Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 32

0
69

Chương 32

Thanh Long đảo là một tiên sơn ngoài biển đúng tiêu chuẩn, thanh tĩnh lánh đời, lui tới đều là tu sĩ, có mũ cao vạt rộng, có đạo bào phiêu miểu, một năm bốn mùa rực rỡ gấm hoa. Nhìn từ trên biển, trên đảo còn có một tầng sương mù mỏng mảnh thường xuyên quanh quẩn, hệt như một đại đào nguyên trôi trên mặt nước vậy.

Đảo chủ Thanh Long đảo là một trong Tứ Thánh, thường niên bế quan, không hay lộ diện, hình như cũng không hay quản chuyện, nhưng lại đặc ý ra gặp Nghiêm Tranh Minh, hơn nữa thái độ hết sức ôn hòa, tựa như đang đối mặt với vãn bối nhà mình. Có lẽ là biết y tâm phiền ý loạn, đảo chủ không hề kéo y lại nhiều lời, sau khi an bài chỗ ở cho cả đoàn, đảo chủ hào phóng bày tỏ, hết thảy tài nguyên trên Thanh Long đảo đều có thể cho y mượn, cho đến khi tìm thấy Mộc Xuân chân nhân mất tích và hai sư đệ sư muội sinh tử chưa rõ.

Đối với việc này, các tu sĩ dĩ nhiên không thể không kiêng dè gì mà huyên thuyên như thôn phu hương dã, họ nhiều chuyện một cách nho nhã, hơn nữa sóng ngầm cuồn cuộn.

Ngẫm lại quả thật cũng là đạo lý như vậy, đảo chủ Thanh Long đảo vô số người nịnh bợ không được, chợ tiên mười năm một lần ông ta cũng lười lộ diện, đám nhóc con lai lịch không rõ này tài đức gì mà được lão nhân gia ưu ái?

Huống chi, lũ nhóc này tu vi thấp kém chưa nói, còn chỉ biết khoe khoang giàu sang, đến Thanh Long đảo mà vẫn không chịu bớt lại, thật sự rất gai mắt.

Những sóng ngầm cuồn cuộn này Nghiêm Tranh Minh đều không hay biết, y thật sự chẳng rảnh đi quan tâm. Đảo chủ hỏi sinh thần bát tự của Trình Tiềm và Thủy Khanh, phái vô số tu sĩ đi tìm kiếm, ròng rã ba ngày không một chút tin tức.

Cũng không biết ba ngày này Nghiêm Tranh Minh sống như thế nào.

Cho đến sáng sớm ngày thứ tư – Tiểu Nguyệt Nhi khẽ khàng mở cửa, trên tay cầm bộ dụng cụ chải đầu nữ nhi của Hoàng đế thấy cũng phải tắc lưỡi, chuẩn bị đốt hương, gọi thiếu gia dậy, kết quả là thò đầu vào mới phát hiện thiếu gia đã không còn trong phòng.

Tiểu Nguyệt Nhi hoảng sợ, cho rằng mình dậy muộn, chuẩn bị sẵn sàng nghe mắng. Nàng lắp bắp đi vào, lại phát hiện đạo đồng đã dọn dẹp giường, mà chủ nhân căn phòng thì không biết tung tích.

Tiểu Nguyệt Nhi vội hỏi: “Thiếu gia đâu?”

Đạo đồng đáp: “Nghe nói là có tin tức của nhóm chưởng môn, hôm qua sau nửa đêm dậy, đi luôn trong đêm rồi.”

Tiểu Nguyệt Nhi ngớ ra – Nghiêm gia ngoại trừ chiều ra bại gia tử Nghiêm Tranh Minh này, gia phong kỳ thực cũng nghiêm chỉnh, không hà đãi hạ nhân, nàng là con của gia nô Nghiêm gia, lại là một tiểu cô nương, cơ hồ được nuôi như nửa tiểu thư, bình nhật ở trên Phù Dao sơn chỉ phụ trách chải đầu cho thiếu gia, không cần lo việc gì khác, ngay cả thời điểm hai ma đầu đại chiến trên biển, nàng cũng vững vàng ở trong khoang thuyền, không dính một giọt nước biển. Bên ngoài gió táp sóng xô trước nay cũng chẳng trúng đầu nàng, đây vẫn là lần đầu tiên nàng cảm giác được lòng người hoảng sợ xung quanh.

Tiểu Nguyệt Nhi ôm hộp gỗ đàn hương trong lòng, hoang mang hỏi: “Thế… không nói khi nào trở về à?”

Đạo đồng quay đầu lại nhìn tiểu cô nương không rành thế sự này, không tự chủ được dịu giọng: “Không nói, còn chưa biết tình hình như thế nào đâu.”

Đoạn, đạo đồng lại hạ giọng bổ sung: “Ta kể ngươi nghe, ngươi đừng nói với ai – đêm qua, ta nghe thiếu gia nói chuyện với nhị sư thúc, ý thiếu gia nghe chừng là, nếu có gì vạn nhất, sợ rằng chúng ta tạm thời chưa về được Phù Dao sơn. Nếu thật là như vậy, ngươi nên ghi nhớ, trên đảo này toàn là chân nhân, bất luận phẩm hạnh tốt xấu, đều là năng nhân có thể hô vân hoán vũ, bóp chết chúng ta như bóp chết con kiến, mấy cô nương các ngươi tuyệt đối không được chạy lung tung, cũng không được tùy tiện đắc tội người ta, nghe chưa?”

Đảo chủ tựa hồ uyên nguyên khá sâu với Phù Dao phái, kỳ thực đã nghĩ đến Mộc Xuân chân nhân mất tích có lẽ sẽ qua lại ở gần Vong Ưu cốc, bởi vậy sớm phái người chờ ở đó, nhưng do nguyên nhân nào đó, tất cả các tu sĩ này đều không dám vào sơn cốc tìm kiếm.

Đợi suốt ba ngày, mới gặp được Trình Tiềm và Thủy Khanh.

Bộ dạng Trình Tiềm lúc đó có thể nói là muốn thê thảm bao nhiêu cũng có, ngay cả các tu sĩ ôm cây đợi thỏ cũng không nghĩ đến Mộc Xuân chân nhân lại không đi cùng, để một đứa trẻ lớn dẫn một đứa trẻ nhỏ tự mình đi ra.

Trong sơn cốc dã thú tiểu yêu đâu đâu cũng thấy, như vậy mà còn có thể sống sót ra ngoài, không chắc là nhờ hồn thiêng của ai.

Chỉ là thiếu niên trong tưởng tượng nên cực kỳ sợ hãi này, không hề dễ tiếp xúc như dự liệu.

Chạng vạng, Trình Tiềm nhận một bát cháo rau do một nữ tu sĩ xin từ thôn dân gần đó, nói cảm ơn, tự mình nếm một ngụm trước, bấy giờ mới dẫn Thủy Khanh qua một bên, múc một thìa để trước miệng con bé. Thủy Khanh đi theo nó thực sự chịu khổ mấy ngày, thành tiểu ngạ quỷ, lập tức há to miệng muốn ăn.

Trình Tiềm lại bỗng lấy tay về, để con bé đớp hụt.

Thủy Khanh vẻ mặt rưng rưng chực khóc, nhìn nó đầy tội nghiệp.

Trình Tiềm thấp giọng nói: “Có nhớ ta đã nói gì không? Nhớ thì cho ngươi ăn.”

Thủy Khanh vội vã gật đầu, đồng thời cực kỳ thiếu tiết tháo chắp đôi tay béo múp, cúi đầu khom lưng làm động tác vái, lúc này mới được miếng thức ăn đầu tiên suốt mấy ngày qua.

Thoạt nhìn, tình cảnh này như là tiểu sư huynh nghịch ngợm bắt nạt sư muội, lôi con bé ra đùa giỡn, nhất định phải chắp tay thi lễ mới cho ăn – kỳ thực phần chắp tay hoàn toàn là thùng cơm Thủy Khanh theo bản năng gây chuyện tự phát huy thôi.

Vừa gặp đám người xa lạ này, Trình Tiềm liền lập tức dặn dò Thủy Khanh: Từ giờ trở đi, không được lộ ra cánh trước mặt bất cứ ai, nếu không sẽ cho nhịn đói.

Nữ tu bên cạnh đại khái cảm thấy tiểu cô nương này béo béo trắng trắng khá ngộ nghĩnh, liền hỏi như nói chuyện phiếm: “Sao quý phái lại nhận đệ tử bé tí vậy?”

Trình Tiềm mặt không đổi sắc nở nụ cười: “Là sư đệ ta lần nọ ham chơi, lén xuống núi họp chợ nhặt được trên đường. Có thể là do mấy năm nay mùa màng không tốt lắm, nhà ai trong thôn dưới chân núi nuôi không nổi, sư đệ thấy tội nghiệp, liền nhặt về – tiền bối nghĩ xem, người tu hành chúng ta mười năm hai mươi năm như một chớp mắt, lại đủ để nó từ bi bô tập nói thành một đại cô nương, tuổi nhỏ một chút không ảnh hưởng gì, sẽ lớn rất nhanh thôi.”

Nữ tu không nhịn được trêu: “Chính ngươi cũng chưa qua hết ‘một chớp mắt’ đâu, nói chuyện cứ như người lớn vậy. Ta thấy, ngươi nên theo chúng ta trở về chữa thương trước đi, các sư huynh ngươi cho dù phi ngựa ngày đêm, cũng phải mất một hai hôm mới đến.”

Trình Tiềm vừa lau cháo chảy ra khóe miệng Thủy Khanh, vừa đáp: “Một mình ta thì không có gì, nhưng không tiện dẫn theo tiểu sư muội gây phiền phức cho các vị tiền bối, thôi cứ chờ các sư huynh một chút đi. Hiện giờ sư phụ không ở đây, người muốn ta nghe sư huynh, ta cũng không có chủ ý gì, không dám tự tiện chủ trương một mình.”

Nữ tu: “…”

Nàng ta hoàn toàn không thấy nhóc con này không có chủ ý chỗ nào.

Có lẽ là vì tuổi còn nhỏ, Trình Tiềm kỳ thực không hề giỏi giao tiếp, nó rất ít chủ động nói chuyện, cũng không cố ý kết giao với người khác, hữu lễ đến hơi khéo léo – cái gì cũng tốt, ngoại trừ khư khư cố chấp.

Nó bị thương đầy mình, có mãnh thú cào cắn, có các loại vết thương do ngã, mảnh vải băng trên tay còn bị máu khô dính bết vào.

Theo lý thuyết, từ Vong Ưu cốc đi ra, không chết cũng phải mất một lớp da, huống chi nó còn dẫn theo một tiểu nha đầu bi bô tập nói, sớm nên đến lúc nỏ mạnh hết đà. Thế nhưng Trình Tiềm biểu hiện điềm nhiên như không, thà ăn gió nằm sương bên cạnh Vong Ưu cốc, cũng không chịu đi theo họ, về trong cốc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, càng kín miệng như bưng, hỏi thế nào cũng chẳng moi được vài ba câu.

Đợi đến khi trăng treo ngọn liễu, Nghiêm Tranh Minh nhận được tin tức chạy đến.

Y đến một mình, không dẫn Lý Quân với Hàn Uyên, ngay cả đạo đồng cũng không đi theo, xe thần điêu kéo hạ đất vẫn chưa vững, Nghiêm Tranh Minh đã xốc màn xe nhảy xuống.

Mấy ngày liền lo lắng hãi hùng, Nghiêm Tranh Minh ủ sẵn một bụng tà hỏa, nhưng vừa thấy bộ dạng chật vật máu me đầy mình của Trình Tiềm, hỏa chuẩn bị sẵn sàng bay mất một nửa, lại không tìm thấy sư phụ, nửa kia tức khắc cũng tan thành mây khói.

Nghiêm Tranh Minh rảo bước chạy tới, trước tiên vội vàng đón lấy Thủy Khanh nhào vào lòng, rồi lại kéo Trình Tiềm, luôn miệng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Sao ngươi biến thành như thế? Mấy ngày nay rốt cuộc các ngươi đã chạy đi đâu? Sư phụ đâu? Sao người lại bỏ hai ngươi ở đây một mình?”

Trình Tiềm không trả lời, chỉ ngơ ngẩn nhìn y.

Tim Nghiêm Tranh Minh đập loạn một tràng, y thấp thỏm hỏi: “Tiểu Tiềm, rốt cuộc đã có chuyện gì?”

Trình Tiềm không lên tiếng, ánh mắt lướt qua mặt Nghiêm Tranh Minh, quét một vòng các tu sĩ xa lạ xung quanh.

Các tu sĩ Thanh Long đảo suy cho cùng xuất thân đại gia, nhìn là biết giữa sư huynh đệ người ta có chuyện riêng muốn nói, liền tự giác lui đi.

Trình Tiềm bấy giờ mới khẽ thở ra một hơi, dùng tay không bị thương lấy từ trong lòng ra một con dấu nhỏ, đưa cho Nghiêm Tranh Minh, thì thào hầu như không nghe thấy: “Đây là chưởng môn ấn, đại sư huynh, sư phụ bảo đệ đưa cho huynh.”

Nghiêm Tranh Minh thoạt tiên sửng sốt một lúc lâu, lập tức phản ứng được, y lui phắt lại một bước, huyết sắc trên mặt chợt mất sạch.

Y nhìn con dấu trên bàn tay dính đầy máu và tro bụi của Trình Tiềm, hệt như nhìn thấy mãnh thú nước lũ, nhất thời ánh mắt y gần như là sợ hãi.

Câu kế tiếp của Trình Tiềm chặn chết một chút đường lui bước cuối cùng của y.

“Sư phụ chết rồi,” Trình Tiềm nói, “Người bảo, về sau chưởng môn Phù Dao phái chính là huynh.”

“Không…” Nghiêm Tranh Minh theo bản năng lắc đầu, hoảng loạn đẩy Trình Tiềm ra, từ ngữ lộn xộn, “Ta không… Ngươi ngươi ngươi lấy cái này đi, không được cho ta! Nói bậy bạ gì vậy, sư phụ làm sao mà chết được?”

Trình Tiềm: “Là chính đệ chứng kiến người hồn phi phách tán.”

“Không thể nào!” Nghiêm Tranh Minh trợn mắt, nói không nên lời, chỉ một mực phủ nhận, “Không thể nào!”

Lần này, Trình Tiềm không đáp lại, nó giữ nguyên động tác đưa chưởng môn ấn, nhìn sâu vào mắt Nghiêm Tranh Minh, bi ý trên mặt dày đặc đến phảng phất vĩnh viễn không nên xuất hiện ở một thiếu niên.

“Là thật,” Nó thì thào, “Sư huynh, là thật…”

Chưa dứt câu, đầu Trình Tiềm bỗng nhiên vô lực vẹo qua một bên, cả người bất thình lình ngã xuống.

Nghiêm Tranh Minh giơ tay đỡ nó theo bản năng, chẳng biết đụng phải đâu, mà trên tay áo trắng như tuyết lập tức dính một vết máu ghê người.

Thân thể Trình Tiềm lạnh ngắt, Nghiêm Tranh Minh cơ hồ cảm thấy nó không còn thở. Y hoảng loạn xoay Trình Tiềm lại, giơ hai ngón tay thử hơi thở, nhưng tay y run dữ quá, sờ soạng cả buổi mà không sờ được gì.

Thủy Khanh bình thường không hay lên tiếng, con bé dù sao cũng chưa biết nói, lúc này không thể biểu đạt, chỉ biết khóc – mấy ngày nay, nó hầu như đã khóc hết nước mắt tích từ lúc chào đời tới giờ.

Tai Nghiêm Tranh Minh kêu ong ong, trong đầu càng trống rỗng, y nắm chặt một tay Trình Tiềm, chưởng môn ấn trong tay lạnh như băng, không sao ấm nổi. Nhất thời, miệng y chỉ biết máy móc lặp lại: “Đừng khóc, Thủy Khanh, đừng khóc.”

Y không biết mình toàn thân cứng ngắc quỳ dưới đất bao lâu, có lẽ rất lâu, hoặc chỉ một chớp mắt. Có người nắm vai y, lay mạnh vài cái, Nghiêm Tranh Minh mù mờ ngẩng đầu lên, thấy một tu sĩ Thanh Long đảo không biết tên đang lo lắng nhìn mình.

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy sắc mặt mình nhất định còn khó coi hơn quỷ, bởi vì y phát hiện tu sĩ kia tựa hồ hiểu lầm điều gì, vô thức làm cùng một chuyện với y – giơ tay thử hơi thở của Trình Tiềm. Giây lát, tu sĩ nọ thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nói: “Còn thở, chỗ ta có đan dược và thuốc trị thương, ngươi đừng sốt ruột, có lẽ không nghiêm trọng như vậy đâu.”

Nghiêm Tranh Minh gật đầu, kế đó cắn mạnh lưỡi mình, đau đớn và mùi máu tanh xộc lên ấn đường. Lúc này y mới thoát khỏi sự hỗn loạn, cố gắng định thần lại, bình tĩnh tiếp nhận chưởng môn ấn, nắm trong tay, khom người bế Trình Tiềm lên, lại hỏi Thủy Khanh: “Ngươi tự đi được không?”

Thủy Khanh cẩn thận kiễng chân vươn tay, nắm góc áo y.

Nghiêm Tranh Minh ngồi trên xe ngựa thần điêu kéo, một ngày một đêm mới về Thanh Long đảo, y hoang mang lo sợ, cơ hồ không thở nổi. Trên lý trí, y biết Trình Tiềm nói quá nửa là thật, sư phụ đối với họ xưa nay nuông chiều có thừa, nghiêm khắc không đủ, chỉ cần còn một hơi, ông tuyệt đối không thể để Trình Tiềm và Thủy Khanh lại nơi nguy hiểm như vậy.

Lý Quân và Hàn Uyên chờ mỏi mắt trên Thanh Long đảo, vừa thấy y về liền lập tức ùa tới.

“Tiểu Tiềm sao vậy?”

“Sư phụ đâu?”

“Đúng, sao sư phụ không về cùng?”

“Tìm được họ ở đâu vậy?”

“Ta không biết!” Nghiêm Tranh Minh sải bước đi qua hai sư đệ, trong lòng phiền muộn đến cơ hồ muốn la to một trận, “Đừng hỏi ta, đừng ồn ào! Chờ nó tỉnh lại nói sau!”

Thế nhưng Trình Tiềm liên tục hôn mê bất tỉnh, bị thương là một mặt, ở Vong Ưu cốc ba bốn ngày, dẫn theo Thủy Khanh, nhất định cũng không dám chợp mắt.

Nghiêm Tranh Minh trông nom nó một tấc cũng không rời, mới đầu, y mỏi mắt chờ Trình Tiềm tỉnh lại, gấp gáp muốn biết ở Vong Ưu cốc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng càng về sau, trong lòng y lại càng sợ hãi.

Y vừa nhắm mắt liền nhớ đến tình cảnh Trình Tiềm máu me đầy mình, nhìn sâu vào mắt y, nói cho y biết sư phụ chết rồi, điều này khiến y không thể say giấc.

Trong nỗi lo lắng cực độ, trong lòng Nghiêm Tranh Minh tự nhiên sinh ra một ý nghĩ, y nghĩ: “Thôi ta bỏ gánh về nhà làm thiếu gia cho rồi.”

Ý nghĩ này vừa ló đầu ra, liền chiếm trọn toàn bộ suy nghĩ của y.

Đúng vậy, dù sao thì nhà y có cả đống tiền, vinh hoa phú quý sống cuộc đời phàm nhân mấy chục năm cũng đủ rồi, tu tiên mà làm gì, luyện đạo mà làm chi?

Về phần các sư đệ, y có thể dẫn về nhà, muốn tiếp tục luyện võ thì luyện võ, muốn học hành thì cho đi thi lấy công danh, không phải là chuyện nhà thêm vài đôi đũa thôi sao?

Làm chưởng môn – đừng đùa, nghề duy nhất đời này y rành chính là làm thiếu gia!

Nghiêm Tranh Minh nghĩ bụng, mình đến cả phù chú cơ bản cũng khắc chẳng xong, kiếm pháp nhập môn lơ lỏng kém cỏi, không nói các vị đại năng kia, tùy tiện một đạo đồng bưng trà đưa nước trên Thanh Long đảo cũng có tu vi cao hơn, để y làm chưởng môn, có thể chưởng ra cái khỉ gì?

Nghĩ vậy, Nghiêm Tranh Minh lập tức đứng dậy, kêu một đạo đồng hầu hạ y vào: “Giả Thạch, Giả Thạch!”

Đạo đồng Giả Thạch chạy chầm chậm đến trước mặt y: “Thiếu gia.”

“Lấy giấy bút đến, ta muốn gửi một phong thư về nhà.” Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng phân phó, “Thu dọn hành lý, chuẩn bị sẵn thuyền, chờ Tiểu Tiềm vừa tỉnh lại, ta sẽ lập tức chào từ biệt đảo chủ.”

Giả Thạch ngớ ra: “Thiếu gia, chúng ta về Phù Dao sơn ạ?”

Nghiêm Tranh Minh: “Về Phù Dao sơn làm gì? Về nhà!”

Giả Thạch lấy làm kinh hãi: “Thiếu gia, thế môn phái…”

Nghiêm Tranh Minh xua tay: “Không còn Phù Dao phái gì hết, môn phái tan rồi, hiểu chưa? Nhanh đi, chỉ trong mấy ngày nay thôi.”

Giả Thạch kinh hoàng chạy đi.

Trình Tiềm tỉnh lại đã là hai ngày sau, nó vừa nhúc nhích thì một bàn tay đã đặt lên trán, hương hoa lan quen thuộc ùa tới, mùi hương ấy chẳng biết vì sao nhạt đi không ít, Trình Tiềm khẽ khàng mở miệng, không tiếng mà gọi: “Sư huynh.”

Giọng quá khàn, nó nói không ra tiếng.

Nghiêm Tranh Minh đỡ nó dậy, chẳng rằng chẳng nói bưng cho một bát nước.

Trình Tiềm một hơi uống hết, mới hơi mơ hồ mở miệng hỏi: “Tiểu sư muội đâu?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ở chỗ Tiểu Nguyệt Nhi, có bọn nha đầu trông rồi.”

Trình Tiềm mơ mơ màng màng bóp trán, lại hỏi: “Chưởng môn ấn… Đúng, còn có chưởng môn ấn, đệ giao cho huynh chưa?”

Nghiêm Tranh Minh lấy trên cổ ra một sợi dây, dưới buộc chưởng môn ấn be bé kia.

Thần sắc hoang mang và căng thẳng của Trình Tiềm rốt cuộc hơi thả lỏng, trên mặt hiện ra vài phần mệt mỏi.

Phù Dao phái mỗi ngày gà bay chó sủa, lớn không biết nhường bé, bé cũng chẳng biết tôn kính huynh trưởng, chuyện hai người cãi nhau tưởng như mới ngày hôm qua, mà giờ đây đối mặt nhau, lại dường như đã cách mấy đời.

Nghiêm Tranh Minh thở dài, hỏi nhỏ: “Ngươi có đói bụng không?”

Trình Tiềm lắc đầu, nó dựa đầu giường ngây ra một hồi, trong căn phòng yên tĩnh, lúc này mới mở miệng: “Đệ, sư muội và sư phụ, sở dĩ đến nơi đó, là vì phù chú hôm ấy chúng ta vẽ sai.”

Nghiêm Tranh Minh không cắt ngang, im lặng ngồi bên nghe nó đem chân tướng nói ra từ đầu đến cuối.

Trình Tiềm không có sức, nói đứt quãng, mất chừng một nén nhang mới rõ ràng, Nghiêm Tranh Minh nghe xong, lại rất lâu không lên tiếng.

Hoa nến bùng lên một chút, ánh lửa hơi chói mắt. Nghiêm Tranh Minh định thần lại, dùng hết toàn lực mới thẳng được lưng, nhất thời y chỉ cảm thấy chưởng môn ấn trên cổ nặng hàng ngàn cân, muốn đè cong cổ y.

Y đứng dậy, nhẹ nhàng đặt một tay trên đầu Trình Tiềm, nói bằng ngữ khí ôn nhu nhất đời này: “Để ta kêu người bưng cho ngươi bát cháo, ăn một chút, sau đó thoa thuốc.”

Trình Tiềm ngoan ngoãn gật đầu.

Nghiêm Tranh Minh quay người đi ra ngoài, nhủ thầm trong lòng: “Được rồi, cũng biết là chuyện gì xảy ra rồi, nó cũng tỉnh rồi, sáng sớm mai có thể về nhà.”

Về nhà thật tốt, áo đến giơ tay, cơm đến há miệng, chẳng cần dậy sớm luyện kiếm, cũng chẳng cần thức khuya luyện công…

Ngay khi Nghiêm Tranh Minh tâm sự nặng nề đi tới cửa, Trình Tiềm bỗng mở miệng: “Chờ chút đại sư huynh, sách của đệ chưa vứt đi chứ? Huynh có thể kêu người lấy mấy bản kiếm phổ kia tới cho đệ không?”

Tay Nghiêm Tranh Minh đã chạm đến cánh cửa đột nhiên khựng lại, y đứng thẳng tắp quay lưng về phía Trình Tiềm, cả người như bị đóng băng.

“Sao thế?” Trình Tiềm sửng sốt, “Vứt đi rồi à?”

Nghiêm Tranh Minh đưa lưng lại, khàn khàn hỏi: “Dậy cũng không nổi mà còn xem kiếm phổ gì?”

“Sư tổ bảo chúng ta tiếp tục huyết mạch Phù Dao phái,” Trình Tiềm nói, “Cho dù dậy không nổi, huyết mạch cũng chưa đứt – hơn nữa sư phụ cũng bảo đệ sau này phải chăm chỉ luyện kiếm.”

Nghiêm Tranh Minh đứng ngây ra hồi lâu, đột nhiên quay người bước trở lại, ôm Trình Tiềm đang ngồi dựa đầu giường vào lòng.

Chưởng môn ấn cấn vào xương quai xanh đau nhói, y nghĩ: “Tan môn phái con mẹ nó, ta là chưởng môn Phù Dao phái, lão tử còn chưa có chết đâu!”

Y ghì thật chặt, như nắm phao cứu mạng, toàn thân căng cứng đến run rẩy. Trong một lúc, Trình Tiềm còn tưởng rằng y đang khóc.

Song nó đợi rất lâu, mà không thấy nước mắt trong dự đoán, chỉ nghe đại sư huynh ghé vào tai nói một câu.

“Không sao,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Không sao đâu Tiểu Tiềm, có sư huynh đây.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here