Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 44

0
89

Chương 44

Tiếc thay, mấy tầng rối rắm và tình nghĩa sâu nặng trong lòng Nghiêm chưởng môn, Trình Tiềm nhất loạt không biết.

Gã lúc này bát phong bất động mọi sự không vào tai chẳng qua là ngoài mặt, nhóm họ chiếm hết ba trong bốn chữ lão ấu bệnh tàn, Trình Tiềm đâu thật sự vô tâm, sao có thể hoàn toàn nhập định?

Gã với đảo chủ chỉ có duyên gặp mặt vài lần, lại là một kẻ bệnh đa nghi khá nặng, căn bản đừng nói tới tín nhiệm gì, lúc này vừa tranh thủ điều tức, vừa phân ra tâm thần nghe các loại động tĩnh xung quanh, tính toán: “Xem cảnh khó rõ đầu đuôi này, lát không chừng còn phải đánh nhau. Chúng ta tốt nhất là có thể trà trộn vào tán tu – tán tu trên Thanh Long đảo phổ biến là đám ô hợp, vị tất vào mắt các đại năng này, chưa chừng có thể nhân loạn trốn đi.”

Kế đó lại nghĩ bụng: “Nếu không được… thì cũng chỉ đành chiến một trận, cùng lắm là chết tại đây, nếu có thể ngăn cản chốc lát cho họ, ta cũng coi như nhắm được mắt.”

Trong lòng không sá gì như vậy, gã ngược lại không còn lo lắng suy trước tính sau nữa, chân nguyên ngưng trệ trên người vậy mà cũng thông thuận theo không ít.

Đương khi mọi người hoang mang, đảo chủ rốt cuộc mở miệng, giải thích: “Mười mấy năm trước, ta và vài vị đạo hữu chiến một trận với một đại ma, hồn phách bị tổn, bởi vậy đến nay còn đang bế quan chữa thương, không biết chư vị muốn nhìn cái gì?”

Bạch Kê từng bước bức sát: “Nói như vậy, Cố đảo chủ không định soi tấm gương chính đại quang minh này?”

Đảo chủ thần sắc thản nhiên nhìn lão một cái, trên mặt thoáng qua vẻ mệt mỏi vô cùng, thở dài: “Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ, cho dù là tội danh vớ vẩn như vậy – Bạch cung chủ, ông tin cũng được, không tin cũng được, Cố mỗ chưa bao giờ gặp lệnh tôn, trong tay càng chưa từng có Phệ Hồn đăng, về phần quỷ đạo…” (Muốn gán tội, sợ gì không tìm được lý do)

Ông khẽ cười khẩy một tiếng, hơi trào phúng, như là không muốn phụng bồi trò hề này.

Chu Hàm Chính hơi nhướng mày, dùng quạt gõ lòng bàn tay mà nói: “Ta xin nói một câu công bằng, bảo người như đảo chủ là quỷ đạo ma tu thì thật là buồn cười – trong cuộc đại chiến mười mấy năm trước, Tứ Thánh một chết ba bị thương, rất đỗi thảm thiết, quả thực cũng có việc này. Đảo chủ đã nói rõ hồn phách bị tổn, nhiều năm bế quan chữa thương, thế ta thấy hồn kính này không chiếu cũng thôi, dù sao thì ta tin.”

Chu Hàm Chính nói thế, năm ngón tay chụm lại thu hồn kính, lập tức bỏ Bạch Kê vừa bức bách đảo chủ một mình ở đó, giống như hắn thật sự là một người công bằng bênh vực lẽ phải vậy!

Bạch Kê xấu hổ muốn chết, bản mặt già lập tức đỏ lên, nghe thấy phía sau có người cười khẩy nói: “Chỉ sợ là Bạch lão nhân thọ nguyên sắp tận, tìm tôn tử là giả, không từ thủ đoạn muốn phi thăng mới là thật nhỉ?”

Bạch Kê giận dữ quát: “Kẻ nào? Lăn ra đây!”

Một nhóm người theo tiếng gạt đám đông đi ra, đầu lĩnh là một người trung niên, sắc mặt lãnh đạm, khóe mắt đuôi mày đều toát ra vẻ “ta rất không dễ chọc”. Hắn ngạo nghễ liếc nhìn xung quanh, ánh mắt ấy như đang nhìn một đám cứt chó hình thái bất nhất, cuối cùng dừng ở Thanh Long đảo chủ, mở miệng: “Ta là Mục Lam sơn Đường Nghiêu, thủ đồ phái ta Đường Chẩn mất tích đã trăm năm, gần đây nghe nói có tin tức của hắn ở quý địa, đặc biệt đến bái phỏng, không thể chào hỏi đảo chủ trước, thất lễ.”

Đường Vãn Thu vừa thấy người tới liền ngớ ra, một lúc lâu mới lúng túng nói: “… Chưởng môn?”

Đường Nghiêu nể tình đồng môn, hạ mình liếc bà ta một cái, cũng chẳng thân thiết mấy, chỉ thản nhiên gật đầu.

Mấy người này như là thương lượng sẵn đến Thanh Long đảo đòi người, còn có một bên là sư môn của bà ta. Dù đã rời khỏi môn phái nhiều năm, Đường Vãn Thu nhất thời cũng có cảm giác mình bị kẹp giữa hai miếng sắt to, rất là khó xử.

Chu Hàm Chính chế nhạo: “Kỳ lạ, Thanh Long đảo thành nơi chuyên mời nhận người mất tích rồi à?”

Có thể người của Mục Lam sơn nói chuyện không vòng vo là lệ thường, Đường Nghiêu nghe vậy mặt không biểu cảm nói: “Ta không phải đến đòi người, chỉ là gần đây có người truyền tin đến Mục Lam sơn, nói gặp nguyên thần Đường Chẩn ở vùng Đông Hải. Ta trái lại không biết là ai nhiệt tình như vậy, hơn một trăm năm rồi mà còn lo chuyện bao đồng cho người môn phái khác. Chu đại nhân có ý kiến gì không?”

Chu Hàm Chính không đỏ mặt không thở mạnh mà đáp: “Người nhân nghĩa dĩ nhiên vẫn phải có.”

“Nhân nghĩa? Ta chỉ nghe nói qua ‘đại đạo phế, có nhân nghĩa, trí tuệ xuất, có đại ngụy’.” Đường Nghiêu lập trường thành câu đố này chẳng mảy may nể mặt Chu Hàm Chính, chuyển hướng sang Thanh Long đảo chủ, “Cố đạo hữu, mặc dù ta không hề có giao tình với ông, nhưng đệ tử không nên thân này làm môn nhân của ông, nhiều năm qua vẫn được chiếu cố. Lần này ta đến, là đặc biệt đến báo cho ông một việc – chúng ta vốn tìm kiếm manh mối ở tuyến Đông Hải, lại nghe được một lời đồn, nói ma đầu năm đó Tứ Thánh đấu là một vị Bắc Minh quân, trong tay đại ma đầu kia có một khối kì thạch, sau trận đó rơi vào tay Thanh Long đảo.”

Đường Nghiêu dừng một chút, không mảy may để ý sắc mặt đảo chủ, tiếp tục nói: “Họ nói ông bị đại ma đầu kia đả thương, nên chết từ lâu rồi, nhưng vẫn dựa vào kì thạch ấy để cầm cự, làm nỏ mạnh hết đà nhiều năm. Chỉ sợ Bạch cung chủ cũng nghe nói, đặc biệt tới vì hòn đá kia nhỉ?”

Bạch Kê bất ngờ bị nói trúng tâm tư, thẹn quá hóa giận: “Nói bậy nói bạ!”

Đường Nghiêu: “Có phải bậy bạ hay không thì Bạch cung chủ tự biết. Ta nghe nói kì thạch kia có khả năng bổ thiên, còn gọi là đá ‘Muốn Sao Được Vậy’, có thể làm người chết sống lại, tăng tu vi càng dễ như bỡn. Sao nào, Bạch cung chủ mãi chưa chết, cũng lo lắng thọ nguyên rồi à? Cũng không nghĩ xem thứ của Bắc Minh đại ma thì tốt lành gì!”

Chu Hàm Chính ý tứ sâu xa tiếp lời: “Ý Đường chưởng môn là – đảo chủ trước mắt là dựa vào một hòn đá ma vật mà sống? Chuyện… Chuyện này không vẻ vang lắm đâu.”

Dăm ba câu của Đường Nghiêu và Chu Hàm Chính khiến Nghiêm Tranh Minh kinh hồn táng đảm, người khác có lẽ không rõ ngọn nguồn, y lại biết lai lịch vị Bắc Minh quân kia, y chỉ biết Phù Dao phái có một tiền bối tẩu hỏa nhập ma, nhưng khi nào từng có chí bảo ma đạo?

Hơi nghĩ sâu về việc này, lưng Nghiêm Tranh Minh cơ hồ toát mồ hôi lạnh, cảm giác như họ đang bị lột da rút gân gác trên lửa vậy.

Nhưng đảo chủ không trả lời, chỉ nói: “Chu đại nhân, ngươi che giấu thân phận ở Thanh Long đảo ta mấy chục năm, mưu đồ chắc hẳn không nhỏ.”

Ông hoàn toàn tránh không đáp thăm dò một lạnh một nóng, kẻ xướng người họa của Chu Hàm Chính và Đường Nghiêu, song vào tai những người khác, cơ hồ là đã thừa nhận.

Bạch Kê vừa thấy gió đổi chiều, lập tức nói: “Cố Nham Tuyết, dựa vào ma vật mà sống, đường đường Tứ Thánh mà cũng lừa đời lấy tiếng sao?”

Tán tu kia càng lớn tiếng nói: “Công pháp môn phái, xưa nay đều là bí mật bất truyền, chỉ có Cố đảo chủ mười năm lại một lần tuyển nhận tán tu tiến tu. Các ngươi cho là ông ta hào phóng như vậy, chỉ vô duyên vô cớ phát thiện tâm sao? Đừng có nằm mơ, ai mà lắm thiện tâm đến thế!”

Nói đến cuối tán tu vậy mà nghẹn ngào, khàn cả giọng dưới tiếng sóng Đông Hải sau lưng, khiến những người không liên quan đều tự dưng thêm chút thỏ tử hồ bi. Giao long khi nãy đã nấp xuống lại lần nữa bị kinh động, ẩn ẩn muốn rẽ nước lao ra, đệ tử Thanh Long đảo và chúng nhân Tây Hành cung một lần nữa giương cung bạt kiếm, song lần này, chúng tán tu trên Thanh Long đảo không hẹn mà cùng lui về sau quan vọng, loáng thoáng đề phòng.

Không biết là ai động thủ trước, càng không biết trên đảo có mấy phương thế lực, tức khắc trở nên hỗn loạn.

Lúc này, chẳng biết từ đâu truyền đến một tiếng kêu khẽ, chỉ thấy trong tán tu vốn nhất trí lui lại đột nhiên có mười mấy người gạt đám đông mà ra, những người này rất cổ quái, đều không sợ chết, hung hãn lao tới phe Tây Hành cung.

Tán tu có tu vi không cao, kẻ lao tới trước nhất lập tức bị một đạo kiếm quang của một tùy tùng bên cạnh Bạch Kê đánh cho tứ phân ngũ liệt, chết đến không thể chết hơn.

Thế nhưng đúng lúc này, chuyện đáng sợ đã xảy ra.

Ngũ tạng lục phủ tán tu hóa thành huyết vụ, phun khắp nơi, thân thể thành bốn năm khối lại vẫn như rối gỗ giật dây, tiếp tục xông lên như ma quỷ lộng hành.

Vị kiếm tu Tây Hành cung kia tuy tu vi cao, lại chưa từng thấy cảnh như vậy, đương trường sợ quá lui ba bước liền.

Nhìn lại, mười mấy tán tu này hai mắt đỏ đậm, sau lưng loáng thoáng hắc khí giương nanh múa vuốt.

Bạch Kê vừa sợ vừa tức: “Cố Nham Tuyết, ngươi còn gì để giảo biện!”

Chưa dứt lời, tán tu mới còn khẳng khái trình bày phía sau đột nhiên tru lên không giống tiếng người, cả người hắn toác ra từ ngực, da lại nứt từng tấc, để lộ mạch máu và tĩnh mạch xanh tím. Sau đó huyết nhân này vậy mà tay trần trảo tới hậu tâm Bạch Kê.

Bạch Kê tu vi gần ngàn năm, đương nhiên sẽ không cho hắn đụng tới, xoay tay lại chưởng một phát, trong tay áo bay ra một cây chày hàng ma to bằng bàn tay, cắm phập vào thiên linh cái huyết nhân nọ, ghim hắn tại chỗ.

Ai ngờ huyết nhân lại bất tử, bị chày hàng ma xuyên thành xiên thịt, hãy còn giãy giụa không thôi. Giây lát sau hắn lại đột nhiên nổ tan xác, biến thành vô số mảnh máu thịt vụn phiếm hắc khí.

Trong đám người tức khắc vang lên những tiếng kêu thảm thiết, những khối huyết đó vậy mà là kịch độc, không đụng vào được.

Chu Hàm Chính biến sắc: “Đây là đạo họa hồn trong ma tu, đem một ám phù thần không biết quỷ không hay thổi vào hồn phách người khác, là có thể sử dụng những người đó.”

Lời này vừa nói ra, bên cạnh đảo chủ tức khắc trống nguyên một dải, ngay cả đệ tử Thanh Long đảo cũng kinh nghi bất định nhìn đảo chủ của họ – đại năng đương thời, ngoại trừ cấp bậc như Tứ Thánh, còn ai họa được ám phù?

Đường Nghiêu tựa hồ sớm chờ câu này của hắn, nghe tiếng chuyển hướng sang đảo chủ, hoành trường kiếm, chỗ đầu đuôi đại kiếm đã bùng lên ánh lửa nhỏ, là kết quả ngưng chú chân nguyên.

Đường Nghiêu nói: “Cố đảo chủ, việc này phải nói sao đây?”

Đảo chủ cười khổ: “Trăm miệng cũng khó biện bạch.”

Đường Nghiêu hỏi: “Tức là kì thạch kia quả nhiên nằm trong tay ông?”

Hắn rốt cuộc cùng đồ chủy hiện, ngàn vạn tấm màn che xốc lên, bên trong vẫn là viên bảo thạch người người thèm muốn.

Nhưng thủy chung có người không muốn nhìn rõ tình thế, Đường Vãn Thu lập tức tiến lên đứng cạnh đảo chủ, rất mù mắt mà biện giải: “Chưởng môn, ta lấy tính mạng ra đảm bảo, đảo chủ không thể là ma tu, càng không thể tham ma vật gì!”

“Câm miệng,” Đường Nghiêu gầm khẽ, “Đường Vãn Thu, ngươi ngày càng làm càn, dù đã xuất sư, ngươi vẫn là người của Mục Lam sơn ta, chẳng lẽ muốn khi sư diệt tổ hay sao?”

Đường Vãn Thu chợt bị ác ý vô sỉ xả đầy mặt, lập tức trợn to mắt. Lúc này, dù lừa mình dối người hơn thì bà ta cũng đã hiểu, vị chưởng môn Mục Lam sơn này nói thoạt nghe còn đường hoàng hơn Chu Hàm Chính, nhưng thì ra còn lai giả bất thiện hơn hắn ta.

Đường Vãn Thu trắng bệch mặt, trầm mặc rất lâu, ngắt từng chữ nói: “Vậy thì… Vậy thì chưởng môn hãy trục xuất ta khỏi sư môn đi.”

Đảo chủ thở dài nói: “Dự mãn thiên hạ, tất báng mãn thiên hạ, không có gì đâu, Vãn Thu, ngươi không cần như thế.”

Đường Vãn Thu cắn chặt răng, không lung lay như con rùa cắn chắc quả cân vậy.

Đảo chủ đang muốn mở miệng, lại nghe thấy Chu Hàm Chính đứng không xa không gần kia dưới biển cả nhiễm huyết chậm rãi nói: “Ta vẫn không tin, đảo chủ sao lại là người tư tang được? Đường chưởng môn, làm sao ông biết cái gọi là kì thạch ở trên Thanh Long đảo? Không chừng nó đã chôn vùi cùng đại ma kia rồi? Chẳng lẽ các ông đã điều tra rõ xuất xứ vị Bắc Minh quân kia?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt đảo chủ rốt cuộc thay đổi. Thân hình ông căng lên, bàn tay như che trời vỗ về phía Chu Hàm Chính, mặt vẫn mệt mỏi, thế nhưng nam nhân không nóng không lạnh ấy rốt cuộc đã nổi giận: “Chủ tử ngươi là ai?”

Chu Hàm Chính chật vật né tránh, nửa thật nửa giả mà kinh hoảng nói: “Ta rõ ràng đang biện giải cho đảo chủ, đảo chủ có ý gì đây?”

Đường Nghiêu chen ngang giữa Chu Hàm Chính và đảo chủ: “Sao, muốn giết người diệt khẩu à?”

Hai vị đại năng đương thời động thủ tối tăm trời đất, Nghiêm Tranh Minh lòng như tơ vò lại nghe thấy âm thanh tựa như thì thầm của đảo chủ truyền vào tai y, thúc giục: “Dẫn các sư đệ ngươi xen lẫn trong tán tu, nhân loạn đi mau, về sau không được nhắc tới Phù Dao sơn, càng không được nhắc tới sư tổ ngươi – cái gì ngươi cũng không biết!”

Trong tích tắc, đầu óc rối tung của Nghiêm Tranh Minh đột nhiên làm rõ một đầu mối – Chu Hàm Chính rõ ràng biết uyên nguyên của Phù Dao phái và Bắc Minh quân, đây là uy hiếp.

Nếu đảo chủ không chịu thừa nhận hòn đá gì đó ở trong tay mình, hắn sẽ truy tra ra chuyện Bắc Minh quân xuất thân Phù Dao phái, hòn đá đó không ở trên tay Tứ Thánh, thì đương nhiên còn ở Phù Dao phái!

Có vật “muốn sao được vậy, người chết sống lại” như thế, dù chỉ dính một tẹo hiềm nghi, cũng định trước phải ở nơi đầu sóng ngọn gió, ai thèm quan tâm ngươi vô tội hay chết oan?

Nghiêm Tranh Minh nhìn đánh giết trên cả hòn đảo này, cảm giác mình cơ hồ thành một miếng thịt trong khe hẹp, ngửa mặt chính là vô số dao thớt.

Y hãi hùng biết rằng, lúc này nên cõng Tiểu Tiềm, dẫn các đồng môn lập tức rời đi, nhưng làm sao có thể an lương tâm để đảo chủ bị cô lập che chắn phía trước?

Nghiêm Tranh Minh nhất thời chững lại đó, không biết nên lựa chọn thế nào.

Đảo chủ đột nhiên quát một tiếng: “Đường Vãn Thu!”

Đường Vãn Thu nghe thế như bị sét đánh, thần sắc thay đổi mấy lần, cuối cùng cắn răng, quay đầu nói với Nghiêm Tranh Minh: “Ta hộ tống các ngươi, đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “Nhưng…”

Đường Vãn Thu trợn mắt nói: “Lề mề cái gì? Chuyện đời trước không liên quan đến các ngươi, đừng ở đây gây cản trở!”

Lý Quân chỉ có thể suy nghĩ nhanh hơn, chuyện Nghiêm Tranh Minh nghĩ ra, hắn dĩ nhiên không thể không nghĩ đến, hiện giờ chỉ sợ chưởng môn sư huynh sính anh hùng không đúng lúc, vội la lên: “Đại sư huynh, Tiểu Tiềm bị thương, tiểu sư muội còn nhỏ như vậy… Huynh nghe tiền bối đi!”

Nghiêm Tranh Minh mù mờ quay đầu nhìn hắn, lúc này, tiếng đảo chủ lại lần nữa truyền vào tai y, đảo chủ không cho phép nghi ngờ mà nói: “Ta tiễn các ngươi một đoạn.”

Chỉ thấy đảo chủ kịch chiến với Đường Nghiêu giữa trời bỗng phun từ trong miệng ra một cái đỉnh nhỏ nhiều màu. Đường Nghiêu giật mình, thấy tình thế không đúng, muốn lui lại nhưng đã không kịp, quanh bảo đỉnh cuốn lên cơn lốc, không phân biệt ai mà quét qua tất cả mọi người trên mặt đất, tựa như đất bằng nổi lên một con rồng gió vậy.

Bên tai Nghiêm Tranh Minh “Ù” một tiếng, chưa kịp phản ứng thì người đã bị cuốn vào. Chỉ nghe vô số tiếng kinh hô và tiếng gió xen lẫn nhau, y không biết mình bị quét đi bao xa, nhất thời đầu váng não căng.

Chỉ một khắc sau, eo Nghiêm Tranh Minh bị siết lại, một mảnh vải rách như quỷ mị vươn tới, trực tiếp cuốn qua hông y. Nghiêm Tranh Minh bị quái lực kéo, lảo đảo ngã xuống đất lần nữa, y liều mạng mở mắt ra, lúc này mới nhìn thấy một mảnh vải rách khác bị Đường Vãn Thu cầm trong tay. Ngay sau đó, Đường Vãn Thu ném một người khác tới, Nghiêm Tranh Minh theo bản năng đón lấy, là Trình Tiềm sắc mặt không dễ coi lắm.

“Đảo chủ không tin được người khác, bảo ta hộ tống các ngươi, đã như vậy, ta không thể phụ trọng thác.” Đường Vãn Thu nói, “Đứng dậy, đi.”

Lý Quân nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đại sư huynh, đi nhanh đi.”

Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được nhìn Trình Tiềm một cái, Trình Tiềm chống kiếm trong tay gượng dậy, chắc hẳn điều tức một phen ít nhiều đã có sức, nhận được ánh mắt Nghiêm Tranh Minh, gã không nhiều lời, chỉ đơn giản nói: “Nghe lời huynh, huynh quyết định.”

Trên đảo gió nổi mây phun, đảo chủ dùng rồng gió đưa họ đi thật xa. Từ xa nhìn lại, thân ảnh đảo chủ ẩn tàng trong vô số huyên nhiễu, không thấy đâu nữa, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy trong lòng khó chịu như sông cuộn biển gầm vậy.

Tận đến lúc này y mới phát hiện ra rằng, “Trở về Phù Dao sơn, lánh đời tu luyện không cầu vang danh” gì đó, rõ ràng là một giấc mộng Xuân Thu không rành thế sự.

Tình đời như nước, ngay cả người như đảo chủ còn chỉ có thể nước chảy bèo trôi, huống chi là họ?

Tiên lộ này tại sao gian nan như vậy?

“Đi,” Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói, “Đi thôi.”

Nhưng mà đi đâu đây?

Cả bọn cẩn thận theo Đường Vãn Thu đi xuyên qua rừng cây gò núi, tai nghe tiếng hò hét xa dần.

Đến bờ biển, Đường Vãn Thu ném sợi thắt lưng rách bươm kia lên không, mảnh vải hóa thành dài mấy trượng, bay giữa trời. Bà ta ra hiệu cho họ lên đó, nói: “Không thể tìm thuyền nữa, các ngươi chỉ có thể đi như vậy thôi. Ta không có tu vi cao thâm, mảnh vải này cũng khó mà duy trì quá lâu, không cách nào trực tiếp đưa các ngươi qua biển, các ngươi đến hoang đảo quanh đây trú tạm trước, nghỉ ngơi một chút, chờ gió dừng lại nghĩ cách.”

Cổ Nghiêm Tranh Minh nghẹn đắng: “Tiền bối, bà thì sao?”

“Ta tự có nơi đi của ta,” Đường Vãn Thu chuyển hướng về Thanh Long đảo, “Nghiêm chưởng môn, ngươi không cần lo lắng, đảo chủ không hề là vì các ngươi đâu. Họ Chu kia ẩn vào Thanh Long đảo nhiều năm như vậy, còn có những tán tu trúng họa hồn đó… Chứng minh sớm có kẻ trăm phương ngàn kế muốn đối phó ‘thiên hạ tọa sư’. Ông ấy đã dặn dò ta, vô luận thế nào đều phải đưa các ngươi bình an vô sự rời khỏi đây, đảo chủ thọ nguyên sắp tận, vốn cũng không còn sống được mấy ngày nữa, có điều sống một ngày, thì ông sẽ giữ lời hứa với cố nhân, che chở các ngươi một ngày.”

Đường Vãn Thu xắn tay áo, trước tiên cuốn bọn Hàn Uyên và Giả Thạch Thủy Khanh lên mảnh vải, nói: “Về sau không còn ai che chở, các ngươi hãy tự giải quyết cho tốt.”

Nói xong, Đường Vãn Thu ngự thanh kiếm bủn xỉn của mình, không để ý tới họ nữa, lao vào một đầu của cuộc hỗn chiến, chẳng còn thấy bóng dáng.

Nữ tu khác đều được tôn xưng là “tiên nữ”, tiên nữ dù nghèo túng đến mức không có lụa trắng mờ ảo, tốt xấu gì cũng có thể có dây buộc tóc đỏ, mà Đường Vãn Thu chỉ lấy ra được mảnh dây lưng rách bươm, không khéo còn là sợi bình thường dùng làm thắt lưng.

Người tu hành trọc khí bất xâm, phạt cốt tẩy tủy, không nói mỗi người khuynh thành tuyệt đại, song cũng đều vui tai vui mắt, chỉ có bà ta hai hàng mày chổi, khuôn mặt đòi nợ.

Bà ta không biết lượng sức, chỉ giỏi khiến người ta ghét, hễ mở miệng, tất phải nhắc chuyện không nên nhắc…

Có lẽ trừ đội trời đạp đất ra, Đường chân nhân thật sự chẳng được điểm nào tốt.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here