Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 33

0
80

Chương 33

Lý Quân ôm trong lòng một đống sách rách tả tơi, bị vấp bậc cửa phòng Trình Tiềm, suýt nữa cả người lẫn mớ sách rách cùng bay đi, song gã còn chưa kịp ra tiếng, đã có người thay gã phát ra một tiếng quỷ kêu cực kỳ bi thảm – trong phòng, Trình Tiềm đang cầm châm, lần lượt chọc các vết rộp trên tay Nghiêm Tranh Minh.

Thủ đoạn Trình Tiềm đối phó vết rộp rất lưu loát, một châm đâm vào, thuần thục khêu bóp, tuyệt không lề mề, giày vò chưởng môn sư huynh mảnh mai đau không muốn sống: “Nhẹ thôi! Trình Tiềm ngươi là xuất thân bốc vác hả! Á…”

Trình Tiềm hờ hững nói: “Không, đệ có khả năng là đồ tể mổ heo.”

“Quân bất hiếu này… Ối!” Nghiêm Tranh Minh suýt nữa bật khỏi ghế, “Kiếm chó gì, ta không bao giờ luyện nữa!”

Lý Quân vội đóng kín cánh cửa bị mình xô mở, tránh để Phù Dao phái mất nốt chút xíu thể diện cuối cùng.

Nghiêm thiếu gia… Không, Nghiêm chưởng môn, đây là lần đầu tiên từ thuở chào đời bị mộc kiếm làm rộp tay, thực sự chịu khổ rồi, chết đi sống lại mà kêu hết lượt cha mẹ cô dì chú bác, chẳng mảy may để ý mất mặt với sư đệ tuổi nhỏ.

Hàn Uyên nép vào góc nhà sợ hãi nhìn y, thần sắc ấy giống như đã sinh ra bóng ma tâm lý với kiếm pháp bản môn.

“Ta kiếm được cái này trên Thanh Long đảo,” Lý Quân đổ đống rách nát kia lên bàn, cố gắng bỏ qua tiếng rên rỉ thảm thiết của chưởng môn, giải thích, “Đây là đảo chí trên Thanh Long đảo, ghi lại một số đại sự xảy ra trong các đại tiên môn nhiều năm qua, trong đó có vài chỗ nhắc tới chúng ta.”

Hàn Uyên thò cổ ra hỏi: “Còn có chúng ta cơ à? Nói gì vậy?”

“Ghi chép sớm nhất là thời điểm Thanh Long đảo kiến thành, Phù Dao một trưởng lão dẫn theo hai đệ tử, thay chưởng môn đến chúc mừng.” Lý Quân nói, “Nhắc tới đầu tiên trong một chuỗi danh sách, tựa hồ rất là vinh hiển…”

Nghiêm Tranh Minh rên hừ hừ, dở chết dở sống xua tay xen lời: “Tổ tiên vẻ vang thì không cần nói nữa, nói bại gia khi nào đi.”

Lý Quân vùi đầu vào lục lọi: “Ta nhớ là… A, chưởng môn nhân đời thứ sáu Phù Dao phái, cũng không biết là vì sao, sau khi chợ tiên lần nào đó kết thúc, đột nhiên tuyên bố môn phái phải tinh giản, mỗi người chỉ có thể thu hai đồ đệ. Sau đó người kế nhiệm ông ta tự tay lật nhào quy củ này, thu một hơi mười tám đệ tử, vì vị trí chưởng môn mà choảng nhau, suýt nữa chết hết, tựa hồ từ đây liền bắt đầu đời sau không bằng đời trước.”

“Còn có việc này à?” Nghiêm Tranh Minh moi chưởng môn ấn từ trong lòng ra, hỏi, “Các ngươi ai muốn tranh? Mau cầm đi, ta không ở đây chịu tội nữa, ta muốn thu dọn hành lý về nhà.”

Chẳng ai để ý đến y.

Lý Quân bò trên đống giấy lộn, tiếp tục tìm kiếm, nói: “Ta đoán chính là bắt đầu từ lần ấy, trong môn quy liền quy định giữa các đệ tử không được nội đấu. Sau đó… Sau đó hình như là môn phái sinh ra rất nhiều ma tu, chỉ xếp vào hàng Bắc Minh đã có hai…”

Trình Tiềm: “Ba.”

Lý Quân thở dài: “Ừ, tính vậy đi – đi lối rẽ trái lại dễ nói, trên này ghi lại bản môn có một vị tiền bối một lòng tin theo thuật tinh tượng, cho rằng công pháp kiếm pháp đều là tài mọn, cả đời không dạy đệ tử cái gì khác, dưới thời ông ta, Phù Dao mộc kiếm suýt nữa thất truyền còn có một vị tiền bối rất mê du lịch, nghe nói trong thời gian chấp chưởng môn phái, đệ tử quan môn cả đời chỉ gặp ông ta đúng một lần… Nhưng chân chính khiến Phù Dao phái biến mất khỏi mắt người đời chính là sư tổ, ở đây trái lại không viết sư tổ như thế nào, chỉ nói ông thường niên bế quan, không lui tới với ai, mỗi lần chợ tiên đều phái đệ tử, cũng chính là sư phụ và… người kia đi.”

Đến đây, Lý Quân ngẩng đầu lên nói: “Ôi, không nói những việc này, kỳ thực năm đó Phù Dao phái còn đứng đầu mười đại danh môn đấy.”

Nghiêm Tranh Minh cũng phục rồi: “Ta xem như đã hiểu, phái chúng ta nguyên viễn lưu trường, nhiều năm qua thừa thãi tà ma ngoại đạo và các loại quái thai, lại còn danh môn – ta thấy có thể kéo dài hơi tàn đến ngày nay, chẳng biết là nhờ tổ sư gia chết không nhắm mắt nào phù hộ đâu.”

Hàn Uyên thật thà hỏi: “Thế phải làm sao đây? Thu dọn hành lý ai về nhà nấy?”

Trình Tiềm và Lý Quân cùng ngẩng đầu trừng hắn.

Hàn Uyên oan ức kêu: “Đâu phải đệ đề xuất, là đại sư huynh nói mà!”

“Khi nãy Thanh Long đảo chủ triệu ta đi gặp, mời chúng ta ở lại đây một thời gian,” Nghiêm Tranh Minh dựa bàn, chậm chạp tuyên bố, “Ông ta nói sau chợ tiên đại năng sẽ mở Giảng Kinh đường trên đảo, ông ta đã giữ vị trí cho chúng ta rồi.”

Lý Quân hơi đứng ngồi không yên hỏi: “Một thời gian là bao lâu? Chúng ta không về Phù Dao sơn à?”

“Không chắc nữa,” Nghiêm Tranh Minh hơi cay độc nói, “Đường chân nhân kia dám chừng phải ăn cơm ở bên ngoài hai ba mươi năm, mà họ cũng nói bà ta chỉ đi du lịch một thời gian.”

Lý Quân không tự chủ được gặm móng tay, nói: “Nhưng đệ nghe người ta nói đảo chủ không hỏi việc đời rất nhiều năm rồi, vì sao đột nhiên ra mặt giữ chúng ta lại?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Không biết, nghe bảo ông ta trước kia có giao tình với sư phụ.”

Từng ấy năm, Nghiêm Tranh Minh vẫn sống trong thâm sơn chẳng biết việc đời, trước khi xuất phát sư phụ ân cần dạy bảo một loạt, còn đều bị y coi là gió thoảng qua tai, lúc này tới Thanh Long đảo, y trên cơ bản chẳng hiểu cái gì, lại không dám lắm miệng hỏi nhiều, thường xuyên phải nghĩ đông nghĩ tây, sau một thời gian quả thực mệt mỏi vô cùng.

“Đồng Tiền,” Nghiêm Tranh Minh nhấc chân đá Trình Tiềm một cái, “Bỏ con dao khắc cùi của ngươi xuống, ngẩng đầu lên nói một câu xem.”

Trình Tiềm bị y cắt ngang, chân khí trong tay tiết ra, phù phế.

Nó cực kỳ tiết kiệm thay một con dao thường, cạo vết khắc trên đó, bình thản hỏi: “Nói gì?”

Từ khi dẫn Thủy Khanh trốn khỏi Vong Ưu cốc, trong mắt Trình Tiềm tựa hồ không còn việc gì khác, từ sáng đến tối không phải luyện kiếm thì là luyện công, vô luận khi nào đến tìm nó, trên tay nó nhất định đều cầm một trong hai loại mộc kiếm và dao khắc.

Vì việc này, Nghiêm Tranh Minh năm lần bảy lượt ngăn cản không kết quả, suýt chút nữa cãi nhau, tiếc rằng nó nhất loạt không coi là gì.

Giờ đây Nghiêm Tranh Minh mới cảm nhận được sự bất lực của sư phụ với họ năm đó.

Trình Tiềm dọn sạch vụn gỗ, thong thả nói: “Chúng ta có cái gì đáng để người ta thèm muốn? Sắc đẹp của chưởng môn sư huynh à? Các huynh bớt tự đa tình đi.”

Câu nói cứng rắn lạnh băng này làm mấy sư huynh đệ xám xịt mặt mày, hiệu quả rõ rệt mà kết thúc cuộc họp ngắn ngủi. Lý Quân và Nghiêm Tranh Minh bất đắc dĩ nhìn nhau một cái, nhất thời cũng chẳng biết nên làm thế nào với tam sư đệ này.

Dù sao thì chẳng ai trong số họ tận mắt thấy sư phụ hồn phi phách tán.

Nghiêm Tranh Minh đưa mắt ra hiệu cho Lý Quân, Lý Quân hiểu ý, dẫn Hàn Uyên đi.

Nghiêm Tranh Minh một mình ở lại phòng Trình Tiềm, rút đại một quyển ghi chép về Phù Dao phái gần đây, im lặng ngồi bên cạnh xem. Hai người chẳng ai ngó ngàng đến ai, tận đến tối, Tuyết Thanh cầm hộp đựng thức ăn đi vào, sửng sốt nhìn Nghiêm Tranh Minh vẫn chưa chịu đi: “Thiếu… chưởng môn.”

“Kêu họ đem đồ đạc của ta tới đây,” Nghiêm Tranh Minh ngó lơ biểu cảm “sao ngươi vẫn chưa cút đi” của Trình Tiềm, bình tĩnh phân phó, “Mấy ngày tới ta sẽ ở đây luôn.”

Biểu cảm không chút để ý của Trình Tiềm bắt đầu rạn ra.

Nghiêm Tranh Minh cũng chẳng thèm nhìn nó, nói với Tuyết Thanh: “Ta sợ nó nghĩ quẩn xảy ra chuyện gì, ở đây trông chừng vài ngày.”

Trình Tiềm trông như chưa ăn đã no, một lúc lâu mới rặn ra một câu: “Sư huynh lo lắng nhiều rồi, đệ nghĩ rất thông.”

“Việc này ta quyết định.” Nghiêm Tranh Minh ngắn gọn gạt phăng lời nó, đồng thời đứng dậy hoạt động tay chân một phen, dưới ánh mắt đại nạn lâm đầu của Trình Tiềm, chuẩn bị sẵn sàng hành hạ nó một trận.

Y nghiễm nhiên đã có bí tịch của người làm chưởng môn – lúc luyện kiếm om sòm đòi bỏ gánh chia hành lý, lúc tác oai tác quái mới nhớ tới chưởng môn ấn.

“Tiện thể kêu mấy người tới đây,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Quét qua nhà đi, dưới đất toàn tóc là tóc không nhìn thấy à – với cả chuyển lư hương của ta vào, kêu Tiểu Nguyệt Nhi điều hương.”

Trình Tiềm còn chưa kịp ra một tiếng, Nghiêm Tranh Minh đã hoàn thành toàn bộ quá trình cưu chiếm thước sào, sau đó túm gáy Trình Tiềm xách dậy, ném vào bàn ăn, ra lệnh: “Chuẩn bị ăn cơm.”

Trình Tiềm im lặng giơ tay lấy đũa, còn chưa chạm tới đã bị Nghiêm Tranh Minh đập văng.

“Rửa tay.” Nghiêm Tranh Minh cau mày nói.

Đạo đồng chưa ra ngoài, Trình Tiềm không tiện nổi giận với đại sư huynh mới lên làm chưởng môn ngay trước mặt họ, đành phải trừng mắt nhìn đối phương một lát, hung tợn nhúng tay vào chậu nước một cái, rồi thuận tay lấy bát trà bên cạnh.

… Lại bị Nghiêm Tranh Minh đập văng.

Nghiêm Tranh Minh: “Một miếng cơm chưa ăn đã uống trà trước, thói xấu gì vậy?”

Trình Tiềm: “…”

Nó có dự cảm ngày hôm nay không dễ sống rồi.

“Trước lạnh sau nóng, nào có đồ ăn nóng lạnh luân phiên ăn?”

“Cơm chưa ăn xong, ai cho các ngươi bưng bánh lên?”

“Cái gì? Ngươi ăn cơm và canh dùng chung một bát?”

“Cái gì thế này, cà lại không gọt vỏ! Cà không gọt vỏ là cho người ăn hả?”

Trình Tiềm rốt cuộc không nhịn nổi nữa, quẳng đũa cái bộp, đứng dậy đi luôn.

Nghiêm Tranh Minh mù tịt hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

“Ta nghĩ không thông, nuốt không trôi,” Trình Tiềm nói, “Tới hậu viện luyện kiếm.”

Trình Tiềm luyện kiếm là sáng chiều hai canh giờ sét đánh không đổi, bất kể mưa gió, tuyệt không bớt xén.

Nhưng hôm nay nó đột nhiên cảm thấy hai canh giờ chưa đủ lắm, muốn ở bên ngoài luyện một đêm.

Chờ tới khi nó kiệt sức rã rời, thật sự bất đắc dĩ phải đi về, lại phát hiện phòng mình đã bị đại sư huynh biến thành động bàn tơ.

Mà đại yêu ngồi ngay ngắn giữa động bàn tơ còn không cho nó vào cửa: “Tắm đi, ngươi định nhễ nhại mồ hôi đi ngủ luôn hả?”

Biểu cảm của Trình Tiềm nói cho Nghiêm Tranh Minh biết, nó chính là nghĩ như vậy, hơn nữa cũng thường xuyên làm như vậy. Thế là Nghiêm thiếu gia không nói hai lời, quay người kêu Tuyết Thanh vào: “Thay khăn trải giường cho ta!”

Chờ Tuyết Thanh vừa đi, Trình Tiềm liền quát y: “Huynh không thể về phòng mình à?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Không được, ngươi xem ngươi hiện tại là bộ dạng quỷ quái gì, mấy ngày nay ta phải coi chừng ngươi – ngày nào ngươi cũng luyện kiếm muộn vậy à?”

Một sợi gân xanh lồi lên trên gáy Trình Tiềm, nó lơ đi câu hỏi ấy: “Còn lâu ta mới ngủ với huynh!”

“Ngươi cho rằng ta muốn ngủ với ngươi hả?” Nghiêm Tranh Minh nổi giận nói, “Thớt còn mềm hơn giường của ngươi!”

Trình Tiềm quay lưng bỏ đi: “Được, ta xuống bếp ngủ thớt, chưởng môn sư huynh cứ tự nhiên.”

Nghiêm Tranh Minh quát đạo đồng đang luống cuống ngoài cửa: “Bắt nó lại cho ta!”

Trình Tiềm đối đãi người khác – dù là đạo đồng dẫn từ Phù Dao sơn đến, đều có chút nho nhã lễ độ xa cách, dĩ nhiên không thể gây chiến với chúng đạo đồng tự dưng bị vạ lây, đành phải để Nghiêm Tranh Minh đạt mục đích.

Chăn gấm mang từ Ôn Nhu hương đến làm Trình Tiềm bị sặc hắt xì bốn cái liền, chảy cả nước mắt. Nghiêm Tranh Minh vẻ mặt ghét bỏ ném cho nó một cái khăn tay, nhíu mày hỏi: “Có phải mũi ngươi có vấn đề gì hay không?”

Trình Tiềm dùng hai ngón tay nhón khăn, giơ tay ra hết cỡ ném thật xa, tiện tay lấy một quyển sách nói về cấm kỵ trong phù chú: “Ta thấy đầu óc huynh có vấn đề thì có.”

Nghiêm Tranh Minh ấn mặt nó vào chăn, giật quyển sách phù chú: “Ngủ.”

Trình Tiềm: “Trả ta!”

Hai người cãi nhau om sòm, thực sự chẳng còn buồn ngủ tí nào.

Một quyển “Cấm kỵ trong phù chú” đàng hoàng suýt bị xé làm đôi, Trình Tiềm buông tay bảo vệ điển tịch bản môn, Nghiêm Tranh Minh thừa cơ ném sách đi, phất tay tắt đèn.

Trong bóng tối, Trình Tiềm nghiến răng, chui vào chăn che kín đầu, mắt không thấy lòng khỏi phiền.

Nghiêm Tranh Minh đạt được thắng lợi hai tay gối sau đầu, nhưng đắc ý tới nhanh đi cũng nhanh, Trình Tiềm không để ý tới y, y liền nằm trên giường, nhìn màn mà ngây ra.

Qua rất lâu, giữa cảnh yên tĩnh, y đột nhiên mở miệng: “Bây giờ ta đã biết thế nào là ‘như đi trên băng mỏng, như đứng trước vực sâu’ rồi.”

Trình Tiềm rúc trong chăn không lên tiếng, có lẽ lúc này đối với nó mà nói, Nghiêm Tranh Minh chính là “vực sâu” đáng ghét kia.

Nghiêm Tranh Minh trầm mặc một lúc, tiếp tục độc thoại: “Sau chợ tiên có Giảng Kinh đường, rất nhiều tán tu đều nhân cơ hội này đến tiến tu, nhị sư đệ và tứ sư đệ ngay cả dẫn khí nhập thể cũng chưa nhập môn, cho nên ta mới muốn ở lại, ít nhất tạo nền tảng… Chúng ta không thể cứ thế vô căn vô cơ quay về Phù Dao sơn được.”

Rõ ràng là môn phái có danh có tính có lai lịch, lại phải như tán tu vô căn nghe chực Giảng Kinh đường của người ta để học chút tài mọn.

“Ta đã nhận lời đảo chủ, nhưng không định dựa vào Thanh Long đảo.” Nghiêm Tranh Minh dừng lại, không biết muốn thuyết phục ai mà bổ sung, “Thật sự không có.”

Trình Tiềm không biết đã chui đầu ra khỏi chăn từ khi nào, nghiêng mặt lặng lẽ nhìn y.

Mặt Trình Tiềm còn chưa nảy nở, mà đã gầy gò trước, chỉ còn lại đôi mắt, ánh mắt kiên định như bàn thạch không chuyển dời, hình dạng bên ngoài lại vẫn trong suốt và non nớt kiểu trẻ con.

“Lúc bằng tuổi nó, mình còn đang làm gì?”

Nghiêm Tranh Minh suy nghĩ, y nhìn Trình Tiềm, lòng vừa mềm vừa không vui, không khỏi buột miệng nói: “Mười năm, tối đa mười năm, chúng ta sẽ trở về.”

Nhưng nói xong câu này y liền hối hận, Nghiêm Tranh Minh thống khổ quay đầu đi, không nhìn Trình Tiềm nữa, nhanh chóng lật lọng: “Ta chỉ tùy tiện nói thế thôi, có thể trở về là tốt nhất, không thể về thì thôi, ngươi cũng đừng quá tin.”

… Được rồi, y mà đáng tin thì heo nái cũng leo cây được.

Đôi khi, một người hoặc một tiểu bộ phận người, có thể trải qua trời sập đất nứt, nhưng thời gian sẽ không dừng lại vì ai, thế gian vạn vật vẫn vội vã y nguyên.

Trong khi mấy thiếu niên Phù Dao phái hoảng sợ tìm kiếm một đường ra, chợ tiên trên Thanh Long đảo bắt đầu đúng kỳ hạn.

Cái gọi là “chợ tiên” trên Thanh Long đảo, là cuộc họp chợ lớn mười năm một lần, trên đảo đặc biệt mở một con phố dài hơn mười dặm, đan dược, phù chú, pháp bảo, bí tịch vân vân đều có thể giao dịch ở đây. Các đại môn phái sẽ dẫn lứa đệ tử mới đến, kết giao đồng đạo, một số đệ tử đến rồi có thể một mình du lịch, thậm chí sau khi chợ tiên kết thúc có thể kết bạn mà đi.

Ngoài ra, được chú mục nhất, phải kể tới “Thanh Long hội thí” mà tán tu thiên hạ kiễng chân trông ngóng.

Giảng Kinh đường của Thanh Long đảo là nơi tán tu không môn không phái hướng tới nhất, vô số tán tu hoặc phàm nhân chưa được vào danh môn muốn thử thời vận đều đến nơi này, để được danh sư chỉ dẫn đi lên đường tu hành chính thống.

Kẻ nổi bật còn có thể được Thanh Long đảo thu nhận, dẫu không thể chính thức bái nhập Thanh Long đảo, tiềm tu trong Giảng Kinh đường vài năm, cũng có thể nhập môn, học được một kỹ năng, là có thể tự mình du lịch thiên hạ tìm kiếm cơ duyên.

Dĩ nhiên, Giảng Kinh đường không chứa được nhiều người như vậy, qua nhiều tầng sàng lọc, cuối cùng có thể vào Giảng Kinh đường cũng chẳng qua là một hai trong hàng trăm.

Như Phù Dao phái, hiển nhiên là đảo chủ đích thân mở cửa sau cho, nếu không mấy người họ vị tất có thể qua nổi Thanh Long hội thí.

Thời điểm chợ tiên mới khai trương, dưới sự xúi giục của Hàn Uyên, cả bọn đi xem náo nhiệt một lần.

Chợ tiên rất thú vị, rất nhiều phàm nhân trà trộn vào, thoạt nhìn cơ hồ phân không rõ ai là tu sĩ ai là phàm nhân, song khi trao đổi hoặc giao dịch, giữa hai bên lại phân biệt rõ ràng – Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng phát hiện, chỉ có phàm nhân mới sử dụng vàng bạc, tu sĩ thì thường yêu cầu lấy vật đổi vật.

Cho dù bọn Nghiêm Tranh Minh bỏ ra ngân phiếu ngàn vạn lượng, ở chợ tiên cũng chỉ có thể mua được đồ của phàm nhân, pháp bảo của tu sĩ thì đừng có mơ.

Mà Thanh Long hội thí thì tiến hành trên Thanh Long đài ở cuối chợ tiên.

“Thanh Long đài” chiếm chẳng qua ba bốn trượng vuông, nhưng không biết dùng bí pháp gì, đi lên mới thấy rộng vô biên, trong đó thậm chí có ảo giác chứa được sơn hà giang hải khó phân thật giả. Đường Vãn Thu cùng một nhóm tu sĩ khác đứng vây quanh Thanh Long đài, đại khái là giữ trật tự hội thi.

Tán tu tự phụ tu vi có thể lên tỷ thí võ đài, mà những kẻ hoàn toàn chưa nhập môn, thì có thể lựa chọn một ảo giác đi vào thử luyện, khảo sát phẩm hạnh, tâm chí, tư chất…

Để công bằng, mọi người đều có thể vây xem.

Khi bọn Nghiêm Tranh Minh vất vả tìm được một vị trí ở quán trà cạnh Thanh Long đài, gặp hai tu sĩ đang tỷ thí, một sử đao, một sử kiếm. Bất đồng với cuộc chiến đại ma họ gặp trên biển, tỷ thí trình độ này, ngươi qua ta lại một chiêu một thức đều có thể thấy rõ.

Người sử kiếm kia kiếm chiêu rất là đẹp mắt, rất nhanh nhẹn, chắc hẳn cũng có chút công phu, nhưng sau đẹp mắt lại khá lỗ mãng, hơi có vẻ “vụng mà như khéo”. Hai người đấu hai ba trăm chiêu, đao khách vẫn bất hiển sơn bất lộ thủy đột nhiên bắt lấy một sơ hở của đối phương, liều để cánh tay bị đâm, đẩy thẳng thanh đao sống dày vào kiếm chiêu của kiếm khách, lật một phát, “Keng” một tiếng đánh bay bội kiếm của kiếm khách.

Mọi người xung quanh rầm rầm khen ngợi.

Hàn Uyên hâm mộ hỏi Nghiêm Tranh Minh: “Đại sư huynh, khi nào chúng ta có thể thay kiếm thật?”

Nghiêm Tranh Minh nhìn trên đài không chuyển mắt, thuận miệng nói: “Chờ ngươi cầm mộc kiếm không rớt vào chân nữa.”

Trình Tiềm ở bên cười cười, nói với Hàn Uyên: “Sư phụ bảo kiếm của phái ta không giống với kiếm khác, phải qua vài năm mới được.”

Nói xong, nó nhớ tới mộc kiếm như Định hải thần châm giữa mưa gió trong tay sư phụ, không nhịn được lại bổ sung một câu: “Hơn nữa, chỉ cần kiếm ý đến rồi, mộc kiếm cũng chưa chắc không bằng thiết kiếm…”

Nó còn chưa nói xong lời này, Lý Quân bỗng nhiên kéo nó, thấp giọng cảnh cáo: “Tiểu Tiềm, đừng nói vớ vẩn!”

Trình Tiềm sửng sốt, ngẩng đầu lên, chỉ thấy ghế bên một nam tử sắc mặt ngăm đen đang lạnh lùng nhìn mình.

Trình Tiềm rất khó hiểu, vừa đối mắt với nó, nam tử kia liền đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, mở miệng nói: “Mộc kiếm cũng chưa chắc không bằng thiết kiếm – nghe chừng vị tiểu huynh đệ này rất có kiến giải với kiếm đạo?”

Lúc này, kiếm khách tán tu vừa bị thua đã xuống Thanh Long đài, đi đến bên cạnh nam tử mặt đen, kêu: “Ca.”

Trình Tiềm lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, bụng nghĩ thật đúng là mới mẻ, mình ỉa không ra lại đi trách hố xí sao?

Hiển nhiên, trên điểm này, Hàn Uyên với nó tâm linh rất tương thông, tiểu khiếu hóa không nhìn nổi kẻ khác ức hiếp tiểu sư huynh, lập tức tiến lên một bước, một bụng lời nói thô tục của trẻ đầu đường xó chợ đã ra đến môi.

Nhưng còn chưa kịp phun, Lý Quân tay mắt lanh lẹ đã túm hắn lại: “Đừng gây chuyện!”

Nghiêm Tranh Minh giơ tay cản lại, chặn Trình Tiềm không tình nguyện ở phía sau, uể oải chắp tay nói với đối phương: “Trẻ con ăn nói lung tung, nói hòn than trắng cũng là nó, huynh đài nghe xong cười là được.”

Trước mặt một kẻ đen thui đi nói hòn than… Lý Quân tức khắc lại nhức đầu. Gã biết bản ý của đại sư huynh thật sự là nhân nhượng cho yên chuyện, thế nhưng lời này một khi ra từ miệng y, chẳng biết làm sao mà lại như là khiêu khích gây sự vậy.

Trời sinh gương mặt muốn ăn đòn – đây là tài năng đặc biệt như thế nào?

Sắc mặt nam tử mặt đen kia quả nhiên càng đen hơn, huynh đệ bị loại kia ghé vào tai hắn thầm thì chốc lát, ánh mắt hắn liền dừng ở mộc kiếm trong tay Trình Tiềm.

Lập tức, hắn cười xì một tiếng, nói: “Cái gì? ‘Phù Lưng’ phái? Chưa từng nghe nói. Ta thấy Giảng Kinh đường này không vào cũng thế, mèo chó gì cũng có thể nhờ quan hệ tam cô lục bà mà vào, hội thí gì đó của Thanh Long đảo chỉ là mua danh kiếm tiếng, lừa đám ngốc không rõ nội tình các ngươi thôi!”

Đường Vãn Thu hộ pháp bên cạnh Thanh Long đài hiển nhiên nghe thấy, sắc mặt tức khắc khó coi như giông bão sắp đến, song không dám tự tiện bỏ việc, chỉ có thể hung tợn trừng sang bên này, ánh mắt như đao, đâm nam tử mặt đen và đám Phù Dao phái mỗi kẻ một cái. Có lẽ là muốn đá cục than đen cả gan ăn nói vô lễ trên Thanh Long đảo và mấy đứa nhóc con dựa vào quan hệ bám váy mà vào ra khỏi chợ tiên.

Nghiêm Tranh Minh nghe thế không hề kích động, nghĩ bụng: “Dù sao thì hắn mắng cũng là Thanh Long đảo, có liên quan gì đến ta?”

Thế là cười khẩy một tiếng, dợm bước muốn đi.

Song Trình Tiềm không vô tâm vô phế như y, nó đã nhìn thấy sắc mặt Đường Vãn Thu.

Tuy cục than này nói năng vô lễ nhằm vào Thanh Long đảo, nhưng là Phù Dao phái bọn họ trêu vào, vốn đảo chủ năm lần bảy lượt triệu kiến đã khiến người ta bất mãn, nếu lúc này thật sự bỏ đi như không có việc gì, chỉ sợ về sau họ ở trên đảo sẽ không dễ sống.

Nghiêm Tranh Minh: “Tiểu Tiềm, đi thôi.”

Trình Tiềm mắt điếc tai ngơ, ngón tay chậm rãi lướt qua rìa mộc kiếm, đứng nguyên tại chỗ, thong thả nói: “Ồ? Nói vậy, vị huynh đài bị người ta đánh rớt kiếm này… chắc hẳn rất có chân tài thực học?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here