Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 41

0
62

Chương 41

Cả Thanh Long đảo đèn đuốc sáng trưng, nhân lực tuần tra ban đêm vốn do đại tỷ thí mà tăng thêm lúc này chẳng biết chết đâu hết rồi. Chúng tán tu thành một đám ruồi nhặng không đầu, la hét inh ỏi loạn cả lên, nhàn ngôn toái ngữ bay đầy trời, ồn ào gì cũng có – có kẻ nói ma tu tới làm loạn, có kẻ nói là đảo chủ luyện công tẩu hỏa nhập ma… kỳ quái nhất là còn có người nói phía dưới Thanh Long đảo trấn một đại thanh long thật, long vương gia này không biết làm sao thoát được phong ấn, ra ngoài tìm thức ăn, các tu sĩ trên đảo sợ cũng chỉ đủ làm một bữa khuya cho lão nhân gia thôi.

Đường Vãn Thu thủy chung giữ khoảng cách xa ba trượng với bọn Nghiêm Tranh Minh, tựa hồ có ý chờ họ, Nghiêm Tranh Minh nhìn ra được, không tùy tiện ra tay. Chỉ là Thủy Khanh bị xách như hành lý tương đối đáng thương, vừa chóng mặt vừa sợ hãi, không nhịn được òa khóc, may mà Lý Quân trước đó đã dùng đan dược áp chế yêu huyết trong cơ thể con bé, bằng không để nó khóc suốt dọc đường như vậy, trên Thanh Long đảo nhất định phải đất rung núi chuyển, còn không biết phải bị truyền thành sự kiện tà hồ gì.

Đường Vãn Thu dẫn họ đi thẳng qua triền núi Giảng Kinh đường, giây lát mất hút vào một rừng cây, dừng lại trước một rừng bia đá.

Nơi này tên là “Bi Lâm”, lập bia đá cho các lộ đại năng hoặc phi thăng hoặc ngã xuống, tương tự với từ đường nhân gian thờ cúng tổ tông, bọn Trình Tiềm đều từng nghe nói qua. Có điều họ xét cho cùng không phải là đệ tử Thanh Long đảo, mà chỉ là khách vào tiến tu thôi, không có việc cũng chẳng đến nơi đây làm gì.

Đường Vãn Thu buông lỏng tay, lẳng Thủy Khanh qua một bên. Thủy Khanh khóc suốt dọc đường, đã khóc hết một chút sợ hãi trong lòng rồi, chỉ còn lại vừa hoảng vừa tức, mới được tự do, liền nhắm ngay tay Đường Vãn Thu, hung hãn há miệng muốn cắn.

Nhưng răng Thủy Khanh còn chưa cắm xuống, Đường Vãn Thu bỗng nhiên cúi đầu nhìn nó một cái, vị Đường chân nhân xưa nay đối với người bất giả từ sắc, vành mắt vậy mà đỏ hoe. Bà ta tựa hồ không muốn để lộ gì trước mặt một đứa trẻ, cắn chặt răng, trưng ra bộ dạng hung dữ, không như cố nén bi thống, trái lại hơi giống một Kim Cương trợn mắt.

Thủy Khanh cùng bà ta nhìn nhau chốc lát, chẳng những không sợ, ngược lại như một con thú nhỏ nhạy bén cảm giác được điều gì, im lặng rút răng sữa lại, hai hàng nước mũi lòng thòng, được đại sư huynh kinh hồn táng đảm bế về.

Đường Vãn Thu đưa lưng về phía họ, cứng nhắc nói: “Phụng mệnh đảo chủ, tối nay đưa các ngươi rời khỏi nơi đây.”

Nghiêm Tranh Minh lấy làm kinh hãi: “Tiền bối, trên đảo rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chúng vãn bối tuy rằng bất tài, nhưng tốt xấu gì cũng được đảo chủ che chở nhiều năm, nếu có chỗ nào có thể góp sức…”

Nghe thấy y nói hai chữ “che chở”, mặt mày Đường Vãn Thu rốt cuộc hơi buông lỏng, quay đầu lại nhìn y một cái, nhàn nhạt nói: “Nghiêm chưởng môn, ân tình ngươi ghi nhớ trong lòng là được, hiện giờ hãy coi chừng cái mạng nhỏ của mình trước đi!”

Nói xong bà ta chỉ xuống đất, quát: “Mở!”

Mặt đất rừng bia rung “ù ù”, trên mặt đất vậy mà nứt ra một khe hở hai thước vuông, phía dưới tối om, mang máng có bậc đá, lại là một mật đạo.

Đường Vãn Thu bấm thủ quyết, lực của lôi hỏa hội tụ vào đầu ngón tay. Bà ta đạn chỉ, liên tiếp đốt đèn tường của cả mật đạo, mật đạo lập tức sáng trưng, thế rồi một ngựa làm đầu đi xuống, thúc giục: “Đừng lề mề!”

Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng trao đổi một ánh mắt với Lý Quân, Lý Quân nhíu mày, thấp giọng nói: “Sư huynh, cứ đuổi theo trước đã.”

Kể từ khi đảo chủ lộ diện ở đại tỷ thí, Nghiêm Tranh Minh liền bắt đầu thấp thoáng cảm thấy không thích hợp. Song y chung quy không biết nội tình gì, lúc này hoàn toàn mù tịt, còn bế một Thủy Khanh lấy tay áo y lau nước mũi, thật sự là không thể rối hơn.

Nghiêm Tranh Minh đưa Thủy Khanh cho mấy đạo đồng đi theo, không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua. Trình Tiềm vững vàng đi ở vị trí đoạn hậu, vốn đang dõi thẳng về hướng Giảng Kinh đường, lúc này phảng phất cảm giác được ánh mắt y, Trình Tiềm chợt quay đầu lại, gật đầu một cái với y, tựa hồ là trời sập đất nứt vẫn vững lòng.

Song Nghiêm Tranh Minh biết gã không hề nắm chắc, chỉ là không chắc cũng chẳng để ý thôi, liền không nhịn được hơi cười khổ, nhưng cười khổ xong, trong lòng tự dưng lại yên ổn hơn, bèn cầm kiếm theo sau Đường Vãn Thu xuống mật đạo.

Mật đạo thực sự không rộng lắm, Đường Vãn Thu dẫn đường còn đỡ, Nghiêm Tranh Minh thì chỉ có thể cúi đầu suốt dọc đường. Ánh lửa trên đèn tường hai bên do có phù chú mà người qua không chập chờn, trên đường không ai nói chuyện, tự dưng có vẻ đầy áp lực. Người ở dưới đất rất dễ bị mất phương hướng, đi quanh không ngừng, trong lòng Trình Tiềm âm thầm tính khoảng cách, ngay khi gã cảm thấy mình đã sắp đi khỏi Thanh Long đảo, thì trước mặt lại xuất hiện một loạt bậc đá.

Bậc đá dốc đứng, khe hở quá hẹp, ngay cả Thủy Khanh cũng phải hơi khom người, những người khác cơ hồ là bò ra ngoài, một đám tu sĩ hệt như đang chui lỗ chó, chớ hề có hình tượng gì.

Lý Quân rốt cuộc không nhịn được hỏi nhỏ: “Không biết là muốn dẫn chúng ta đi đâu…”

Nghiêm Tranh Minh lắc đầu, hơi khó khăn quay đầu lại dặn dò: “Giả Thạch, ngươi nhớ chăm sóc kỹ tiểu sư muội.”

Y nhắc nhở câu này, làm Hàn Uyên đi theo sau y cũng nghĩ đến cái gì đó.

Hàn Uyên vội vàng mò vào ngực, lấy ra một sợi “dây chuyền”, đó chính là Sưu hồn châm vài năm trước hắn trộm ở chợ tiên, mũi châm có độc đều bị nhét vào vỏ gỗ xinh xắn, lỗ châm dùng một sợi thừng cỏ xuyên lại, thoạt nhìn có một phen phong tình kỳ lạ của ăn mày ngoài đường.

Nhớ năm ấy Hàn Uyên mới lấy được Sưu hồn châm, còn nghĩ trên đảo lắm kẻ ức hiếp họ như thế, không chừng sẽ nhanh chóng bị dùng hết, ai ngờ mọi việc đã có các sư huynh che chở, ba cây châm này ấy vậy mà vẫn giữ đến bây giờ.

Hàn Uyên đeo ba cây Sưu hồn châm lên cổ Thủy Khanh, căn dặn: “Có người muốn bắt nạt muội thì cứ tháo nút gỗ ra đâm hắn.”

Trong khi nói chuyện, bậc đá đã đến cuối, Đường Vãn Thu một chưởng vỗ một tảng đá, đá phiến dày hơn hai thước tan tành. Vị tiền bối này quả thực là tràng pháo lỗ mãng, Nghiêm Tranh Minh sắp không còn biết cáu là gì, chỉ đành im lặng đi theo.

Vừa thò đầu ra, Nghiêm Tranh Minh liền cảm thấy một trận gió biển thốc vào mặt. Y định thần nhìn lại, thì ra nơi đây là một bến tàu bí mật, chỉ đậu một con thuyền, thuyền kia nhìn kỹ không mấy kỳ lạ, song phảng phất có thể hòa vào bóng đêm, nếu không phải gần ngay trước mắt, cơ hồ không phát hiện ra nơi này còn có một con thuyền khổng lồ.

“Lên đi,” Đường Vãn Thu nói, “Không có người chèo thuyền, nhưng phái các ngươi xưa nay nền tảng phù chú thâm hậu, có thể dùng phù chú điều khiển thuyền, hãy tự xem mà làm. Nếu các ngươi đều ngự kiếm được thì cũng chẳng cần phiền phức như vậy.”

Đường Vãn Thu thường trưng bộ dáng “trời là lão đại ta là lão nhị”, lời này nói ra từ miệng bà ta, vốn nên trào phúng họ tu vi thấp kém, nhưng kỳ dị là, lần này bà ta tựa hồ không có ý đó.

Bà ta quay đầu thoáng nhìn không trung đen kịt, và mặt biển còn đen hơn cả không trung, thấp giọng thì thào: “Quá nhanh rồi, còn chưa kịp…”

Có một thoáng như vậy, cả người bà ta tựa hồ bị vùi lấp trong bóng đêm mù mịt, gió biển thổi váy và tóc nhẹ nhàng tung bay, suýt làm người ta sinh ra ảo giác bà ta hơi yếu ớt.

Rất lâu, Đường Vãn Thu mới nói: “Hôm đó thực ra ta có nhìn thấy Hàn Mộc Xuân, chỉ là không dám nhận – ta có thể… là người hơi lỗ mãng, nhất thời không chắc ông ấy có muốn bị nhận ra hay không.”

Đáng tiếc bà ta vụng về trong đối nhân xử thế như vậy, chưa cân nhắc ra thì đã chẳng còn gặp lại người ấy.

Nghiêm Tranh Minh giật mình, lập tức phản ứng được, bà ta đang nói đến cuộc đại chiến gặp ma tu trên đường đến Đông Hải năm năm trước.

Đường Vãn Thu: “Ngươi… ừm, hơi giống sư phụ ngươi thời trẻ.”

Nói xong, bà ta hơi cúi đầu, vén một lọn tóc dài ra sau tai, đây vốn là động tác nhỏ vô thức rất nhiều nữ hài đều có, bà ta làm lại như chứa đựng một đoạn chuyện cũ nhìn mà ghê người.

Đường Vãn Thu nói xong một đoạn thái độ ôn hòa nhất đời này, ngữ khí lại lần nữa cứng nhắc như giải quyết việc chung, bảo Nghiêm Tranh Minh: “Đi khỏi nơi này rồi, về sau không được quay lại Phù Dao sơn, ra nhân gian lịch luyện cũng tốt, tìm linh sơn tú thủy tiếp tục tu luyện cũng tốt, nhưng đừng cho người ta biết các ngươi là Phù Dao phái.”

Nghiêm Tranh Minh thăm dò: “Tiền bối, không phải Phù Dao phái bọn ta sớm đã xuống dốc thành môn phái nhỏ bất nhập lưu rồi à? Nói ra chẳng lẽ còn ai biết?”

“A Miêu A Cẩu dĩ nhiên không nghe nói tới, nhưng kẻ nên biết và không nên biết trong lòng đều nắm được,” Đường Vãn Thu nói, “Đừng lề mề… lên thuyền đi cho mau…”

Bà ta chưa dứt lời thì trên Thanh Long đảo đột nhiên có một chùm tia sáng cực mạnh lao thẳng lên trời, nhất thời cả đảo sáng như ban ngày, chói lòa không mở nổi mắt.

Đường Vãn Thu đồng tử co lại, mặt lộ vẻ lo lắng.

Lúc này, Trình Tiềm vẫn bám theo không xa không gần để đoạn hậu đột nhiên đứng thẳng lên, chậm rãi giơ Sương Nhẫn kiếm: “Kẻ nào?”

Chỉ nghe không trung “v*t v*t” mấy tiếng, một nhóm người bịt mặt như quạ đen lũ lượt hạ xuống, trong khoảnh khắc đã bao vây họ.

Kẻ cầm đầu gạt đám đông đi ra, ở sau mảnh vải đen giấu đầu lòi đuôi nói: “Thanh Long đảo giới nghiêm, bắt đầu từ bây giờ, cấm thuyền bè ra ngoài!”

Đường Vãn Thu giơ tay nắm bả vai Trình Tiềm, dùng sức mạnh kéo gã qua bên, tự mình tiến lên nói: “Ta chưa từng nghe đảo chủ nói phải giới nghiêm, ngươi là ai?”

Kẻ bịt mặt kia cười gằn một tiếng, chắp tay nói với Đường Vãn Thu: “Chân nhân không cần tức giận, cho dù lên thuyền, các ngươi cũng không đi được đâu.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu như ra hiệu cho cái gì, chỉ thấy trên bầu trời đêm sáng lên vô số ánh sao, nhìn từ xa tựa như một đám đom đóm rải rác vậy.

Thủy Khanh vừa há miệng muốn khóc đã bị Giả Thạch bịt lại, Lý Quân thấp giọng hỏi: “Sư huynh, đó là cái gì…”

Nghiêm Tranh Minh đảo mắt qua một vòng liền thu về, đáp: “Ánh huỳnh quang thân kiếm bị thanh khí kích phát lộ ra khi ngự kiếm.”

Lý Quân không khỏi hơi hoảng sợ: “Cái gì? Nhiều như thế? Đây là nhằm vào ai? Không thể là chúng ta chứ?”

Lý Quân vĩnh viễn thuộc về loại bình thường thông minh tuyệt đỉnh, hễ đến thời khắc mấu chốt là đứt xích.

Hắn vừa thốt ra lời này, Nghiêm Tranh Minh liền biết hắn đang nghĩ gì trong lòng – quả thật cũng phải, mấy người họ chẳng qua là đệ tử bất nhập lưu của môn phái nhỏ bất nhập lưu, chưa bao giờ xuống núi, xuống Phù Dao sơn một lần liền vào ở Thanh Long đảo, chuyện rêu rao nhất từng làm chính là đánh một trận với mấy tán tu kéo bè kết phái thôi. Đối phương hưng sư động chúng như vậy, tám phần là nhằm vào Đường Vãn Thu, người đó có bản lĩnh đắc tội hết thiên hạ, không khéo lại là mầm tai vạ từ đâu rước phải.

Lý Quân nhỏ giọng nói: “Đại sư huynh, nếu không phải tới gây sự với chúng ta, thế…”

Nghiêm Tranh Minh một tay nắm khuỷu tay hắn, lắc đầu, cảm thấy việc này không đơn giản như vậy, vì sao trên đảo đại loạn, Đường Vãn Thu không đi hỗ trợ, ngược lại muốn bí mật đưa họ đi?

Y nhạy bén nhận thấy điều gì đó từ vài câu cảnh cáo “không được nói mình là Phù Dao phái” của Đường Vãn Thu.

Bỗng nhiên, Trình Tiềm vẫn trầm mặc ở bên cạnh mở miệng, gã hết sức khẳng định mà nói: “Người đó là Chu Hàm Chính.”

Nghiêm Tranh Minh sửng sốt: “Cái gì? Làm sao ngươi biết?”

Trình Tiềm mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm đôi mắt kẻ bịt mặt cầm đầu lộ ra, nhẹ giọng nói: “Hắn? Hóa thành tro ta cũng nhận ra.”

Nghiêm Tranh Minh khổ chủ chính tông này sợ rằng đã quên – y từ nhỏ đã như vậy, cãi nhau thì cãi nhau, giận thì giận, nhưng không ghi thù, dẫu rằng chuyện năm đó ngã xuống đài cao chịu nhục mồn một trước mắt, song không hề lưu lại thù hận khắc cốt ghi tâm. Dù sao thì hiện tại Chu Hàm Chính muốn ném y xuống đài cao lần nữa, chỉ sợ cũng không dễ, có tinh lực ấy, y càng muốn nhớ lại những tháng ngày tốt đẹp hạnh phúc trên Phù Dao sơn lúc nhỏ hơn.

Trình Tiềm thì khác, mỗi khi luyện kiếm không được, hoặc gặp bình cảnh cảm thấy vô luận thế nào cũng không qua nổi, gã sẽ nhớ tới đám huynh đệ Trương Đại Sâm và Chu Hàm Chính. Theo tu vi gã một ngày tiến xa ngàn dặm, hạng Trương Đại Sâm dần dần đã không thèm để mắt tới, gã liền dốc hết một lòng nhằm vào mình Chu Hàm Chính.

Trình Tiềm nhìn quét xung quanh một phen, tiến lên một bước, hơi cao giọng nói với Đường Vãn Thu: “Đường chân nhân, vãn bối rất cảm kích đảo chủ nhiều năm chiếu cố, chỉ là có một việc không rõ – tại sao ông ấy lại mặc cho một kẻ lai lịch bất minh lẫn vào Giảng Kinh đường?”

Đường Vãn Thu nghe thế ngẩn ra, lập tức quay đầu lại: “Ngươi nói cái gì?”

Kẻ bịt mặt cầm đầu kia nghe vậy, ánh mắt dừng ở Trình Tiềm… và Sương Nhẫn kiếm trong tay gã, cười nhẹ nói: “Ngày đó người hoạt nhân điểu cảm giác được quả nhiên là ngươi, tiểu quỷ ngươi cũng có chút môn đạo đấy, vậy mà lại để cho ngươi trốn được.”

Trước đó hắn cố ý hạ giọng, câu này lại lộ ra giọng nói vốn có, Đường Vãn Thu dù nặng tai hơn cũng nghe ra, trên mặt tức khắc xuất hiện vẻ khó tin không cách nào che giấu: “Chu Hàm Chính?”

Thấy không thể gạt được, kẻ bịt mặt kia dứt khoát không sợ hãi gì mà tháo mảnh vải đen che mặt, lộ ra gương mặt thư sinh sau chiếc quạt nghĩ kỹ, mỉm cười nói: “Không bằng mời Đường đạo hữu theo chúng ta trở về gặp khách với đảo chủ?”

Đường Vãn Thu thoạt đầu trợn to hai mắt, lập tức nổi giận: “Đảo chủ đối với ngươi ân trọng như núi, mà ngươi lại đầu nhập kẻ khác?”

Chu Hàm Chính lắc lư đầu thở dài: “Đường chân nhân lời ấy sai rồi, ta vốn không phải người của Thanh Long đảo, mấy năm nay chưa bao giờ đầu nhập bất cứ ai, được đảo chủ để mắt, tạm giữ chức hộ pháp trên đảo mà thôi – Ô? Chẳng lẽ ta nhớ lầm, Đường chân nhân chẳng phải cũng là sư tòng Mục Lam sơn, không phải đệ tử Thanh Long đảo sao?”

Đường Vãn Thu nào nghe nổi hắn nói nhảm như vậy, không nói hai lời, một tay rút trọng kiếm sau lưng xuống, chẳng nói tiếng nào quét ngang ra một dải gió kiếm sắc bén, không thấy mảy may kiêng dè những kẻ ngự kiếm trên trời, lỗ mãng toan chém đầu Chu Hàm Chính như quả dưa leo thối.

Chu Hàm Chính nhẹ nhàng nhảy lên không trung, cây quạt nghĩ kỹ trong tay quay một vòng, lôi hỏa chi khí như ẩn như hiện, đánh trực diện với kiếm khí của Đường Vãn Thu, nổ “Uỳnh” một tiếng, hai bên tiêu trừ, trên mặt đất chớp mắt lại cháy khét một khoảng.

Chu Hàm Chính kẻ này mặt và lòng đều ác, Nghiêm Tranh Minh đứng ngoài quan chiến cũng thấy trong lòng run sợ, chợt phát hiện mình ra kết luận “sẽ không dễ dàng bị hắn ném xuống đài cao” quá sớm. Mà Chu Hàm Chính kia chẳng những thủ đoạn không kém, còn là kẻ rất không biết xấu hổ, hắn thoạt nhìn không mảy may muốn dùng cách đấu một chọi một với Đường Vãn Thu, vung quạt lên, bảo đám bịt mặt đông đúc trên trời và dưới đất: “Bắt người này!”

Đường Vãn Thu gầm lên: “Ngươi thử tới xem!”

Đám bịt mặt như quạ đen nhao nhao ngự kiếm xuống, chen bến tàu nho nhỏ chật như nêm cối. Nghiêm Tranh Minh kiếm như ngưng quang, cả người đã ngự kiếm lên không cao không thấp. Chỉ thấy y bấm thủ quyết, nhất thời tại chỗ thoáng hiện vài hư ảnh ngự kiếm mà đi như y, phân thần như vậy cực kỳ hao tổn chân nguyên, y lại phải dùng sức bản thân gánh hết đám bịt mặt trên trời.

Trình Tiềm muốn cho họ Chu kia thử Sương Nhẫn trong tay, nhưng quay đầu lại thấy đám Lý Quân sắc mặt tái nhợt, lúc nhiệt huyết bốc lên gã lại tự hắt cho mình một chậu nước lạnh, canh bên cạnh Giả Thạch đang bế Thủy Khanh một tấc cũng không rời.

Hai kẻ bịt mặt lén lút hạ xuống đất, từ bên kia tiếp cận bọn Trình Tiềm, hiển nhiên hoàn toàn không coi thiếu niên hơn mười tuổi này ra gì, hoành kiếm muốn lên, trưng tư thái giết người diệt khẩu.

Trình Tiềm không lùi mà tiến, không nói tiếng nào, trực tiếp dùng chiêu “Kinh đào phách ngạn” hãn nhiên nghênh tiếp.

Đến lúc này, Trình Tiềm mới cảm nhận được danh kiếm giết người như ngóe trong tay có gì bất đồng với mộc kiếm sứt mẻ của gã. Sương Nhẫn kiếm vừa động, một luồng khí âm hàn không cách nào tả được liền lan khắp bến tàu. Chớp mắt binh khí va chạm, Trình Tiềm phảng phất nghe thấy tiếng hô của trăm ngàn người đi trước, hoặc ôm nỗi hận hoặc ôm cơn giận, đinh tai nhức óc, trên thân kiếm ngưng tụ một tầng sương lạnh thấy được, vậy mà một kiếm chém đứt binh khí của hai kẻ bịt mặt. Chân nguyên trong cơ thể Trình Tiềm bị khuấy điên cuồng, gã cơ hồ có ảo giác một khắc sau mình sẽ nổ tan xác mà chết.

Đúng rồi, trên tờ giấy kia nói “không được vọng động”…

Trình Tiềm kinh hãi, bản năng muốn ném kiếm này đi, song gã chỉ hơi lùi bước, liền có càng nhiều kẻ bịt mặt ùa lên, thậm chí một kẻ muốn bắt Thủy Khanh, thế là gã liều nghĩ: “Thích ra sao thì ra, làm thịt đám khốn này trước rồi nói sau.”

Lập tức, gã không dừng chân, chiêu thức cũng không thay đổi, lại một kiếm “Kinh đào phách ngạn”. Hai kẻ bịt mặt kia đoán chắc Trình Tiềm ngay cả ngưng thần còn chưa làm được, tu vi chung quy có hạn, càng chưa đến trình độ lấy một địch hai, nào biết đâu rằng kiếm pháp của gã là dùng mộc kiếm tôi luyện ra – mộc kiếm vừa bẻ là gãy, kiếm khí có thể nhận cực kỳ hữu hạn, người cầm kiếm chẳng những phải khống chế lực đạo, còn cần hết sức tinh chuẩn, như vậy mà Trình Tiềm cũng dám kết hợp Hải Triều kiếm đại khai đại hợp với Phù Dao mộc kiếm thiên biến vạn hóa lại làm một, đánh hết Giảng Kinh đường, hẳn nhiên trên kiếm đạo gã sớm đã đi xa hơn so với có thể ngưng thần ngự kiếm.

Không cần phải nói trong tay gã hiện giờ là hung kiếm thượng cổ “Sương Nhẫn”.

Kiếm quang ấy như tử điện thanh sương, phảng phất có thể cảm giác được sát tâm của chủ nhân, gió kiếm chớp mắt bùng lên hơn ba thước, lập tức một âm thanh như lụa rách vang lên. Trình Tiềm lại một kiếm cứa cổ hai người, huyết quang bắn tóe, rơi lên thanh “Không Được Chết Tử Tế” cô hàn, lại thật sự ngưng tụ thành một tầng sương huyết sắc.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here