Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 42

0
93

Chương 42

Các cụ nói, lợi khí nếu dính máu quá nhiều, tất thành hung khí, hung khí tạo nghiệp vô số, tất có oán tâm.

Hung khí thế gian truyền lưu hàng trăm ngàn, mỗi loại đều có sự ngoan độc của riêng mình, song vẫn chưa một thanh nào có thù vinh “không được chết tử tế” khiến người ta khắc cốt ghi tâm như vậy.

Chớp mắt khi Sương Nhẫn gặp máu, tuy rằng Trình Tiềm còn chưa làm được ngưng thần vào thân kiếm, gã đã bị sự trì trệ mà đau đớn từ viễn cổ truyền đến trên thanh kiếm kia chấn lưng tê dại. Đồng thời, uy lực của danh kiếm và mộc kiếm không thể đánh đồng, tốc độ rút chân nguyên cũng một trời một vực. Trình Tiềm cầm Sương Nhẫn, lần đầu tiên cảm thấy khi sử kiếm lực bất tòng tâm.

Mấy kẻ bịt mặt cũng không liệu được chỉ một tên nhãi miệng còn hôi sữa mà khó giải quyết như vậy, khựng lại một chút, làm thủ thế người ngoài không hiểu, lập tức bỏ hết những người khác, nhất tề bao vây Trình Tiềm.

Trình Tiềm chầm chậm phun ra một hơi, cơ hồ cảm thấy mình phun ra là một hơi sương trắng, hơi lạnh của Sương Nhẫn kiếm ấy phảng phất đã ngấm vào thân thể gã, ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng lạnh theo.

Bảy tám tầng kiếm khí đồng thời đè xuống, Trình Tiềm tự biết đón đỡ là tìm chết, cả người hóa thành một đạo hư ảnh, trốn tránh trong khe hở của kiếm khí đối phương như cá lội. Cái này lại phải cảm tạ đám Trương Đại Sâm mỗi ngày đuổi theo gây sự, rèn luyện cho gã công phu tránh né linh hoạt hơn người.

Trong lúc né tránh, Trình Tiềm thậm chí cố ý dẫn mấy kẻ bịt mặt này ra xa đám Thủy Khanh. Song ngay khi gã thoạt nhìn còn dư lực, cả người bỗng nhiên lảo đảo một bước như trúng một đòn nghiêm trọng, thậm chí trúng một đạo kiếm khí của kẻ bịt mặt đuổi tới phía sau, vai trái tức khắc máu thịt lẫn lộn.

Trình Tiềm lại chẳng để ý được đến đau, trong đầu “ong” một tiếng – đó là khôi lỗi phù gã tặng Tuyết Thanh, gã vừa rõ ràng cảm giác được, thanh khí tồn tại trong khôi lỗi phù tan mất. Khôi lỗi phù xếp vào bảy đại minh phù, linh khí bên trong nào dễ tiêu tan? Nhất định là Tuyết Thanh đã gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng rồi.

Thế hắn… hắn còn sống không?

Hắn chẳng qua là một đạo đồng con con đi một mình, không giàu có gì, tính tình lại ôn hòa chững chạc, ai sẽ không bỏ qua được cho hắn?

Đây rốt cuộc là ngoài ý muốn, hay có người trăm phương ngàn kế chặn đường hắn?

Nếu là rắp tâm tính kế, vậy thư nhà năm ngoái đại sư huynh cho bọn Tiểu Nguyệt Nhi mang về đến nay không có hồi âm, là chưa đưa đến, hay là…

Còn có… Phù Dao sơn thì sao?

Nhất thời, Trình Tiềm trấn định hơn cũng không nhịn được hoảng loạn, bao nhiêu tai nạn không đúng lúc ùa hết vào lòng. Gã bị thương do khôi lỗi phù, lại cấp hỏa công tâm, mắt hoa lên, chân loạng choạng, còn chưa có tri giác, thì một búng máu giữa ngực bụng đã trào lên.

“Tiểu Tiềm!”

Dường như là Lý Quân kêu gã một tiếng, Trình Tiềm giật mình, khó khăn né một nhát kiếm của kẻ bịt mặt.

Bên tai “keng keng” một tràng, lúc này lưng Trình Tiềm đã ướt sũng mồ hôi lạnh, liếc thấy đại sư huynh trên không trung, chỉ nhìn qua, Trình Tiềm liền biết y cũng đang miễn cưỡng cầm cự – kiến nhiều còn cắn chết voi, huống chi những kẻ này không ai yếu, Nghiêm Tranh Minh cũng vị tất đi vào cảnh giới ngưng thần lâu, y có thể ngự kiếm ổn như vậy, không chừng đã là phát huy siêu thường trong tình huống nguy hiểm rồi.

Phân thần đầy trời không ngừng bị người bịt mặt đánh chết, Nghiêm Tranh Minh căn bản là được đây mất kia, mỗi khi một phân thần bị giết, sắc mặt y đều trắng thêm một phần, còn phải thường xuyên lưu tâm an nguy của các sư đệ, chỉ hận không thể trăm tay ngàn mắt, ba đầu sáu tay.

Trình Tiềm không muốn khiến y phân tâm, liều hạ quyết tâm, dằn búng máu trào lên cổ xuống.

Mùi vị này tuyệt đối không dễ chịu, Trình Tiềm lập tức mặt vàng như nghệ, suýt nữa không cầm nổi kiếm, mà Sương Nhẫn kiếm kia giống như cũng giỏi thừa cơ, biết nỗi lòng gã phập phồng, chớp mắt có dấu hiệu phản phệ.

Trình Tiềm ngẩn ra, có ảo giác đang đứng một mình trên biển xanh muôn đời cuộn trào, nước biển trước mắt thoáng như đến từ Bắc Minh thê lương tăm tối, lạnh thấu xương, an tĩnh tới không một tiếng người. Trong l*ng ngực gã bỗng nhiên trỗi lên nỗi bi phẫn vô lý do – vốn là thần binh lợi khí, vì sao phải bị thế nhân vu báng, vốn là kỳ tài ngút trời, vì sao phải gánh bao nhiêu tiếng nhơ trước mặt lẫn sau lưng?

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai của trẻ con vang lên phía sau gã: “Người xấu! Đi đâm người xấu! Không được bắt nạt tam sư huynh của ta!”

Sau đó, tiếng gió rít sượt qua tai Trình Tiềm, chỉ nghe “Đinh” một tiếng giòn vang, một cây Sưu hồn châm như có linh tính bay về phía một kẻ bịt mặt, gió kiếm của kẻ ấy cơ hồ đã cứa rách y phục trước ngực Trình Tiềm, lúc này bị Sưu hồn châm tà tính kia bức, đành phải triệt kiếm hồi phòng, thế mà chưa trầy miếng da nào của Trình Tiềm.

Trình Tiềm tức khắc tỉnh táo lại, vội vàng thở gấp mấy hơi. Gã phát hiện chân nguyên trong cơ thể cơ hồ bị Sương Nhẫn kiếm vừa rồi phản phệ rút sạch, chết người là, gã không cách nào ném thanh kiếm này đi – bởi vì đám người bịt mặt không buông tha, kéo tới càng lúc càng đông.

Trình Tiềm không ngoảnh lại, với tay lại chuẩn xác sờ đầu Thủy Khanh, nhẹ giọng nói: “Suỵt, đừng khóc, không sao đâu, bớt dùng Sưu hồn châm của muội đi.”

“Thuyền không đi được nữa, nếu thật sự không có biện pháp…” Trình Tiềm ngẩng đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh nỏ mạnh hết đà một cái, nhủ thầm trong lòng, “Cứ để đại sư huynh mang theo đứa bé này nghĩ mọi cách ngự kiếm phá vây đi.”

Nghiêm Tranh Minh có thể mang theo một Thủy Khanh đã không dễ dàng gì, vậy Hàn Uyên và Lý Quân lại phải làm thế nào đây?

Trình Tiềm còn chưa kịp nghĩ ra, đột nhiên nghe thấy Lý Quân la hoảng một tiếng.

Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc không chèo chống được trong khi ngự kiếm tung ra nhiều phân thần, bỗng nhiên từ trên không rơi xuống. Lý Quân vội bấm thủ quyết, trên mặt đất chợt dâng lên một tầng lưới trong suốt, dù tốt dù xấu cũng không để chưởng môn sư huynh đập mặt xuống đất.

Nghiêm Tranh Minh nửa quỳ dưới đất, hơi lảo đảo, nhất thời ngay cả sức để đứng dậy cũng không còn.

Trình Tiềm không thể không gượng thêm một hơi, giẫm vai Hàn Uyên, phi thân lên, Sương Nhẫn kiếm trên không trung ngạo nghễ vẽ nên một hình cung vô cùng sắc bén. Gã nhờ vào khí âm hàn của hung khí tuyệt đại này, nhất cử bức lui một vòng người bịt mặt, cảm giác tứ chi đau đớn như kim châm, như vô số lần bị phù chú rút cạn chân nguyên – trong lòng Trình Tiềm hiểu rõ, đây là kinh mạch không thể chịu được.

Song vào lúc thế này, dù cho không cách nào gánh nổi, gã làm sao có thể lui tránh?

Trình Tiềm miệng nồng nặc mùi rỉ sắt, không hề tiếc rẻ dùng Sương Nhẫn kiếm chống đất, gã cũng không sợ làm gãy thanh danh kiếm khoáng thế này, Sương Nhẫn kiếm rít lên một tiếng, một lần nữa bắn gã lên. Trình Tiềm chỉ dựa vào bản năng lại ra một kiếm nữa, nhưng kiếm chiêu chưa hết, gã đã khó lòng tiếp tục, gió kiếm che chắn quanh người chợt tan, vô số lợi khí đè lên Sương Nhẫn, cơ hồ muốn thiên đao vạn quả gã.

Người khác đã không còn kịp cứu gã.

Đúng lúc này, thình lình có người quát: “Láo xược!”

Tiếp đó, một luồng sức mạnh lỗi lạc rồi lại ôn hòa quét ngang tới, chẳng hề tốn sức quét sạch mấy luồng gió kiếm trên người Trình Tiềm, song không làm gã bị thương mảy may.

Cả người Trình Tiềm chợt nhẹ bẫng, rơi thẳng xuống, được Nghiêm Tranh Minh lao lên đỡ.

Nghiêm Tranh Minh quả thực không biết mình làm sao lao tới được, khi mấy thanh lợi khí kia cơ hồ chém xuống người Trình Tiềm, trái tim trong ngực Nghiêm Tranh Minh nặng nề rơi xuống, suýt nữa làm y vỡ mật.

Trình Tiềm lúc ấy mất đi ý thức chốc lát, cũng may không bao lâu, chờ ánh mắt tán loạn tụ lại tiêu cự một lần nữa, gã phát hiện người bịt mặt chật kín bến tàu phảng phất bị quét qua, vắng tanh một dải, có kẻ ngã ở không xa kêu cha gọi mẹ bò không dậy, còn có một số đã rơi xuống biển.

Đồng thời, gã còn phát hiện tay mình vẫn đang nắm chặt thanh Sương Nhẫn kiếm kia, thật sự là chết cũng không buông tay.

Trình Tiềm vừa muốn bò dậy, đã bị một cánh tay không cho phép nghi ngờ đè lại, chẳng cần lắng tai cũng có thể nghe thấy tim Nghiêm Tranh Minh còn đập điên cuồng. Y nửa quỳ dưới đất, ôm chặt Trình Tiềm, hai tay cứ liên tục run rẩy, cho đến khi gã mở mắt ra mới thở phào nhẹ nhõm, nói khẽ: “Đừng nhúc nhích!”

Đường Vãn Thu đứng ở bên kia, chắc là động thủ với Chu Hàm Chính không thắng, mặt vàng như nghệ, hẳn cũng bị thương rồi.

Dù vậy, ngẩng đầu nhìn thấy cứu binh, trên mặt bà ta chẳng mấy vui vẻ, ngược lại càng lo âu hơn, thấp giọng nói: “Đảo chủ.”

Chu Hàm Chính lạnh lùng nhìn Đường Vãn Thu một cái, chắc chừng đang ghi vào lòng món nợ với bà điên này, xoay mặt đi lại là thần sắc gió xuân phất qua mặt. Hắn ra vẻ dè dặt văn nhã phe phẩy cây quạt nghĩ kỹ trong tay, chắp tay chào Thanh Long đảo chủ đứng trên một tảng đá ngầm lớn: “Tham kiến đảo chủ.”

Đảo chủ chẳng thèm nhìn hắn, chuyển hướng sang Đường Vãn Thu nói: “Vãn Thu, ngươi dẫn mấy đứa trẻ đó lại đây đi, là ta suy tính không chu toàn.”

Đường Vãn Thu không nói gì, mệt mỏi quay đầu lại đưa mắt ra hiệu cho Nghiêm Tranh Minh “đi theo”, men bậc đá nhỏ phía sau tảng đá ngầm mà đi lên.

Trình Tiềm cắn răng, định mượn tay đại sư huynh đứng dậy, nhưng lại lần nữa bị Nghiêm Tranh Minh ấn xuống.

Lập tức, gã phát hiện cả người mình chợt nhẹ hẫng, lại là bị đại sư huynh bế thốc lên.

Thần trí Trình Tiềm vốn không tỉnh táo lắm chớp mắt tỉnh hẳn vì sợ. Gã như một chú chó con từ trên cao rơi xuống, luống cuống giơ tay cào vài cái, căng thẳng bám vào vai Nghiêm Tranh Minh, chỉ sợ bị sư huynh “yểu điệu” làm rơi, ngã chết có thể chưa đến mức, nhưng đáp xuống đất như thế nào chính là một vấn đề.

Nghiêm Tranh Minh vừa rồi suýt bị gã hù chết, lúc này sắc mặt cũng chưa dịu đi, trong lòng phừng phừng lửa giận, lạnh lùng nói: “Nằm im đi!”

Trình Tiềm im lặng chốc lát, cứng đờ thành một tảng đá, mặc y di chuyển.

Ánh mắt uy nghiêm của đảo chủ hơi nhu hòa hơn, ông nhìn Nghiêm Tranh Minh, cuối cùng dừng trên thân kiếm của Trình Tiềm.

Đồng tử đảo chủ hơi co lại, nhìn chằm chằm huyết sương trên đó một hồi, kế tiếp ông quay người đi, không mục đích mà nhìn lướt qua bốn phía, dường như đang tìm kiếm ai – song ngoại trừ trời nước một màu, đá ngầm quỷ quái, thì chẳng tìm được cái gì cả.

Đảo chủ thu tầm mắt về, khe khẽ thở dài, một thân uy áp của đại năng tan đi, lại khôi phục thành tú tài nghèo vẻ mặt sầu khổ, quay người nói: “Chúng ta về đi.”

Có mấy kẻ bịt mặt thấy thế toan đuổi theo, bị Chu Hàm Chính giơ tay ngăn cản.

Chu Hàm Chính vẻ mặt tươi cười chăm chú nhìn bóng lưng Thanh Long đảo chủ, lời nói ra quả thật lạnh buốt: “Cố Nham Tuyết là ai, ngươi lại là cái gì? Xông lên tìm chết à?”

Đường Vãn Thu chưa đi xa, nghe thấy câu này căm hận nhìn lại một cái, nói: “Đảo chủ, hạng tiểu nhân như họ Chu vì sao còn để lại, cứ giết sớm cho sạch sẽ!”

Đảo chủ không hề quay đầu lại, gầy gò trơ xương đi ở đằng trước, nghe vậy cười khẽ một tiếng, không bình luận gì.

Nói tới thì người tu hành trên Cửu Châu có thể không biết thiên tử tể tướng, nhưng không ai không biết Thanh Long đảo, các đại tiên môn chổi cùn tự quý, bao nhiêu tán tu cầu tiên không cửa chân chính bước vào tiên môn từ Giảng Kinh đường trên Thanh Long đảo, đảo chủ chẳng những tu vi cao thâm, một dạo còn được gọi là “thiên hạ tọa sư”.

Phàm nhân chú trọng “thiên địa quân thân sư”, thế nhưng người trong tiên môn hầu hết thọ nguyên lâu dài, thân duyên mờ nhạt, thành thử không còn “thân”, họ lại không chịu cúi đầu xưng thần với thiên tử phàm nhân, dẫn đến không còn “quân”, ngũ thường chỉ còn lại tam thường là “thiên địa sư”, sư môn so với gia môn còn trân trọng hơn, đủ thấy sức nặng của bốn chữ “thiên hạ tọa sư” này.

Nói ra, ai sẽ tin đường đường Thanh Long đảo chủ, Tứ Thánh chi thủ Cố Nham Tuyết, lại sẽ có bộ dạng nghèo hèn bị khinh bỉ như vậy?

Trong Tứ Thánh, Thanh Long đảo chủ có lẽ không phải đạo hạnh cao nhất, nhưng vẫn được ngầm thừa nhận là Tứ Thánh chi thủ, đương nhiên cũng là vì duyên cớ này.

Họ chạy một mạch tới gần bến tàu lớn của Thanh Long đảo, nơi đó đã đánh nhau loạn xạ.

Thì ra tuần đêm và đệ tử trên đảo không thấy là đều đến nơi này, đang đánh nhau túi bụi với một nhóm người khác.

Thanh Long đảo mười năm một lần chợ tiên là đại sự của giới tu tiên, đại năng danh môn chính phái nào đến đây không tất cung tất kính? Song lai giả lại là bất thiện, trên biển đã nổi phong ba, vô số thuyền lớn giữa hải thiên đen kịt nối liền một dải như ẩn như hiện, ánh huỳnh quang của người ngự kiếm trên không như một đám sao, sóng cả ngập trời.

Nhìn kỹ lại mới thấy thật sự như đồn đãi trong đám tán tu lắm miệng kia, có một bóng giao long qua lại trong đó!

Tựa hồ ở cạnh Thanh Long đảo chủ tương đối an toàn hơn, Lý Quân rốt cuộc định thần thoát khỏi cơn hoảng loạn, lại đọc rộng hiểu nhiều, nói: “Đó không phải Thanh Long, Thanh Long là thần thú thượng cổ, làm sao xuất hiện ở nhân gian được? Chỉ là một con giao quái thôi. Kỳ lạ, giao quái không phải Tây Hành cung mới có à? Sao lại chạy đến Đông Hải?”

Hàn Uyên nói: “Không chừng là ma tu nào trộm tới.”

Lý Quân trầm ngâm chốc lát, đưa chân nguyên vào mắt, gắng sức dõi nhìn, sửng sốt nói: “Cờ bàn long – trên con thuyền kia có cờ bàn long của Tây Hành cung! Nhưng Tây Hành cung làm sao…”

Thanh Long đảo và Tây Hành cung cùng liệt vào thập đại môn phái, tọa lạc xa xôi, luôn luôn đề cao tị thế tu hành, mọi việc không xen vào, cũng chưa từng nghe nói kết thù với ai, sao lại ngàn dặm xa xôi vượt biển đến gây chuyện với Thanh Long đảo?

Hắn chưa dứt lời, Thanh Long đảo chủ thình lình thét dài một tiếng, đại giao cơ hồ không gì cản nổi trên biển nghe tiếng rơi mạnh xuống nước, bọt nước tung lên liên tiếp đánh lật ba chiếc thuyền, bốn bề chợt lặng ngắt, ngay cả hải thủy hải triều vừa nãy gió nổi mây phun nhất thời cũng phảng phất bình ổn lại.

Song phương không tự chủ được dừng tay, đám đông nhường ra một lối, đảo chủ tiến lên, cao giọng nói: “Chư vị đạo hữu Tây Hành cung đêm khuya đến thăm, hưng sư động chúng như thế, không biết là có gì chỉ giáo?”

Chỉ nghe một tiếng tù và vang lên, thuyền lớn đông nghìn nghịt trên biển chợt tách ra hai bên. Một con thuyền bàn long lớn cơ hồ là từ dưới đáy biển đen kịt đến không thấy rõ sâu cạn chui lên, một lão giả râu tóc bạc trắng đứng ở đầu thuyền, cả người tuy rằng có vẻ gần đất xa trời như thiên nhân ngũ suy, lại vẫn không giảm uy thế, ánh mắt như có thực thể, quét qua đám đông lít nhít, mở miệng nói: “Cố Nham Tuyết, trăm năm không gặp, Thanh Long đảo chủ ngươi uy phong không giảm đâu.”

Đảo chủ nhíu mày, chắp tay nói: “Bạch Kê đạo hữu hữu lễ.”

Nghiêm Tranh Minh làm chưởng môn khá nhàn vân dã hạc, ngoại trừ lúc mới đến Thanh Long đảo từng tìm đọc mấy bản đại sự ký đảo chí, mọi việc khác đều không để tâm, nghe vậy thấp giọng hỏi: “Bạch Kê là ai?”

Lý Quân châu đầu rỉ tai: “Cung chủ Tây Hành cung, nghe nói sắp một ngàn tuổi rồi. Trước kia thường xuyên có người truyền rằng ông ta sẽ là người kế tiếp đắc đạo thăng tiên trên Cửu Châu, nếu như phi thăng không được, chỉ sợ thọ nguyên cũng sắp hết rồi.”

Trình Tiềm nghỉ một lúc đỡ hơn, giãy giụa đẩy Nghiêm Tranh Minh ra, tự mình đứng dậy, nghe thế ngạc nhiên hỏi: “Sao việc gì nhị sư huynh cũng biết vậy?”

“Câm miệng, không có việc của ngươi.” Nghiêm Tranh Minh lập tức quên luôn nghe ngóng Bạch Kê là thần thánh phương nào, cúi đầu bấm mạch môn của Trình Tiềm, cau mày xem xét thương thế.

Hai vị đại năng đương thời một qua một lại, đã dẫn đến sóng to gió lớn trong chúng nhân, đám tán tu xem náo nhiệt không ngại to chuyện trong Giảng Kinh đường có kẻ to gan lớn mật, nhao nhao leo lên cây cối và đá ngầm xung quanh, dõi nhìn bàn luận.

Chỉ nghe đảo chủ bình tĩnh chất vấn: “Tây Hành cung đến, vì sao không đưa thiếp bái trước? Tuy rằng trên đảo ta chẳng qua là vùng đất hoang vu, chẳng lẽ không hiểu đạo đãi khách? Bạch cung chủ dẫn người xông thẳng vào như vậy là có ý gì?”

Thuyền lớn bàn long chớp mắt đã đến gần, Bạch Kê nói: “Bạch mỗ chuyến này đương nhiên không phải đến chơi. Năm năm trước, tôn nhi không nên thân của ta đi du lịch, nghe nói quý đảo chợ tiên náo nhiệt, liền cùng các đạo hữu kết bạn mà đến, muốn chung vui. Sau đó nó gửi thư về cung, nói là đã thấy Giảng Kinh đường của quý đảo, muốn mở mang thêm kiến thức, liền lấy thân phận tán tu bái nhập Giảng Kinh đường tiến tu, mấy năm nay bặt vô âm tín. Chúng ta đều cho là nó tiềm tu ở quý đảo, song vài ngày trước, đèn bản mạng của tôn nhi để trong cung đột nhiên tắt, ta dùng phương pháp sưu hồn triệu hồn phách, nhưng tìm khắp không thấy, bấy giờ mới biết, nó, nó…”

Bạch Kê nói đến đây, nhất thời lại nghẹn ngào không thể tiếp tục.

Hàn Uyên nghe thế hơi chau mày, khác với mấy sư huynh không để ý đến chuyện bên ngoài, hắn thuộc về loại việc lớn việc bé đều phải biết một chút, lời đồn đãi ba con chuột bốn con mắt trên đảo cũng phải qua tai hắn một lần, vậy mà hắn chưa bao giờ nghe nói trong Giảng Kinh đường có ai mất mạng.

Đảo chủ vẫy tay một cái, một đệ tử liền chạy chầm chậm đến trước mặt, hai tay bưng một bản danh sách, hỏi Bạch Kê: “Không biết lệnh tôn húy danh là gì?”

Bạch Kê cố gắng kìm nén đau thương, run giọng nói: “Thượng Diễn hạ Lễ.”

Đảo chủ ném danh sách kia lên không, môi hơi hé, niệm câu gì đó, bản danh sách dày cộp nhanh chóng lật từ đầu đến cuối, không dừng lại một lần, gáy sách hướng lên, rơi xuống dưới.

Đệ tử bên cạnh nói: “Đảo chủ, trong Giảng Kinh đường chưa từng có người tên Bạch Diễn Lễ này ghi danh.”

Cách đó không xa có người mở miệng: “Hay là dùng tên giả…”

Đường Vãn Thu đứng hầu bên cạnh tiếp lời: “Láo xược, ngươi cho Thanh Long đảo là nơi nào, cho phép hạng trộm cắp dùng tên giả trà trộn vào? Nếu không phải tên thật họ thật, căn bản sẽ không xuất hiện trên danh sách!”

Bà ta vừa mở miệng, một vòng người xung quanh liền theo bản năng cảm thấy sẽ có chuyện xấu. Quả nhiên, Bạch Kê kia nghe vậy đại nộ, râu tóc dựng ngược nói: “Ngươi có ý gì?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here