Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 34

0
56

Chương 34

Không ai liệu được biến chuyển này, đám đông vốn chen chúc chật như nêm cối rào rào lui ra, lập tức nhường cho họ một chỗ thật rộng.

Mọi người có kẻ công khai châu đầu ghé tai, đã thảo luận tới lai lịch họ.

Phù Dao phái ra khỏi tầm mắt mọi người đã lâu, ngoại trừ đại năng đương thời thực sự sống thành ba ba ngàn năm rùa vạn năm, hiện giờ chẳng còn mấy ai nghe nói qua. Thế nhưng, chính là môn phái mọi người đều không rõ như vậy, từ trên bến tàu ven Đông Hải dọc đường đã biểu diễn phú quý bức người là thế nào, khiến người ta muốn không biết cũng không được, thành thử tất cả đều đã nghe nói về bại gia tử trên dưới phái này.

Dẫu người tu hành có thể không để mắt đến phú quý phàm trần, nhưng thêm vài phần kính trọng của đảo chủ nữa thì sao?

Bọn Nghiêm Tranh Minh không hay ra ngoài tiếp xúc với đời không biết rằng, giờ đây nhóm họ hiển nhiên đã thành cái đinh trong mắt người khác.

Trình Tiềm lúc này đứng ra chẳng qua bộ dáng mười một mười hai tuổi, tay cầm một thanh mộc kiếm trơ trọi, hệt như món đồ chơi của trẻ con, lù lù đứng nguyên tại chỗ.

Trong đám đông đã có kẻ độc miệng nói: “Đứa trẻ này thật ngông cuồng, trong môn phái không có trưởng bối quản à?”

Lại có kẻ nói: “Sao, ngươi chưa nghe nói đảo chủ cho phép chúng vào Giảng Kinh đường à? Môn phái đàng hoàng nào lại đưa đệ tử vào Giảng Kinh đường của người khác?”

“Thế thì lạ thật, vì sao đảo chủ lại thiên vị chúng như vậy?”

“Ai mà biết? Chắc là thiếu gia nhà giàu thôi, không khéo còn là hoàng thân quốc thích, chưa biết chừng là gia đình dùng tiền mua bảo bối gì đến lay chuyển đảo chủ, để đặc biệt cho phép chúng vào.”

“Thật đúng là tùy tiện ai cũng có thể mơ giấc mộng Xuân Thu cầu tiên vấn đạo, con đường tu hành dễ đi thế à?”

Nghiêm Tranh Minh thực sự điên rồi, y xem như càng rõ, sự đáng tin cậy của vị tiểu gia Trình Tiềm này chính là hoa trong gương trăng đáy nước – chỉ là thoạt nhìn tồn tại thôi!

Mặt y hệt sương lạnh, y gần như nghiến răng nghiến lợi mà thấp giọng nói: “Trình, Tiềm!”

Trình Tiềm đâu bị điếc, dĩ nhiên nghe thấy người ta xì xào, nó cơ hồ lập tức ngộ ra – thì ra họ ở trên đảo không phải về sau sẽ khó sống, mà là đã bắt đầu rất khó sống rồi.

Huênh hoang xong, báo ứng kiếp này tới cũng mau, Trình Tiềm cơ hồ hoài nghi mấy lời sư phụ nói lúc lên thuyền là tiên tri.

Song việc đã đến nước này…

Kỳ thực Trình Tiềm không hề có ý định động thủ, nó chỉ làm tư thế cho người trên Thanh Long đảo xem mà thôi.

Thứ nhất đối phương mới bị thua, không có đạo lý trở lên lôi đài, thứ hai nó cũng biết với tuổi mình, đừng nói đám tiên nhân này, ngay cả trong phàm nhân cũng chẳng có đạo lý hán tử cao to đi so quyền cước với một thiếu niên mười mấy tuổi.

Cho đến lúc này, Trình Tiềm mới phát hiện mình cưỡi hổ hơi khó xuống rồi.

Nếu đổi một kẻ khéo miệng thông minh, lúc này không chừng đáp lung tung một chút là xong, nó cũng chẳng phải đại nhân vật gì, đầu mới đến ngực người ta, thể diện chẳng là gì, mạng nhỏ quan trọng nhất – thế nhưng Trình Tiềm trời sinh không biết chơi xấu.

Nó nhanh chóng đổi ý nghĩ, nhất thời nhớ lại trong đầu một lần toàn bộ chiêu thức ngươi qua ta lại trên lôi đài khi nãy. Xong xuôi, nó chẳng những không lui bước, ngược lại liều lĩnh nghĩ thầm: “Động thủ thì động thủ, ta đây chưa chắc đã sợ ngươi.”

Trình Tiềm không lui một bước, cũng chẳng để ý cảnh cáo của Nghiêm Tranh Minh, không coi ai ra gì mà chắp tay nói với kiếm khách tán tu kia: “Lúc ở nhà ta cũng từng học kiếm vài ngày, chỉ là học nghệ không tinh, sư phụ còn chưa cho ta đổi thiết kiếm, thỉnh vị huynh đài này chỉ giáo một phen.”

Kiếm khách tán tu bị thua không biết là xuất thân môn phái dã lộ nào, vì chuyện thể diện, cũng tương đối cầm được buông được, nghe vậy lập tức tiến lên nói: “Chỉ giáo thì không dám nhận, tiểu công tử đã không cần tham gia hội thi cũng có thể vào Giảng Kinh đường, chắc hẳn có chỗ độc đáo hơn người.”

Hắn vừa dứt lời, đám đông chung quanh nhỏ giọng bật cười – phần lớn cười hắn không biết xấu hổ.

Có kẻ xem náo nhiệt không ngại lớn chuyện xen mồm vào: “Trương nhị ca, tiểu huynh đệ này đã khiêu chiến với ngươi, thì ngươi cứ ứng chiến đi, nếu ngươi thắng, không ngại bảo đảo chủ mở cửa sau cho cả ngươi luôn!”

Hàn Uyên cả giận nói: “Nếu ngươi thua thì sao? Quỳ xuống kêu… ưm ưm!”

Lý Quân bịt miệng hắn, trấn áp gắt gao cây gậy chọc cứt này.

Kiếm khách bị thua làm bộ làm tịch nhướng mày: “Ồ, vị tiểu huynh đệ kia vừa nói gì? Nếu ta thua thì thế nào?”

Trình Tiềm chậm rãi giơ bằng mộc kiếm, bày thức mở đầu, nhàn nhạt nói: “Không dám, sư đệ nói năng vô lễ, chê cười rồi – mời.”

Nghiêm Tranh Minh tức sùi bọt mép, lập tức muốn bất chấp tất cả tiến lên lôi Trình Tiềm về, chân mới nhích một bước, một cây quạt xếp không biết từ đâu đến đột nhiên chặn trước người, cản đường y.

Đó là một nam nhân vận trường bào, ăn mặc kiểu thư sinh, đôi mắt dài nhỏ, tinh quang nội liễm nhìn quét Nghiêm Tranh Minh một cái, hơi ngả ngớn cười nói: “Ôi, Nghiêm chưởng môn đừng vội ngăn cản, cho chúng ta xem công phu của cao đồ quý phái đi mà.”

“Tránh ra!” Nghiêm Tranh Minh trực tiếp dùng sống bội kiếm gõ cổ tay người nọ.

Lý Quân: “Đại sư huynh không thể…”

Đuôi kiếm của Nghiêm Tranh Minh còn chưa chạm tới góc áo người ta, một sức mạnh vô hình đã đánh vào vỏ kiếm, lực đạo kia từ tay truyền đến ngực, Nghiêm Tranh Minh lui ba bước liền, tức ngực buồn nôn, suýt nữa phun ra một búng máu.

Lý Quân ở đằng sau vội đỡ y: “Sư huynh!”

Nghiêm Tranh Minh cố nuốt vị tanh trong họng, hung tợn nhìn kẻ vận trường bào.

Người nọ hoàn toàn không để mắt tới y, thong dong xòe quạt, làm bộ làm tịch phe phẩy, trên quạt ngông nghênh viết một hàng chữ “nghĩ kỹ hẵng làm”. Hắn ý tứ sâu xa cười nói: “Lỗ mãng như vậy, không phải là khí độ của người làm chưởng môn.”

Người này rõ ràng là cố ý đến gây chuyện với họ!

Kiếm khách tán tu kia dù sao đã thua trong Thanh Long hội thí, cùi không sợ ghẻ, căn bản cũng chẳng để ý trong tay Trình Tiềm chỉ có một thanh mộc kiếm sứt mẻ, ngay cả khách khí ngoài mặt cũng bỏ sang một bên, vung kiếm chém tới.

Đây không phải là điểm đến là dừng, kiếm của hắn chẳng biết tìm từ đâu, trên có thêm phù chú, lại thêm kiếm khách tán tu này không rõ tu công pháp kỳ lạ gì, kiếm phong chưa đến, yêu phong róc da đau buốt đã tới trước.

Mộc kiếm không phải là vật rắn chắc, Trình Tiềm tự biết không có công lực như sư phụ, lập tức né mũi nhọn, quay người tránh đi.

Kiếm khách tán tu thấy nó chỉ tránh lui không tiếp chiêu, tức khắc nổi điên, nhảy lên nhảy xuống sử xuất kiếm chiêu lòe loẹt như bươm bướm chỉ đẹp mà vô dụng, ép Trình Tiềm trốn tránh khắp nơi.

Thư sinh trường bào chặn trước mặt Nghiêm Tranh Minh nhìn hai người trong sân như xem xiếc khỉ, cười nói: “Sư đệ quý phái tuổi chưa lớn, lại rất có định lực hậu phát chế nhân.”

Hắn dùng ngữ khí trào phúng “khen ngợi” Trình Tiềm chỉ biết ôm đầu chạy như chuột, các đốt ngón tay Nghiêm Tranh Minh nắm bội kiếm phát xanh, từ nhỏ đến lớn, y đâu từng bị ức hiếp như vậy?

Kiếm khách tán tu từng bước ép sát, cười gằn nói: “Kiếm pháp cao minh của quý phái, chính là dạy các ngươi trốn trốn tránh tránh sao?”

Trong khi nói chuyện, mộc trâm trên đầu Trình Tiềm bị kiếm phong hắn dấy lên đánh trúng, lập tức gãy làm đôi, tóc tức thì xõa tung hơn một nửa.

Kiếm khách tán tu: “Ngươi nên về nhà bú mẹ… Á!”

Đúng vào lúc này Trình Tiềm bất ngờ đánh trả.

Chỉ thấy nó nghiêng người nhảy lên, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, sau đó xoay người dùng chiêu “Hải triều vọng nguyệt”.

Đây là mở đầu của Hải Triều kiếm pháp, ám hợp tiếng sóng của sông biển, đi con đường đại khai đại hợp, mộc kiếm nhất thời như ngàn con sóng cuốn qua, ẩn ẩn lại có sự kinh tâm động phách gào thét đến, khiến tán tu kia không cầm được lòng chững lại.

Có hai loại người thích hợp với chiêu thức kiểu này, một loại là bản thân đã theo phong cách cục mịch vụng về, mặc ngươi muôn vàn khéo léo, ta đây cứ đùng một phát, một loại khác là thủ ngoan tâm hắc, thí dụ như Trình Tiềm chẳng hạn.

Trình Tiềm luyện kiếm rất chăm, nhưng chưa từng động thủ với ai, không có phản ứng lâm trường, chiêu thức luyện thuần thục hơn cũng không được – dù cho kiếm khách tán tu bị người ta một đao đánh rơi kiếm kia trình độ không cao, nó cũng không thể là đối thủ, thế nên từ ban đầu Trình Tiềm đã không định gặp chiêu sách chiêu.

Từ lúc quan chiến Trình Tiềm đã nhận ra, kiếm chiêu của kiếm khách tán tu này rất rập khuôn, bởi vậy nó mạo hiểm phỏng đoán, đối phương động thủ hẳn cũng không có quá nhiều biến hóa.

Trước đó chỉ một lòng tránh trái né phải, là vì nó căn bản chỉ chuẩn bị một chiêu, chờ đối thủ đắc ý, thừa thắng xông lên, dùng tới một chiêu phá chiêu kia.

Mộc kiếm tinh chuẩn xé toang kiếm phong của kiếm khách tán tu, sượt qua rìa thiết kiếm, lưu loát tránh thoát phong mang, mang theo tâm pháp độc đáo dùng phù chú tôi luyện kinh mạch của Phù Dao phái, quật mạnh vào mặt tán tu kia.

Mộc kiếm không lưỡi dĩ nhiên chưa đến mức làm hắn đương trường máu bắn ba thước, nhưng kiếm khách tán tu kia vẫn bị đánh ngây ra. Chỉ thấy khóe miệng hắn rách một vết, xé hai cánh môi thành miệng thỏ ba khía, trên mặt còn để lại một vết máu xanh tím, chớp mắt sưng vù như màn thầu, cũng không biết có gãy răng chưa.

Có câu đánh người không đánh mặt, một bạt tai này long trời lở đất, mọi người thấy thế ồ lên.

Ngay đến thư sinh tay cầm quạt xếp kia cũng sững ra: “Nhóc con thật ác độc.”

Trình Tiềm một kích đắc thủ, đã hơi hối hận, cảm giác mình có mối hiềm làm to chuyện.

Bởi vậy nó không dám mảy may đắc ý, chỉ mặt không biểu cảm thu mộc kiếm về, mũi kiếm dựng thẳng xuống hòng tỏ kính ý, chắp tay, cúi đầu nói: “Đã đắc tội, đa tạ huynh đài chỉ giáo.”

Kiếm khách tán tu bưng mặt không nói ra lời, thư sinh cầm quạt nhướng mày, thu cây quạt nghĩ kỹ vào tay, như có điều suy nghĩ mà bình luận: “Cay nghiệt còn rất nội liễm, thú vị đấy.”

Khi Trình Tiềm hạ mắt quét qua Thanh Long đài, chỉ thấy mấy vị hộ pháp đang châu đầu ghé tai, Đường Vãn Thu vậy mà còn thoáng lộ ra nét cười, lúc này nó mới chùi mồ hôi lạnh trong bàn tay lên chuôi kiếm, cảm giác mình có thể miễn cưỡng xem như công thành lui thân.

Nó thở phào nhẹ nhõm, nghĩ: “Về sau nên bớt gây sự, bớt đắc tội với người ta đi.”

Nhưng việc này rõ ràng vẫn chưa xong, tuy Trình Tiềm nghiêm túc bồi lễ, song lúc nó cầm mộc kiếm quay đi, phía sau vẫn truyền đến một tiếng gầm không giống tiếng người.

“Tiểu tạp chủng đứng lại!”

Tiếp theo, phía sau nó “Vút” một tiếng, Trình Tiềm theo bản năng né sang bên kia, phía trước lại có người chặn chết đường đi, Trình Tiềm cơ hồ tránh cũng không thể, đành phải cố gắng giơ mộc kiếm trong tay một cách phí công.

Lúc này, một bàn tay bỗng nắm khuỷu tay nó, Trình Tiềm mất trọng tâm ngã thẳng vào ngực người nọ. Chỉ nghe bên tai hai tiếng kim loại va chạm réo rắt, một tiếng lụa rách, đồng tử Trình Tiềm chợt co lại – kiếm khách tán tu bị đánh mặt giữa chốn đông người trong sự căm phẫn lại bất chấp tất cả ở phía sau nó rút kiếm chém tới, Trình Tiềm bị đại sư huynh đột nhiên lao đến kéo ra.

Bội kiếm chưa kịp ra khỏi vỏ của Nghiêm Tranh Minh đánh nghiêng kiếm của kiếm khách tán tu kia. Thế nhưng huynh trưởng cục than của tán tu đó lại nhân lúc này hàm kình lực vào bạc vụn ném tới, trúng ngay đuôi bội kiếm, bội kiếm trong tay Nghiêm Tranh Minh trượt đi, kiếm của tán tu kia vốn bị đẩy ra bởi vậy trật một góc, cắt qua vai Nghiêm Tranh Minh.

Đôi mắt Trình Tiềm tích tắc đỏ lên.

Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu nổi giận, song chưa kịp phát hỏa thì đã bị đau nhức của “trọng thương” đánh bại – động tác kế tiếp vốn là rút kiếm chém người, thế nhưng không thể thành hình, bởi vì cảm giác nửa người bị thương đã không còn sức trói gà.

Đương nhiên, người ngoài không biết nguyên do trong đây, trong mắt kẻ khác, Nghiêm chưởng môn quá trẻ này chỉ cầm bội kiếm không hề nhúc nhích, hiện ra vẻ lão luyện thành thục mà người thiếu niên ít có.

Nghiêm Tranh Minh bình tĩnh hít xong một hơi khí lạnh lâu dài, lúc này mới rề rà mở miệng: “Ta hôm nay được thêm kiến thức rồi.”

Sự tình gây đến nông nỗi như vậy, Đường Vãn Thu bên cạnh Thanh Long đài rốt cuộc mở miệng.

Bà ta không tiện rời khỏi Thanh Long đài, đứng rất xa, lời nói lại nhấn từng chữ truyền đến, như nổ bên tai mọi người: “Người bị loại trong Thanh Long hội thí mau chóng rời khỏi, không được ở lại sinh sự, các ngươi coi đây là nơi nào!”

Thấy người của Thanh Long đảo đã ra nói chuyện, huynh đệ tán tu kia liếc nhìn nhau, rốt cuộc không dám tiếp tục khiêu chiến, hung tợn nhìn Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh một cái, ẩn vào đám đông rời khỏi.

Nghiêm Tranh Minh khẽ “Á” một tiếng, buông Trình Tiềm ra, nghiến răng nghiến lợi mà thấp giọng nói: “Đi.”

Trình Tiềm nắm chặt một góc ống tay áo y, y phục gấm vóc ấy cơ hồ bị ngón tay nó chọc thủng mấy lỗ, nó thì thào rất nhẹ bên tai Nghiêm Tranh Minh: “Ta muốn lấy mạng chúng.”

Nghiêm Tranh Minh giật mình, miễn cưỡng kiềm chế biểu cảm méo mặt nhe răng, mặt hơi vô cảm hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Trình Tiềm đỏ hoe vành mắt nhìn lướt qua đầu vai rướm máu của y: “Rồi có một ngày ta phải nghiền xương chúng thành tro.”

Nghiêm Tranh Minh vỗ lưng nó một phát: “Nói bừa… Á, ôi… còn nói bừa ta vả miệng ngươi!”

Trình Tiềm nhìn thật sâu vào mắt y một cái, quàng một tay y qua cổ mình, dìu y trở về, quả nhiên không nói nữa, song khóe mắt đuôi mày đều hiện đầy thù hận non nớt – cho thấy ngoài miệng không nói, nhưng khoản nợ này đã ghi vào lòng.

Có một số người lòng đặc biệt rộng, giống như có năng lực đặc biệt nào đó, bất kể trong lòng có bao nhiêu hỉ nộ, chỉ cần bên cạnh có người cảm xúc dữ dội hơn, là y lập tức có thể bình tĩnh như thần trợ. Thí dụ như Nghiêm Tranh Minh, khi nãy y còn lửa giận công tâm, nghe mấy câu này của Trình Tiềm, vậy mà cảm giác lửa giận đã tiêu tan không ít.

Lý Quân vội đi tới đỡ Nghiêm Tranh Minh, giải thoát cho tay Trình Tiềm, Trình Tiềm liền im lặng đi theo bên cạnh, ánh mắt thủy chung không ngước lên, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất trước mắt.

Bốn người dọc đường không nói gì mà trở về chỗ tạm cư trên Thanh Long đảo.

“Thôi đi Đồng Tiền,” Nghiêm Tranh Minh thấy sắc mặt Trình Tiềm thủy chung không bình thường, hơi sợ nó thật sự đi giết người cướp của, thế là vụng về khuyên nhủ, “Vốn cũng là ngươi đánh mặt người ta trước, đổi lại ai khác cũng không chịu nổi, thôi đừng có được lý không nhường người nữa.”

Lý Quân không ngờ sinh thời còn có thể từ miệng đại sư huynh nghe lời nói thánh quang phổ chiếu như thế, tức khắc kinh hoảng nhìn y một cái, run rẩy giơ tay sờ thử gáy đại sư huynh.

Trình Tiềm không nói một tiếng nào.

Nghiêm Tranh Minh tựa hồ đột nhiên phát hiện cái gì, như cương thi xoay nửa người qua, hơi nâng cằm Trình Tiềm lên, khá ngạc nhiên nói: “Ơ, Đồng Tiền, khóc rồi à?”

Không biết là thế nào, phát hiện này làm Nghiêm Tranh Minh hơi mở cờ trong bụng, ngay cả vết thương cũng chẳng còn đau, y hớn hở vểnh cái đuôi tàn một nửa, run rẩy làm đỏm: “Chẳng lẽ là vì thương sư huynh này? Ôi, cảm niệm ngươi có hiếu tâm, hay ta đặc biệt ban thưởng ngươi hôm nay được bưng trà rót nước cho bản chưởng môn nhỉ.”

Trình Tiềm đập văng tay y: “Cút!”

Sau đó nó lao thẳng vào viện của mình không buồn quay đầu lại.

Nghiêm Tranh Minh tìm kiếm bốn phía một phen, thấy cây cột đá màu đen ở cửa hiên, chỉ huy Lý Quân: “Đỡ ta qua đó.”

Lý Quân cho rằng y có việc gì quan trọng, vội vàng dìu y đến gần cột đá, thấy Nghiêm Tranh Minh nhìn cột đá không rời mắt, hơi lo lắng hỏi: “Sao vậy… Đại sư huynh, cột này có gì không ổn à?”

“Không có gì không ổn cả,” Nghiêm Tranh Minh vui vẻ đáp, “Rất rõ.”

Lý Quân một lúc lâu mới ngộ ra ý của y, trong lòng lập tức giận sùi bọt mép mà phun ra một câu: “Đúng là chó không bỏ được thói ăn cứt.”

Nghiêm Tranh Minh soi tảng đá phản quang, đánh giá hình tượng của mình một phen, cho rằng chút tiểu thương ở vai không ảnh hưởng toàn cục, đau bệnh cũng có phong tư khác, vẫn mị lực vô cùng.

Hốc mắt đỏ hoe của Trình Tiềm, làm Nghiêm Tranh Minh có cảm giác kỳ lạ, giống như một chú sói con cả ngày phớt lờ y, khi không còn cắn y một phát, đột nhiên đêm khuya người vắng trộm l**m vết thương của y, trong lòng thoải mái khỏi phải nói.

Trong sự thoải mái thế này, Nghiêm chưởng môn “Ai ôi” mà mang theo vết thương nhỏ bằng cái rắm, yểu điệu vịn tường vào phòng, giữa cảnh gà bay chó sủa của đám đạo đồng, vui vẻ làm bình hoa chạm nhẹ là vỡ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here