Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 45

0
55

Chương 45

Biển cả mênh mang, thiên lộ vắng lặng.

Nhân gian tụ tan, bỗng như lục bình và cỏ bồng.

Trên sợi thắt lưng bảo bối của Đường chân nhân còn có một lỗ thủng, bà ta cũng chẳng tự vá lại, lúc này trôi trên biển gió lùa phần phật, gió mằn mặn thổi mái tóc dài hơi tán loạn đánh vào mặt Nghiêm Tranh Minh như roi, y chỉ cảm thấy nơi đây gió tanh sóng đục khắp trước mắt, vậy mà chẳng thấy điểm cuối.

Thủy Khanh trong lòng Giả Thạch đã ngủ thiếp đi, Hàn Uyên im lặng ôm đầu gối ngồi ở một bên, cũng buồn ngủ díp mắt lại, Lý Quân không nhịn được hỏi nhỏ: “Đại sư huynh, chúng ta sau này phải đi đâu?”

Nghiêm Tranh Minh nghe vậy hít sâu một hơi, bóp mạnh ấn đường mình, dưới hai mắt là quầng thâm, kỳ thực y còn hoang mang hơn cả Lý Quân.

Người khác đều tới hỏi y, y lại phải đi hỏi ai đây?

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy, có thể là mình thật sự không xứng với chưởng môn ấn trước ngực, có lẽ y trời sinh không phải để làm chưởng môn. Nhớ lại hơn hai mươi năm qua, không phải nước chảy bèo trôi thì là bị người ta bức bách tiến bước, nếu không có ai đẩy y, kéo y, thì y sẽ không biết nên đi nơi nào.

Lý Quân thấy thần sắc y sầu não, liền kéo y: “Đại sư huynh?”

“Nghỉ ngơi trước đi,” Nghiêm Tranh Minh định thần lại, nhẹ giọng an ủi, “Không việc gì, yên tâm… Nếu thật sự không nơi để đi, có thể tạm thời theo ta về Nghiêm gia ở đỡ.”

Lời này vừa nói ra, cả Trình Tiềm cũng quay đầu lại.

Kỳ thực với Trình Tiềm mà nói, chỉ cần không phải là về Phù Dao sơn, đến Nghiêm gia tạm trú hay lang bạt chân trời ăn xin, đều không có khác biệt gì đặc biệt lớn, gã vốn không hề có ý kiến. Thế nhưng lúc này gã không thể không lên tiếng – bởi vì nếu Tuyết Thanh cũng đã xảy ra chuyện, rất có thể bọn Tiểu Nguyệt Nhi căn bản là bị chặn trên đường, vậy Nghiêm gia gia đại nghiệp đại mục tiêu lớn… có còn tồn tại không?

Trình Tiềm chần chừ một lúc lâu, mở miệng nói: “Sư huynh…”

Gã dò xét thần sắc Nghiêm Tranh Minh, hiếm khi hơi ấp a ấp úng.

Một mặt trong lòng Trình Tiềm hiểu, việc này không cho đại sư huynh biết là không được, nhưng vừa thấy thần sắc y mệt mỏi, lời ra đến môi đi vài vòng, nhất thời lại không đành lòng nói.

Nghiêm Tranh Minh gượng gạo điều chỉnh biểu cảm một chút, làm bộ điềm nhiên như không mà hỏi: “Sao vậy Tiểu Đồng Tiền?”

Trình Tiềm dè dặt nhìn y, ánh mắt không khỏi hơi trốn tránh.

Nghiêm Tranh Minh thoạt tiên bị ánh mắt mềm nhũn trăm năm khó gặp này làm lòng ấm áp, rồi lập tức y lại đột nhiên ý thức được không thích hợp, ngực bỗng trỗi lên dự cảm xấu.

Quả nhiên, ngay sau đó, Trình Tiềm gần như khép nép nói: “Đệ nói với huynh một việc, huynh đừng quá thương tâm, được không?”

Trình Tiềm cực ít khách khí với y như vậy, khiến Nghiêm Tranh Minh rất căng thẳng.

Trình Tiềm cắn răng, hạ quyết tâm, nói thật nhanh: “Khôi lỗi phù đệ tặng Tuyết Thanh ca hỏng rồi.”

Giả Thạch run tay, suýt nữa đánh rơi Thủy Khanh, Hàn Uyên thần sắc mù mờ ngẩng đầu lên, Lý Quân sau khi khựng lại lập tức phản ứng được, ớn lạnh rùng mình.

Nghiêm Tranh Minh lại ngơ ngẩn nhìn Trình Tiềm hồi lâu mà không lên tiếng.

Trình Tiềm sợ y nhất thời nghĩ quẩn, vội nói: “Cũng không nhất định là đã thật sự xảy ra chuyện gì, huynh hãy khoan nghĩ đến tình huống xấu.”

Chính gã nói lời này cũng cảm thấy không thuyết phục, vậy là quên luôn đoạn sau. Trình Tiềm hắt nước lạnh rất có nghề, an ủi lại không rành, đành phải vụng về khuyên nhủ: “Có lẽ là huynh ấy không cẩn thận đánh mất, có lẽ là nát trong tay người khác…”

“Ừm, ngươi nói đúng,” Nghiêm Tranh Minh giống như mới định thần lại, miễn cưỡng cười, trôi chảy tiếp lời Trình Tiềm, “Chắc là gặp phong ba trên biển, không chừng khôi lỗi phù của ngươi còn cứu mạng hắn… ưm…”

Y bỗng nhiên hơi run run, tiếp đó như bị sặc gió biển, một tay che miệng ho sù sụ.

Trình Tiềm mở miệng, rốt cuộc vẫn không biết nên nói gì cho phải, thử đặt tay lên vai Nghiêm Tranh Minh, cảm giác có một chút nhiệt độ bé nhỏ từ trên người đại sư huynh tỏa ra, chưa kịp chạm vào thì đã bị gió biển thổi tan. Trình Tiềm thỉnh thoảng sẽ nhớ tới cái hồi mới gặp đại sư huynh, người ấy dáng vẻ ẻo lả, trong lòng liền luôn coi y là bại gia tử lười biếng thích đốt hương trong Ôn Nhu hương.

Khi đó trên tay y không có một tẹo nốt chai, trong lòng y không một chút ưu sầu, tốt biết nhường nào…

Những thống khổ lưu lạc tha hương và bàng hoàng hốt hoảng luống cuống này, vì sao lại phải do y gánh vác?

Hôm nay định trước là rối ren, Trình Tiềm còn chưa kịp đau lòng xong thì trên biển đã nổi gió lớn.

Chỉ thấy cả mặt biển tựa như đất rung núi chuyển, chẳng biết từ đâu quét đến một cơn sóng lớn, dựng thẳng lên thành một bức tường nước, cao năm sáu trượng, nối nhau xô tới.

Gió biển vốn bình thường cơ hồ thành gió dữ, thắt lưng thủng lỗ của Đường Vãn Thu lắc lư mạnh một phát, lung lay chực rơi mà bay lên cao hơn, lại phảng phất không đủ lực, giữa chừng nghe thấy một tiếng vải rách, thắt lưng vậy mà từ lỗ hổng toác ra làm đôi!

Chỗ rách vừa vặn ở dưới chân Trình Tiềm, gã hụt chân rơi khỏi sợi thắt lưng, lần này Nghiêm Tranh Minh phản ứng không chậm, xoay tay lại túm tay gã, vết máu khi nãy ho ra bị y giấu trong tay tức khắc quệt đầy lên người Trình Tiềm.

Trình Tiềm lập tức nắm chặt Sương Nhẫn kiếm theo bản năng, vô thức điều động chân nguyên. Vào lúc sống còn này, kiếm kia lại phát ra một tiếng “keng” nhỏ, dù rằng chớp mắt đã bị bao phủ trong tiếng hải đào, lại vẫn bị Trình Tiềm bắt được. Gã giật mình, nhất thời không biết mình nên khóc hay nên cười – đây rõ ràng là phản ứng khi ngưng thần!

Trình Tiềm: “Đại sư huynh, thả ta ra!”

Nghiêm Tranh Minh nhắm mắt làm ngơ, khi nãy nỗi lòng y đại bi đại lạc, lúc này cơ hồ hơi có ma chướng, ý nghĩ duy nhất trong lòng chính là chết cũng không thể buông tay thả gã ra.

Dưới tình thế cấp bách, Trình Tiềm cũng không rảnh lôi lôi kéo kéo với y, nhanh chóng đọc thầm khẩu quyết ngưng thần ngự kiếm. Có lẽ là hỏa hậu đến thật rồi, hoặc là nguy hiểm bức ép, nhất thời gã lại trực tiếp nhảy qua giai đoạn không ngắn giữa ngưng thần đến ngự kiếm, làm cho Sương Nhẫn hơi bấp bênh lơ lửng giữa trời.

Trên tay nhẹ hẫng, Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc định thần lại. Y thu liễm tâm thần, vội nới sức tay, tránh để ngoại lực quấy nhiễu Trình Tiềm: “Không… Ngươi khoan sính cường, chậm rãi lại gần đây, chậm thôi, ngươi hiện tại bay chưa ổn, chậm hơn chút nữa.”

Trình Tiềm dĩ nhiên không dám khinh suất, tư vị ngưng thần vào kiếm tương đương với hóa kiếm trong tay thành một phần của thân thể, dù người an ổn trên đất bằng, vô duyên vô cớ mọc ra một chân cũng phải vấp ngã lăn lông lốc – huống chi thanh Sương Nhẫn kiếm này còn là cái chân không mấy ngoan ngoãn, gã chưa thể hoàn toàn áp chế được.

Trình Tiềm vững vàng khống chế chân nguyên, không dám mảy may thất thần, chậm rãi lệnh cho Sương Nhẫn kiếm tiếp cận sợi thắt lưng của Đường Vãn Thu nhưng ngay vào lúc Nghiêm Tranh Minh đã có thể giơ tay bảo vệ gã, dị biến lại sinh ra.

Trên mặt biển tự dưng nổi lên một cột nước, trong khoảnh khắc cuốn lên sóng to. Khi từ trên không nện xuống, nước biển phảng phất kèm theo kình lực khó lòng tả rõ, ngực Trình Tiềm ngạt không thở nổi, Sương Nhẫn liền mất khống chế, cả người lẫn kiếm vọt đi.

Tiếng kinh hô bên tai giây lát đã bị nhấn chìm, Trình Tiềm chỉ kịp nắm chuôi kiếm, dúi đầu vào biển, tiếp đó bị sóng to trên cao xô xuống, tức khắc không biết nhân sự gì nữa.

May sao gã vẫn theo bản năng không buông tay cầm kiếm. Vỏ Sương Nhẫn kiếm chẳng biết đã đi hướng nào, lưỡi kiếm thổi đứt cả tóc bị sóng xô, đánh vào người Trình Tiềm, không chút khách khí cứa một đường trên cẳng chân gã, vết thương gặp nước biển, làm Trình Tiềm đau đến tỉnh lại.

Gã uống mấy ngụm nước liền, vội dốc hết toàn lực mà nín thở, ra sức giãy giụa.

Trình Tiềm tự xưng là không sợ sinh tử, nhưng gã không muốn chết đuối một cách vô nghĩa trong nước biển như vậy.

Đáng tiếc gã bơi lội thật sự chẳng ra làm sao, nói đến cũng có lỗi với Hải Triều kiếm gã quen dùng, sông suối nhỏ trên bờ gã còn có thể bơi một chút, chứ trong nước biển sóng to ngập trời như vậy thật sự chẳng có biện pháp chi.

Trình Tiềm run rẩy bấm thủ quyết không thuần thục lắm, quanh người trồi lên một bong bóng khí mỏng, run run bao quanh gã. Đáng tiếc sóng biển này ngay cả thắt lưng của Đường chân nhân cũng phải rách làm đôi, giãy giụa hao hết chân nguyên như nỏ mạnh hết đà này căn bản chẳng có tác dụng gì.

Bọt khí không ngừng bay lên, lại không ngừng bị nước biển đánh nát, mỗi một lần nát, Trình Tiềm sẽ một lần nữa sặc mấy ngụm nước biển. Dần dần, ý thức bắt đầu khi thì rõ ràng khi thì mơ màng, lên lên xuống xuống không biết bao lâu, cuối cùng gã cơ hồ liên tục hỗn độn chìm nổi, chẳng còn sức đạp nước nữa.

Trình Tiềm chỉ cảm thấy lạnh.

Kiếm cũng lạnh, nước cũng lạnh, lạnh cóng đến mức gã sắp không còn tri giác rồi.

Trình Tiềm không nhịn được nghĩ tới đám tang lão tẩu nhà bên khi còn nhỏ ở trong thôn mình từng nhìn thấy – đó phảng phất đều là chuyện từ đời trước – lão thái thái may áo liệm thật dày cho lão đầu, đem bông tích hơn hai năm nhét hết vào, từ đó, Trình Tiềm mới có ấn tượng đầu tiên với cái chết.

Gã nghĩ, chết nhất định là cực lạnh.

Nhưng lần này, Trình Tiềm chết không thành.

Chờ gã mở mắt ra lần nữa, thì đã lại là tà dương ngả về tây.

Trình Tiềm ngồi bật dậy, lưng đau nhói, suýt nữa lại nằm xuống. Lúc này gã mới phát hiện mình đang ở trên một mỏm đá ngầm lớn, kiếm thương ở cẳng chân ngâm nước biển tái nhợt, dữ tợn toác ra, trên làn da để trần bám một lớp sương muối trắng bệch.

Chỉ nghe một người ở đằng sau nói: “Còn sống à?”

Trình Tiềm quay đầu lại, thấy phía sau có một “dã nhân” đang đả tọa.

Người đó còn thảm hại hơn gã, quần áo rách rưới cơ hồ khó mà che thân, râu tóc cũng bù xù, chỉ lộ ra hai mắt, ánh mắt như điện bắn tới người gã. Trình Tiềm ban đầu cảm thấy người này nhìn hơi quen, hồi lâu mới giật mình kêu: “Ông là… Ôn Nhã chân nhân?”

Ôn Nhã trừng gã một cái, nổi giận đùng đùng nói: “Ngươi mù mắt hay mất trí nhớ thế, kêu cái quỷ gì?”

Huyệt thái dương Trình Tiềm đau như bị kim châm, chợt gặp cố nhân ở đây, vạn ngữ ngàn ngôn suýt nữa lao hết lên môi – về sư phụ, sư huynh, đảo chủ, Đường chân nhân… Nhưng chỉ chốc lát sau, lòng gã lại quét sạch sự yếu ớt không nên có, bình tĩnh một lần nữa.

Trình Tiềm thu những lời đó từng câu từng chữ lại, nuốt vào cùng nước biển mặn đắng, cung kính hành lễ vãn bối với Ôn Nhã chân nhân, rồi lập tức không nói một tiếng cắm Sương Nhẫn kiếm bên cạnh, ngồi xuống điều tức, mau chóng tu phục chân nguyên hao hết trong nước biển.

Ôn Nhã ngắm nghía gã giây lát, trên mặt không khỏi lộ ra một chút thần sắc tán thưởng và tán thán, nghĩ: “Tiểu Xuân nói đứa trẻ này có thể là chuyển thế của sư phụ y, nhìn thế này, quả thật cũng hơi giống.”

Hắn im lặng ở bên hộ pháp, suốt nửa đêm, một trời sao sáng treo trên biển, thủy triều hơi rút đi, lộ ra nguyên dạng hơn nửa tảng đá ngầm.

Trình Tiềm vừa thu công, chợt nghe Ôn Nhã chân nhân nói: “Thanh kiếm ‘Không Được Chết Tử Tế’ ấy kiệt ngạo bất tuân, không phải hiểu chi dĩ tình, động chi dĩ lý là có thể hàng phục, chắc hẳn ngươi đã cảm giác được.” (Dùng tình cảm lay chuyển, dùng lý lẽ thuyết phục)

Trình Tiềm sửng sốt, lập tức ngộ ra: “Thanh kiếm này là tiền bối bỏ vào phòng ta?”

Ôn Nhã cười khẩy một tiếng: “Không phải à? Nhờ phúc môn phái chết tiệt của ngươi, ta do dính dáng với các ngươi, mà ngay cả khách đ**m lụp xụp ở bờ biển cũng không mở được nữa, bị một đám vương bát cao tử truy sát. Ta tính trả mấy thứ sư môn ngươi gửi ở chỗ ta rồi đổi nơi khác, trốn đến khi qua chuyện lại ra, hà, không ngờ tới sớm không bằng tới kịp lúc, gặp ngay vở tuồng Thanh Long đảo.”

Trình Tiềm: “Thanh kiếm này là của sư phụ ta?”

Ôn Nhã cười xì nói: “Cái rắm, cục bột mì như sư phụ ngươi, làm sao sai sử được hung khí như vậy? Đây là của sư tổ ngươi, nhiều năm trước cơ duyên xảo hợp rơi vào tay ta, môn phái các ngươi lúc ấy kẻ tàn kẻ nhỏ, không có ai để phó thác, mới do ta bảo quản thay – người cầm kiếm này, nếu tâm như thiết thạch, nó có thể đại sát tứ phương, nếu hơi yếu đuối, sẽ bị nó cắn ngược, là vật bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh đệ nhất đẳng trên đời. Ta thấy phái các ngươi ‘chồn đẻ chuột, đời sau không bằng đời trước’, đến lứa ngươi càng không ra gì, chọn tướng quân trong người lùn, cũng chỉ ngươi còn có thể miễn cưỡng đấu một trận với nó.”

Trình Tiềm nghe vậy cảm thụ rất lạ, cảm giác vị tiền bối này thật sự rất giỏi nói chuyện phiếm, lập tức đứng dậy cáo từ: “Đa tạ tiền bối cứu giúp, ta còn phải đi tìm các sư huynh, xin thứ lỗi không bồi được.”

“Khoan đã,” Ôn Nhã gọi gã lại, “Ngươi biết bọn chúng ở đâu không?”

Trình Tiềm đại khái biết đảo ở vùng Đông Hải chỉ có một mảnh nhỏ, bọn Nghiêm Tranh Minh chắc chừng cũng chỉ có thể ở quanh đây. Tuy chưa thuần thục lắm nhưng gã chung quy đã ngự kiếm được rồi, có thể nhân gió êm sóng lặng bay một vòng trên hải vực lân cận, chắc hẳn cũng sẽ không quá khó tìm.

Kết quả là ngay sau đó, gã chấn kinh nghe thấy Ôn Nhã nói: “Ta nói cho ngươi biết, chúng ở trên hoang đảo cách nơi này chưa đầy năm dặm, nếu ngươi ngự kiếm mà đi, một lát là có thể đến, nhưng ta khuyên ngươi đừng đi – bởi vì Chu Hàm Chính vừa vặn cũng ở trên hòn đảo đó.”

Trình Tiềm khựng lại.

Ôn Nhã tiếp tục: “Đêm qua Đông Hải đại chấn, ngay cả các ngươi cũng bị lan đến, cho thấy đã có đại năng ngã xuống. Cố Nham Tuyết… Ôi, tên tiểu bạch kiểm họ Chu kia chắc hẳn cũng là lúc ấy nhân loạn rút khỏi – hừ, hắn chạy nhanh lắm.”

Trình Tiềm vốn không sốt rột lắm, nghe những lời này của Ôn Nhã lại kiềm chế không được, Ôn Nhã chưa dứt lời thì gã đã mang Sương Nhẫn kiếm bay lên không trung.

Ôn Nhã không liệu được gã nóng vội như vậy, chửi nhỏ một tiếng, chớp mắt phất ra một đạo thanh quang, phóng ra một cây phược tiên tác, đuổi theo trói chặt Trình Tiềm lại, một lần nữa lôi gã rơi về trên tảng đá ngầm.

Ôn Nhã cả giận nói: “Điên rồi à? Muốn chết à? Ai nói ngươi là chuyển thế của lão ma đầu kia, mắt hắn mù sao?”

Lời này không đầu không đuôi, vậy mà Trình Tiềm lại hiểu, gã giãy giụa thật lực: “Ta vốn không phải, là sư phụ nhận nhầm thôi – tiền bối, Chu Hàm Chính kia tâm thuật bất chính, chỉ sợ gây bất lợi cho các sư huynh, xin ông giơ cao đánh khẽ thả ta ra.”

Ôn Nhã nói: “Đừng có mà không biết trời cao đất dày. Con la mặt trắng họ Chu kia mặc dù không tốt đẹp gì, nhưng cảnh giới bày ở đó, nếu ta ở thời kỳ toàn thịnh, không chừng còn có thể đi gặp hắn… Ngươi? Hừ hừ.”

Trình Tiềm không bị lung lay: “Đa tạ tiền bối cho biết, đánh đương nhiên là không đánh lại, nhưng ta còn có thể đánh lén, có thể ám toán, xin tiền bối đừng làm khó ta.”

Ôn Nhã: “…”

Hắn thật sự không biết Trình Tiềm làm sao nói ra được lời này, mười sáu mười bảy tuổi nếu đặt trong phàm nhân, cũng là tiểu tử có thể một mình đảm đương một phía, nhưng trong giới tu chân toàn ba ba ngàn năm rùa vạn năm, chẳng qua là một nhóc con bé tí.

Ôn Nhã không nghĩ ra Hàn Mộc Xuân nuôi dạy tên nhãi Trình Tiềm này thế nào – chẳng những không chút kính sợ người mạnh hơn mình, còn độc ác không kiêng dè gì!

Trong lòng Trình Tiềm đã bắt đầu bốc hỏa, chẳng qua ngại Ôn Nhã là lão bằng hữu của Mộc Xuân chân nhân nên không đương trường trở mặt, nhẫn nại nói: “Ôn tiền bối!”

“Môn phái…” Ôn Nhã bỗng nhiên thở dài, “Tiểu tử, dựa vào mấy đứa trẻ các ngươi, chèo chống không nổi Phù Dao sơn đâu.”

Trình Tiềm không biết vì sao hắn nhất định phải trù Phù Dao phái suy vong, nhưng nhớ tới người này đi với sư phụ cũng chẳng nói mấy câu lời hay, trong lòng lại trở nên bình thường, không hề tranh cãi, chỉ quật cường cùng Ôn Nhã nhìn nhau chốc lát, liền trộm nghiên cứu phược tiên tác trên người, tính tìm khe hở thoát ra.

Ai ngờ một khắc sau gã lại cảm thấy quanh thân buông lỏng, Ôn Nhã thu phược tiên tác về.

Ôn Nhã nói: “Theo tuổi ngươi mà có thể đến bước ngự kiếm này, cũng xem như nổi trội rồi. Ta với sư phụ ngươi tương giao nhiều năm, không thể nhìn ngươi đi tìm chết, vậy…”

Hắn chưa dứt lời, trên đá ngầm chợt xuất hiện mấy hư ảnh, Ôn Nhã thả ra ba phân thần.

“Nếu ngươi có thể thoát khỏi ba phân thần này, ta sẽ không ngăn cản ngươi nữa,” Ôn Nhã nói, “Nhưng có quy tắc, ta không muốn nhìn những kiếm pháp lòe loẹt uyên ương hồ điệp của Phù Dao phái các ngươi, bản thân ngươi chỉ được chọn một chiêu, cũng chỉ có thể lặp lại dùng một chiêu này, chỉ cần ngươi có thể phá phân thần của ta, ngươi muốn đi ám toán ai cũng được.”

Chỉ cho phép dùng cùng một chiêu kiếm, chẳng phải là đấu chân nguyên sao?

Trình Tiềm suýt nữa tức đến bật cười – cảm giác Ôn tiền bối này cũng có chút già mà không tôn, lại đi yêu cầu đấu chân nguyên với mình, thế có khác gì một người lớn muốn bẻ cổ tay với đứa trẻ bốn năm tuổi đâu?

Thật là không biết xấu hổ đến hết thuốc chữa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here