Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 21

0
59

Chương 21

Sau lưng đột nhiên mọc thêm hai cái cánh – cho dù đó là vốn nên có, thiết nghĩ cũng sẽ kéo xương cốt gây đau đớn như người thường kéo chân vậy. Chắc là con bé không tìm được Mộc Xuân chân nhân lẫn đại sư huynh bận rộn gây chuyện vì chuyến đi xa, cùng tiểu sư đệ bận học môn quy, không ai để kể, mới chạy tới túm ống quần Trình Tiềm mà khóc.

Nhưng nói trở lại, Trình Tiềm cầm cánh Thủy Khanh, quan sát cẩn thận giây lát, thấy đôi cánh ấy không chê vào đâu được, có điều hơi bị giống gà, liền không cầm được lòng mà hơi lo lắng, vạn nhất để sư phụ nhìn thấy, ông sẽ không bảo nhà bếp làm cánh gà nướng nguyên tháng chứ?

“Không có gì, đây là mẹ muội để lại cho muội thôi.” Trình Tiềm bế con bé lên không thành thạo lắm, chẳng biết có phải là ảo giác hay không, mà nó cảm thấy tiểu cô nương trong tay giống như nhẹ bớt không ít – chí ít không béo tròn như thoạt nhìn.

Chẳng lẽ thân thể biến thành nửa chim, thì ngay cả xương cốt cũng nhẹ hơn?

Yêu tu bình thường cần có đạo hạnh nhất định, mới có thể hóa thành hình người, Trình Tiềm khi quét kinh lâu từng thấy vài ghi chép liên quan đến yêu tu, cơ mà chẳng có tác dụng gì với nó, nên cũng chỉ ngẫu nhiên có hứng thú, nhặt vài bản lật qua như xem kỳ văn dị sự vậy thôi.

Thủy Khanh đã là bán nhân bán yêu, vậy trời sinh nên có nhân yêu lưỡng thể, chỉ là không biết cô bé có thể tùy ý biến hóa một cách tự nhiên hay chăng.

Trình Tiềm để tầm mắt mình đối thẳng với Tiểu Thủy Khanh, cố hết sức hòa hoãn nói: “Ta cũng không biết phải làm thế nào, hay muội thử tự mình tập trung ý niệm, để đôi cánh này nhỏ bớt, rồi giấu đi… giấu đi đó hiểu không? Ôi, sư muội, muội có hiểu tiếng người không đó?”

Thủy Khanh tròn xoe đôi mắt to vô tri, cũng chẳng biết là hiểu được mấy chữ, có điều thấy biểu cảm ngơ ngác đó, Trình Tiềm liền chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rằng con nhỏ chả hiểu cái khỉ gì hết.

Nó thở dài nặng nề: “Quên đi, ta nên đưa muội đi tìm sư phụ thì hơn.”

Thủy Khanh như một đứa câm vỗ cánh tay nó, “A a” hai tiếng, rồi lập tức nắm tay nhắm mắt, gồng mình đến đỏ bừng mặt, đôi mắt biến thành mắt gà chọi.

Ngay khi Trình Tiềm vui mừng cho rằng con bé có thể tự mình giải quyết, thì vụt một phát, đôi cánh gà còn nhỏ sau lưng Thủy Khanh đột nhiên dài đến bảy tám thước, lông rụng đầy dưới đất, Trình Tiềm suýt nữa bị đôi cánh to thình lình mọc ra đập vào mặt.

Nó trố mắt nhìn tiểu sư muội cơ hồ hóa thân thành cự cầm này. Y phục phía sau lưng Thủy Khanh suýt nữa bị đôi cánh to kia xé ra, may mà còn ở tuổi mặc quần yếm, chưa có danh dự gì đáng nói. Nhưng đôi cánh này thật sự quá lớn, mà nữ hài hầu như bị kẹp vào giữa lại quá nhỏ, cơ hồ chỉ thấy cánh không thấy người, tựa như một con thiêu thân cỡ lớn lơ lửng giữa trời, quỷ dị cực kỳ.

“…” Trình Tiềm định thần thoát khỏi sự kinh hãi, cùng Thủy Khanh thô lố mắt nhìn nhau, “Ta bảo muội nhỏ đi, không có bảo muội lớn hơn.”

Vốn là một tiểu nữ hài một tay là xách được, đột nhiên do đôi cánh khổng lồ kia mà trở nên nặng nề dị thường, nếu không phải luyện kiếm lâu ngày, Trình Tiềm cơ hồ không bế nổi luôn.

Thủy Khanh nhìn nó với vẻ vô tội, bị cánh trĩu xuống đến mức khó mà giữ cho thân thể đứng thẳng, lảo đảo bám vào tay Trình Tiềm.

Vẫn phải đi tìm sư phụ, Trình Tiềm đành phải cố hết sức bế con bé ra cửa, kết quả là… cả hai cùng bị kẹt ở cửa Thanh An cư.

Trình Tiềm: “…”

Thương thiên…

Đại khái là vô luận nữ hài tử tuổi nào, đều không muốn đối mặt với sự thật tàn khốc là mình bị kẹt ở cửa, Thủy Khanh vốn là một đứa trẻ không hay khóc quấy, lúc này tủi thân nhìn cánh mình, rốt cuộc cũng không nhịn được bắt đầu gào lên.

Trẻ nít bình thường có thể tùy tiện gào khóc, nhưng Thủy Khanh mà gào thì sập cả nhà!

Trình Tiềm sứt đầu mẻ trán, vừa gian nan giữ vững thăng bằng, vừa cố gắng nói lý lẽ: “Cánh to không có nghĩa là muội béo… thật đấy, ôi, được rồi được rồi, đừng khóc nữa, muội thu nhỏ cánh lại, đừng giãy như thế nữa, thu – lại, hiểu không hả?”

Thủy Khanh khóc thút thít nhìn sư huynh, theo lời dần dần ngừng khóc.

Trình Tiềm thở phào, ôm hi vọng xa vời, mong lần này con bé thật sự hiểu.

Kết quả là ngay sau đó, tiểu sư muội chỉ biết hiểu ngược này liền cho nó đôi cánh bạch hạc, đôi cánh khổng lồ hoàn toàn xòe ra, run rẩy thử vỗ một phát, rồi lập tức, giống như mở ra bản năng che giấu nào đó, lại chậm rãi bay lên.

Đôi cánh vĩ đại kia cơ hồ nổi lên gió xoáy, khiến Thanh An cư đất đá mù trời, mấy nhành hoa lan mong manh trong viện đều gặp nạn, tất thảy ngã rạp hết xuống, Trình Tiềm vẫn chưa kịp mở mắt ra, đã cảm thấy y phục bị một đôi tay bắt lấy.

Đôi tay vốn tròn lẳn của Thủy Khanh biến thành một đôi trảo, quắp chặt lấy Trình Tiềm, khiến Trình Tiềm tức khắc có dự cảm không tốt…

Ngay sau đó, dự cảm của nó trở thành sự thật.

Cả người bị Thủy Khanh sức mạnh vô cùng quắp bay lên trời, trái tim trong ngực lửng lơ một chút rồi rơi thẳng xuống bụng, Trình Tiềm ban đầu theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng theo cô bé ngày càng bay cao, thì ngay cả giãy giụa nó cũng không dám nữa, đành phải gọi tên Thủy Khanh giữa gió mạnh phần phật: “Hàn Đàm! Mau xuống ngay cho ta!”

Thủy Khanh không thèm nghe… Đúng, dù có nghe thấy cũng chưa chắc đã hiểu.

Trình Tiềm không ngờ từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên mình đằng vân giá vũ lại là trong tình huống thế này, quả thực dở khóc dở cười, bụng nghĩ mình không chết ở Quần Yêu cốc, chẳng lẽ lại phải chết dưới trảo của tiểu sư muội?

Thủy Khanh đưa nó bay qua cánh cổng nho nhỏ của Thanh An cư, lướt qua rừng trúc xanh biếc như ngọc, dần dần, cả Phù Dao sơn nằm hết dưới chân.

Từ trên cao nhìn xuống, triền núi xanh ngắt như nhuộm, trải dài về phương xa, một bên là sườn núi ở tiền sơn dưới nắng chiều càng ôn nhu hơn, một bên là thâm cốc ở hậu sơn bóng non đổ xuống càng u ám thâm thúy.

Động phủ mờ mờ ảo ảo cùng vô số viện lạc bỏ không trên núi, một số dựng bia ở cửa, một số dựng tượng đá, một số thì dứt khoát không tên không họ luôn, trong dòng tuế nguyệt mấy ngàn năm, vô số người đến rồi đi, thừa kế và khai sáng, chỉ có công pháp bút tích khác nhau hóa thành cốt huyết truyền thừa, chôn sâu dưới Cửu Tầng kinh lâu, trong đó, hoặc có đại năng, hoặc hoài đại tài, hoặc là đại hiền, hoặc thành đại gian…

Hiện giờ, tung tích đều đã khó tìm.

Phù Dao phái chỉ còn lại một chồn sư phụ, dẫn dắt mấy đồ đệ chỉ biết nghịch ngợm gây chuyện, ẩn sâu dưới bụi đỏ mịt mù.

Chỉ có cơn gió Bất Chu[1] l*ng lộng, lên trời cao xuống vực sâu.

Gió trên cao thổi làm má Trình Tiềm đau rát, mà nó dần dần cũng ném phăng sự sợ hãi ban đầu.

Trình Tiềm thở ra một hơi, giống như phun ra hơi thở tích tụ đã lâu.

Một lần nữa, nó nhớ tới Bắc Minh quân không ai bì nổi trên Lâm Tiên cao đài, nhớ tới cha mẹ chắt chiu từng mẩu bạc vụn nơi thâm sơn cùng cốc, dưới sự khác biệt một trời một vực này, nó nhìn thấy rõ ràng nguyện vọng bí ẩn trong lòng mình.

Vì sao lại khát khao trở thành người như Bắc Minh quân?

Nếu một ngày kia, nó trở thành đại năng, tam giới không đâu không thể đến, bách thú thấy nó mà run rẩy, tất cả phàm nhân đều phủ phục dưới đất… Phải chăng nó có thể quay về Trình gia, nhìn họ hối hận khó chịu không thôi?

Nhưng lúc này, khi Trình Tiềm lơ lửng giữa trời, khi tất cả động phủ và viện lạc trên Phù Dao sơn đều cách xa nó, cõi lòng luôn tràn đầy kia bỗng nhiên lại trống rỗng.

Cuộc đời phàm nhân, chẳng qua chỉ còn dăm ba mươi năm, nó ở đây hết ngày dài lại đến đêm thâu, trăm phương ngàn kế, chờ trở về làm họ mất mặt, sau đó thì sao?

Đợi đến khi nó tu thành, e rằng họ sớm đã chẳng còn trên nhân thế.

Có thể vẫn còn đó, song tống một đứa trẻ đi từ nửa đời trước, cuối đời nhớ tới trong lòng có lẽ sẽ tiếc nuối, nhưng sau tiếc nuối, tình cảm lại được bao sâu đây?

Nếu nó thật sự là tâm can bảo bối, thì làm sao họ lại dễ dàng tống đi kia chứ.

Mà giả như không có tình cảm, thì làm sao có thể áy náy và hối tiếc đến khắc cốt minh tâm đây?

Trình Tiềm bỗng nhiên thả lỏng bả vai căng cứng, mặc cho sư muội bán yêu luôn hiểu ngược lời mình đưa đến nơi cao hơn.

Nó phát hiện thù hận bao lâu nay mình cho là sâu nặng, kỳ thực đều chỉ là tự mình đa tình mà thôi.

Trong lòng Trình Tiềm bỗng như phá sập vách ngăn, trong nháy mắt, nó lại nghe thấy tiếng vọng thầm thì khe khẽ trên Phù Dao sơn, giống như thời điểm đại sư huynh nhập định nó ở bên cảm nhận được, chỉ là lần này, ngàn vạn ngọn gió trong sơn cốc không hề lướt qua, mà như sông đổ ra bể xuyên qua thân thể nó.

Không dừng lại, cũng chẳng quyến luyến, như rất nhiều hân hoan, rất nhiều phiền nhiễu, chúng đến rồi đi, vòng qua vòng lại, phảng phất nó đã thành một phần của thế giới này.

Chẳng biết qua bao lâu, không trung đột nhiên truyền đến tiếng hạc kêu, một con bạch hạc trên Phù Dao sơn lao v*t lên trời, bay vài vòng xung quanh họ, Thủy Khanh lạc đường trên không trung khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, bản năng bay xuống theo bạch hạc, được bạch hạc dẫn dắt, hạ xuống trước Bất Tri đường của Mộc Xuân chân nhân.

Mãi đến khi hai chân chạm đất, Trình Tiềm vẫn còn chưa hoàn hồn.

Mộc Xuân chân nhân giải cứu Thủy Khanh lại bị kẹt ở cửa Bất Tri đường, hai tay phất qua đôi cánh sau lưng nữ hài, đôi cánh không cân đối ấy rốt cuộc bị sức mạnh không biết tên bao vây, chậm rãi thu lại, sau cùng biến mất, chỉ để lại đôi bớt màu đỏ sau lưng.

Sư phụ lại không thúc giục Trình Tiềm, bế Thủy Khanh mệt đến thiếp đi lẳng lặng chờ ở một bên, cho đến khi mặt trời lặn xuống núi, Trình Tiềm mới hồi phục tinh thần lại, ý thức được mình đã đứng đến tê rần chân.

Mộc Xuân chân nhân lấy một ngọn đèn bão tù mù ở cửa, cho Trình Tiềm soi trên đường trở về, bảo: “Hôm nay muộn quá rồi, con cứ tự mình trở về trước đi, ngày mai luyện kiếm xong, là có thể ở lại học phù chú với đại sư huynh rồi.”

Trình Tiềm sửng sốt một chút mới phản ứng được là sư phụ có ý gì, nó lấy làm kinh hãi, hỏi hơi ngớ ngẩn: “Sư phụ, ban nãy… đó chẳng lẽ chính là khí cảm ạ?”

Mộc Xuân chân nhân gật đầu, cười nói: “Vi sư không nhìn lầm, trong số đồng môn, quả thật tư chất con rất tốt.”

Nhất định phải thêm “trong số đồng môn” sao?

Trình Tiềm không biết nên có phản ứng gì, dù sao thì nghe ông nói vậy nó cũng chẳng đắc ý lắm – nếu “tư chất rất tốt” là so sánh với hạng như Nghiêm Tranh Minh và Hàn Uyên Lý Quân, nó cảm thấy việc này cũng chẳng có gì để khoe khoang.

Mộc Xuân chân nhân nhìn bóng lưng nó vững vàng đi trên con đường nhỏ giữa núi, tâm tình hơi tang thương, ngần ấy năm qua, cuối cùng đã có một đồ đệ chịu cầu tiến, ông sờ cái cổ xinh xắn của bạch hạc bên cạnh, lẩm bẩm: “Ngươi nói mấy vị kia nhìn thấy, trong lòng liệu có thể bị kích thích một chút không?”

Bạch hạc cọ ông một cái, rồi đứng dậy bay v*t đi, giống như đang quyết tuyệt nói với chưởng môn chân nhân rằng – rõ là si tâm vọng tưởng!

1.Gió Bất Chu tức gió Tây Bắc. Trong “Địa hình huấn”, Tây Hán Lưu An viết rằng đại địa bát phương có tám ngọn núi lớn chống đỡ thiên thể, trong đó chống đỡ phương hướng Tây Bắc là Bất Chu sơn, thế nên gió Tây Bắc còn có tên khác là gió Bất Chu.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here