Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 28

0
61

Chương 28

Trình Tiềm theo Lý Quân chạy một mạch như điên lên trên, vừa ló đầu ra thì suýt nữa ngã nhào vì mùi tanh hôi nồng nặc, rồi nó lập tức nhìn thấy dị trạng trên trời – không trung vừa nãy còn trong xanh vạn dặm lúc này đã vần vũ mây đen, quỷ ảnh lắc lư trải ra đến nơi ngoài tầm mắt, che khuất một chút ánh mặt trời sót lại.

Tất cả thuyền trên biển ngừng lại hết. Đám tiền bối ban nãy huênh hoang lượn lờ ở trên trời như thiêu thân cỡ lớn cũng nhao nhao đáp xuống, từng kẻ vững vàng đứng trên thuyền của mình, vẻ mặt như lâm đại địch. Còn có đông đảo hậu bối không rõ nguyên do, cũng làm trò ngẩng đầu nhìn trời theo, trố mắt nhìn như là tập thể đang chờ hồng vũ trên trời rơi xuống vậy.

Lý Quân đứng ngồi không yên, đi tới đi lui, đồng thời mở miệng hỏi Trình Tiềm, hầu như không thể nghe thấy: “Là người kia sao? Hắn muốn làm gì?”

Trình Tiềm tức khắc nhớ tới Đường Chẩn, trả lời: “Có khả năng là nhân chợ tiên đông người, định bắt mấy hồn phách tu sĩ về luyện.”

Lý Quân hoảng sợ quay đầu nhìn nó.

“Dù bắt thì cũng chọn mấy người biết bay trên trời, không tới phiên huynh đâu, yên tâm đi,” Trình Tiềm vừa nói vừa nhìn xung quanh, “Sư phụ đi đâu rồi?”

Lúc này, phương xa truyền đến tiếng ưng kêu thảm thiết, sau đó đất trời bắt đầu vang vọng tiếng cười quỷ dị, có nam có nữ, có già có trẻ, ai nấy tự lo cười, thành một đoạn hòa âm sởn tóc gáy. Tiếng cười ấy thoạt đầu trầm thấp rời rạc, sau đó thanh âm dần dần cao hơn, cuối cùng cao tới mức khàn cả giọng, chú giải cho câu “quỷ khóc sói gào”.

Lý Quân lảo đảo lui lại mấy bước, hai tay bịt tai: “Đây là cái gì?”

Xung quanh hỗn loạn, Trình Tiềm thấy ngực ngột ngạt, Nghiêm Tranh Minh không biết từ đâu chui ra ôm vai nó, mùi hoa lan quen thuộc hất thẳng vào mặt Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh cả giận nói: “Hai ngươi ra đây làm gì? Mau vào khoang thuyền đi!”

Trình Tiềm tìm một vòng cũng không thấy Mộc Xuân chân nhân, trong lòng rốt cuộc hơi hoảng, kéo tay áo Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Đại sư huynh, sư phụ đâu?”

“Không biết, ta cũng đang tìm đây,” Nghiêm Tranh Minh mặt trầm như nước, “Ngươi đừng ở bên ngoài cho vướng víu, mau đi vào…”

Tiếng cười khiến da đầu ngứa ngáy nhanh chóng át tiếng y, Nghiêm Tranh Minh cau mày ngậm miệng.

Lý Quân thì không cần phải nói, gã giỏi nhất là xu lợi tị hại, đã biết điều chui vào khoang thuyền từ sớm nhưng Trình Tiềm không dễ điều khiển như vậy, Nghiêm Tranh Minh lúc này không rảnh nói lý lẽ với nó, đành phải dùng sức mạnh đẩy nó vào.

Trong khoang thuyền sớm đã đốt đèn bão thông khí tránh lắc lư, Hàn Uyên đang lo lắng nấp ở đây.

Vừa gặp gã thì lòng Trình Tiềm liền chùng xuống – nó nhìn thấy Thủy Khanh đang ngồi trong lòng Hàn Uyên.

Phù chú truy tung được Lý Quân dùng lụa màu cột vào hông Thủy Khanh, nhưng họ không ngờ, phù chú kia mới buộc lên người Thủy Khanh, thì con bé đã bị sư phụ bỏ lại.

Nghiêm Tranh Minh tiến vào cuối cùng, sắc mặt khó coi cực kỳ, tái nhợt đến phát xanh. Sau khi thở hồng hộc mấy hơi, y dùng một tay bịt miệng, lưng dựa cửa, như là cố gắng ức chế đừng ói mửa.

Một lúc sau đỡ hơn, Nghiêm Tranh Minh mới nói: “Ta từng ngửi mùi này, Phệ Hồn đăng đốt lên chính là mùi hôi này đây.”

Lý Quân vẫn dựa cửa sổ thấp giọng nói: “Suỵt, nhìn trên trời kìa.”

Trình Tiềm đưa mắt nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời đen nghìn nghịt không biết từ khi nào đã có thêm rất nhiều bóng người mơ mơ hồ hồ.

Những người đó quần áo tả tơi, hoàn toàn không nhìn thấy diện mạo, hàng ngàn hàng vạn kẻ phiêu đãng trên không trung, biến Đông Hải này thành bến đò nơi cầu Nại Hà.

Quỷ ảnh… sao lại nhiều đến thế?

Tưởng Bằng ma tu quỷ đạo này lợi hại nhường nào?

Mây đen vần vũ trên không trung, ám lưu nhấp nhô dưới nước. Thấy tình cảnh này thì tất cả các môn phái tu tiên lớn nhỏ ban nãy vênh váo không ai bằng đều hệt như hoàng dương gặp phải thiên địch, để Trình Tiềm nhìn ra được sự căng thẳng và sợ hãi khi ngoài mạnh trong yếu từ trận địa sẵn sàng đón quân địch của họ.

Trên không sấm “Uỳnh” một tiếng bổ xuống giữa nhân gian, một đám hắc khí đậm màu như Thương Long nhập hải lướt qua không trung, mọi người lúc này mới thấy rõ, thì ra có một kẻ đã ngồi xiêu vẹo trên mây đen từ lâu.

Người nọ mặc áo bào màu xám, vẻ mặt tiều tụy như bị bệnh nan y, mí mắt hạ xuống, hệt như một lệ quỷ, nhìn chúng sinh bên dưới bằng nửa con mắt.

Trình Tiềm liếc thấy gân xanh lồi lên trên mu bàn tay Nghiêm Tranh Minh đang nắm song cửa sổ.

Ma tu kia vừa lộ diện, trong lòng Trình Tiềm liền sinh ra vô số sự khó tin, nó hoài nghi tai đại sư huynh bị hỏng rồi. Sư phụ thật sự từng gọi kẻ này là sư huynh sao?

Vô luận thế nào Trình Tiềm cũng chẳng thể tưởng tượng nổi, người này cũng là sản phẩm của Phù Dao sơn lộn xộn.

Sư phụ nào có thể dạy ra hai đồ đệ như vậy?

Các tiền bối tiên nhân còn tiếc mạng hơn trong tưởng tượng của Trình Tiềm, lại không một ai dám đối mặt với lệ khí xung thiên của ma đầu nọ, không biết bốn phía âm thầm cãi cọ đùn đẩy bao lâu, mới có một người bị đẩy ra đập tan cục diện bế tắc.

Chỉ thấy trên thuyền bên một lão giả râu bạc trắng rẽ đám đông bước ra, lão dùng quải trượng trong tay gõ nhẹ sàn tàu, chần chừ một chút rồi dùng ngữ điệu khách khí nói: “Chúng ta đang muốn đến Thanh Long đảo dự chợ tiên mỗi mười năm, không biết Tưởng đạo hữu chặn ở nơi này là có dụng ý gì?”

Lão khách khí gần như nịnh hót, đáng tiếc đại ma đầu kia trông có vẻ không thèm nể mặt.

“Chợ tiên mười năm một lần đại tập, bao nhiêu hậu bối tài tuấn bộc lộ tài năng, náo nhiệt biết mấy…” Tưởng Bằng như quỷ bệnh lao ở trên mây mở miệng, thanh âm nhỏ nhẹ, từng chữ dính liền, lại khiến toàn thân người ta phát rét, cứ cảm thấy hắn sẽ ngay lập tức nhe răng nanh ra.

Tưởng Bằng nhã nhặn cười nói: “Ta chẳng qua đến chung vui, nhân tiện xem có mầm non nào bồi dưỡng được hay không, với tư chất của chư quân, vị tất cần căng thẳng như vậy.”

Đây là lần đầu tiên Trình Tiềm nhìn thấy một kẻ quỷ tu, cảm nhận hoàn toàn bất đồng với mấy chữ ít ỏi trên tường, trong lòng cơ hồ chấn động.

Một kẻ người không ra người quỷ chẳng ra quỷ, dẫu cho thủ đoạn thông thiên, sống thành một con ba ba ngàn năm rùa vạn năm, lại có gì đáng tự hào?

Ai sẽ để ý tới hắn? Ai sẽ đối tốt với hắn? Ai thèm coi hắn ra gì?

Lão nhân râu bạc bị xỉa một phát không nhẹ không nặng, da mặt hơi co giật, chẳng thốt được lời nào.

Song phương cơ hồ giằng co trên mặt biển nhấp nhô – bởi vì đối phương chỉ có một người, lúc này cho dù trầm mặc cũng tương đối xấu hổ.

Trình Tiềm không tự chủ được ấn mộc kiếm bên hông, thầm nghĩ: “Nếu ta có kiếm như họ, bản lĩnh như họ, ta sẽ xông lên bảo lão lăn sang bên nhường đường.”

Kỳ thực hiện tại nó đã có chút kích động muốn làm vậy, chẳng qua Trình Tiềm đồng thời cũng hiểu rõ, đừng nói đánh một trận với đại ma đầu, hiện giờ ngay cả đại sư huynh cậy vóc dáng cao to đè tay lên vai nó cũng không giãy ra được.

Rốt cuộc, trong các tiên môn trên thuyền đã có kẻ dám mở miệng, chỉ nghe một người giận dữ đập tan sự im lặng, quát: “Tà ma ngoại đạo, cút!”

Chỉ một câu này đã thu hút ánh mắt tất cả, Trình Tiềm nghiêng người thoát khỏi tay Nghiêm Tranh Minh, to gan lớn mật nhô nửa người ra ngoài, nhoài lên cửa sổ, muốn thấy rõ là ai vừa nói.

Đó là một nữ nhân, trông chừng hai ba mươi tuổi, hết sức trẻ trung, có điều sơn trung vô nhật nguyệt, người tu hành tùy tâm, trông trẻ tuổi cũng chẳng chứng minh được gì.

Nàng ta đứng ở trên tiểu thuyền năm xu một người, đại khái ít nhiều có chút xấu hổ vì rỗng túi, mặc áo bào không cũ không mới, là kiểu đạo bào nam nữ đều mặc được, cổ tay áo còn có miếng vá nho nhỏ, sau lưng đeo tay nải rách nát và một thanh kiếm, ngay cả trên vỏ kiếm cũng loang lổ rỉ sét.

Đạo cô này đã giải thích chính xác cho câu “mặt xám mày tro”, màu sắc thì càng miễn bàn tới.

Trình Tiềm rất thính tai, nghe thấy các đệ tử kiếm tu cách đó không xa khe khẽ thì thào.

“Đó là ai vậy? Chán sống rồi hả?”

“Suỵt – đó là Mục Lam sơn Đường Vãn Thu chân nhân.”

“Cái gì? Nàng ta chính là… là Đường Vãn Thu? Kẻ luyện ‘Phong Tử’ kiếm kia…”

“Sao nàng ta cũng ở đây?”

“Ôi… chẳng qua là một kẻ… thật là không biết lượng sức.”

Trình Tiềm thính tai, nhạy bén nghe thấy ba chữ “Mục Lam sơn” giữa những tiếng ồn ào.

Nàng ta cũng họ Đường… Có quan hệ gì với nam quỷ Đường Chẩn kia?

Nó chưa kịp nghĩ kỹ hơn, thì cả đàn quỷ ảnh vô bi vô hỉ trên không trung đã cùng chuyển hướng về phía Đường Vãn Thu, mây đen cuồn cuộn dấy lên lệ khí và ác ý vô tận, thuyền phu sợ hãi cuộn tròn lại, chỉ hận không thể nhảy xuống biển.

Tưởng Bằng liếc nhìn Đường Vãn Thu, chẳng mảy may để mắt tới nàng ta. Hắn đột nhiên huýt sáo, một tiếng nhọn hoắt như dằm đâm thẳng vào tai mọi người. Trình Tiềm chỉ cảm thấy bên tai có tiếng nổ ran, nhất thời nó cơ hồ hoài nghi là mình điếc rồi.

Ngay sau đó, tất cả quỷ ảnh ngưng tụ thành một hắc long, lao về đạo cô áo gai trên con thuyền nát. Thuyền phu rú lên thảm thiết, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, hốt hoảng lao xuống nước, chưa kịp bơi đi thì một quỷ ảnh đã bắt lấy mắt cá chân hắn, cắn phập lên đó.

Thuyền phu suýt nữa bị lệ quỷ cắn thọt chân, một đạo kiếm quang sáng như tuyết bất ngờ tập kích tới, cắt lìa đầu quỷ ảnh nọ.

Kiếm của Đường Vãn Thu thoạt nhìn xám xịt, bên trong lại cực thanh cực sáng, cơ hồ lóa mắt, chỉ thấy nữ nhân mặt xám mày tro này cầm kiếm đứng vững trên đầu con thuyền nát, lẻ loi bị ngàn vạn quỷ ảnh bao vây.

Kiếm quang dù sáng trong hơn cũng chỉ có thể lúc ẩn lúc hiện trong hắc vụ dày đặc, quỷ khóc quỷ cười chói tai hỗn tạp với tiếng sóng biển, Đường Vãn Thu cơ hồ khoảnh khắc đã bị nhấn chìm trong hắc vụ, chỉ thỉnh thoảng lộ ra một chút hành tung chật vật.

Nàng ta một mình ở nơi đầu sóng ngọn gió, dù cho chật vật, cũng là chật vật gần như lẫm liệt.

Nàng dường như không để ý những người khác vì cầu tự bảo vệ mình mà đứng ngoài cuộc, trên khuôn mặt góc cạnh gồ lên cực kỳ kiên định, tựa hồ đã thành một sự châm chọc khiêu khích sống sờ sờ.

Trình Tiềm nhìn không chớp mắt, nhưng nó nhanh chóng phát hiện điều bất thường, Đường Vãn Thu kiếm quang bay múa, trông như uy phong lẫm liệt, nhưng thực tế đã cùng đồ mạt lộ.

Bản tôn ma tu kia lại thủy chung thảnh thơi bắt chéo chân ngồi trên mây như xem náo nhiệt, quỷ ảnh lớp này chưa bình lớp kia lại lên, cuồn cuộn không ngừng mà tập kết hội tụ trên không trung, lại cuồn cuộn không ngừng mà lao đến Đường Vãn Thu.

Trình Tiềm nhíu mày, mơ hồ sinh ra một cảm giác, có khả năng Đường chân nhân thật sự đấu không lại kẻ ma tu kia.

Không có đạo lý tà bất thắng chính gì đó, đại ma đầu kia thủ đoạn lợi hại, dù xương cốt nàng ta cứng hơn, cũng chẳng qua là con người bằng máu thịt mà thôi.

Đột nhiên rắc một tiếng, Đường Vãn Thu kìm nén tiếng kinh hô trong họng, chỉ thấy con thuyền nàng đang đứng không chịu nổi sức nặng, vậy mà lại nứt làm đôi, Đường chân nhân giẫm lên kiếm của mình một cách khó khăn, ngự kiếm bay lên, lại nhanh chóng bị đàn quỷ ép xuống, nhất thời cực kỳ nguy hiểm.

Có người kinh hô, nhưng không ai giúp đỡ.

Đúng lúc này, một mũi vũ tiễn chợt bay v*t qua bầu không, ngưng tụ thành một đường tàn ảnh giữa trời, không hề lưu tình xuyên thủng hắc vụ quấn trên người Đường chân nhân, đuôi mũi tên phá không phát ra một tiếng rít trầm trầm, đàn quỷ chưa kịp kinh hoảng thì đã lui hết đi, nhưng vũ tiễn thế đi không giảm, bay thẳng đến kẻ ma tu trên mây kia, sắc bén như tia sáng đầu tiên buổi bình minh đâm xuyên bóng tối vậy.

Trình Tiềm quay đầu lại, kinh hãi nhìn thấy sư phụ.

Mộc Xuân chân nhân không biết rời khỏi thuyền lớn từ khi nào, đang đứng trên một con thuyền nhỏ vứt đi, thuyền phu và hành khách ban đầu đã trốn biệt tăm từ lâu, quần áo dán sát lên người ông.

Tấm lưng và bộ xương hơi còng gầy gò không cách nào che giấu, tựa như một con gia cầm già rụng lông đang co rúm lại.

So với ông thì ngay cả Đường Vãn Thu nghèo túng kia hình như cũng có thể diện hơn hẳn.

Trình Tiềm không chút nghĩ ngợi đẩy Lý Quân chạy ra khỏi khoang thuyền, nhoài lên mạn thuyền. Nó nhìn thấy sư phụ cầm một bộ cung tên bình thường, đại khái là của hành khách ban đầu treo trên thuyền, móng tay ông còn dính vụn gỗ, dường như là lâm thời khắc phù chú gì đó trên cung tên.

Mà mũi tên long trời lở đất ấy phảng phất đã hao hết sức lực toàn thân ông, Mộc Xuân chân nhân lộ ra vài phần suy sụp, ông chống trường cung, miễn cưỡng đứng thẳng trên con thuyền nhỏ chao đảo chực lật, hệt một chiếc lá khô héo run rẩy trong gió thu vậy.

Kẻ ma tu bị mũi tên bức cho hết sức bị động, hắn lao xuống khỏi mây đen, lơ lửng giữa trời, lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộc Xuân chân nhân trên thuyền.

Mộc Xuân chân nhân mở miệng, tựa hồ muốn nói gì, lại vẫn nuốt xuống, một lúc lâu, ông mới nở nụ cười nhẹ nhàng, thấp giọng nói: “Tưởng Bằng.”

“Hàn Mộc Xuân.” Trên mặt kẻ ma tu lộ ra nụ cười khó nói rõ, “Ngươi giỏi, giỏi lắm, Hàn Mộc Xuân, còn lại bán nhân bất quỷ, mà vẫn dám ra mặt thay kẻ khác.”

Mộc Xuân chân nhân chậm rãi giữ vững tấm lưng như đã còng hàng vạn năm, không né không tránh nhìn thẳng vào mắt đại ma đầu, giây lát sau chòm râu dê vểnh lên, tựa hồ lộ ra nụ cười hơi dung tục, lại có chút chế nhạo, nói: “Bất tài.”

Tưởng Bằng biến sắc, vung tay áo lên, chỉ một thoáng, quỷ ảnh kín trời đã mất gần hết, chỉ còn mình hắn lẻ loi, hắn âm thảm nói: “Một con kiến không biết lượng sức, một phế vật tựa nhân phi nhân, vừa vặn thu vào Phệ Hồn đăng, đưa ta đi vấn đỉnh Bắc Minh…”

Theo lời hắn nói, ba đào cuộn dâng, chỉ thấy sâu dưới nước biển tối màu đột nhiên cuồn cuộn như sôi trào, giây lát, lại có cự long ngưng tụ từ nước bay v*t lên, cái đuôi dài bạo ngược quét qua, tức khắc người ngã ngựa đổ.

Mộc Xuân chân nhân quay đầu lại liếc Trình Tiềm cách đó không xa đang nhìn mình trông chờ, tựa tiếu phi tiếu rút thanh mộc kiếm buồn cười bên hông, nhưng đang định lấy trứng chọi đá thì cánh tay đột nhiên bị sức mạnh vô hình trói chặt.

Mộc Xuân chân nhân rốt cuộc biến sắc, mà đúng lúc này, một giọng nói vang lên ngay bên tai: “Ngươi ở yên đây, để ta đối phó hắn.”

Mộc Xuân chân nhân còn chưa kịp phản ứng thì một đồng tiền cũ rích đã tự động lăn ra từ trong ống tay áo.

Đồng tiền nọ rơi xuống đất, một làn khói trắng nổi lên, giây lát tan vào thủy khí dồi dào do thủy long làm bắn lên, im ắng bay lên cao.

Giữa cảnh hỗn loạn, Mộc Xuân chân nhân vừa nãy còn làm trò cười ngây ra như phỗng nhìn thủy long cự đại, sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng dừng ở ngưng trọng dị thường.

Thủy long nọ vốn há miệng muốn cắn một chiếc thuyền lớn, đột nhiên cảm giác được điều gì đó, khựng lại trên không, giây lát sau, nó lại vô cớ hóa thành một cụm thủy khí, rơi phịch xuống nước, khiến sóng biển nhấp nhô liên tục.

Không ai ngờ đến biến cố này, ngay cả Tưởng Bằng cũng lui lại vài bước, gằn giọng: “Ai?”

Thủy khí tan hết, một bóng đen thong dong tụ lại từ bốn phương tám hướng, cuối cùng thành một hình người ở chỗ ban nãy thủy long ẩn hiện, vẫn không thấy rõ khuôn mặt.

Người nọ cười trầm trầm, dù bận vẫn thong dong mở miệng: “Kẻ nào dám khẩu xuất cuồng ngôn trước mặt bổn tọa, muốn vấn đỉnh Bắc Minh?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here