Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 30

0
64

Chương 30

Trình Tiềm nghe ông gọi mà ngây ra, nhất thời không biết mình phải chăng cũng nên mở miệng gọi một tiếng “sư tổ” gì đó.

Hơn một năm trước, khi nó lần đầu tiên đặt chân đến Phù Dao sơn, còn có mắt mà không thấy Thái Sơn, cho rằng đây là một môn phái gia cầm không cha không mẹ, nhưng có chút phong cách.

Không phải sao? Dân gian nhiều thoại bản như vậy, tạm thời không đề cập tới du hiệp tán tu, phàm là có thể xưng là “môn phái”, thì nơi nào không có một đám tam cô nhị đại gia, cả ngày tranh cường háo thắng, lục đục với nhau?

Một chưởng môn dẫn dắt mấy đệ tử trẻ ranh miệng còn hôi sữa – e rằng tổ chức thiếu niên leo cây lấy trứng chim đánh nhau ở nông thôn còn lớn hơn.

Nhưng ngay trong mấy ngày này, Trình Tiềm phát hiện môn phái không chỉ có sư bá, mà còn có cả sư tổ, song điểm này cũng chẳng làm cho nó cảm thấy vẻ vang gì.

Cùng ra từ một môn phái, thế nhưng so sánh sư bá dễ dàng khiến sông cuộn biển gầm kia, với sư tổ bát hoang đệ nhất ma đầu này, lại nhìn cái dáng vẻ chết tiệt “sống lâu như thần tiên” của sư phụ mình, chẳng lẽ Phù Dao phái tồn tại, chính là để giải thích cho người đời biết thế nào là “đạo cao một thước, ma cao một trượng”? (Bát hoang là bát phương gồm Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc, có thể tạm hiểu sư tổ là ma đầu đệ nhất trên đời này, tìm khắp các phương cũng chẳng ai bằng)

Còn nữa, về phần hai cách xưng hô “môn phái gia cầm” và “đại bản doanh ma tu” này cái nào dễ nghe hơn, thì Trình Tiềm quả thật hơi do dự.

Bị một lời nói toạc ra thân phận, Bắc Minh quân khẽ thở dài một hơi, hắc vụ quanh người dần dần tan hết, lộ ra dung mạo thật che giấu đã lâu.

Ông ta không có tiên phong đạo cốt, cũng chẳng có mặt xanh nanh vàng, nhìn tổng thể thì giống một con người hơn.

Hốc mắt hơi sâu, cho ông ta thêm một chút anh tuấn, trừ điểm này ra thì vị Vạn ma chi tông trong truyền thuyết lại chỉ là một nam tử trung niên không thu hút lắm, hai bên tóc mai hơi bạc, giữa là khuôn mặt tái nhợt khác thường – còn là một nam tử trung niên hơi tiều tụy.

Bắc Minh quân khép hai tay lại trong tay áo, đứng ở cạnh thi cốt lẻ loi của mình, khoát tay nói: “Đứng lên đi, Tiểu Xuân – lúc ta còn sống cũng chưa từng thấy con quỳ, bây giờ lại làm bộ làm tịch gì đây?”

Mộc Xuân chân nghe lời đứng dậy, thả Thủy Khanh xuống, để con bé đi tìm Trình Tiềm, có phần tùy ý mở miệng: “Đi thăm mộ mà, đâu thể như bình thường, quỳ trước tổ tiên cũng là việc nên làm thôi.”

Trình Tiềm: “…”

Nó phát hiện không biết lớn nhỏ và không tôn trọng sư trưởng là truyền thống của Phù Dao phái.

“Con vẫn cho là người đã thân hủy hình diệt, nguyên thần thì đi đầu thai rồi. Có một dạo con còn từng nhận nhầm Tiểu Tiềm thành người, vì sinh thần bát tự của nó đều khớp cả, tính nết khốn nạn cũng giống người năm đó, nhưng không ngờ người vậy mà… vậy mà vẫn chưa ly thế, ngược lại bám vào ba đồng tiền.” Nói đến đây, Mộc Xuân chân nhân dừng một chút, kế đó xót xa cảm khái, “Sư phụ à, người đã phụ thân, thì vì sao phải chọn cái thứ nghèo kiết xác như vậy? Cho dù không tìm được vàng nguyên bảo, tốt xấu gì cũng nên tìm một thỏi bạc chứ?”

Khi Bắc Minh quân còn ẩn thân sau hắc vụ, “ôm tỳ bà che mặt”, ông phát huy khí độ của Vạn ma chi tông đến mười phần mười, đạt tới khuôn mẫu khiến người ta phải bái lạy, ai ngờ lúc này thẳng thắn gặp nhau thì lại khác hẳn.

Ông ta nhìn Mộc Xuân chân nhân, thần sắc có chút sầu khổ như bình thường Mộc Xuân chân nhân nhìn Nghiêm Tranh Minh, cười nói: “Nếu là như vậy, vi sư còn có thể gặp được con không? Sớm bị con tiêu để giải nguy mất rồi.”

Mộc Xuân chân nhân nói: “Sư phụ, phái ta hiện giờ đã khác xưa, từ lâu đã không còn nghèo kiết xác như năm đó nữa.”

Bắc Minh quân tỉnh bơ chế nhạo: “Biết rồi, con ngày càng có tiền đồ, bái được một đồ đệ thần tài.”

Hai người âm dương cách trở nhiều năm đối đáp qua lại, nhìn nhau giây lát, Trình Tiềm đương không hiểu gì hết, thì đột nhiên họ lại đồng thời bật cười thành tiếng.

Trình Tiềm bế Thủy Khanh, cùng thi cốt hai hốc mắt hõm sâu trố mắt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu huyền cơ trong lời nói của các trưởng bối.

Cười xong, Mộc Xuân chân nhân mới hỏi: “Một hồn của người tan ở Quần Yêu cốc, một hồn khác tan vào Phệ Hồn đăng, hiện tại chỉ còn lại một hồn cuối cùng này sao? Nguyên thần ở nhân gian lâu ngày, lại không có chỗ dựa, dù là Bắc Minh quân, cũng phải bị diệt hết thần hình nhỉ?”

Bắc Minh quân cười nói: “Chết hay không, không hề gì.”

Mộc Xuân chân nhân: “Sư huynh thì sao, hắn chết rồi ạ?”

Lúc ở trước vô số ánh mắt trên mười mấy chiếc thuyền lớn, ông chỉ có thể gọi thẳng “Tưởng Bằng”, lúc này nói chuyện riêng tư lại gọi sư huynh, có lẽ là ở trước mặt Bắc Minh quân không cần che giấu gì.

Bắc Minh quân dừng một chút, hơi thu tầm mắt, đáp: “Chưa hoàn toàn tan thành tro bụi, ta lấy sức của một hồn đập nát hồn hỏa trong Phệ Hồn đăng, làm hắn bị thương nặng. Nhưng sư huynh con lấy thân nuôi hổ, luyện mình và Phệ Hồn đăng thành một thể, hồn phách cũng thành tinh phách của quỷ đăng đó, từ đây không thể vào luân hồi nữa, cũng không coi là người được, con có thể xem như hắn đã chết.”

Mộc Xuân chân nhân trầm mặc một hồi, lại hỏi: “Hắn có nhận ra người không?”

Lần này thì Bắc Minh quân chỉ cười chứ không đáp. Coi như vô thanh thắng hữu thanh mà trả lời: Nhận ra thì thế nào, không nhận ra lại thế nào, đã đến nước này, còn gì khác biệt đâu?

Bắc Minh quân quay sang Trình Tiềm, hiền từ gọi: “Hài tử, đây là lần thứ ba ta gặp ngươi, lại đây.”

Trình Tiềm bước lên vài bước, nhưng không đi tới như lời ông ta, nó chỉ im lặng đứng bên cạnh Mộc Xuân chân nhân, dửng dưng hành lễ vãn bối với Bắc Minh quân. Do không biết phải xưng hô thế nào nên nó cũng không tùy tiện mở miệng.

Dù rằng sư phụ và Bắc Minh quân trong dăm ba câu thoạt nhìn rất thân cận, nhưng Trình Tiềm cảm thấy không phải vậy.

Nếu quan hệ của sư phụ và sư tổ hòa hợp như thoạt nhìn, Trình Tiềm không nghĩ ra vì sao ngần ấy năm qua sư phụ chưa bao giờ nhắc một câu về sư tổ, hơn nữa cũng không tới nhặt xác cho ông ta.

Bắc Minh quân hơi cúi đầu, kiên nhẫn hỏi: “Ngươi dám nhập định ngay trong tinh phong huyết vũ, quả là một đứa trẻ to gan lớn mật. Lúc ấy đã ngộ được gì rồi?”

Trình Tiềm hơi chần chừ, khách khí đáp: “Nhờ tiền bối và Đường chân nhân điểm hóa, đệ tử đã học được một chút khí độ ‘không sợ trời, không sợ đất, không sợ người’ của các vị tiền bối.”

Bắc Minh quân nghe vậy, trăm mối cảm xúc ngổn ngang nhìn chằm chằm Trình Tiềm một hồi, thấp giọng nói: “Hài tử giỏi lắm, huyết mạch bị đứt của Phù Dao phái ta lại được nối rồi.”

Nghe câu này, Trình Tiềm thình lình ngẩn ra.

Trong nháy mắt, nó nhớ tới diện mạo trước sau bất nhất của sư phụ, nhớ tới con chồn tựa hồ đã chết lúc nãy, nhớ tới câu “bán nhân phi nhân” của quỷ đạo Tưởng Bằng… Các loại tiền căn hậu quả nhanh chóng xâu chuỗi lại, Trình Tiềm cơ hồ chớp mắt liền hiểu được ý tại ngôn ngoại bao hàm trong câu nói đầy thâm ý này.

Nó quay phắt đầu qua, khó lòng tin tưởng mà nhìn sư phụ đột nhiên trở nên xinh đẹp như hoa kia.

Mộc Xuân chân nhân đặt tay trên đỉnh đầu nó, than thở: “Nếu con có thể chia bớt đầu óc cho tứ sư đệ thì tốt rồi – không sai, Tiểu Tiềm, con đoán đúng rồi, huyết mạch Phù Dao phái ta, đã đứt từ mười mấy năm trước, ta cũng là một người chết rồi.”

Trình Tiềm cắn chặt răng, nhất thời lại kêu “ken két”, không nói nên lời.

Nhưng Mộc Xuân chân nhân chẳng để ý, vẫn bình tĩnh nói: “Chưởng môn lúc ấy – sư phụ ta đang bế quan khẩn yếu quan đầu, không có thời gian chú ý, đại đệ tử Tưởng Bằng đúng vào lúc này tẩu hỏa nhập ma, rơi vào quỷ đạo, ta không biết lượng sức đi truy tung, thành oan hồn đầu tiên chết vì Phệ Hồn đăng. Nhưng may nhờ ma công của hắn chưa thành, ta mới có thể còn lại một chút nguyên thần để đào thoát, đáp xuống một tiểu yêu vì lôi kiếp mà sắp chết, coi như truyền thừa chưởng môn ấn của Phù Dao phái ta.”

Trên mặt Bắc Minh quân như thoáng nỗi bi thương: “Con…”

Mộc Xuân chân nhân cười nói: “Cái xác tiểu yêu này cũng không có gì, chỉ có điều hơi tham ăn thôi.”

Bắc Minh quân thấp giọng nói: “Bám vào thân thể đã chết, con không sợ nguyên thần kiệt lực, hồn phi phách tán không thể nhập luân hồi nữa sao?”

Mộc Xuân chân nhân hơi khép tay áo, cúi đầu nhìn lướt qua mũi chân mình, thờ ơ học theo ngữ khí của Bắc Minh quân mà cười nói: “Không hề gì.”

Trình Tiềm hỏi khẽ: “Sư phụ, là ai xé bức họa trong kinh lâu vậy?”

Mộc Xuân chân nhân nghe vậy ngẩn ra: “Sao, chưa thu dọn sạch sẽ ư? À… đó có khả năng là ta làm. Nguyên thần chịu nỗi khổ bách quỷ cắn xé trong Phệ Hồn đăng, sau khi thoát ra không khỏi có oán khí trong lòng, lại thêm tiểu yêu kia là vật chết, ban đầu không quen, có một độ e rằng thần trí không rõ lắm.”

Ông nói nhẹ nhàng bâng quơ, Trình Tiềm lại cảm thấy như có một hơi thở nghẹn trong l*ng ngực, nó ôm lấy thắt lưng Mộc Xuân chân nhân, ra sức vùi đầu vào vai ông.

Ấm áp như vậy… sao lại chỉ là một chút nguyên thần kia chứ?

Mộc Xuân nói tiếp: “Ta vừa nhập vào thân thể con chồn, còn chưa biết đi bằng bốn chân, đã sấp ngửa muốn đi tìm chưởng môn sư phụ của ta, kết quả…”

Bắc Minh quân đứng ở tại chỗ không hề nhúc nhích, thành một cái bóng mờ cô khổ.

“Ta nhìn thấy ‘Tứ Thánh’ vây công Phù Dao sơn,” Mộc Xuân chân nhân nói với Trình Tiềm: “Bấy giờ mới biết, thì ra sư phụ ta lại là một đại ma bất thế xuất. Tứ Thánh là đại năng đương thời, tất cả đều ở trên Phù Dao sơn. Họ đánh thẳng từ Phù Dao sơn tới Vong Ưu cốc ngoài hai trăm dặm này, kinh động thiên kiếp đốt sơn cốc thành một biển lửa, trong ba năm không một ngọn cỏ nào mọc nổi. Tứ Thánh chết một trọng thương ba, ta đoán nếu không phải họ vừa vặn chọn lúc ông ấy bế quan khẩn yếu quan đầu mà động thủ, kẻ bị chết dưới gốc cổ thụ còn chưa biết là ai. Có điều ta lại không nhiều kiến thức, không biết sư phụ lão nhân gia vậy mà đã liệt vị ‘Bắc Minh’, thất kính thất kính.” (Bất thế xuất đại khái là cực kỳ tài giỏi, hiếm có, thí dụ như bất thế xuất chi anh hùng)

Mộc Xuân chân nhân cố ý chọn lựa từ ngữ, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà ông không hề nhắc đến một điểm mấu chốt nào – Tỷ như Tưởng Bằng vì sao tẩu hỏa nhập ma? Vì sao phải hại chết sư phụ? Bắc Minh quân vì sao lại đi lên con đường này? Tứ Thánh là ai? Vì sao rước lấy họ tư sát?

Từ đầu đến cuối ông chỉ kể những gì đã qua, còn tiền căn hậu quả thì không nhắc chữ nào.

Nếu là bình thường, nhất định Trình Tiềm sẽ truy hỏi đến cùng, nhưng lúc này nó đã hoàn toàn không chú ý nổi, ngực phảng phất bị một cục bông nhét kín, khiến nó không thở được, chỉ hận không thể gào khóc ầm lên.

Mộc Xuân chân nhân lại đẩy nó ra một cách ôn hòa mà không cho phép nghi ngờ, khom lưng nhặt một cành cây dưới đất. Cành cây ở trong tay dần biến hình thành một thanh mộc kiếm, ông đi sang bên kia vài bước, tiến vào một khoảng đất trống, nói với Trình Tiềm: “Thức thứ hai con đã học xong rồi, hôm nay vi sư biểu diễn nốt ba thức sau cho con, nhớ phải xem cẩn thận.”

Trình Tiềm rỗi rãi luôn thích quấn lấy Mộc Xuân chân nhân đòi học kiếm, nhưng lần nào cũng bị sư phụ ném cho một gói kẹo to rồi đuổi đi, mà giờ đây, sư phụ rốt cuộc muốn chủ động dạy nó, trong lòng nó lại không vui mừng chút nào.

Nó hiểu, sư phụ sắp phải rời khỏi họ rồi.

Trình Tiềm ngơ ngẩn đứng một hồi, nước mắt đột nhiên trào ra như nước lũ làm vỡ đê, nín thở cũng không nén nổi, cắn rách môi cũng chẳng ngừng được. Trình Tiềm chưa từng khóc như vậy, dù cho cha mẹ vì vài đồng bạc mà bán nó đi, nó cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên nó đụng phải một nỗi đau đớn như dao cắt sâu hoắm mà vô giải như vậy, nhất thời không thể nào chịu nổi, không cách nào phát tiết, làm mất sạch mặt mũi mà nó vẫn luôn cố giữ.

Thủy Khanh dè dặt kéo vạt áo Trình Tiềm, thấy sư huynh không để ý tới, cũng òa khóc theo luôn.

Bắc Minh quân cười khổ nói: “Tiểu tử, chẳng phải mới nãy ngươi còn không sợ thiên địa nhân à, sao giờ lại bắt đầu khóc nhè rồi?”

Trình Tiềm cố gắng kìm nén tiếng khóc bi thương, nhưng nó phát hiện mình nhịn được hỉ nộ, song vô luận thế nào cũng không nhịn được nước mắt, tầm mắt vẫn không ngừng mơ hồ rồi lại không ngừng rõ nét, nó nghẹn ngào rất lâu, mới nói: “Sư phụ, con không học nữa, người đừng dạy cho con được không? Người… người không cần chúng con nữa ư?”

Mộc Xuân chân nhân hơi buông mộc kiếm, muốn dỗ nó vài câu, lại nghĩ tới Trình Tiềm không phải là Hàn Uyên, không dễ lừa được, một lúc lâu, bất đắc dĩ ông mới nói: “Là thiên, là mệnh, Tiểu Tiềm à, cho dù hôm nay không cơ duyên xảo hợp, ta cũng chẳng còn sống được mấy năm, vẫn không thể ở bên các con cả đời được.”

Đến đây thì Mộc Xuân chân nhân liền im lặng, ông biết vô luận mình nói gì, đứa trẻ ấy đều chui đầu vào ngõ cụt, thế là cũng chẳng nói gì nữa.

Ông giơ ngang mộc kiếm ở trước ngực, lưu loát biểu diễn thức mở đầu, lần này ông không đọc khẩu quyết buồn cười kia, cũng không cố ý chậm tốc độ.

Thức thứ nhất Bằng trình vạn lý, người thiếu niên hăm hở, có hùng tâm vạn trượng muốn bay lên trời cao ôm trọn cả vầng trăng sáng.

Thức thứ hai Thượng hạ cầu sách, dài đằng đẵng mà thống khổ đều bao hàm trong chiêu kiếm kiên cường mục bất tà thị này. (Mục bất tà thị: không nhìn ngang ngó dọc, hình dung ánh mắt trang trọng, vẻ mặt nghiêm túc)

Thức thứ ba Sự dữ nguyện vi, thông thiên triệt địa, cũng chẳng qua là sâu kiến mông muội vững như thành đồng, cũng chẳng qua là lâu đài cát nơi đầu sóng.

Thức thứ tư Thịnh cực nhi suy, tam khởi tam lạc, vẫn chạy không thoát số mệnh nguyên viễn lưu trường này. (Nguyên viễn lưu trường hình dung con sông có cội nguồn rất xa, dòng chảy rất dài, ở đây có thể hiểu là cái số mệnh này đã có từ lâu đời rồi, và nó vẫn kéo dài mãi mãi, chẳng ai thoát nổi)

Thức thứ năm Phản phác quy chân…

Trình Tiềm không tự chủ được hồi tưởng lại một câu sư phụ từng nói với nó – “Chết” và “phi thăng”, có gì khác biệt sao?

Đều là lưỡng xứ mang mang giai bất kiến, đến từ nơi đâu, quay về nơi đó mà thôi.

Trình Tiềm lần đầu tiên xem hoàn chỉnh cả bộ Phù Dao mộc kiếm, nước mắt trên mặt vẫn chưa kịp khô.

Mộc Xuân chân nhân ôn hòa hỏi: “Con hiểu chưa?”

Trình Tiềm mím môi, cố chấp la lên: “Chưa hiểu!”

“Nói bậy, không thể hiểu hơn nữa đâu.” Mộc Xuân cốc đầu nó một cái, rồi lập tức thu lại nét cười, nhìn Trình Tiềm nói, “Tiểu Tiềm, con còn nhớ môn quy chứ? Về thanh lý môn hộ, trong đó viết thế nào?”

Đôi mắt đỏ hoe nhìn lướt qua Bắc Minh quân một cái, Trình Tiềm không trả lời.

Mộc Xuân chân nhân nói khẽ: “Kẻ có tội không thể tha thứ, cần do đồng môn tự mình thanh lý môn hộ – đây là nguyên do phái ta dù có nhiều nghịch đồ nhưng vẫn chiếm một chỗ nho nhỏ trong tiên gia.”

Trình Tiềm ra sức lau nước mắt.

Mộc Xuân chân nhân nói nhàn nhạt: “Tuy nói đại đạo sáng tỏ, theo lý nên thanh tĩnh vô vi, nhưng người trong tu hành, vốn không nên quên bản tâm, đã gây thành đại họa, thiên lý sáng soi, tất gặp kiếp nạn.”

Ống tay áo của ông bỗng nhiên không gió tự bay, sắc mặt trắng đến xanh tái, ẩn ẩn như có ánh lửa lóe qua vùng đầu mày.

Bắc Minh quân sắc mặt thản nhiên, nói: “Ta chấp chưởng môn phái tám mươi năm, quả thật thẹn với liệt tổ liệt tông, cũng thẹn với sư huynh đệ các con. Bởi vậy ta đã thề độc rằng sẽ bị diệt hết hình thần, lấy ba hồn của ta chắn ba lượt đại tai cho môn phái. Tiểu Xuân à, con không cần tự mình động thủ đâu.”

Mộc Xuân chân nhân nghe vậy, không cảm kích cũng chẳng cảm khái gì, chỉ bình tĩnh đáp: “Sư phụ, nếu để người sống đến hết thọ, thì ai trả lại sự công bằng cho những oan hồn chết dưới tay người?”

Giọng ông vững vàng, là sự ôn hòa hữu lễ nhất quán, Trình Tiềm lại cảm thấy đây là những lời khiến lòng người ta lạnh buốt nhất mà nó từng nghe.

Mộc Xuân chân nhân phảng phất như lấy sức lực bản thân, đem tất cả bi hoan cá nhân ngâm dưới dòng nước lạnh băng, có nước ngăn cách, thì vừa không hân hoan, cũng chẳng thống khổ nữa.

Không trung phút chốc lóe lên một loạt phù chú cực phức tạp, kế đó phát ra kim quang, chính là “ám phù” vô cùng kì diệu mà Lý Quân nói.

Bắc Minh quân không né không tránh, đứng yên tại chỗ, nheo mắt nhìn phù chú giây lát mất đi, hòa vào thiên địa kia, thấp giọng nói: “Lấy hồn phong hồn.”

Mộc Xuân cười nói: “Có thể phong được một hồn của Bắc Minh quân, đời này của con cũng coi như đáng giá rồi.”

Trình Tiềm mở to hai mắt, ngay sau đó, nó bị một luồng sức mạnh đẩy ra, lảo đảo ngã xuống đất, trước mắt chợt tối sầm, cơ hồ hôn mê trong giây lát.

Mở mắt lần nữa thì Bắc Minh quân đã mất dạng, Trình Tiềm nhìn thấy một mớ hắc vụ mảnh bị kim quang quấn lấy, áp lên đồng tiền cũ kỹ trên tay Mộc Xuân chân nhân.

Toàn thân Mộc Xuân chân nhân đã trong suốt chỉ trừ tay cầm đồng tiền, ông quỳ xuống, chôn đồng tiền bên cạnh thi cốt dưới gốc cổ thụ, kế đó cười tủm tỉm vẫy tay gọi Trình Tiềm.

Mộc Xuân chân nhân: “Trên người con chồn đó có một con dấu nhỏ, con hãy lấy nó.”

Trình Tiềm không hề nhúc nhích, giống như hạ quyết tâm phải đối nghịch.

Nét cười của Mộc Xuân chân nhân mất dần, ông tựa hồ muốn đưa tay sờ đầu Trình Tiềm, lại phát hiện tay mình xuyên qua đỉnh đầu nó.

Mộc Xuân chân nhân nói: “Đó là chưởng môn ấn của Phù Dao phái, con cầm về giao cho đại sư huynh, bảo y về sau chiếu cố các con. Về phần kiếm pháp… Tiểu Tiềm à, con nên luyện thức thứ hai cho thật giỏi.”

Cuối cùng, ông nhìn thật sâu vào mắt Trình Tiềm, môi mấp máy, hầu như không thể nghe thấy: “Sư phụ đi đây.”

Nói xong, cả người ông tiêu tan ngay tại chỗ, giống như một mớ tia sáng vụn vỡ, chui tọt xuống đất, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Tương truyền “thượng cổ có đại xuân thụ, mỗi mùa xuân thu kéo dài suốt tám ngàn năm”, lấy ý nghĩa “tuổi xuân vô tận” để chúc cao đường từ phụ thánh thọ lâu dài, tiếc rằng con người chung quy đâu phải cỏ cây. (Cao đường là cha mẹ, từ phụ là cha hiền)

Mộc Xuân chân nhân chôn đồng tiền kia xuống đất, phảng phất như tự tay đưa Trình Tiềm đến với một khởi đầu mới – Mỗi một thế hệ thượng hạ cầu sách, đều là bắt đầu từ khoảnh khắc chính tay chôn bậc cha chú.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here