Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 36

0
59

Chương 36

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy khung xương toàn thân mình như đã nát hết, nhất thời, ngũ cảm lục cảm cùng thất linh, chỉ nhìn thấy có ánh mắt cao cao tại thượng của Chu Hàm Chính, tựa hồ trong mắt hắn mình chỉ là một con kiến nằm dưới bụi đất chẳng đáng nhắc tới.

Vài người chạy tới, khả năng là các sư đệ hoặc đạo đồng nhà mình, họ ba chân bốn cẳng muốn nâng y dậy, nhưng chân Nghiêm Tranh Minh không có một chút sức lực, căn bản chẳng ăn thua gì.

Nghiêm Tranh Minh không biết mình lúc ấy có phải đã ngất đi hay không, y cảm thấy hơi mơ hồ, trong cơn mơ màng dường như lại nghe thấy tiếng sư phụ: “Tranh Minh, con xuất thân phú quý, không biết nhân gian khổ nhọc, cũng không biết nghịch cảnh là gì, với người tu hành mà nói không hề là chuyện may mắn, hôm nay vi sư sẽ tặng con hai chữ ‘suy ngẫm’ làm răn.”

Đó là tám năm… không, gần chín năm trước, y mới bái nhập môn hạ Phù Dao phái, lần đầu tiên thụ giới ở Bất Tri đường.

Nghiêm Tranh Minh từ nhỏ lười đọc sách luyện võ, lúc ấy không hiểu, hỏi: “Ý người là gì, sư phụ, người bảo con suy ngẫm cái gì?”

Mộc Xuân chân nhân nói: “Ngọc giả, thạch dã, khởi điểm không khác biệt gì với cát sỏi đá tảng trên đường lớn, sau thời gian dài, hoặc qua liệt hỏa, hoặc qua trui luyện mà ngưng tụ thành, ẩn dưới nước trên núi mà không ai nhận biết, còn cần mài đi lớp vỏ đá, mới có thể thành khí. Tranh Minh, con là đại đệ tử khai sơn Phù Dao phái ta, sau này khi gặp nghịch cảnh, nên lấy kiếp làm đao, lấy thân tâm làm ngọc.”

Đúng rồi, khi ấy y còn từng hỏi, “đại đệ tử khai sơn” là gì.

Sư phụ trả lời rằng: “Khai sơn là bắt đầu của huyết mạch truyền thừa, con là người đầu tiên tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả của Phù Dao phái ta.”

Một ngụm mùi tanh xộc thẳng lên ấn đường, Nghiêm Tranh Minh đẩy đại cánh tay không biết của ai cản trước người, nôn ra một búng máu. Y không hề muốn biết mình trước mắt thảm hại ra sao, trên đầu trên mặt chậm nửa nhịp cảm thấy đau rát, đưa tay sờ, dính đầy máu me lẫn bụi bặm cát sỏi ở má và thái dương, bạch y sớm đã bẩn như con khỉ bùn, một bên đai lưng bung ra, đuôi dính đầy nước bùn.

Nghiêm Tranh Minh nghe tiếng Chu Hàm Chính không xa không gần truyền đến: “Các vị khởi bước từ Thanh Long đảo ta, tương lai có thể tự thành một phái, truyền đạo thu đồ, thế ta phải xin khuyên chư vị, lúc này nên dụng công, không phải cứ đặt cái tên hay, là môn phái thật sự có thể lên thẳng mây xanh.”

Tay Nghiêm Tranh Minh chống đất run rẩy không ngừng, một bầu kích phẫn và sỉ nhục đánh thẳng vào nhau, như nước và đất hỗn hợp thành đầm lầy, cuốn cả người y rơi vào đó, phun ra nỗi bi ai so với thù hận, so với tự trách còn sâu hơn.

“Đại sư huynh, huynh sao vậy? Nói một câu đi đại sư huynh!” Lý Quân lay mạnh vai y.

Ánh mắt Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc dần dần có tiêu cự, y đờ đẫn nhìn Lý Quân, nhìn Trình Tiềm, nhìn Hàn Uyên, trong lòng nghĩ: “Sư phụ sai rồi, ta mà là ngọc gì? Ta căn bản ngay cả đá cũng chẳng phải, chỉ là một vũng bùn loãng không thể trát tường.”

Nhất định là sư phụ già cả hồ đồ, nếu không sao lại truyền chưởng môn ấn cho y?

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy hai chữ “phù dao” như hai ngọn núi lớn, lần lượt đè trên hai vai y, mà y mệt mỏi rã rời, bất luận thế nào cũng không có một cây cột sống gánh được hai ngọn núi lớn này.

“Ta…” Y há miệng muốn nói, lại như bị một bầu nước đắng chặn kín miệng, một câu hoàn chỉnh cũng không thể thành hình.

Đúng lúc này, Trình Tiềm mở miệng.

Trình Tiềm hỏi: “Chừng nào chúng ta về?”

Lời này vừa nói ra, cả bọn đều ngây ngẩn cả người.

Nghiêm Tranh Minh có lẽ muốn lâm trận bỏ chạy, Hàn Uyên và Lý Quân có lẽ cũng không mấy kiên trì, ai cũng có thể nói ra câu này, nhưng nó độc không nên ra từ miệng Trình Tiềm.

Tam sư đệ này cho tới bây giờ vẫn là dị loại của Phù Dao sơn, chuyên tâm tu hành không để ý gì khác có thể nói là ai có mắt đều thấy, mở cửa kinh lâu cho nó là nó có thể mặc ngươi sai phái, sao lại chính miệng đề xuất muốn đi…

Hàn Uyên nhỏ giọng hỏi: “Tiểu sư huynh, ngươi nói cái gì? Về đâu?”

“Về Phù Dao sơn,” Trình Tiềm thần sắc lạnh nhạt nói, “Đỡ đại sư huynh trở về trước, ngoại trừ sách của kinh lâu, ta không có thứ gì muốn mang theo, lát nữa ta có thể chạy chân đi gọi thuyền, đưa tiền cho ta trước đi.”

Trình Tiềm vừa nói vừa không hề lề mề đứng dậy đi sang bên kia Nghiêm Tranh Minh, cùng Lý Quân một trái một phải đỡ y dậy, dẫn đầu ra khỏi đám đông.

“Từ từ, Tiểu Tiềm, đệ hãy nghe ta nói!” Lý Quân hạ giọng nói, “Hắn đang giảng kinh, sẽ nói rất nhiều bí quyết tu luyện, đệ không nghe nữa sao?”

“Không, các huynh cứ nghe đi,” Trình Tiềm mặt không biểu cảm nói, “Đệ đi đây, không thèm.”

Hàn Uyên và Lý Quân dĩ nhiên không thể ở lại một mình, lúc này Giảng Kinh đường mới bắt đầu chưa đầy một nén nhang, nhóm họ đi dù sao cũng rất gây chú ý, nhất thời ngay cả ánh mắt Chu Hàm Chính cũng tập trung vào họ. Lý Quân không thể làm gì, đành phải nhanh chóng quay người, nói với Chu Hàm Chính trên đài cao: “Tả hộ pháp thứ lỗi, chưởng môn sư huynh của chúng ta không khỏe lắm…”

Chu Hàm Chính động tác hơi ngả ngớn phe phẩy quạt, mặt châm chọc cười nói với Lý Quân: “À, thế bảo chưởng môn sư huynh của các ngươi hãy bảo trọng nhiều hơn.”

Nói xong, Chu Hàm Chính chuyển ánh mắt, dừng ở Trình Tiềm đưa lưng về phía hắn, hắn kéo dài giọng, ngạo mạn nói: “Tiểu tử kia… ừm, tiểu tử dùng mộc kiếm đánh mặt người ta, ngươi tuy rằng cũng lơ lỏng bình thường, nhưng kiếm thuật còn có chút thú vị, nếu muốn tiến thêm một bước, không ngại đến môn hạ ta thử xem, qua khảo giáo, chưa biết chừng ngươi có thể tìm một nơi học kiếm nghiêm túc.”

Trình Tiềm như không nghe thấy, không hề dừng bước, chẳng buồn quay đầu mà dìu Nghiêm Tranh Minh đi.

Hàn Uyên bối rối nhìn Trình Tiềm sắc mặt khó coi, không biết nó thực sự không nghe thấy hay là thế nào, nhỏ giọng lắm miệng: “Tiểu sư huynh, họ Chu kia…”

Trình Tiềm gằn ra câu nói tục đầu tiên trong đời: “Đánh con mẹ nó rắm.”

Hàn Uyên đành phải im lặng ngậm miệng, theo sát ba vị sư huynh.

Nửa triền núi đều đang nhìn họ, ánh mắt hoặc mỉa mai hoặc trào phúng, như đang nhìn một đám chó nhà có tang cụp đuôi ủ rũ.

Người thiếu niên không sợ trời không sợ đất, sợ nhất là bị coi thường, trên điểm này, đừng nói Trình Tiềm, đến cả Nghiêm Tranh Minh, Lý Quân thậm chí Hàn Uyên đều như vậy.

Lý Quân quay đầu đi, thô lỗ quệt nước mắt ngân ngấn trên vành mắt.

Ngay khi họ sắp rời khỏi triền núi Giảng Kinh đường, phía sau bỗng truyền đến một tiếng quát lớn: “Đứng lại!”

Sau đó một bóng người thoắt lên thoắt xuống, chặn ngay trước mặt họ, chính là Đường Vãn Thu đạo cô như cái chày gỗ nghèo kiết xác kia.

Trận chiến lấy trứng chọi đá với đại ma đầu Tưởng Bằng trên Đông Hải của bà ta cho Trình Tiềm được lợi không ít, Trình Tiềm thậm chí từng nghĩ, về sau nếu họ ở lâu dài trên Thanh Long đảo, nó nhất định phải tìm một cơ hội đi gặp vị Đường chân nhân làm theo ý mình này một chút, nhưng không ngờ Thanh Long đảo không phải dễ ở như vậy.

Lúc này lòng nó tràn đầy giận chó đánh mèo, dẫn đến đối với Đường Vãn Thu cũng chẳng có hảo cảm gì. Thấy bà ta chặn đường, Trình Tiềm tháo bội kiếm trên hông Nghiêm Tranh Minh cầm trong tay, giơ ngang trước ngực bụng, khá không khách khí nói: “Đường chân nhân có gì chỉ giáo?”

Đường Vãn Thu cứng rắn nói: “Giảng Kinh đường chẳng lẽ là cái chợ, nói đến là đến, nói đi là đi?”

Lý Quân bên kia cố dằn lửa giận trong lòng, tay buông bên người siết chặt, đầu lưỡi để trên răng một hồi, lúc này mới miễn cưỡng dùng ngữ khí tương đối bình tĩnh nói: “Chúng ta đã bẩm rõ với Chu tả hộ pháp, đưa chưởng môn sư huynh đi trước…”

Đường Vãn Thu ngắt lời: “Cú ngã nhẹ hều vừa rồi chẳng lẽ có thể làm hắn tàn phế, cần cả đám các ngươi khiêng một người? Có cần ta kêu giúp một chiếc kiệu lớn tám người khiêng không?”

Lý Quân: “Chúng ta…”

Trình Tiềm chợt tiến lên một bước, nó lúc này quả thực to gan lớn mật, trước ánh mắt kinh sợ của Lý Quân, không chút khách khí nói với Đường Vãn Thu: “Tránh ra!”

Đường Vãn Thu đảo mắt qua Nghiêm Tranh Minh, dừng ở Trình Tiềm, cười khẩy nói: “Thẹn quá hóa giận… A, ta hiểu rồi, các ngươi tính chuồn khỏi đảo? Một đám phế vật.”

Các ngón tay Trình Tiềm cầm bội kiếm chậm rãi dịch lên mấy tấc.

Đường Vãn Thu giống như không biết thế nào là một vừa hai phải, vẫn chưa chịu buông tha: “Sao, chẳng lẽ ta nói không đúng sự thật? Chẳng lẽ các ngươi cũng biết xấu hổ, cảm thấy khuất nhục rồi?”

Trình Tiềm hung tợn rút bội kiếm của Nghiêm Tranh Minh, không mảy may tiếc rẻ ném vỏ kiếm vô giá của đại sư huynh xuống đất, lờ đi tiếng la hoảng của các sư huynh đệ phía sau, bất chấp hậu quả chém tới.

Non nửa năm qua, Trình Tiềm mỗi ngày luyện kiếm năm canh giờ, không nói một ngày tiến ngàn dặm, lúc này ít nhất đã có thể đem khí cảm dung nhập vào kiếm chiêu, chỉ là bình thường toàn dùng mộc kiếm, uy lực thủy chung có hạn, ngày hôm đó nó lần đầu tiên sờ vào kiếm thật, lại đem “Thiếu niên du” trong chiêu “Bằng trình vạn lý” dấy lên một cỗ sát ý không lưu tình chút nào.

Đường Vãn Thu: “Tới hay lắm!”

Bà ta ngay cả kiếm cũng không rút ra, trực tiếp dùng vỏ kiếm tiếp chiêu, mũi kiếm chưa đến, hai cỗ kiếm khí cao thấp thấy rõ đã đánh vào nhau, cổ tay Trình Tiềm tức khắc tê rần, hổ khẩu nứt ra một vết thương nhỏ, mà nó chẳng những không vứt kiếm, ngược lại trực tiếp biến chiêu nghênh đón.

Đây là một biến chiêu trong Thượng hạ cầu sách, “Chu nhi phục thủy”.

Tiếng kim thạch lại vang lên, Đường Vãn Thu lật cổ tay, vỏ kiếm trên không xoay lại, áp chế kiếm chiêu không biết chừng mực của Trình Tiềm, hữu hộ pháp của Giảng Kinh đường trực tiếp ép Trình Tiềm quỳ một gối xuống đất.

Lý Quân: “Dừng tay! Tiểu Tiềm – đại sư huynh, mau bảo Tiểu Tiềm dừng tay!”

Môi Nghiêm Tranh Minh không một chút huyết sắc, tinh thần y phảng phất có thể đi ngàn dặm, một âm thanh điên cuồng kêu gào trong lòng: “Ngươi để một đứa trẻ ra mặt thay ngươi! Ngươi cầm chưởng môn ấn có tác dụng gì? Ngươi sống có ích lợi gì?”

Nhưng thân thể y lại như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.

Thế gian phú quý tựa phù vân, lai khứ vô tung, lột lớp vỏ ngoài vàng ngọc, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy yếu hại ở ngực bụng mình như bị người ta không chút lưu tình một đao phanh ra, phơi trần đống ruột bông rách dưới càn khôn sáng tỏ.

Đường Vãn Thu không giận còn cười: “Sao, ngươi vẫn còn muốn so chiêu với ta, người lớn trong nhà chưa dạy bốn chữ ‘không biết lượng sức’ viết như thế nào à?”

Tóc mai Trình Tiềm ướt sũng mồ hôi lạnh, nó đột nhiên kìm nén mà gầm một tiếng, cật lực xoay bội kiếm một góc độ, xương thiếu niên còn non yếu “Rắc” một tiếng, nó tựa hồ cũng chẳng biết đau, thiết kiếm đi ngược lên, chỉ hướng Đường Vãn Thu.

Thức thứ ba trong Phù Dao mộc kiếm, Sự dữ nguyện vi, kiếm này tên là “Cô chú nhất trịch”. (Được ăn cả ngã về không)

Đường Vãn Thu nhíu đôi mày chổi, lợi kiếm rít lên ra khỏi vỏ, kiếm quang sáng như tuyết chỉ lóe lên, động tác mau lẹ, Trình Tiềm đã văng ra hai trượng.

Bà ta hừ lạnh một tiếng, tra kiếm vào vỏ: “Ngươi cho dù miệt mài luyện kiếm, ít nhất còn phải luyện hàng trăm năm nữa, mới xứng làm đối thủ của ta, nhưng ta thấy không có ngày ấy rồi, loại còn chưa lên đường đã sợ như ngươi…”

“Ta không sợ bà, Đường Vãn Thu.” Trình Tiềm chống mũi kiếm xuống đất, liều mạng muốn đứng dậy lần nữa, nghiêng đầu chùi sạch vết máu ở khóe miệng, nói khàn khàn.

Khi nó cho rằng mình lẻ loi một mình, cảm giác lên trời xuống đất đều đi lại thoải mái.

Một người, trèo lên đỉnh cao cũng là một người, rơi xuống vực sâu cũng là một người, dẫu rơi cái đầu trên cổ, cũng chẳng qua là một vết sẹo bằng cái bát, có gì phải sợ chứ?

Song nó bất tri bất giác đã có một đống thóp, tùy tiện gõ vào đâu cũng đủ khiến nó đau đớn không muốn sống, khiến nó không thể không trái lòng thoái nhượng.

Trình Tiềm hung tợn nhìn người chắn trước mặt, nghiến răng thấp giọng nói: “Ta không sợ bà… Ta không sợ bất cứ ai.”

Nó năm lần bảy lượt muốn đứng dậy, lại năm lần bảy lượt ngã xuống, thân thể thiếu niên đang cao lên hơi mảnh khảnh dưới trường bào rộng thùng thình run rẩy không ngừng, nhưng chẳng mảy may sợ sệt.

Run đến mức làm tầm mắt Nghiêm Tranh Minh thoáng cái mờ đi.

Y đột nhiên hét lớn một tiếng, giãy mạnh khỏi tay Lý Quân, tiến tới một bước bế Trình Tiềm lên.

“Ngươi là bùn loãng hả?” Ngực Nghiêm Tranh Minh phảng phất có một cây đao, hung tợn đâm y hết nhát này đến nhát khác, y tự hỏi lòng mình, “Ngươi muốn cho Phù Dao phái từ đây cũng biến thành một môn phái bùn loãng co đầu rụt cổ trong thâm sơn sao? Ngươi muốn cho liệt tổ liệt tông dưới cửu tuyền, trên cửu thiên hổ thẹn sao? Ngươi muốn huyết mạch mà sư phụ kéo dài hơi tàn trong thân thể súc sinh liều mạng truyền thừa bị đoạn tuyệt sao?”

Y mà là người đầu tiên khai sơn “tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả” cái gì?

Nghiêm Tranh Minh thở hồng hộc mấy hơi, trong mắt giăng kín tơ máu, chợt quay đầu sang, không chút chùn chân nhìn lại Đường Vãn Thu, nhấn từng chữ: “Chúng ta chưa nói muốn đi, cho dù muốn đi cũng không phải là bây giờ.”

Đường Vãn Thu như một tảng đá, không hề xúc động.

Nghiêm Tranh Minh hơi khó khăn đỡ Trình Tiềm dậy, lướt qua Đường Vãn Thu mà đi.

Lý Quân và Hàn Uyên vội vã đuổi theo, lần này thì Đường Vãn Thu không ngăn cản, bà ta đứng tại chỗ như cây cọc gỗ, đợi họ đi xa, mới mặt không biểu cảm túm lại mái tóc dài bù xù, cô đơn chiếc bóng đến lôi thôi.

Giảng Kinh đường có đạo đồng tuần tra từ xa nhìn thấy bà ta, vội nịnh nọt chạy tới chào: “Chào Đường chân nhân, sao Đường chân nhân không vào? Chu chân nhân đang mở giảng đường đấy ạ?”

Đường Vãn Thu đầu cũng không ngẩng lên mà làm mất mặt gã: “Một trong các nỗi đại sỉ bình sinh của ta, chính là nhập bọn với kẻ này, phi.”

Nói xong, bà ta liền ngang ngược bỏ đi như một con cua bò ngang.

Đường từ triền núi Giảng Kinh đường đến khách phòng dài như vĩnh viễn không đi hết, Đường Vãn Thu dù sao vẫn thủ hạ lưu tình, Trình Tiềm trừ cánh tay bị chính nó sính mạnh làm toác ra thì không hề có vết thương nào, nghỉ một lúc là không sao, chỉ là trên đường vẫn hết sức trầm mặc.

Rốt cuộc, khi sắp tới cửa viện, Lý Quân không nhịn được mở miệng hỏi: “Đại sư huynh, chúng ta về sau phải làm thế nào?”

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh hoàn toàn không có đầu mối gì, cảm giác con đường phía trước đằng đẵng không thấy cuối, nhưng y không định để các sư đệ nhận thấy sự lúng túng của mình, cho nên cố gắng nặn ra biểu cảm không khác gì thường ngày, bình chân như vại nói: “Việc đó ai mà biết, đi một bước tính một bước thôi.”

Hàn Uyên càng thiếu hàm súc hơn, hỏi thẳng luôn: “Đại sư huynh, khi nào chúng ta mới có thể không bị bất cứ ai ức hiếp?”

Vấn đề này Nghiêm Tranh Minh thật sự đáp không nổi, y đành phải im lặng đập đầu Hàn Uyên một phát, tâm sự nặng nề mà đi về.

Có người có lẽ trời sinh đã quen tâm sự trùng trùng, việc bé như mắt muỗi cũng để trong lòng mười ngày nửa tháng, thế nhưng Nghiêm Tranh Minh bất hạnh vừa vặn là lòng dạ rộng như trời đất, y nhốt mình vào phòng, cho đám đạo đồng và thị nữ lui đi, thử chung sống hòa bình với nỗi lòng rất ít khi rối như tơ vò.

Song không thành công, tận đến khi mặt trời ngả về tây, y vẫn sứt đầu mẻ trán.

Y biết rõ mình nên lập tức bò dậy ra hậu viện luyện kiếm, hoặc là lập tức cầm dao khắc lên, hoặc nên gấp gáp ngồi xuống dụng công, tích lũy chân nguyên, nhưng vô luận việc nào… y đều không thể tĩnh tâm mà làm.

Trong l*ng ngực Nghiêm Tranh Minh ngàn đầu vạn mối, không biết suy tính từ đâu. Y rốt cuộc thở dài một hơi, ngửa mặt nằm trên giường, ngơ ngác nhìn màn giường, vắt óc muốn tìm một đường ra cho môn phái, tiếc thay trong nhân sinh ngắn ngủi y chỉ toàn chú ý vẻ ngoài, bên trong dù đào rỗng, cũng thật sự chẳng đào được vật liệu gì.

Y thở dài, cơn giận tích tụ không chỗ trút, hận không thể gào thét đập phá một trận.

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng mở “Két” một tiếng.

Nghiêm Tranh Minh hít sâu một hơi, không mấy kiên nhẫn nói: “Giả Thạch, không phải đã bảo là ta ngủ rồi sao?”

“Là đệ.”

Nghiêm Tranh Minh sửng sốt nhổm dậy, thò đầu dòm: “Đồng Tiền, sao ngươi lại tới đây?”

Trình Tiềm cầm trong tay một lọ thuốc nhỏ, chắc là dùng trị các vết thương do ngã – từ khi nó tăng thời gian luyện kiếm mỗi ngày thêm một canh giờ, trên người thường xuyên thoảng thứ mùi thuốc không rõ này.

“Đến xem vết thương của huynh.” Trình Tiềm đơn giản nói.

Nghiêm Tranh Minh nhất thời trầm mặc, để nó tay chân vụng về một lần nữa tra tấn các vết bầm trên người mình.

Chờ tới khi Trình Tiềm thu dọn xong xuôi mọi thứ cầm khăn lau tay chuẩn bị đi, Nghiêm Tranh Minh mới bỗng nhiên mở miệng gọi nó lại: “Tiểu Tiềm, ngươi không có lời gì muốn hỏi ta sao?”

Trình Tiềm hơi chần chừ, nói: “Huynh hôm nay lúc… ngã xuống đài cao, kêu một tiếng ‘sư phụ’… “

Nó nói, hình như là không biết nên an ủi thế nào, trù trừ giây lát tại chỗ, cuối cùng thử vỗ vỗ vai Nghiêm Tranh Minh.

Trình Tiềm phát hiện mình vẫn vừa nói lời hay là hết vốn từ, hơi thất bại thở dài khe khẽ.

Nghiêm Tranh Minh: “Ta không nói việc này.”

Trình Tiềm nghi hoặc nhìn y: “… Không thì sao?”

Thí dụ như môn phái về sau nên đi đường nào? Thí dụ như chưởng môn sư huynh ngươi chừng nào mới có thể phấn đấu một chút?

Nghiêm Tranh Minh khoảnh khắc này phát hiện chỗ bất đồng của Trình Tiềm với người khác – nó chưa từng quan tâm chưởng môn này có quyết sách gì, cũng chưa từng trông chờ ai có thể lợi hại hơn, để nó ở trên Thanh Long đảo không cần chịu khổ nhiều nữa. Bị ức hiếp, nó liền tự động tăng thời gian luyện kiếm, vô luận trời sập hay đất nứt, trong mắt nó đều chỉ có một con đường rõ ràng sáng tỏ như vậy.

“Sư phụ đã biểu diễn trọn bộ Phù Dao mộc kiếm cho ngươi xem?” Nghiêm Tranh Minh đột nhiên đổi chủ đề.

Trình Tiềm gật đầu: “Chỉ là ba thức sau đệ còn chưa hiểu thấu đáo.”

“Nhớ là được.” Nghiêm Tranh Minh khoác áo ngoài, cầm thanh bội kiếm mang đến cho mình vô số khuất nhục ở đầu giường, “Đi, ra hậu viện, giúp ta viết Phù Dao mộc kiếm thành kiếm phổ.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here