Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 25

0
50

Chương 25

Nghiêm Tranh Minh vừa nói ra thì Lý Quân lẫn Trình Tiềm đều ngây người. Lý Quân cơ hồ không qua suy nghĩ, buột miệng nói luôn: “Đó… đó không phải là sư bá sao?”

Vừa thốt ra miệng, gã liền cảm thấy mình bị Hàn Uyên ám rồi, vội vàng chán ngán bóp bóp ấn đường.

Nghiêm Tranh Minh nghiêm mặt nói: “Đương nhiên là không phải, ngươi nuốt môn quy luôn rồi à? Mấy cái tà ma ngoại đạo thương thiên lý nhân luân như quỷ đạo, sát lục đạo, chỉ cần vừa bước vào là sẽ bị trục xuất khỏi sư môn, vĩnh viễn không thể quay lại.”

Cả phòng lặng ngắt.

Một lúc lâu, Trình Tiềm định thần lại: “Nói cách khác… người ông chủ Ôn nhắc tới, có thể chính là…”

Nói đến đây nó không tự chủ được dừng lại, dường như không biết nên xưng hô thế nào, một lúc lâu mới thốt ra: “Ừm… tiền sư bá.”

“Trừ hắn ta ra thì còn ai vào đây,” Nghiêm Tranh Minh bực bội nói, “Phù Dao sơn đâu phải đại bản doanh ma tu.”

Lý Quân thăm dò: “Đại sư huynh, vậy huynh nghĩ thế nào? Không thì ngày mai chúng ta đến hỏi thử sư phụ xem?”

Nghiêm Tranh Minh tức khắc lắc đầu phủ quyết. Sư phụ tuy không ít nói nhưng toàn là nói nhảm, chỉ cần vừa đụng đến chính sự là ông có thể lập tức biến thành hồ lô cưa miệng, rùa cũng chưa ngậm kín bằng. Nghiêm Tranh Minh tuyệt đối không tin ba người họ có thể moi được gì từ sư phụ, y trầm ngâm giây lát, ôm một chút hi vọng mà nói: “Có biện pháp gì… có thể tìm được hành tung của sư phụ, lúc người muốn bỏ chúng ta lại hay không?”

Trình Tiềm cả ngày rúc trong Cửu Tầng kinh lâu, nghe vậy trong đầu lập tức nảy ra cả đống đối sách tương ứng, song nó nhanh chóng bỏ bớt dần, cuối cùng phát hiện hi vọng hết sức xa vời – bởi lẽ muốn truy tung sư phụ, thì điều kiện đầu tiên là trong số họ phải có người thần thông quảng đại hơn sư phụ mới được.

“Đệ thấy không được đâu,” Trình Tiềm nói, “Trừ phi nhị sư huynh lại biến ra cóc, và bôi cả đống Kim cáp thần thủy lên người sư phụ – nhưng đệ hoài nghi vạn nhất gặp phải đại ma, có khả năng con cóc chỉ đường của nhị sư huynh sẽ lại giả chết thôi.”

“Đừng nhìn ta, ta không có biện pháp,” Lý Quân nhún vai, “Loài có linh trí gặp đại địch đều phải sợ hãi thôi, loại mà không sợ thì nhất định là đần độn, tìm người không được.”

“Nhất định phải có linh trí, còn phải gan dạ…” Nghiêm Tranh Minh cân nhắc lời gã giây lát, “Này, các ngươi nói Thủy Khanh thì thế nào?”

Trình Tiềm trợn mắt – nó không thấy tiểu sư muội “có linh trí”, cũng chẳng thấy con bé “gan dạ” chỗ nào, nhưng ngay sau đó nó liền phản ứng được, họ không có bản lĩnh truy tung sư phụ, lẽ nào nghĩ cách giở trò trên người tiểu sư muội cũng không thể?

Dù sao thì đứa trẻ ngu xuẩn luôn được sư phụ mang theo bên cạnh đó ngay cả ngôn ngữ loài người còn chẳng hiểu, nhất định sẽ không phát hiện đâu.

Cả ba thương lượng giây lát, rồi tìm một khúc gỗ, cắt thành lát cực mảnh, do Trình Tiềm đọc nhiều sách vở cung cấp phương pháp, Nghiêm Tranh Minh động thủ, trầy trật khắc phù chú truy tung.

Phù chú truy tung này hết sức sơ cấp, vì Trình Tiềm còn chưa xem tới cao cấp, nhưng cũng không ngăn nổi đại sư huynh kỹ thuật kém cỏi, thất bại hết lần này tới lần khác.

Nghiêm thiếu gia vung vẩy bàn tay đau nhức, cảm thấy khi mình nghiêm túc học phù chú cũng chưa từng dụng tâm như vậy, không nhịn được giận chó đánh mèo trừng mắt nhìn Trình Tiềm: “Cái khỉ gió gì đây, ngươi rốt cuộc có tin được không đó?”

Đúng là ỉa không nổi liền trách hố xí mà – Trình Tiềm nuốt lại câu nói bất nhã này, sau đó nhét nó vào mắt, dùng ánh mắt khinh bỉ rõ rệt nhìn quét một lần từ đầu đến chân đại sư huynh.

Ồn ào náo loạn, lại thêm Lý Quân dốc hết sức mà ba phải, thành thử cả ba hì hục đến tận nửa đêm, mới miễn cưỡng khắc xong.

Nghiêm Tranh Minh giao mảnh gỗ cho Lý Quân đang ngáp liên tục: “Ta không quản nữa, ngươi nghĩ cách đeo cho nó đi, vì chút việc nhỏ như cái rắm này, mà ta lại tự hành hạ với các ngươi tới nửa đêm.”

Rốt cuộc là vì ai đây hả?

Trình Tiềm buồn ngủ vô cùng, bỏ lại “Nghiêm nương nương” làm ác nhân cáo trạng trước, lảo đảo đi về phòng mình. Nó vừa đi đến cửa, đang tính bước vào, thì Nghiêm Tranh Minh bỗng chạy tới gọi nó lại.

“Chờ đã, Tiểu Tiềm, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Nghiêm Tranh Minh năm nay như ăn phân bón, cơ thể bỗng cao vọt lên, theo đó giọng nói cũng dần trầm thấp, không còn véo von như thiếu niên nữa, chỉ cần y không tự mình hở chút là kêu réo tùm lum, thì thoạt nghe như một nam nhân trưởng thành vậy.

Trình Tiềm hiếm khi nghe thấy y nghiêm túc như vậy, quay đầu nghi hoặc nhìn y.

Người thiếu niên đằng sau trường thân ngọc lập dưới ánh trăng, sự xốc nổi và tùy hứng bình nhật phảng phất đều bị bóng đêm thâm trầm đè xuống, nhất thời lại có chút không giống y.

Nghiêm Tranh Minh chần chừ rất lâu, mới mở miệng: “Ban nãy ta nói thiếu một số việc, kỳ thực… ta còn nghe thấy họ Ôn kia nói một câu khác.”

Trình Tiềm chau mày.

“Ông ta nói Phù Dao phái ‘chung linh d*c tú’, mỗi đời tất sinh yêu tà…” Nghiêm Tranh Minh dừng ở đây, y nhìn chằm chằm Trình Tiềm giây lát, cảm thấy sư đệ kia cơ hồ như một cây sào trúc yếu ớt, bẻ là gãy ngay, nhưng thực tế vừa lạnh vừa cứng, chẳng ai biết trong bụng ẩn giấu bao nhiêu cảm xúc khó chịu. Nghiêm Tranh Minh hơi cúi đầu, nói khẽ, “Ngươi tự có chừng mực, đúng không?”

Trình Tiềm nghe vậy, không nói móc cũng chẳng cự lại. Nó nghe ra sự thận trọng rõ ràng trong lời Nghiêm Tranh Minh nói, bất kể sư huynh có phải lo bò trắng răng hay không, nó đều cảm giác được, câu này là muốn tốt cho nó. Bởi vì đại sư huynh bình thường vừa lười nhác vừa kiêu căng, phần lớn thời gian đều là các sư đệ nhường nhịn y, nên Trình Tiềm cực ít khi tìm được ở y cảm giác của huynh trưởng.

Mãi đến giờ khắc này.

Vì thế Trình Tiềm không nói gì cả, chỉ trầm mặc gật đầu.

Nghiêm Tranh Minh khẽ thở ra một hơi, đặt tay lên phần gáy bù xù tóc của Trình Tiềm, nhẹ nhàng đẩy nó vào phòng.

“Vậy thì được rồi,” Nghiêm Tranh Minh nói nhỏ, rồi lập tức định thần lại, quay về thói cũ, nghiêm khắc chỉ bộ quần áo dúm dó của Trình Tiềm mà nói, “Ngày mai thay ngay bộ khác cho ta, ngươi không cảm thấy mình y như một miếng giẻ lau hả?”

Trình Tiềm chắc hẳn không hề đồng ý – câu trả lời của nó là đóng sầm cửa chặn đại sư huynh ở bên ngoài.

Đêm nay quả thực quá rối ren, Trình Tiềm đuổi Nghiêm Tranh Minh đi, cắm đầu lên giường, cảm thấy mình vừa mới ngủ thì lại bị đánh thức.

So với đại sư huynh trực tiếp một cước đá văng cửa, lôi nó ra khỏi chăn, thì Hàn Uyên còn đáng ghét hơn – gã ta giống như hóa thân thành một con chim gõ kiến yêu nghề, lén lút gõ hoài trên song cửa sổ bằng gỗ, khiến Trình Tiềm vừa tỉnh dậy liền thấy bực dọc.

Dù là ở trên lưng ngựa, Trình Tiềm cũng không lơi lỏng phù chú giây lát. Đau đớn của kinh mạch gần đây bị ép mở rộng cùng xương cốt bị kéo khi bắt đầu phát triển chiều cao nhập thành một, khiến ban đêm nó thường xuyên ngủ không ngon, lại liên tiếp bị đánh thức hai lần, quả thực chỉ hận không thể cầm vũ khí xử lý những tạp âm này.

Hàn Uyên không đi cửa chính, dưới ánh nhìn lom lom của Trình Tiềm mặt không biểu cảm, gã trèo qua cửa sổ, không chút khách khí ngồi lên giường, nhỏ giọng nói: “Này, ngươi đoán xem vừa rồi ta nhìn thấy cái gì?”

Trình Tiềm chẳng thèm đoán, ngửa mặt nằm vật ra giường, dùng chăn che kín đầu, không hé răng một tiếng.

“Ê, đừng ngủ nữa, mau dậy đi, ta dẫn ngươi đi xem cái này hay lắm.” Hàn Uyên bổ nhào lên người Trình Tiềm, hai tay giật chăn, “Chắc chắn ngươi chưa từng thấy đâu, Tiểu Tiềm? Tiểu Tiềm!”

Trình Tiềm kiên quyết không chịu thò đầu ra nhìn gã, cách chăn kêu: “Tìm nương nương đi!”

Hàn Uyên sợ tái mặt: “Đùa hả? Ta không dám đâu! Y nhất định nhét ta vào lư hương mà đốt cho xem.”

Trình Tiềm lăn vào trong giường: “Vậy thì đi tìm Lý Quân đi!”

“Tìm rồi,” Hàn Uyên ấm ức nói, “Ta thiếu điều bắn pháo vào tai, thế mà vẫn không tỉnh.”

Trình Tiềm: “…”

Hóa ra là nó dễ đánh thức nhất, mà còn nổi giận hàm súc nhất.

Hàn Uyên xốc chăn thành công, phớt lờ sự phẫn nộ hàm súc của Trình Tiềm, kề tai nói nhỏ: “Ngươi có gặp quỷ chưa?”

Trình Tiềm đang định phát tác, nghe câu này thì đầu mày nhíu chặt bỗng dưng giật nhẹ: “Cái gì?”

Một nén nhang sau, Trình Tiềm theo Hàn Uyên lần mò ra khỏi khách đ**m Nát.

“Mấy ngày nay trong trấn có họp chợ, ta đi chơi về hơi muộn,” Hàn Uyên vừa đi vừa nói, “Bởi vậy lúc về đi đường tắt – bên này, ngươi đi cẩn thận.”

Trình Tiềm đầu óc rối mù theo sau Hàn Uyên, cẩn thận né bùn lầy dưới đất, không nghĩ ra trong thời gian ngắn như vậy gã ta làm sao thăm dò được hết hoàn cảnh chung quanh, lẽ nào đây là bản lĩnh chỉ bọn khiếu hóa tử vào Nam ra Bắc mới có? Hàn Uyên dẫn nó đi một mạch đến nơi hẻo lánh hơn, Trình Tiềm một tay cầm mộc kiếm, tay kia thì cầm con dao luyện phù chú, hoàn toàn không dám tin tưởng mức độ đáng tin của Hàn Uyên, đi đến đâu liền dùng đá nhỏ xếp thành một đống be bé làm ký hiệu.

Gió lạnh thổi qua, đầu óc vốn đặc sệt như hồ của Trình Tiềm bắt đầu tỉnh táo lại, lúc này mới ý thức được mình bị chuyện về quỷ tu mà đại sư huynh nói trước khi ngủ ảnh hưởng, vừa nghe thấy chữ “quỷ”, vậy mà lại mơ mơ hồ hồ đi theo luôn.

Đêm hôm đi xem quỷ với một tiểu khiếu hóa tử, thật là…

Nhất định là bị lây bệnh ngu xuẩn từ Hàn Uyên rồi.

Đột nhiên, Trình Tiềm rùng mình một cái.

Hàn Uyên dẫn nó đến gần một con sông nhỏ, gã không có khí cảm, chỉ cho rằng canh khuya đường vắng, nơi gần nước lạnh lẽo âm u mà thôi.

Nhưng Trình Tiềm đã cảm giác được đó không hề là âm u lạnh lẽo tầm thường, đồng thời thấp thoáng nghe thấy mùi tanh hôi mang theo điềm xấu.

Trình Tiềm giật mình, chút buồn ngủ cuối cùng cũng tan sạch sẽ.

“Không thể thực sự có nguy hiểm gì được,” Tay vê một chiếc lá rơi xuống vai mình, trong lòng bình tĩnh thầm nghĩ, “Nếu có, thì ban nãy sao có thể mặc cho Hàn Uyên chạy về?”

Hàn Uyên đưa hai tay lên miệng, kêu: “Này, ngươi đang ở đâu? Ta đưa tiểu sư huynh đến rồi, ngươi ra đi.”

Trình Tiềm hơi kiễng chân, bịt kín miệng Hàn Uyên, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ngươi trêu chọc thứ gì rồi hả?”

Hàn Uyên: “Ư ư… ư ư ư…”

Gã bị bịt miệng, liếc mắt nhìn phía sau Trình Tiềm, Trình Tiềm quay đầu lại theo tầm mắt gã, lập tức suýt nữa ná thở.

Chỉ thấy phía sau nó không biết từ khi nào có thêm một quầng ma trơi mơ hồ, một nam quỷ sắc mặt tái nhợt vẻ mặt thẫn thờ đứng ở nơi đó.

Trình Tiềm ngăn Hàn Uyên ở đằng sau: “Ai?”

Hàn Uyên cuối cùng giãy thoát khỏi tay Trình Tiềm, trực tiếp vỗ vai nó, nói: “Không sao đâu, đừng sợ hắn, mới đầu ta cũng sợ muốn chết, sau đó phát hiện hắn bị đần, chơi rất vui nha.”

Nói xong, gã khom lưng nhặt một hòn đá, trước khi Trình Tiềm ngăn cản đã giơ tay ném, hòn đá xuyên thẳng qua thân thể con quỷ nọ, rơi xuống đất còn nảy hai cái, nam quỷ mù mờ cúi đầu nhìn hòn đá nhỏ, vẻ mặt như mộng du không biết trời trăng mây nước gì.

Hàn Uyên cười hì hì bảo Trình Tiềm: “Ngươi xem đi.”

Trình Tiềm chỉ muốn đập mặt gã – lúc hòn đá xuyên qua thân thể nam quỷ, nó nghe thấy rõ ràng thứ mùi đó, như là mùi hôi, lại pha lẫn mùi tanh khiến người ta buồn nôn.

Thi du lại thêm máu đồng nam…

Lúc này Trình Tiềm đã chẳng còn thời gian để nghĩ vì sao vừa rồi đối phương lại mặc cho Hàn Uyên đào tẩu, trong lòng nó chỉ có một nghi vấn, ấy là tiểu khiếu hóa kia còn là người không?

Gã vào Yêu cốc một lần đụng phải quần yêu làm loạn thì đã đành, nửa đêm ra ngoài tản bộ một vòng, còn có thể nhặt được một kẻ ma tu quỷ đạo?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here