Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 38

0
47

Chương 38

Trình Tiềm nghe thế không hề hào hứng, gã trước nay không có hứng thú với mấy chuyện nhàm chán như là tỷ thí, bởi vì không cần thiết.

Theo tuổi tăng lên, trái tim cao ngạo tự hủ kia cũng qua nhiều lần tự hoài nghi mà tôi luyện càng thêm kiên định, bây giờ trong mắt Trình Tiềm, cùng thế hệ trên thế giới này chỉ có hai loại, một loại là hiện tại không bằng gã, một loại là tương lai không bằng gã.

Lưng bắt đầu đau vô cùng, Trình Tiềm không muốn ở lại nữa, chỉ đơn giản nói: “Không có việc gì thì ta đi trước đây.”

“Khoan đã, chuyện của ngươi còn chưa xong, đứng lại cho ta,” Nghiêm Tranh Minh nói, lập tức quay sang Hàn Uyên, “Ngươi làm xong hết ba mươi cây gỗ phù chú mỗi ngày rồi?”

Hàn Uyên: “…”

Nghiêm Tranh Minh thấy thế, nhướng mày: “Vậy đại tỷ thí tiểu tỷ thí liên quan gì đến ngươi? Còn không mau đi!”

Hàn Uyên xám xịt le lưỡi, lập tức không dám lên tiếng nữa.

Chưởng môn nhân của họ đã không còn như ngày xưa – y từ một quả ớt to đỏm dáng ham chơi, biến thành quả ớt to rất có uy.

Nghiêm chưởng môn chịu nhục trên đài cao Giảng Kinh đường năm năm trước cơ hồ là lực bài chúng nghị, ra một quyết định mọi người khó lòng hiểu nổi – y khư khư cố chấp muốn giữ lại truyền thống Phù Dao phái lấy tụng kinh nhập môn, lấy khắc phù chú luyện khí, cho dù họ bất đắc dĩ bắt đầu tu luyện chân nguyên theo mọi người, cũng phải tốn thêm thời gian hoàn thành hai môn này.

Đối với việc này, Nghiêm Tranh Minh nửa tự giễu đưa ra lý do: “Ta lớn như thế này, ngoại trừ khuôn mặt cha sinh mẹ cho, toàn thân trên dưới không thứ gì có thể lấy ra khen được, thì có tư cách gì tùy tiện đi thay đổi truyền thừa ngàn năm của phái ta? Vả lại, cho dù truyền thống môn phái không hề có đạo lý, đó cũng là sư phụ lưu lại.”

Câu cuối cùng đã lay chuyển Trình Tiềm, làm người duy nhất kèn cựa với chưởng môn nhân lâm trận phản chiến.

Lý Quân xưa nay có quan điểm không lập trường, nói là nghe, về phần Hàn Uyên, hắn ngay cả quan điểm còn chẳng có, bởi vậy chuyện này liền quyết định như thế.

Mà thời gian năm năm, chứng minh quyết định thoạt nhìn hơi vớ vẩn này lại là đúng.

Sau khi dẫn khí nhập thể, cô đọng chân nguyên không hề là chuyện thuận buồm xuôi gió, một chân bước vào tiên môn, ba năm một bình cảnh, mỗi lần đều như độ tiểu kiếp, hơi không cẩn thận, nhẹ thì trong vài năm tu vi không có tiến cảnh, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.

Phàm nhân bước trên con đường tu chân đằng đẵng, chính là phải trải qua sóng gột nước rửa hết lần này đến lần khác.

Năm đó Mộc Xuân chân nhân lại chưa từng thúc giục đệ tử ngưng luyện chân nguyên, nếu không phải ông bất ngờ ngã xuống, chỉ sợ trong Truyền Đạo đường trên Phù Dao sơn, các đệ tử còn ngày qua ngày kéo dài phù chú và kinh văn nhàm chán rất nhiều năm. Quá trình này dài lâu buồn tẻ, lại không nhìn thấy một chút thành quả, song ngày qua ngày rèn luyện, kinh mạch qua cọ rửa lặp lại sẽ mở rộng dẻo dai rõ rệt.

Chính là “mài đao không lỡ việc đốn củi”.

Cứ thế, đợi đến thời điểm chân chính bắt đầu dựa theo cổ pháp ngưng luyện chân nguyên như người khác, không nói một ngày ngàn dặm, chí ít tiến cảnh nhanh hơn người ta nhiều, ngay cả bình cảnh cũng tương đối nhẹ nhàng hơn.

Tiếc thay, trước củi khô, trên đời có ai lại chịu mấy năm như một ngày mài thanh đao này?

Răn xong Hàn Uyên, Nghiêm Tranh Minh vẫy tay gọi Trình Tiềm, ý bảo gã đi theo, dẫn đầu đi ra ngoài.

Thủy Khanh vốn ngồi xổm giữa viện vừa thấy y đi ra thì lập tức như chờ được cứu tinh, nhìn Nghiêm Tranh Minh trông chờ, như một con chim bị nhốt lâu trong l*ng.

Mỗi lần nhìn thấy cô bé, Nghiêm Tranh Minh đều có cảm giác như nhìn thấy mình nhiều năm trước, tự dưng sinh ra nội thương “không nuôi con không biết ân phụ mẫu”. Y bấm tay bắn ra một đạo kình lực, đánh thẳng lên phù chú dưới chân Thủy Khanh, chọc vòng phù chú kín kẽ kia ra một lỗ hổng, chân khí bên trong lập tức tiết ra, cuốn lên một trận gió xoáy nhỏ tại chỗ.

Thủy Khanh được giải phóng, ngồi phịch mông xuống đất, cất cao hoang xoang dã điệu chẳng biết học được từ đâu, lắc lư đầu tru lên: “Ôi mẹ ơi ơi ơi ơi – mệt chết lão thân rồi.”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế bước chân khựng lại, Thủy Khanh thấy tình hình không ổn, vội nhảy bật dậy, dùng bàn tay lem nhem mới phủi mông bôi mặt, lôi thôi lếch thếch ra vẻ thông minh: “Hì hì, cảm ơn đại sư huynh.”

Một phen hành động này làm khóe mắt Nghiêm Tranh Minh giật giật, cuối cùng y rốt cuộc không nhịn được nữa phất tay áo bỏ đi, vừa đi vừa nói với Trình Tiềm: “Tương lai nếu nó dám giống Đường Vãn Thu, dù nói gì ta cũng phải trục xuất nó khỏi sư môn.”

“Sẽ không đâu,” Trình Tiềm an ủi, “Dù sao cũng là con gái yêu hậu, ta nghe nói bình thường kết quả cắm sừng đều không quá xấu.”

Nghiêm chưởng môn: “…”

Y không hề cảm thấy dễ chịu hơn.

Nghiêm Tranh Minh đi đến đẩy cửa phòng mình, mặt lạnh tanh hất cằm bảo Trình Tiềm vào phòng, Trình Tiềm lần khân ở cửa một hồi – dù rằng sau khi Tiểu Nguyệt Nhi đi, mùi huân hương trong phòng Nghiêm Tranh Minh đã nhạt rất nhiều, nhưng mở cửa ra, Trình Tiềm vẫn hắt xì theo thường lệ.

Gã dụi mũi nhìn cành hoa nở suốt không tàn dùng phù chú cố định trên bàn, thưởng thức một hồi sự phong nhã thâm căn cố đế đến tận xương tủy của chưởng môn sư huynh, âm thầm thở dài, cảm giác có thể không chịu nổi.

Giả Thạch đứng dậy nói: “Chưởng môn.”

“Không có việc của ngươi, đi đi.” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ngày mai sau khi Giảng Kinh đường kết thúc, kêu Tuyết Thanh đến chỗ ta một chuyến, ta có chút việc nhờ hắn làm.”

Giả Thạch vâng lời ra ngoài, Nghiêm Tranh Minh đóng cửa, khoanh tay trước ngực, lưng dựa cánh cửa, bảo Trình Tiềm: “Cởi quần áo.”

Trình Tiềm: “…”

“Nhanh lên,” Nghiêm Tranh Minh mặt không biểu cảm nói, “Chờ ta lột hả?”

Trình Tiềm: “Ta không…”

Nghiêm Tranh Minh thấy gã rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, lập tức tín thủ hứa hẹn tiến lên một bước, tính toán “hành quyết tại chỗ”.

Trình Tiềm thấy y quyết tâm truy cứu, đành phải vừa không tình nguyện cởi áo tháo thắt lưng, vừa cố ý làm Nghiêm Tranh Minh ghét: “Đại sư huynh, ta ba ngày rồi không tắm rửa, không sợ bẩn mắt huynh à?”

Nghiêm Tranh Minh hiếm thấy không lên tiếng, y giơ tay lột toàn bộ áo bào Trình Tiềm nhăn nhó khoác trên người, nhìn thấy vết bầm sau lưng cơ hồ từ vai trái kéo đến hông phải, tím bầm hóa đen, dấu vết mạch máu vỡ xung quanh giăng ra như mạng nhện, nằm trên sống lưng tái nhợt của thiếu niên có vẻ hết sức ghê người.

Ngoài ra, trên người Trình Tiềm còn có rất nhiều vết sẹo đậm nhạt, một số màu khá đậm, một số đã nhạt màu sắp mất – tuy rằng dẫn khí nhập thể không có nghĩa là có thể tích cốc siêu thoát, nhưng sau khi nhập khí môn, phạt cốt tẩy tủy, người không hề dễ bẩn như phàm nhân, vết thương cũng hầu như không để lại sẹo, trừ phi còn chưa kịp khỏi hẳn.

Nghiêm Tranh Minh chỉ nhìn qua, lập tức không chịu nổi dời đi tầm mắt, ngực y như bị người ta đập mạnh một phát, đau lòng vô cùng, ngay cả lưng mình cũng âm ỉ đau theo.

Y dâng lên một cơn phẫn nộ vô lý do với Trình Tiềm, ngực phập phồng mạnh vài lần mới miễn cưỡng kìm nén được.

“Lên giường nằm sấp xuống,” Nghiêm Tranh Minh nói, nhịn một lúc lâu, vẫn không nhịn nổi, phẫn nộ bổ sung, “Nếu ngươi nhỏ hơn hai tuổi, ta nhất định đánh cho sư phụ cũng không nhận ra ngươi, đồ khốn nạn.”

Trình Tiềm thử xoay cổ vài cái, đều không được, đành phải theo lời nằm sấp xuống, để đại sư huynh thoa thuốc, đồng thời tìm lý do cho mình: “Mấy cái vết bầm, đều là từng mảng, kỳ thực không có gì… A!”

“Không có gì?” Giọng Nghiêm Tranh Minh lạnh đi.

Trình Tiềm không dám trêu y nữa, vùi mặt vào chăn, chuyên tâm nhịn đau.

Chày hàng ma mang theo sát khí thiên cương, nếu không phải người dùng chày là tay mơ, phát huy không ra một phần mười uy lực, thứ ấy có thể cách lưng đánh nát nội tạng Trình Tiềm như chơi.

Lời mắng chửi thao thao bất tuyệt ra đến môi, song cuối cùng Nghiêm Tranh Minh lại vẫn không thốt được gì. Trải qua nhiều như vậy, tâm và phế Nghiêm Tranh Minh mười mấy năm đầu thiếu thất rốt cuộc muộn màng bù lại.

Các vết thương lớn bé trên người Trình Tiềm làm sao mà có, Nghiêm Tranh Minh hiện giờ ngũ tạng lục phủ đầy đủ biết rất rõ trong lòng.

Hồi tưởng lại, kỳ thực thù hận và kích phẫn nhất thời không đủ để chống đỡ y đi qua nhiều năm như vậy, Nghiêm Tranh Minh không thể không thừa nhận, là sư đệ ít tuổi nhất này buộc y đi đến bước này.

Trình Tiềm chưa từng trách móc nặng nề chưởng môn sư huynh này bất cứ chuyện gì, thái độ của gã từ đầu đến cuối đều như thế – huynh được thì huynh lên, huynh không được thì ta tan xương nát thịt cũng lên thay huynh.

Mỗi một vết thương trên người Trình Tiềm, đối với Nghiêm Tranh Minh mà nói đều là một cái tát giáng lên mặt, khiến y không dám ngừng nghỉ chốc lát.

Thời điểm khó khăn nhất, Nghiêm Tranh Minh từng cả đêm không thể chợp mắt, trong cơn ác mộng đều là sư đệ này.

Chăn của Nghiêm Tranh Minh có mùi an thần hương, ấm áp dễ chịu, có thể thấm vào tứ chi bách hài. Trình Tiềm mấy bữa nay vẫn canh bên cạnh ô bồng thảo chờ đợi thời cơ, thật sự là mệt vô cùng, nằm không bao lâu liền không muốn động đậy nữa.

Nghiêm Tranh Minh thoa thuốc xong, nhìn thắt lưng ngày càng gầy của gã thiếu niên, không nhịn được nghĩ: “Chưởng môn ấn đeo trên cổ ta, cho dù không có ta, còn có Lý Quân, ngay cả Hàn Uyên cũng lớn tuổi hơn ngươi. Ngươi cứ như Thủy Khanh, mỗi ngày chẳng nghĩ gì cũng chẳng hiểu gì, không tốt à? Vì sao mọi việc sính cường như vậy? Ngươi bỏ các sư huynh ở đâu?”

Nhưng những lời này, y đối với bất cứ ai đều nói ra được, chỉ riêng đối với khuôn mặt vì thả lỏng mà có vẻ hơi mệt mỏi kia của Trình Tiềm là không nói nên lời.

Bởi vì những năm qua sống dựa vào nhau, Nghiêm Tranh Minh ngay cả nói tiếng “cảm ơn” với gã đều có vẻ rất buồn nôn, càng không cần nói trường thiên đại luận như vậy.

Nỗi lòng lên xuống vài lần, cuối cùng, Nghiêm Tranh Minh chỉ gượng gạo dặn dò: “Chu Hàm Chính đã trở lại, nhưng hắn sẽ không ở lâu, bất kể thế nào, ngươi đều nhịn một chút, bớt ra mặt đi, có nghe không?”

Trình Tiềm ngái ngủ đáp một tiếng, rõ ràng coi là gió thoảng qua tai.

Nghiêm Tranh Minh cúi đầu nhìn, phát hiện tên khốn này đã nhắm mắt lại. Trình Tiềm hơi nghiêng mặt, mi mắt chốc chốc còn rung nhẹ, dưới mắt có một vòng xanh đen nhạt, ngay cả một chút trẻ con chưa kịp mất đi cũng bị vẻ mỏi mệt che lấp.

Nghiêm Tranh Minh thở dài, cất thuốc trị thương, không lên tiếng nữa, khẽ khàng tháo búi tóc Trình Tiềm, kéo quần áo gã lên, lại lôi một tấm chăn đắp cho gã, ngồi bên trông chừng.

Nhưng ngồi một lát, Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc vẫn không nhịn được, cảm giác không hỏi rõ vấn đề quan trọng này thì không thể an tâm nhập định, thế là y quyết đoán đẩy Trình Tiềm: “Ê, ngươi thật sự ba ngày không tắm rửa hả?”

Trình Tiềm cho y một cái ót đằng đằng sát khí.

Hiện giờ, Nghiêm Tranh Minh từ lâu không còn sự xốc nổi năm đó, dùng đả tọa nhập định thay thế giấc ngủ đã là chuyện như cơm bữa. Nhưng hôm nay trời còn chưa mờ sáng, y lại đột nhiên tâm phiền ý loạn, giữa chừng mở mắt ra.

Bóng đêm chưa đi hết, Trình Tiềm không biết đi từ khi nào – bắt đầu từ ngày Nghiêm Tranh Minh biết Trình Tiềm, gã chưa từng ngủ đến sáng, chăn vẫn còn đượm hơi ấm.

Nghiêm Tranh Minh lẳng lặng ngồi một lát, ngưng thần cân nhắc cẩn thận, chưa hề phát hiện mình có bình cảnh gì, lại không sao tĩnh tâm nổi… Quả thực như có chuyện gì sắp xảy ra vậy.

Y phất tay đốt đèn, đi tới đi lui trong phòng vài lần, lấy ra ba đồng tiền dưới chụp đèn.

Nghiêm Tranh Minh không thông đạo bói toán, trước kia từng thấy sư phụ làm như vậy, nhưng mỗi khi y hỏi, sư phụ đều không chịu dạy, chỉ nói: “Tiền thức giả, đạo chi hoa nhi ngu chi thủy, đây là tà đạo, không cần biết rõ.”

Trên Thanh Long đảo sắp xảy ra đại sự gì ư?

Ba đồng tiền bay múa trên các đầu ngón tay linh hoạt của y, Nghiêm Tranh Minh ngắm nghía giây lát, cho suy nghĩ tự do, sau đó ngồi xuống bắt đầu đọc thầm Thanh tĩnh kinh.

Quả nhiên Chu Hàm Chính là Tang Môn tinh, vừa về liền có chuyện không tốt.

Tin tức của Hàn Uyên rất chịu được khảo nghiệm, ngày kế, trên Giảng Kinh đường liền tuyên bố tin đại tỷ thí, tả hộ pháp thần long kiến thủ bất kiến vĩ và hữu hộ pháp vĩnh viễn trưng khuôn mặt đòi nợ của Giảng Kinh đường khó được đều đến đủ, tuyên bố tất cả những người dẫn khí nhập thể đều phải tham gia, không muốn động thủ với người khác thì có thể chủ động bỏ quyền nhận thua, bằng không sẽ phải lên đài, người xuất sắc không cần bái nhập môn hạ Thanh Long đảo chủ đã có thể vào nội đường đọc điển tịch, nghe đệ tử nội đường truyền đạo thụ nghiệp.

Bên trên nói quy tắc không dứt, Trình Tiềm ở phía dưới đầu cũng không ngẩng lên mà cầm đao khắc một tấm mộc bài bằng bàn tay.

Nghiêm Tranh Minh nhìn lướt qua, thuận miệng giải thích cho Hàn Uyên bên cạnh: “Đó là ‘khôi lỗi phù’, mang trên người, có thể chắn thay một tai, là một trong bảy đại phù trứ danh trong minh phù, tổng cộng một trăm lẻ tám đao, đao đao nối liền, một nét cũng không thể đứt, một đao cũng không thể sai… Ngươi xem, trật một chút liền phế rồi.”

Mũi đao của Trình Tiềm không biết hơi kẹt cái gì, mà linh khí đột nhiên chảy ra. Hàn Uyên ngồi ở bên cạnh chỉ cảm thấy một cỗ khí tức âm lãnh ướt át đập vào mặt, lập tức liền tan vào không trung mất tăm, hắn kinh thán trợn tròn mắt mà nhìn.

Nghiêm Tranh Minh uể oải dựa vào một bên, vỗ vai Trình Tiềm, cảm khái: “Dẫn khí nhập thể chẳng qua sáu bảy năm, đã dám dính vào bảy đại phù – ngươi thật là bức người quá đáng Đồng Tiền à.”

Trình Tiềm bỏ mộc bài vứt đi và đao khắc xuống, ngồi thẳng điều tức.

Nghiêm Tranh Minh nói tiếp với Hàn Uyên: “Hạ đao sai, đôi khi là vì không thuần thục, đôi khi là vì không còn sức… Tam sư huynh ngươi là không còn sức. Tiểu Đồng Tiền, sao ngươi lại muốn khắc cái này?”

Trình Tiềm đáp lấy lệ: “Thử một lần mà thôi.”

Rất nhanh, Nghiêm Tranh Minh đã biết gã vì sao mà thử một lần.

Thời điểm mọi người hưng trí bừng bừng thảo luận đại tỷ thí của Thanh Long đảo, Nghiêm Tranh Minh đưa Tuyết Thanh đến bến đò Thanh Long đảo.

“Cố gắng đi nhanh về nhanh,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Về Phù Dao sơn trước, rồi về nhà, xem trên núi có cái gì hạn dùng còn ít không, cứ lấy vào phần của ta.”

Tuyết Thanh hiện giờ đã thành thanh niên, càng chững chạc hơn, nhất nhất ghi nhớ, gật đầu vâng lời.

“Được rồi, ngươi đi…”

“Tuyết Thanh ca chờ chút!”

Trong khi nói chuyện, một thớt phi mã bay sát đất mà đến, vẫn chưa đứng vững, Trình Tiềm đã nhảy từ trên xuống, dáng vẻ hơi nhếch nhác, không biết là gió biển thổi hay là thế nào, khi hạ đất thở còn hơi hổn hển.

Tuyết Thanh bình thường ôn nhuận, không hay nói, hồi nhỏ chăm sóc Trình Tiềm lại hết sức cẩn thận chu đáo, so với Nghiêm Tranh Minh đại sư huynh chính quy thường xuyên không ra sao, Tuyết Thanh mới giống một đại ca đáng tin cậy hơn, tình cảm của hai người vẫn rất tốt.

Tuyết Thanh nhìn gã cười nói: “Ta đi ít hôm là về, tam sư thúc phải bảo trọng nhiều hơn.”

“Ừ, ta biết.” Trình Tiềm gật đầu, lấy một cái túi gấm từ trong lòng ra đưa hắn, “Còn tưởng là không kịp, huynh mang theo cái này, trên đường nhớ cẩn thận.”

Nghiêm Tranh Minh bị lơ nghiêng đầu nhìn thoáng qua, hỏi: “Thứ gì mà cất công đến tặng vậy?”

Tuyết Thanh theo lời mở túi gấm nhỏ kia, chỉ thấy bên trong có một tấm mộc bài nhỏ, lấy ra xem, Nghiêm Tranh Minh sửng sốt – đó lại là khôi lỗi phù thành hình.

Trình Tiềm hơi hổ thẹn nói: “Ta không đủ sức, liên tục không thành công, rất nhiều ngày cũng chỉ miễn cưỡng thành một tấm như thế, huynh hãy mang tạm vậy. Có điều trên đường vẫn phải cẩn thận hơn, thứ này dù sao cũng ra từ tay ta, vạn nhất gặp người tu vi cao hơn ta, thì nó chỉ là một mảnh gỗ vụn vô dụng thôi.”

Tuyết Thanh vội nói: “Vâng, đa tạ tam sư thúc.”

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh rất không vui, y nghĩ bụng: “Ta cũng không có – vất vả nuôi tiểu bạch nhãn lang này lớn như vậy, mà ngay cả cây sáo cũng chưa vót cho ta, dốc hết tâm huyết làm khôi lỗi phù, lại cho người khác trước, lý nào lại thế!”

Song đường đường chưởng môn, không tiện ban ngày ban mặt gây sự vô lý với đạo đồng và sư đệ, Nghiêm Tranh Minh đành phải đanh mặt, chỉ nghiêm túc dặn Tuyết Thanh đi nhanh về nhanh. Sau khi tiễn hắn, y chẳng thèm nhìn Trình Tiềm lấy một cái, nổi giận đùng đùng quay người muốn đi.

Nhưng đi hai bước, y lại phát hiện Trình Tiềm còn nhìn theo hướng thuyền đi, cũng không biết đang nghĩ gì, chẳng mảy may chú ý tới y đang giận. Thế là Nghiêm chưởng môn lại cố ý lui về, đợi một hồi, chờ Trình Tiềm nặng nề tâm sự quay người lại, y mới nắm chặt thời cơ, hừ một tiếng rõ to cho Trình Tiềm nghe, sau đó trước ánh mắt mù tịt của sư đệ, quay người rảo bước đi.

Trình Tiềm vội nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi đây không còn ai khác, y chính là đang hừ với mình.

Gã không hiểu gì hết, hỏi: “Đại sư huynh, huynh lại sao vậy?”

Nghiêm Tranh Minh không để ý tới gã, chỉ cắm đầu đi một mạch. Trình Tiềm hoàn toàn không biết y lại bị bệnh gì, muốn kệ xác y, thế nhưng chưởng môn sư huynh làm mình làm mẩy rất là hết thuốc chữa, để khỏi rơi xuống thành đạo đồng chải đầu cho đại sư huynh, Trình Tiềm đành phải đuổi theo.

Hai người một rượt một đi, ngay cả ngựa cũng bỏ lại phía sau, đuổi nhau đến nhà, cuối cùng Trình Tiềm đã không quan tâm đại sư huynh lại chập dây nào, chỉ bất đắc dĩ đi theo.

Nghiêm Tranh Minh đóng mạnh cửa, nhốt gã bên ngoài.

Thủy Khanh đang ở trong viện buồn chán xem Thanh tĩnh kinh thấy lạ mà không lạ – thông thường, khi đại sư huynh và nhị sư huynh ở cùng nhau, đều có thương có lượng, tương đối giống người lớn bình thường, tứ sư huynh thì chẳng khá gì hơn cô bé, rất ít dám ngỗ nghịch đại sư huynh, chỉ có tam sư huynh, mỗi lần đều trưng vẻ mặt “ta chưa làm gì hết”, khiến đại sư huynh tức đến mất sạch phong độ.

Thủy Khanh nhàn nhã ngâm nga: “Ôi chao, ngươi nói tiểu oan gia kia lại tác nghiệt gì…”

Trình Tiềm trực tiếp đi tới, sờ đầu cô bé, cúi người vẽ một vòng phù chú dưới chân cô, đoạn ôn nhu nói: “Đọc xong ba mươi lần kinh nó sẽ tự tan, ngoan, đừng nhìn nữa, ‘tiểu oan gia’ cũng không thể cứu được ngươi đâu.”

Thủy Khanh cảm thấy hình như mình đã dẫn lửa thiêu thân rồi.

Trình Tiềm thong thả về phòng, vừa mở cửa ra, nét cười trên mặt tức khắc cứng lại. Trình Tiềm quay phắt đầu lại, nhìn quét tiểu viện một lần, nhưng trong viện ngoại trừ một Thủy Khanh lẩm nhẩm tụng kinh thì không còn người thứ hai.

Trình Tiềm dừng một chút, đặt tay lên mộc kiếm trên hông, cẩn thận đi vào, đóng cửa lại – trong phòng gã đã có người tới, còn để lại một thứ.

Đó là một thanh kiếm, không phải mộc kiếm, là kiếm xịn hàng thật giá thật.

Quang hoa nội uẩn, dường như có linh.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here