Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 27

0
69

Chương 27

Đợi đến ngày hôm sau thức dậy, Trình Tiềm cơ hồ cảm thấy mình sắp chết rồi, nó vừa mở mắt, liền nhìn thấy Hàn Uyên căng thẳng nhoài lên đầu giường, ánh mắt như thể nó sắp ngỏm rồi vậy.

Trình Tiềm không thèm để ý đến gã, bò dậy thay quần áo rồi lảo đảo đi rửa mặt.

Hàn Uyên như một con chó xù gây họa, chỉ biết theo đuôi Trình Tiềm, rốt cuộc nhận được một câu lạnh lùng: “Cút đi!”

Hàn Uyên mặt méo xệch, nịnh nọt: “Tiểu sư huynh…”

Trình Tiềm mặt như sương lạnh: “Không mách nữa được chưa? Mau cút đi! Bằng không ta đi tìm sư phụ luôn bây giờ!”

Hàn Uyên đành phải ỉu xìu rón rén chạy mất.

Trình Tiềm lau khô bọt nước trên mặt, trong lòng cũng có suy tính của riêng mình – theo ý đại sư huynh, thì sư phụ đã từ chỗ ông chủ Ôn kia, biết Tưởng Bằng gì đó cũng đến rồi, vậy nó không cần làm điều thừa thãi, bằng không khiến sư phụ cảnh giác, thì chỉ sợ không dễ theo dõi được.

Trình Tiềm vừa ra khỏi gian nhà tranh nhỏ của mình, liền nhìn thấy đại sư huynh đang ở đó “chỉ điểm giang sơn” mà biểu đạt sự khinh bỉ với thức ăn của khách đ**m Nát, công nhiên bảo đạo đồng chuẩn bị tiểu táo cho mình ngay trong tầm mắt Ôn Nhã chân nhân. (tiểu táo là loại bếp nhỏ tiện dụng dành cho người lữ hành)

Tiểu khiếu hóa Hàn Uyên kia kinh hồn một đêm cũng chẳng thấy đầu óc phát triển hơn, quấn lấy đại sư huynh lải nhải bày tỏ nguyện vọng muốn đi dạo.

Đại sư huynh uốn éo nói rằng, gối quá cứng khiến thiếu gia lúc ngủ bị sái cổ, không nên đi lại.

Và y cũng cự tuyệt bước lên xe ngựa thêm một bước – bởi vì tiểu sư muội đã tè đầy ra.

Toàn thân rất là khó chịu nên Trình Tiềm không vui vẻ gì, mà vừa sáng ra đã thấy đám sư huynh đệ om sòm, lập tức tìm được nơi hạ hỏa, liền cười khẩy nói: “Huynh có thể kêu Thủy Khanh giặt đệm cho huynh mà.”

Nói đoạn giơ tay chỉ, Thủy Khanh tiểu sư muội không biết lại leo lên xe đại sư huynh từ khi nào, mà còn không hề kiêng dè nhét một góc tấm đệm hôm qua từng tè vào miệng, đôi mắt to vô tri chớp chớp, ngẩng đầu tươi cười rạng rỡ như ánh dương.

Đồng thời, do còn chưa mọc đủ răng, khóe miệng khó mà kiềm chế chảy một dòng nước dãi.

Trình Tiềm như chỉ sợ trong lòng đại sư huynh dễ chịu, lại rề rà bổ thêm một nhát đao: “Huynh xem, sư muội đã dùng nước miếng giặt sạch cho huynh rồi.”

Nghiêm Tranh Minh trông như rất muốn đồng quy vu tận với tiểu sư muội không biết giống loài này.

Nhà tranh tuyệt đối không thể ở được, xe ngựa cũng tuyệt đối không lên được, nơi này cách Phù Dao sơn chắc cũng hàng vạn dặm, Nghiêm Tranh Minh ngửa đầu nhìn trời, cảm thấy trời đất bao la, thế nhưng không có nơi nào cho y dung thân.

Nhưng sư phụ nhanh chóng dùng một câu cứu vớt đời y.

Sư phụ nói: “Đi chơi hết đi, sáng nay không phải học, chúng ta nán lại nửa ngày, rồi buổi chiều sẽ lên thuyền đến Thanh Long đảo.”

Hàn Uyên hoan hô một tiếng, nhìn sư phụ trông chờ: “Sư phụ, con nghe nói hôm nay lại có họp chợ.”

“Không phải hôm qua mới cho con một túi tiền lẻ à?” Mộc Xuân chân nhân rất cáu, cuối cùng thua dưới biểu cảm mong chờ của Hàn Uyên, đành phải móc một cái hà bao trong tay áo, như nô lệ của đồng tiền mà ân cần dạy bảo, “Nhớ tiết kiệm, đừng tiêu linh tinh.”

Hàn Uyên như một con chim bay khỏi l*ng, cầm tiền liền hớn hở réo bè gọi bạn. Đại sư huynh là người đầu tiên phớt lờ gã ta, sai một toán đạo đồng tìm chỗ cho mình, trải mấy lớp chăn chiên tốt nhất để ngủ bù. Lý Quân vốn muốn đi, nhưng quay đầu lại nhìn Trình Tiềm rồi liền thống khổ đổi ý: “Ta đi luyện kiếm.”

Hàn Uyên dè dặt chuyển hướng sang Trình Tiềm, thẽ thọt nói: “Tiểu sư huynh, ta dẫn ngươi đi mua trái cây ăn được không?”

“Dẫn sư muội đi đi,” Trình Tiềm hờ hững đáp, “Hai ngươi chơi chung được đó.”

Hàn Uyên: “…”

Cuối cùng, Hàn Uyên một tay bế Thủy Khanh sư muội, ở tại chỗ vò đầu bứt tai giây lát, cảm thấy hình như mình bị trào phúng, nhưng rồi gã nhanh chóng thoải mái, Trình Tiềm trong bông có kim, gặp ai cũng đâm, có lúc ngay cả sư phụ cũng khó mà may mắn thoát khỏi, Hàn Uyên sớm đã thành thói quen, nên chẳng mảy may để ý, lập tức hớn hở bế Thủy Khanh chạy đi chơi.

Ôn Nhã đanh khuôn mặt như đòi nợ, nhìn mấy đồ đệ của Mộc Xuân chân nhân trao đổi đơn giản rồi lập tức giải tán, ở sau lưng lần lượt đưa ra đánh giá, lão nhìn Nghiêm Tranh Minh nói: “Thiếu rèn luyện, không nên thân.”

Lại nhìn Lý Quân nói: “Tâm chí không kiên, không nên thân.”

Mặt hướng sang Trình Tiềm, lời ít mà ý nhiều, ngay cả nguyên do cũng không nói, chỉ quả quyết: “Không nên thân.”

Cuối cùng là Hàn Uyên, Hàn Uyên là kẻ duy nhất không nhận được ba chữ “không nên thân” làm đánh giá, bởi vì Ôn Nhã chân nhân hết sức kinh ngạc hỏi Mộc Xuân chân nhân: “Ngươi nhặt tên nhãi đó cho đủ số à?”

Về phần Thủy Khanh thì bị lơ đi, do nó còn là “phường không răng”, tối đa chỉ tính là nửa người thôi. (Chữ xỉ trong vô xỉ chi đồ – phường không răng đồng âm với sỉ trong vô sỉ chi đồ – phường vô sỉ, đều là “chí”)

Bình luận xong, Ôn Nhã cao quý lãnh diễm hừ một tiếng, cũng chẳng thèm nhìn khuôn mặt đen sì của Mộc Xuân chân nhân, phẩy tay áo bỏ đi luôn.

Chập tối hôm ấy, Phù Dao phái ngồi trên hải thuyền hướng đến Thanh Long đảo.

Những người cầu tiên vấn đạo, đại để cũng đều là phàm thai, cũng chia ra ba bảy loại, cũng có tâm muốn leo cao.

Trên bến cảng Đông Hải, mười mấy con thuyền lớn nhỏ sắp thành hình chữ nhất, trong đó có thuyền lớn đầy chạm trổ và sa trướng, cũng có thuyền nhỏ bủn xỉn đến mức lắc nhẹ một chút là nước tràn vào ngay.

Ông sư phụ chẳng được tích sự gì vừa tới đã muốn giá rẻ, nhanh chóng để ý mấy con thuyền nhỏ, chỉ thu năm xu mỗi người, không trả nhiều hơn.

Trên tiểu thuyền nọ còn bày một số chậu vỡ bát mẻ, nghe nói là vạn nhất đáy thuyền bị thủng thì dùng để múc nước.

Lần này, Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc không để sư phụ thực hiện được, ngay khi sư phụ chạy bước nhỏ đến bến chuẩn bị thuê thuyền, y đã phái đạo đồng lao như bay đi thuê con thuyền lớn nhất, đắt nhất, xa hoa nhất, hơn nữa gương mẫu đi đầu, ngẩng đầu ưỡn ngực mà bước lên.

Mấy việc như lên đường, bình thường Trình Tiềm đều không gấp gáp mà đi sau cùng với sư phụ, bởi vì nó thật sự không muốn nhập bọn với bất cứ một sư huynh sư đệ nào.

Mà lần này, Trình Tiềm đi theo bên cạnh sư phụ lần đầu tiên thấy ông nhíu mày nhìn đại sư huynh.

Trình Tiềm ngoan ngoãn để sư phụ dắt đi, liếc thấy sư phụ nhíu mày, liền hỏi: “Sao vậy sư phụ? Đại sư huynh phá của quá ạ?”

“Không xu dính túi quả thật nửa bước khó đi,” Mộc Xuân chân nhân nói, “Nhưng đó thủy chung là vật ngoài thân, không cần quá để bụng, chỉ là nó không nên huênh hoang như vậy.”

Trình Tiềm thoạt đầu sửng sốt, rồi lập tức nhạy cảm phản ứng kịp, ánh mắt đảo qua xung quanh – đều là muốn đến Thanh Long đảo, ngoại trừ thuyền công ngư nhân, thì còn có không ít môn phái khác.

Mà trong những người này, có thanh niên giấu không được tâm sự, lúc này đã đánh giá nhóm người huênh hoang là bọn họ.

Nghiêm Tranh Minh khệnh khạng chỉ huy đạo đồng vận chuyển một đống đồ hưởng thụ xa hoa lãng phí của y, bộ dạng không coi ai ra gì không giống người trong tu hành, ngược lại như con nhà giàu quần là áo lượt, ăn chơi trác táng không rành thế sự.

Đối với điều này, có người khinh miệt ra mặt, có người hơi ngứa mắt, còn có mấy kẻ loanh quanh cạnh tiểu thuyền giá rẻ, quần áo rách rưới, từ đằng xa nhìn chằm chằm Nghiêm Tranh Minh, không biết là biểu cảm gì.

Tay Trình Tiềm cầm mộc kiếm không tự chủ được nắm chặt hơn, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Sư phụ, khi nào thì con có thể cầm một thanh kiếm thật? Đại sư huynh như vậy – con cảm thấy kiếm pháp quèn đó luyện còn thua cả con.”

Mộc Xuân chân nhân cúi đầu nhìn nó một cái hết sức trìu mến: “Con cần kiếm làm gì?”

Trình Tiềm lại lia tầm nhìn qua những ánh mắt không thân thiện chung quanh, trong lòng cân nhắc xem phải nói sao. Nó vô cùng nhạy cảm với địch ý, mà đối mặt với địch ý, chỉ có thời điểm mang theo lợi khí nó mới an tâm được.

Tuy Trình Tiềm cũng cảm thấy đại sư huynh bị nhũn não, nhưng sư phụ nói y không nên quá huênh hoang làm Trình Tiềm cảm thấy chối tai. Một người… chẳng lẽ phải sống theo ánh mắt người khác, thuận theo ý người khác mới được sao?

Chẳng lẽ vì sự thèm muốn và ghen tị của những kẻ ngu dốt đó, mà phải làm trái bản tâm thu liễm tính tình sao?

Dựa vào cái gì!

Nhưng những ý kiến này không tiện nói cho sư phụ nghe, Trình Tiềm theo trực giác thấy sư phụ chắc chắn không thích nghe, chỉ tránh nặng tìm nhẹ đáp: “Con thấy người khác đều có mà.”

Mộc Xuân chân nhân cười nói: “Kiếm con luyện không giống với người ta, kiếm thật dễ ngộ thương mình, nên chờ con lớn thêm vài tuổi thì hơn.”

Trình Tiềm: “…”

Nó luôn cảm thấy sư phụ có hàm ý khác.

Thuyền cũng thuê rồi, huênh hoang cũng huênh hoang rồi, Mộc Xuân đành dẫn Trình Tiềm lên.

Hôm nay thời tiết không tồi, thuyền đi ngàn dặm, gió êm sóng lặng, ngay cả Thanh Long đảo bình thường mờ mờ ảo ảo không lộ hình dáng thật cũng rõ nét hơn. Thủy Khanh khá hưng phấn, đại khái là mùi tanh dưới biển đã kích thích nó, con bé không chịu yên tĩnh chốc lát, bò lên bò xuống trên đôi vai gầy đét của sư phụ, cào tóc ông thành tổ quạ.

Rất đông người đồng hành, đứng trên sàn tàu nhìn sang, thấy thuyền bên chật ních kiếm tu không biết là môn phái nào, đang ở đó múa may bằng đao thật thương thật.

Một chiếc thuyền khác bên cạnh có mấy lão đầu ngự kiếm mà đi, đại khái là đang bảo vệ hậu bối bản môn. Trên đường có khả năng là chê thuyền đi chậm, nên một lão đầu béo núc như củ cải giơ hai tay, ống tay áo rộng lớn đón gió bay lên, gió biển lùa đầy vào đó, sóng gió trên biển nổi lên, tựa hồ có một bàn tay vô hình ở đằng sau đẩy thuyền rẽ sóng lướt đi như bay, mấy con thuyền nhỏ bên cạnh cơ hồ bị lật nhào vì nó.

Thuyền kiếm tu cũng suýt lật, một nam tử trung niên dáng vẻ như trưởng bối rẽ đám đông bước ra, tay cầm một thanh trọng kiếm đứng ở đầu thuyền, dựng thẳng kiếm bên người, chẳng biết vận công pháp gì mà mặt đỏ bừng lên, tốt xấu gì cũng không để con thuyền không lớn không nhỏ đương trường bị lật.

Mà Phù Dao phái tuy không ai tọa trấn, lại thắng ở chỗ thuyền lớn, chỉ hơi lắc nhẹ, nhấp nhô giữa sóng lớn giây lát, bắn chút nước biển mà thôi.

Cứ như vậy, Trình Tiềm phát hiện ánh mắt đám người trên mấy con thuyền nhỏ chung quanh nhìn họ dường như càng bất thường hơn.

Trình Tiềm cầm mộc kiếm, mặt không biểu cảm đứng trên mạn thuyền hờ hững quan sát, chỉ cảm thấy người tu hành không hề thanh tĩnh vô vi như Phù Dao sơn, cũng có kẻ ỷ thế hiếp người, mà kẻ bị ức hiếp chẳng những không hận những kẻ gây sự, ngược lại đi ghen ghét người thoát nạn.

Trình Tiềm đột nhiên cảm thấy chẳng có nghĩa lý gì, cũng không muốn nhìn đám đại năng đằng vân giá vũ nữa, trái tim kiêu căng đề cao bản thân trong l*ng ngực lại bắt đầu gây chuyện, cảm thấy đi thuyền song song với những người này thực chẳng ra làm sao.

Bởi vậy nó quay về khoang thuyền, trong sóng biển bấp bênh, sét đánh bất động mà tìm một nơi, lấy phù chú và dao khắc ra bắt đầu công khóa vượt mức, chỉ hận không thể tu thành đại năng ngay ngày mai.

Ngoài ra, nó còn lấy một quyển kiếm phổ trong kinh lâu, tên là Hải Triều kiếm pháp, không hẹn mà hợp với hành trình đến Đông Hải lần này. Trình Tiềm đã luyện xong thức thứ hai trong Phù Dao mộc kiếm, vừa mới bắt đầu học thức thứ ba, tiến độ cơ bản vượt qua Lý Quân – nó luyện nhanh như vậy, vì nó là đứa duy nhất trong các đệ tử do luyện kiếm mà bị mộc kiếm cứa rách cả tay.

So sánh với Phù Dao mộc kiếm, kiếm pháp khác dường như đều bình dị hơn rất nhiều, không có những biến hóa khiến người ta hoa cả mắt đó. Ngay khi nó luyện Hải Triều kiếm pháp được mấy lần, bắt đầu có chút lĩnh ngộ, thì Lý Quân đột nhiên xông vào.

“Tiểu Tiềm!” Gã ta thở hồng hộc đẩy cửa ra, “Đệ trốn ở đây làm gì? Mau lên đây với ta, hình như là đại ma đầu mà đại sư huynh nói đến rồi!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here