh đã mất tích bốn năm bé trai, mấy hôm là có thể phát hiện thi thể ở hoang giao dã ngoại, đều bị dã thú ăn gần hết. Việc này cũng báo quan rồi, quan sai vài ngỗ tác đến, ngỗ tác nói mấy đứa trẻ ấy là chảy cạn máu trên người mới mất mạng.”

Đạo đồng nghe thế, thần sắc vui cười nghiêm lại: “Cái gì? Chảy cạn máu? Các bé trai đó mấy tuổi?”

Lão giả nói “nghiệp chướng”, đáp: “Đều chưa đến mười tuổi, xảy ra việc này, mọi người cùng nhau canh ở bên ngoài mấy đêm. Sau đó… Sau đó một ngày nọ, tất cả chúng tôi đều trông thấy một bóng trắng, nhìn từ xa như lụa trắng treo trước gió, nhưng chớp mắt đã đến trước mặt. Lúc ấy chưa ai kịp phản ứng, đã nghe có người kêu thảm thiết một tiếng, nhìn lại thấy có người thủng một lỗ ở ngực, chớp mắt đã bị thứ kia moi tim. Quan sai cũng sợ vô cùng, nói là ác quỷ quấy phá, quan phủ quản không được, bấy giờ mới phái lão hủ vào cốc cầu chư vị tiên trưởng.”

Đạo đồng kia nghe xong, lại cẩn thận hỏi mấy vấn đề, lúc này mới nói: “Trong lòng ta đã nắm được đại khái rồi, lão trượng không cần lo lắng, trước tiên hãy cùng tiểu huynh đệ nghỉ ngơi trong cốc một đêm, để ta bẩm báo tiền bối trong cốc, ngày mai tự khắc sẽ cho các vị câu trả lời.”

Đêm ấy, lão giả và tôn tử Lục Lang lo lắng ở lại Minh Minh cốc. Trong cốc gió mát trong lành, bốn bề còn thoang thoảng mùi hoa, là một nơi rất tuyệt, thế nhưng Lục Lang không sao ngủ được, trong đầu lật đi lật lại đều là trưởng lão trẻ tuổi đã trải qua lôi kiếp kia. Cứ thế mơ mơ màng màng đến sau nửa đêm, gã bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói chuyện, cách rất xa, Lục Lang chỉ loáng thoáng nghe đứt quãng đại khái.

Chỉ nghe một giọng nam nói: “Phải, trên đường đến ta đã nghe nói, có điều gây họa trong thôn của phàm nhân, cũng vị tất là kẻ nào khó giải quyết… Ừm, không bằng nhờ Trình Tiềm tiện đường đi một chuyến đi.”

Lại một giọng nam già hơn nói: “Cũng được, y đã trải qua bảy thiên kiếp, hiện giờ xem như lịch kiếp mà sinh, vốn nên rời đi rồi.”

Lục Lang vốn không sao ngủ được, nghe thấy dăm ba câu này, tự dưng díp mắt lại, chớp mắt liền mơ hồ đi, không nghe thấy gì nữa.

Hai người một trước một sau đi qua cửa sổ phòng gã, đến băng đàm trong cốc, lão giả cầm đầu hạc phát đồng nhan, tròn như quả bóng, cười chỉ thấy răng không thấy mắt, mặc trường bào gấm phú quý bức người, trên đai lưng treo một loạt vật linh tinh như hà bao ngọc bội, ăn mặc rất giàu sang, hệt như viên ngoại phàm nhân – chính là Minh Minh cốc chủ Niên Minh Minh. (Hạc phát đồng nhan: tóc bạc nhưng mặt mày hồng hào)

Theo sau Niên Minh Minh là một người trung niên ăn mặc kiểu thư sinh, chỉ thấy người trung niên này mặt mày cực ôn nhuận, nhìn kỹ lại thì dường như là Đường Chẩn nguyên thần năm đó trốn khỏi Phệ Hồn đăng.

Đường Chẩn chẳng rõ dùng biện pháp gì mà lại có thân xác, nhưng xem ra thân xác này không tốt lắm, loáng thoáng có vẻ đau bệnh nặng nề chết chóc, không biết là đoạt xá hay dùng pháp thuật thiên môn gì.

Đường Chẩn xách một ngọn đèn l*ng trắng, bên trong đèn không có nến, giấy bao quanh một quầng sáng ôn nhuận, không biết là pháp bảo gì, nói: “Việc này nguyên là ta nảy sinh ý tưởng, chưa nghe nói bao giờ, chính ta cũng không nghĩ đến y có thể thành công.”

Niên Minh Minh cười nói: “Thân xác y chết non, là trải nhân kiếp, sắp chết bỗng nhiên có sở ngộ, khiến hồn phách có thể vào Tụ Linh ngọc. Vừa vặn Tụ Linh ngọc kia là linh vật tiên thiên, bên trong có thể hội tụ tinh khí sơn xuyên, hồn phách vốn không thể vọng nhập, song tiểu tử này còn nhỏ tuổi, có thể duy trì ba hồn bảy phách không tan, thần trí bất diệt, ở trong Tụ Linh ngọc bảy bảy bốn mươi chín năm, không nhục thân làm chỗ dựa, lại dùng ngọc kia tôi luyện ra nguyên thần, đây là qua địa kiếp. Bốn mươi chín năm trước, ngươi đưa Tụ Linh ngọc y náu thân đến Minh Minh cốc ta, lấy Tụ Linh ngọc làm cơ sở, qua băng đàm rèn thêm bốn mươi chín năm. Y chịu được cực hàn không nói, còn trải bảy thiên kiếp liền – ôi, tính ra y chẳng qua hơn trăm tuổi, mà đã trải qua thiên địa nhân ba kiếp… Sự kiên định trong tâm chí người này, lão hủ sống ngần ấy năm mà còn chưa từng gặp.”

Niên Minh Minh vừa nói vừa vỗ vỗ bụng mình, sắc mặt phức tạp: “Nếu lão hủ bằng một nửa y, chắc hẳn hiện tại cũng có thể là lão đầu tử có eo rồi.”

Đường Chẩn: “…”

Đại năng cấp bậc lão nhân gia này sớm đã tích cốc, ngặt nỗi thèm ăn, bởi vậy cơ thể béo núc này có thể nói là nguyên viễn lưu trường, lâu ngày mà ra.

Đường chân nhân á khẩu một lát, nghiêm túc nói: “Còn chưa đa tạ cốc chủ cho mượn băng đàm.”

Niên Minh Minh xua tay nói: “Mượn với không mượn cái gì, y trấn băng đàm, đám đệ tử không nên thân của ta khỏi bị lạnh, cũng coi như hưởng phúc rồi. Huống chi nhân vật như vậy, mang danh hào ‘trưởng lão’ trong Minh Minh cốc con con, chúng ta thơm lây còn không kịp.”

“Vị tiểu huynh đệ này có ân với ta, năm đó Ôn đạo hữu mang Tụ Linh ngọc tới tìm ta, vô luận thế nào ta cũng phải nghĩ cách giúp y một chút,” Đường Chẩn nói, “Chỉ là, mặc dù y cơ duyên xảo hợp ở trong Tụ Linh ngọc thành tựu nguyên thần, song việc rèn ngọc thành nhục thân thật sự chưa từng có tiền lệ, ta cũng không biết có được hay không, chỉ sợ kéo dài, lòng y có quải niệm quá nôn nóng, bèn rút đi ký ức quá khứ của y. Hiện giờ bảy thiên kiếp đã qua, thân thể luyện từ trong Tụ Linh ngọc đại thành, ta cũng nên vật quy nguyên chủ rồi.”

Trong khi nói chuyện, hai người tới băng đàm, vừa tới gần, Đường Chẩn có phần không chịu nổi hơi lạnh, vội bấm thủ quyết, tử khí trên mặt nặng hơn một tẹo.

Tiếp tục tiến về phía trước, chỉ nghe tiếng nước “ào ào”, chủ nhân nơi đây mới tắm rửa xong, đang lên khỏi đàm thủy nước đóng thành băng, Niên Minh Minh cất cao giọng nói: “Trình Tiềm tiểu hữu, có quấy nhiễu sự thanh tĩnh của ngươi không?”

Lão béo này quấy nhiễu sự thanh tĩnh của người ta không phải mới một hai lần, người trong Minh Minh cốc không biết là truyền thống gì, mà từ trên xuống dưới đều lắm miệng muốn chết, Trình Tiềm cũng quen rồi.

Y không có gì không tự nhiên, từ trong một tầng sương trắng trên băng đàm đi ra, nhặt áo bào đông cứng bên hồ khoác lên người, đi lại chẳng qua hai ba bước, mái tóc bám vụn băng đã khô hết, trường bào cũng một lần nữa tự nhiên rũ xuống, một thân tu vi thiên chùy bách luyện cơ hồ hóa vào cảnh nhuận vật vô thanh.

Trình Tiềm gật đầu chào hai người, nói: “Cốc chủ – Đường huynh, ta đang muốn đi tìm ngươi đây, vào ngồi không? Chỗ ta hơi lạnh.”

Hiện giờ đang là giữa hạ, mà động phủ cạnh băng đàm không hề nóng bức, đi vào thấy lại là một mảnh trời băng đất tuyết khốc liệt, ghế đều đông cứng trên đất, bám một tầng băng sương. Trình Tiềm hơi bấm ngón tay, một ngọn lửa ấm áp dễ chịu từ đầu ngón tay y vẽ ra, rơi xuống phía dưới một chiếc ghế, khoảnh khắc liền tan chảy băng sương bên trên, mà ghế lại không hề bị cháy.

Trình Tiềm nói: “Đường huynh thân thể không tốt, tìm chỗ ấm áp mà ngồi đi.”

Về phần cốc chủ Niên Minh Minh, y mặc xác, dù sao lão béo đó thừa mỡ, chịu lạnh rất tốt.

Nước trong ấm trà trên bàn đã đông thành một tảng băng cứng ngắc từ lâu, Trình Tiềm cầm trên tay lắc vài vòng, khối băng lớn bị chân nguyên thúc giục bấy giờ mới tan, chẳng qua giây lát, bốc ra hơi nóng nhè nhẹ. Y rót cho hai người mỗi người một chén nước ấm.

Đường Chẩn nhận lấy làm ấm tay, lúc này mới đặt ngọn đèn l*ng kia trước mặt Trình Tiềm, nói: “Vật này nên trả lại cho tiểu hữu, con đường này cửu tử nhất sinh, không dễ dàng gì, sau này ngươi cần phải trân trọng hơn.”

Trình Tiềm không hề kinh ngạc, hiển nhiên biết việc Đường Chẩn từng ra tay lấy ký ức quá khứ của mình. Y gật đầu, phất tay thu ngọn lửa nhỏ trong đèn l*ng vào tay áo, nghiêm túc nói: “Đường huynh có ân tái sinh, sau này nếu có chỗ nào dùng được ta, Trình Tiềm nhất định muôn chết không từ.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here