Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 3

0
76

Chương 3

Edit: Yển

Tuy Hàn Uyên hơi lớn hơn Trình Tiềm, nhưng dựa theo thứ tự nhập môn, ngược lại thành tứ sư đệ. Trình Tiềm làm “đệ tử quan môn” mới được vài ngày thì đã thành sư huynh rồi.

Đủ thấy cửa sau của Phù Dao phái đóng không kín lắm.(1)

Về phần con gà ăn mày kia… đương nhiên phải hiếu kính vào bụng sư phụ mất quá nửa.

Gà cũng chẳng chặn nổi cái miệng Mộc Xuân chân nhân lải nhải không thôi, chẳng biết ở đâu ra cái sở thích thuyết giáo như thế, vừa ăn còn vừa hỏi: “Gà ở đâu vậy?”

Lưỡi Hàn Uyên hơi bị siêu – gặm xương gà không cần tay, nhét nguyên miếng vào miệng, má phồng lên nhai sụn rồn rột, rồi có thể phun ra nguyên khúc xương sạch bóng.

Chỉ thấy gã thô lỗ phun xương cái “phụt”, đáp lời sư phụ: “Trộm trong thôn đằng trước.”

Tử rằng: “Ăn không nói, ngủ không nói.”

Gà ăn mày đương nhiên thơm phưng phức, Trình Tiềm vốn đang do dự không biết có nên xé một cái chân theo sư phụ, thấy tình cảnh này rồi lại nghe chân tướng, liền dứt khoát rụt tay về, im lặng gặm cái bánh nướng cứng như đá.

Hàn Uyên phẩm cách thế này, có thể kiếm được con gà có phẩm cách gì sao?

Chỉ xét từ khía cạnh này, dù còn nhỏ thì đạo tâm và nguyên tắc của Trình Tiềm đã kiên định hơn xa ông sư phụ chày gỗ.

Mộc Xuân chân nhân hiển nhiên không hề vì vậy mà mất ngon, trong lúc nhai ngấu nghiến còn có thể lắc lư đầu nói: “Không hỏi tự lấy là kẻ trộm, người tu chân ta sao có thể trộm gà bắt chó được? Chao ôi, còn ra thể thống gì nữa, lần sau không được làm thế nữa nhé!”

Hàn Uyên lí nhí đáp một tiếng, tiểu khiếu hóa chẳng hiểu gì nên không dám phản bác.

“Trộm gà bắt chó không được, nhưng lừa bịp thì được.” Trình Tiềm ở bên cạnh khắt khe nghĩ bụng, kế đó nhớ tới sự khoan dung lúc ban nãy giữa mưa to đã bí mật dành cho sư phụ, đành phải thầm thở dài một cách tang thương, “Thôi.”

Tứ sư đệ Hàn Uyên này mũi nhỏ mắt nhỏ, cằm còn hơi nhô ra, đôi mắt ti hí thường xuyên lóe lên vẻ gian manh láu cá, thoạt nhìn chẳng đáng yêu chút nào.

Trình Tiềm vừa thấy Hàn Uyên là mất vui. Hàn Uyên ngoại hình khó coi thì chớ, lại còn chiếm danh hào “sư đệ” nữa chứ. Mà hết thảy những chữ liên quan đến “huynh” và “đệ”, Trình Tiềm đều khó lòng sinh ra hảo cảm. Nhưng nó chỉ tự mình không thích trong im lặng, ngoài mặt vẫn ra vẻ hữu hảo ôn hòa không khéo léo lắm.

Ở Trình gia, quần áo mới là của đại ca, sữa thêm đường là của tiểu đệ, chuyện tốt thì chưa bao giờ đến lượt Trình Tiềm, trái lại còn hay bị sai làm việc. Trình Tiềm bản tính không rộng lượng, đương nhiên phải sinh lòng oán phẫn, song lão học trò mở mồm ra là “phụ từ tử hiếu, huynh hữu đệ cung”, nó cũng có nghe lọt, bởi vậy lại thường xuyên cảm thấy mình oán phẫn vô lý.

Một cậu bé như vậy, tu dưỡng còn chưa kịp đủ, Trình Tiềm không thể nào thật sự không hề oán thán, đành phải làm bộ không hề oán thán – hiện giờ vào môn phái rồi, nó vẫn diễn trò này.

Sư phụ lật lọng mở cánh cửa đã đóng lại, Trình Tiềm cũng đành phải làm một sư huynh cho ra dáng.

Dọc đường có việc cần chạy chân thì sư huynh nó làm, có đồ ăn thức uống thì nhường sư phụ xong lại nhường sư đệ, việc này chưa bao giờ dễ làm, bởi vậy Trình Tiềm phải luôn luôn kiểm tra bản thân, tránh để mất sự ôn lương cung kiệm nhượng.

Trình Tiềm thường xuyên khắt khe bản thân như vậy – phụ thân nó cả đời khốn cùng chán nản, thô lỗ nóng nảy, đối xử với nó cũng chẳng tốt, Trình Tiềm nghe lời lão học trò, không dám công khai hận cha, đành phải thầm tội nghiệp ông. Những khi đêm khuya tỉnh mộng, cậu bé thường xuyên nghĩ, mình thà chết cũng không biến thành nhân vật như cha.

Bởi vậy chút thể diện ôn lương nó phải hao hết tâm cơ mới chèo chống được giữa sự mù mờ, vô luận thế nào cũng không được phép đánh mất.

Song Trình Tiềm nhanh chóng phát hiện, tuy mình làm không tệ, nhưng sư đệ này thật sự không xứng được chiếu cố – chẳng những mặt mày đáng ghét, tính nết cũng hết sức khó ưa.

Đầu tiên, tên Hàn Uyên này rất lắm mồm, trước khi nhặt được tiểu khiếu hóa này, toàn bộ hành trình do mình sư phụ chịu trách nhiệm ồn ào, sau khi nhặt được gã ta, thì ngay cả Mộc Xuân chân nhân cũng có vẻ điềm đạm nho nhã hơn hẳn.

Tiểu khiếu hóa giống như bị ngôn luận về “trộm gà bắt chó” của sư phụ dẫn dắt, thuận miệng bịa ra câu chuyện mình đánh bại con chồn dài hơn một trượng, trộm được con gà béo như thế nào.

Gã ta hoa tay múa chân, khởi thừa chuyển hợp lên xuống trầm bổng, làm bật lên sự anh minh thần võ của cá nhân gã.

Trình Tiềm muốn chất vấn có lý, hỏi: “Sao lại có chồn dài tới một trượng?”

Bị gây hấn, Hàn Uyên lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu biện giải: “Đương nhiên là thành tinh rồi, sư phụ, chồn có thể thành tinh chứ?”

Sư phụ nghe chuyện chồn tinh, không biết bị chữ nào đụng chạm mà sắc mặt hơi kỳ lạ, vừa giống đau răng vừa giống tiêu chảy, rất lâu sau mới lơ đãng đáp: “Vạn vật có linh, đại khái đều có thể thành tinh.”

Hàn Uyên giống như được sự khẳng định mạnh mẽ, khó nén đắc chí hất cằm nói với vẻ âm dương quái khí: “Sư huynh, đấy là huynh ít thấy việc lạ thôi, người có thể tu thành tiên nhân, thì động vật đương nhiên cũng có thể tu thành yêu tinh.”

Trình Tiềm không đáp, chỉ thầm cười khẩy.

Nếu một con chồn thực sự dài tới một trượng thì bốn chân hẳn không đủ dùng, thân thể dài ngoằng kia chắc chắn phải quệt bụng xuống đất mới lết nổi.

Chẳng lẽ yêu tu vất vả tu luyện, chỉ để mài ra một cái bụng sắt rắn chắc trụi lủi lông?

Yêu tu mưu cầu gì, Trình Tiềm không lý giải được, nhưng nó biết Hàn Uyên có mưu đồ gì.

Tiểu khiếu hóa này y như một con đỉa trong cái cống hôi rình, hễ ngửi được mùi máu tươi là liều mạng hút lấy, bản chất đã có sự hung ác – Hàn Uyên đang muốn giành sự cưng chiều của sư phụ.

Tiểu khiếu hóa lợi dụng mọi cơ hội để phô bày sự dũng mãnh bất phàm cho sư phụ thấy, đồng thời tận dụng triệt để bôi nhọ sư huynh “nhu nhược dễ bắt nạt”, Trình Tiềm thấy gã ta nhảy nhót như loi choi, buồn cười hết sức, liền học lão học trò kia, bụng thầm cho tứ sư đệ kết luận đóng nắp quan tài(2): “Quân tử cố cùng, tiểu nhân cùng tư lạm hĩ(3) – tiểu súc sinh!”

Sau khi nghe câu chuyện “dũng đấu chồn tinh” của Hàn Uyên, ngày hôm sau, Trình Tiềm lại chính mắt được thấy thêm sự “anh dũng bất phàm” của sư đệ tiểu súc sinh.

Bữa đó sư phụ dựa gốc cây ngủ trưa, Trình Tiềm ngồi bên xem một quyển sách cổ trong gùi của ông, từ ngữ hơi khó nuốt, Trình Tiềm lại tài hèn học ít, với hầu hết kinh văn đều “tương kiến bất tương thức”, nhưng nó rất thích thú, không hề cảm thấy buồn tẻ – bất kể trong kinh thư của sư phụ viết gì, dù sao đây cũng là lần đầu tiên kể từ lúc lọt lòng nó được quang minh chính đại sờ vào sách.

Hai tiểu đệ tử Mộc Xuân chân nhân nhặt được, một tĩnh như cọc gỗ, một động như khỉ đột, cọc gỗ Trình Tiềm không hề nhúc nhích, khỉ đột Hàn Uyên thì không thể ngừng nghỉ giây lát.

Lúc này, Hàn Khỉ Đột chẳng biết đã chạy đến đâu, Trình Tiềm rất vui vì tai được thanh tịnh, ai ngờ thanh tịnh chưa được bao lâu, Hàn Uyên lại nức nở quay về.

“Sư phụ…” Hàn Uyên ồn ào làm nũng.

Câu trả lời của sư phụ là ngáy o o trầm bổng.

Hàn Uyên liền tiếp tục gào như khóc tang, vừa gào vừa liếc nhìn Trình Tiềm bên cạnh.

Trình Tiềm hoài nghi sư phụ thực tế đã dậy rồi, chỉ giả bộ ngủ để xem hai sư huynh đệ đối đãi nhau thế nào thôi. Trước mắt sư đệ khóc tu tu thế này, nó làm sư huynh không tiện nhắm mắt làm ngơ, đành phải bỏ kinh thư xuống, ôn hòa hỏi: “Sao vậy?”

Hàn Uyên: “Đằng trước có con sông, đệ vốn định bắt cá cho sư phụ và sư huynh ăn, nhưng bờ sông có một con chó to đùng, nó rượt đệ.”

Trình Tiềm thầm thở dài một hơi. Nó đương nhiên cũng sợ chó dữ, nhưng Hàn Uyên kia mắt đảo lung tung, đã nói đến mức này, rằng sư đệ hiếu thuận bắt cá cho sư phụ và sư huynh, bị súc sinh ức hiếp, muốn sư huynh ra mặt, sư huynh lý nào lại rụt đầu?

Nó đành phải nhặt một cục đá to dưới đất, cầm trong tay xóc xóc, đứng dậy theo Hàn Uyên đến hướng bờ sông, tiếp tục ôn hòa nói: “Được, để ta cùng đệ đi xem thử.”

Trình Tiềm chuẩn bị sẵn sàng, vạn nhất gặp phải chó dữ thật thì nó sẽ tương cục đá trong tay vào đầu sư đệ, phải nện tiểu súc sinh đó thành một quả dưa leo nát bét lòi cả ruột, rồi lại giao cho chó huynh xử trí.

Tiếc rằng hai người đến bờ sông thì chó đã đi mất rồi, chỉ để lại mấy dấu chân nhỏ thôi.

Trình Tiềm cúi đầu nghiên cứu hai hàng dấu chân một phen, phỏng đoán hình thể của con “chó dữ” kia chưa đến một thước, có khả năng là một con chó hoang còn non.

Tiểu súc sinh Hàn Uyên này, làm chẳng bằng ai mà ăn thì chẳng ai bằng, nịnh hót như thái giám, mặt dày như thớt, mật bé bằng đầu kim, chỉ giỏi bốc phét với tranh giành tình cảm.

Trình Tiềm nghĩ như vậy, chắp đôi tay cầm gạch ra sau lưng, ôn hòa nhìn sư đệ không nên thân này, cũng chẳng muốn đập gã nữa – Trình Tiềm lười chấp nhặt với gã ta.

Hai người xách cá quay về, sư phụ đã “dậy”, đang hiền hậu vui mừng nhìn cả hai.

Vừa bắt gặp ánh mắt sư phụ, Trình Tiềm liền cảm thấy dạ dày nặng trịch, buồn nôn kinh khủng.

Nó còn chưa kịp nói gì, Hàn Uyên đã nịnh nọt sán tới trước mặt sư phụ thêm mắm dặm muối miêu tả câu chuyện “sư huynh muốn ăn cá, mình đánh bại con chó dữ đầu to như trâu, trăm cay nghìn đắng nhảy xuống sông bắt cá”.

Trình Tiềm: “…”

Nó sắp phải tức đến bật cười vì tên sư đệ thiên phú dị bẩm này rồi.

Cứ thế, Trình Tiềm theo một lão lừa bịp và một thằng nhãi dóc tổ đi hơn mười ngày nữa.

Ba người rốt cuộc đến môn phái.

Trình Tiềm từ thuở lọt lòng lần đầu tiên đi xa nhà, bởi vì có sư phụ và sư đệ kỳ hoa làm bạn, thấy quá nhiều hiện trạng quái dị của thế gian rồi, nên đã có chút trầm ổn gặp núi lở cũng chẳng sợ.

Nó vốn không hề hi vọng vào “Phù Dao phái” nghe tên y như gánh hát rong, bụng nghĩ, không chừng đó chỉ là một đạo quán xập xệ nơi hoang giao dã ngoại, vào cửa còn phải thắp hương khấu đầu trước “tổ sư gia” ăn vận không d*m tà nhưng luôn cười toe toét.

Thế nhưng môn phái lại khác xa dự liệu của Trình Tiềm.

Chỉ thấy Phù Dao phái một mình chiếm nguyên một ngọn núi nhỏ, nước bao quanh ba mặt, đứng dưới chân núi ngẩng đầu lên, thấy xanh non mơn mởn, gió qua lưu dấu.

Giữa tiếng chim chóc và côn trùng thỉnh thoảng còn xen vài tiếng hạc kêu, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy bóng trắng lướt qua, lập tức phủ lên một tầng tiên khí như phù quang lược ảnh.

Trên núi có thềm đá bằng phẳng, hiển nhiên thường xuyên có người quét tước, một dòng suối nhỏ róc rách chảy xuống từ đỉnh núi.

Thập cấp lên đến giữa sườn núi, Trình Tiềm nhìn thấy đỉnh núi lờ mờ có đình viện nhà cửa, một cổng đá rêu phong đứng sừng sững ngay lưng chừng núi, trên viết hai chữ “Phù Dao” như rồng bay phượng múa.

Chữ viết xấu khiếp, Trình Tiềm không đọc được, nó chỉ cảm thấy hai chữ đó như muốn bay lên, quả có sự kiêu ngạo như đằng thiên tiềm uyên vậy.

Nơi đây không hề là thế ngoại tiên sơn mây mù lởn vởn không động vào thức ăn nhân gian, trên núi lại ẩn chứa sự linh tú khó nói thành lời, Trình Tiềm vừa bước lên núi liền cảm thấy, trong lúc hô hấp, cả người đã nhẹ bớt không ít.

Nó nhìn thấy không trung chỉ to bằng bàn tay giữa bóng cây rợp kín, cảm giác trời cao đất rộng khi ếch ngồi đáy giếng đập thẳng vào mắt, khoan khoái tới mức chỉ hận không thể hò hét cười to.

Nhưng Trình Tiềm nhịn – ở nhà nó đã không dám làm ồn, vì sợ cha đánh. Ở nơi đây đương nhiên cũng sẽ không, vì sợ mất thể thống quân tử nghe lén được ở trước mặt tiểu nhân Hàn Uyên hèn hạ này.

Sư phụ vỗ hai cái đầu chó của hai đồ nhi mới nhặt được, hòa ái nói: “Lát nữa theo vi sư đi đốt hương tắm rửa thay quần áo, rồi vi sư dẫn các con đi bái kiến…”

Trình Tiềm hờ hững nghĩ bụng: “Tổ sư gia luôn cười toe toét à?”

Sư phụ nói: “Đại sư huynh.”

Đệ tử quan môn tức đệ tử cuối cùng, từ nay sư phụ không nhận thêm đệ tử nữa. Quan môn cũng có nghĩa là đóng cửa, thành thử mới nói là cửa Phù Dao phái đóng không kín.

Người sống vẫn sẽ thay đổi rất nhiều nên chưa thể nói được gì, phải đợi vào hòm đóng nắp mới có thể kết luận.

Câu này trích trong Luận ngữ, Vệ Linh Công, nghĩa là: Người quân tử lúc cùng vẫn giữ vững khí tiết, kẻ tiểu nhân gặp lúc cùng ắt làm bậy tràn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here