Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 24

0
90

Chương 24

Ngày hôm ấy, Nghiêm thiếu gia ngay cả cơm cũng không chịu ra ăn – cơm của cái khách đ**m nát đó người ăn được sao?

Y ốm yếu xơi hai miếng bánh, ban đêm lại thống khổ không ngủ nổi.

Dù rằng đạo đồng đã quét dọn gian nhà tranh y ngủ từ trong ra ngoài một trăm tám mươi lần, y vẫn cảm thấy đệm giường có mùi, ván giường cấn không ngủ được, trong phòng vừa nóng vừa ngộp, mùi gì cũng khiến tâm phiền ý loạn.

Nói tóm lại, ở cái nơi quỷ quái nát đến không thể nát hơn này, Nghiêm thiếu gia sinh ra sự hoài nghi như có xương mắc trong họng đối với cả nhân sinh. Y rốt cuộc không thể nhịn được nữa, tuân theo nguyên tắc mình không thoải mái cũng không để người khác thống khoái, y nhảy dựng lên, chuẩn bị đi tìm sư phụ tính sổ.

Nghiêm Tranh Minh bỏ mặc đạo đồng, hóa thân thành con ruồi không đầu, nổi giận đùng đùng xông khắp khách đ**m.

Bởi vì khách đ**m quá nát, ông chủ lại như chủ hắc đ**m bán bánh bao thịt người, nghỉ trọ ở chỗ này chỉ có mỗi bọn họ, viện rộng lớn mà vắng tanh. Nghiêm Tranh Minh đi qua rất nhiều gian phòng cỏ tranh như nhà ma, sau chót tìm được ông sư phụ ôn dịch nghèo kiết hủ lậu kia ở gian trong cùng.

Song y không hề tùy tiện tiến lại, bởi vì từ đằng xa Nghiêm Tranh Minh đã nhác thấy Mộc Xuân chân nhân đang ở cùng Ôn Nhã ông chủ khách đ**m.

Lén tìm sư phụ gây sự thì không hề gì, song Nghiêm Tranh Minh không định làm sư phụ mất mặt với người ngoài.

Nhưng vất vả lắm mới đến được đây, cứ thế trở về thì y lại không cam lòng, vì thế Nghiêm thiếu gia do dự giây lát, cuối cùng mò hà bao tìm được một mảnh cánh ve.

Món đồ quỷ quái này không cần phải nói cũng biết, đương nhiên là của Lý Quân rồi, trên một mảnh cánh ve nhỏ có năm lỗ thủng, dùng chỉ xâu qua đó, đeo vào cổ, là có thể ảnh hưởng ngũ cảm của người khác trên mức độ nhất định, hòng giấu kín hành tung.

Dĩ nhiên, Lý Quân có thể làm ra thứ gì cao cấp? Món đồ chơi này công năng có hạn, làm cho người ta tan biến vào hư không, ẩn thân mất tiếng nọ kia là không cần mơ tưởng, nhưng nếu cách đủ xa, người đeo lại đủ cẩn thận, nó có thể tạo được tác dụng phụ trợ nhất định.

Món này là bảo bối Hàn Uyên dùng để lấy trứng chim, sau bị Nghiêm Tranh Minh nhìn thấy nghĩa chính ngôn từ giáo huấn một trận, rồi tịch thu để dùng luôn.

Nghiêm Tranh Minh vòng qua bên kia nhà, trèo vào từ cái sân đổ nát gió lùa bốn phía, nấp sau nhà, tính chờ kẻ tên Ôn Nhã cút đi, rồi lại ra mặt lý luận một phen với sư phụ.

Nghiêm Tranh Minh thường niên luyện kiếm, tuy không chăm chỉ lắm nhưng tay chân cũng linh hoạt hơn người ta, có mảnh cánh ve của Lý Quân che chở, y hữu kinh vô hiểm, không kinh động hai vị chân nhân phía trước.

Nghiêm Tranh Minh tìm một chỗ ngồi xuống, chuẩn bị sẵn khuôn mặt gây sự, chờ sư phụ tiễn khách.

Mà đúng lúc này, tiếng hai người kia nói chuyện truyền vào tai y.

Ôn Nhã nói: “Năm ngoái ta tính được trời giáng dị tượng, còn tưởng là chuyện gì, thì ra là thiên yêu giáng thế. Thiên yêu giáng thế, yêu vương tức giận, lại thêm quần yêu làm loạn, trong Yêu cốc chắc hẳn phải máu chảy thành sông. Thiên yêu nọ còn ở trong trứng, nếu lúc ấy người kia không dùng sức mạnh bản thân bình loạn, lại đưa trứng thiên yêu ra… Một thiên yêu tắm máu chào đời, chậc, chắc hẳn sẽ không chỉ là kiếp nạn của Phù Dao sơn – Đúng rồi, thiên yêu kia hiện ở nơi nào? Nở ra chưa?”

Mộc Xuân chân nhân bình tĩnh đáp: “Nở ra rồi, đang ở ngay trong viện, lát nữa ta phải đi xem thử, tránh để nó tè lên giường nhà huynh.”

Ôn Nhã: “…”

Ngay sau đó, Mộc Xuân cũng không chờ hắn định thần lại, giọng chợt nghiêm túc hơn nhiều, Nghiêm Tranh Minh nghe thấy ông thậm chí không tự chủ được hạ giọng, hỏi: “Ta hỏi huynh, đại ma tu mang sức mạnh của Bắc Minh kia rốt cuộc là ai, có liên quan gì với phái ta, vì sao lại cam nguyện lấy một hồn làm phù chú chắn kiếp cho phái ta?”

Ôn Nhã: “Y không cho ngươi biết à?”

Mộc Xuân chân nhân thở dài: “Dẫu là đại ma, hy sinh một hồn cũng bị thương nặng, từ sau hôm ấy, ta không còn gặp y nữa.”

Ôn Nhã nghe vậy, cân nhắc giây lát sau mới nói: “Lúc bảo ta đưa thứ đó cho ngươi, y chỉ tự xưng là đồ đệ vứt đi của Phù Dao phái, ta còn cho là ngươi biết chứ.”

Mộc Xuân chân nhân nói: “Phái ta từ khi tổ sư sáng lập đến nay, những kẻ ly kinh phản đạo nhiều vô kể, chỉ ‘Bắc Minh quân’ mà ta biết lai lịch đã có tới hai vị tiền bối, huống chi những kẻ về sau mai danh ẩn tích không chịu để lộ sư môn… Nhiều năm như vậy, làm sao ta biết y là vị nào?”

“Tóm lại là không có ác ý.” Ôn Nhã nói, “Ta thấy thay vì lo lắng về chút tàn hồn này, chi bằng ngươi nên nghĩ lại xem phải ứng phó cố nhân kia như thế nào.”

Hai chữ “cố nhân”, Ôn Nhã cố ý hạ giọng, có vẻ âm u và trầm thấp, đầy sự cảnh cáo, chỉ dăm ba câu, kẻ khác đã có thể từ trong câu chữ mà nghe ra sự sợ hãi của người cao to này.

Nghiêm Tranh Minh nghe lén ở sau nhà ngẩn ra.

Cố nhân?

Lần này, Mộc Xuân chân nhân rất lâu không đáp, Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được ngồi thẳng lên, thò đầu thăm dò.

Một lúc lâu, sư phụ mới mở miệng.

“Ôn Nhã huynh,” Mộc Xuân chân nhân lẳng lặng nói, “Nếu như ta… thì mấy đứa trẻ này, đến lúc đó còn phải phiền huynh trông nom nhiều hơn.”

Chờ đã, câu này có ý gì đây?

Sự nhạy bén Nghiêm Tranh Minh sống mười sáu năm cũng chưa xuất hiện toàn bộ dồn vào tai, y thậm chí quên là mình đang nghe lén, trong lòng nhanh chóng suy đoán, nhất thời ngừng hô hấp.

Ôn Nhã khẽ cười khẩy một tiếng, tựa hồ hơi trào phúng, nhưng không biết là đang trào phúng ai.

“Ngươi thôi đi, ta chẳng qua là một tiểu nhân vật, làm sao đảm đương nổi?” Ôn Nhã nói, “Phù Dao sơn các ngươi chung linh d*c tú, mỗi đời tất sinh yêu tà, hạng người tư chất tầm thường như ta há có thể trấn được? Huống chi, không phải ngươi có một tên oan đại đầu sẵn lòng khắc phù chú trên hồn phách mình để chắn tai giúp các ngươi sao? Ta thấy không bằng ngươi đi cầu y đi.”

Mộc Xuân chân nhân hiểu ý Ôn Nhã, cũng thức thời không dây dưa trên đề tài này.

Hai người nhanh chóng làm bộ thoải mái mà nói chuyện phiếm, những trung lão niên nam tử trong tu chân giới này biết đủ mọi chuyện về đông gia trường tây gia đoản trên dưới năm trăm năm, thành thử tán dóc thao thao bất tuyệt như giang hà chảy mãi muôn đời vậy.

Nghiêm Tranh Minh ngồi muốn tê cứng cả chân, lúc này mới xác định mình không nghe được gì thêm, liền cẩn thận đứng dậy, rón rén chuồn về theo đường cũ.

Tháng Sáu thời tiết như lò lửa, bàn tay y lại vã mồ hôi lạnh như băng.

Nghiêm Tranh Minh rời khỏi gian nhà tranh của sư phụ, lập tức xông vào chỗ Trình Tiềm, đêm đã khuya, Trình Tiềm vốn đã ngủ rồi, lại bị Nghiêm Tranh Minh lôi đầu ra khỏi chăn.

Trình Tiềm vô cớ bị quấy rầy giấc ngủ, hằm hằm nhìn Nghiêm Tranh Minh, tựa hồ đang chuẩn bị cào nát mặt y ra.

Nghiêm Tranh Minh lại hoàn toàn không nhìn thấy sắc mặt nó, cầm quần áo Trình Tiềm để ở đầu giường, ném thẳng vào mặt nó, nghiêm nghị nói: “Mặc vào rồi đi theo ta.”

Nghiêm Tranh Minh cau mày, nôn nóng đi quanh trong phòng Trình Tiềm, cơ hồ mất hồn mất vía, vừa không chú ý tới bộ quần áo của Trình Tiềm ở đầu giường là mới mặc hôm nay, cũng không thừa cơ chỉ trích đai lưng của nó nhăn nhúm như dưa muối, chỉ nặng nề tâm sự mà giục Trình Tiềm như gọi đò.

Nhờ vào chi tiết này, Trình Tiềm kết luận là y có việc, hơn nữa chí ít trong mắt bản thân Nghiêm Tranh Minh thì việc này có khả năng còn hơi nghiêm trọng. Nó khoác ngoại bào một cách qua loa, ngay cả đầu cũng không kịp chải, tóc tai bù xù bị Nghiêm Tranh Minh lôi đến chỗ Lý Quân và Hàn Uyên.

Không tìm thấy Hàn Uyên, từ khi xuống núi thì gã ta đã thành một con ngựa thoát cương, chẳng biết lại đi đâu mất tiêu rồi.

Lý Quân thì còn chưa ngủ, vẫn đang chăm chỉ học hành dưới đèn, thấy hai người dắt tay nhau mà đến, thoạt đầu hết sức kinh ngạc, ngay sau đó, ánh mắt gã dừng ở miếng cánh ve trên cổ Nghiêm Tranh Minh, hơi nghi hoặc hỏi: “Đại sư huynh… mới nghe lén ai nói chuyện à?”

Nghiêm Tranh Minh thôi không tìm Hàn Uyên nữa, y cũng không thừa lời, ngồi xuống lau một cái chén sứ từ trong ra ngoài bảy tám lần, đồng thời hơi lơ đãng thuật lại những điều ban nãy nghe thấy ở chỗ sư phụ.

Lý Quân và Trình Tiềm nhìn nhau, Trình Tiềm nhận cái chén bị lau tróc cả một lớp gốm trong tay Nghiêm Tranh Minh, rót cho một chén trà nguội không biết pha từ khi nào, Nghiêm Tranh Minh không hề hay biết cầm uống luôn.

Lý Quân nhíu mày, hỏi: “Đại sư huynh, chẳng lẽ huynh… biết ‘cố nhân’?”

Kỳ thực Lý Quân tâm tư rất tinh tế, chỉ là quá ham chơi, sa vào bàng môn tà đạo, không chuyên tâm lắm mà thôi. Nghiêm Tranh Minh cúi đầu nhìn chằm chằm nước lạnh trong chén giây lát, thừa nhận: “Không sai.”

Trình Tiềm hết sức khẳng định mà tiếp lời: “Thế đệ biết rồi, chắc chắn là một kẻ ma tu.”

Nghiêm Tranh Minh: “Làm sao ngươi biết?”

Kỳ thực Trình Tiềm đã sớm cảm thấy bất thường – đi theo sư phụ tụng kinh thời gian dài, nó chú ý tới, dù rằng sư phụ thường xuyên nói hươu nói vượn, trong kinh văn bất đồng thường xuyên có chỗ tự mâu thuẫn, nhưng nội dung “đại đạo vô hình”, “thuận hồ thiên lý tự nhiên” lại xuyên suốt từ đầu đến cuối.

Vô hình tự nhiên cũng liền vô thị phi, vạn vật khác đường chung đích, Trình Tiềm nhập môn lâu như vậy, chưa từng nghe sư phụ nói qua một câu ma tu, yêu tu nọ kia có gì không ổn.

Căm thù chúng đến tận xương tủy ngược lại là đại sư huynh mọi việc chẳng để tâm.

Trình Tiềm: “Năm ngoái lúc chúng ta ở Quần Yêu cốc, nhị sư huynh nói đến ma tu, bị đại sư huynh quát bảo ngưng lại, đệ đã cảm thấy… đại sư huynh hình như đặc biệt bài xích ma đạo.”

Nghiêm Tranh Minh khoát tay: “Đó là ta sợ hắn thuận miệng nói bậy dạy hư các ngươi.”

Trình Tiềm chẳng hề chớp mắt nói: “Ồ, thế đại sư huynh mỗi buổi học sáng ngủ khò khò làm gương tốt, chắc hẳn không sợ dạy hư bọn đệ rồi.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Tên khốn nạn này còn rất giỏi tận dụng triệt để mà châm chọc!

Nghiêm Tranh Minh lườm nó một cái, lặng im một hồi, đoạn chậm rãi nói: “Ta đại khái chưa từng kể cho các ngươi nghe là ta gặp sư phụ ở đâu, hồi lúc bảy tám tuổi, có một lần ta không biết vì sao mà nổi cáu, trong cơn tức giận trốn khỏi tầm mắt gia đinh, một mình chạy ra ngoài, kết quả là trên đường bị lừa bắt.”

Tam tuế khán lão, đây quả thật là việc đại sư huynh có thể làm được. (Tam tuế khán lão: thông qua hành động của một đứa trẻ lên ba là có thể đoán được tương lai nó sẽ ra sao)

“Ta nhớ kẻ đó là nam, ngoại hình rất anh tuấn, nhưng sắc mặt lại giống như bệnh nguy kịch, tử khí hiện rõ,” Nghiêm Tranh Minh vừa nhớ lại vừa nói, “Hắn dẫn bọn ta đến một đạo quán đổ nát bỏ hoang.”

Trình Tiềm chớp chớp mắt: “Các huynh?”

“Chúng ta,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Có bốn năm đứa trẻ xấp xỉ tuổi ta, trừ một đứa là con gái thì còn lại toàn con trai cả. Tên đó chính là một kẻ ma tu, hắn giết nữ hài kia trước, ta tận mắt thấy hắn bóp cổ nó, nhưng không trực tiếp bóp chết, mà là sống sờ sờ hút ba hồn bảy phách ra từ ấn đường, sau đó, tiểu nữ hài ấy vậy mà vẫn còn thở được, tim cũng vẫn đập, còn một cái xác ở tại chỗ, ngắc ngoải bảy tám ngày mới chết hẳn – đó là… lần đầu tiên ta nhìn thấy người chết.”

Đã gần mười năm, vậy mà Nghiêm Tranh Minh vẫn có thể kể rõ mỗi một chi tiết lúc ấy, hiển nhiên đoạn ký ức này đã khắc vào trong đầu y rồi.

Lý Quân nghe mà ngây ra: “Ma tu giết trẻ con có ích lợi gì?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Hắn đưa hồn phách nữ hài đó vào một ngọn đèn mà dầu rất hôi, ngọn lửa lập tức bùng cao, sáng mãi không tắt, sau đó là chúng ta, hắn không hề trực tiếp giết chúng ta, mà là mỗi ngày lấy máu rót vào dầu, mới đầu trừ hơi buồn nôn thì cũng không có gì, nhưng trên người trẻ con không có nhiều máu như vậy, chưa đến mấy hôm, đã có đứa không cầm cự được mà hấp hối.”

Trình Tiềm nghe đến đó, càng lúc càng cảm thấy quen tai, không nhịn được buột miệng nói: “Chẳng lẽ là Phệ Hồn đăng…”

Lý Quân: “Cái gì?”

Thần sắc Nghiêm Tranh Minh lại đột nhiên dữ tợn: “Làm sao ngươi biết?”

Trình Tiềm: “Từng xem qua ở kinh lâu, Phệ Hồn đăng có thể luyện hóa hồn phách, cấp thấp nhất chính là lấy hồn phách đồng nữ làm bấc, lấy thi du từng luyện hóa và máu tươi của đồng nam làm dầu thắp, đốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, có thể luyện hóa hồn phách nữ đồng thành quỷ ảnh của mình, đây là một loại trong ma đạo, gọi là quỷ đạo.” (thi du: mỡ lấy từ xác chết)

Nghiêm Tranh Minh túm cổ tay nó, giọng nói lẫn sắc mặt đều nghiêm khắc: “Trình Tiềm, ta mở cửa kinh lâu cho ngươi, chính là để ngươi xem cách lấy máu luyện hồn?”

Trình Tiềm mới chẳng thèm sợ y, nói một cách đúng lý hợp tình: “Đâu bảo là không được xem, ma đạo có đến ba ngàn, đệ chỉ tùy tiện lật qua thôi mà.”

“Được rồi,” Lý Quân rất thông minh, vừa thấy đề tài đi không đúng hướng thì lập tức quay lại, “Đại sư huynh nói tiếp đi, kẻ ma tu giết người ấy sau thế nào? Chẳng lẽ là sư phụ cứu huynh, cho nên huynh mới nhập môn theo người?”

Nghiêm Tranh Minh hung tợn lườm Trình Tiềm một cái: “Quả thật là sư phụ cứu ta, nhưng đây không phải là mấu chốt…”

Nói đến đây, y không tự chủ được dừng một chút: “Sư phụ và ma đầu kia biết nhau, lúc ấy ta chính tai nghe thấy, sư phụ gọi hắn là ‘sư huynh’.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here