Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 43

0
90

Chương 43

Đường Vãn Thu không phải là tiểu thư khuê các chẳng bao giờ bước chân ra khỏi nhà, trước khi Giảng Kinh đường lần này bắt đầu, bà ta đã đi du lịch một mình nhiều năm, sớm nghe nói về mấy việc xấu của Bạch Kê – tộc lão quỷ này tinh thông thuật ngự thú, lại dựa vào lũ cá chạch khổng lồ họ nuôi, ở vùng phía tây Thái Hành cơ hồ là nửa thổ hoàng đế. Lão ta già mà không đứng đắn, cưới vô số nữ tu xinh đẹp, đẻ mười mấy người con.

Có câu quý tinh bất quý đa, trong mười mấy người con của Bạch Kê không một ai thành tài, không phải bất ngờ ngã xuống thì là tu vi kém cỏi thọ nguyên cạn sạch, chẳng ai sống lâu hơn lão phụ như thần quy trời giáng này, mà bao năm qua chẳng thấy lão ra mặt cho ai.

Lúc này khóc tôn tử trái lại cứ như thật!

Chẳng lẽ tròng mắt đều trông cậy không được, lão còn muốn trông cậy vào hốc mắt?

Đường Vãn Thu tức không thở nổi, đang định lên tiếng, thì đảo chủ lại khoát tay, ngăn bà ta tiếp tục gây chuyện.

Chỉ nghe đảo chủ kia nhã nhặn lễ độ mở miệng: “Môn nhân còn trẻ, nói năng vô lễ, cung chủ đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt tiểu bối, ta thấy trước mắt tìm kiếm lệnh tôn vẫn quan trọng hơn. Tên mọi người ở Giảng Kinh đường lần này đều được ghi vào danh sách, quả thật lệnh tôn chưa hề vào Giảng Kinh đường, hoặc là y nhất thời tò mò, sau đó lại cảm thấy công pháp trên đảo truyền dạy không vừa mắt, tự động rời đi cũng chưa biết chừng – nhưng mà y đã tới, thì nhất định có người gặp qua, nếu Bạch cung chủ có tranh của lệnh tôn, ta có thể phái đệ tử giúp ông hỏi thử trên đảo.”

Nghiêm Tranh Minh nghe xong khá thán phục độ lượng của đảo chủ, chưởng môn nhân y đây nửa đường đổi nghề, trên đối nhân xử thế thường xuyên làm mấy chuyện không thỏa đáng, toàn là sau đó mới hối hận. Y vừa cầm cổ tay Trình Tiềm, vừa phân thần nghe, thuận miệng nói: “Nếu có người dẫn một con sâu dài tới gây sóng gió ở thủy đàm hậu sơn chúng ta, ta nhất định không nói lý lẽ, đuổi đánh đi cho xong chuyện, càng đừng nói tìm người giúp.”

Trình Tiềm giống như chẳng mảy may nghe được tự kiểm điểm và không tán đồng trong lời nói của Nghiêm Tranh Minh, theo lời y nói: “Nên đánh.”

Nghiêm Tranh Minh trừng gã một cái. Họ bình thường tụ chân nguyên lại, rèn luyện kinh mạch, ít nhiều có thể hiểu mạch tượng. Y dò ra Trình Tiềm vừa nãy ngoại trừ bị thương ngoài da, còn có nội thương không rõ nguyên nhân, tức giận phát lưng gã một cái, mắng: “Còn không chịu điều tức, đâu ra lắm lời nhảm nhí như vậy?”

Trình Tiềm: “…”

Lương tâm đâu? Gã tổng cộng chỉ nói hai chữ thôi mà.

Song chưa kịp phản bác, thì một dòng ấm áp đã xuyên thấu qua bàn tay Nghiêm Tranh Minh đặt ở sau lưng truyền tới, đổ thẳng vào tứ chi bách hài, ôn hòa đi một vòng. Trình Tiềm không tự chủ được nheo mắt, nhưng gã tâm tính thiếu niên, không chịu thừa nhận cảm giác được đại sư huynh chăm sóc rất thoải mái, chỉ lẩm bẩm: “Lắm chuyện.”

Nói thì nói như thế, song gã rốt cuộc buông lỏng bàn tay nắm chặt Sương Nhẫn suốt dọc đường, chuyên tâm thu liễm tâm thần, đọc thầm Thanh tĩnh kinh.

Vẫn nói không đánh kẻ mặt cười, huống chi là kẻ mặt cười cấp bậc đảo chủ, bất kể Bạch Kê là thật tâm vì tôn tử hay có dụng tâm khác, nghe những lời này chung quy không tiện biểu hiện thái quá, sự kiêu căng không tự chủ được xẹp bớt vài phần, khá không tình nguyện mà khách khí nói: “Phải, cũng mong đảo chủ thứ lỗi, lão hủ con cái đã đi hết, chỉ còn lại một tôn tử tư chất kém cỏi, thật sự là…”

Đảo chủ vẫn giữ nguyên nét cười sầu khổ riêng biệt mà lắc đầu, rộng lượng nói: “Nhân chi thường tình, giờ xin hãy đưa bức họa của lệnh tôn ra, để các đệ tử hỏi thăm. Bạch cung chủ cũng không ngại dẫn người tạm thời ở lại trên đảo, trên đảo đang muốn khảo giáo kĩ nghệ của các đệ tử bất tài, nếu Bạch cung chủ chịu bớt chút thời gian chỉ điểm vài phần, đó là họ được hưởng phúc khí vô cùng.”

Đừng nói Bạch Kê đường đường là Tây Hành cung chủ, cho dù lão là một con lừa dựng ngược lông, lúc này cũng bị dăm ba câu của đảo chủ vuốt xuôi.

Bạch Kê cúi đầu, đôi mắt đảo nhanh vài cái, do không tự chủ được bị đảo chủ đổi chủ đề, trong lòng không khỏi hơi lo lắng – Bạch cung chủ thân thể vạn kim, lặn lội ngàn dặm tới Đông Hải, không phải là vì đứa cháu ngay cả tên cũng cần nghĩ một lúc kia.

Trình Tiềm nhắm mắt điều tức, lại nghe rõ từ đầu đến đuôi. Gã có bổn sự bắt lấy hết thảy dấu vết để lại mà nghĩ đến chỗ xấu, lúc này trong lòng đã có vài ý nghĩ, suy tư nói: “Khẳng định không dễ kết thúc như vậy, không thì vì sao trên đảo vừa loạn, đảo chủ đã phái người đưa chúng ta đi?”

Đảo chủ rốt cuộc đã biết chuyện gì? Chu Hàm Chính lén lút kia lại là ai? Che mặt đều là người của họ Chu ư? Khi nãy vì sao đảo chủ không tìm cớ làm thịt Chu Hàm Chính?

Và vì sao Đường Vãn Thu cảnh cáo họ ra ngoài không được nhắc tới Phù Dao phái?

Tuyết Thanh lại vì sao…

Vừa nghĩ đến Tuyết Thanh, trong lòng Trình Tiềm liền như sông cuộn biển gầm một trận, Nghiêm Tranh Minh trợ gã điều tức lập tức cảm giác được, thấy mặt gã bỗng vàng như nghệ, mồ hôi lạnh ngấm tóc mai, chỉ sợ nội thương có cổ quái, tức khắc khó có thể đanh mặt nữa, vội ôm lấy Trình Tiềm mà thấp giọng hỏi: “Tiểu Tiềm, sao vậy?”

Trong lòng Trình Tiềm khó chịu vô cùng, nhưng trực giác bảo đây không hề là thời cơ tốt để nói chuyện môn phái, thế là lại tự nuốt vào, chỉ vừa nhịn vừa đáp nhỏ: “Trở về nói cho huynh nghe sau.”

Lúc này, Bạch Kê dưới sự thúc giục của đảo chủ không còn cách gì khác, đành phải một tay chỉ lên trời, từ đầu ngón tay bay lên một cụm khói trắng nhạt nhẽo. Sau đó, một hư ảnh thanh niên bằng người thật xuất hiện giữa không trung, thanh niên kia khuôn mặt mơ hồ, lơ lửng trên không, một hồi mắt to một hồi mắt nhỏ, tóm lại chẳng giống người mấy, đủ thấy Bạch Kê này sợ rằng đã chẳng nhớ rõ diện mạo của “đứa cháu bảo bối” kia.

Bạch Kê hơi lúng túng, miễn cưỡng nói: “Đây chính là đứa cháu kém cỏi, nếu chư vị gần đây có gặp, vạn mong cho biết.”

Đảo chủ nhìn Đường Vãn Thu, Đường Vãn Thu ngắm nghía thanh niên kia một phen, thần sắc ngưng trọng lắc đầu.

Đảo chủ nói: “Được, ngày mai thỉnh hình ảnh của Bạch tiểu đạo hữu đến bên lôi đài, các đệ tử cũng vậy, chư vị tán tu đạo hữu Giảng Kinh đường cũng vậy, nhìn thấy tự khắc có phân thuyết. Còn hôm nay sắc trời đã muộn, khách nhân hãy đi nghỉ ngơi trước đi.”

Thấy Tây Hành cung dạ tập thành một quả pháo lép thanh thế lớn, chúng đệ tử cũng lũ lượt muốn cất binh khí.

Đâu ngờ đúng lúc này, dị biến lại sinh ra.

Chỉ thấy một bóng người đột nhiên xông ra, lao thẳng tới Bạch Kê, bị chân nguyên của đại năng Bạch Kê này quét bay, lưng đập vào một gốc đại thụ. Người nọ không mặc trường bào màu trắng của đệ tử Thanh Long đảo, ước chừng là tán tu, tu vi cũng chẳng cao lắm, bị tông rớt nửa cái mạng nhỏ, hắn dùng cả tay lẫn chân, một bước một vết máu mà bò tới Bạch Kê: “Cung chủ cứu mạng! Bạch cung chủ, ta, ta nhận ra tiểu công tử!”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều lấy làm kinh hãi, bởi vì xem bức họa Bạch Kê đưa, mẹ ruột đến cũng chưa chắc nhận ra, huống chi một kẻ không liên quan.

Bạch Kê chẳng qua lấy tôn tử mất tích làm cớ, nghe vậy nhất thời cũng chấn kinh không thôi, lập tức thu uy áp lại, sai tùy tùng đỡ tán tu kia dậy, bản thân cũng tiến lên hai bước, ra vẻ kinh hỉ túm tay hắn: “Ngươi, ngươi nói cái gì? Ngươi đã gặp Diễn Lễ?”

Trước mắt bao người, tán tu kia lại không để ý nam nhi quỳ xuống là vàng, quỳ rạp dưới đất mà gào khóc: “Bạch huynh đã gặp nạn, kế tiếp chắc hẳn sẽ đến lượt ta!”

Nếp nhăn trên trán đảo chủ sâu hơn, ông hơi tiến lên, nói: “Ngươi tên là gì? Cũng là đạo hữu tiến tu trong Giảng Kinh đường à? Không vội nói, để ta kêu người trị thương cho ngươi trước.”

Ông chưa dứt lời, vẻ mặt tán tu kia liền như sợ tới hồn phi phách tán, hắn sấp ngửa trốn ra sau Bạch Kê, miệng không ngừng nói: “Cung chủ cứu mạng.”

Thái độ này thực chẳng khác nào coi đảo chủ là mãnh thú nước lũ cả.

Bạch Kê tuy chưa hiểu lắm, nhưng mơ hồ cảm giác được cái gì đó, liền thuận thế cố ý lớn tiếng nói: “Đã có chuyện gì xảy ra, ngươi cứ nói đi.”

Tán tu nọ hai chân run lẩy bẩy, hồ như không thể đứng thẳng, run rẩy trốn trong đệ tử Tây Hành cung, lúc này mới run giọng nói: “Bọn ta tra được, trên đảo này có kẻ luyện hồn tu quỷ, chuyên ra tay với tán tu không gốc gác như bọn ta. Bạch huynh lén nói với ta phải truy tra triệt để việc này báo lên đảo chủ, kết quả là, kết quả là… Hắn bị Phệ Hồn đăng quỷ tu kia hút vào.”

Không có tu vi tuyệt đỉnh và nghị lực trên đời hiếm thấy, hồn phách bình thường có thể kiên trì bao lâu trong luyện hóa? Mà một khi bị luyện hóa, đó là trọn đời không được siêu sinh, ba hồn bảy phách đều trở thành con rối của kẻ khác, ngay cả chuyển thế cũng không được, chỉ có thể chờ tan thành tro bụi. Bạch Kê nghe đến đó, rốt cuộc bị khơi dậy một chút tình cảm huyết mạch nhạt nhẽo, không nhịn được sững sờ.

Trong tiếng kinh hô của mọi người, Đường Vãn Thu đã dẫn đầu quát hỏi: “Ngươi nói quỷ tu kia là ai?”

Bà ta quát long trời lở đất, tán tu nọ sợ hãi kêu một tiếng, hoảng quá ngồi phịch mông xuống đất, cả người suýt thành một gốc hành cắm ngược. Hắn liên tục cọ đất, miệng nói lộn xộn: “Đừng giết ta, đảo chủ, đừng giết ta… Bạch cung chủ cứu ta!”

Câu này thật sự ẩn chứa quá nhiều ý, Đường Vãn Thu dù ngốc hơn cũng hiểu được, mày chổi lập tức dựng ngược: “Ngươi nói đảo chủ chính là quỷ tu nhiếp hồn phách kia? Quả thực là hồ ngôn!”

Song trừ bà ta ra, chẳng ai dám lý lẽ hùng hồn như vậy, chúng đệ tử còn chưa có gì, tán tu ngoài Thanh Long đảo đã như ong vỡ tổ – quỷ tu không phải chính là quỷ khí dày đặc sao? Nói như vậy, bộ dáng tiều tụy, mặt mày ủ dột của đảo chủ thật sự là có chút… Chẳng trách thường niên bế quan!

Lại liên tưởng, khi chợ tiên mới khai trương, trên đường chúng tu sĩ qua Đông Hải không phải đã gặp một đại quỷ tu sao?

Ngay cả trong ma đạo, quỷ tu cũng là một loại đặc biệt tàn ác hiếm thấy, ngót ngàn năm chưa chắc gặp một, làm sao khéo như thế, đụng một kẻ ngay trên đường đến chợ tiên?

Đã xuất hiện ở gần đây, thế không khéo đại ma tu là đồng đạo của vị đại năng nào trên đảo, thậm chí là hóa thân của đại năng nào cũng chưa biết chừng.

Đường Vãn Thu không nhịn nổi nữa: “Đám phế vật các ngươi tính là gì? Cho dù đảo chủ muốn luyện hồn, đến lượt đám người tu vi thấp kém các ngươi chắc? Bắt ta chẳng tốt hơn sao?”

Lời này vừa ra, tiếng bàn luận tức thì thấp xuống. Đường Vãn Thu nói có lý, với khả năng của Thanh Long đảo chủ, bắt tu sĩ nguyên thần hiếm có là việc nhỏ, thật sự chẳng cần dùng một đám tán tu có tu vi thấp kém đến mức hận không thể chưa vào khí môn.

Đường Vãn Thu không giỏi ăn nói, nhưng không có nghĩa là đầu óc ngu ngốc, lập tức không ngừng cố gắng biện hộ: “Tiểu tử kia, ngươi có dám xưng tên ra không? Ngươi họ gì tên gì, có chứng cứ gì nói trên đảo có kẻ tu quỷ đạo? Giảng Kinh đường mười ngày mở một lần, trên đường đạo hữu trao đổi riêng không ít, chẳng lẽ tự dưng thiếu một người sẽ không ai biết? Ngươi là do ai phái tới vu oan cho đảo chủ? Nói!”

Người hơi nhạy bén ở đây, lúc này đều đã nghe thấy mùi âm mưu.

Trình Tiềm có dự cảm xấu, quyết đoán kịp thời gạt trừ tạp niệm, tranh thủ thời gian điều tức. Ồn ào náo động ở đây, gã hoàn toàn không để ý, nói nhập định là có thể nhập định ngay, Nghiêm Tranh Minh đành phải im lặng hộ pháp cho gã.

Chỉ cần Trình Tiềm không bị thương, không chảy máu, Nghiêm Tranh Minh nhìn khuôn mặt dính máu, bởi vì tái nhợt mà càng như ngọc của sư đệ, trong lòng luôn có một loại ảo giác, phảng phất Trình Tiềm là làm bằng sắt vậy.

Tán tu kia trốn trốn tránh tránh mà khóc hô: “Ta đây tu vi như sâu kiến, nếu không phải cùng đường, sao dám mưu hại Thanh Long đảo chủ? Ta chán sống rồi à? Các ngươi đương nhiên lợi hại, có tên có tuổi, đều có lai lịch, thiếu ai cũng dẫn đến tranh luận, nhưng mạng của đám tán tu không gốc rễ chúng ta, lại có ai để ý?”

Đường Vãn Thu trông như muốn rút kiếm đâm hắn thành tổ ong ngay bây giờ: “Phi, lời nói của một bên, có chứng cứ gì?”

Tán tu nói: “Đương nhiên là có, Bạch huynh nói cơ duyên xảo hợp, nhìn thấy quỷ ảnh luyện hóa ở gần chỗ đảo chủ bế quan, chỗ đó tất có Phệ Hồn đăng!”

Mọi người lập tức ồ lên.

Việc này quả thực chưa nghe bao giờ, mà chứng cứ này nói ra chẳng khác nào không nói.

Vô luận có Phệ Hồn đăng hay không, Thanh Long đảo chủ cũng không thể mặc người khác lục soát động phủ mình bế quan tu hành.

Đó chính là thiên hạ tọa sư Tứ Thánh chi thủ mà!

Bạch Kê dẫu mụ mị hơn, cũng chẳng dám nhắc tới chuyện lục soát động phủ ngay trước mặt đảo chủ, lẽ nào lại như vậy được?

Lúc này, có một người cười vang nói: “Vị đạo hữu này toàn nói vô lý, chẳng lẽ muốn xúi bẩy mọi người tạo phản trên Thanh Long đảo sao?”

Mọi người quay đầu lại, thấy Chu Hàm Chính dẫn đám người bịt mặt như quạ đen kia đi tới. Khi những kẻ này ngự kiếm trên trời không thấy rõ, lúc hạ đất đi lại mới lộ ra một chút dấu vết – đội ngũ này cực kỳ nghiêm chỉnh, hình dáng lại đều không khác nhau mấy.

Nghiêm Tranh Minh đứng ngoài nhìn, bỗng nhiên nhớ tới lúc trước trên Giảng Kinh đường, Chu Hàm Chính xúi giục Trình Tiềm “bái nhập môn hạ hắn” – Nghiêm Tranh Minh nhất thời không nhịn được phỏng đoán, họ Chu này thuộc môn phái nào, lai lịch gì?

Chu Hàm Chính khoát tay, tất cả những kẻ bịt mặt phía sau kỷ luật nghiêm chỉnh mà nhất tề dừng lại, vậy mà không ai bước thừa một bước.

Hắn xòe quạt phe phẩy trước ngực, nói: “Chu mỗ nhận ân đức đảo chủ, ở trên đảo mang danh hộ pháp nhiều năm, không thiếu được phải nói một câu vì sự trong sạch của đảo chủ mình – muốn phân biệt quỷ đạo ma tu, cũng không nhất định phải tận mắt thấy Phệ Hồn đăng bản mạng của hắn, kẻ theo quỷ đạo hồn phách không sạch sẽ, chỉ cần mượn hồn kính chiếu thử là biết. Đảo chủ của ta trời quang trăng sáng, sao có thể liên quan đến những tà ma ngoại đạo đó?”

Bạch Kê nghi hoặc nhìn cây gậy chọc cứt Chu Hàm Chính này, nhất thời không chắc hắn có lai lịch gì, khi nãy tán tu kỳ lạ kia xuất hiện, lão đã cảm giác được một thế lực khác trên đảo, lập tức cẩn thận nói: “Theo ta được biết, thiên hạ chỉ có một hồn kính, treo ở đại điện hoàng cung đại nội, chẳng lẽ muốn chúng ta cùng xông vào hoàng cung?”

Chu Hàm Chính cười nói: “Bạch cung chủ đúng là không hỏi thế sự lâu rồi – thời tiên đế gia, hồn kính kia đã thưởng cho Thiên Diễn xứ. Nói đến cũng khéo, chỉ vì chợ tiên lần trước trên biển kinh hiện đại ma quỷ đạo, để phòng vạn nhất, kính này ta có mang theo tùy thân đây.”

Câu này như nước nhỏ vào dầu sôi, ngay cả Đường Vãn Thu cũng giật mình: “Cái gì, ngươi là người của Thiên Diễn xứ?”

Đảo chủ không lên tiếng, chắc là khi nãy ở bến tàu bí mật, lúc Chu Hàm Chính trở mặt phản bội, trong lòng ông đã đoán được một phần, chỉ là tu tâm dưỡng tính tốt, không để bọn tiểu bối nhìn ra thôi.

Thiên Diễn xứ thuộc Khâm Thiên giám đương triều, là người của triều đình phàm gian, trên danh nghĩa quản sự vật của “tiên nhân”, trên thực tế giống như chẳng quản nổi ai – tuy rằng có thể đoán được, trong Thiên Diễn xứ nhất định sẽ mời tu sĩ nhậm chức, song hầu hết vẫn cảm thấy đây là chuyện của hai thế giới.

Rất nhiều người có thể là tận đến khi ngã xuống hay phi thăng, cũng chưa gặp một quan viên Thiên Diễn xứ sống nào.

Chu Hàm Chính lơ đễnh đáp: “À, chức nhàn tản thôi, kẻ không môn không phái không xuất thân, đâu so được với chư vị có gia cơ, mang hư danh kiếm miếng cơm ăn ấy mà.”

Tán tu trốn sau Tây Hành cung thảm hại tột cùng chắp tay nói với Chu Hàm Chính: “Tả hộ pháp là người thanh chính, nếu cũng không phân trong đục tốt xấu, vãn bối cũng là mệnh nên như vậy.”

Hắn cố gắng thẳng lưng, trong lời nói lại có vài phần bi tráng. Chu Hàm Chính nhìn hắn một cái, không nói gì, giơ một tay lên, một kẻ bịt mặt lập tức hiểu ý tiến tới, bưng một gói nhỏ, bên trong lại là một tấm gương đồng kiểu dáng cổ xưa, góc cạnh đều đã mài mòn, mặt kính cũng hơi bẩn.

Chu Hàm Chính bấm thủ quyết, nhẹ giọng nói: “Lên.”

Gương đồng kia theo lời bay lên trời, chầm chậm xoay một vòng, đáp trên đầu bản nhân. Chỉ thấy trong gương phảng phất phản xạ một chùm ánh trăng, chiếu trên đỉnh đầu hắn, làm bóng Chu Hàm Chính đổ thật dài.

Không có gì bất đồng so với bóng bình thường.

Chu Hàm Chính cúi đầu nhìn thoáng qua, cười nói: “Xem ra Chu mỗ ba hồn đều đủ, bảy phách mạnh khỏe, không có vấn đề gì cả.”

Tim Nghiêm Tranh Minh đập như điên, tuy không biết Chu Hàm Chính đóng vai gì trong đây, nhưng y cũng biết kẻ này trước mắt là minh giúp Thanh Long đảo, ám thọc đao.

Ma đạo ba ngàn, quỷ đạo ác độc tột cùng, là hạ lưu trong hạ lưu, Thanh Long đảo chủ sẽ dấn thân vào đó?

Nếu là trước đây, có đánh chết Nghiêm Tranh Minh cũng chẳng tin, nhưng từ sau khi tán tu nọ ra chỉ nhận, y thấy đảo chủ chẳng nói một câu, trong lòng không khỏi thấp thỏm.

Khi gặp Tưởng Bằng, y thật sự còn quá nhỏ, thế cho nên ấn tượng khắc sâu vô cùng, đến bây giờ đối với người trong quỷ đạo cũng là ghê tởm phát ra từ nội tâm, đảo chủ thu lưu che chở môn phái y lâu như vậy, nếu ông thật sự là…

Nghiêm Tranh Minh nghiêng đầu nhìn đảo chủ, nhất thời chẳng biết nên thế nào cho phải.

Y lại nhìn lướt qua Trình Tiềm, thấy tiểu quỷ kia dường như mắt điếc tai ngơ đối với hết thảy xung quanh, định lực rất cao, trong lòng chẳng biết làm gì ngoài bái phục.

Đảo chủ một lúc lâu không nói gì, bốn phía đã bàn luận nhao nhao, Nghiêm Tranh Minh ngẩng đầu nhìn hồn kính phảng phất xuyên thủng cổ kim kia, trong lòng bỗng trỗi lên một ý nghĩ – Ôn Nhã chân nhân nói Phù Dao phái mỗi đời tất ra yêu nghiệt, nếu tới thế hệ này cũng sẽ có người không cẩn thận lạc lối thì sao?

Ý nghĩ này chợt lóe lên, lại đâm một phát không nhẹ không nặng trong lòng Nghiêm Tranh Minh, khiến y như bị hóc xương vậy. Ánh mắt y đảo qua Lý Quân, Hàn Uyên và Thủy Khanh, Lý Quân thông minh lại cẩn thận, cẩn thận đến hơi nhát gan, không giống loại người sẽ vượt khuôn phép, Hàn Uyên đối với chuyện tu hành để tâm kém xa chuyện ngồi lê đôi mách, Thủy Khanh… Ôi, dù rằng còn nhỏ, đã có dấu hiệu vô tâm vô phế rồi.

Cuối cùng, y không tự chủ được dừng ở Trình Tiềm.

Trình Tiềm trên mặt còn dính vết máu, lại vì nhập định mà có vẻ vô cùng yên lặng.

Chỉ nghĩ thử khả năng này thôi mà tim Nghiêm Tranh Minh đã thắt lại. Y ngơ ngẩn nhìn Trình Tiềm rất lâu, sau đó vị chưởng môn từ trước tới nay không có lập trường nhất này im lặng dự tính trong lòng: “Nghĩ những việc này có tác dụng gì? Dẫu một ngày kia Tiểu Tiềm thực sự như thế, vô luận thế nào ta cũng sẽ không ra tay với nó, cùng lắm thì giấu nó đi vậy.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here