Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 40

0
90

Chương 40

Bản thân Hàn Uyên tu vi lơ lỏng, nhưng rất có lòng tin đối với các sư huynh, thám thính được ngay cả hạng Trương Đại Sâm tiếng hô cũng khá cao, hắn liền tin chắc lôi chủ không phải sư huynh nhà mình thì không thể. Trong ngực hắn chứa một trái tim chỉ sợ thiên hạ không loạn, nghĩ thầm: “Không bằng ta đi theo thăm dò đến cùng về đệ tử nội môn trước, tới lúc đó cũng dễ cho các sư huynh bắn tên có đích.”

Các đệ tử nội môn đi theo đảo chủ cũng vận bạch bào thuần một màu, nhưng bất đồng với trưởng lão và hộ pháp, y phục của đệ tử trắng đến hết sức mộc mạc, một đám người tụ lại, nhìn từ xa hệt như một đoàn khoác áo tang, rất gây chú ý, Hàn Uyên chẳng mất sức lắm đã tìm được tung tích họ.

Các đệ tử vây quanh Thanh Long đảo chủ đi lại không một tiếng động, chẳng biết là môn quy nội môn nghiêm ngặt hay là sao, mà giữa họ không một ai châu đầu ghé tai, trên mặt là sự lãnh đạm như nhìn thấu hồng trần, ngay cả một chút hỉ sắc cũng thiếu. Họ im lặng rời khỏi đám đông, cách tuyệt ồn ào náo động, hiện ra sự cô tuyệt gần như thanh tịch.

Hàn Uyên biết đảo chủ là đại năng, không dám đến quá gần, chỉ trèo lên một gốc đại thụ đằng xa, dùng tay che nắng dõi nhìn những người đó.

Các đệ tử nội môn đi đến lưng chừng núi thì nhất tề dừng lại, vài đệ tử khiêng đến một cỗ kiệu nhỏ, cung kính mời đảo chủ ngồi lên.

Tình cảnh này sao mà quen mắt quá đỗi, Hàn Uyên tức khắc nhớ tới đại sư huynh “ngồi được quyết không đứng, nằm được quyết không ngồi” trên Phù Dao sơn năm ấy, mỗi lần đến Truyền Đạo đường đều cần người khiêng, nhất thời vừa thân thuộc vừa buồn cười, bụng nghĩ: “Đảo chủ này già đầu rồi, mà sao cùng một nết với chưởng môn sư huynh nhà ta hồi nhỏ vậy?”

Lúc này, Thanh Long đảo chủ kia phảng phất cảm giác được điều gì, đột nhiên quay người lại, thoáng nhìn chỗ Hàn Uyên ẩn thân, đối ngay ánh mắt lén lút rình mò của hắn. Hàn Uyên trên cây suýt nữa ngã xuống, âm thầm chột dạ.

Đảo chủ tựa hồ biết hắn là ai, trên khuôn mặt sầu khổ xuất hiện nụ cười, nhưng dù cười thì nếp nhăn trên trán ông cũng không chịu giãn ra, nhìn kiểu gì cũng thấy giống cười miễn cưỡng. Đảo chủ từ xa phất tay với Hàn Uyên, giống như bảo hắn hãy mau mau trở về, không được đi theo.

Mấy đệ tử nội môn ơ hờ đứng hầu hai bên, chờ đảo chủ ngồi lên liền nhất tề nâng kiệu. Đoàn người ấy trong khoảnh khắc hóa thành một bóng trắng, chớp mắt biến mất trước mắt Hàn Uyên.

Hàn Uyên há hốc mồm bám trên cây một hồi, bị chiêu thức ấy trấn, trong lòng đột nhiên sinh ra một nỗi kính sợ, rất tự biết mình mà lẩm bẩm: “Trời ơi, sợ là ta cả đời cũng không luyện được như vậy, phải bế quan bao nhiêu năm đây?”

Hàn Uyên chưa dứt lời thì chợt nghe có người cười khẽ một tiếng, hắn giật mình, trên tay cầm mấy hạt thông nhỏ, ngẩng đầu quát hỏi: “Kẻ nào cười gia gia ngươi?”

Phía sau lá cây “xào xạc” một tiếng nhỏ, Hàn Uyên quay đầu lại, hạt thông trong tay tức khắc bắn vào cây cối um tùm, không còn tiếng động.

Hàn Uyên cẩn thận thò đầu nhìn thử, ai ngờ ngay sau đó, trước mắt tối sầm, hắn từ trên cây ngã thẳng xuống.

Chờ tới khi Hàn Uyên từ từ tỉnh lại, đám đông náo nhiệt trên Thanh Long đảo đã tan hết, hắn cảm thấy huyệt thái dương căng lên, mù mờ nhìn quanh giây lát, nhưng chẳng tài nào nhớ nổi mình làm sao lại ngủ dưới một gốc đại thụ.

Hàn Uyên vươn vai, ngáp một cái hết sức, nửa đầu suýt nữa bị nứt ra vì cái miệng mở quá to, mà người lại vẫn choáng váng. Hắn đành phải bò dậy, đầu nặng bước nhẹ trở về, cứ cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì.

Khi Hàn Uyên trở lại tiểu viện môn phái mình ở, thấy Thủy Khanh ngồi trên tường, nhị sư huynh Lý Quân dựa vào cạnh cửa, cả hai cùng hào hứng xem Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh so chiêu trong viện.

“Đi đâu về vậy?” Lý Quân vẫy tay gọi Hàn Uyên: “Mau tới đây, ngươi suýt bỏ qua cảnh hay rồi đấy.”

Đồng môn luyện kiếm dĩ nhiên không thể liều mạng, Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh mỗi người cầm một thanh mộc kiếm cũ cùn. Mộc kiếm gồ ghề, chẳng biết là mọt đục hay Thủy Khanh gặm lúc mọc răng, trông như mỗi người giơ một cây cời củi bủn xỉn vậy. Song kiếm chiêu không bủn xỉn tẹo nào, ngươi qua ta lại mau đến cơ hồ không thấy rõ.

Mới đầu hai người không ai dùng sức, càng không dùng kiếm pháp khác, kiếm chiêu đều là Phù Dao mộc kiếm, Hàn Uyên lỡ một chớp mắt mà họ đã giao thủ mười mấy hội hợp.

Kiếm đạo đi càng sâu, càng có thể cảm giác ra bộ mộc kiếm này thật sự là tuyệt học khoáng thế.

Chỗ dễ hiểu có thể truyền cho đệ tử nhập môn, chỗ thâm thúy cả đời không ai dám nói mình lý giải thấu triệt.

Thủy Khanh hâm mộ hỏi: “Nhị sư huynh, khi nào muội có thể học kiếm?”

Lý Quân không rời mắt khỏi cuộc so chiêu, trả lời lấy lệ: “Chờ tới khi muội cao hơn kiếm, đại sư huynh sẽ dạy muội.”

Thủy Khanh trên đầu tường nhảy lên, giơ hai tay, cố gắng kéo thân mình, chỉ hận không thể lập tức cao bằng căn nhà, đồng thời hỏi: “Vì sao học với đại sư huynh? Vì sao không học với tam sư huynh?”

Lý Quân cười nói: “Đại sư huynh muội là kiếm tu nghiêm chỉnh, lấy kiếm nhập đạo, kiếm của tam sư huynh muội thì là đánh nhau tôi luyện ra, không đủ chính, lệ khí quá nặng, muội mà học y, lớn lên nhất định sẽ biến thành Dạ Xoa cái làm ẩu làm tả.”

Hắn chưa dứt lời thì một đạo kiếm khí lạnh lẽo từ trong sân đánh ra đập vào mặt hắn, Lý Quân hớt hải nhảy lên, cũng lên đầu tường theo, “Chậc” một tiếng nói: “Còn không cho người ta nói kìa – nhìn thấy chưa tiểu sư muội, kiếm chiêu này của y là Phù Dao mộc kiếm ta, kiếm ý lại đi lộ Hải Triều kiếm, công pháp lạnh lẽo như vậy tiểu cô nương học không tốt, tương lai dễ đau bụng.”

Thủy Khanh mơ hồ, nhất thời không hiểu giữa “luyện kiếm” và “đau bụng” có mối quan hệ tất nhiên gì.

Tên này làm sư huynh thật sự quá bỉ ổi, ngay cả Nghiêm chưởng môn điềm tĩnh cũng không nghe lọt, không nhịn được cảnh cáo: “Lý Quân!”

Lý Quân trên tường cười gian manh, tùy tay vỗ vỗ đầu Thủy Khanh.

Lý Quân với Nghiêm Tranh Minh người qua kẻ lại, Trình Tiềm theo thường lệ chẳng hiểu tí nào, so với Thủy Khanh mộng đổng còn không trong trạng thái hơn. Nhưng nghe Lý Quân nhắc tới Hải Triều kiếm, gã lại tỉnh táo tinh thần, tâm huyết dâng trào nói: “Tiểu sư muội, để ta cho muội xem Hải Triều kiếm là gì – đại sư huynh, cẩn thận!”

Trong khi nói, Trình Tiềm đột nhiên biến chiêu, chiêu trước “Bằng trình vạn lý” cùng chiêu tiếp theo “Đại lãng đào sa” nối liền kín kẽ, hơi lạnh do kiếm phong dấy lên lập tức rào rào hất tới, trong sân tức khắc như bị sóng dữ quét qua, lá cây rụng đầy, chỗ kiếm ý kích đãng, ngay cả trên tường cũng đọng bọt nước li ti. Lý Quân không thể không bấm thủ quyết, khó khăn tạo thành tấm chắn trong suốt trên không, che trước mặt mấy kẻ xem náo nhiệt, để tránh bị vạ lây.

Trâm cài tóc của Nghiêm Tranh Minh bị sóng biển từ kiếm đánh tung, nhưng y cũng không hoảng, trên mộc kiếm tràn ra khí bình hòa trung chính, song không tràn ngập tính công kích như Trình Tiềm tản ra, mà ổn định bao quanh người và thân kiếm, một kiếm vững vàng như rẽ biển.

Mắt Trình Tiềm sáng lên: “Đại sư huynh đã đến ‘ngưng thần’ rồi sao?”

“Ngưng thần” chính là đem chân nguyên tứ tán bên ngoài cơ thể, dùng thần thức bám trên thân kiếm, chỉ có chân nguyên thu phóng tự nhiên đến trình độ “ngưng thần” mới có thể tiến thêm một bước hợp nhất người và kiếm, thậm chí ngự kiếm mà đi.

Xét theo trình độ này, không chừng Nghiêm Tranh Minh thật sự đã đến bước có thể ngự kiếm rồi.

Ngay sau đó, hai thanh mộc kiếm đánh vào nhau, mộc kiếm quèn không chịu được sức mạnh như vậy, lập tức cùng gãy. Kiếm ý lành lạnh của Trình Tiềm tức thì tiêu tan sạch sẽ, gã đón nửa thanh mộc kiếm vào tay, tùy ý vẽ một đường cong, cười nói: “Xem ra ta phải luyện kiếm thêm một canh giờ mỗi ngày, bằng không sẽ kém huynh một bước.”

Trình Tiềm không thường cười to, theo tuổi tác lớn dần, khóc to và cười to từ từ biến mất khỏi mặt gã, hình thành quân tử khí hỉ nộ đều rất có chừng mực, lúc này mắt mi bỗng nhiên hết sạch khói mù mà cong lên, lại chợt hiện ra vài phần khí thiếu niên hiếm gặp.

Trình Tiềm từ nhỏ mi thanh mục tú, đến thời thiếu niên càng nảy nở hơn, nếu không phải đã đi trên đường tu hành lạnh như băng, chắc hẳn cũng là nhân vật được ném trái cây, nhìn chết cả phố trên thế gian.

Nghiêm Tranh Minh ngẩn ngơ, trong lòng bỗng nhiên rung động, y thuận theo bản năng dùng nửa thanh mộc kiếm vẽ nửa vòng cung trên không, mặc cho mộc kiếm dẫn dắt thanh khí trong cơ thể, ngay lập tức, một đạo kiếm khí tràn ra, ôn nhuận đến gần như không một tiếng động.

Thủy Khanh trên tường kinh hô một tiếng. Chỉ thấy kiếm khí kia sượt qua váy cô bé, lại không hề rách chiếc váy tơ lụa mềm mại, kiếm khí rơi xuống một gốc cỏ dại ngắc ngoải trên đầu tường, trước mắt mọi người, rìa lá úa vàng của gốc cỏ dại ấy vậy mà một lần nữa có sắc xanh, nó run rẩy ưỡn dậy, nở ra một đóa hoa nhỏ màu vàng tươi tắn.

Hàn Uyên và Thủy Khanh cùng kinh ngạc nhìn đóa hoa kia, Hàn Uyên hỏi: “Đại sư huynh, đây là chiêu gì vậy? Đệ lần đầu tiên nhìn thấy kiếm chiêu còn có thể nở hoa đó!”

Nghiêm Tranh Minh tuy đã chững chạc hơn, song đóng cửa lại đối mặt với người nhà, vẫn chẳng đổi được bản chất thích khoe khoang. Nghe hỏi, y chuyển ánh mắt, như lên cơn điên mà vẫy tay, cành mục cỏ khô trên đầu tường với tốc độ mắt thường thấy được sinh ra một đám tường vi non mơn mởn, chúng bò kín ra, trên nở đầy hoa lớn hoa bé màu hồng phấn, rủ xuống tường, tựa như một đám hồng hạnh quanh quẩn chưa chịu về.

Nghiêm Tranh Minh vừa lòng thỏa ý khép tay áo, cao thâm khó lường mà cười nói: “Đây là một chiêu trong thức thứ năm ‘Phản phác quy chân’, tên là ‘Khô mộc phùng xuân’.”

Lý Quân thấy y lại muốn ba hoa, chỉ đành phải đỡ trán, hai tên nhóc Thủy Khanh và Hàn Uyên rất giỏi hiểu ý trên, vội vàng cùng nhau nịnh bợ, rối rít vỗ tay kinh thán.

Chỉ có Trình Tiềm không nể mặt chưởng môn nhân, sau khi nhìn lướt qua chẳng chút khách khí bình luận: “A, thì ra là chiêu này, chẳng trách liên tục công không công thủ không thủ, ta nghĩ mãi vẫn không hiểu chiêu vô bổ này có thể dùng làm gì, té ra là để đánh xong nở hoa!”

“Nói nhảm nhiều quá,” Nghiêm Tranh Minh còn đắm chìm trong thể ngộ vừa nãy, ngữ khí cũng ôn nhu hơn bình thường không ít, chỉ Trình Tiềm mà nói, “Chải đầu lại cho ta.”

Lý Quân túm áo Thủy Khanh, lôi từ trên tường xuống, nói: “Hôm nay trước khi mặt trời lặn, nếu muội có thể đọc xong mười lần Thanh tĩnh kinh, ta sẽ biểu diễn thức mở đầu của kiếm pháp bản môn cho muội xem.”

Thủy Khanh nghe thế kích động vô cùng, thức mở đầu cũng là kiếm pháp mà! Vội vàng co cẳng chạy đi lấy sách đọc kinh.

Mấy sư huynh kia lại đều rõ “thức mở đầu” là cái quỷ gì, mỗi kẻ nén cười không nổi, không hiểu nếu tiểu sư muội biết thức mở đầu mình mong đợi rất lâu chính là một đoạn “sống hơn thần tiên”, liệu có tức phát khóc hay không.

Hàn Uyên ngồi ở cửa viện bắt đầu bài tập mỗi ngày ba mươi khúc gỗ, Lý Quân cầm một quyển sách viết viết vẽ vẽ, Trình Tiềm thì nắm… không, chải đầu cho chưởng môn sư huynh, bản thân chưởng môn sư huynh thì đang trả giá đắt cho quyết định sai lầm của mình – y cảm thấy da đầu mình bị tiểu tử tay chân lóng ngóng này lôi tê rần rồi.

Ánh chiều tà chiếu vào dãy núi trập trùng của Thanh Long đảo, Nghiêm Tranh Minh nheo mắt, nghĩ thầm trong lòng: “Nếu về sau ở trên Phù Dao sơn mỗi ngày cũng có thể náo nhiệt như vậy, thì trường sinh ngày qua ngày quả thật cũng là ‘sống hơn thần tiên’.”

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên không cách nào kiềm chế nhớ đến Phù Dao sơn, theo suy nghĩ của y, không hề hy vọng môn phái hiển hách cỡ nào, mỗi ngày ngựa xe như nước như Thanh Long đảo thì hoàn toàn không cần, chỉ cần thuận lợi truyền thừa tâm huyết của liệt tổ liệt tông, ra ngoài không bị ức hiếp là được.

Đến lúc đó các sư đệ sẽ trưởng thành, có lẽ sẽ lũ lượt nhận đồ đệ, y có thể đổi Bất Tri đường của sư phụ thành từ đường chuyên môn cho đồ đệ thụ giới thụ phạt, đồ đệ nào ngang bướng gây sự, thì phái Đồng Tiền bất thông tình lý nhất đi trị.

Nghiêm Tranh Minh nghĩ tới, liền mở miệng nói ra: “Chờ sau này quay về Phù Dao sơn, chúng ta cũng thu đồ đệ, cũng có thể mỗi năm tổ chức một lần môn phái đại tỷ thí, đến lúc đó đồ đệ ai thua, người đó sẽ phải dẫn đồ đệ đi rửa bát… Á, Đồng Tiền! Ngươi muốn bứt trọc đầu ta hả?”

Trình Tiềm đang ngậm cây lược gỗ, nói không rõ lắm: “Huynh nên trọc từ lâu rồi.”

Hàn Uyên dùng đao khắc chọc chọc phù chú thất thần khắc hỏng, thoải mái hỏi: “Tiểu sư huynh, ngày mai trận đầu đã có huynh, huynh cảm thấy thế nào, bao lâu có thể thắng?”

Trình Tiềm còn chưa kịp trả lời, Nghiêm Tranh Minh đã sửng sốt nói: “Cái gì, ngày mai trận đầu? Đồng Tiền sao ngươi không nói sớm? Lát đến chỗ ta chọn một thanh kiếm tiện tay đi, đại tỷ thí không thể so với bình thường, vô luận thế nào cũng không thể cầm một thanh mộc kiếm trực tiếp lên đài, nghe chưa?”

Trình Tiềm vâng một tiếng, trong tay còn nắm một lọn tóc, có vẻ không chút để ý hỏi: “Huynh nghĩ như thế nào, có cần ta thắng đến cùng không?”

Nghiêm Tranh Minh nhướng mày, cảm thấy sư đệ mình ngày càng cuồng vọng vô cùng, nói ra lời này, quả thực là thiên hạ trăm ngàn năng nhân, lão nhân gia, gã đều hoàn toàn chẳng để vào mắt, không nhịn được châm chọc: “Chẳng lẽ ta nói một tiếng, là ngươi có thể hoành tảo Giảng Kinh đường, chân giẫm Thanh Long sơn?”

Trình Tiềm mỉm cười nói: “Cũng không chắc chắn thắng được, nhưng nếu huynh cảm thấy cần, ta nhất định sẽ dốc hết khả năng.”

Trình Tiềm rất ít nói “dốc hết khả năng” như vậy, gã nói ra bốn chữ này nặng hơn người khác nhiều, bởi vì gã tuyệt không nói cho vui, nói một tiếng “dốc hết khả năng”, là gã thật sự có thể đánh đến hơi thở cuối cùng.

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh nhất thời không hình dung được là mùi vị gì. Y âm thầm thở dài, cảm giác mình thương gã thế nào cũng không nhiều, ngay cả Trình Tiềm giật đứt năm sáu sợi tóc cũng đều thuận tiện tha thứ hết.

Nghiêm Tranh Minh dịu giọng nói: “Tiểu Tiềm…”

Trình Tiềm: “Ừm, chải xong rồi.”

Lý Quân ngẩng đầu lên nhìn, lập tức suýt nữa nghẹt thở, sặc nước bọt ho đến chết đi sống lại. Hàn Uyên sớm đã bịt kín hai mắt, không đành lòng nhìn.

Thủy Khanh vừa đi lấy kinh thư đã chạy về, gặp ngay hình tượng mới của chưởng môn sư huynh, chớp mắt há hốc mồm ngây ra như phỗng, ngửa đầu nhìn y đầy sùng kính – Trình Tiềm cắm hai bên đầu đại sư huynh mỗi bên một đóa hoa, rất đối xứng, thật y như mọc một đôi tai sặc sỡ, thay váy màu đỏ tía là đại sư huynh thừa sức đi mai mối rồi!

Giây lát sau, trong viện vang lên một tiếng gầm: “Trình! Tiềm!”

Loại tiểu nghiệt súc này có gì để thương! Nuôi gã làm gì?

Trình Tiềm chạy xuyên qua viện, chui đầu vào phòng mình, định đóng cửa chặn đại sư huynh đến đòi nợ ở bên ngoài, nhưng chính lúc này, giữa trời chiều Thanh Long đảo đột nhiên vang lên tiếng chuông trống dồn dập.

Chuông lớn từng tiếng nối liền, nhịp trống liên tục phảng phất đập thẳng vào lòng người.

Nét cười trên mặt Trình Tiềm khựng lại, cửa đóng nửa chừng kẹt lại đó: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Quân đứng dậy, mặt nghiêm túc, nhíu mày nói: “Nếu ta nhớ không lầm, tiếng chuông hình như là cảnh cáo, tiếng trống thì là triệu tập đệ tử nội môn ngăn địch – chẳng lẽ có ai cả gan xâm phạm Thanh Long đảo?”

“Thủy Khanh, lại đây đừng chạy lung tung,” Nghiêm Tranh Minh gọi Thủy Khanh đang chạy đến cửa muốn ra ngoài xem, “Để ta tìm người ra ngoài hỏi thử – Giả Thạch…”

Y chưa dứt lời thì cửa viện đã bị đẩy mạnh từ bên ngoài, Giả Thạch thở hồng hộc theo sau một người: “Khoan đã! Chân nhân ngài…”

Mấy người trong viện cùng nhìn ra cửa, chỉ thấy Đường Vãn Thu mặt không biểu cảm đứng ở nơi đó.

Đường Vãn Thu không đầu không đuôi nói: “Đi theo ta.”

Nghiêm Tranh Minh tiến lên một bước, hỏi: “Tiền bối, không biết trên đảo đã xảy ra chuyện gì? Bà muốn bọn ta đi đâu?”

Đường Vãn Thu tuyệt đối không có kiên nhẫn mở miệng giải thích. Bà ta quay đầu lại, chẳng nói một lời túm áo Thủy Khanh, làm tiểu cô nương thét lên chói tai, như xách tay nải mà lôi con bé chạy như bay, chỉ bỏ lại một câu: “Đừng lề mề!”

Cứ thế, chúng nhân Phù Dao phái đều không thể không đuổi theo. Trình Tiềm dợm chân muốn đi, bỗng nhiên lại nhớ tới điều gì, gã quay người vung tay, khóa trên một cái rương trong góc liền rơi xuống, Sương Nhẫn kiếm bên trong bay thẳng ra, rơi vào tay gã.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here