Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 26

0
99

Chương 26

Nhất thời, trong đầu Trình Tiềm phảng phất có một quyển “Phù chú nhập môn” hoàn chỉnh, nhanh chóng lật từ đầu đến cuối, đột nhiên, một phù chú ngắn gọn thình lình tiến vào tầm mắt. Đúng rồi – chương cuối cùng, chương cuối cùng từng nhắc tới phù chú khắc trên lá, cần ít sức mạnh hơn trên gỗ nhiều, nhưng phần lớn chỉ có thể dùng một lần.

Trên sách còn cho hai ví dụ, một cái là chiếu sáng, một cái khác… dùng làm gì nhỉ?

Trình Tiềm cắn mạnh đầu lưỡi mình, song ngay sau đó nó chợt nhớ ra là mình còn chưa xem xong quyển sách ấy, chưa kịp biết phù chú thứ hai là dùng làm gì.

Nhưng lúc này cũng chẳng chú ý được nhiều như vậy. Trình Tiềm chắp hai tay sau lưng, ánh mắt lại không rời khỏi nam quỷ trước mặt, lưỡi dao trong tay kề lên phiến lá.

Lưỡi dao vừa tiếp xúc với lá, Trình Tiềm liền biết mình đã lỗ mãng, dù chỉ là chiếc lá, với nó mà nói cũng khác nào ấu đồng còn chưa biết đứng đã bị bắt chạy.

Không thể rách… không thể đứt… không thể ngừng lại…

Sắc mặt Trình Tiềm nhợt dần thấy rõ, nó cảm thấy mình cơ hồ bị con dao khắc trong tay hút thành một cái thây khô, ngũ tạng lục phủ đều bị rút lên chiếc lá chết người kia, nhưng đây là cơ hội duy nhất của nó và Hàn Uyên.

Không biết có phải là nguy cơ đã kích phát tiềm lực hay không, phù chú đầu tiên của Trình Tiềm từ lúc chào đời tới nay lại hữu kinh vô hiểm mà hoàn thành, khoảnh khắc ấy, một sức mạnh cực kỳ huyền diệu xuyên thấu qua lá cây trong tay truyền lại cho nó, nhưng nó đã chẳng còn tâm tình đi cảm nhận.

Trình Tiềm cả người lảo đảo, suýt nữa không đứng vững, kinh mạch toàn thân đau như bị kim châm.

Hàn Uyên túm tay nó: “Tiểu Tiềm, ngươi làm sao vậy?”

Trình Tiềm cắn răng hít sâu mấy hơi, đập văng tay gã ta: “Về tìm sư phụ đi.”

Hàn Uyên sửng sốt: “Cái gì?”

Trình Tiềm: “Đi!”

Nam quỷ nọ đột nhiên tiến lên vài bước, Trình Tiềm dùng ngón tay kẹp chiếc lá đã biến thành phù chú, giơ ngang trước ngực, lạnh lùng nói: “Đứng lại!”

Trên chiếc lá nọ phát ra ánh huỳnh quang u ám, chẳng biết có phải do Trình Tiềm lần đầu tiên làm thử chưa đúng cách hay không, mà phù chú nọ tựa hồ không hề hoàn chỉnh – hiện tại một nửa sáng một nửa tối.

Ánh mắt nam quỷ dừng trên chiếc lá, thần sắc nhất thời lại có vài phần tỉnh táo, đôi mắt đầy vẻ chết chóc kia động nhẹ, đôi môi khô khốc trắng bệch mấp máy, cơ hồ không thể nghe thấy: “Thanh tâm… Thanh tâm phù…”

Chân Trình Tiềm mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn quay ra.

Nó quả nhiên không nên mong may mắn, một kẻ mới nhập môn, khắc phù chú trên lá cây, có thể thành sát chiêu “vạn tiễn xuyên tâm”, “hỏa thiêu liên doanh” gì sao?

Miệng Trình Tiềm đắng ngắt, như vậy xem ra còn không hữu dụng bằng cái chiếu sáng kia.

Nam quỷ nhìn Thanh tâm phù, lại không cầm nổi lòng tiến thêm một bước. Trình Tiềm không lui được, đành phải lấy mộc kiếm ra, mồ hôi lạnh ướt sũng áo bào, do thoát lực mà nó cơ hồ run như cái sàng, mũi kiếm trong tay lại chỉ thẳng vào đối phương không hề dời đi.

Nam quỷ thoáng định thần lại, mở miệng nói: “Ta… ta không phải người xấu, cậu bé…”

Con quỷ này như tám trăm năm rồi chưa mở miệng, thanh âm rất thiếu lưu loát, lại còn nói lắp, thoạt nhìn hơi đáng thương. Nhưng mà tính cách Trình Tiềm lại không hề dễ dàng tội nghiệp người lạ, nó chẳng mảy may lay chuyển, chỉ nói với Hàn Uyên đằng sau: “Ta nói mau cút về tìm sư phụ mà, đừng ở đây gây cản trở!”

Hàn Uyên chân tay luống cuống nhìn bóng lưng tiểu sư huynh đang phô sức mạnh: “Tiểu Tiềm, hắn nói hắn không phải…”

Trình Tiềm không nhịn nổi nữa: “Câm miệng, ngươi học hành dốt nát thế, hắn là kẻ ma tu theo quỷ đạo đấy!”

Hai chữ “ma tu” thành công khiến Hàn Uyên ngậm miệng. Gã ngây người tại chỗ giây lát, trên mặt thoạt đầu chấn kinh, sau đó chuyển thành trống rỗng, cuối cùng lộ ra nỗi kinh hãi không che giấu. Chỉ nghe gã thét lên một tiếng rồi quay người bỏ chạy.

Trình Tiềm không tự chủ được ưỡn thẳng lưng hơn, trong lòng nhất thời không biết là mùi vị gì – Hàn Uyên ở đây nó bực dọc, nhưng Hàn Uyên chạy rồi, trong lòng nó lại như bị người ta dùng băng chùy đâm một phát, vừa lạnh vừa đau.

Thế nhưng nó còn chưa kịp áp chế sự khó chịu này, thì đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân khập khiễng, Trình Tiềm nghiêng đầu nhìn thấy tiểu khiếu hóa kia vậy mà lại chạy về đây.

Hàn Uyên chẳng những tự mình chạy về, không biết còn tìm từ đâu ra một tảng đá to, hai tay giơ cao qua đầu, bộ dạng hung ác như chuẩn bị đập lỗ đầu người ta, đăm đăm nhìn nam quỷ kia mà chất vấn: “Ngươi… ngươi lại là ma tu?”

Trình Tiềm lập tức phục sát đất – nhặt đá thì ích chi, có nghe nói con quỷ nào bị đá đập chết chưa?

“Ta không phải ma tu.” Đúng lúc này, nam quỷ mở miệng, hắn nói, “Ta… ta chỉ là một quỷ ảnh…”

“Quỷ ảnh” chính là hồn phách bị rút sống rồi luyện hóa trong Phệ Hồn đăng, sau khi luyện thành hoàn toàn không còn thần trí, mặc kẻ quỷ tu sai phái.

“Ta là… trốn ra đây, không phải ma tu,” Lời nói lộn xộn của nam quỷ dần dần lưu loát hơn, hắn nhìn Trình Tiềm một chút, khách khí nói, “Tiểu huynh đệ, ngươi có thể cho ta Thanh tâm phù đó không?”

Trình Tiềm cười khẩy: “Bậy bạ, quỷ ảnh đều là đồng nữ, ngươi là đồng nữ hả?”

Nam quỷ này có thể làm cha đồng nữ luôn ấy chứ.

Nam quỷ ngây ra, ánh mắt dời từ Thanh tâm phù tới Trình Tiềm và mộc kiếm trong tay. Hắn trầm mặc rất lâu, dường như đang nhớ lại, thần sắc hơi mù mờ, một lúc lâu mới nói: “Mộc kiếm… Ngươi là cao đồ Phù Dao phái, chẳng trách còn nhỏ tuổi… Ngươi không biết đâu, quỷ ảnh mà Phệ Hồn đăng luyện hóa, tối thượng là nguyên thần tu sĩ, kế đến là hồn phách tu sĩ, sau đó mới là đồng nữ chưa tu hành, chỉ là cái sau dễ bắt nhất, cũng dễ luyện hóa nhất mà thôi.”

Hàn Uyên hỏi: “Vậy ngươi là cái gì?”

Trên mặt nam quỷ lộ ra thần sắc thống khổ, hắn nói nhỏ: “Nguyên thần.”

Nói xong, thấy vẻ mặt Trình Tiềm vẫn phòng bị và không tin, hắn liền khom lưng, nhặt tảng đá ban nãy Hàn Uyên ném hắn.

Đồng tử Trình Tiềm co lại, nó biết hồn phách bình thường không thể đụng vào vật thật, người này đã có thể nhặt đá, chứng minh hắn quả thật là một nguyên thần.

Nhưng… chỉ có tiền bối đại năng mới có thể có nguyên thần, mà theo nó quan sát, thì e rằng ngay cả sư phụ nó cũng chẳng có.

Trình Tiềm đứng thẳng bất động giây lát, rốt cuộc chán nản buông mộc kiếm. Cho dù không tự lượng sức hơn nữa, nó cũng biết, lời đối phương nói vô luận thật giả, đối mặt với một nguyên thần tu sĩ, nó đều không có đường giãy giụa.

“Ta là Mục Lam sơn Đường Chẩn, nói tới thì… còn từng có duyên gặp lệnh sư một lần,” Nam quỷ nói, vẻ mặt lại hơi mơ màng, “Trăm năm trước, ta bị ma đầu quỷ quái kia ám toán, nguyên thần rơi vào Phệ Hồn đăng, may chưa bị luyện hóa hoàn toàn, cơ duyên xảo hợp chạy thoát, lại do trăm năm tù cấm mà mất tâm trí, cơ hồ quên mình họ gì tên chi… May là trong tay tiểu huynh đệ có Thanh tâm phù này, ngươi… có thể đưa nó cho ta không?”

Trình Tiềm nghĩ qua rồi đặt chiếc lá xuống đất, sau đó cẩn thận túm Hàn Uyên lôi lùi vài chục bước. Trên mặt nam quỷ thoáng qua vẻ vui mừng, hắn lập tức đưa tay vẫy chiếc lá bay tới. Ánh huỳnh quang trên lá đột nhiên rực lên, trong nháy mắt hóa thành một cụm bạch quang chui vào thân thể nam quỷ, huyết khí và mùi hôi nồng nặc quỷ khí trên người hắn khoảnh khắc liền tan đi không ít, cả người cũng không còn nhợt nhạt như vậy.

Nam quỷ tự xưng là Đường Chẩn nọ hít sâu một hơi, vái dài Trình Tiềm và Hàn Uyên, nói: “Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, xin hãy thay ta hỏi thăm lệnh sư, ma đầu quỷ quái Tưởng Bằng kia với quý phái còn có chút uyên nguyên, xin nhất thiết phải cẩn thận.”

Nói xong, hắn bỗng biến mất trên không, phảng phất như chưa bao giờ tồn tại vậy.

“Ý gì đây?” Chờ hắn biến mất rất lâu rồi, Hàn Uyên mới ù ù cạc cạc hỏi, “Tiểu Tiềm, hắn có ý gì vậy?”

Trình Tiềm không trả lời, trước mắt chợt tối sầm, liền ngã quỵ xuống đất.

Hàn Uyên hoảng sợ, luống cuống tay chân đỡ nó: “Tiểu Tiềm, ngươi làm sao vậy?”

Bên tai Trình Tiềm vang ong ong, tay chân mềm nhũn không còn một chút khí lực nào, chỉ có thể mặc cho Hàn Uyên đầu óc ngu si tứ chi phát triển vụng về cõng mình lên.

Mà tên đầu sỏ kia còn vừa chạy vừa lảm nhảm: “Nói gì đi chứ, Tiểu Tiềm? Tiểu sư huynh?”

Trình Tiềm váng đầu đến mức cơ hồ phải nôn ra, ngón tay túm y phục Hàn Uyên như co giật, sau đó dốc hết toàn lực phun ra một câu: “Lát về ta nhất định phải mách sư phụ, Hàn Uyên, ngươi chết chắc rồi!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here