Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 20

0
49

Chương 20

Nghiêm Tranh Minh đi một đoạn, liền nghĩ tới điều gì đó, bèn quay lại, lấy một gói bánh sữa trong tay áo, đưa cho Trình Tiềm với thái độ ác liệt: “Cầm mà ăn đi, nhóc lùn xủn.”

Trình Tiềm vui vẻ nhận lấy, không hề cảm ơn, chỉ tùy tiện khoát tay, ý bảo đối phương mau cút đi.

Hôm nay, xem xong cả bản phù chú nhập môn, ăn no bánh rồi, nó đột nhiên muốn đi quét dọn qua tầng dưới cùng của kinh lâu.

Tầng dưới chót của kinh lâu phảng phất là một đống đổ nát, lâu ngày không ai đến, dần dà bị phủ lên một lớp bụi, trên tường và giá sách những chỗ khác đều khắc phù chú phòng thủy, chỉ riêng tầng này là chẳng có gì hết, nào mối nào mọt, sách thiếu trang rơi rớt khắp nơi, nội dung cũng lộn xộn, có sách dạy nấu ăn, bí tịch ủ rượu, có quyển dạy cách chăm sóc hoa cỏ, thậm chí còn có một quyển xuân cung đồ – nam nhân ở trang bìa bị mối gặm mất nửa cái mông.

Đại khái là bị đại sư huynh đầu độc lâu ngày, vô tình thấy sự lộn xộn và bẩn thỉu của tầng dưới chót, Trình Tiềm canh cánh trong lòng một lúc, rốt cuộc không nhịn được quyết định tự mình xắn tay áo dọn dẹp sơ qua.

Vừa quét, Trình Tiềm liền thu hoạch được một thứ không ngờ đến – nó tìm được một bức tường chi chít chữ cực nhỏ ở đằng sau một cái kệ gỗ, phủi bụi bặm dày cả tấc, khua đi mạng nhện trước mắt, cuối cùng đã thấy rõ nét chữ trên tường.

Đề mục vắn tắt rõ ràng: ma đạo.

Trình Tiềm lấy làm kinh hãi, không ngờ trong kinh lâu của Phù Dao phái lại có thứ như vậy, nó do dự một chút, cảm thấy hình như mình không nên xem lén, nhưng đang định cất bước đi thì lại không tự chủ được nhớ tới Bắc Minh quân.

Trình Tiềm ép ánh mắt mình không được liếc lung tung, lề mề quét dọn toàn bộ tầng dưới chót, sau đó lưu luyến rời khỏi.

Tiếc thay, chỉ rời khỏi một chốc thì nó đã đổi ý, vội vã chạy về, dán lên tường mà đọc ngấu nghiến từng chữ từng câu.

Trên bức tường nọ ghi lại hàng trăm ngàn con đường ma tu, thiên kì bách quái, bao quát hết thảy, trong đó có túng d*c thành ma, giết chóc thành ma, chấp niệm thành ma… Có kẻ tự nguyện thành ma, cũng có kẻ cơ duyên xảo hợp, có điều Trình Tiềm nhanh chóng phát hiện, trừ những công pháp kỳ lạ khiến cho người ta cảm thấy ghê tởm đó, rất nhiều con đường ma tu thoạt nhìn vậy mà cũng không có gì là không bình thường cả.

Trong ma tu cũng có lấy kiếm nhập đạo, lấy phù chú nhập đạo, phân loại minh phù ám phù trong phù chú, phương thức tu luyện vân vân, dường như cũng không có gì khác biệt với mấy cái bình thường sư phụ dạy cho đại sư huynh.

Trình Tiềm vẫn luôn tìm cách cảm ứng khí cảm, dẫn khí nhập thể, bởi vậy đã xem không ít tâm pháp thiên kì bách quái, nó phát hiện phương pháp dẫn khí nhập thể ghi lại trong con đường ma tu ở nơi này, cơ bản cũng na ná với các công pháp khác, thậm chí cũng có rất nhiều yêu cầu như “tĩnh tâm”, “khứ niệm” nọ kia.

Trong lòng Trình Tiềm đầy nghi hoặc, vì thế ngày hôm sau, nó không nhịn được hỏi sư phụ.

Mộc Xuân chân nhân nghe vậy ngẩng đầu lên, trong tích tắc, Trình Tiềm cảm thấy trong mắt ông có màn sương đen thoáng qua, nhưng rất nhanh, Trình Tiềm còn cho là mình hoa mắt.

“Con hỏi ma tu?” Mộc Xuân chân nhân dường như sững người, trầm ngâm giây lát mới hỏi ngược, “Sao lại muốn hỏi việc này?”

Nghiêm Tranh Minh dùng một quyển kiếm phổ Phù Dao mộc kiếm che mặt, ở dưới gầm bàn đạp Trình Tiềm một phát thật mạnh, chỉ sợ tên nhóc này nhất thời đắc ý quá mà khai luôn chuyện mình dẫn nó lẻn vào kinh lâu.

Trình Tiềm suýt nữa bị y đạp cho ngã sấp, đụng bàn cái “cốp”, lập tức phẫn nộ phản kích, giẫm mạnh ra một dấu chân đen sì trên chiếc giày gấm trắng như tuyết của đại sư huynh, nhất thời không màng đến việc trả lời sư phụ.

Bọn đồ đệ thường xuyên giẫm đạp nhau ở bên dưới, Mộc Xuân chân nhân sớm đã quen rồi, bởi vậy không để ý lắm, xuất thần suy nghĩ giây lát, đoạn mở miệng nói: “‘Đình dữ dinh, lệ dữ Tây Thi, đạo thông vi nhất’, đại đạo vô đạo, khác đường cùng đích, ma tu chẳng qua đi một con đường khác mà thôi, trên đường hơi có chỗ tương tự, cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả.”

Trình Tiềm nghe vậy, chỉ cảm thấy hết sức quen tai, ngay sau đó, nó liền nhớ ra – đây chẳng phải là câu mình dùng để lừa đại sư huynh ở kinh lâu sao?

Nghĩ đến đây, nó vội vàng nhấc chân nghiêng người, quả nhiên tránh thoát đòn vô ảnh cước thứ hai của đại sư huynh đang phẫn hận.

Trình Tiềm luôn cảm thấy trong lời nói của sư phụ lộ ra sự qua loa lấy lệ, vì thế truy hỏi: “Sư phụ, vậy chúng ta lựa chọn con đường này mà không chọn đường khác, nguyên nhân là gì ạ?”

Mộc Xuân chân nhân nghe vậy, im lặng nhìn nó một hồi, rất lâu, ẩn ý nói: “Mận mọc trên đường không ai hái, ắt đắng, con hiểu chưa?”

Câu này như một gáo nước lạnh, giội từ đỉnh đầu xuống xương cụt của Trình Tiềm, lạnh đến thấu tim, trong nháy mắt nó có ảo giác như đã bị sư phụ nhìn thấu rồi.

Sau khi gặp Bắc Minh quân, bốn chữ “Vạn ma chi tông” bất tri bất giác cắm rễ trong lòng Trình Tiềm, đám đại yêu quái nó cảm thấy hầu như không thể nào chiến thắng trong Quần Yêu cốc, trong mắt người đó giống như đều chẳng đáng nhắc tới, ngay cả Tử Bằng chân nhân ngông cuồng tự cao cũng sợ y đến mức run lẩy bẩy.

Lần đó lúc Lý Quân đàm luận ma tu bị đại sư huynh giữa chừng quát bảo ngưng lại, đã làm cho Trình Tiềm mơ hồ cảm giác được thái độ phổ biến của mọi người đối với ma tu, nhưng vô luận thế nào, nó vẫn không tự chủ được bị hấp dẫn mà muốn đi tìm kiếm.

Hôm nay trước khi hỏi, trong lòng Trình Tiềm cũng đã nghĩ rất nhiều, nó đã có thiên hướng, vậy thì vô luận sư phụ chửi bới ma tu thế nào, nói đây là tà ma ngoại đạo ra sao, nó đều phản bác được. Ai ngờ vẫn là gừng càng già càng cay, một câu này của Mộc Xuân chân nhân thoạt nghe nhẹ tênh, thực tế lại nặng trịch đánh vào ngực, tức khắc khiến các lý do chất chứa trong lòng nó biến cả thành “tâm tư mong may mắn tự cho là thông minh”.

Sự hiếu kỳ trong lòng Trình Tiềm nhất thời tan thành mây khói, đành phải cung kính cúi đầu, đáp khẽ: “Đa tạ sư phụ.”

Mộc Xuân chân nhân vuốt râu, cảm thấy ngộ tính của Trình Tiềm vượt qua mong muốn, trong lòng hơi mừng, vì thế nhân đương cao hứng, ông ho nhẹ một tiếng, kéo hết sự chú ý của các đồ đệ lại đây, mở miệng tuyên bố: “Các đồ nhi, các con sắp tới đây phải chăm chỉ hơn, vi sư muốn dẫn các con ra ngoài một chuyến.”

“Cái gì?”

“Đi đâu?”

Cả bọn cơ hồ muôn miệng một lời, trong này có kinh có hỉ – đối với hạng như Hàn Uyên, ra ngoài đổi gió đương nhiên phải vui như ăn Tết, nhưng với Nghiêm Tranh Minh mà nói, thì lại như là trời trong giáng sét vậy.

Mộc Xuân chân nhân nói: “Chợ tiên mười năm một lần sắp mở rồi, các con cả ngày ở trên Phù Dao sơn như ếch ngồi đáy giếng, chưa từng thấy qua tu chân giới chân chính, vi sư muốn dẫn các con đi trải nghiệm sự đời, tiện thể thăm lão hữu luôn, song phương đều có đồ đệ, khó tránh khỏi so sánh, các con không được làm sư phụ mất mặt quá đâu đấy.”

Mất mặt… việc này quả thực không thể tránh khỏi rồi.

Nghiêm Tranh Minh phản ứng lại trước tiên, ngồi ngay ngắn nói: “Sư phụ, con sẽ không đi để người mất mặt đâu, người cứ dẫn các sư đệ sư muội đi đi, con coi nhà cho.”

Mộc Xuân chân nhân hiền từ nhìn y nói: “Chúng đạo đồng đều có thể coi nhà, không cần nhọc công thủ đồ Phù Dao phái ta.” (thủ là đầu, thủ đồ là đồ đệ đứng đầu/ đại đồ đệ)

Nghiêm Tranh Minh nói hùng hồn đầy lý lẽ: “Như vậy sao được? Vạn nhất sơn huyệt lại có vấn đề thì sao? Vạn nhất có tiểu tặc thấy Phù Dao phái ta chung linh d*c tú, nảy lòng tham đến trộm cướp thì sao?”

Mộc Xuân chân nhân thong thả đáp: “Ngày ấy ta và Tử Bằng đạo hữu hiệp nghị, bà ấy đã phong bế sơn huyệt, không cần lo lắng, dưới chân núi có phù chú, còn có đạo đồng thủ vệ, tiểu tặc tầm thường không lên được đâu.”

Nghiêm Tranh Minh vẫn muốn nói tiếp, Hàn Uyên đã xoa tay từ lâu rốt cuộc không nhịn được nói leo: “Sư huynh, sao huynh y như tiểu thư khuê các cổng chính không ra mà cổng trong cũng không rời vậy?”

Nghiêm thiếu gia đương trường giận đến đỏ mặt tía tai, cảm thấy tên họ Hàn thực là không thể đáng ghét hơn, liền phất tay áo bỏ đi.

Mộc Xuân chân nhân cười tít mắt nhìn theo bóng lưng y đi xa, xoa cái đầu chó của Hàn Uyên, dùng gương mặt hiền từ tương tự mà uy hiếp: “Tiểu Uyên không cầu tiến, đến giờ ngay cả môn quy cũng chưa thuộc, ta thấy chi bằng con ở lại giữ nhà đi.”

Hàn Uyên tức khắc xẹp lép thành quả bóng xì hơi.

Mười ngày kế, trên Phù Dao sơn quả thực gà chó không yên, do thủ đồ Nghiêm Tranh Minh đi đầu gây chuyện.

Để không phải đi xa, Nghiêm Tranh Minh giả bệnh, kháng cự, không từ bất cứ việc xấu nào, sau cùng cơ hồ không nể mặt tìm đến sư phụ mà chơi xấu, phát rồ gây chuyện, gây đến chết đi sống lại.

Đáng tiếc, lần này Mộc Xuân chân nhân như con rùa cắn quả cân(1), quyết tâm phải lôi đại đệ tử “nuôi ở thâm sơn thiếu kiến thức” xuống núi, hoàn toàn không nhân nhượng.

Hàn Uyên thì ngược lại, để được đi, quả thực mỗi thời mỗi khắc đều học môn quy, có điều tay này giống như trời sinh không có khiếu học hành, học muốn căng cả não, “d*c tiên d*c tử”, mà vẫn thiếu đầu sót đuôi, Trình Tiềm tận mắt thấy cảnh gã ta đập đầu vào tường như bị điên vậy.

Ngay cả sư phụ cũng biến thành thần long kiến thủ bất kiến vĩ.

Hôm nay, Trình Tiềm lót giấy Tuyên Thành trên Thanh tâm thạch trong viện, đứng viết “Thanh tĩnh kinh”.

Từ ngày đó nhận được giải đáp về ma tu của sư phụ, nó luôn cảm thấy giống như đã chạm đến cái gì, nhưng lại cách một lớp màng với cái thứ đó, nhất thời không thể vào cửa, bởi vậy hơi nôn nóng một chút.

Nôn nóng bất lợi cho tu hành, Trình Tiềm đành phải dừng việc khác lại để đi chép kinh tĩnh tâm trước.

Nhưng mới viết một nửa, Trình Tiềm chợt nghe ngoài cửa có tiếng vang, Tuyết Thanh ra mở, giây lát sau bế vào một bé gái đầu tròn xoe, chính là tiểu sư muội Thủy Khanh.

Thủy Khanh có một nửa huyết thống yêu tộc, đương nhiên không giống với nữ hài phàm nhân, thân thủ mạnh mẽ kinh khủng, ngay cả trèo cây leo nóc cũng không thành vấn đề, nhưng vẫn chưa nói được, trên điểm này thì cô bé càng giống một động vật nhỏ thông minh lanh lợi hơn, linh tính đầy đủ, lúc còn là một quả trứng đã có thể thông qua ngữ khí và động tác của người khác để phán đoán hỉ nộ ái ố của đối phương, nhưng với ngôn ngữ cụ thể lại đặc biệt trì độn.

Sư phụ nói, nếu thật sự là một nửa yêu huyết trên người cô bé gây chuyện, thì dù hơn mười tuổi vẫn chưa biết nói, cũng không có gì phải ngạc nhiên cả.

Đại khái là Thủy Khanh nhân lúc sư phụ không chú ý mà chuồn ra đây. Có thể hấp dẫn con nít chẳng qua chỉ hai loại, đó là thức ngon và trò vui. Kỳ thực bình thường Thủy Khanh thích đến Ôn Nhu hương, bởi vì đại sư huynh đặc biệt ưa sạch sẽ, để mau chóng đuổi con bé đi, sẽ chuẩn bị rất nhiều thức ăn ngon, chỉ cần vừa đến, liền lấy thức ăn ra dụ, sai đi phá hoại người khác, tiếp đó con bé khá thích đi tìm Hàn Uyên – do bản thân Hàn Uyên chính là “trò vui” kia.

Nhưng con bé không hay đến tìm Trình Tiềm, bởi vì Trình Tiềm không thường để ý tới nó lắm.

Và con nhỏ cũng không để ý đến Lý Quân – bởi vì Lý Quân từng biến nó thành một con cóc.

Trong Thanh An cư hiếm khi được thấy Thủy Khanh tiểu sư muội, Trình Tiềm ngạc nhiên hỏi: “Sao muội lại tới đây?”

Thủy Khanh “A a” hai tiếng, đôi mắt rưng rưng lệ tiến lên túm ống quần Trình Tiềm, lập tức nghe “Bụp” một tiếng, y phục sau lưng con bé lại bị đẩy ra, Trình Tiềm ngẩn người, lật nó lại, thấy trên lưng Thủy Khanh mọc ra hai cái cánh không biết là của loài chim gì!

Rùa đã cắn cái gì là không nhả ra nên câu này thường được dùng để hình dung sự quyết tâm. Tuy nhiên đây cũng là một câu chửi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here