Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 37

0
54

Chương 37

Thanh Long đảo có hai ngọn núi trước sau, nơi đỉnh hậu sơn, sóng biển và rừng rậm xa xa đối nhau, một bóng người đi như bay, cơ hồ hóa thành một làn gió, lao thẳng đến vách đá.

Chỉ thấy mũi chân gã gần như thẳng đứng điểm nhẹ rìa vách núi vài cái, kế đó trèo lên như đằng vân giá vũ, nhắm chuẩn một gốc “cỏ khô” không hoa không lá trên vách đá, nhổ hết cả rễ, đoạn gã lập tức lật lại, năm ngón tay cắm vào đá, tung mình lên triền núi.

Thân pháp người này phiêu dật đến cơ hồ có phần chẳng buồn để ý, hạ đất mới hiện ra chân diện mục, lại là một thiếu niên tầm mười lăm mười sáu tuổi. Gã quay đầu lại nhìn lướt qua vách núi mặt trời lặn, tựa tiếu phi tiếu quay người rảo bước lên thập cấp.

Tận đến lúc này, cự ưng canh “cỏ khô” từ sáng sớm mới phản ứng được mình bị hớt tay trên, lập tức gào thét một phen, xù lông như gà. Song tức thì tức, súc sinh này rất thông minh, phảng phất biết không thể trêu vào người này, nó do dự quanh quẩn tại chỗ chốc lát, rốt cuộc không dám đuổi theo, chỉ một lúc như vậy, mà thân hình thiếu niên kia đã ẩn vào rừng rậm, không còn thấy bóng dáng đâu.

Đột nhiên, rừng rậm truyền đến tiếng một người huýt sáo dài, cự ưng giật mình, bay v*t lên, rời khỏi vách núi đen, vài tiếng huýt sáo khác nhao nhao hưởng ứng, hình thành thế vây kín trong rừng, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến.

Trong rừng quần điểu lao thẳng lên trời cao, rít gào chao liệng, lại chạy tứ tán.

Thiếu niên kia nghe thấy, thần sắc không thay đổi. Gã cẩn thận phủi bùn đất dưới rễ “cỏ khô”, cất nó vào lòng, xoay mộc kiếm tầm thường trong tay hai vòng, “chậc” một tiếng nói: “Âm hồn bất tán.”

Thì ra thiếu niên này chính là Trình Tiềm.

Năm năm vội vã như một chớp mắt, cậu bé ngày xưa đã thành phiên phiên thiếu niên, và may mắn ứng với ký ngữ đại sư huynh trong “Ôn Nhu hương” khi mới gặp tặng cho, quả nhiên không bị xấu đi.

Chớp mắt, trong rừng đã có bốn năm người bao vây Trình Tiềm, kẻ cầm đầu diện mạo xấu xí, mặt đen như than, chính là Trương Đại Sâm.

Trước khi lên Thanh Long đảo thì chân nguyên của Trương Đại Sâm đã có tiểu thành, bởi vậy vẫn rất có tiếng trong tán tu. Hắn sử dụng song đầu kích, tâm khí vốn cao ngạo, cả ngày còn có một đám tán tu không nên thân nịnh hót không ngừng, vì thế càng vểnh đuôi kiêu căng hơn.

“Lại là tiểu tử ngươi,” Trong năm năm này, oán hận chất chứa giữa Trương Đại Sâm với Trình Tiềm chẳng những không giải, ngược lại càng chồng chất, vừa thấy Trình Tiềm liền không khỏi nghiến răng nghiến lợi, “Thức thời thì giao ra đây.”

Trình Tiềm hai tay chắp sau lưng, mộc kiếm buông bên người, chốc chốc nhẹ nhàng gõ chân, trên mặt đúng mức lộ ra một chút hoang mang khi “chẳng hiểu chó đang sủa gì”.

Tên Trương Đại Sâm này luôn giỏi giương nanh múa vuốt, nếu người ta chửi nhau với hắn, trong lòng hắn còn có thể hơi dễ chịu song mỗi khi gặp Trình Tiềm vẻ mặt không chút động lòng tứ đại giai không, hắn đều cảm thấy mình có thể mọc hai chòm râu vì tức.

Một kẻ đi cùng Trương Đại Sâm cười gằn nói với Trình Tiềm: “Tiểu đạo hữu, thông minh thì mau giao ‘ô bồng thảo’ ra đây, nếu cố chấp không cúi đầu, bọn ta cũng chỉ đành không khách khí.”

Nghe vậy, Trình Tiềm lập tức chuyển hướng sang hắn, chỉ thấy thiếu niên ấy giữ bằng mộc kiếm, kính cẩn hữu lễ cúi đầu với kẻ nói chuyện, chắp tay nói: “Không dám nhận, mời chỉ giáo.”

Thái độ rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt này, khiến mấy kẻ vây quanh Trình Tiềm sau khi liếc nhìn nhau, lập tức cực kỳ ăn ý ùa lên.

Mấy kẻ này vừa ra tay, liền phân rõ các vai chủ công, phụ trợ, đánh lén và bọc đường lui vân vân, mà Trình Tiềm ứng đối cũng không luống cuống chút nào, rất thành thạo.

Hiển nhiên, đối với vây đánh kiểu này, song phương đều đã rất quen.

Song đầu kích của Trương Đại Sâm kia quét ngang ra một trận gió, vây chặt chẽ Trình Tiềm, ba kẻ phía sau theo sát ép tới, kẻ cuối cùng vòng ra sau, quát to một tiếng, trường đao chém thẳng xuống cột sống Trình Tiềm.

Trình Tiềm đầu cũng không quay lại, mộc kiếm trong tay tựa linh xà, không lệch chút nào mà áp chế cổ tay kẻ đánh lén, tiếp đó, cả người lấy đây làm điểm tựa, lộn lên không, vụn gỗ trên mộc kiếm bị đại đao của đối phương gọt gặp kình lực bắn ra như đinh.

Bọn Trương Đại Sâm vội vàng tránh né, phối hợp tức khắc hơi loạn, Trình Tiềm thừa cơ bắt được khe hở trong phong tỏa khí cảm của ba người, chỉ thấy gã giơ tay bám cành cây, nhảy vọt lên, y khuyết tung bay, tựa một chú chim, lao v*t lên qua khe hở.

Đám Trương Đại Sâm theo bản năng đuổi theo, chỉ là công phu khinh thân không linh hoạt được như Trình Tiềm, sau đó phản ứng lại, phát hiện mình đã kéo giãn khoảng cách với người khác.

Chỉ một chớp mắt này, đã bị Trình Tiềm bắt được.

Gã dùng chiêu “Triều quyển hữu tình phong”, lập tức dấy lên một trận ồn ào náo động trên ngọn cây, cành lá lao xao, Trương Đại Sâm không chỗ thi triển song đầu kích, đứng mũi chịu sào bị một đạo kiếm khí đập vào mặt.

Tiếp theo, Trình Tiềm không để ý kẻ cầm chày hàng ma dùng pháp khí truy kích, từ trên không nhảy xuống, hạ đất tức khắc lao thẳng với tốc độ cao, đồng thời một chưởng đánh tới gốc đại thụ.

Có câu “cây đổ bầy khỉ tan”, mấy kẻ đánh Trình Tiềm ở bên trên chưa kịp rút lui, liền phát hiện dưới chân sắp đổ, vội lăn xuống, chờ tới khi giãy giụa chui ra khỏi cành lá um tùm, thì Trình Tiềm kia đã cách hơn mười trượng, đuổi theo không kịp.

Xa xa, Trình Tiềm phủi chiếc lá dính áo, khách sáo chắp tay với Trương Đại Sâm, giống như muốn nói là “Đã quấy rầy, đa tạ chỉ giáo”, sau đó thân ảnh mau chóng hòa vào nắng chiều, chớp mắt chẳng còn thấy bóng dáng.

Mấy năm nay, Phù Dao phái cứ thế cắm rễ trên Thanh Long đảo, tương đối may mắn là, Chu Hàm Chính chăm chăm gây chuyện với họ làm hộ pháp chỉ xuất hiện đúng một lần trên Giảng Kinh đường lần đầu tiên, sau đó không còn ra gây ngứa mắt nữa.

Giảng Kinh đường có hai đại hộ pháp, Đường Vãn Thu đến từ Mục Lam sơn, Chu Hàm Chính kia cũng không phải xuất thân Thanh Long đảo, chỉ là lai lịch người này còn bí ẩn hơn Đường Vãn Thu, hạng Hàn Uyên đâu thể nghe ngóng được. Đường Vãn Thu là tận khi chợ tiên mở mới cùng bọn Nghiêm Tranh Minh chạy đến Thanh Long đảo, mà Chu Hàm Chính kia tới còn muộn hơn bà ta, cũng vội vã rời đi ngay sau hôm Giảng Kinh đường mở lần đầu.

Từ đó đại năng lên đài cao giảng kinh hầu hết rất biết tự giữ thân phận, chỉ nói những gì cần nói rồi đi, không hề để ý tới đám tán tu tam giáo cửu lưu dưới đài.

Nghiêm Tranh Minh triệt để rút được giáo huấn khi huênh hoang trên đường đến, từ đó ngày Giảng Kinh đường mở, họ cơ bản trời chưa sáng đã đến, tìm một chỗ không hút mắt, cũng không đùa giỡn nói chuyện, đều ngồi xuống khắc phù chú hoặc xem kiếm phổ, chờ người khác tới, đến khi buổi học kết thúc lại im lặng kết bạn rời khỏi.

Dần dà, Phù Dao phái rốt cuộc từ từ bị kẻ không liên quan quên lãng, mấy thiếu niên cơ hồ cũng thành người vô hình… A, đương nhiên, chỉ trừ Trình Tiềm ra, Trình Tiềm dần dần rất ít công khai lộ diện với sư huynh đệ môn phái, gã cơ hồ toàn độc lai độc vãng.

Gã chưa thể đủ lông đủ cánh, không bảo vệ được cả môn phái, đành phải lặng lẽ kéo hết địch ý của kẻ khác với môn phái lên mình, dốc hết sức gánh chịu.

Năm trước, Nghiêm Tranh Minh còn thuê một chiếc thuyền lớn, đưa hầu hết đạo đồng và đám Tiểu Nguyệt Nhi các tiểu cô nương trưởng thành về Nghiêm gia. Họ chung quy đều là phàm nhân, thanh xuân một đời chẳng qua mười mấy năm, không thể phí hoài được.

Chỉ có số ít như Tuyết Thanh Giả Thạch muốn ở lại, đi con đường trường sinh đằng đẵng này với họ.

Cứ thế, Phù Dao phái vốn đông đúc cơ hồ người đi lầu trống, cả bọn bèn dọn luôn vào một viện, chân chính bắt đầu thanh tu.

Trên Thanh Long đảo không có bốn mùa luân phiên, thời gian v*t qua, người ở trong đây cũng thường xuyên lơ mơ, nếu không lưu tâm thì căn bản không biết bên ngoài lại qua mấy mùa xuân thu rồi.

Trong năm năm, Nghiêm Tranh Minh và Trình Tiềm nhiều lần trao đổi, cuối cùng hoàn hoàn chỉnh chỉnh chép lại nguyên vẹn Phù Dao mộc kiếm, truyền cho Lý Quân, lại để Lý Quân truyền cho Hàn Uyên.

Không biết là “học không bằng dạy”, hay nỗi lòng Nghiêm Tranh Minh qua mấy phen thay đổi, rốt cuộc dần dần lắng đọng lại, mà kiếm pháp y phí tám năm trên Phù Dao sơn mới học chưa đến ba thức, cuối cùng thấu đáo trên Thanh Long đảo.

Thủy Khanh cũng từ đứa trẻ bi bô tập nói trở thành một tiểu cô nương, khả năng là vì thời điểm còn chưa ra khỏi vỏ đã gặp đại nạn, tính tình nha đầu này chẳng biết giống ai mà hết sức điềm tĩnh. Bắt đầu từ khi có thể mở miệng nói chuyện, Thủy Khanh chưa hề khóc nữa, gặp phải chuyện gì đều ngọng líu ngọng lo, không vội không gấp kỳ kèo với các sư huynh, hơn nữa chẳng rõ từ đâu ngộ ra chiêu “lải nhải”, chiêu này mười lần chẳng sai, chỉ cần có thể nói phiền một sư huynh, cuối cùng luôn có thể đạt thành nguyện vọng.

Đối với việc này, các sư huynh âm thầm thảo luận mấy lần về huyết thống thần bí của yêu hậu, nhất trí cho rằng yêu hậu kia không chừng là do con sáo biến thành, không thì làm sao có thể đẻ ra một quả trứng lắm miệng như vậy?

Trình Tiềm mang ô bồng thảo như cành khô về tới, mới vừa đứng lại ở cửa viện, vẻ mặt gã không tự chủ được hơi vặn vẹo – lúc ở trên cây gã bị đám Trương Đại Sâm lấy chày hàng ma đập vào lưng một phát, lúc ấy không thể tránh né, chỉ sợ bây giờ sau lưng đã để lại một “con rết xanh”, động nhẹ là đau vô cùng.

Trình Tiềm vốn định quay đầu lại xem thử, kết quả là vừa xoay cổ thì lưng liền như muốn gãy làm đôi, chỉ có thể âm thầm lấy làm may mắn vì hôm nay mặc quần áo màu tối, còn có thể che giấu đôi chút.

Khó khăn điều chỉnh tư thế một chút, Trình Tiềm đi vào cổng với dáng hơi cứng đờ.

Chỉ thấy Tiểu Thủy Khanh đang đăm chiêu ủ dột đứng trong viện, có người khắc một vòng phù chú trên mặt đất dưới chân cô bé, quy định phạm vi hoạt động, phù chú kín kẽ không chịu thừa một nét kia quá nửa là thủ bút của đại sư huynh – từ việc dạy sư muội này cũng có thể thấy được, chưởng môn sư huynh là một hảo thủ “nghiêm với người ngoài, khoan dung với mình”.

Thủy Khanh đeo trên cổ một cuốn phù chú, chính là “Thanh tĩnh kinh” năm đó khiến các sư huynh “d*c tiên d*c tử”, vật này đúng thật là đời đời lưu độc hậu thế, nguyên viễn lưu trường, nghe nói Hàn Uyên đến bây giờ nhìn thấy còn đau đầu.

“Tam sư huynh!” Thủy Khanh thấy Trình Tiềm như thấy cứu tinh, vội hô, “Tam sư huynh cứu mạng!”

Trình Tiềm quét cô bé một cái, đi đến hỏi: “Nhị sư huynh có ở trong phòng không?”

Thủy Khanh lòng đầy chờ mong, vội vàng gật đầu: “Có, có, nhị sư huynh…”

Trong một gian phòng không xa truyền đến tiếng Lý Quân: “Sao về muộn vậy, đệ lại làm gì thế?”

Trình Tiềm đáp một tiếng, không ngó tới Thủy Khanh, quay người đi vào nhà.

Thủy Khanh ở sau lưng gã nức nở gọi: “Này! Tam sư huynh đừng đi, thả muội ra, muội muốn đi nhà xí, muội sắp tè ra quần rồi!”

Chiêu này không biết cô bé dùng bao nhiêu lần rồi, các sư huynh từ lâu đã không còn mắc lừa, Trình Tiềm lắc đầu, một cánh cửa sổ không xa mở ra, Lý Quân thò đầu ra, vô tình cự tuyệt Thủy Khanh: “Tè đi, tè xong tự dọn.”

Thủy Khanh quả thực khóc không ra nước mắt: “Không! Nhị sư huynh, tam sư huynh, muội còn nhỏ mà, muội không học mấy cái kinh bỏ đi này đâu! Các huynh không thể đối với muội như vậy, sư phụ trên trời có linh thiêng nhìn thấy nhất định sẽ rất thương tâm!”

Trình Tiềm không quay đầu nổi, đành phải hưng sư động chúng mà xoay cả người lại, nở nụ cười, ôn nhu dỗ dành: “Không đâu tiểu sư muội, sư phụ năm đó cũng làm vậy với bọn ta mà.”

Thủy Khanh: “…”

Trình Tiềm không để ý tới sư muội gào khóc, trực tiếp vào phòng Lý Quân, đóng cửa lại, ngăn cách âm thanh ở bên ngoài, vừa quay mặt liền đổi lập trường, nói giúp: “Nó mới sáu bảy tuổi, ép nó như vậy làm gì? Phù chú là nương nương làm à? Năm đó sư phụ cũng chưa từng nhốt y ở Truyền Đạo đường mà.”

Trong phòng Lý Quân toàn là giấy vụn sách rách, linh thảo phù chú rải rác khắp nơi, nghe vậy, hắn thò đầu khỏi đống giấy vụn, nói: “Đệ chưa phát hiện à? Phái ta không có công pháp nhập môn, nhưng dẫn khí nhập thể không hề chậm hơn ai, đệ nghĩ xem, năm đó đại sư huynh mỗi ngày chỉ biết ăn uống chơi bời, cũng chẳng qua ba bốn năm đã thuận lợi nhập môn, là vì sao?”

Trình Tiềm: “Không thể là những kinh thư đó chứ?”

“Đệ đừng nói nữa,” Lý Quân lục ra một tờ kinh mạch đồ trong góc nhà, chỉ thấy khoanh khoanh chấm chấm toàn là bút ký, Trình Tiềm nhìn mà đau đầu, Lý Quân nói, “Mấy hôm nay ta phát hiện, trong bộ Thanh tĩnh kinh của sư phụ có thể có chút huyền cơ.”

Trình Tiềm lúc này mới phát hiện, nhiều năm qua mình thất kính như thế với “Thanh tĩnh kinh ẩn giấu huyền cơ”, vội hỏi: “Huyền cơ gì?”

“Điều này thì ta còn chưa biết,” Lý Quân vô trách nhiệm nói, “Đều là thứ môn phái ngàn năm tích lũy, đâu dễ giải mã như vậy? Ta để Thủy Khanh đọc thử trước.”

Trình Tiềm: “…”

Gã từ khe cửa sổ nhìn thoáng ra bên ngoài, chỉ thấy Thủy Khanh bị “thử” kia đang ủ rũ ngồi xổm trong vòng phù chú, bĩu môi lật kinh thư viết tay, bộ dáng thật là muốn đáng thương bao nhiêu cũng có.

Trình Tiềm thở dài nói: “Được rồi, dù sao huynh lấy bọn ta ra ‘thử’ cũng không phải mới một hai ngày, đọc kinh thêm mấy lần cũng chẳng mất miếng thịt nào, chỉ là… yêu khí của nó thế nào?”

Lý Quân bực dọc cào tóc: “Ta đang muốn nói chuyện này với đệ đây, trước mắt nó ngày càng lớn, phù chú sợ là sắp áp không được, nếu muốn phối đan dược, chỗ ta còn thiếu một vị ‘ô bồng thảo’, tìm kiếm một năm vẫn chưa ra, thật sự không xong… thì ta chỉ có thể nghĩ cách nhờ người kiếm ở ngoài đảo.”

Trình Tiềm nghe vậy mỉm cười.

Lý Quân ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

Trình Tiềm cho tay vào lòng lấy ra một gói giấy nhỏ, đặt trên góc bàn, lộ ra một góc ô bồng thảo như cây khô bên trong.

Lý Quân nhìn gói giấy kia, tức khắc lấy làm kinh hãi, chộp ô bồng thảo, luôn mồm nói: “Đệ kiếm đâu ra vậy? Thứ này là chủ liệu phối dẫn khí đan, nếu trên đảo có, nhất định vừa nảy mầm đã có người dõi theo…”

“Ừm, cướp được,” Trình Tiềm khoát tay, “Đừng hỏi nữa, có thể dùng là được, ta đi đây.”

Nói xong gã dợm bước muốn đi, Lý Quân đột nhiên đặt tay lên vai gã, Trình Tiềm tức khắc rên khẽ một tiếng, suýt nữa bị một bàn tay nhẹ nhàng vỗ gục.

Lý Quân nóng lên: “Chờ đã! Rốt cuộc là thế nào đây?”

Theo tuổi tác Trình Tiềm lớn dần, “tật xấu” phương diện này cũng ngày càng rõ, nghe thấy cái gì, gã cũng không thương lượng với ai, qua vài hôm âm thầm làm, khiến người suốt ngày bị thương, chỉ biết trộm tìm thảo dược, hỏi gì cũng không nói, thường xuyên còn cần Hàn Uyên nghe ngóng đôi ba câu, bọn Nghiêm Tranh Minh mới có thể lần theo dấu vết để lại suy đoán ra gã lại vì việc gì mà động thủ với ai.

“Không có gì… Á.” Trình Tiềm nhịn đau xoay bả vai một chút cho Lý Quân xem, “Có thể là sáng sớm bị sái cổ, lại bị côn va quẹt chút xíu, đừng nói với nương nương, để y khỏi cằn nhằn ta…”

Có câu ban ngày không thể nhắc người, buổi tối không thể nhắc quỷ. Trình Tiềm chưa dứt lời, rèm cửa trong buồng đã lay nhẹ, Nghiêm Tranh Minh tay cầm một quyển sách, ngọc thụ lâm phong đi ra.

Nghiêm Tranh Minh như cười như không nhìn gã mà hỏi: “Ngươi nói ai?”

Trình Tiềm: “Khụ… Đại sư huynh.”

May mà Nghiêm Tranh Minh thoạt nhìn tạm thời không định truy cứu, y bỏ quyển sách cũ trong tay xuống, quay đầu nói với Lý Quân: “Ngươi vừa nhắc tới rồi – quả thật ta muốn quay về Phù Dao sơn một chuyến, thứ nhất gần đây có chút tâm đắc, muốn trở về tìm kiếm điển tịch chứng thực, trong kinh lâu tuy rằng lộn xộn, nhưng thứ phái ta một mạch truyền thừa luôn có thể tìm được manh mối, huống hồ…”

Y hơi chau mày nói: “Ta năm ngoái thấy bọn Tiểu Nguyệt Nhi cũng lớn tuổi rồi, bèn đưa về, lúc ấy có nhờ họ gửi thư nhà, nhưng đến nay vẫn chưa nhận được hồi âm. Theo lý thuyết trên Thanh Long đảo không cấm thư tín, họ đi bặt vô âm tín, không biết có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, ta cũng muốn tiện đường về nhà xem thử.”

“Chỉ sợ vào Giảng Kinh đường rồi thì không thể tùy ý rời đảo.” Lý Quân trầm ngâm nói, “Không bằng thế này đi, huynh để bọn Tuyết Thanh Giả Thạch đi một chuyến thay huynh, đệ nghe nói Tuyết Thanh vài hôm trước đã có khí cảm? Thế chắc phải vào được kinh lâu rồi?”

“Kinh lâu không phải ai có khí cảm cũng mở được, lúc ấy ta với Đồng Tiền là được sư phụ tay cầm tay dạy,” Nghiêm Tranh Minh lắc đầu, “Thôi, sắp xếp lại công pháp bản môn cũng không vội nhất thời, sau này trở về còn đầy thời gian, ta để Tuyết Thanh chuyển giúp phong thư nhà trước, rồi quay về Phù Dao sơn xem thử.”

Nghe hai người thảo luận việc này, Trình Tiềm đang chuẩn bị chuồn êm, ai ngờ mới đi đến cạnh cửa, Hàn Uyên đột nhiên lỗ mãng xông vào, suýt đập cả cánh cửa vào mặt gã.

“Ôi Tiểu Tiềm huynh làm gì thế!” Hắn hấp tấp bại lộ hành tung của Trình Tiềm, đồng thời cao giọng kêu, “Đại sư huynh, có hai đại sự!”

Nghiêm Tranh Minh lườm Trình Tiềm một cái, cau mày lui một bước, hơi ngửa đầu giơ tay nói: “Nói từ từ thôi, nước miếng phun đầy vào mặt ta rồi.”

Hàn Uyên chẳng chút để ý cười “hề hề”, nói: “Không biết Trương mặt than bị ai đánh, mà mặt sưng phù như màn thầu, cổ cũng không thấy luôn.”

Ánh mắt Nghiêm Tranh Minh và Lý Quân không hẹn mà cùng tập trung vào Trình Tiềm, Trình Tiềm đành phải ho một tiếng, làm bộ quay đầu ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Hàn Uyên tiếp tục: “Với lại trên bến tàu đến một chiếc thuyền lớn, đệ đặc ý đi xem thử, nghe nói tên tiểu bạch kiểm họ Chu kia đã trở lại.”

Chu Hàm Chính?

Trình Tiềm rốt cuộc không chuồn đi nữa, dựa cửa lặng im đứng đó, ngón tay lại không tự chủ được đặt trên mộc kiếm.

“Lần trước hắn trở về là từ khi Giảng Kinh đường mở, lần này đệ đoán trên đảo lại sẽ có đại sự gì.” Hàn Uyên chắc chắn nói, “Các huynh đoán sẽ có chuyện gì?”

Mỗi khi hắn báo cáo cái gì, đều hệt như một người kể chuyện, ba sư huynh chẳng ai để ý đến hắn, Hàn Uyên đành phải cười gượng một tiếng, tự khai: “Đệ nghe người ta nói, Giảng Kinh đường sẽ mở một cuộc đại tỷ thí, người nổi trội có thể vào nội đường đệ tử Thanh Long đảo để tu hành.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here