Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 46

0
69

Chương 46

Trình Tiềm không nhịn được thẳng thừng nói: “Tu vi ta thấp kém, chờ ta có thể một chiêu kiếm phá ba phân thần của tiền bối, không nói thi cốt các sư huynh đều lạnh muốn kết băng, chỉ sợ ta phải đói chết tại đây trước – Ôn tiền bối, phiền biết lý lẽ chút đi.”

Ôn Nhã không bị lung lay, hắn quét nhìn Trình Tiềm một cái. Người thiếu niên hoặc cô phẫn, hoặc không cam, hoặc có dã tâm, hoặc một bầu sầu não, lòng dạ luôn dễ cứng rắn không mấy kiên định, vùng chân mày cũng luôn dễ có lệ khí do lo sợ bất an mà sinh ra, trên điểm này, Trình Tiềm hơn hẳn người ta.

Ôn Nhã không hề lưu tình đả kích gã: “Nói như vậy, ngươi ngay cả phân thần của ta cũng phá không nổi, còn vọng tưởng đi đấu với Chu Hàm Chính? Dựa vào cái gì? Nằm mơ à?”

Trình Tiềm đang muốn tranh biện, Ôn Nhã khoát tay, lại lần nữa hùng hổ cắt ngang: “Còn chấn hưng môn phái, nếu ngươi thật lòng muốn chấn hưng môn phái, hiện giờ nên làm nhất chính là tìm một chỗ trốn đi, chăm chỉ tu luyện ba bốn trăm năm. Ta thấy ngươi căn bản là không dám một mình gánh vác trọng trách, mới luôn xông lên phía trước bất chấp tất cả!”

Khóe mắt Trình Tiềm giật mạnh một cái, gã lập tức cầm Sương Nhẫn kiếm lên, không mặn không nhạt nói: “Tiền bối nói có lý, nhưng ta không mắc lừa phép khích tướng đâu.”

Ôn Nhã nghĩ bụng, đây là một tảng đá dưới hầm cầu, vừa thối vừa cứng, không giáo huấn là không được.

Thế là ba phân thần kia ảnh tùy tâm động, bay vọt lên trời, vây Trình Tiềm vào giữa.

Giành ra tay trước tiểu bối, đủ thấy đạo nghĩa với tiết tháo gì đó, quả thật Ôn chưởng quầy này nhất loạt không có.

Sương Nhẫn trong tay Trình Tiềm như thủy triều ào tới ba phân thần kia, kiếm khí khuấy động cả nước biển vốn êm ả quanh mỏm đá. Nước biển dồn nén sức mạnh bạo ngược, hung tợn vỗ vào đá, dưới chân hai người rung mạnh, mà ba phân thần của Ôn Nhã phối hợp lẫn nhau, kết thành một quầng sáng khổng lồ trên không, đổ ập xuống Trình Tiềm như một tấm lưới đánh cá.

Kiếm khí và lưới lớn va vào nhau giữa không trung, “Ầm” một tiếng, đá ngầm bắn ra đá vụn, suýt nữa đương trường sập luôn.

Ôn Nhã bản tôn ngồi nguyên tại chỗ, vội bấm thủ quyết, bảo vệ tảng đá ngầm dưới mông, tránh để hồi nữa đi múa với cá dưới biển.

Ba phân thần không hề có kỹ xảo, dùng sức mạnh áp chế kiếm khí của Trình Tiềm, tấm lưới do quầng sáng lớn kết thành co dần, vây kín Trình Tiềm trong đó.

Trình Tiềm nhất thời chống đỡ không nổi, hậu lực lại khó có thể tiếp tục, đành phải tạm lánh phong mang, ngự kiếm trốn tránh, thở hồng hộc mấy hơi.

“Hải Triều kiếm,” Ôn Nhã thong thả cười khẩy nói, “Với lòng dạ như ngươi, cũng không biết xấu hổ mà nói mình từng luyện Hải Triều kiếm?”

Hắn đột nhiên thét dài một tiếng, chỉ thấy phân thần trên đỉnh đầu bỗng hóa thành một vòng hư ảnh. Tiếp đó, các phân thần một chia làm hai, hai chia làm bốn, dần trở thành một đám, mỗi người cầm trong tay một thanh kiếm huyễn hóa ra từ hư không, vô số luồng phong duệ chỉ thẳng tới Trình Tiềm.

Kiếm chiêu của những phân thần này vậy mà còn hoàn toàn không giống nhau, họ như đàn ruồi nhặng bay khắp trời, chỉ nhìn thôi đã hoa cả mắt.

Những kiếm quang lộn xộn đó làm Trình Tiềm lóa mắt buồn nôn, nhất thời bị đối phương bức chật vật cực kỳ.

Ôn Nhã kia quát to một tiếng: “Hãy xem hải triều dưới chân mình!”

Trình Tiềm rùng mình sợ hãi.

Lúc này, dõi nhìn biển cả nơi xa êm ả như trăng thu, chỉ có đặt mình trên tảng đá ngầm nho nhỏ này, mới có thể cảm giác được bọt nước trắng xóa cuồn cuộn khi sóng dữ vỗ bờ.

Sóng ngầm không hề ôn hòa hơn phong duệ của bất cứ một thanh đao kiếm nào trên đời, do nguồn của nó mênh mông và vô cùng vô tận, biển nạp trăm sông, cắt mây rẽ gió, cũng có thể vươn vào khe hẹp, khẽ thở ra cát mịn, tuyệt đối không dốc hết toàn lực…

Khắp nơi là tuyệt cảnh, khắp nơi có sinh cơ.

Nhưng mà Ôn Nhã chân nhân hầu như không cho gã thời gian suy tư, kiếm quang của trên dưới trăm phân thần kia thành thiên la địa võng, thổi quét đến. Trình Tiềm khi nãy như có sở ngộ, theo bản năng một lần nữa múa kiếm ngăn cản, rồi lại cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, khiến nhát kiếm này không vững lắm, kiếm ý giữa đường lệch hướng.

Gã không thể không lại lần nữa né qua mũi kiếm của Ôn Nhã, lảo đảo đứng trên mỏm đá, không dám dừng lại chốc lát, mũi chân nhanh chóng điểm mặt đất, đồng thời, có bảy tám luồng kiếm quang vây truy chặn đường ở phía sau, nơi gã đi qua tức khắc để lại từng đường cháy đen.

Hốt hoảng chạy trốn bất đắc dĩ này đánh tan tành chút cảm ngộ chẳng dễ gì nổi lên trong lòng Trình Tiềm, còn nén một hơi ở ngực, quả thật là lên không được xuống không xong, khó chịu khỏi phải nói.

Mà lúc này, gã lại nghe thấy Ôn Nhã chân nhân quát to một tiếng: “Lại nhìn chính ngươi xem!”

Tai Trình Tiềm “Ong” một tiếng, tay cầm kiếm buông lỏng, suýt đánh rơi Sương Nhẫn kiếm khi thiếu chút nữa chết đuối cũng chưa buông tay.

Mấy năm nay ở trên Thanh Long đảo, gã chỉ lo tôi luyện chân nguyên và kiếm pháp, đêm khuya mộng hồi cũng nghĩ phải giẫm hạng Chu Hàm Chính dưới chân, đầu óc toàn là chấn hưng môn phái, lại ít đả tọa kiểm tra, cũng cực ít xem xét bên trong.

Gã dùng một bầu kiêu căng quấn ngoài sống lưng yếu ớt của mình, chỉ sợ đi chậm thì các sư huynh đệ sẽ bị ai bắt nạt.

Trình Tiềm căm hận từ như “hồn phi phách tán”, gã luôn cảm thấy sư phụ chỉ tan vào sơn xuyên ngũ hồ, chứ chưa hề chết. Ông tan ra khắp nơi nhìn gã, đôi mắt trong phán đoán ấy dõi theo khiến lòng gã lúc nào cũng sợ hãi.

Ôn Nhã: “Đỡ!”

Trình Tiềm dừng bước, Sương Nhẫn kiếm trong tay như nước chảy mây trôi đón trên đầu, chí ít khoảnh khắc ấy, gã cảm thấy thanh kiếm này không hề chỉ tương liên với mình, mà còn nối liền với thiên địa.

Con người tu hành một đời, đại đạo ba ngàn, quy kết thành một câu, không phải cũng chính là “nhìn thiên địa, lại nhìn chính ngươi” sao?

Xốc nổi trong kiếm ý của Trình Tiềm biến mất, song bất đồng với bình hòa trung chính chân chính, lúc này, kiếm khí của gã gần như ảm đạm, bên trong lại tràn ngập lực kéo dài. Lần này trên người gã không còn sự kích phẫn muốn lật tung mỏm đá, chỉ thấy kiếm khí lạnh băng của Sương Nhẫn kiếm lại không đâu không lọt mà chui vào quầng sáng.

Kiếm ý và màn sáng tầng tầng tiêu nhau, lại “tan” một vòng phân thần của Ôn Nhã trong đó.

Trình Tiềm chợt đè Sương Nhẫn kiếm xuống, lấy lui làm tiến, nhưng giây lát lại đuổi tới, phảng phất “sóng trước chưa yên sóng sau đã đến”. Chỉ nghe một tràng “tách tách” như hoa đèn nổ lan ra khắp nơi, những phân thần cuối cùng của Ôn Nhã vậy mà biến mất từng cái một, chớp mắt màn sáng bị kiếm khí như sương lạnh xâm chiếm không còn, trên đảo cũng chợt yên tĩnh hẳn, chỉ còn lại một Trình Tiềm như có sở ngộ và Ôn Nhã vẫn ngồi xếp bằng hai mặt nhìn nhau.

Cho đến lúc này, Trình Tiềm mới cảm giác được mình lần đầu tiên chạm đến chân lý của “Hải Triều kiếm”.

Từng ấy năm, gã lại lần nữa vì thể ngộ mà không tự chủ được nhập định, thanh khí tứ phương mang theo gió biển hơi lành lạnh, lập tức không cho phép nghi ngờ đổ vào kinh mạch, kinh mạch nhiều năm khổ tâm rèn luyện mở rộng nhận thổ nạp không mảy may ngưng trệ, chân nguyên tự chủ quay vòng, chẳng qua một lúc, mà hình như ngay cả ám thương trên người cũng khỏi hơn một nửa.

Chờ tới khi Trình Tiềm tỉnh lại khỏi lần nhập định này, phương đông đã xuất hiện màu bụng cá, tuy rằng trì hoãn lâu, song Trình Tiềm vẫn thần sắc phức tạp mà vái Ôn Nhã, nói: “Đa tạ tiền bối.”

Ôn Nhã hơi nhắm mắt, miệng lại nói: “Ta cũng không biết Phù Dao phái các ngươi làm sao nữa, một kẻ tâm trí không kiên, thường xuyên lòng dạ đàn bà, lại lấy kiếm nhập đạo, một kẻ bướng bỉnh cực đoan, kiếm đi nghiêng, lại vì tâm nhập đạo. Tiểu tử ngươi có căn cơ, mấy năm nay lại chỉ lo xoáy vào bế tắc, không sợ lầm đường lạc lối à?”

Trình Tiềm im lặng cúi đầu, nhất thời không nói ra lời.

Giảng Kinh đường truyền thụ đều là khẩu quyết công pháp, chưởng môn sư huynh lại quản không được gã, chưa bao giờ có ai lấy thân phận trưởng bối vạch cho gã một con đường sáng – dẫu có ai có lòng, với tính cách kiêu ngạo quá mức của gã, cũng chưa chắc chịu nghe.

“Chỉ biết lỗ mãng, động chút là giương nanh múa vuốt, ngươi cho mình là con cua à?” Ôn Nhã cả giận nói, “Súc sinh mo dẹp ấy trừ nấu chín có thể nhắm rượu ra thì còn công dụng gì?”

Trình Tiềm nhất thời không khỏi cúi gằm đầu, kết quả nghe thấy Ôn Nhã chân nhân nói đến đây lại nuốt nước miếng cái ực – tiền bối cao nhân theo lý đã tích cốc này vậy mà tự làm mình thèm!

Trình Tiềm: “…”

Thấy ánh mắt quỷ dị của Trình Tiềm, Ôn Nhã lập tức ngượng quá hóa giận: “Nhìn gì mà nhìn, còn không phải đều do các ngươi, khiến lão tử có nhà mà không thể về. Đồ khốn nạn, không nên thân!”

Trình Tiềm vội cúi đầu ngoan ngoãn nói: “Vâng.”

Chốc lát sau, gã lại không nhịn được ngẩng đầu hỏi: “Tiền bối, ta có thể đi chưa?”

Ôn Nhã á khẩu đến ngã ngửa, lúc này hắn cuối cùng đã lĩnh giáo sự cố chấp của Trình Tiềm, cảnh giới cũng vậy, thể ngộ cũng vậy, đối với nhóc con này mà nói tựa hồ đều là việc ngoài thân, trong mắt gã, căn bản thua cả một sợi lông các sư huynh đệ đồng môn.

Ôn Nhã đanh mặt nói: “Người tu tiên trải hết trăm kiếp ngàn nạn, chịu thiên lôi đánh, mới có thể tìm kiếm một đường sinh cơ từ kẽ hở thiên đạo, xưa nay thân duyên mờ nhạt, giao hữu như nước, thường hoài cô khổ, mới được thanh tĩnh. Trong lòng ngươi quá nhiều tạp niệm, làm sao có thể đi lên đại đạo?”

Trình Tiềm không cần nghĩ ngợi đáp ngay: “Sống thảm như vậy còn cầu trường sinh làm gì? Để thời gian thê thảm lâu hơn à? Tiền bối, sư phụ ta nói không phải như thế.”

“Ngươi giảng đạo với ta?” Ôn Nhã nhìn gã khó tin, “Bằng một đứa nhãi như ngươi mà cũng muốn giảng đạo cho ta… Được rồi, sư phụ ngươi nói gì?”

Kỳ thực Mộc Xuân chân nhân rất ít cố ý giảng đạo, vừa rồi Trình Tiềm mới nói ra khỏi miệng liền hơi hối hận, cảm thấy mình khoác lác không ngại thế nhưng bị Ôn Nhã ép hỏi, tâm tư đảo nhanh, đột nhiên phúc chí tâm linh, bật thốt ra: “Sư phụ ta tu là ‘thuận tâm’, ‘tự tại’ – tiền bối, tiểu tử vô trạng, nhưng nghi vấn đã lâu, chẳng lẽ vì trường sinh mà cô độc khốn khổ, chính là thuận tâm?”

Nhất thời Ôn Nhã lại không thể trả lời.

Trong lòng Trình Tiềm mong nhớ bọn Nghiêm Tranh Minh, cũng lười nói nhảm với hắn, lập tức chắp tay, muốn ngự kiếm mà đi.

Thế nhưng Ôn Nhã đột nhiên một lần nữa ngẩng đầu gọi giật lại: “Khoan đã!”

Đoạn, Ôn Nhã dùng ánh mắt hết sức phức tạp nhìn chằm chằm Trình Tiềm một hồi, chậm rãi nói: “Cho dù ngươi luyện kiếm một đêm, cũng chẳng qua là hơi có tiến ích mà thôi, chẳng lẽ còn vọng đồ một bước lên trời? Ngươi đấu không lại Chu Hàm Chính đâu, quay lại đây, ta cho ngươi một thứ.”

Trình Tiềm ngẩn ra, thấy Ôn Nhã kia đột nhiên chỉ tay vào ấn đường mình, thần sắc thống khổ, miệng lại lẩm nhẩm, dần dần từ ấn đường bức ra một cụm thanh quang.

Theo thanh quang chậm rãi lan ra, sắc mặt Ôn Nhã dần suy bại thấy rõ, ẩn ẩn hiện ra một chút tử khí.

Tính Trình Tiềm khá lầm lì, bình thường không thích kết giao, gặp chuyện cũng không thích thương lượng với ai, chưa bao giờ trông chờ ai giơ tay giúp gã một chút, càng không cần nói tới giúp đỡ rõ ràng là tự tổn hại như thế này.

Tuy rằng gã không biết thanh quang kia là thứ gì, nhưng cũng nhận ra tình hình của Ôn Nhã chân nhân không ổn, vội ngăn cản: “Ôn tiền bối, ông không cần…”

Gã chưa dứt lời, đã nghe Ôn Nhã kia khẽ quát một tiếng, trảo cả cụm thanh quang nọ vào tay. Ánh sáng thoáng cái bùng mạnh, lập tức lại ảm đạm đi, thế rồi một viên ngọc như trứng ngỗng nằm trong lòng bàn tay Ôn Nhã, cả vật thể sáng lóng lánh, hết sức ôn nhuận.

Ôn Nhã ánh mắt phức tạp cúi đầu nhìn nhìn viên ngọc trong tay, bỗng cười nói: “Ta năm đó tầm tiên vấn lộ khổ sở không đường, tư chất lại kém cỏi, Thanh Long đảo cũng chẳng chịu nhận, may mà được một người bạn tặng vật này. Đây là ‘Tụ Linh ngọc’, đưa vào cơ thể phàm nhân, có thể giúp trực tiếp nhảy qua quá trình lê thê trước khi dẫn khí nhập thể, bước thẳng vào tiên môn. Có điều dựa vào ngoại vật nhập đạo cũng không khác gì nhờ vào đan dược, tu vi thủy chung nổi trên mặt nước – luyện tới luyện lui cũng chẳng được gì, vừa vặn đối phó Chu Hàm Chính có chút tác dụng, thôi thì cho ngươi vậy.”

Nói xong, hắn bất ngờ giơ tay lên, Trình Tiềm không kịp tránh né, cảm thấy một cỗ thanh khí đánh tới ngực, chớp mắt đã vào thân thể gã.

Trình Tiềm tức khắc như bị xối nước lạnh, một luồng mát rượi chảy từ đầu đến chân, chân nguyên xoay vòng trong bụng lập tức bị quấy rầy, nhất thời nói không ra lời.

Ôn Nhã chân nhân nhìn thấy gã nhất thời mặt mày vặn vẹo, không khỏi hành vi phóng đãng phá lên cười, nói: “Yên tâm đi, thứ này không hại gì cho ngươi, chỉ là trong thời gian ngắn sợ cũng chưa có tác dụng gì – Tụ Linh ngọc này ở chỗ ta ôn dưỡng nhiều năm, nếu sử dụng thích đáng, có thể tạm thời đè nén cảnh giới của Chu Hàm Chính xuống. Khi nãy không phải ngươi nói đánh không lại thì ám toán sao? Cảnh giới của ngươi không thể lên, ép người khác xuống thì cũng vậy thôi.”

Nói xong, tay hắn lại đánh ra một đạo chú văn màu vàng, lần này, chú văn chui vào ấn đường Trình Tiềm: “Đây là phương pháp sử dụng, nhớ cho kĩ.”

Trình Tiềm một lúc lâu không nói ra lời. Ôn Nhã thấy thanh khí trên trán gã dần dần tiêu tan, biết là Tụ Linh ngọc kia đã hoàn toàn dung nhập trong cơ thể, liền gật đầu nói: “Được rồi, cút đi, đừng có chết đó.”

Trình Tiềm đã có thể ngưng thần ngự kiếm, Tụ Linh ngọc đánh vào thân thể gã, cũng chẳng qua là một pháp bảo bình thường thôi. Thế nhưng Ôn Nhã chân nhân lại khác, cho dù Trình Tiềm không hiểu chuyện hơn, lúc này cũng nghe ra – đây là vật nhập đạo của Ôn Nhã chân nhân, là toàn bộ căn cơ tu vi của hắn.

Lại nhìn Ôn Nhã chân nhân kia, từ khi lấy ra Tụ Linh ngọc, râu tóc chớp mắt bạc hết một nửa.

Thiên nhân không già, đây rõ ràng là biểu hiện của tu vi lui mạnh.

“Ta…” Trình Tiềm quả thực không biết nên nói gì cho phải, “Ta không thể nhận thứ này, tiền bối… đây…”

“Câm miệng, dùng ngoại vật nhập đạo, nói ra ngươi cho là ta vẻ vang lắm sao?” Ôn Nhã quát to, “Nếu không phải ta bị lũ cẩu tạp chủng đó truy sát, tổn thương cơ sở, ta nhất định phải tự tay thịt tiểu bạch kiểm đó – cho ngươi thì ngươi cứ cầm đi, cút!”

Nói xong, hắn vung mạnh tay áo, cát đá trên đảo bị tung lên, bay đầy vào mặt Trình Tiềm. Sau đó, Ôn Nhã vậy mà thả người nhảy xuống nước, chờ Trình Tiềm lao tới thì chỉ thấy một sống lưng như cá lớn lóe lên trên mặt biển, chớp mắt đã chẳng còn bóng dáng.

Trình Tiềm vội vàng ngự kiếm lên trời, không biết là đêm qua kiếm pháp có tiến ích, hay vì trên người thêm Tụ Linh ngọc, mà gã ngự kiếm đi thuận buồm xuôi gió rất nhiều.

Song bóng dáng Ôn Nhã chân nhân lại chẳng tìm thấy.

Trình Tiềm nhìn quét một vòng không kết quả, đành phải thầm thở dài, ghi tạc vào lòng phân tình cảm bèo nước gặp nhau cũng vậy, nể mặt trưởng bối cũng vậy, quay người đi tìm bọn Nghiêm Tranh Minh.

Bọn Nghiêm Tranh Minh trên đường rõ ràng là nhà dột gặp mưa suốt đêm.

Dọc đường bị nước lớn tách ra, sau đó Nghiêm Tranh Minh suýt nữa nhảy xuống theo Trình Tiềm, may mà bị Lý Quân và Hàn Uyên liều mạng đè lại. Đoàn người lắm tai nhiều nạn đi thêm một lúc, mảnh vải dưới chân quả cũng như chủ nhân Đường Vãn Thu nói, chẳng duy trì bao lâu liền đi đời nhà ma, họ buộc phải dừng lại ở một hoang đảo.

Dáng vẻ thất hồn lạc phách của đại sư huynh hơi đáng sợ, trông như sắp phát điên vậy, Lý Quân đành phải khuyên nhủ: “Tiểu Tiềm đã ngự kiếm được, chẳng lẽ còn có thể bị chết đuối? Chúng ta ở đây đốt lửa trại chờ nó một lúc, thấy khói lửa nó sẽ tự tìm về thôi.”

Nghiêm Tranh Minh mắt điếc tai ngơ, từ khi lạc mất Trình Tiềm, quả thực mỗi thời mỗi khắc y đều đứng ngồi không yên.

Y nhìn về nơi xa một cái, đột nhiên đứng dậy nói: “Mặt biển yên bình lại rồi, các ngươi ở lại đây, ta đi tìm nó.”

Lý Quân lập tức sứt đầu mẻ trán, vội muốn ngăn cản, kết quả là còn chưa kịp bịa xong dị nghị sắp phát biểu, đã có người cản Nghiêm Tranh Minh lại thay hắn – lúc rơi xuống đất, Lý Quân đã thả một vòng kim cáp do nước thuốc điểm hóa quanh hoang đảo, trước mắt kim cáp thủy này qua nhiều lần thay đổi, thời gian duy trì đã dài hơn, còn có thể truyền tin – bố trí mấy thứ này vốn là chờ Trình Tiềm, không ngờ ngoài ý muốn phát hiện Chu Hàm Chính trước.

Bất đồng với nhóm họ chật vật chạy trốn, Chu Hàm Chính mặc dù cũng chạy trốn, lại trốn đến vừa lòng thỏa ý, nhìn bộ dáng hào hứng ấy, chẳng mảy may nhận ra hắn có cảm tưởng gì khi mất hơn một nửa thủ hạ trên Thanh Long đảo.

Nhưng dù bên cạnh họ Chu chỉ còn lại hai ba người bịt mặt, chỉ một Chu Hàm Chính cũng không phải là nhóm thương tàn nhỏ tuổi bọn họ đối phó được.

Bất hạnh hơn là, Chu Hàm Chính hết sức cẩn thận, vừa bước hai chân lên đảo, hắn lập tức phát hiện những thứ Lý Quân thả ở bờ biển.

“Gay rồi,” Hàn Uyên xuyên qua ánh mắt phân thân cẩn thận quan sát, thấp giọng nói, “Có thể hắn đã phát hiện trên đảo có người.”

“Không sao,” Nguy cơ trước mặt, Nghiêm Tranh Minh cũng chỉ đành dằn xuống ý nghĩ lập tức đi tìm Trình Tiềm, “Tiện nhân đều sợ chết, lúc này hắn ở ngoài sáng ta ở trong tối, hắn sẽ còn lo lắng hãi hùng hơn ta, phải khiến hắn không dò ra ta – Lý Quân, cứ tiếp tục trận pháp, đừng dừng!”

Lý Quân cắn răng, vội vùi đầu vào việc trong tay, đó là hắn xem trên một quyển tạp học thiên môn, dùng đá và cành cây làm chính, kèm thêm phù chú tương ứng, là có thể tạo thành một mê ảo cảnh, không biết có thể vây Chu Hàm Chính bao lâu, nhưng tóm lại kéo dài được lúc nào hay lúc ấy.

Tiểu đảo không lớn lắm, Chu Hàm Chính vốn dĩ có thể dùng thần thức trực tiếp quét qua, thế nhưng kẻ này quả thật như lời Nghiêm Tranh Minh nói, quá cẩn thận, mới đầu không dám hành động thiếu suy nghĩ, mặc cho mê ảo cảnh hù người của Lý Quân có tác dụng. Song phương cứ thế thử qua thử lại cả một đêm trên hòn đảo nhỏ này.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here