Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 22

0
93

Chương 22

Ngày hôm sau, chuyện Trình Tiềm ở lại học phù chú với Nghiêm Tranh Minh đã làm toàn bộ Phù Dao phái chấn kinh.

Cả đám sư huynh đệ vây quanh nó, không hẹn mà cùng hỏi một vấn đề: “Cái gì? Ngươi đã có thể dẫn khí nhập thể rồi sao?”

Trình Tiềm xoa tai, lúc đầu không khỏi hơi đắc chí, nhưng thất tình còn chưa kịp lên mặt, bản thân đã trước một bước giật mình nhớ tới con đường tu hành dằng dặc vô biên, vội vàng hắt cho mình một chậu nước lạnh, thu liễm tâm thần. (Thất tình là bảy loại tình cảm gồm hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ố và d*c)

Nó hoàn toàn không quan tâm hơn thua, rất mực khiêm tốn mà gật đầu, thản nhiên nói: “Ừm, coi như nhập môn rồi.”

Chúng đệ tử nghe thế có phản ứng không đồng nhất.

Trong đó, bình thường nhất chính là Lý Quân.

Lý Quân không thể nói là không thông minh, mà gã cũng luôn tự phụ thông minh, sa vào bàng môn tà đạo còn biết sáng tạo ra cách chơi tất nhiên sẽ không là kẻ ngốc, cho dù trên chính sự không để tâm, học kiếm cũng coi như thành thạo. Lý Quân gần đây khó khăn lắm mới thôi chơi cóc, lại chuyển sang mê chơi sâu.

Nhưng mà gã tuyệt đối không ngờ tới, sư đệ vào muộn hơn gã một năm lại nhập môn trước gã một bước, trên mặt và trong lòng nhất thời đều không dễ chịu. Lý Quân im lặng cất l*ng đựng dế, l*ng cào cào… và một lọ rượu sâu công dụng không rõ, ngày hôm ấy luyện kiếm xong liền quay về chăm chỉ học tập, chẳng còn lêu lổng với Hàn Uyên nữa.

Mộc Xuân chân nhân rất đỗi vui mừng, biết Lý Quân sẽ khó chịu một thời gian, mà dù là ai cũng phải khó chịu thôi, nhưng đó chỉ là nhất thời, tác dụng thúc giục của Trình Tiềm với gã ta mới là lâu dài.

Đáng tiếc, sư phụ còn chưa vui mừng xong, thì đã phát hiện, toàn bộ môn phái chỉ có mỗi mình Lý Quân để tâm.

Tỷ như Hàn Uyên đang bị môn quy cả lớn lẫn nhỏ tra tấn đến dở sống dở chết chẳng có cảm giác gì hết.

Hàn Uyên từ khi nghe mấy lời nói bậy của Lý Quân, dạo Yêu cốc một ngày trở về, liền nhạt dần tâm tư truy cầu khí cảm, chỉ một lòng truy cầu ăn uống chơi bời.

Gã ta nghĩ, khí cảm gấp gì chứ? Nhân sinh khổ đoản, cứ chơi vài năm trước đi rồi tính sau.

Lúc này, thấy Trình Tiềm nhập môn cùng mình vậy mà đã có thể dẫn khí nhập thể rồi, Hàn Uyên chẳng những không hâm mộ hay ghen tị, ngược lại hết sức vui sướng khi người ta gặp họa, trước khi đi vỗ vai Trình Tiềm nói: “Ôi, lại phải học nhiều hơn, những ngày gian khổ của ngươi đến rồi!”

Vì thế Hàn Uyên bị sư phụ dùng mộc kiếm móc vào cổ áo, lẳng ra khỏi Truyền Đạo đường.

Cả tên thủ đồ bảo vật trấn phái kia nữa, Nghiêm Tranh Minh nhìn bên cạnh mình được kê thêm một cái bàn, lại bỏ đồng hồ cát giống như đúc, thoạt đầu có chút cảm khái: “Ta luyện kiếm gần bốn năm mới lần đầu tiên sinh ra khí cảm, Tiểu Đồng Tiền nhập môn được một năm chưa?”

Mộc Xuân chân nhân cho rằng thiếu gia đã bị kích thích, chuẩn bị quyết chí tự cường rồi.

Ai ngờ Nghiêm Tranh Minh chỉ tùy tiện cảm khái vậy thôi, rồi mặt mày lập tức hớn hở, làm bộ làm tịch nói: “Tam sư đệ, về sau ở phương diện phù chú, chúng ta cũng có thể ‘lĩnh giáo lẫn nhau’ như học kinh thư rồi.”

Trình Tiềm ngoài cười mà trong không cười trả lời: “Cho hai cái bánh sữa đã muốn để đệ luyện tập cả phù chú của huynh? Sư huynh, đừng nằm mơ nữa.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Đúng rồi, tiểu vương bát đản này vẫn luôn coi y thành cái chìa khóa hình người để mở kinh lâu! Hiện tại nó đã có thể tự đến đó, thì y ngay cả giá trị làm chìa khóa cũng không còn nữa!

Tôn nghiêm của đại sư huynh ở đâu hả?

Buổi đầu tiên trên môn phù chú, sư phụ cho Trình Tiềm một con dao và một tấm mộc bài, trên dưới mộc bài có hai đường, cách nhau một tấc, khoảng thời gian này nó phải làm, chính là khắc ra những đường thẳng dài một tấc trên mộc bài đã có sẵn vạch.

“Ban đầu sẽ có chút lực cản,” Sư phụ nói, “Không cần sợ, cứ luyện từ từ thôi, đại sư huynh con khắc dấu dài một tấc mà mất tới non nửa năm cơ.”

Nghiêm Tranh Minh xấu hổ ho khan một tiếng, chính bản thân cũng cảm thấy mình không thể làm gương.

Cho đến khi hạ nhát dao đầu tiên, Trình Tiềm mới hiểu được, thì ra phù chú không dễ khắc như vậy.

Từ rất sớm nó đã chú ý tới, dao khắc sư huynh dùng khi học phù chú không phải loại dao khắc gỗ bình thường, bản thân con dao đã có minh phù trên đó, là loại chuyên dùng cho kẻ mới học.

Trình Tiềm đã xem qua “Phù chú nhập môn” ở kinh lâu, trên đó nói rằng kẻ mới học chưa biết kết nối sức mạnh của mình với phù chú, cho nên cần một công cụ phụ trợ như vậy dẫn dắt nhập môn.

Mà công cụ nhập môn này hiển nhiên không phải dễ dùng, ngay trong nháy mắt mũi dao chạm lên gỗ, Trình Tiềm cảm thấy con dao trong tay phảng phất trở thành một lốc xoáy cực lớn, khí lực toàn thân tựa hồ bị nó hút hết đi.

Trình Tiềm giật nảy mình, tay cầm dao theo bản năng dừng lại, chỉ tạm dừng một chút, thì dao ở trên gỗ đã không cách nào tiến thêm nửa phân.

Trình Tiềm tập trung nhìn kỹ, thấy trên gỗ chỉ để lại một dấu vết nông như mèo cào vậy.

Mộc Xuân trước đó không cho Trình Tiềm biết phù chú không thể ngừng nghỉ, phải làm một mạch, bằng không công lao sẽ đổ sông đổ biển hết, lúc này thấy nó đã bị con dao khắc cho nếm vị đắng, mới lê bước chậm rì rì đến, định chỉ ra chỗ sai.

Lúc dạy Nghiêm Tranh Minh ông cũng thích dùng phương pháp “sự hậu Gia Cát” này, bởi vì ông cho rằng làm vậy có thể khiến chúng nhớ rõ hơn. (Sự hậu Gia Cát đại khái là trước đó không nói, chờ xảy ra rồi mới có cao kiến)

Nhưng chân nhân quả thật là một người chậm chạp, chắc là do bước chân ông thực sự chẳng vội vã chút nào, Mộc Xuân chân nhân còn chưa đến gần, thì nam hài kia đã nắm chặt con dao trong tay, kiên định hạ nhát thứ hai.

Con dao khắc một lần nữa điên cuồng tiêu hao sức mạnh toàn thân nó, Trình Tiềm đọc thầm “Phù chú nhập môn” ở trong lòng, điều động khí cảm mới hình thành, cố gắng khiến cho linh khí xung quanh chìm vào khí hải, rồi lại men theo cánh tay mà lên.

Tiếc thay, tuy nắm được bí quyết, Trình Tiềm dẫu sao cũng chỉ mới nhập môn, cho dù có thể dẫn khí nhập thể, cũng hết sức có hạn, hoàn toàn không theo kịp tốc độ con dao rút khỏi người nó.

Cảm thấy bất thường đầu tiên chính là chân, Trình Tiềm phảng phất như cuốc bộ vạn dặm trường không dừng bước, đôi chân mới đầu tê cứng, sau đó gân cốt dần dần đau nhức khó mà tả nổi, đau nhức đến cực hạn, lại quay về thành tê lặng càng trầm trọng hơn, đến cuối cùng, nó cơ hồ không cảm giác được chân mình nữa.

Nối gót sau đó chính là thắt lưng, nếu không phải Trình Tiềm đã sớm bớt ra một tay để vịn bàn, eo nó cơ hồ không còn gì chống đỡ, trên lưng bắt đầu đau như kim châm muối xát, tim đập điên cuồng, sống lưng như bị thứ gì đó không nhìn thấy đè còng xuống.

Cuối cùng là đầu.

Lúc buồn ngủ cực độ, người ta sẽ sinh ra sự rối loạn và ảo giác, giữa chừng mấy lần Trình Tiềm suýt nữa cầm không được con dao trong tay – mà dù như vậy, lúc cúi đầu nhìn, nó phát hiện mình vẫn còn hơn một nửa mới đến một tấc dài như sư phụ yêu cầu.

Trình Tiềm hơi hoa mắt, cảm giác đó hết sức khó tả, giống như trong nhất thời nó đã chạy quanh Phù Dao sơn hai mươi vòng, từ đầu đến chân đều kiệt sức rã rời.

Chẳng trách đại sư huynh sợ nặng ưa nhẹ kia mỗi khi đối mặt với phù chú sẽ vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên.

Nhưng Trình Tiềm trời sinh không biết “tuần tự tiến dần” là gì, “một vừa hai phải” là gì.

Càng gian nan thì càng có thể kích thích chút cực đoan và cương quyết trong xương cốt ra hết, dao cạo trên gỗ ra tiếng “cọt kẹt” thảm thiết, cứ tiến một chút xíu, Trình Tiềm đều cảm thấy mình đã kiệt lực, nhưng ngay sau đó, khi đã sắp cùng đường, nó lại vẫn có thể cắn răng đẩy lưỡi dao ấy tiến thêm một phân.

Ngay khi nó đang mơ hồ sinh ra ảo giác lưỡi dao sẽ lập tức đạt đến vạch cuối cùng, một bàn tay người trưởng thành không phân bua gì nắm lấy cổ tay nó.

Con dao rơi “keng” lên bàn, tay Trình Tiềm mềm nhũn, cơ thể căng cứng nhất thời khó lòng thả lỏng, bắt đầu run rẩy không cách nào kiềm chế.

Mộc Xuân chân nhân một tay ôm lấy nó, một tay áp lên hậu tâm, trước mắt Trình Tiềm tối sầm, nó níu ống tay áo sư phụ mà đứng một cách khó khăn, lúc này mới cảm giác được một luồng ấm áp từ sau lưng hòa vào tứ chi, luồng ấm áp ấy lướt qua, những chỗ tê cứng khắp toàn thân giống như lại bị vô số cây châm lông trâu đâm chi chít lần nữa.

Trình Tiềm vã mồ hôi lạnh, chịu một phen như hàng trăm con kiến khoét tim, hơi thở nghẽn ở ngực, rất lâu mới thông, nhưng thở quá nhanh, khiến nó bị sặc mà ho muốn tê tâm liệt phế.

Mộc Xuân chân nhân đau lòng vỗ lưng nó, luôn miệng nói: “Thằng bé này, ôi cái thằng bé này…”

Nghiêm Tranh Minh ở bên cầm dao cắt móng tay cả buổi vẫn chưa bắt đầu tiến vào chính đề nhìn mà há hốc mồm.

Nghiêm Tranh Minh sững sờ nói: “Đồng Tiền, ngươi…”

“Ngươi” một lúc lâu mà vẫn chưa tìm được từ nào thích hợp, cuối cùng y mới thốt một câu: “Ngươi… hung mãnh như vậy làm gì?”

Một lúc lâu sau Trình Tiềm mới đỡ hơn, Mộc Xuân chân nhân buông nó ra, rút mộc bài khỏi tay nó, thần sắc hơi phức tạp nhìn chằm chằm dấu khắc kia – đoạn đầu còn bằng phẳng, nhận ra được là nó “vô sự tự thông” mà biết điểm then chốt trong phù chú, nhưng rồi nhanh chóng thoát lực, phần sau khí như tơ nhện mà méo xẹo, hiển nhiên là chưa đến nửa tấc thì Trình Tiềm đã kiệt sức rồi, đoạn sau khi nông khi sâu, nhiều chỗ suýt nữa đứt khúc, rồi lại thủy chung không đứt, chẳng những không đứt, nếu không phải mình cắt ngang, chắc nó còn liều mạng không chịu buông dao.

Trái tim trong ngực cố chấp đến mức nào đây?

Mộc Xuân chân nhân nghĩ lại mà vẫn hơi sợ, ông phát hiện mình dạy Trình Tiềm như Nghiêm Tranh Minh là một sai lầm lớn, suýt nữa xảy ra tai nạn rồi.

Thực tế việc luyện tập phù chú mới đầu vừa buồn tẻ vừa nghiêm khắc, bởi vì cơ bản chẳng dạy khắc cái gì hữu dụng, chỉ để dao khắc dẫn dắt các đệ tử bắt đầu dẫn khí nhập thể rèn luyện kinh mạch, nhờ đó mà mở rộng thôi.

Mở rộng kinh mạch không hề là thể nghiệm dễ chịu, cần kiệt quệ khí hải hết lần này đến lần khác mới có thể dừng lại một chút khí lực.

Nhưng cũng giống như kéo gân vậy, luyện mỗi ngày không gián đoạn có thể luyện ra công phu, song tùy tiện thoáng cái đè đến cùng, không chừng sẽ làm gân đứt đoạn.

Nhớ hồi đó khi Nghiêm thiếu gia mới tiếp xúc với mộc bài, cơ bản là mũi dao chọc lên gỗ thành một lỗ, liền bắt đầu gào khóc kêu đau tay đau chân đau mông, kêu réo cứ như thể sắp sửa rời khỏi nhân thế, vậy mà làm loạn lên trái lại dồi dào sức lực – sống chết không chịu động vào phù chú nữa.

Mộc Xuân không có biện pháp, đích thân tay cầm tay dẫn dắt hơn hai tháng, mới miễn cưỡng đưa y vào cửa.

Dù là hiện tại, đôi khi ông để đại đồ đệ quay về luyện tập phù chú, tên đó cũng lấy dao gọt trái cây tùy tiện cạo qua trên mảnh gỗ – đừng cho là sư phụ không biết.

Mộc Xuân chân nhân giận tái mặt, thoạt đầu hung tợn trừng mắt nhìn Nghiêm Tranh Minh chưa rõ tình hình, sau đó hỏi Trình Tiềm: “Con đã đến kinh lâu?”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Mộc Xuân chân nhân ngồi trên bàn của Trình Tiềm, cúi đầu nhìn đe dọa tên nhóc không biết trời cao đất dày này: “Ngoài ‘Phù chú nhập môn’ thì còn xem cái gì rồi?”

Trình Tiềm không dám hé răng.

“Ta nghĩ xem, công pháp, kiếm pháp, tâm pháp, bách gia ngôn, không chừng còn có…” Mộc Xuân chân nhân cứ nói một từ, thì đầu Trình Tiềm càng cúi thấp hơn, sư phụ vòng vo một lúc, môi mỏng vô tình mới phun ra hai chữ, “Ma đạo?”

Trình Tiềm giật thót: “Sư phụ, con…”

Mộc Xuân chân nhân nhìn chằm chằm cái xoáy nho nhỏ trên đỉnh đầu nó, chờ xem nó chống chế hoặc là trực tiếp sợ phát khóc.

Ai ngờ tiểu tử kia không hề chống chế, cũng chẳng mảy may muốn khóc lóc, nó ủ rũ đứng một hồi, rồi lí nhí thừa nhận: “Con sai rồi.”

Mộc Xuân chân nhân không hề tin Trình Tiềm có thể thật lòng hối lỗi: “Sai ở đâu?”

Trình Tiềm: “…”

Quả nhiên không phải thật lòng.

Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh có phần không nỡ nhìn, theo tình cảm giữa các sư huynh đệ càng thêm thắm thiết, thì chỗ đáng ghét của tam sư đệ này cũng không còn che đậy, y thường hay hận không thể bóp chết Trình Tiềm, nhưng lại luôn có thể nhanh chóng tha thứ, bởi vì cảm thấy Trình Tiềm tựa như một chú sói con rất cảnh giác, tính nết khó ưa, nóng nảy lên là sẽ cắn người, nhưng nhìn kỹ thì thấy lưu lại không phải chỉ toàn là dấu răng, trong lòng nó biết ai tốt với mình, chỉ làm bộ hung ác thế thôi, chứ thực tế luôn cẩn thận không chịu làm người khác bị thương.

Nghiêm Tranh Minh bao che: “Sư phụ, việc này cũng không thể trách nó được, là con dẫn nó vào, trên núi không có trò gì tiêu khiển, con muốn tìm vài quyển sách giải trí cho sư đệ xem chơi…”

Mộc Xuân chân nhân: “Xem sách giải trí sẽ nhìn thấy Phù chú nhập môn sao?”

Nghiêm Tranh Minh: “Không cẩn thận liếc thấy thôi.”

Mộc Xuân chân nhân trợn mắt: “Tranh Minh à, con coi nó là con sao?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y không chắc là sư phụ đang mắng Trình Tiềm hay đang mắng chính y.

Mộc Xuân chân nhân thở dài, nhìn Trình Tiềm đang cẩn thận dòm chừng mình, cảm thấy còn tiếp tục dạy như vậy, thì sợ rằng tướng mạo mình sẽ không chỉ giống cha Tử Bằng chân nhân, chưa biết chừng vài hôm nữa sẽ biến thành ông nội của bà ta luôn quá.

Ông vẫy tay gọi Trình Tiềm, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên thái dương nó, muốn nghiêm khắc một chút, nhưng không thành công, chỉ có vẻ hơi thâm trầm.

“Trong Cửu Tầng kinh lâu có ba ngàn đường lớn tiền bối từng đi qua,” Mộc Xuân chân nhân nói, “Tầng thứ hai đếm ngược con đã đến chưa? Chắc chắn là chưa, bởi vì ở đó không có thứ con cảm thấy hữu dụng – nơi đó ghi lại đường đi và kết quả cuối cùng… hoặc là kết cục của rất nhiều tiền bối Phù Dao phái ta, con đang tìm đường của mình, vi sư hi vọng con đừng chọn đường gian nan nhất.”

Trình Tiềm như hiểu như không, lại cảm thấy răn đe này nặng nề dị thường, không tự chủ được gật đầu.

Sau đó, trong cái sự như hiểu như không này, cả hai bị sư phụ hiền từ phạt chép kinh văn ba mươi lần.

Đại sư huynh xúi quẩy, dường như không thời khắc nào không bị tội liên đới vì các sư đệ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here