Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 29

0
59

Chương 29

Câu này vừa nói ra, trên biển lập tức lặng ngắt như tờ.

Đối với bốn sư huynh đệ Phù Dao phái thì bóng đen đột nhiên chui ra này khá là quen. Mặc dù trừ Nghiêm Tranh Minh nghe lén được dăm ba câu, những người khác đều không hiểu cái người lần trước bám lên mộc bài sao lại chạy tới nơi này, nhưng trong lòng cả bọn đều biết rõ, y nhất định có quan hệ chặt chẽ với môn phái.

Chẳng qua lần trước ở Yêu cốc, vị thiên hạ đệ nhất ma đầu này rất hiền hòa, tuy luôn thuận miệng lừa bịp trẻ con, nhưng bị vạch trần ngay trước mặt cũng chẳng nổi giận, đủ thấy tính tình không tồi.

Nhưng lần này dường như y đã hoàn toàn biến thành người khác rồi.

Nghiêm Tranh Minh ở trên thuyền lớn cũng có thể cảm giác được lệ khí bạo ngược cuồn cuộn trên người y. Mặt biển xao động không yên.

Tưởng Bằng nọ thoạt đầu thình lình biến sắc, rồi lập tức thả người nhảy xuống mây, đứng vững trên con thuyền của đám kiếm tu.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ thấy đám kiếm tu ban nãy còn kiếm quang lẫm lẫm đấu với nhau, đã biểu hiện ra trọn vẹn thế nào là “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, tự giác nhảy xuống biển như thả sủi cảo, khiến xung quanh bọt nước bắn tóe, thực là tráng lệ.

Trên biển như sắp có dông bão, ba đào cuộn trào, Nghiêm Tranh Minh lảo đảo, suýt nữa đứng không vững.

May mà thuyền này đắt có lý do của nó, chung quanh thân tàu khắc đầy phù chú của đại gia, còn có thể hữu hiệu ngăn cản một trận. Nhưng chờ đến khi gian nan đứng vững, lòng Nghiêm Tranh Minh liền chùng xuống, sư phụ và con thuyền nhỏ của ông đã mất tăm!

“Kêu thuyền công lui thuyền,” Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng phân phó đạo đồng theo tới, “Trong hành lý của ta có ‘Thiên lý nhãn’, lấy tới đây cho ta… Trình Tiềm, con mẹ nó ngươi lại muốn làm gì thế, mau cút xuống cho ta!”

Hóa ra Nghiêm Tranh Minh vừa không chú ý, thì tam sư đệ kia đã trèo tót lên cột buồm, nhìn ngó xung quanh chớ hề sợ chết.

Nghiêm Tranh Minh xắn tay áo, cậy chân dài sải bước tới, ôm lấy thắt lưng Trình Tiềm, tự mình lôi cổ nó xuống.

Trình Tiềm đang toàn tâm toàn ý tìm kiếm Mộc Xuân chân nhân, vẫn chưa tìm ra mặt mũi ông đâu, chợt bị túm hai chân ném xuống như bắt gà, lập tức ra sức giãy giụa: “Huynh làm gì thế hả?”

Nghiêm Tranh Minh một tay ôm nó, đồng thời quát vào tai: “Ta còn chưa hỏi ngươi làm gì đấy!”

Trình Tiềm: “Đệ muốn tìm sư phụ!”

Nghiêm Tranh Minh: “Ta thấy ngươi muốn tìm chết thì có!”

Nghiêm Tranh Minh bị Trình Tiềm chọc tức đến thượng hỏa, y liếc thấy Tuyết Thanh hấp tấp tìm tới, liền vội vàng gọi: “Này… Tên kia, gọi là gì? Mau tới đây, coi chừng tiểu tử này cho ta, đừng để nó…”

Câu “đừng để nó” còn chưa kịp nói hết thì thân thuyền đã một lần nữa chấn động mạnh, Bắc Minh quân không biết tên kia và Tưởng Bằng chưa chào hỏi đã lao vào đánh nhau.

Thủy long lại nổi trên mặt nước mà ngâm thật dài, dù là đại thuyền hiếm có của Phù Dao phái, cũng không khỏi nghiêng đi. Nghiêm Tranh Minh không kịp giao Trình Tiềm cho Tuyết Thanh, trước khi ngã sấp xuống y ôm chặt Trình Tiềm trong lòng, lưng đập mạnh lên khoang thuyền, phù chú trên cả thân thuyền phát ra tiếng “vù vù” gần như điên cuồng.

Một kẻ là ma tu đại năng có thể thu cả nguyên thần như Đường Chẩn vào Phệ Hồn đăng, một kẻ là Bắc Minh quân của Vạn ma chi tông, hai người này động thủ khiến sông cuộn biển gầm, làm chúng sinh trên biển như sâu kiến tùy phong trục lãng.

Mà Nghiêm Tranh Minh sau một hồi sứt đầu mẻ trán, rốt cuộc không nhịn được gào lên cảm tưởng của mình.

Nghiêm Tranh Minh: “Ta đã bảo là không nên đi mà!”

Trình Tiềm gian nan ngẩng đầu, lên án: “Huynh đè trúng sườn của đệ rồi.”

Nghiêm Tranh Minh dùng cả tay lẫn chân lồm cồm bò dậy, nhét Trình Tiềm vào khoang thuyền: “Đó là vì ngươi quá lùn, tay ta chỉ chạm tới xương sườn của ngươi!”

Trên thuyền đã phát động tất cả phù chú phòng hộ, trong sự bấp bênh, nó phảng phất thành một ngọn đèn bão nguy ngập nhưng lại kiên cường vô cùng. Qua lần này, chỉ sợ sư phụ không cách nào sửa lại lý luận “của rẻ là của ôi, của ngon là không rẻ” của Nghiêm thiếu gia nữa.

Đến lúc này, Nghiêm Tranh Minh mới thở được một hơi, mới có thời gian nhìn lướt qua cuộc chiến.

Bằng nhãn lực của y, đương nhiên là chẳng nhìn thấy cái gì, nhưng y không tự chủ được nhớ tới dăm ba câu nghe từ chỗ ông chủ Ôn. Nghe ý ông ta… thì Bắc Minh quân này nên là vị tiền bối nào đó của môn phái mình. Vị tiền bối này tuy thân đọa ma đạo, lòng lại hướng về môn phái, lần trước thậm chí trấn một hồn của mình ở trong Yêu cốc.

Nhớ tới chuyện đó, Nghiêm Tranh Minh bỗng hơi lo lắng. Ba hồn thiếu một, vậy bóng đen ở trước mặt họ lúc này e rằng chỉ là một nguyên thần không hoàn chỉnh, mà quỷ đạo vừa vặn là khắc tinh của nguyên thần, kẻ ma tu quỷ đạo kia thoạt nhìn lại không dễ chọc, cho dù là Bắc Minh quân đích thân tới, liệu có bị bất lợi không?

Nhưng ngay sau đó, y lại cảm thấy mình nhọc lòng không đâu. Hai ma đầu đánh nhau, ai bị bất lợi cũng mặc xác! Nghiêm Tranh Minh chỉnh lại biểu cảm, chuẩn bị quay đầu lại răn Trình Tiềm một trận, song vừa quay đầu thì Nghiêm Tranh Minh liền kinh hoàng phát hiện, mình chỉ thất thần trong nháy mắt, mà Trình Tiềm đã mất tăm!

Đồng thời biến mất còn có cả Thủy Khanh nữa.

Nghiêm Tranh Minh lập tức không thở nổi, trong lòng rất kinh hồn táng đảm. Y cuống quýt tìm kiếm khắp nơi, chỉ sợ hai tên nhãi này bị quỷ ảnh của kẻ ma tu bắt đi, hoặc là trong hỗn loạn bị rơi xuống nước.

“Thiếu gia, tam sư thúc bọn họ ở bên kia kìa!”

Nghiêm Tranh Minh lảo đảo chạy tới, nhìn theo ngón tay đạo đồng, chỉ thấy Trình Tiềm và Thủy Khanh ấy vậy mà thần không biết quỷ không hay chạy lên con thuyền nát của sư phụ rồi.

Đôi cánh sau lưng sư muội Thủy Khanh vẫn chưa kịp thu lại, chẳng cần nghĩ cũng biết cả hai đi bằng cách nào. Nghiêm Tranh Minh không nghĩ ra là Trình Tiềm rốt cuộc trao đổi kiểu gì với con bé.

Lúc này, hai đại ma đầu đang giằng co trên không, trong cảnh túc sát như vậy, Nghiêm Tranh Minh thật sự không tiện bám mạn thuyền gào ầm lên, chỉ có thể hung tợn trợn mắt nhìn Trình Tiềm ở đằng xa, thấy tên oắt kia ở trên tiểu thuyền thủng lỗ chỗ hờ hững phất phất tay với mình, dạ dày không nhịn được đau quặn.

Y phát hiện sư đệ “văn tĩnh” này luôn có sự kiêu ngạo coi nhẹ sinh tử, mặc kệ trời sập hay đất nứt, trong mắt nó chỉ có vài người như vậy, dẫu hai đại ma đầu chọc thủng trời, nó cũng có thể chẳng coi là gì mà chỉ lo tìm sư phụ.

Mộc Xuân chân nhân bị hai đồ đệ đột nhiên bay qua dọa cho lộn ngược cả ngũ tạng lục phủ, vội vàng tịnh chỉ bắn ra một đạo chân khí, làm Thủy Khanh và Trình Tiềm rơi xuống, đưa tay đón lấy.

Còn chưa kịp phát hỏa thì Trình Tiềm đã kéo tay áo ông, mở miệng nói ngay: “Sư phụ không sao chứ?”

Thủy Khanh phụ họa: “A a!”

Mộc Xuân chân nhân mí mắt giật giật, một mặt rất ngứa tay, hận không thể đét mông mỗi đứa một trận, một mặt vừa xót xa vừa mềm lòng vì câu hỏi của Trình Tiềm, thế là chẳng nỡ đánh nữa.

Lúc này, không trung truyền đến một tiếng rít, chỉ thấy thân thể Tưởng Bằng kia gần như trong suốt, ngực phảng phất một ngọn lửa lạnh lẽo âm u, hắc khí như mực nhấp nhô cuồn cuộn trên mặt hắn, ngay cả vẻ khinh khỉnh cũng không thấy nữa.

Mộc Xuân chân nhân ngớ ra, lẩm bẩm: “Lấy thân làm đèn… hắn hoàn toàn điên rồi sao?”

Tiếp đó, Mộc Xuân chân nhân biến sắc, cắm mạnh mộc kiếm trong tay lên sàn thuyền. Mộc kiếm nọ ở trong tay ông phảng phất thành một thanh lợi khí chém sắt như chém bùn, đâm sâu vào ván gỗ mà không hề tốn sức. Đồng thời, nước biển ở hai bên vọt lên, hình thành một vòng màng nước, vây lấy ba thầy trò.

Ngay sau đó, một tiếng rú thảm thiết không cách nào hình dung đột nhiên vang lên, đến cả màng nước Mộc Xuân chân nhân tạo ra cũng khó mà ngăn trở, oán khí thê lương như vạn quỷ than khóc xông thẳng lên trời cao, không trung chợt ngưng kết mây đen, lờ mờ như có sấm sét ẩn hiện, màn mây đen che lấp cả bầu trời, mà Bắc Minh quân kia phảng phất như một cánh chim nơi vạn trượng lăng tiêu, mờ mịt không đáng nhắc tới như vô tung vậy.

Quỷ ảnh kín trời càng thêm hung hăng ngang ngược, Bắc Minh quân có vẻ càng cô độc, dưới chân biển xanh dậy sóng, y giống như đã thành một cây thích kiệt ngạo bất tuân nhất trong thiên địa.

Trình Tiềm nhìn tấm lưng ấy, nháy mắt nhớ đến một câu như phúc chí tâm linh – Dù ngàn vạn người ta vẫn dũng cảm xông lên.

Đại ma có thể luyện hóa nguyên thần và đạo cô xấu xí khốn cùng chán nản, thủy long vạn trượng và mộc kiếm tam xích vô phong, cửu tiêu kinh lôi và Bắc Minh quân tàn hồn nhất ảnh…

Kiếm quang sáng như tuyết của Đường Vãn Thu, vụn gỗ lưu lại nơi đầu ngón tay sư phụ, cùng bóng lưng cô tuyệt của Bắc Minh quân có duyên gặp mặt một lần… Nhất thời tất cả đều lướt qua trước mắt Trình Tiềm, có cái gì đó chảy vào trong kinh mạch ẩn ẩn đau đớn mà chưa khôi phục, toàn thân lập tức đau nhức.

Mộc Xuân chân nhân kinh hãi, đón lấy Trình Tiềm đột nhiên ngã quỵ, không liệu được nó lại sẽ lần đầu tiên nhập định trong tình huống thế này, cũng không biết tiểu đệ tử này là to gan lớn mật, hay tương lai nhất định theo một lối rẽ nguy hiểm.

Nhưng tình hình trước mắt không an toàn lắm. Chợ tiên hàng năm đều ở hải đảo Đông Hải, vùng biển tiên sơn san sát này vốn là nơi ma tính, linh khí quá dư dật sẽ bị Trình Tiềm hít vào toàn bộ, giống như nước biển đổ vào sông nhỏ vậy, kinh mạch nhỏ bé yếu ớt kia nhất định phải tan tành.

Thủy Khanh sợ đến mất cả tiếng, ngơ ngác nhìn tam sư huynh đột nhiên đau đớn cuộn mình lại.

Trên không trung, Tưởng Bằng đã mất dạng, hắn biến thành một cái Phệ Hồn đăng khổng lồ, quỷ ảnh đông đúc như dương liễu lả lướt, trong khoảnh khắc bị ánh lửa không tốt kia cuốn vào, ngay cả hắc vụ trên người Bắc Minh quân cơ hồ cũng tan hết, nhưng còn chưa kịp thấy rõ chân dung, thì y đột nhiên bay ngược lên, lao thẳng đến Phệ Hồn đăng.

Y lao lên như đom đóm rượt lửa, cùng lúc ấy Thủy Khanh đột nhiên bị thứ gì đó cuốn lấy, không có gió mà tự bay lên.

Mộc Xuân chân nhân vừa nhìn Trình Tiềm, vừa luống cuống túm y phục của Thủy Khanh.

Lúc này ông mới nhìn thấy, trên cơ thể tròn quay kia không biết từ khi nào có thêm một cái đai lưng, ngay cả thắt lưng nó còn chẳng có thì cần gì đai lưng? Mộc Xuân chân nhân đưa tay bắt lấy dải lụa màu lòe loẹt kia mà lôi nó xuống.

Mộc Xuân hất tay, trong dải lụa màu kia tung ra một mảnh phù chú bằng gỗ, chính là “Truy tung phù” mà Trình Tiềm chỉ Nghiêm Tranh Minh khắc.

Bản thân Trình Tiềm là một kẻ mới học, hoàn toàn mù tịt về môn đạo và cấm kỵ lớn nhỏ trong phù chú, Nghiêm Tranh Minh lại là một kẻ học hành lõm bõm không hơn không kém, hai tên này chung sức hợp tác, thỉnh thoảng còn om sòm tranh cãi, thì làm sao có thể khắc ra Truy tung phù chính xác?

Mộc Xuân chân nhân nhìn lướt qua, lại không thể lập tức nhận ra đây rốt cuộc là cái gì.

Dở ngô dở khoai thì không hề gì, cùng lắm là lãng phí một mảnh gỗ thôi, nhưng chết người là, phù chú không rõ công hiệu này giờ đây lại phảng phất như đã bị kích thích!

Ngay nháy mắt Bắc Minh quân và Phệ Hồn đăng hiệp lộ tương phùng, cực sáng ngời và cực tăm tối va vào nhau giữa không trung, khoảnh khắc đó mảnh phù chú không biết tên chợt bộc phát ra cường quang, tinh hỏa bay lên, nhanh chóng lan tràn với thế không cản nổi, nó lao v*t lên không trung, đụng vào luồng kinh lôi đầu tiên giáng xuống, nhất thời tất cả đều như mù mắt, nhân gian trắng xóa một màu.

Không biết bao lâu sau bạch quang mới tan đi, Bắc Minh quân và Tưởng Bằng đều không thấy bóng dáng, Mộc Xuân chân nhân và hai tiểu đệ tử cũng mất tăm, chỉ để lại đó một đống lụa màu chất bằng vải rách.

Trình Tiềm không biết phải chịu đau nhức như thiên đao vạn quả bao nhiêu lâu, ngay khi nó cảm thấy mình sắp chết rồi, thì bất ngờ toàn thân nhẹ tênh, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc. Đó là… tiểu sư muội sao?

Tiếp theo, nó nghe thấy một người thấp giọng dỗ dành: “Suỵt – đừng ồn ào.”

Tiếng khóc của Thủy Khanh nhỏ dần, hết thảy xung quanh từ từ rời xa Trình Tiềm, nó mới đầu không cảm giác được tứ chi mình, kế đó không cảm thấy được mình, giống như chìm vào một nơi không biết tên, và thực sự hòa làm một thể với nơi đây.

Không biết bao lâu sau, Trình Tiềm mới tỉnh táo lại, nhất thời cảm thấy thể xác và tinh thần khoan khoái chưa từng có, cả những mệt mỏi và ám thương gần đây cũng tan thành mây khói hết.

Nó chậm rãi thở ra một hơi, nhưng khi mở mắt lần nữa, lại phát hiện mình đã đến một nơi xa lạ.

Đó dường như là một sơn cốc, trong cốc có một gốc cây to đến khó tin, rễ cây nổi trên mặt đất cũng cao bằng cái nhà, dưới tàng cây là một thi cốt lâu năm.

Bên cạnh thi cốt là tiểu sư muội Thủy Khanh và một nam nhân xa lạ.

Trình Tiềm lấy làm kinh hãi, một tay chống đất nhổm dậy: “Ông… Tiền bối, ông là ai?”

Nó biết người này, chính là người trong nửa bức họa mà nó từng nhìn thấy ở tầng thứ hai của kinh lâu, dưới chân ông ta còn có một con chồn cơ thể dài nhỏ, đang lặng lẽ nằm trên mặt đất, chẳng biết là còn sống hay đã chết.

Thủy Khanh cũng tò mò nhìn “người lạ” này, một nửa là người của nó không biết kẻ trước mặt, nhưng nửa thuộc về yêu lại cảm thấy hết sức thân quen.

“Người lạ” nọ quay sang Trình Tiềm, mỉm cười nói: “Nhắm mắt rồi mở mắt ra, mà ngay cả sư phụ cũng không nhận ra nữa?”

Trình Tiềm vốn tê cứng cả chân, nghe giọng nói quen thuộc của người xa lạ này thì lập tức lại ngồi phịch xuống: “Sư phụ?”

Ông sư phụ lưng dài chân ngắn kia sao giờ trông lại đàng hoàng thế!

Hai chữ “sư phụ” dạy vô số lần nên Thủy Khanh cũng biết, con bé giật mình “A” một tiếng, nghiêng đầu thấy mặt mày hình như hơi giống, ngốc nghếch làm ra vẻ suy nghĩ, nước miếng chảy dài sáng lóng lánh.

Nam nhân trường y nghiễm tụ kia thấy thế thở dài, như bà già cẩn thận lau nước miếng cho con bé, lải nhải phàn nàn: “Cũng chỉ có sư phụ con không chê con thôi, nha đầu bẩn à, nếu đổi thành đại sư huynh con, sớm muộn cũng bỏ con vào nồi.”

Giọng điệu quen thuộc này lập tức làm cho Thủy Khanh tìm về cảm giác thân thiết, chớp mắt liền quên luôn dáng vẻ của sư phụ trước khi đổi mặt, nó vui vẻ “A” một tiếng, khuôn mặt tèm lem nước mắt nước mũi quẹt hết vào vạt trước sạch sẽ của nam nhân.

Trong lòng Trình Tiềm lúc này rất đỗi hoang mang, cảm thấy như nằm mơ vậy, chỉ có thể hỏi từ việc cấp bách nhất: “Sư phụ, đây là nơi nào? Sao… sao người lại biến thành thế này?”

Mộc Xuân chân nhân lấy ra mảnh gỗ đã gãy làm đôi, ném vào người Trình Tiềm, tức giận nói: “Con còn dám hỏi ta? Mấy đứa con khắc cái quái gì đây?”

Trình Tiềm vừa nhìn đã nhận ra thành quả suốt nửa đêm của cả bọn, lúng ta lúng túng nói: “Đây… đây là Truy tung phù ạ.”

Mộc Xuân chân nhân than thở: “Bằng trình độ gà mờ của các con cũng dám động vào phù chú chưa từng nhìn thấy, thật là gan to nhắm rượu được luôn rồi… Truy tung phù này sai đâu chỉ một nét, biến thành một cái Truy hồn phù dang dở, vốn cũng chẳng có tác dụng gì, không ngờ lại bị nguyên thần của Phệ Hồn đăng và Vạn ma chi tông cưỡng ép kích phát, trước mắt nó đuổi theo nguyên thần của Bắc Minh quân, tới nơi Bắc Minh quân vùi xương.”

Ánh mắt Trình Tiềm không tự chủ được nhìn hài cốt trên đại thụ kia.

Bộ xương đó là của Bắc Minh quân?

Không đúng, Bắc Minh quân đã chết rồi?

Trình Tiềm suy nghĩ nhanh chóng, hỏi dò: “Sư phụ, người biết y ạ?”

Mộc Xuân chân nhân cười khổ: “Nhờ phúc mấy đứa con, ta cũng mới nhận ra đây.”

Nói xong, ông lấy một đồng tiền khác từ trong tay áo, nói: “Năm đó Ôn Nhã huynh cho ta ba đồng tiền, hiện giờ chỉ còn lại mỗi một đồng này.”

Đồng tiền loang lổ rỉ sét làm nổi bật đầu ngón tay ông, trắng đến hơi chói mắt. Trình Tiềm phát hiện mình vẫn quen với hình tượng thô tục vuốt râu dê hơn – nam nhân như ra từ trong tranh này, thoạt nhìn có cảm giác xa cách khó mà tới gần, phảng phất như sẽ ngay lập tức quay về trong tranh vậy.

Đầu ngón tay Mộc Xuân chân nhân búng nhẹ đồng tiền, chỉ nghe “Keng” một tiếng, một cụm sương mù từ trên đồng tiền chui ra, ở ngay tại chỗ biến thành một Bắc Minh quân giống hệt vị ban nãy.

Mộc Xuân chân nhân đánh giá đối phương giây lát, vậy mà lại bế Thủy Khanh chậm rãi quỳ xuống, nói: “Sư phụ.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here