Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 47

0
66

Chương 47

Theo phạm vi Chu Hàm Chính đi mở rộng, kim cáp thủy tùy thân của Lý Quân nhanh chóng không đủ dùng, họ lại không dám dùng thần thức quét đối phương, Nghiêm Tranh Minh đành phải vừa giúp Lý Quân duy trì trận pháp, vừa lệnh cho Hàn Uyên dùng mảnh gỗ nhỏ tùy thân khắc rất nhiều phù chú mộc điểu đơn giản. Loại phù chú này rất sơ cấp, còn là hồi xưa Lý Quân thích động vật nhỏ cải tiến, không mất sức lắm, mảnh gỗ có thể hóa thành chim nhỏ giống như thật, bay trên trời có thể làm tai mắt, còn không dễ dàng bị phát hiện.

… Mỗi tội Hàn Uyên hơi kém, chim biến ra hình như đều thừa hai chân, bay còn được, chứ đi lại sẽ ngã sấp cả đàn.

Cả đêm, Lý Quân không hề dám lơ đãng chút nào, bày trận lao tâm lao lực quá độ, thấy phương đông xuất hiện màu bụng cá, hắn rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Phải kéo dài tới khi nào?”

“Sắp rồi,” Nghiêm Tranh Minh khẳng định, “Kẻ này chạy đông chạy tây luồn cúi khắp nơi, không nhàn rỗi gì, không thể thừa thời gian dùng dằng ở đây.”

Lần này Nghiêm chưởng môn lại nói đúng – quả nhiên, sau hừng đông, Chu Hàm Chính liền hơi trì hoãn không nổi nữa.

Trên biển lúc này đã trời trong nắng ấm, một kẻ bịt mặt dò xét sắc mặt Chu Hàm Chính, gián ngôn: “Đại nhân, nơi đây ở lâu vô ích, chúng ta nên mau chóng trở về, đừng để sinh thêm rắc rối?”

Chu Hàm Chính chắp tay cân nhắc giây lát, cũng cảm thấy phí thời gian với người giấu đầu lòi đuôi lại không biết nông sâu này thật chẳng có ý nghĩa gì, mục đích chuyến này đã đạt được hết, cũng có thể công thành lui thân rồi, thế là gật đầu. Hắn quay đầu lại nhìn quanh tiểu đảo do ảo cảnh mà có vẻ vân sơn vụ nhiễu một chút, cao giọng nói: “Trên đảo không biết là đạo hữu phương nào, Chu mỗ chỉ mượn nơi dừng chân, không hề có ác ý, nếu có chỗ nào đắc tội, xin thông cảm cho.”

Lý Quân nghe thế thở phào một hơi, lập tức suýt nữa thoát lực, lau mồ hôi lạnh trên trán, thấp giọng nói: “Ông trời ơi, xem như chịu đi rồi.”

Lúc này họ kỳ thực cách Chu Hàm Chính chưa đầy trăm trượng, ngay sau một ngọn núi nhỏ, không cần những tai mắt kia, cũng có thể nghe thấy Chu Hàm Chính nói gì.

Nghiêm Tranh Minh không lên tiếng. Y dùng phù chú thêm vào trận pháp suốt một đêm, con dao khắc duy nhất trên người còn cho Hàn Uyên, bản thân đành phải dùng kiếm bình thường. Khắc phù chú dùng dao chuyên dụng hay vật sắc bình thường, là hai cấp độ trên phù chú, Nghiêm Tranh Minh cũng là lần đầu tiên bước qua bậc cửa này, thỉnh thoảng khống chế không tốt, thanh khí trên phù chú sẽ chạy loạn. Điều này khiến tay y chi chít vết thương nhỏ, trên mặt lại thủy chung che phủ một tầng tối tăm lờ mờ, nghe Chu Hàm Chính muốn đi, cũng chẳng thấy vui mừng gì.

Khi nào y mới có thể đường đường chính chính đứng ra, chiến một trận với họ Chu kia như một con người?

Chu Hàm Chính không nghe người trên đảo trả lời, cũng không để ý lắm, chỉ nói: “Đi.”

Nói xong, hắn liền dẫn đám bịt mặt ngự kiếm lên, nhưng mới bay lên giữa trời, Chu Hàm Chính đột nhiên cảm giác được một tầm mắt, tu vi hắn không kém, cảm ứng dĩ nhiên cũng hết sức linh mẫn, bản năng giơ tay theo tầm mắt ấy, bắt được một con… chim bốn chân.

Chu Hàm Chính nhíu mày, thật sự không biết đây là cái giống cổ quái hiếm lạ gì, lập tức nảy ý, nắm cổ chim bóp chết nó, chim nhỏ giãy giụa không thôi kia ngay trước mắt hắn biến thành một phù chú hơi thô.

Chu Hàm Chính bẻ nhẹ, phù chú gãy làm đôi, thanh khí trong đó tự nhiên rời rạc, kẻ sáng mắt nhìn là biết tu vi của người khắc phù chú không cao.

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh tức khắc “thịch” một tiếng, nghĩ: “Hỏng rồi.”

Chu Hàm Chính như chó săn đưa mũi lại gần phù chú vỡ tan kia, ngửi ngửi, thần sắc hơi thay đổi, lập tức tựa hồ nghĩ tới điều gì, đôi mày nhíu chặt bỗng giãn ra, biểu cảm tựa tiếu phi tiếu có chút dữ tợn: “Ta tưởng là ai, thật đúng là đến không uổng công…”

Trước đó hắn không dám dùng thần thức quét, là vì sợ trên đảo có năng nhân tu vi cao hơn hắn, một khi thần thức bị người ta phát hiện và áp chế, sẽ lập tức phản phệ. Lúc này Chu Hàm Chính không rõ dùng phương pháp gì biết được trên đảo lại là bọn Nghiêm Tranh Minh, tức thì không cố kỵ nữa. Hắn chưa dứt lời, thần thức đầy uy áp đã quét qua toàn đảo, mê ảo trận của Lý Quân chỉ hù người, quả nhiên không chịu nổi một kích, chỗ mấy người họ ẩn thân càng không gì che chắn.

Chu Hàm Chính ngự kiếm đứng trên không trung, thong dong cười nói: “Nghiêm chưởng môn, tốt xấu gì ta cũng từng dạy cho ngươi một bài ở Giảng Kinh đường, không phải một ngày làm thầy cả đời làm cha ư? Vì sao trốn trốn tránh tránh, không chịu ra gặp nhau?”

Nói xong, hắn phất tay áo, trên quạt tức khắc dấy lên một trận sấm chớp, hung hãn xông vào trận pháp của Lý Quân, chỉ khoảnh khắc liền tan tành mê ảo trận nhìn được mà dùng không được.

Lý Quân như bị một đòn nghiêm trọng, nhất thời rũ rượi dưới đất, một lúc lâu chưa đứng dậy nổi.

Nghiêm Tranh Minh giơ tay tóm hắn, đỡ hắn sang một bên, sắc mặt so với Lý Quân còn khó coi hơn vài phần, sau đó không nói một lời đứng dậy, rút kiếm muốn đi ra ngoài.

Hàn Uyên đại kinh thất sắc: “Đại sư huynh, huynh muốn làm gì?”

Nghiêm Tranh Minh mặt trầm như nước, không dừng bước: “Không được đi theo.”

Hàn Uyên lớn bằng này chưa từng gánh vác việc gì, nhìn Lý Quân lại nhìn Thủy Khanh, thoạt tiên hoàn toàn không biết phải làm sao, trong đầu trống rỗng mà ngây người tại chỗ giây lát, sau đó hắn hít sâu một hơi, co cẳng đuổi theo.

Chu Hàm Chính khá tán thưởng nhìn Nghiêm Tranh Minh nói: “Vài năm không gặp, Nghiêm chưởng môn như thoát thai hoán cốt, thật là khiến cố nhân vui mừng.”

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên lý giải tâm tình “không nói hai lời, rút kiếm chĩa tới” của Trình Tiềm. Y chưa bao giờ căm hận một ai như vậy, mùi vị thù hận làm người ta hãi hùng, nhưng phảng phất cũng có thể cho người một mũi cường tâm châm, thành nguồn sức mạnh vô tận.

Trên hải đảo trời quang vạn dặm, trong lòng thiếu niên chưởng môn ngập tràn sát ý.

Các sư đệ và tiểu sư muội ở sau lưng, trận chiến này vô luận thế nào Nghiêm Tranh Minh cũng khó lòng tránh được, y không muốn nói thừa, trực tiếp rút kiếm lao lên luôn.

Nhưng Chu Hàm Chính không tiếp chiêu, ngược lại hai kẻ bịt mặt đi theo hắn một trái một phải ngự kiếm lên, chặn đường Nghiêm Tranh Minh.

Chu Hàm Chính thong thả đứng ngoài nhìn, còn cảm khái: “Phù Dao – năm đó núi non trập trùng cao v*t tầng mây, đại năng lớp lớp, giậm chân một cái, thật sự là thiên địa cũng phải rung, uy phong cỡ nào, không ngờ cũng có một ngày lưu lạc sơn dã, nhân thế gặp gỡ, quả thực khó lòng đoán biết.”

Nghiêm Tranh Minh một kiếm phá vỡ thủ ấn chặn đường của hai kẻ bịt mặt, cả người hóa thành một luồng sáng, lao thẳng đến Chu Hàm Chính. Gió kiếm thổi trường bào của Chu Hàm Chính bay phất phới, hắn lại hết sức khinh mạn, ngay cả quạt cũng không xòe ra, đuôi quạt “Đinh” một tiếng nhỏ, lập tức một đạo lôi quang mang theo lửa đánh ra, không hề nghiêng lệch, đập kiếm của Nghiêm Tranh Minh mẻ một miếng.

“Nếu là trước kia, với tu vi của Nghiêm chưởng môn, sợ rằng ngay cả đệ tử nội đường cũng chẳng vào được,” Chu Hàm Chính cười nói, “Ngươi đeo chưởng môn ấn trên cổ, không thấy nặng à? Không bằng để ta giúp ngươi gánh vác một phần…”

Hắn đột nhiên năm ngón thành trảo, lòng bàn tay lại phảng phất có mây đen gió xoáy cuốn qua, đen kịt, từ trên cao trảo tới ngực Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh nghiêng người né, hoành kiếm chém liền, song lại cảm thấy cổ tay chấn mạnh.

Trảo của Chu Hàm Chính cuốn theo kim cương chi khí, trúng một kiếm chẳng những không mất nửa cái móng tay, ngược lại to hơn mấy lần, đè xuống đầu Nghiêm Tranh Minh như che cả bầu trời.

Đúng lúc này, Nghiêm Tranh Minh nghe thấy tiếng Hàn Uyên quát: “Đến đây! Gia gia thưởng cho ngươi một bạt tai!”

Tim Nghiêm Tranh Minh đập điên cuồng vài nhịp, cúi đầu nhìn thấy đám Hàn Uyên Lý Quân bị y bỏ lại sau ngọn núi nhỏ đều đi ra. Hai kẻ bịt mặt chạy thẳng đến họ, nhanh chóng triền đấu với Lý Quân miễn cưỡng cầm cự và Hàn Uyên hoàn toàn là gà mờ, nhất thời hiểm tượng ùn ùn.

Chỉ phân tâm chốc lát mà bàn tay khổng lồ che trời của Chu Hàm Chính đã đến gần, Nghiêm Tranh Minh tránh cũng không thể, đành phải liều bị thương, nghịch phong một kiếm “Sự dữ nguyện vi”, bất cứ giá nào, định đồng quy vu tận với hắn.

Thế nhưng, y chịu liều, Chu Hàm Chính lại rất tiếc mạng, hắn bất đắc dĩ triệt chưởng lui lại, thầm nghĩ: “Kỳ thật, hóa ra thỏ quýnh lên cũng cắn người.”

Ai ngờ ngay khi hắn lui lại, một đạo kiếm quang tựa hàn sương đột nhiên từ phía sau đánh tới. Chu Hàm Chính rùng mình, rốt cuộc xòe quạt, phóng ra một đạo lôi hỏa trụ.

Lôi trụ rơi xuống biển, sóng dữ cơ hồ tuôn ra một con thủy long, bọt nước rơi xuống hoang đảo thành một cơn mưa mặn.

Chu Hàm Chính cẩn thận lui lại hai thước, nhìn thấy người tới phía sau, ánh mắt lập tức co lại – vậy mà là Trình Tiềm.

Khi Trình Tiềm rơi xuống đá ngầm, hình tượng đã như một khiếu hóa tử tóc tai rũ rượi, lại bị Ôn Nhã chân nhân dùng vài phân thần dạy dỗ một phen, quần áo quả thực thành miếng giẻ rách chó gặm, không thể thảm hại hơn. Nhưng Nghiêm Tranh Minh vừa thấy bộ dạng quỷ quái này của gã, sát ý chiếm trong ngực tức khắc tan sạch sành sanh.

Nghiêm chưởng môn hiện giờ xem như đã biết tiền đồ mình lớn cỡ nào, nhìn thấy Trình Tiềm thì nước mắt suýt nữa tuôn rơi, mở miệng mà nhất thời không nói ra lời.

Trình Tiềm đảo mắt qua vẻ thất thố của y, đột nhiên lại có cảm giác luôn được người ta quan tâm ngóng trông, biết rõ không đúng lúc song vẫn không nhịn được hơi cong đôi mắt.

Con người ta cả đời cầu, không phải cũng chính là khi phi tinh đái nguyệt, gió sương đầy người về nhà, có người nổi giận đùng đùng từ bên trong kéo cửa ra, rống to một câu “Lại chết ở chỗ nào rồi” ư?

Chu Hàm Chính trước đó không nhìn thấy Trình Tiềm, nhưng không để ý – trong mắt hắn, đám trẻ choai choai vất vả cầu sinh tồn này trừ môn phái sau lưng ra, thật sự chẳng có giá trị gì khiến hắn để tâm, nào ngờ lúc này lại suýt nữa lật thuyền trong mương.

Năm đó ở Giảng Kinh đường Chu Hàm Chính vừa gặp đã coi trọng Trình Tiềm, hiện giờ thiếu niên này lớn hơn vài tuổi, bên ngoài thu liễm không ít, bên trong lại chẳng thay đổi tẹo nào, hợp với kiếm ý trên thanh ngưng hàn sương kia – có điều Chu Hàm Chính tán thưởng thì tán thưởng, song cũng không hề coi chút xíu tu vi của Trình Tiềm ra gì, hắn mỉm cười nói: “Sao, tiểu đạo hữu cũng muốn luận bàn với ta ư?”

“Chu tiền bối hiểu lầm rồi, ta không có ý đó.” Trình Tiềm thoạt tiên nho nhã lễ độ cầm Sương Nhẫn gật đầu chào hắn, ngay sau đó, bất ngờ thôi động Tụ Linh ngọc Ôn Nhã chân nhân cho.

Khi cảm thấy cả người nặng nề thì Chu Hàm Chính đã nghĩ thầm không ổn tiếp đó, hắn phát hiện chân nguyên của mình phảng phất kết một tầng băng, quay vòng cực kỳ ngưng trệ, cảnh giới chí ít bị ép xuống sáu thành.

Chu Hàm Chính rất hoảng sợ, đây là công pháp quỷ tha ma bắt gì?

Trình Tiềm lại không mảy may cho hắn thời gian phản ứng, Sương Nhẫn kéo theo lực hải triều, cho Chu Hàm Chính một nhát kiếm vào đầu.

Họ Chu kia hết sức mất mặt liên tiếp lui ba trượng, bởi tu vi chợt bị áp chế, chân nguyên hộ thể như kim cương bất hoại đã không còn sót lại chút nào, kiếm khí của Sương Nhẫn không hề khách khí xé toạc vạt áo trước của hắn, lập tức lộ ra da thịt.

“Vãn bối không phải đến luận bàn,” Trình Tiềm ôn hòa nói nốt nửa câu sau, “Mà là đến diệt khẩu.”

Biến cố này khiến mọi người đều sợ ngây ra, Hàn Uyên bị người bịt mặt bỏ lại ho vài tiếng, thò đầu nhìn, lẩm bẩm: “Đó là tiểu sư huynh? Y bị thứ gì nhập à?”

Thủy Khanh há hốc miệng, không cẩn thận bị nước biển bắn đầy vào, vội phun “phì phì”.

“Không phải Tiểu Tiềm trở nên lợi hại, mà là Chu Hàm Chính,” Lý Quân nhanh chóng phản ứng lại, “Đệ xem hắn vừa rồi đột nhiên đứng cũng không vững, chân nguyên hộ thể cũng không thấy nữa!”

Nghiêm Tranh Minh một mặt sầu lo thầm nghĩ: “Tiểu tử này trong thời gian mất tích lại gặp kẻ nào không đàng hoàng? Học bàng môn tà đạo gì rồi?”

Một mặt không hề sợ hãi tiệt đám bịt mặt ý đồ tới tăng viện chủ tử lại giữa đường.

Chỉ thấy hơi nước trên hoang đảo bị Hải Triều kiếm pháp sở kích, li ti bay lên không, lập tức lại đông thành sương trắng, Chu Hàm Chính sợ hãi nói: “Khoan đã… Đó là hung kiếm Sương Nhẫn? Vì sao nó lại nằm trong tay ngươi?”

Trình Tiềm còn khuya mới đếm xỉa tới hắn, phất tay sương mảnh thành lốc xoáy, phần đáy sắc lẻm như băng chùy, đè ngay trán Chu Hàm Chính.

Chu Hàm Chính tuyệt đối không liệu được gã còn nhỏ mà hạ sát thủ thậm chí cả một chút do dự cũng không có, gầm lên một tiếng, quạt bị gió biển thổi như run rẩy, lôi hỏa chi lực ở rìa quạt lại rõ ràng bị băng sương đầy trời áp chế. Hắn vung mạnh quạt, một hơi suýt nữa khó có thể tiếp tục, mới triệu hoán ra một luồng gió mạnh mang theo sấm sét, đánh tan băng chùy bức đến trước mặt. Một khắc sau, đám vụn băng lại tựa như thủy triều đi rồi quay về, chớp mắt hội tụ một lần nữa, lại có xu thế càng đánh càng mạnh!

Chu Hàm Chính liên tục lui về sau, vừa như ruồi nhặng không đầu dùng chân nguyên đánh vào cấm chế lạ lùng trên người, vừa hung tợn nhìn Trình Tiềm, “Tiểu quỷ, khuyên ngươi mọi việc đừng làm tuyệt, nếu không nhất định phải hối hận.”

Trình Tiềm nghe thế thật muốn phá lên cười, bụng nghĩ lúc ngươi hoành hành ngang ngược sao không lấy câu này ra tự khuyên mình một chút?

Tay gã bấm ngự kiếm quyết, Sương Nhẫn kiếm như tên rời cung đuổi theo Chu Hàm Chính, hơi nước cuồn cuộn lên chân chân giả giả, hư hư thực thực, thanh thế làm tất cả mọi người kinh hãi đến há hốc mồm.

Chu Hàm Chính miễn cưỡng đón đỡ, sấm sét và ngưng sương va chạm trên không, “Uỳnh” một tiếng, đất rung núi chuyển. Lúc này, chân nguyên của Trình Tiềm dồi dào hơn Chu Hàm Chính bị Tụ Linh ngọc áp chế, lại vừa mới ngộ yếu quyết của Hải Triều kiếm, vậy là ngay cả đường thở gã cũng không chừa lại cho đối phương.

Chu Hàm Chính cản ba đòn liền, đương trường phun ra một ngụm máu.

Trình Tiềm nói “giết người diệt khẩu” quả nhiên không hề là nói chơi, dù rằng liên tiếp ba kiếm cơ hồ rút sạch chân nguyên, gã cũng chẳng để ý chút nào, cậy mình có Tụ Linh ngọc, một lần nữa gượng một hơi nhảy lên, đưa tay bắt lại Sương Nhẫn, đặt hết mấy năm kìm nén và thù hận vào một kiếm này, sắp sửa thịt Chu Hàm Chính dưới kiếm.

Đồng tử Chu Hàm Chính cơ hồ co thành một mũi kim, dưới tình thế cấp bách hắn ném quạt đi, đồng thời cắn răng bấm một chuỗi thủ quyết cực kỳ phức tạp, sắc trời mới còn trong xanh vạn dặm chợt u ám, mây vần vũ như khói, hùng hổ lao tới. Chu Hàm Chính liều không cần quạt báu, khó khăn ngăn cản Trình Tiềm chốc lát, chỉ nghe một tiếng vải rách, cây quạt cuồn cuộn sấm gió kia không chịu nổi oai của hung kiếm thượng cổ, đương trường bị Sương Nhẫn xé làm đôi, rách tung tóe rơi xuống đất.

Chu Hàm Chính kia vô luận thế nào cũng không phá được cấm chế quanh thân, chó cùng rứt giậu, lại lấy thân xác máu thịt của mình làm dẫn, dẫn đến cửu thiên thần lôi!

Trình Tiềm giết đỏ cả mắt rồi, thiên uy bao phủ trên đầu, nhưng ngay cả đầu cũng chẳng ngẩng lên, toàn tâm toàn ý chỉ có một việc là thịt Chu Hàm Chính này, không thèm đếm xỉa tới việc khác.

Nghiêm Tranh Minh bên kia mới đánh hai kẻ bịt mặt bẹp dúm dưới đất, nghe thấy động tĩnh ngoảnh đầu nhìn lại, lập tức sợ đến hồn phi phách tán.

Y tăng tốc hết cỡ cây kiếm sứt mẻ dưới chân, như một cơn gió xen vào cuộc chiến, chặn ngang Trình Tiềm, thuận thế lao sang bên kia, thiên lôi cơ hồ sượt qua lưng. Nghiêm Tranh Minh cảm thấy lông tơ toàn thân đều bị sấm gió kia làm dựng hết lên.

Hoang đảo nhất thời rung mạnh, ngay biển cả cũng bị kinh động, mặt đất chợt thêm một cái hố to cháy khét lẹt.

Tiếng sấm chớp khiến Nghiêm Tranh Minh nhất thời không nghe thấy cũng không nhìn rõ, chỉ bằng cảm giác mò được áo Trình Tiềm, túm trong tay, gầm lên: “Con mẹ nó ngươi muốn làm gì hả!”

Tình hình của Trình Tiềm cũng chẳng khá khẩm gì hơn y, chỉ cảm thấy ngực đại sư huynh đang rung, hoàn toàn không nghe thấy nói gì, thế là rống lại: “Kêu la cái gì? Ta không nghe thấy đâu!”

Nghiêm Tranh Minh đập đầu gã một phát, một kiếm vừa rồi suýt làm Trình Tiềm thoát lực, lúc này lại không đề phòng, bị y đập gật đầu một cái, giáng vào vai Nghiêm Tranh Minh.

Thế nhưng gã còn chưa kịp ngẩng đầu lên, bàn tay vừa hành hung lại không cho phép hoài nghi mà đè trên gáy gã – Nghiêm Tranh Minh ghì chặt gã vào lòng.

Nhất thời, tay Nghiêm Tranh Minh siết chặt đến phát run, giống như mới tỉnh khỏi cơn ác mộng, lại phảng phất là sống sót sau tai nạn.

Trên đời không còn thứ gì có thể cho y niềm an ủi lớn lao như cái xác bẩn lem nhem này.

Trong lòng y bỗng dâng lên thiên ngôn vạn ngữ, nhất thời lại không biết phải nói từ đâu, như là mơ mơ hồ hồ quơ được cái gì, đồng thời lại không khỏi mù mịt, chưa kịp làm rõ, thì tiếng sấm rền đã qua. Trình Tiềm cái tên chuyên gây mất hứng này xoa đầu đẩy y ra, tuyên bố với Nghiêm Tranh Minh đã khôi phục thính giác: “Ta còn chưa làm thịt họ Chu kia đâu, nói chuyện sau đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Tuy rằng chính y cũng không rõ mình muốn nói gì, nhưng cảm giác bị á khẩu thật đúng là rất “tiêu hồn”.

Chu Hàm Chính vốn đã bị Tụ Linh ngọc áp chế, lại liên tiếp bị thương, cuối cùng lấy thân dẫn thiên lôi, kinh mạch gần như hủy hết, cho dù khi nãy Trình Tiềm thoát lực Tụ Linh ngọc đã hết hiệu dụng, hắn cũng xụi lơ dưới đất không bò dậy nổi.

Miệng hắn đầy máu tươi, mắt trợn trắng, nhìn chằm chằm Trình Tiềm đang đi tới, trong cổ họng lại chỉ có thể phát ra tiếng “hừ hừ”, năm lần bảy lượt toan bò dậy, lại lần nữa ngã xuống, ngón tay gân cốt rõ ràng cào bùn đất, để lại mấy vết máu, trông rất đáng sợ.

Đáng tiếc Trình Tiềm lòng dạ sắt đá, đối mặt với người này, không mềm lòng cũng không sợ hãi, gã đi thẳng tới, định một kiếm kết liễu Chu Hàm Chính.

Song đúng lúc này, khóe miệng Chu Hàm Chính đột nhiên lộ ra nụ cười như ác quỷ, trong ống tay áo có cái gì đó “vù” một tiếng. Trình Tiềm cau mày, giật mình phát giác bất thường, ngay sau đó, phía sau gã truyền đến tiếng gió sắc bén.

Trình Tiềm biết rõ phải trốn, lại do khi nãy dùng sức quá nhiều, mà giờ đây lực bất tòng tâm-

Hậu tâm đau nhức một trận, có một bàn tay từ sau lưng đâm tới trước ngực, xuyên thủng ngực gã.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here