Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 39

0
53

Chương 39

Trình Tiềm không thiếu kiếm – Phù Dao phái có một chưởng môn gia tài bạc triệu, chẳng có gì ngoài tiền, bội kiếm dùng xong ném luôn cũng không vấn đề gì. Chỉ là Trình Tiềm liên tục ở trên Thanh Long đảo, bình nhật gặp được cũng chẳng qua là hạng Trương Đại Sâm, gã có ý tôi luyện kiếm pháp, thế nên đến nay chưa thay mộc kiếm.

Một thanh kiếm thì chẳng có gì mới lạ, nhưng thanh này lại khác, Trình Tiềm vừa nhìn đã nhận ra.

Khỏi cần nghĩ kỹ gã cũng biết, đây tuyệt đối không phải là Nghiêm Tranh Minh cho. Thứ nhất, vỏ kiếm tầm thường thậm chí hơi cũ không phù hợp với phẩm vị của chưởng môn sư huynh thứ hai, với tính tình Nghiêm chưởng môn, y làm việc tốt tuyệt không lén lút như vậy, hễ có thứ gì tốt muốn tặng người ta, Nghiêm Tranh Minh nhất định sẽ gióng trống khua chiêng khoe hết các sư huynh đệ trước, sau đó lại cử hành tranh tài chải đầu nọ kia, làm mọi người quay như chong chóng. Ai hầu hạ đại gia cao hứng mới cho.

Nhìn kỹ thì thấy trên chuôi và thân thanh kiếm này đều khắc phù chú tỉ mỉ, phức tạp đến kinh người, từng vòng l*ng vào nhau, với nhãn lực xem hết sách trên Thanh Long đảo của Trình Tiềm, mà nhất thời chẳng cách nào hoàn toàn hiểu đó là những phù chú gì.

Gã giơ ngón tay, thử kiểm tra thân kiếm này, còn chưa chạm tới đã dừng lại – ngay khi ngón tay gã và thân kiếm cách nhau không đến nửa tấc, trong lòng Trình Tiềm đột nhiên sinh ra một cảm giác khó tả.

Đó là một cỗ lãnh liệt hàm chứa mùi rỉ sắt, như ẩn như hiện mà quanh quẩn trên thân kiếm, phảng phất bản thân thanh kiếm này là sống.

Trình Tiềm thoạt đầu nghi hoặc không hiểu, sau đó, gã bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng, đột nhiên trợn to hai mắt: quanh thanh kiếm này có ám phù!

Phải biết rằng ám phù là tinh hoa của phù chú, không phải đại năng bất thế xuất thì không thể thành, người duy nhất có thể ra tay khắc ám phù mà Trình Tiềm từng gặp, chính là sư tổ gã, Bắc Minh quân của Vạn Ma Chi Tông.

Mà nếu xét tỉ mỉ, ngay cả ám phù của Bắc Minh quân kỳ thực cũng không tinh thuần, bởi vì vật dẫn rất đặc biệt, là hồn phách của chính ông, thay vì nói đây là phù chú thuật cao cường, thực ra nó giống thủ đoạn của ma đạo hồn tu không nhập lưu hơn.

Thế gian kẻ thạo phù chú không ít, đại gia luyện khí cũng không ít, nhưng người có thể thêm ám phù quanh thân kiếm liệu được mấy?

Trình Tiềm cơ hồ tưởng tượng ra, một khi thứ này xuất thế, nhất định là danh kiếm người người cầu mà không được. Nhưng gã tìm kiếm kỹ càng một vòng thân kiếm, mà không tìm được tên kiếm.

Đúng lúc này, Trình Tiềm phát hiện dưới khay trà trên bàn lòi ra một góc giấy, một bên tờ giấy kia bị thứ gì đó ngấm ướt. Gã chấm một chút, để lên mũi ngửi thử, trong lòng không khỏi càng hoang mang – đó lại là một vũng máu.

Trên tờ giấy dính máu viết: “‘Sương Nhẫn’ vật quy nguyên chủ, vạn không thể tự tiện dùng, nhớ lấy.”

Vô luận là “Sương Nhẫn” hay “vật quy nguyên chủ”, đều khiến Trình Tiềm mù tịt. Gã cẩn thận tra xét phòng mình từ trong ra ngoài một lần, rốt cuộc lại phát hiện một chuỗi vết máu ở góc sát cửa sổ.

Người để thanh kiếm lại tất nhiên đi từ đường cửa sổ sau, Thủy Khanh chơi suốt ở tiền viện, không bị kinh động thật sự cũng rất bình thường.

Trình Tiềm chần chừ một hồi, cân nhắc mình có nên đem việc này nói cho Nghiêm Tranh Minh biết hay không, nhưng vài lần do dự giơ tay đẩy cửa, lại đều rụt về – gã cảm thấy người để lại kiếm này vị tất là vì hảo ý, và đây cũng không giống việc tốt lành gì.

Tính Trình Tiềm xưa nay chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, sau khi cân nhắc giây lát, gã quyết định không kinh động những người khác, mở cửa sổ nhảy ra ngoài, một mình im lặng đuổi theo hướng vết máu kia.

Trình Tiềm cũng chỉ quệt nhẹ qua hai mắt mình, đưa chân nguyên vào đôi mắt, tức thì, núi non sông ngòi trước mắt đều sống dậy, vết máu che giấu ở các nơi nhìn qua là thấy.

Cũng không biết người bị thương này là ai, xem ra không nguy hiểm đến tính mạng, còn rất sung sức, chạy hết nửa Thanh Long đảo, Trình Tiềm đuổi tới tận một tảng đá ngầm ở bờ biển, mới phát hiện vết máu bị đứt.

Trình Tiềm nghĩ bụng: “Chẳng lẽ là nhảy xuống biển?”

Gã đang ở bờ biển thăm dò bên dưới, bỗng nhiên, trong lòng vô lý do sinh ra cảm giác nguy cơ.

Trực giác như vậy chẳng biết là do luyện khí hay thường xuyên đánh nhau tôi luyện ra, Trình Tiềm rất tin nó, liền vội vàng thu liễm khí tức, nấp mình vào một nơi vắng người.

Gã trốn rất sát, cơ hồ chỉ một khắc sau, mấy kẻ bịt mặt từ trên trời hạ xuống, tìm kiếm bốn phía.

Trình Tiềm quét thấy, đồng tử co lại, không vì điều gì khác – mấy kẻ này là ngự kiếm xuống.

Gã không biết Nghiêm Tranh Minh bây giờ đã chạm đến mép ngự kiếm hay chưa, dù sao thì bản thân gã còn chưa thể, huống chi đối phương tu vi cao hơn gã không nói, lại còn có hơn chục người.

Không cần phỏng đoán những người này theo phe nào, nhìn họ đêm hôm khuya khoắt che mặt mà đi, là biết nhất định không phải làm việc quang minh lỗi lạc.

Trình Tiềm còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, chỉ một khắc sau, một kẻ bịt mặt huýt một tiếng thật dài, một đại điểu hình thù kỳ quái trên không trung lập tức theo tiếng đáp xuống. Con chim nọ cao chừng hơn một người, hai cánh sải ra còn to hơn đôi cánh lớn của Thủy Khanh mấy phần, như gánh cả trời cao mà lướt xuống vậy.

Lưng Trình Tiềm đã bắt đầu rịn mồ hôi lạnh – gã có sư huynh tạp học khá tinh như Lý Quân, nghe nhiều nhìn quen cũng biết không ít kỳ văn dị chí, biết loài chim này tên là “hoạt nhân điểu”, chuyên môn dùng để tra hơi thở của người sống, do biết bay nên còn hữu dụng hơn linh khuyển nhiều.

Hoạt nhân điểu cực kỳ nhạy bén, chắc chừng đã sớm nhìn thấy Trình Tiềm, sau khi nhận mệnh lệnh chuyện thứ nhất chính là nhằm về hướng gã ẩn thân mà kêu to một tiếng.

Thân pháp tốt hơn cũng chạy không lại thuật ngự kiếm, dưới tình thế cấp bách, Trình Tiềm nhanh chóng móc trên hông ra mấy cái lọ nhỏ, qua loa ngửi thử, rồi nhặt một lọ rắc lung tung lên người. Những thứ ấy đều là Lý Quân chế ra cho họ chơi, cụ thể dùng làm gì thì Trình Tiềm cũng không thể nói quá rõ, chỉ nhớ mang máng là có loại có thể ẩn thân.

“Cầu vận may đi.” Gã nghĩ, rồi ngay lập tức, Trình Tiềm cảm thấy cả người như bị đóng băng, thân thể tê cứng đến mức nhúc nhích cũng không được.

Trong lòng gã phát khổ từng đợt, cảm giác nhờ phúc nhị sư huynh, e là mình phải nằm lại đây rồi.

Hoạt nhân điểu và đám bịt mặt nhanh chóng chạy tới Trình Tiềm nhất thời không động đậy nổi, nhưng ngay sau đó, họ lại có mắt không tròng lướt qua gã.

Chẳng lẽ gã quả thật đã lấy đúng loại thuốc ẩn đi thân hình, chẳng qua tác dụng phụ là không thể động đậy?

Mà chờ sau khi đôi mắt gã có thể khó khăn xoay một chút, Trình Tiềm mới phát hiện ra rằng mình không hề biến mất, chỉ hóa thành một tảng đá thôi.

Nước hóa đá không biết tên của Lý Quân tuy cứu mạng Trình Tiềm, song cũng đóng đinh gã tại chỗ suốt một đêm, đám bịt mặt đó đến rồi đi, mãi tận gần hừng đông mới rời khỏi.

Trước khi đi, kẻ đầu lĩnh không mục đích mà tra xét bốn phía một phen, Trình Tiềm nhìn rõ đôi mắt hắn, trong chớp mắt gã cảm thấy người này hơi quen, ít nhất đôi mắt ấy tựa hồ gặp ở đâu rồi.

Đợi đến khi Trình Tiềm có thể hoạt động lại thì thái dương đã lên gần giữa trời.

Gã mang theo gió biển, lê thân thể cứng ngắc đến cùng tay cùng chân quay về, đụng phải Lý Quân đẩy cửa đi ra.

Lý Quân sắc mặt tiều tụy, hiển nhiên cũng bận rộn suốt đêm, song tinh thần lại khá ổn. Hắn bịt khăn che mặt, trong căn phòng phía sau hệt như vừa cháy, khói lửa mịt mù phun ra theo cánh cửa mở rộng.

Lý Quân uể oải ngẩng đầu bảo Thủy Khanh đang trèo trên đầu tường bắt sâu: “Tiểu sư muội, đón này.”

Nói xong, hắn lấy ra một viên đan dược, bắn cho Thủy Khanh trên tường.

Thủy Khanh luôn có thể lơ đãng hiển lộ ra vài phần điểu khí phi nhân loại – thí dụ như tai thính mắt tinh hơn xa trẻ bình thường, lại còn đặc biệt giỏi bắt thứ lướt qua rất nhanh. Nghe vậy, cô bé cũng không giơ tay, lập tức ung dung rướn cổ, há miệng ngoạm viên đan dược kia chuẩn vô cùng.

Cô bé l**m l**m đan dược, nếm được vị ngọt, liền nhai “rột rột” như kẹo.

Trình Tiềm: “…”

Dù biết Lý Quân ném cho cô bé là đan dược áp chế yêu khí, thấy tình cảnh này, tâm tình gã vẫn hơi là lạ.

Tiểu sư muội được huấn luyện chuyên nghiệp khiến gã thán phục… Mỗi tội bị huấn luyện đến không giống người lắm.

Thấy cô bé ăn xong, bấy giờ Lý Quân mới như buông xuống một mối tâm sự, cười cười với Trình Tiềm, ngáp một cái, muốn về phòng.

Trình Tiềm bỗng nghĩ đến một chuyện, gọi giật lại: “Khoan đã, nhị sư huynh, ta hỏi việc này.”

Lý Quân: “Việc gì?”

Trình Tiềm: “Huynh có biết ‘Sương Nhẫn’ kiếm không?”

Lý Quân dừng chân, ngạc nhiên nói: “Sương Nhẫn? Đệ hỏi nó làm gì?”

“Tình cờ nhìn thấy một truyền thuyết,” Trình Tiềm không hề thành thật mà đáp lấy lệ, “Vậy huynh có biết không?”

Lý Quân nhíu mày: “Có nghe qua – nghe đâu kiếm này vốn không có tên, do thân kiếm cực hàn, gặp huyết đóng sương, rơi vào Tam muội chân hỏa cũng không đỏ không nóng, bởi vậy mới có người mệnh danh nó là ‘Sương Nhẫn’. Ta nghe nói trừ tên này ra thì nó còn có một biệt danh đùa, gọi là ‘kiếm Không Được Chết Tử Tế’.”

… Thật là một cái tên rất hay.

Lý Quân tiếp tục: “Nhớ năm ấy, thanh Sương Nhẫn kiếm này là bởi vì trảm liền ba đại ma mà hoành không xuất thế, người cầm kiếm nhất cử thành danh, kiếm cũng bị thổi phồng thành thần kiếm hàng yêu trừ ma. Kết quả chẳng qua dăm ba năm, vị tiền bối kia cả người lẫn kiếm cùng rơi vào tay một đại ma, từ đó dưới Sương Nhẫn kiếm này vong hồn vô số, cho đến khi đại ma tu kia vấn đỉnh Bắc Minh vị, kiếm này liền bị coi là thiên hạ đệ nhất ma kiếm. Ba mươi năm sau, Vạn Ma Chi Tông thế hệ ấy bị môn đồ phản bội, chết dưới kiếm này, Sương Nhẫn lại rơi vào tay môn đồ ma tu kia mười năm nữa, thập đại môn phái vây tiễu ma đạo, giết sạch ma tu lớn nhỏ hơn trăm người, thế là kiếm này rơi vào tay một vị đại năng chính đạo, vòng tới vòng lui lại lần nữa thành lợi khí vệ đạo, mọi người vốn tưởng rằng hết thảy kết thúc rồi, kết quả đệ đoán xem?”

Trình Tiềm nghe đến sửng sốt, truy hỏi: “Như thế nào?”

Lý Quân cười nói: “Một trăm ba mươi tư năm sau, vì đạo lữ ngoài ý muốn mất đi, vị đại năng nhân kia đau đớn không muốn sống, dùng Sương Nhẫn kiếm cắt cổ tự tận, từ đó danh kiếm khoáng thế không rõ tăm tích – đệ nghe thấy thứ mang điềm xấu này từ chỗ ai vậy?”

Trình Tiềm không trả lời, chỉ ôm một bụng tâm sự mà trở về phòng mình.

Nhưng dù xui xẻo, đối với người sử kiếm mà nói, Sương Nhẫn này vẫn như tuyệt đại giai nhân với sắc lang, báu vật hiếm có với kẻ tham tiền, sách cổ quý hiếm với mọt sách, mị lực cơ hồ không thể kháng cự.

Trình Tiềm năm lần bảy lượt cầm lên lại bỏ xuống, cuối cùng dùng hết ý chí lực, khóa danh kiếm lai lịch không rõ này vào ngăn tủ. Lúc tra khóa, gã chân thực trải nghiệm một phen thế nào là “tim như đao cắt”, hận không thể ngay một khắc sau giải cứu nó ra mang theo tùy thân.

Thế nhưng việc này có rất nhiều kỳ hoặc, Trình Tiềm không nghĩ ra ai sẽ lẻn vào phòng gã, còn để lại một thanh thần kiếm khoáng thế như vậy, hôm qua đuổi theo đã là hành động thiếu suy nghĩ rồi, trước khi mọi việc được làm rõ, Trình Tiềm không định tùy tiện có quyết định gì nữa.

Vì đại tỷ thí, toàn Thanh Long đảo nhốn nháo hẳn lên, ngay cả bọn Trương Đại Sâm cũng không có thời gian kiếm chuyện với Trình Tiềm. Nửa tháng sau, bảng danh sách khổng lồ được khắc lên một tảng đá lớn trên sườn núi Giảng Kinh đường, trình tự đối chiến vòng thứ nhất đã định ra.

Ngày ấy trên đảo thật đúng là biển người tấp nập, các vị đại năng bình nhật thần long kiến thủ bất kiến vĩ tất cả đứng thành hai hàng, thống nhất mặc quần áo giống nhau.

Có thể nói là người đẹp vì lụa, trong loạt bạch y phiêu phiêu này, ngay cả Đường Vãn Thu trông cũng đàng hoàng hơn – chỉ thấy tả hữu hộ pháp Giảng Kinh đường mỗi người đứng một bên, chính giữa lại phảng phất cách một dòng Sở hà Hán giới, không ai để ý ai.

Có lẽ là quần áo quá trắng, ngược lại làm mặt Đường Vãn Thu xanh xao, Trình Tiềm nhìn quét bà ta một vòng, chỉ cảm thấy hình như còn không vui hơn bình thường.

Gã lại nhìn bên kia, Chu Hàm Chính tựa hồ cũng chẳng vui mấy, chỉ thấy trên mặt hắn là nụ cười mỉm như đeo mặt nạ, cây quạt nghĩ kỹ trong tay lại không mở ra, chốc chốc gõ lòng bàn tay, ánh mắt thi thoảng chuyển dời.

Trình Tiềm đột nhiên nhớ tới ánh mắt làm gã cảm thấy hơi quen của kẻ bịt mặt kia, thì ra là nhìn kiểu nào cũng giống Chu Hàm Chính!

Nhưng chưa kịp nghĩ kỹ, trong đám đông đột nhiên truyền đến một trận hỗn loạn, tiếp theo là reo hò đinh tai nhức óc, Trình Tiềm mới đầu chưa rõ nguyên do, nhìn lại thấy tất cả đại năng trên đài đều đứng dậy, có người la lên: “Đảo chủ! Đảo chủ đích thân đến!”

Trong số họ, chỉ có Nghiêm Tranh Minh từng gặp Thanh Long đảo chủ, nhất thời, ngay cả Trình Tiềm cũng không nhịn được có chút tò mò, từ trong đám người hơi kiễng chân nhìn sang bên kia, chỉ thấy một đội đệ tử nội môn vênh váo đi qua đám đông, mỗi người như đồng tử của thần tiên, nối đuôi nhau tới trung tâm lôi đài, im lặng xếp hàng hai bên.

Đội ngũ đi đến cuối, chân diện mục của Thanh Long đảo chủ liền lộ ra.

Đảo chủ là một nam tử vóc dáng cao lớn, nếu xét theo tiêu chuẩn nam tử phàm nhân, người này cũng chẳng qua ngoài ba mươi, dung mạo thanh tú, vận trường bào màu thiên thanh, mái tóc dài xõa tung sau lưng, không hề buộc lên, tay cầm một cây thanh long trượng còn cao hơn người mình một chút.

Đảo chủ đi chẳng ngẩng đầu, bước chân cũng không dài, cả người có dáng vẻ thư sinh yếu đuối khó tả rõ, đi đến tận giữa đại lôi đài, mới hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi nhìn quét toàn trường một phen, đặc ý dừng một chớp mắt ở Nghiêm Tranh Minh.

Vị đảo chủ xếp vào hàng Tứ Thánh này chẳng những không uy phong chút nào, vùng chân mày ngược lại còn tràn ngập vẻ sầu khổ khó nói thành lời, hệt như một tú tài nghèo rớt mồng tơi vậy. Ông ta đảo ánh mắt qua mấy người Phù Dao phái rồi thu về, nhàn nhạt gật đầu với tả hữu hộ pháp Giảng Kinh đường, đoạn bước lên chủ vị.

Mấy năm nay, đảo chủ Thanh Long đảo tựa như không tồn tại, thường niên không lộ mặt một lần, đám đông bên dưới lập tức sôi trào, Nghiêm Tranh Minh lại âm thầm nhíu mày: “Kỳ lạ.”

Chuyện kỳ lạ đâu chỉ có một như vậy?

Trình Tiềm liếc mắt nhìn y, chợt nghe Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói: “Đảo chủ không phải vẫn bế quan, ngay cả chợ tiên khai trương cũng không lộ diện à? Chỉ một đại hội tỷ thí con con của tán tu với đệ tử, ông ta ra làm gì?”

Không ai trả lời y – Hàn Uyên chuyên săn tin lúc này không biết đã chạy đi đâu rồi.

Trên Thanh Long đảo náo nhiệt đến mức lòng người hơi hoảng sợ, Hàn Uyên dĩ nhiên không thể bỏ qua, hắn sớm đã chạy đi xem kỹ danh sách kia rồi. Nói tới thì tiểu tử này cũng đáng đánh, bảo hắn đọc sách, có thể đòi mạng hắn, mấy thứ vô dụng này lại có thể thấy qua là không quên, xem thì xem, hắn còn phải tai nghe lục lộ mắt nhìn bát phương, nghe một lần từ đầu đến cuối bình luận của mấy kẻ lắm mồm.

Nghe ý mấy kẻ nói huyên thuyên đó, thì trong tán tu lại ẩn ẩn lấy Trương Đại Sâm làm tôn, Hàn Uyên không phục lắm, nghĩ bụng: “Tiểu sư huynh ta chẳng qua không thích xuất đầu lộ diện, Trương Đại Hắc kia bị y bí mật đánh thành xỉ than, chính hắn cũng không mặt mũi nói ra, đám này đúng là có mắt không thấy Thái Sơn mà.”

Bỗng nhiên lại nghe một người nói: “Trương Đại Sâm? Ôi… Ta nói một câu không dễ nghe, hắn cũng thực sự chẳng tính là gì.”

Hàn Uyên chợt cảm thấy gặp tri âm, vội thò cổ nhìn kẻ vừa nói.

Mọi người vội hỏi “sao lại nói thế”, chỉ thấy nhân sĩ tin tức linh thông làm mọi người tò mò chán rồi, lúc này mới thủng thỉnh nói: “Các ngươi xem, không phải có mười lôi đài à? Lần lượt phải quyết ra mười người xuất sắc, sau đó người xuất sắc trong tán tu Giảng Kinh đường chúng ta mới có tư cách vào Thanh Long đảo đại tỷ thí chân chính, quyết cao thấp với đệ tử nội đường.”

Hàn Uyên ngẩn ra.

Người nọ lại nói: “Chư vị lại nghĩ xem, chúng ta lên đảo này cũng hơn năm năm rồi, ngoại trừ cá biệt chân sai vặt, có từng gặp những đệ tử nội môn đó chưa?”

Mọi người nhao nhao lắc đầu, Hàn Uyên như cá chạch chen tới, cao giọng nói: “Đại ca, ngươi đừng ra vẻ tài giỏi nữa!”

Người nọ “Hầy” một tiếng, lắc đầu nói: “Đệ tử nội môn tài nguyên và tư chất đều không phải hạng chúng ta so được, huống chi nghe nói có một số đệ tử tư chất tốt bế quan trên núi tám năm mười năm liền không ra, ngày ngày dốc hết sức, khổ học không ngừng. Vị Trương Đại Sâm Trương đạo hữu kia cùng lắm là nổi trội trong chúng ta thôi, gặp chân chính… hà hà.”

Nói đến đây, hắn ra vẻ cao thâm khó lường, lắc lư đầu khoát tay, không nói nữa.

Hàn Uyên đảo mắt, quay người chạy đi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here