Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 23

0
92

Chương 23

Trước khi Nghiêm Tranh Minh một lần nữa mưu đồ dùng các phương pháp vô sỉ như hối lộ, chơi xấu để đào thoát trừng phạt, Trình Tiềm đã bỏ chạy mất tăm.

Quay về Thanh An cư, nó cẩn thận tỉ mỉ chép hết số kinh thư sư phụ phạt, chép mãi đến nửa đêm, trừ lúc Tuyết Thanh đến gọi đi ăn cơm, thời gian khác Trình Tiềm đều ru rú trong thư phòng – những lúc thế này cũng chỉ có mỗi Tuyết Thanh mời được nó, bởi vì có một lần Tuyết Thanh gọi đi ăn cơm Trình Tiềm không để ý tới, Tuyết Thanh liền nhịn đói theo đến hơn nửa đêm, từ đó về sau, vô luận không muốn bị quấy rầy cỡ nào, Trình Tiềm cũng không còn phớt lờ hắn nữa.

Viết một hơi xong xuôi, Trình Tiềm đêm khuya chạy tới kinh lâu.

Đây là lần đầu tiên nó dùng tay mình mở cửa kinh lâu, đường đường chính chính đi vào, nhưng Trình Tiềm đi một hồi xung quanh kiếm phổ và công pháp phù chú mình thường tới, rồi vẫn theo sư phụ phân phó, cất bước đến tầng thứ hai.

Kỳ thực nó rất giỏi bằng mặt không bằng lòng, nhưng nó không thích đối phó sư phụ lắm.

Tầng thứ hai đếm ngược còn có hạn hơn tầng dưới chót một chút, cũng là nơi người ta hiếm tới, sách ở nơi đây hiển nhiên cũng không có ai giở ra, Trình Tiềm tùy ý lấy mấy cuốn, chỉ thấy mặt trước đều là chân dung, mặt sau thì ghi lại cuộc đời đệ tử này – họ gì tên chi, nhập môn như thế nào, là người ra sao, do đâu nhập đạo, nhập đạo gì, thăng trầm bao nhiêu năm, “quay về” tháng nào năm nào, cuối cùng là bản án hậu nhân phán cho sau khi hết thảy đã kết thúc.

Còn có một số nửa đường mất tích, bị trục xuất khỏi môn phái, những người này trời Nam đất Bắc, sau đó thì không rõ.

Trình Tiềm mới đầu xem như giải trí, sau cùng thật sự quá buồn ngủ, bất tri bất giác dựa vào một góc giá sách ngủ thiếp đi, cho đến khi quyển sách trong tay rơi xuống đất, mới choàng tỉnh dậy, cả người ngửa ra sau, từ trên giá sách trượt xuống, mơ mơ màng màng nằm sấp dưới đất.

Trong kinh lâu mặc dù có phù chú phòng mọt phòng ẩm, nhưng lâu ngày không được chiếu sáng, vẫn âm u lạnh lẽo, Trình Tiềm nằm dưới đất lạnh quá giật mình tỉnh hẳn, lúc này, nó nhìn thấy dưới giá sách hình như có cái gì đó.

Đó là một khe nhỏ giữa đáy giá sách và mặt đất, cần là đứa trẻ cực kỳ gầy gò mới có thể thò tay vào, Trình Tiềm như ma xui quỷ khiến xắn tay áo, mò mẫm dưới giá sách, lôi thứ nọ ra.

Vậy mà là một bức chân dung, hơn nữa điều ngạc nhiên là chỉ có một nửa, tờ giấy hình như bị lợi khí chém từ chính giữa, nam tử trên bức họa chỉ còn lại nửa người trên, y mặc tấm áo bào không mới không cũ, lại tuyệt không có vẻ bủn xỉn, chẳng biết người vẽ là ai, qua loa vài nét bút mà phong hoa vô song phảng phất đã in rõ trên giấy.

Nhưng… người này là vị tiền bối nào?

Trình Tiềm lật qua mặt sau, nhưng một chữ cũng không có.

Trình Tiềm không am hiểu hội họa lắm, song chỉ bằng ánh mắt người ngoài nghề, nó cảm thấy tranh này vẽ rất đẹp, không giống như là vứt đi… Nhưng sao một chữ cũng không có?

Nó nghĩ mãi không hiểu, nhưng may mà hứng thú của Trình Tiềm đối với người và việc không biết vĩnh viễn có hạn, nhanh chóng không còn băn khoăn, cuộn tranh lại cất đi rồi quay lên tầng trên lượm mấy quyển sách mang về xem.

Thời gian thấm thoắt, mồng sáu tháng Sáu, thầy trò Phù Dao phái kết thúc buổi học nhất thành bất biến mỗi ngày, hùng dũng xuất phát hướng xuống chân núi.

Đương nhiên, tình cảnh “hùng dũng” chính là do một tay đại sư huynh Nghiêm Tranh Minh tạo ra.

Tay này chuẩn bị mấy cỗ xe ngựa, trong đó một chở y, số còn lại chở hành lý của y – trong mắt y thì đó là những thứ thiết yếu cho sinh tồn, nhưng trong mắt người khác thì rặt một đống vụn vặt vớ vẩn không có cũng thế.

Ngoại trừ y, những người khác – gồm cả cô nương duy nhất là Thủy Khanh, đều chỉ mang theo tùy thân một thanh mộc kiếm cùng một bao hành lý nhỏ có thể vác trên lưng – Trình Tiềm còn mang thêm hai bó sách, treo trên lưng ngựa.

Dù vậy, Nghiêm thiếu gia vẫn kêu khổ luôn miệng, y đã bảy năm ròng chưa từng xuống Phù Dao sơn, chuyến này ăn gió nằm sương cơ hồ đòi mạng y luôn.

Nghiêm thiếu gia không hề cảm thấy một nam nhân ban ngày ban mặt một mình ngồi xe có vấn đề gì, chỉ là không đành lòng khi sư phụ và các sư đệ ở bên ngoài phơi nắng phơi gió, bèn thò đầu nói với sư phụ gầy tong teo đang cưỡi một con ngựa cũng gầy tong teo nốt: “Sư phụ, dẫn các sư đệ lên xe đi, bên ngoài nắng gắt quá.”

Mộc Xuân chân nhân cảm khái: “Đồ nhi, con thật hiếu thuận mà!”

Người thiếu niên nói cho cùng thêm một năm là thêm một tuổi, Nghiêm Tranh Minh tuy ngày càng điệu đà hơn, nhưng quả thật cũng hơi hiểu biết hơn trước kia – tỷ như lúc này, Nghiêm thiếu gia chưa bao giờ biết xem sắc mặt nhạy bén nghe thấy sự châm chọc trong lời nói của sư phụ.

Cuối cùng, sư phụ cự tuyệt đề nghị, chỉ ném Thủy Khanh trong gùi vào xe của Nghiêm Tranh Minh, để con bé dùng nước miếng nhỏ tong tong giáo huấn Nghiêm thiếu gia, vừa quay đầu, Mộc Xuân chân nhân lại nhìn thấy Trình Tiềm, Trình Tiềm ngày ấy bị ảnh hưởng do phù chú phản phệ, thủy chung chưa khỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn nhợt nhạt.

Mộc Xuân liền bảo: “Con cũng lên xe sư huynh nghỉ một lát, đừng khoe sức, ở trong xe còn có thể đọc sách nữa.”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Đúng thế, Tiểu Đồng Tiền, ngươi tới chơi với tiểu sư muội đi, xe của ta cho hai ngươi lăn lộn cũng đủ đó.”

Trình Tiềm khước từ không chút do dự, đồng thời miệng chẳng nói được câu nào dễ nghe: “Đại sư huynh quá khiêm tốn rồi, bằng xa đội này của huynh, dù gả vào cung làm nương nương cũng đủ thanh thế đấy.”

Nghiêm Tranh Minh hiếm khi hảo tâm, mà cứ bị nó coi thường, tức khắc nổi cơn tam bành buông màn xe, không muốn nhìn thấy tên nhãi ranh kia nữa.

Trình Tiềm nhớ sư phụ từng nói, đại sư huynh là lấy kiếm nhập đạo, kẻ lấy kiếm nhập đạo đại đa tâm chí kiên định – ngoại trừ kỳ nhân cá biệt như Nghiêm Tranh Minh.

Nhưng bản thân nó thì khác, sư phụ nói nó là do tâm nhập đạo.

“Do tâm nhập đạo” là gì?

Trình Tiềm mấy hôm liền vùi đầu trong kinh lâu nửa ngày cũng không hiểu nổi, “tâm” này là chỉ cái gì, các gia chúng thuyết rối rắm, trường phái rất nhiều, nó xem hoa cả mắt cũng chưa ra, nhưng trong các loại cách nói, không hẹn mà cùng nhắc tới một điểm, “kẻ lấy kiếm nhập đạo rèn thân, kẻ do tâm nhập đạo luyện thần”.

“Luyện thần”, cũng chính là tôi luyện tâm chí, chuyên chú, nhẫn nại, thống khổ, nghị lực vân vân tất cả đều bao hàm trong đó, tu đến trình độ nhất định có thể tùy tâm sở d*c bất du củ[1] (muốn sao được vậy mà không bao giờ vượt khỏi khuôn khổ), nhưng đối với Trình Tiềm mới nhập môn mà nói, phương thức luyện thần cơ bản nhất nó có thể tìm được chính là khổ tu.

Lúc này, nó nghiễm nhiên đã coi hành trình nóng bức này thành một trong các phương pháp khổ tu.

Đi ba ngày, mấy thầy trò đã đến rìa Đông Hải.

Cạnh Đông Hải có một trấn nhỏ, tên là trấn Phục Long, lúc thời tiết đẹp, đứng ở trên hải cảng có thể nhìn thấy tiên sơn mờ mờ ảo ảo ngoài khơi xa, trong trấn có đủ các cửa hiệu bán tiên bảo, vàng thau lẫn lộn, thật giả khó phân, bất kể xuân hạ thu đông, ngựa xe luôn nườm nượp, mỗi năm đều có vô số du khách gần xa.

Nhưng chưa năm nào náo nhiệt như năm nay.

Lúc nhóm người Mộc Xuân chân nhân đến, khách đ**m lớn nhỏ trong trấn cơ hồ đều đã kín người hết chỗ, Nghiêm Tranh Minh đề nghị phái một đạo đồng nghe ngóng ven đường xem ở đâu đắt nhất, định bụng ném vàng ra thuê vài gian phòng hảo hạng.

Sư phụ giả câm vờ điếc phớt lờ chủ ý tệ hại này.

Lão chồn này như xe nhẹ đường quen, ngựa không dừng vó dẫn họ đến vùng ngoại ô phía Nam trấn Phục Long, trực tiếp xông về hướng một loạt nhà tranh.

Đó là một loạt nhà tranh chân chính, nhìn bề ngoài thì phong cách kiến trúc này cũng na ná chuồng ngựa vậy, mấy con gà cả ngày ăn no căng đang đi quanh ngoài cửa, bên cạnh còn có một cái chuồng heo xây bằng đá, một con xuẩn vật béo tròn béo trục đang tò mò tròn mắt nhìn xa đội như mười dặm hồng trang của Nghiêm thiếu gia[2].

Nghiêm Tranh Minh đẩy cửa xe, cau mày đánh giá tình cảnh chung quanh một phen, đoạn thò tay chọc chọc Trình Tiềm: “Đây là nơi quỷ quái gì vậy? Nhà xí hả?”

Lúc này y đã quên chuyện ban nãy bị Trình Tiềm chọc tức đến ngã ngửa, đủ thấy Nghiêm Tranh Minh là người không chấp nhặt lắm, cũng không hay ghi thù, đại khái mỗi ngày đổi các cách đắc chí mới là nghề chính của y.

Trình Tiềm hơi đồng cảm nhìn y một cái, nói: “Ban nãy đệ thấy sư phụ tự mình đến gọi cửa – e rằng đây sẽ là nơi cho chúng ta nghỉ chân đêm nay.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y thà ngủ ở trong xe ngựa còn hơn.

Không còn việc gì khiến người ta tức giận hơn là xa nhà, rất lâu sau, Nghiêm Tranh Minh đương tức giận mới nhớ tới chức trách của đại sư huynh, nhìn lướt xung quanh một vòng, hùng hổ ngẩng đầu hỏi Lý Quân: “Địa Bao Thiên đâu?”

Từ khi bị Trình Tiềm đả kích, Lý Quân không chịu mê muội mất cả ý chí nữa, dọc đường cưỡi ngựa, cũng học theo Trình Tiềm tay không rời sách, nghe vậy đầu cũng chẳng ngẩng, thò tay chỉ lên trên, mọi người ngẩng đầu nhìn theo hướng tay gã, thấy ngay cửa có một gốc cẩu kỷ to, giữa những chạc cây um tùm ló ra một cái đầu giống như bị đấm lõm vậy.

Hàn Uyên đầu đội hoa lá nói với các sư huynh đệ đồng môn biểu cảm khác nhau ở phía dưới: “Gọi ta hả? Chờ chút ta hái hồng cho mọi người ăn, trên này nhiều lắm, ngọt ghê!”

Thật mất mặt!

Nghiêm Tranh Minh phẫn nộ đóng sầm cửa xe, quyết định thà chết không xuống.

Nhưng mà cuối cùng y vẫn xuống – bởi vì đường dài lê thê, tiểu sư muội đến giờ vẫn khó trao đổi với người ta không nín được tè đầy ra xe.

Vì thế, mãi đến nửa đêm về sáng, sắc mặt Nghiêm Tranh Minh vẫn xanh xám.

Dãy nhà tranh này có cái tên cực kỳ tự mình biết mình, gọi là “khách đ**m Nát”.

Trên cửa khách đ**m Nát dán hai hàng chữ, khung cửa bên trái viết “Ba đồng một đêm”, bên phải viết “Không ở thì biến”, trên cửa vẽ quái thú mặt mũi hung tợn, cũng chẳng có tiểu nhị đón tiễn, kiêu như được nhị ngũ bát vạn[3] vậy.

Sư phụ gõ cửa nửa nén hương, chủ nhà mới lộ diện, đó là một đại hán cao hơn tám thước, hình tượng quả thực y như một ngọn núi nhỏ làm bằng sắt – ngang dọc cơ hồ bằng nhau!

Hắn ta râu tóc dựng thẳng, mặt như chậu đồng, môi dày, khóe miệng hạ xuống, rành rành là diện mạo đòi nợ mà.

Kẻ này vừa ra khỏi cửa, ngựa của Lý Quân liền giật mình hí lên vài tiếng, lùi lại hơn một trượng, suýt nữa đụng mông vào xe Nghiêm Tranh Minh, khuôn mặt ngựa đầy hoảng sợ.

Sư phụ lại ra vẻ thân quen, khiêm tốn chắp tay, cười nói: “Ôn Nhã huynh, lâu rồi không gặp.”

Đám đồ đệ và đạo đồng đều cảm thấy về sau khó mà nhìn thẳng vào hai chữ “ôn” và “nhã” này nữa.

“Tháp sắt” nọ lúc mở cửa vẻ mặt bực bội, cho đến khi thấy rõ Mộc Xuân chân nhân, sắc mặt mới hơi dịu đi, lẩm bẩm một câu: “Tiểu Xuân, sao ngươi lại tới đây?”

Trình Tiềm bất ngờ không kịp đề phòng nghe cách xưng hô đáng sợ này mà lảo đảo suýt ngã dúi đầu xuống ngựa, da gà tức khắc nổi lên đầy người.

“Vào đi,” Ôn Nhã liếc nhìn xa đội uy phong lẫm liệt của Nghiêm thiếu gia, nhíu mày, “Ngươi đến thì đến đi, sao còn dắt díu gia đình vậy, đi đưa dâu hả?”

Lý Quân Trình Tiềm cùng Hàn Uyên ba tên cười trộm nhìn về hướng Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh rút bội kiếm mới, cười gằn quất mông con ngựa nhát như cáy của Lý Quân một phát, ngựa của Lý Quân tức khắc biến thành phi mã, chân trước giơ cao, điên cuồng nhảy lên, khiến đàn gà trước cửa khách đ**m Nát nháo nhác chạy, ngay cả con heo cũng kêu éc éc.

Nghiêm Tranh Minh giẫm phong tiêu tiêu hề[4], vênh váo hống hách đi vào gian nhà tranh nát nhất mà đời này y từng ở, trong lòng là sự thê lương bi tráng khi con đường phía trước mênh mang chưa tỏ.

Xuất phát từ các mốc thập niên trong đời người của Khổng Tử. “Ngô thập hữu ngũ nhi chí vu học, tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, và thất thập nhi tùy tâm sở d*c bất du củ”, nghĩa là 15 tuổi mới có thể tự mình chuyên tâm học hành, 30 tuổi có thể tự lập, 40 tuổi thấu tỏ mọi sự không còn nghi hoặc gì, 50 tuổi hiểu được mệnh trời, 60 tuổi nghe nhìn thấy điều gì đều có thể lập tức hiểu ngay, 70 tuổi thì đạt đến mức hoàn hảo, muốn sao được vậy mà không bao giờ vượt khỏi khuôn khổ.

Ngày xưa người ta thường dùng “ruộng tốt ngàn mẫu, hồng trang mười dặm” để hình dung của hồi môn nhiều. Nghiêm thiếu gia mới bị Tiểu Tiềm ví với nương nương gả vào cung xong lại đến của hồi môn mười dặm hồng trang, chết luôn cái tên Nghiêm nương nương rồi. :))

Trong trò mạt chược thì nhị ngũ bát là “tướng”, có được sẽ rất dễ thắng, nên thường ai kéo được mấy quân này sẽ vênh váo. Ở đây đại khái nói cái khách đ**m này kênh kiệu chả thèm tiếp đón khách. Cái này search Baidu thấy nói vậy chứ mình không biết chơi mạt chược nên cũng không rõ lắm.

“Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn” là câu thơ Kinh Kha ứng tác với bạn trước khi lên đường hành thích Tần Thủy Hoàng, tác giả dùng câu này để giễu Nghiêm nương nương, đi ngủ nhà tranh thôi mà cũng làm bộ bi tráng thê lương như kẻ liều mạng đi giết vua vậy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here