Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 35

0
61

Chương 35

Sau khi gặp phải rắc rối trước Thanh Long đài, không cần Nghiêm Tranh Minh phân phó, Phù Dao phái lớn bé kể cả đạo đồng, đều giảm bớt số lần ra ngoài, từ trên xuống dưới không cần ai dạy cũng biết “thu liễm” như thế nào.

Trình Tiềm lại kéo dài thời gian luyện kiếm mỗi ngày thêm một canh giờ, cố định so chiêu với các sư huynh đệ. Chớp mắt mà chợ tiên trăm ngày đã chuẩn bị kết thúc, Trình Tiềm đã thông hiểu “Thượng hạ cầu sách”.

Nghịch cảnh bức ép, ngay đến Hàn Uyên vốn dốt nát cũng biết chăm chỉ luyện tập, Lý Quân một ngày nọ ngủ trưa dậy lần đầu tiên sinh ra khí cảm, chẳng ai nói rõ được hắn là vì cái gì mà nhập đạo. Sư phụ không còn, Lý Quân lần đầu tiên chạm tới dao khắc phù chú đành phải do đại sư huynh truyền thụ thay.

Cho đến ngày cuối chợ tiên, Hàn Uyên thay quần áo vải thô tầm thường, ra ngoài một chuyến, chập tối mới về, khi trở về hắn ôm trong lòng một gói bánh, vừa đi vừa ăn, dẫn tới Thủy Khanh đang chơi trong viện thèm vô cùng, bám theo sát hắn, đôi mắt trông mong mà chảy nước dãi.

“Không được tiểu sư muội,” Hàn Uyên vô trách nhiệm nói, “Người ta nói trẻ con không thể ăn đồ của người lớn, sẽ nghẹn chết đó.”

Thủy Khanh có nửa hàm răng sữa nhai được cả gỗ, căn bản không tin lời hắn hù dọa, nhìn gói bánh đã thấy đáy, nóng lòng phun ra câu đầu tiên từ lúc chào đời tới nay: “Xư… xư… xư hông.” (Chú: sư huynh)

Hàn Uyên khựng bước, sửng sốt nói: “Ồ, ngươi cũng biết nói rồi sao?”

Thủy Khanh vừa thấy có cửa, lập tức siết chặt hai tay, gồng đến đỏ mặt tía tai, liều cái mạng nhỏ kêu một tiếng nữa: “Xư hông!”

“Tốt thật.” Hàn Uyên không hề có thành ý khen xong, một chút tỏ vẻ cũng chẳng có, vừa ăn vừa đi tiếp – hắn năm xưa làm khiếu hóa sinh tật xấu, chỉ ăn ké là giỏi, người khác tuyệt đối không động được thức ăn trong miệng hắn.

Thủy Khanh tức thì quýnh lên, quên sạch lời dặn không được bay lung tung của các sư huynh, chợt dang đôi cánh khống chế ngày càng thuần thục, vỗ cánh đuổi theo Hàn Uyên.

Vừa vặn, Trình Tiềm và Lý Quân từ bên ngoài đi vào.

Vừa thấy đôi cánh to quen thuộc kia, Trình Tiềm tức khắc sầm mặt, thấp giọng quát: “Xuống ngay!”

Thủy Khanh sợ Trình Tiềm, bởi vì chiêu làm nũng chơi xấu đối với các sư huynh khác đều dùng được, chỉ với tam sư huynh là không, tam sư huynh nghiêm với người ngoài, càng hà khắc với mình, trước nay nói một không hai, Thủy Khanh sợ cơm chiều bay mất, vội lao đầu xuống, mông giáng xuống đất, miệng mếu máo, nhưng không dám khóc trước mặt Trình Tiềm.

Trình Tiềm một tay xách giỏ hoa, tay kia còn kẹp mấy quyển sách, mặt trầm như nước trừng Thủy Khanh một cái, trong lòng cũng hơi sầu lo.

Một tiểu thiên yêu không hề có khả năng tự bảo vệ mình, nếu rơi vào tay tu sĩ tham lam lòng dạ khó lường, sẽ có kết cục thế nào?

Hơn nữa, nếu thực sự có vạn nhất, chẳng ai có thể đòi lại công bằng cho con bé, nó chung quy không phải là người, mà trong mắt rất nhiều tu sĩ, không phải người thì chính là vật, cho dù nó là con gái yêu hậu, thân bán yêu, chỉ sợ cũng chẳng khác gì lũ tiểu sủng vật.

Thấy Trình Tiềm lại muốn nổi giận với Thủy Khanh, Lý Quân vội xua tay nói: “Thôi đi Tiểu Tiềm, nó còn chưa biết gì, trông chờ nó tự nhớ, chẳng thà chúng ta nghĩ cách gì không cho nó bay nữa.”

“Quả thật mấy hôm trước đệ đã tìm được một phù chú có thể phong yêu huyết,” Trình Tiềm nói, “Chỉ là còn chưa biết có mấy thành nắm chắc làm được.”

Tuy mới bắt đầu tiếp xúc phù chú, Lý Quân cũng càng thêm sâu sắc lý giải chỗ bác đại tinh thâm của nó, vội nói: “Đệ không nên lại tùy tiện động vào những phù chú chưa gặp.”

Trình Tiềm không trả lời thẳng, chỉ cười cười đổi chủ đề, quay sang Hàn Uyên: “Hôm nay ngươi lại đi đâu thế?”

“Nghe ngóng tin tức,” Hàn Uyên miệng nhai, lúng búng nói, “Mấy ngày này ta đều đã điều tra rõ, tên mặt than gây chuyện với chúng ta tên là Trương Đại Sâm, hiện tại cũng đã vào Giảng Kinh đường, sử kiếm là Trương Nhị Lâm, đệ đệ hắn, không được tuyển, ngày mai chợ tiên vừa kết thúc thì sẽ phải rời khỏi Thanh Long đảo. Ta xem như đã hiểu, đám tán tu không môn không phái này rất thích túm tụm thành đoàn, bọn Trương Đại Sâm bây giờ đã lung lạc một đám người, về sau phải đề phòng họ nhiều.”

Hàn Uyên có một bổn sự có thể nói là tuyệt kỹ – đầu đường cuối hẻm, chỉ cần người ta có đôi câu vài lời ra khỏi miệng, hắn đều nghe ngóng được.

Lý Quân hỏi: “Kẻ ngày đó cầm quạt là ai?”

Sắc mặt Hàn Uyên hơi sầm xuống: “Kẻ đó chúng ta không thể trêu vào, hắn là người của Thanh Long đảo, tên Chu Hàm Chính, là tả hộ pháp của Giảng Kinh đường. Giảng Kinh đường tổng cộng tả hữu hai hộ pháp, có nhớ nữ nhân mặt rất vuông kia không? Bà ta là hữu hộ pháp.”

Đang nói tới Đường Vãn Thu.

Lý Quân nhíu mày nói: “Tả hộ pháp này căn bản không biết chúng ta, vì sao bất mãn với chúng ta như vậy?”

“Chắc bất mãn chúng ta nhảy qua hội thí trực tiếp vào Giảng Kinh đường,” Hàn Uyên nói, “Không biết, đệ nghe nói người này tính rất tà, còn hơi hỉ nộ vô thường, về sau cố gắng đừng trêu vào – đúng rồi, hôm nay đệ kiếm được vài thứ tốt đây.”

Đoạn, Hàn Uyên phủi phủi vụn bánh trên tay, lấy một cái gói giấy dầu nhỏ cất trong lòng, thần thần bí bí cho các sư huynh xem.

Trong gói giấy kia lại là ba cây châm hình thù kỳ quái, phần đuôi khắc phù chú không nhìn rõ, mũi còn có sắc xanh.

“Đây là…” Lý Quân trợn mắt, “Tiểu Tiềm đừng dùng tay chạm! Đây là Sưu hồn châm, có độc… Đệ kiếm đâu ra vậy?”

Hàn Uyên hí hửng cười nói: “Kiếm trên chợ tiên, hì hì.”

“Ta biết thứ này, rất lợi hại,” Lý Quân không rảnh chỉ trích hành vi trộm đạo bất nhập lưu của Hàn Uyên, cách gói giấy hưng phấn nâng châm kia trên tay, “Không dễ có được, sở dĩ gọi là ‘Sưu hồn châm’, chính là chỉ cần đệ nói cụ thể là ai, nó có thể tự động tiến lên giết địch, có thứ này, dù là giữa mười vạn người lấy thủ cấp tướng địch cũng dễ dàng như trở bàn tay!”

Trình Tiềm không hề có hứng thú với những bàng môn tà đạo này, cho dù nó thật sự muốn nghiền xương ai thành tro, cũng là tự tay dùng kiếm, châm với chả tuyến gì đó, nó đến nghe cũng lười. Thế là lướt qua Lý Quân và Hàn Uyên hai người, xách lẵng hoa to cổ quái trong tay, đá bay cửa phòng Nghiêm Tranh Minh.

Trong tiếng cười trộm của mấy tiểu nha hoàn, nó đập mạnh lẵng hoa kia lên bàn, tức giận nói: “Tàn hoa bại liễu mà huynh muốn đây.”

Lúc này bên trong thị nữ vòng quanh, ngoài cửa phong cảnh vừa đẹp, nhưng đại sư huynh một vết thương dài một tấc rưỡi dưỡng hết ba tháng ấy vậy mà không chơi đùa. Chỉ thấy trên cái bàn nhỏ y đặt đàn lúc này bày một cây gỗ dài, y đang cầm dao khắc, tập trung vào phù chú trong tay.

Bị Trình Tiềm đạp cửa, đường cong trong tay Nghiêm Tranh Minh tức khắc đứt một góc, dao khắc đâm ngón tay rỉ một giọt máu.

Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu nhíu mày, phát hiện người đạp cửa là Trình Tiềm, lại cười – vì “trọng thương” một giọt máu này, Trình Tiềm hôm đó không chỉ ban ngày bị y sai phái làm hái hoa tặc một phen, buổi tối còn phải chịu đựng đại sư huynh xoi mói chê bai, tự tay cắm mấy cành hoa kỳ lạ đó vào bình hoa.

Ngày hôm sau, Giảng Kinh đường mở.

“Giảng Kinh đường” kỳ thực là một triền núi, ồn ào náo nhiệt, dõi mắt nhìn đi, nam nữ lão ấu hình thù kỳ quái gì cũng có, có đứng, có ngồi, có trèo luôn lên cây, quả thực không một nơi đặt chân.

May mà chúng nhân Phù Dao phái do Lý Quân dặn đi dặn lại đã đến sớm, tìm một góc nhỏ ở đằng trước lại không hút mắt, dàn xếp ổn thỏa từ sớm.

Khắp nơi đều là tán tu huyên náo, phần lớn tu vi không cao, còn xa mới đến trình độ tích cốc mà không dính bụi đất, cá biệt có kẻ thường niên lang bạt bên ngoài, cuộc sống hết sức thiếu chú trọng, toàn thân trừ máu thịt ra thì là bùn, tỏa hương mười dặm dễ như bỡn. Còn có người tùy thân mang theo linh sủng hiếm lạ cổ quái, loại như cẩu điểu hồ ly thì cũng đành, còn có một con chuột xám béo núc chạy qua chạy lại, rất buồn nôn.

Phong thủy bảo địa như vậy, ngay cả Trình Tiềm cũng không nhịn được nhíu mày, huống chi đại sư huynh mắc bệnh sạch sẽ của họ.

Nhưng Nghiêm Tranh Minh không hé răng một tiếng – y không có gì để nói, là y tự mình quyết định ở lại, chẳng lẽ còn có thể trước mặt mọi người tự vả vào mồm mình?

Nghiêm Tranh Minh khoát tay, từ chối tấm đệm đạo đồng lót cho mình, hai mắt thả mặc nhìn phương xa, trong lòng là một bầu quạnh quẽ không cách nào tả nổi.

Y không tự chủ được nhớ tới Truyền Đạo đường của Phù Dao sơn, ở đó có đình đài tiểu viện, có khói hương vấn vít, có đạo đồng im lặng bưng bánh và nước trà vừa đủ độ nóng nguội, họ lại không biết quý trọng, suốt ngày thi nhau gây rối.

Bản thân y mỗi ngày ngủ đến không biết trời trăng, mở mắt ra mặt trời đã lên cao ba sào, Lý Quân chơi lũ bò sát phát tởm, Hàn Uyên toàn ăn vụng, chỉ có mình Trình Tiềm cố ngăn cơn buồn ngủ, nghe sư phụ đọc kinh…

Đến bây giờ, đều đã là cảnh còn người mất.

“Này, sư huynh, sao vậy?” Hàn Uyên lên tiếng kéo mạch suy nghĩ chìm vào hồi ức của Nghiêm Tranh Minh lại.

Nghiêm Tranh Minh nghiêng đầu nhìn, thấy Trình Tiềm đã sắp ngả lên người Lý Quân, sắc mặt không giống không ngủ ngon, mà như là bệnh nặng, ngay cả môi cũng xám ngoét.

Trình Tiềm híp mắt lắc đầu, chẳng biết là không có sức hay không muốn nói nhiều, không lên tiếng.

Nghiêm Tranh Minh lấy làm kinh hãi, lần trước gặp sắc mặt Trình Tiềm như vậy, là thời điểm tiểu tử kia lần đầu đụng vào phù chú, không biết nặng nhẹ làm mình thoát lực.

“Đêm qua ngươi đã đi đâu?” Nghiêm Tranh Minh giơ tay trỏ trỏ quầng mắt nó, “Làm tặc hả?”

Lý Quân chợt nhớ tới cuộc đối thoại của gã với Trình Tiềm hôm trước, quay đầu tra hỏi: “Sáng sớm hôm nay trước khi đi ta có sang thăm tiểu sư muội, thấy nó khóc trong phòng, có chuyện gì vậy?”

Thủy Khanh hễ khóc là chấn sập nhà, bởi vậy từ khi hơi hiểu chuyện, bình thường không khóc trong nhà, thỉnh thoảng khóc một trận, phòng chấn động, con bé cơ bản cũng ngậm miệng ngay.

Trình Tiềm dở chết dở sống rốt cuộc đáp lại gã một chút: “Nhà cửa không sao chứ?”

“Đệ lại đi làm chuyện kiểu này,” Lý Quân nổi giận, xách cổ áo Trình Tiềm, “Đệ lại dám một mình khắc phù chú, chán sống rồi à?”

“Suỵt-” Hàn Uyên kéo Lý Quân, chỉ thấy triền núi ầm ầm bỗng nhiên yên lặng, chính giữa Giảng Kinh đường đột nhiên có một người từ trên trời giáng xuống, hoa dại trên sườn núi đua nhau nở rộ như là tập thể được nhận cam lộ trời ban vậy.

Mà người trên đài cao chính là Chu Hàm Chính.

Chu Hàm Chính cầm cây quạt nghĩ kỹ của hắn, khép tay áo kiêu căng chắp tay chào tứ phương: “Để chư vị đợi lâu.”

Nghiêm Tranh Minh trước tiên giơ tay kéo Trình Tiềm lại, kế đó bất đắc dĩ nói khẽ với Lý Quân và Hàn Uyên: “Thế mà là hắn, sớm biết vậy hôm nay ta chẳng thèm đến… Nghe đây, chúng ta hôm nay đến sớm đi sớm, đừng gây chú ý, biết chưa?”

Lý Quân không lên tiếng, khuôn mặt đã trắng lại càng trắng hơn, Hàn Uyên cắn răng, vẻ mặt đầy tức giận.

Nghiêm Tranh Minh vờ như không thấy phản ứng của các sư đệ, cảm giác Trình Tiềm mềm nhũn dựa vào người mình, hơi thở thật mỏng manh.

Tuy rằng y không hỏi rõ, nhưng dăm ba câu của Lý Quân đã đủ cho y biết, để che giấu yêu khí trên người Thủy Khanh, nhất định là Trình Tiềm lại làm chuyện gì liều mạng rồi.

“Ôi, thật chẳng đỡ lo gì cả.” Nghiêm Tranh Minh nghĩ thầm, bóp mạnh Trình Tiềm một phen cho hả giận.

Trên đài Chu Hàm Chính đã bắt đầu thong thả nói, không ngoài Giảng Kinh đường mười ngày mở một lần, thời gian còn lại chúng đệ tử tự về chăm chỉ luyện tập nọ kia.

“Trên Thanh Long đảo chúng ta không kị đệ tử luận bàn với nhau, chỉ là chư vị cần chú ý chừng mực, không được ảnh hưởng hòa khí, thực sự gây nguy hiểm cho người khác, thì môn quy sẽ trị ngươi một phen.” Chu Hàm Chính vừa nói vừa ám chỉ mà cúi đầu nhìn lướt qua, cũng chẳng biết hắn làm thế nào, ánh mắt quét qua vậy mà chuẩn xác tìm được chúng nhân Phù Dao phái, ngừng giây lát ở Nghiêm Tranh Minh, tiếp đó, Chu Hàm Chính cười nói, “Được, hôm nay ta sẽ giảng một chút cho chư vị về dẫn khí nhập thể và súc khí đan điền.”

“Về cho rồi,” Nghiêm Tranh Minh một tai nghe, một mặt lơ đãng nghĩ, “Cho dù không về nhà, cũng phải quay về Phù Dao sơn. Chúng ta có Cửu Tầng kinh lâu dẫu tự mình mò mẫm, cũng tốt hơn chán ở đây cụp đuôi làm người – cùng lắm thì bế quan không gặp người ngoài như sư tổ, hôm nay thu dọn hành lý luôn!”

Lúc này, Chu Hàm Chính đột nhiên nói: “Ta biết chư vị tiến độ không đồng đều, thế này đi, ta sẽ tìm một vị đệ tử lên biểu diễn với ta.”

Nói đoạn, đôi mắt dài nhỏ đầy hiểm ác của hắn một lần nữa nhìn đến hướng Phù Dao phái, đối mắt với Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh cơ hồ có ảo giác bị độc xà theo dõi.

“A, Nghiêm chưởng môn,” Chu Hàm Chính cười nói, “Ta từ chỗ đảo chủ nghe nói quý phái khá lâu đời, gia học hết sức uyên bác, chắc hẳn Nghiêm chưởng môn đã sớm qua cửa dẫn khí nhập thể này, không bằng lên đài cho mọi người mở mắt đi?”

Trình Tiềm hôm qua cả đêm không ngủ, lại vì phù chú mà hao hết chân nguyên, lúc này cả người mệt mỏi, trên huyệt thái dương như có một đống kẹp, kẹp quá chặt, làm tai kêu ong ong. Lặn lội thật xa đến Giảng Kinh đường đã là miễn cưỡng, phàm là nó có một chút yếu ớt, thì buổi sáng thật sự là bò cũng chẳng dậy nổi, thế nhưng vừa nghe lời này, toàn thân nó lập tức căng lên theo bản năng, toan đứng dậy.

Ngọ nguậy rất nhẹ của nó kinh động Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh đang phiền muộn, y không đi tìm phiền toái thì thôi, phiền toái lại cứ muốn tìm đến y.

Nghiêm Tranh Minh tùy tay ấn Trình Tiềm một cái, không vui nói: “Ngồi im đi, tiểu quỷ, đừng gây thêm phiền, ai cần ngươi ra mặt hả?”

Nói xong, y hít sâu một hơi, cầm bội kiếm đi ra phía trước, cứ đi một bước, tín niệm rời khỏi liền kiên định thêm một phần, đến chỗ cách Chu Hàm Chính mười bước, Nghiêm Tranh Minh đứng lại, dựng kiếm của mình trên mặt đất, nói: “Chân nhân chỉ giáo.”

Bội kiếm của Nghiêm Tranh Minh thật sự rất chói mắt, bản thân kiếm như thế nào không đề cập tới, chỉ riêng vỏ kiếm đã có thể nói là vô giá, trên khảm đầy bảo thạch, e rằng mũ phượng của hoàng hậu nương nương cũng không có nhiều bảo bối như thế.

Chu Hàm Chính ngắm nghía y một phen, nói: “Các vị ở đây ai có thể dẫn khí nhập thể đều biết, khí cảm lúc ban đầu sinh ra có thể nói là dựa vào duyên số, không biết Nghiêm chưởng môn vì cái gì mà nhập đạo?”

Nghiêm Tranh Minh lúc này đang tính toán, nếu đi thì rốt cuộc có cần chào từ biệt Thanh Long đảo chủ hay không. Trong lòng y minh bạch đảo chủ giúp họ tìm người, lại che chở họ, có thể nói là chí nhân chí nghĩa, song những oan tủi bình sinh chưa từng chịu đều nếm đủ trên Thanh Long đảo, trong bụng Nghiêm Tranh Minh lại không khỏi sinh ra vài phần giận lây sang đảo chủ.

Thấy hỏi, y không muốn tốn nhiều lời, chỉ đáp rất ngắn gọn: “Kiếm.”

Chu Hàm Chính gật đầu cười nói: “Không sai, việc này ta đã đoán được, có thể thấy Nghiêm chưởng môn rất bảo vệ kiếm của mình.”

Lời này vừa ra khỏi miệng, ngay cả ba chữ “Nghiêm chưởng môn” cũng có vẻ châm chọc cực kỳ, chúng nhân có kẻ xem náo nhiệt, có kẻ cố tình nịnh bợ tả hộ pháp đại năng này, tức khắc cười rộ lên.

Gân xanh ở thái dương Trình Tiềm giật một trận, Lý Quân sớm biết nó không kiềm chế nổi, vừa thấy nó cử động lập tức lao tới ấn lại, thấp giọng cảnh cáo: “Lại gây chuyện à?”

Trình Tiềm nắm chặt tay đến trắng bệch. Mỗi người đều có một hạn độ không thể nhẫn nhịn, có thể trong mắt người ta là không biết lý lẽ, nhưng đương sự vô luận thế nào cũng không nuốt trôi cơn giận, nếu người khác vũ nhục nó ngay trước mặt, vì đại cục, Trình Tiềm vị tất muốn sinh ra xung đột, cũng liền nhịn.

Thế nhưng rơi vào sư phụ và các sư huynh đệ, bất kể thế nào nó cũng không chịu nổi.

Lý Quân một tay giữ chặt vai Trình Tiềm, nói vào tai nó: “Đừng gây sự, chỉ sợ là đại sư huynh muốn trở về rồi.”

Trình Tiềm khựng lại.

Lý Quân nhỏ giọng nói: “Tiểu Tiềm, đệ ngẫm lại xem, đệ cũng không chịu nổi, thì đại sư huynh làm sao chịu được, sợ rằng sáng sớm hôm nay vừa nhìn thấy sườn núi Giảng Kinh đường này, thì y đã sinh ra ý nghĩ trở về rồi.”

Chu Hàm Chính thoạt đầu bỏ Nghiêm Tranh Minh ở một bên, chậm rãi kể ra các loại môn đạo dẫn khí nhập thể hắn biết, sau khi kể hết một lượt, hắn nói: “Dẫn khí nhập thể là bước đầu tiên câu thông thiên địa, chư vị qua cửa này coi như đã chính thức nhập môn, kế tiếp mới là công pháp. Về phần công pháp này là gì, các môn phái đều có bí tịch độc môn riêng, nhưng thực chất nội dung đại đa cũng na ná nhau, đều là dạy chư vị cách dẫn tinh khí thiên địa vào trong cơ thể, hình thành chân nguyên của mình.”

“Gọi là công lực thâm hậu, ngoại trừ kiếm pháp tinh diệu hay không, còn phải xem chân nguyên của chư vị có thuần hậu không.” Chu Hàm Chính chuyển hướng sang Nghiêm Tranh Minh, hỏi, “Không biết Nghiêm chưởng môn dẫn khí nhập thể đã bao lâu?”

Nghiêm Tranh Minh nhất thời im lặng.

Phù Dao phái chưa từng chú ý công pháp, đệ tử sau khi nhập môn việc đầu tiên vĩnh viễn là không ngừng khắc phù chú rèn luyện kinh mạch, thỉnh thoảng cơ duyên xảo hợp nhập định hoặc có sở ngộ, Mộc Xuân chân nhân cũng chưa bao giờ yêu cầu họ đả tọa ngưng tụ chân nguyên như các môn phái khác.

Chu Hàm Chính tựa hồ đoán chắc Nghiêm Tranh Minh là con cháu nhà giàu học hành dốt nát, cười tủm tỉm truy hỏi: “Nghiêm chưởng môn, thế nào?”

Nghiêm Tranh Minh: “… Ba năm.”

Chu Hàm Chính vỗ tay cười nói: “Dẫn khí nhập thể ba năm, công lực hẳn đã có chút thành tựu, chúng ta hãy xem thử đi.”

Hắn vừa dứt lời, trên đài tức khắc nổi một trận quái phong, cuốn hết tới Nghiêm Tranh Minh. Nghiêm Tranh Minh theo bản năng hoành kiếm phía trước, chớp mắt điều động khí cảm toàn thân, hình thành một lớp l*ng vô hình dưới chân y, bảo vệ y bên trong đó.

Chu Hàm Chính dù bận vẫn ung dung nói với chúng nhân dưới đài đang thò cổ nhìn lên: “Bộ công pháp này tên là Giả Sơn Hà, phái ta chuyên môn sáng tạo để khảo giáo công lực đệ tử, chắc hẳn trong các vị một số đã được thấy ở Thanh Long hội thí. Thức này tên là Phi sa tẩu thạch, nhằm vào đệ tử nhập môn, kẻ ba năm nội công tiểu thành, chăm chỉ cố gắng hoặc nổi bật hơn người có thể kiên trì trong Phi sa tẩu thạch này mấy ngày, thua một bậc có thể cầm cự mấy canh giờ, kém hơn nữa một giờ ba khắc cũng có thể, về phần…”

Nghiêm Tranh Minh chỉ cảm thấy trong tai kêu ong ong – y chưa bao giờ tu luyện chân nguyên, căn bản không biết cách điều tức thông thường, rất nhanh, tứ chi cơ hồ không còn tri giác. Chu Hàm Chính còn chưa nói xong, màng khí che quanh người y đã nát, một luồng lực mạnh không thể chống đỡ đánh thẳng vào ngực, sau đó gió lốc như roi, hung tợn quất lên người y, dưới chân y chợt nhẹ hẫng, ngay lập tức bị hất xuống đài cao.

Chu Hàm Chính kia không chút động lòng nhìn Nghiêm Tranh Minh văng đi, thong thả bổ sung nửa câu nói mát còn lại: “Về phần những kẻ tư chất không đủ, dùng đan dược cưỡng ép tăng cảnh giới, do ‘uống thuốc’ nhập đạo, ta vốn cho là họ có lẽ có thể cầm cự một chén trà một nén nhang, nhưng trước mắt xem ra là ta đã đánh giá cao… Vị Nghiêm chưởng môn ‘phái uống thuốc’ này còn ổn không?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here